|
Ngày 31 tháng 05 năm 2012
KỲ HỌP THỨ 3 - QUỐC HỘI KHOÁ 13
CHÍNH SÁCH
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
QUẢN LÝ
THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
KINH TẾ
VẤN ĐỀ - SỰ KIỆN
CHÍNH SÁCH ĐỊA PHƯƠNG
PHÁP LUẬT
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
KỲ HỌP THỨ 3 - QUỐC HỘI KHOÁ 13
Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) cho rằng với đặc thù về tính năng, công nghệ của loại hình báo điện tử, không cần thiết phải quy định diện tích quảng cáo. Do đó, dự thảo luật Quảng cáo bỏ quy định về diện tích quảng cáo trên báo điện tử.
Sáng 30/5, Chủ nhiệm Ủy ban văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Đào Trọng Thi trình bày báo cáo của UBTVQH giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự thảo luật Quảng cáo.
Theo ông Thi, có một số ý kiến cho rằng quy định về quảng cáo trên báo điện tử là chưa phù hợp với đặc thù của loại hình báo chí này. Có ý kiến đề nghị không nên quy định diện tích quảng cáo trên báo điện tử. Về vấn đề này, UBTVQH thấy rằng do đặc thù về tính năng, công nghệ của phương tiện điện tử này, khác với các loại hình báo chí thông thường, người sử dụng có thể hoàn toàn chủ động tắt, mở các nội dung mình cần, do vậy không cần thiết phải quy định diện tích quảng cáo.
Dự thảo luật theo đó bỏ quy định về diện tích quảng cáo trên báo điện tử. Tuy nhiên, để đảm bảo quyền lựa chọn của độc giả, dự thảo đã bổ sung một số quy định như: phần quảng cáo cố định không được lẫn vào phần nội dung tin; đối với quảng cáo không cố định, phải thiết kế để độc giả có thể chủ động tắt hoặc mở quảng cáo. Thời gian chờ tắt hoặc mở quảng cáo tối đa là 1,5 giây sau khi nhấp chuột.
Xung quanh ý kiến cho rằng không nên cho phép quảng cáo trên trang chủ, mà quy định trang riêng cho quảng cáo, UBTVQH cho rằng trang chủ của báo điện tử là trang đầu, trang chính và quan trọng nhất của báo, bao gồm toàn bộ tên mục, tên bài, nội dung vắn tắt các bài, các tin nổi bật của báo.
Trang chủ là trang đầu tiên độc giả tiếp cận khi truy cập vào các báo điện tử để từ đó mở tiếp những nội dung mình quan tâm. Do vậy, tất cả các mẫu quảng cáo đều được thiết kế trên trang chủ và báo điện tử không có trang chuyên quảng cáo như đối với báo in. Hiện nay quảng cáo là nguồn thu duy nhất của hầu hết các báo điện tử nên nếu cấm quảng cáo trên trang chủ đồng nghĩa với việc chấm dứt sự tồn tại của báo điện tử.
Bên cạnh đó, tiếp thu ý kiến đại biểu Quốc hội (ĐBQH), dự thảo luật quy định quảng cáo trên trang thông tin điện tử của các cơ quan nhà nước phải thực hiện như đối với báo điện tử, còn quảng cáo trên các trang tin điện tử của tổ chức, cá nhân (phần lớn là doanh nghiệp) chỉ cần tuân thủ các quy định của luật này và pháp luật có liên quan.
ĐB Hà Minh Huệ (Bình Thuận) bày tỏ đồng tình những quy định về quảng cáo trên báo điện tử và trang thông tin điện tử. Theo ông, điều này phù hợp với sự phát triển mạnh mẽ của loại hình báo chí này. Trong hoàn cảnh khó khăn về báo in, nhiều tờ báo bị đình bản không thể xuất bản được, báo điện tử ngoài việc truyền tải thông tin còn đóng góp thêm phần quảng cáo để có thêm tiền, trang bị thêm kỹ thuật cũng như để hoạt động tách biệt. "Vấn đề còn lại là cơ quan quản lý nhà nước quản lý như thế nào cho hiệu quả hơn" - ông nói.
Ông Hà Minh Huệ cũng cho rằng quảng cáo là một ngành công nghiệp sáng tạo với một nguồn tài nguyên có giá trị gia tăng cao. Nhưng trong thời gian qua, về quản lý nhà nước cũng như trong tinh thần dự thảo của luật lần này chưa thật sự chú trọng đến việc khai thác các giá trị gia tăng của lĩnh vực quảng cáo.
"Tài nguyên quảng cáo là một hệ thống thông tin dữ liệu mà qua đó nhà nước nắm bắt được xu hướng phát triển của thị trường hàng hóa và dịch vụ, xu hướng tiêu dùng, tâm lý của người dân v.v... Nếu làm chủ nguồn tài nguyên quảng cáo này thì chúng ta có thêm được một vũ khí mềm góp phần quan trọng trong công tác quản lý xã hội" - ông Huệ nói.
Tuy nhiên việc khai thác sử dụng nguồn tài nguyên quảng cáo nước ta trong thời gian qua phần lớn do các tổ chức nước ngoài thực hiện nhằm phục vụ cho mục đích kinh doanh của họ, chưa thấy Nhà nước giao cho cơ quan nào thực hiện nhiệm vụ này.
Để không tiếp tục lãng phí nguồn tài nguyên quảng cáo, ĐB Huệ đề nghị bổ sung quy định khai thác, sử dụng tài nguyên quảng cáo phục vụ phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, đồng thời trong nghị định cần giao cho Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trách nhiệm tổ chức thực hiện nhiệm vụ này. (Vietnamnet 30/5) đầu trang(
Chiều 30/5, thảo luận Dự thảo Luật xử lý vi phạm hành chính, đa số đại biểu đồng tình với quy định trong Dự thảo cần thiết tăng mức phạt tiền đối với cá nhân từ 50.000 đồng đến 1 triệu đồng, đối với tổ chức từ 100.000 đồng đến 2 triệu đồng và tăng mức phạt tối thiểu đối với tập thể vi phạm.
Các nội dung chính trong Dự thảo luật xử lý vi phạm hành chính mà các đại biểu tập trung thảo luận gồm: Mức phạt tiền đối với vi phạm hành chính; Về quy định mức phạt tiền cao hơn nhưng tối đa không quá 2 lần mức phạt chung đối với cùng hành vi vi phạm trong lĩnh vực giao thông đường bộ, môi trường và quản lý đô thị tại khu vực nội thành của các thành phố trực thuộc trung ương; Vấn đề tạm giữ tang vật, phương tiện, giấy phép, chứng chỉ hành nghề theo thủ tục hành chính; Vấn đề xử lý tang vật, phương tiện, giấy phép, chứng chỉ hành nghề bị tạm giữ theo thủ tục hành chính.
Ông Nguyễn Văn Hiến, đại biểu Quốc hội (ĐBQH) tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu nêu ý kiến: “Đồng ý nâng tiền phạt không phải là biện pháp duy nhất để hạn chế vi phạm, nhưng là biện pháp rất quan trọng, rất có ý nghĩa, nhất là trong thực tế hiện nay, không chỉ xử lý người vi phạm, mà còn có tác dụng răn đe và phòng ngừa rất lớn. Thực tế cho thấy, mức phạt tiền hiện hành đã lạc hậu, dân kêu, người thi hành công vụ cũng kêu, vi phạm hành chính ngày càng xảy ra nhiều, càng nghiêm trọng, ngang nhiên. Tuy nhiên mức phạt tiền đối với tổ chức từ 100 ngàn đồng là quá thấp, không có tác dụng răn đe".
Tán thành với quy định mức phạt tiền cao hơn nhưng tối đa không quá 2 lần mức phạt chung đối với cùng hành vi vi phạm trong lĩnh vực giao thông đường bộ, môi trường và quản lý đô thị tại khu vực nội thành của các thành phố trực thuộc trung ương. Tuy nhiên, nhiều đại biểu đề nghị, cần phải xem xét lại một số mức phạt cụ thể đối với các vi phạm trong các lĩnh vực này.
Ông Nguyễn Minh Lâm, ĐBQH tỉnh Long An phát biểu: "Mức phạt tiền tối đa quy định ở điều 24, dự thảo chia làm 3 khoản phạt khác nhau gồm vệ sinh môi trường 50 triệu đồng, môi trường y tế 100 triệu đồng, bảo vệ môi trường 2 tỷ đồng, với quy định này là chưa phù hợp.
Thực tế thời gian qua, nhiều cơ sở y tế không thực hiện quản lý chất thải y tế, nếu giữ như dự thảo phạt tối đa không quá 50 triệu - 100 triệu đồng là chưa đủ sức răn đe và đơn vị vi phạm sẵn sàng nộp phạt so với phải đầu tư hệ thống xử lý chất thải. Trong khi đó, các cơ sở công nghiệp thì bị xử phạt đến 2 tỷ đồng. Đề nghị không chia nhỏ xử phạt như dự thảo, mà quy định mức phạt tối đa là 2 tỷ đồng".
Ông Thân Đức Nam, ĐBQH Đà Nẵng: "Tán thành với dự thảo luật vì nội đô của các TP trực thuộc TƯ đặc biệt tập trung số lượng dân cư lớn. Chính phủ đã cho làm điểm ở Hà Nội và TP.HCM và cho thấy có kết quả, cho thấy mức phạt cao đủ sức răn đe và tính nghiêm minh của pháp luật. Tuy nhiên đề nghị làm rõ nội hàm của quản lý đô thị, quản lý đô thị là khái niệm rộng, bao hàm cả quản lý trật tự, an ninh… trong khi đó theo quy định của khoản a điều 24, mức phạt tối đa đối với quản lý đô thị là 50 triệu đồng, đề nghị Ban soạn thảo xem xét nghiên cứu về vấn đề này".
Đa số ý kiến đề nghị nên giảm mức phạt tối đa với cá nhân từ 1 tỉ đồng như dự thảo luật xuống còn 500 triệu đồng, đồng thời, tăng mức tiền phạt tối thiểu với tổ chức từ 100.000 đồng như hiện nay lên 500.000 đồng và mức tối đa từ 2 tỉ đồng lên 5 tỉ đồng để đủ sức răn đe vi phạm.
Vấn đề bỏ quy định đưa người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh và bỏ quy định phạt bổ sung khám, chữa bệnh đối với người bán dâm cũng là một trong những nội dung được nhiều đại biểu cho ý kiến góp ý vào dự thảo luật xử phạt vi phạm hành chính.
Dự luật Xử lý vi phạm hành chính đã bỏ quy định hiện hành là bắt buộc đối tượng bán dâm phải vào cơ sở chữa bệnh, một số ĐBQH ủng hộ quan điểm mới này nhưng số đông phát biểu tại nghị trường chiều qua lại bày tỏ nhiều băn khoăn, lo lắng.
Ủy viên thường trực Ủy ban Pháp luật của QH Ngô Văn Minh “thiết tha đề nghị QH nên cân nhắc quy định này” vì cho rằng nếu “bỏ ngỏ lĩnh vực này là chưa thỏa đáng”. Theo ông Minh, nếu không đưa đối tượng bán dâm vào cơ sở chữa bệnh thì cũng nên lập ra một trung tâm giáo dục lao động hướng nghiệp, tạo điều kiện cho họ vào đấy 6 tháng, 1 năm, đào tạo nghề bằng giải pháp khác để cho người ta có điều kiện hoàn lương, chứ không nên áp dụng theo cách phạt cho tồn tại.
Từ kinh nghiệm thực tiễn của người nhiều năm công tác trong lĩnh vực đấu tranh phòng chống tội phạm và các tệ nạn xã hội, thiếu tướng Đỗ Kim Tuyến, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm (Bộ Công an), cũng “rất băn khoăn việc không đưa người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh”.
“Trong thực tiễn số người bán dâm cũng có một số bị các bệnh xã hội, bị lây nhiễm HIV cần phải được chữa trị một cách cẩn trọng để trước hết vì mục đích cho cộng đồng và mục đích cho chính những người bán dâm này. Cho nên chúng tôi rất băn khoăn về việc bỏ quy định đưa người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh”, ông Tuyến nói.
ĐB Đặng Thị Kim Chi (Phú Yên) cho rằng nên đưa cả người mua dâm vào cơ sở khám chữa bệnh. Theo ĐB này, không có cơ sở nào để nói rằng người bán dâm bị bệnh và gây bệnh còn người mua dâm thì không bị. “Vì vậy, để đảm bảo tính công bằng và để ngăn ngừa bệnh thì cả người bán dâm và người mua dâm đều phải vào cơ sở khám chữa bệnh”, bà Chi đề nghị trong khi các ĐBQH cười nghiêng ngả vì sáng kiến này.
Đa số ý kiến nhất trí với Chính phủ việc bỏ biện pháp đưa người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh, vì quy định này là không phù hợp, dẫn đến tình trạng người bán dâm mặc dù không có bệnh nhưng vẫn bị buộc đưa vào cơ sở chữa bệnh là không đúng bản chất, tên gọi của biện pháp xử lý. Do đó, không nên áp dụng biện pháp này mà chỉ quy định người có hành vi bán dâm là vi phạm hành chính phải bị xử phạt, đồng thời đối tượng này được coi là nạn nhân, cần quan tâm, tạo điều kiện, giúp đỡ họ trở thành người lương thiện bằng các giải pháp kinh tế, xã hội thông qua các hình thức lao động hướng nghiệp, dạy nghề.
Về xử lý tang vật, phương tiện bị chiếm đoạt, sử dụng trái phép để vi phạm hành chính, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị quy định trong dự luật theo quan điểm: việc trả lại tang vật, phương tiện bị sử dụng trái phép cho chủ sở hữu, người quản lý hoặc người sử dụng hợp pháp là cần thiết, nhằm bảo đảm tính thống nhất của hệ thống pháp luật, bảo vệ quyền sở hữu hợp pháp của công dân, tổ chức.
Đồng thời, để xử lý nghiêm trường hợp người có hành vi chiếm đoạt hoặc sử dụng trái phép tang vật, phương tiện của người khác để vi phạm hành chính, dự thảo luật bổ sung quy định trường hợp này, cá nhân, tổ chức vi phạm phải nộp một khoản tiền tương đương trị giá tang vật, phương tiện vi phạm vào ngân sách nhà nước.
“Về xử lý tang vật, phương tiện bị chiếm đoạt sử dụng trái phép để vi phạm hành chính, tôi thấy không yên tâm như giải trình của Ủy ban Thường vụ Quốc hội”, ĐB Đặng Thị Kim Chi (Phú Yên) phản biện.
Bà Chi phân tích: Về lý thì phải bảo vệ chủ sở hữu khi chủ sở hữu không có lỗi, nhưng trong thực tiễn đấu tranh phòng, chống vi phạm pháp luật cho thấy, nếu không có chế tài nghiêm khắc thì không thể răn đe vi phạm. “Vì vậy, đề nghị nên quy định theo hướng tất cả mọi người khi đã vi phạm sử dụng phương tiện thì dù các phương tiện đó là của người đó hay là mượn, thuê thì cũng phải tịch thu để đảm bảo công bằng trong pháp luật”, ĐB này nhấn mạnh.
Cùng quan điểm, ĐB Trương Văn Vở (Đồng Nai) đề nghị QH quy định trong dự luật theo hướng tịch thu tang vật, phương tiện bị sử dụng trái phép để vi phạm hành chính, đặc biệt là đối với trường hợp vi phạm nghiêm trọng làm ảnh hưởng đến trật tự công cộng, trật tự an toàn xã hội, ví dụ như vấn đề khai thác sa khoáng, đào đãi vàng, khai thác cát trên sông, đua xe trái phép để nhằm bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật.
Theo ĐB này “nếu quy định theo hướng trả lại phương tiện vi phạm do đối tượng vi phạm mượn, thuê không thuộc sở hữu của đối tượng vi phạm sẽ dễ nảy sinh tình trạng lạm dụng, lợi dụng kẽ hở của pháp luật để vi phạm”.
“Việc tịch thu phương tiện không phân biệt chủ sở hữu vi phạm hay bị chiếm dụng trái phép để vi phạm cũng chính là điều kiện để đảm bảo công bằng trong trường hợp người vi phạm sử dụng phương tiện của mình thì bị tịch thu, trong khi đi mượn thì không xử lý tịch thu. Hơn nữa, tình hình trật tự tội phạm liên quan đến trật tự công cộng, nhất là trong vấn đề khai thác sa khoáng, khai thác cát trái phép trên các sông hiện đang diễn biến hết sức phức tạp, kể cả tình trạng đua xe trái phép”, ông Vở nhấn mạnh. (VTV 30/5; Thanh Niên 31/5) đầu trang(
CHÍNH SÁCH
Chính phủ vừa ban hành nghị định số 47 quy định mức trợ cấp, phụ cấp ưu đãi đối với người có công với cách mạng thay thế nghị định số 52/2011.
Theo đó, từ ngày 1-5-2012 mức chuẩn để xác định các mức trợ cấp, phụ cấp ưu đãi đối với người có công với cách mạng là 1.110.000 đồng, tăng 234.000 đồng so với mức chuẩn hiện tại (876.000 đồng).
Mức trợ cấp, phụ cấp ưu đãi đối với người có công được hình thành theo hai hình thức gồm trợ cấp, phụ cấp hằng tháng hoặc trợ cấp ưu đãi một lần.
Với trường hợp là thương binh, người hưởng chính sách như thương binh, mức trợ cấp thương tật được tính theo tỉ lệ suy giảm khả năng lao động: tỉ lệ suy giảm khả năng lao động thấp nhất (21%), mức trợ cấp sẽ là 748.000 đồng; tỉ lệ cao nhất (100%), mức trợ cấp sẽ là 3.560.000 đồng. (Tuổi Trẻ 31/5) đầu trang(
Thủ tướng vừa có chỉ thị về việc triển khai thực hiện Quy hoạch phát triển nhân lực Việt Nam giai đoạn 2011-2020 và đẩy mạnh đào tạo theo nhu cầu phát triển của xã hội giai đoạn 2011-2015.
Theo chỉ thị, các Bộ, ngành căn cứ Quy hoạch phát triển nhân lực của Bộ, ngành đã phê duyệt chỉ đạo xây dựng hệ thống cơ sở dữ liệu, thông tin dự báo nhu cầu nhân lực của Bộ, ngành, kết nối với hệ thống dữ liệu, thông tin dự báo nhu cầu nhân lực quốc gia.
Thủ tướng yêu cầu UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương tập trung chỉ đạo hoàn thành việc xây dựng, phê duyệt Quy hoạch phát triển nhân lực của địa phương phù hợp với Quy hoạch phát triển nhân lực của cả nước trước ngày 30/6/2012.
UBND các tỉnh, thành phố chỉ đạo hình thành Hội đồng đào tạo nhân lực tại địa phương do Chủ tịch UBND tỉnh, thành phố đứng đầu, có sự tham gia của đại diện các doanh nghiệp, cơ sở đào tạo, các sở, ban ngành liên quan để tham mưu, giúp UBND tỉnh, thành phố trong công tác đào tạo nhân lực đáp ứng nhu cầu của địa phương. Chủ động bố trí quỹ đất để xây dựng, mở rộng các cơ sở đào tạo, đáp ứng yêu cầu về quy mô, chất lượng và phù hợp với đặc thù của ngành, vùng, địa phương.
Theo chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Giáo dục và Đào tạo khẩn trương hoàn thành và trình Thủ tướng phê duyệt Quy hoạch phát triển mạng lưới các trường đại học, cao đẳng đến năm 2020; tổ chức triển khai thực hiện Quy hoạch sau khi được phê duyệt.
Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội chủ trì, phối hợp với Bộ Giáo dục và Đào tạo và các Bộ, ngành liên quan khẩn trương hoàn thành và trình Thủ tướng phê duyệt Quy hoạch mạng lưới các cơ sở dạy nghề giai đoạn 2011-2020, tổ chức triển khai thực hiện Quy hoạch sau khi được phê duyệt… (Chính phủ 30/5) đầu trang(
Liên Bộ Nội vụ - Tài chính đã ban hành Thông tư số 01/2012/TTLT-BNV-BTC hướng dẫn thực hiện mức lương tối thiểu chung từ ngày 1/5/2012 đối với cơ quan Nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội và đơn vị sự nghiệp.
Theo đó, đối với cán bộ, công chức, viên chức, mức lương mới áp dụng từ ngày 1/5/2012 được tính theo công thức: Mức lương thực hiện từ 1/5/2012 = Mức lương tối thiểu chung 1.050.000 đồng/tháng x Hệ số lương hiện hưởng.
Các khoản phụ cấp tính theo mức lương tối thiểu chung được tính là: Mức phụ cấp thực hiện từ 1/5/2012 = Mức lương tối thiểu chung 1.050.000 đồng/tháng x Hệ số phụ cấp hiện hưởng. Riêng các khoản phụ cấp quy định bằng mức tiền cụ thể vẫn giữ nguyên theo quy định hiện hành.
Thông tư này có hiệu lực từ 1/6/2012. Bãi bỏ Thông tư liên tịch số 04/2011/TTLT-BNV-BTC của Bộ Nội vụ và Bộ Tài chính hướng dẫn thực hiện mức lương tối thiểu chung từ 1/5/2011 đối với cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội và đơn vị sự nghiệp.
Các khoản trích và các chế độ được hưởng tính theo mức lương tối thiểu chung được tính lại tương ứng từ ngày 01/5/2012. (Chính phủ 30/5) đầu trang(
Bộ trưởng Bộ GTVT vừa có quyết định giao Tổng cục Đường bộ VN, các sở GTVT đưa vào sử dụng, cấp giấy phép lái xe (GPLX) theo mẫu mới kể từ ngày 1-7-2012.
Mẫu GPLX mới này được áp dụng cho các trường hợp: cấp mới, cấp đổi cho người có GPLX hết thời hạn sử dụng, cấp lại cho người có GPLX bị mất, hỏng. Riêng GPLX đã cấp (mẫu hiện hành) được tiếp tục sử dụng theo quy định.
Tổng cục Đường bộ VN cũng được giao nhiệm vụ xây dựng kế hoạch, lộ trình chuyển đổi GPLX không thời hạn (các hạng A1, A2, A3) sang GPLX mẫu mới để trình Bộ GTVT xem xét, quyết định.
Với các sở GTVT, nếu trong thời gian chưa phát hành GPLX mẫu mới được tiếp tục sử dụng phôi GPLX hiện hành không quá ngày 1-7-2013. Khi đủ điều kiện phát hành GPLX mẫu mới, các sở GTVT báo cáo Tổng cục Đường bộ để nhận phôi ấn chỉ GPLX loại mới.
GPLX mới có hoa văn màu vàng rơm, được in bằng tiếng Việt và tiếng Anh các thông tin về họ tên, ngày sinh, nơi cư trú của người được cấp. Ngoài mã hóa thông tin trên ảnh chân dung, GPLX mới ứng dụng chữ ký số để bảo mật việc truyền dữ liệu, ký phê duyệt cấp GPLX. (Tuổi Trẻ 31/5) đầu trang(
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
Sáng 30/5, Bộ Tư pháp tổ chức Hội nghị triển khai kế hoạch cải cách hành chính năm 2012 và tập huấn nghiệp vụ kiểm soát thủ tục hành chính cho các công chức làm đầu mối kiểm soát thủ tục hành chính tại các đơn vị.
Thứ trưởng Bộ Tư pháp Lê Hồng Sơn cho biết, Hội nghị trao đổi, thống nhất cách tổ chức thực hiện cải cách hành chính của Bộ, đồng thời bàn giải pháp để từng đơn vị có nhiệm vụ cải cách hành chính hoàn thành kế hoạch năm 2012.
Trên cơ sở Chương trình tổng thể cải cách hành chính nhà nước giai đoạn 2011-2020, Bộ Tư pháp tập trung vào các nhiệm vụ trọng tâm: tiếp tục tham mưu cho Chính phủ trong việc nghiên cứu, đề xuất các nội dung sửa đổi, bổ sung Hiến pháp năm 1992; hoàn thiện hệ thống pháp luật trên cơ sở Hiến pháp; đổi mới và nâng cao chất lượng xây dựng pháp luật; hoàn thiện thể chế về tổ chức bộ máy của ngành. (TTXVN 30/5) đầu trang(
QUẢN LÝ
Ngày 30-5, một nguồn tin cho biết sau hai ngày họp kiểm điểm, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Cà Mau thống nhất đề nghị hình thức kỷ luật cảnh cáo về mặt Đảng đối với bà Chung Ngọc Nhãn, Thường vụ Tỉnh ủy, Giám đốc Sở LĐ-TB&XH Cà Mau.
Bà Nhãn bị đề nghị kỷ luật vì các sai phạm: thực hiện chưa đúng các quy định về bố trí, điều động cán bộ; nhận tiền hỗ trợ sai nguyên tắc từ hai nhà thầu xây dựng Nghĩa trang liệt sĩ huyện Năm Căn (50 triệu đồng); thanh toán tiền cho nhà thầu khi khối lượng công việc chưa đảm bảo đủ điều kiện để được thanh quyết toán như quy định; thực hiện không đúng quy trình đấu thầu…
Theo quy trình, việc xem xét hình thức kỷ luật đảng đối với bà Nhãn còn phải được Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh này bỏ phiếu thông qua trước khi gửi đề nghị hình thức kỷ luật chính thức về trung ương.
Tháng 2-2012, một đảng viên Sở LĐ-TB&XH tỉnh tố giác bà Nhãn và một số cán bộ của Sở có dấu hiệu tiêu cực khi thực hiện nâng cấp công trình Nghĩa trang liệt sĩ huyện Năm Căn. Cơ quan chức năng kiểm tra, bước đầu kết luận phần lớn tố giác là đúng… (Pháp luật TP.HCM 31/5) đầu trang(
Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh vừa yêu cầu các cơ quan liên quan kiểm điểm trách nhiệm của các ông Nguyễn Thành Tẩm (nguyên chủ tịch UBND TP Trà Vinh, hiện là giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông).
Nguyễn Văn Chiến, Nguyễn Thanh Vân (nguyên phó chủ tịch UBND TP) và hai phó chủ tịch đương nhiệm là Nguyễn Công Tài, Diệp Văn Thạnh. Các vị trên đã để xảy ra sai phạm tại Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng TP Trà Vinh (BQLDA), làm thiệt hại ngân sách hơn 2,4 tỉ đồng.
Trước đó, Thanh tra tỉnh Trà Vinh cũng kiến nghị chủ tịch UBND TP Trà Vinh kiểm điểm, xử lý kỷ luật nhiều cá nhân khác gồm ông Dương Văn Miền (Giám đốc BQLDA), Phan Văn Việt (nguyên phó giám đốc BQLDA, hiện là quyền trưởng Phòng Quản lý đô thị TP Trà Vinh), ông Đoàn Văn Việt, ông Châu Vĩnh Lộc (Phó Giám đốc BQLDA).
Thanh tra phát hiện từ năm 2009 đến giữa tháng 12-2011, tổng nguồn thu của BQLDA hơn 3,3 tỉ đồng thì có hơn 1,4 tỉ đồng chi không đảm bảo nguyên tắc tài chính. BQLDA còn tham mưu cho TP Trà Vinh phê chuẩn tréo ngoe nhiều dự toán công trình: Có dự án đã phê duyệt từ năm 2009 nhưng đến năm 2010 lãnh đạo TP Trà Vinh vẫn “nhắm mắt” duyệt!
Ngoài ra, kiểm tra 23 hồ sơ trong tổng số 94 công trình có sự tham gia của BQLDA đã phát hiện 17 công trình có sai phạm trong thanh quyết toán gây thiệt hại với số tiền hơn 2,4 tỉ đồng. Trong đó có ba công trình bị ngưng thi công vô thời hạn do TP Trà Vinh và BQLDA chỉ định thầu không căn cứ trên năng lực, hồ sơ đề xuất của nhà thầu mà căn cứ vào việc giới thiệu xét chọn trước của lãnh đạo Thành ủy Trà Vinh và UBND TP Trà Vinh… (Pháp luật TP.HCM 31/5) đầu trang(
THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
Quá trình thanh tra công tác phòng, chống tham nhũng (PCTN) tại Tổng cục Hải quan, TTCP đánh giá cơ quan này đã làm tốt công tác chỉ đạo, hướng dẫn các đơn vị trực thuộc thực hiện công khai minh bạch để PCTN.
Tuy nhiên, từ năm 2006-2012, cũng có tới 24 cán bộ hải quan bị xem xét trách nhiệm hình sự trong các vụ tiêu cực, tham nhũng.
Ngoài ra, có 295 cán bộ bị xử lý từ kỷ luật đến buộc thôi việc do nhiều nguyên nhân, trong đó có hành vi nhũng nhiễu, tiêu cực trong vòng 5 năm qua.
Theo TTCP, việc xử lý trách nhiệm đối với người đứng đầu các đơn vị, cơ quan trong ngành hải quan, khi đơn vị đó vi phạm pháp luật (kể cả bị xử lý hành chính hay hình sự) còn nương nhẹ, thiếu kiên quyết nên tác dụng răn đe chưa cao. (Tiền Phong 30/5) đầu trang(
Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau kiêm Trưởng ban Phòng, chống tham nhũng tỉnh, ông Phạm Thành Tươi, vừa ký ban hành quy chế trả tiền cho người tố giác tham nhũng.
Theo đó, tùy theo tính chất và mức độ của vụ việc tham nhũng mà người tố giác được xem xét trả tiền nhiều hay ít. Tuy nhiên, mức trả cao nhất không vượt quá 10% giá trị của số tiền hoặc tài sản bị tham nhũng.
Các điều kiện để người tố giác tham nhũng được trả tiền là: Thông tin tố giác có nội dung mới và được báo đến cơ quan phòng, chống tham nhũng tỉnh hoặc các cá nhân của tổ chức này; thông tin phải chính xác. Thời gian trả tiền cho người tố giác được ấn định sau khi có kết luận của cơ quan chức năng về vụ việc đó.
Ông Trần Nam Việt, Phó ban Thường trực Ban Chỉ đạo Phòng, chống tham nhũng tỉnh Cà Mau, cho biết quy chế này vẫn được thực hiện trong trường hợp Ban Phòng, chống tham nhũng tỉnh đổi sang Ban Nội chính trong thời gian tới. (Pháp luật TP.HCM 31/5) ) đầu trang(
KINH TẾ
Với vai trò đầu tàu nền kinh tế, chiếm 700.000 -800.000 tỉ đồng vốn sở hữu nhà nước, nhưng từ năm 2006 đến nay, cơ chế giám sát tài chính lỏng lẻo, không chế tài, không phân rõ trách nhiệm chủ sở hữu vốn... khiến nhiều tập đoàn (TĐ) rơi vào nợ nần, thua lỗ.
Các TĐ - tổng công ty (TCT) nhận được rất nhiều ưu ái về đất đai, tài nguyên, thị trường, vốn, thuế... Kể cả độc quyền hàng hóa, dịch vụ, được nhà nước giao cho quyền chiếm hữu, định đoạt tài sản nhằm kinh doanh, phát triển và bảo toàn vốn. Nhờ sự ưu đãi này, vốn chủ sở hữu tại các TĐ - TCT tăng từ 317.647 tỉ đồng năm 2006 lên 653.166 tỉ đồng năm 2011. Nguồn để tăng cường vốn sở hữu lên tới hơn 200% còn do lợi nhuận sau thuế bổ sung, nhưng một phần cũng nhờ quá trình cổ phần hóa, định giá lại tài sản từ đất đai, thặng dư vốn sau cổ phần. Quá trình tích lũy tổng tài sản của tất cả các TĐ - TCT ở thời điểm hiện tại lên tới gần 1,8 triệu tỉ đồng, tăng gấp 238% so với năm 2006.
"Lớn" là vậy nhưng rất nhiều TĐ - TCT lại không hề "mạnh" tương xứng. Ngoài những khoản thu ít ỏi so với nguồn lực vào ngân sách hằng năm, không ít TĐ - TCT thua lỗ hàng chục nghìn tỉ đồng, kèm theo hàng loạt vi phạm trong đầu tư vốn, sai phạm, tham nhũng, thất thoát. Ngay cả nhiệm vụ điều tiết thị trường, bình ổn giá cũng hết sức mờ nhạt. Nổi cộm là thị trường xăng dầu, điện... luôn xáo trộn, giá luôn rơi vào cảnh biến động bất thường.
Sức mạnh thực sự của TĐ - TCT được đặt dấu hỏi từ lâu, nhưng phải đến khi "con tàu đắm" Vinashin bị phanh phui, mổ xẻ thì tảng băng chìm bắt đầu lộ diện. Vinashin được bảo lãnh vay vốn quốc tế, trong nước, chiếm hữu những vị trí đắc địa nhất. Với kỳ vọng đưa ngành đóng tàu vươn ra biển lớn, đứng tốp đầu thế giới, nhưng rốt cuộc Vinashin để lại số nợ lên tới 86.000 tỉ đồng, Chủ tịch HĐQT và Tổng giám đốc (TGĐ) đi tù, ngành đóng tàu rơi vào bĩ cực. Chưa hết, con tàu đắm này còn kéo theo hàng chục ngân hàng suýt chết chìm theo khi các cơ quan quản lý xác định, đã có hàng chục nghìn tỉ đồng nợ xấu Vinashin nằm trong hệ thống.
Đống nợ của Vinashin chưa giải quyết hết, "quả bom" Vinalines lại phát nổ sau khi thanh tra công bố hàng loạt sai phạm. Cụ thể, tổng số lỗ trong 2 năm 2009 - 2010 lên tới hơn 1.686 tỉ đồng, các chỉ số tài chính khác đều đáng quan ngại. Năm 2009 Vinalines lỗ 412,325 tỉ đồng; năm 2010 lỗ 1.273,892 tỉ đồng (không gồm 5 đơn vị chuyển từ Vinashin sang).
Điều đáng nói, nếu năm 2007 nợ phải trả là 17.071 tỉ đồng chiếm 65,8%, thì năm 2010 là 36.599,7 tỉ đồng chiếm 91,4% tổng nguồn vốn. Hiệu quả sử dụng vốn giảm mạnh, tỷ suất sinh lời của vốn chủ sở hữu từ 14,15% năm 2007 xuống còn âm 14,8% năm 2010. Cùng với sai phạm trong việc mua ụ nổi, nguyên Chủ tịch HĐQT của Vinalines đang bỏ trốn và bị truy nã, một loạt cá nhân khác cũng bị khởi tố, tạm giam chờ ngày xét xử.
Trước đó, trong quý 1/2012, Thanh tra Chính phủ tiến hành 25 cuộc thanh tra tại một số TĐ - TCT lớn, như: Tập đoàn dầu khí Việt Nam (Petro Vietnam), Tập đoàn Sông Đà, Tập đoàn viễn thông Quân đội (Viettel), Tập đoàn hóa chất... Qua đó, phát hiện sai phạm, thiếu sót về kinh tế với số tiền 30.720 tỉ đồng, kiến nghị thu hồi về cho ngân sách 3.712 tỉ đồng; kiến nghị các cơ quan có thẩm quyền xem xét, xử lý số tiền trên 27.000 tỉ đồng. Trong đó Tập đoàn Sông Đà và các đơn vị thành viên sai phạm hơn 10.000 tỉ đồng; Tập đoàn hóa chất VN và các đơn vị thành viên là trên 700 tỉ đồng...
Kinh doanh yếu kém, lãnh đạo tham nhũng, vi phạm dẫn tới TĐ - TCT làm ăn thua lỗ đã đành, nhưng điều lạ, suốt thời gian dài hết Vinashin đến Vinalines thua lỗ mà không có một cơ quan chủ quản nào phát hiện ra. Chỉ đến khi Ủy ban kiểm tra T.Ư vào cuộc, Thanh tra Chính phủ kết luận mọi việc mới được công khai. Để xảy ra sai phạm, kinh doanh thiếu hiệu quả, thất thoát vốn nhà nước, trách nhiệm đầu tiên của người đại diện vốn chủ sở hữu gồm: chủ tịch công ty hay chủ tịch hội đồng thành viên, tổng giám đốc, ban kiểm soát nội bộ...
Tuy nhiên, cũng không thể thiếu trách nhiệm của chủ sở hữu trong giám sát và đánh giá hiệu quả kinh doanh. Luật không thiếu, quy chế cũng không thiếu, nhưng điều đáng buồn là những chính sách lạc hậu, không theo kịp hoạt động sản xuất - kinh doanh; sự thờ ơ, thiếu trách nhiệm của các bộ, ngành, chủ quản để tiền ngân sách nhà nước - tiền thuế của dân đổ sông, đổ biển.
Thực tế, để quản lý các TĐ - TCT, Thủ tướng có Quyết định số 224/2006/QĐ-TTg, kèm theo quy chế giám sát và đánh giá hiệu quả, thế nhưng phải đến năm 2009 Bộ Tài chính mới có hướng dẫn. Tuy nhiên, cả 2 văn bản trên đều không hề có quy định cụ thể Chính phủ giao cho bộ nào giám sát TĐ; chủ tịch UBND tỉnh, thành phố chịu trách nhiệm giám sát TCT nào… dẫn tới cảnh “cha chung không ai khóc”. Các bộ, ngành, UBND tỉnh, thành phố đùn đẩy giám sát cho nhau, không ai đánh giá, không ai báo cáo các TĐ - TCT làm ăn ra sao. Lẽ đương nhiên, đến khi đổ vỡ thì không ai đứng ra chịu trách nhiệm. Nhưng có lẽ điều trớ trêu nhất là không có bất cứ chế tài nào dành cho chủ sở hữu - tức cơ quan quản lý các TĐ - TCT này.
Đó là lý do mà sai phạm, tham nhũng, thua lỗ cứ nối tiếp nhau và chưa biết bao giờ dừng lại.
Trước năm 2010 - thời điểm các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) hoạt động theo luật DNNN 2003 - các chủ sở hữu được phân định gồm: Thủ tướng, Bộ quản lý ngành, UBND cấp tỉnh, Bộ Tài chính, còn Hội đồng quản trị (HĐQT) được cử làm người đại diện chủ sở hữu. Luật cũng quy định nhà nước thực hiện quyền chủ sở hữu với vai trò người đầu tư vốn, tách biệt chức năng thực hiện quyền chủ sở hữu - quyền quản lý nhà nước với quyền chủ động kinh doanh của DN. Nhưng cho đến nay, đã 7 năm vẫn chưa thể thực hiện được quy định này.
Hội đồng thành viên (HĐTV)/HĐQT thường trực tiếp can thiệp vào sự điều hành của tổng giám đốc (TGĐ), khiến hai bên thường xảy ra mâu thuẫn. Điển hình nhất là trường hợp Vinalines, sau khi hàng loạt sai phạm, thua lỗ bị phanh phui, nguyên Tổng giám đốc Mai Văn Phúc “tố” ông Dương Chí Dũng - nguyên Chủ tịch HĐQT chuyên quyền, độc đoán tự ý định đoạt mọi hoạt động, sản xuất, nội bộ đấu đá nhau, bỏ bê hoạt động sản xuất kinh doanh.
Hay như trường hợp Vinashin, ông Nguyễn Thanh Bình vừa giữ chức Chủ tịch lại kiêm luôn cả TGĐ khiến TĐ này nợ nần, thua lỗ. Điều đó cho thấy, cơ chế trên đã vô tình biến chủ tịch HĐTV của công ty mẹ TĐ trở thành “ông chủ” với quyền lực quá lớn. Trong khi đó, vai trò quản lý, giám sát của nhà nước vô cùng thiếu chặt chẽ, các bộ chủ quản không đánh giá hiệu quả hoạt động, không đánh giá báo cáo tài chính, không gửi hoặc báo cáo cho có đến Bộ Tài chính thẩm định. Đó chính là nguyên nhân vì sao TĐ - TCT thua lỗ triền miên nhưng chậm bị phát hiện, đến khi lộ ra thì hậu quả quá nặng nề. (Thanh Niên 29/5) đầu trang(
Nếu nhìn lại cuộc “đại phẫu” tại Vinashin, ngoại trừ chủ sở hữu của nó thì khó ai có thể hình dung được, lúc đó vì sao một Vinalines đang lâm vào thua lỗ lại dám đứng ra gánh một loạt các đơn vị thua lỗ do Vinashin đẩy sang.
Nhiều chuyên gia quan ngại, lên tiếng đề xuất khi đã dám mổ xẻ thì phải chịu đau, kể cả chấp nhận phá sản. Nhưng rốt cuộc, con tàu Vinalines phải tiếp quản thêm hàng chục tàu cũ, cùng bộ máy xập xệ của Vinashin. Dẫu vậy, tấm gương vỡ của hai “Vina” này vẫn chưa trở thành bài học đắt giá cho các tập đoàn (TĐ) - tổng công ty (TCT) khác.
Thời điểm 2010, Bộ Xây dựng cũng cho ra đời một siêu TĐ mang tên TĐ công nghiệp xây dựng Việt Nam (VNIC). Hình thành bởi 5 trụ cột của ngành công nghiệp, xây dựng, trong đó có TĐ sông Đà (công ty mẹ), cùng một loạt các TCT khác như Lắp máy (Lilama), Cơ khí vật liệu xây dựng (Coma), Sông Hồng, Xây dựng và phát triển hạ tầng (Licogi) - VNIC tham vọng sẽ trở thành TĐ công nghiệp xây dựng hùng mạnh của quốc gia và khu vực. Nhưng kể từ khi về ở chung một mái nhà, các “tổng” trên luôn rơi vào cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”.
Một ủy viên HĐQT của TĐ này chia sẻ, "siêu" TĐ mới đang trong quá trình xây dựng cơ chế, cơ cấu tổ chức, nhân sự, phân cấp quyền và nghĩa vụ chưa rõ ràng nên nhiều vấn đề khi họp bàn không thống nhất được.
“Thời gian trước mỗi tháng HĐQT với 9 ủy viên có họp lại với nhau một lần, nhưng không có sự thống nhất, chẳng giải quyết vấn đề gì nên giờ cũng chẳng ai muốn họp”.
Đây có thể là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến cho TĐ này bị Thanh tra Chính phủ (TTCP) chỉ ra hàng loạt vi phạm, sai phạm trong quản lý sử dụng vốn, tài sản. Kết luận vừa qua cho thấy, TĐ Sông Đà đã đầu tư vượt vốn điều lệ, vi phạm quy định của Bộ Tài chính trên 2.355 tỉ đồng, nhiều đơn vị thành viên cũng lâm vào cảnh kinh doanh kém hiệu quả hoặc thua lỗ. Tổng hợp các vi phạm tại “siêu” TĐ này và các đơn vị thành viên, TTCP kiến nghị Thủ tướng giao các cơ quan liên quan xử lý sai phạm về kinh tế với số tiền trên 10.500 tỉ đồng. Kiến nghị giao Bộ Xây dựng, Bộ Tài chính, UBND TP.Hà Nội kiểm điểm, xử lý trách nhiệm cá nhân.
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cho rằng: “Chừng nào cơ chế còn chưa được vá, lỗ hổng vẫn còn thì nên xem xét lại, không được rót vốn cho các TĐ - TCT, tránh cảnh phải thả gà ra đuổi”.
TS Nguyễn Đình Cung, Phó viện trưởng Viện Quản lý kinh tế Trung ương đã từng thẳng thắn nhận xét, chính hệ thống quản trị thiếu giám sát, thiếu tính giải trình, minh bạch đã dẫn đến tình trạng TĐ - TCT không có áp lực, động lực, năng lực nội tại để phát triển. Dù được xem như công cụ thực hiện chính sách và nhiệm vụ xã hội, nhưng lại không buộc phải chú ý đến làm thế nào kiếm ra tiền. Là công cụ ổn định vĩ mô nhưng lại trở thành một trong những nguyên nhân gây bất ổn kinh tế vĩ mô, làm cho bất ổn trở nên trầm trọng hơn. Điệp khúc thường thấy ở các TĐ - TCT nhà nước là thiếu vốn đầu tư thì đòi tăng giá, lỗ thì đòi tăng giá, giá chỉ có lên mà không xuống, chất lượng dịch vụ thấp.
Theo ông Cung, phải thiết lập chính sách yêu cầu TĐ - TCT công khai, minh bạch hóa thông tin theo thông lệ quốc tế, buộc các cơ quan, cá nhân, đại diện chủ sở hữu và các bên liên quan trực tiếp hoặc liên đới chịu trách nhiệm giải trình về kết quả, hiệu lực và hiệu quả hoạt động. Ngoài ra, phải tách bạch quyền và nghĩa vụ của chủ sở hữu nhà nước với người đại diện vốn chủ sở hữu, với ban giám đốc điều hành DN.
Cụ thể hơn, trước hết phải hoàn thiện chính sách quản lý, giám sát, sớm đưa hoạt động của các TĐ - TCT vào luật. Đối với cơ chế người đại diện vốn chủ sở hữu phải thành lập HĐQT độc lập, ban kiểm soát nội bộ độc lập. Tổng giám đốc của TĐ -TCT phải được thuê trước một hội đồng thẩm định độc lập, trình Thủ tướng quyết định. Sau đó, HĐQT giao các chỉ tiêu để giám sát như: doanh thu, lợi nhuận, lao động... Nếu không đạt chỉ tiêu thì thay tổng giám đốc khác, không đạt chỉ tiêu HĐQT phải chịu trách nhiệm.
“Quan trọng nhất phải có chế tài cụ thể với từng cấp, bộ nào phải gánh, ai phải chịu trách nhiệm nếu TĐ - TCT rơi vào thua lỗ, sai phạm”, TS Doanh nói. (Thanh Niên 30/5) đầu trang(
VẤN ĐỀ - SỰ KIỆN
"Tập thể Vinalines khi đó mất đoàn kết, cần thay một vị trí chủ chốt. Việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm Cục trưởng Hàng hải nhằm cứu Vinalines, giải quyết mâu thuẫn", Bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng trả lời VnExpress ngày 30/5.
Ông Thăng cho biết: Khi biết tin cơ quan điều tra khởi tố ông Dương Chí Dũng - người vừa được bổ nhiệm Cục trưởng Hàng hải, tôi đang công tác nước ngoài. Ban đầu tôi hết sức ngỡ ngàng và sốc bởi sáng 14/5 ông Dũng vẫn phát biểu tại cuộc họp của bộ với thái độ khá bình thản. Ngay trong ngày 18/5, tôi gọi điện cho các thứ trưởng yêu cầu họp lãnh đạo Bộ để có giải pháp xử lý trước mắt, đó là đình chỉ công tác, sinh hoạt Đảng của ông Dũng, cử lãnh đạo xuống làm việc với Vinalines để ổn định tư tưởng cán bộ, xuống gia đình để động viên và kêu gọi ông Dũng ra đầu thú.
Giải thích về quyết định bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng từ Chủ tịch Vinalines làm Cục trưởng Hàng hải trong khi đơn vị này đang bị thanh tra, người đứng đầu Bộ GTVT nói: “Việc thanh tra Vinalines là theo kế hoạch chứ không phải thanh tra đột xuất do có dấu hiệu sai phạm. Hiện, không có quy định là đơn vị đang bị thanh tra thì tạm dừng điều động, bổ nhiệm cán bộ. Ngoài ra, tập thể Vinalines khi đó có thể nói là mất đoàn kết cần thay một vị trí chủ chốt. Do đó, việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm Cục trưởng Hàng Hải nhằm cứu Vinalines, giải quyết mâu thuẫn, đẩy mạnh chiến lược biển và quá trình tái cơ cấu tập đoàn. Nếu không giải quyết vấn đề nội bộ thì sẽ cản trở sự phát triển, nhất là trong bối cảnh ngành vận tải đứng trước khủng hoảng.
Từ tháng 9/2011, Ban cán sự Đảng Bộ Giao thông có chủ trương phải đưa ông Dũng ra khỏi vị trí Chủ tịch Vinalines càng sớm càng tốt. Sau hơn một tháng động viên thì ông Dũng mới đồng ý. Tuy nhiên, thời gian thực hiện quy trình thủ tục, bổ nhiệm quá lâu, từ tháng 10/2011 (xin chủ trương) đến tháng 2/2012 (có quyết định) là gần 5 tháng. Nếu tôi có toàn quyền quyết định, thì không để đến lúc giáp kết luận thanh tra rồi mới điều chuyển, gây hiểu lầm và phản cảm trong dư luận.
Tôi khẳng định, tôi không sai quy trình, thủ tục khi quyết định bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng. Thực tế, sau khi chuyển ông Dũng đi thì bộ máy Vinalines hoạt động tốt hơn”.
Ông Thăng cũng cho hay: Trong quá trình tiến hành quy trình bổ nhiệm, Bộ Giao thông không nhận được bất kỳ thông tin nào từ thanh tra hay đơn thư khiếu nại về sai phạm của ông Dũng. Chỉ đến ngày 16/2/2012 (10 ngày sau khi có quyết định bổ nhiệm ông Dũng) thì lãnh đạo bộ và Vinalines mới được mời sang để thông qua dự thảo kết luận thanh tra. Đây là lần đầu tiên tôi biết về kết quả thanh tra.
Về năng lực, đạo đức của ông Dương Chí Dũng, Bộ trưởng GTVT cho biết: “Trước khi về Bộ Giao thông, tôi chỉ biết ông Dũng qua sinh hoạt tại cơ quan Đảng ủy khối doanh nghiệp trung ương. Cuối năm 2010, ông Dũng còn được bầu vào Thường vụ đảng ủy khối doanh nghiệp trung ương. Đây là cách đánh giá chính thống của tổ chức, còn khi làm quy trình bổ nhiệm thì tập thể nhận xét, đánh giá trên hồ sơ của tổ chức.
Ngoài ra, tôi thấy ông Dũng có khả năng hùng biện tốt. Thậm chí ngày 14/5/2012, khi họp về tái cơ cấu doanh nghiệp, ông Dũng vẫn còn đứng dậy phê phán Vinalines gay gắt gần một giờ”.
Từ vụ bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng gây dư luận không tốt, cá nhân ông rút ra những bài học gì? Trả lời câu hỏi này, ông Đinh La Thăng thẳng thắn: “Trước hết, tôi khẳng định việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng là đúng, thực chất là cho ông Dũng thôi chức Chủ tịch Vinalines. Lúc đó làm gì có thông tin, có cơ sở để chỉ cho ông Dũng thôi chức mà không bổ nhiệm một chức vụ mới. Vị trí ông Dũng bị điều đi (Cục trưởng) về cấp bổ nhiệm và chức vụ Đảng là thấp hơn. Chức cũ của ông Dũng do Thủ tướng bổ nhiệm còn chức mới chỉ do Bộ trưởng bổ nhiệm.
Tuy nhiên, qua vụ việc này tôi phải rút kinh nghiệm sâu sắc là phải chủ động báo cáo, thông tin đầy đủ, kịp thời cho các cơ quan liên quan và công luận để tránh gây hiểu lầm và bức xúc trong dư luận xã hội”.
Về trước thực trạng thua lỗ, khó khăn tại Vinalines, ông đề xuất với Chính phủ để vực dậy tập đoàn này: Vinalines sẽ tập trung vào 3 mảng chính là vận tải biển, kinh doanh cảng biển và dịch vụ cảng. Ngoài ra, tập đoàn sẽ thoái vốn ở các đơn vị kinh doanh ngoài ngành, tái cơ cấu công ty mẹ ở Vinalines, đưa xuống còn 40 đầu mối, thay vì 80 như hiện nay. Trong thời gian này, công ty con nào có điều kiện có thể cổ phần hóa, còn công ty mẹ sẽ cổ phần hóa trong thời gian sớm nhất, trước năm 2015. (Vnexpress 31/5) đầu trang(
Ngày 30-5, trao đổi với báo chí liên quan tới những thông tin về “khu vườn thượng uyển” hàng trăm tỷ đồng tại huyện Ninh Giang của ông Bùi Thanh Tùng, cán bộ Sở LĐ-TB&XH Hải Dương (con trai Bí thư Tỉnh ủy Bùi Thanh Quyến), ông Hoàng Mai Khương, Chánh văn phòng UBND cho biết: Sau khi báo chí phản ánh về giá trị rất lớn của khu vườn và dinh cơ này, UBND tỉnh đã chỉ đạo UBND huyện Ninh Giang kiểm tra nguồn gốc đất đai của khu vườn nhà ông Tùng.
Qua báo cáo ban đầu của UBND huyện, khu đất này có tổng diện tích 4.152m², trong đó có 3.393m² đất vườn cây lâu năm và 759m² đất nuôi trồng thủy sản ao và nằm xen trong khu dân cư thôn Đông Tân, xã Ninh Thành. Đây là đất ổn định lâu dài của 5 hộ dân. Sau đó, diện tích đất trên được chuyển đổi theo dự án “chuyển đổi cơ cấu cây trồng”, được UBND huyện Ninh Giang phê duyệt năm 2002. Diện tích này trong đó có nhà cấp bốn được 5 hộ sử dụng ổn định.
Đến cuối năm 2010 và năm 2011, 5 hộ trên chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho ông Tùng, với giá hơn 850 triệu đồng theo đúng quy định của pháp luật. Ngày 19-7-2011, UBND huyện Ninh Giang đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho ông Bùi Thanh Tùng với diện tích 4.152m², ông Tùng được phép xây dựng nhà ở với diện tích 500m² và ông Tùng đã thực hiện đầy đủ nghĩa vụ tài chính.
Chánh Văn phòng Hoàng Mai Khương cho biết vì UBND tỉnh mới nhận được báo cáo của UBND huyện Ninh Giang nên hiện tại chưa thể kết luận được việc cấp, chuyển đổi đất đó có đúng quy trình hay không, cấp 500m² đất thổ cư có đúng hay không? Tuy nhiên việc xác định giá trị tài sản trên khu đất này sẽ sớm được các cơ quan chức năng của tỉnh xem xét làm rõ.
Liên quan đến việc thẩm định thu nhập cá nhân của ông Tùng, ông Hoàng Mai Khương cho rằng, UBND tỉnh sẽ chỉ đạo Sở LĐTB-XH xem xét, kiểm tra cụ thể.
Ông Hoàng Mai Khương nhấn mạnh: Cán bộ của Đảng, Nhà nước phải luôn tuân thủ nguyên tắc đề bạt, bổ nhiệm theo quy định. Do vậy, khi kiểm tra nếu phát hiện sai phạm sẽ xử lý nghiêm, không có trường hợp ngoại lệ.
Liên quan tới rất nhiều loại cây cảnh quý hiếm trong dinh cơ này, ông Chu Xuân Thau, Phó Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Hải Dương, khẳng định đến thời điểm này vẫn chưa biết được loại cây trong khu vườn này có nguồn gốc xuất xứ từ đâu vì kiểm lâm Hải Dương chưa kiểm tra. (Sài Gòn Giải Phóng 31/5) đầu trang(
Dư luận cả nước đang hết sức quan tâm đến hai vụ việc: Một là vụ bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam khi cơ quan mà ông lãnh đạo - Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) - đang bị thanh tra; Hai là vụ ngôi nhà vườn trị giá hàng tỉ đồng của con trai ông bí thư Tỉnh ủy Hải Dương
Rất nhiều thắc mắc, nghi ngại mà dư luận và người dân đặt ra song vẫn chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng.
Việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam nóng lên sau khi có kết luận thanh tra của Thanh tra Chính phủ và nhất là sau khi cơ quan điều tra ra quyết định khởi tố, bắt tạm giam ông này.
Nhìn vào kết luận thanh tra và kết quả điều tra ban đầu của cơ quan điều tra, dư luận không thể hiểu nổi vì sao với những sai phạm nghiêm trọng đến vậy mà ông Dương Chí Dũng vẫn được bổ nhiệm sang một chức vụ lãnh đạo khác. Bất thường nhất là việc bổ nhiệm này được tiến hành khi đơn vị do ông đứng đầu đang bị thanh tra.
Mặc cho dư luận và người dân bức xúc, khó hiểu, cả cơ quan chịu trách nhiệm và Bộ trưởng Bộ GTVT, người ra quyết định bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng, vẫn chưa lên tiếng. Đích thân Thủ tướng Chính phủ đã phải yêu cầu Bộ GTVT và Bộ Nội vụ báo cáo vụ việc.
Những thông tin về khu vườn của con trai ông bí thư Tỉnh ủy Hải Dương cũng làm dư luận và người dân bức xúc không kém. Vì sao con trai ông bí thư tỉnh ủy lại có thể chuyển nhượng được 6 thửa đất liền nhau của 5 hộ gia đình để ghép thành khu vườn rộng hơn 4.000 m2?
Với đồng lương công chức cấp trưởng phòng, con ông bí thư tỉnh ủy lấy đâu ra tiền tỉ để chuyển nhượng đất, mua đá, cây cảnh, xây nhà? Con ông bí thư tỉnh ủy có kê khai số tài sản lớn này hay không? Liệu ông bí thư tỉnh ủy có liên quan tới tài sản của con trai?... Thế nhưng, cá nhân có liên quan và giới chức có trách nhiệm ở tỉnh Hải Dương vẫn im lặng trước hàng loạt câu hỏi.
Im lặng trong những trường hợp thích hợp có thể là sự khôn ngoan và cần thiết nên mới có câu “im lặng là vàng”. Tuy nhiên, cũng có câu “im lặng là đồng ý”. Vậy trong trường hợp bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng và ngôi nhà vườn bạc tỉ của con trai ông bí thư tỉnh ủy thì sự im lặng ở đây là gì? Có phải đồng ý hay không?... Chưa thấy ai trả lời những câu hỏi này nên đây là những sự im lặng khó hiểu. Chỉ có điều là càng để lâu sự khó hiểu này càng làm tăng nỗi bức xúc của người dân. (Người Lao Động 31/5) đầu trang(
CHÍNH SÁCH ĐỊA PHƯƠNG
UBND TPHCM vừa chấp thuận chủ trương để UBND các quận - huyện chủ động xây dựng các phương thức bồi thường, hỗ trợ khác nhau khi thực hiện các dự án, công trình nâng cấp, mở rộng hẻm theo phương châm “Nhà nước và nhân dân cùng làm”.
Các trường hợp giải tỏa toàn bộ (kể cả trường hợp giải tỏa một phần nhưng phần diện tích còn lại quá nhỏ không thể xây dựng lại và người dân có cam kết đề nghị giải tỏa toàn bộ) được tính bồi thường, hỗ trợ theo quy định.
Đối với các trường hợp nhà đất bị giải tỏa một phần (bị xẻ dọc nhà) có vị trí mặt tiền đường hoặc vị trí trong hẻm, ở đầu hẻm thì được tính hỗ trợ bằng 80% đơn giá đất ở để tính bồi thường của trường hợp giải tỏa toàn phần theo đơn giá bồi thường được duyệt.
Đối với các dự án nâng cấp, mở rộng đường, nhất là các tuyến giao thông nông thôn, nếu UBND quận - huyện vận động được người dân tự nguyện thực hiện theo phương châm “Nhà nước và nhân dân cùng làm” thì cũng được áp dụng theo chủ trương này. Chủ trương này chỉ được áp dụng đối với các trường hợp đã thực hiện sau ngày 23-5-2012. (Sài Gòn Giải Phóng 30/5) đầu trang(
PHÁP LUẬT
Cơ quan Điều tra hình sự - Viện KSNDTC vừa hoàn tất kết luận điều tra vụ án lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ xảy ra tại Công an tỉnh Tiền Giang, đề nghị truy tố ông Ngô Thanh Phong (SN 1956, nguyên Trưởng phòng CSĐT, Chánh Văn phòng Cơ quan CSĐT, Phó Thủ trưởng thường trực cơ quan CSĐT Công tỉnh Tiền Giang) cùng 2 cán bộ cấp dưới.
Theo CQĐT, trong quá trình điều tra vụ án buôn lậu, đưa - nhận hối lộ xảy ra tại Cty TNHH Thành Phát (Tiền Giang), Phòng CSĐT Công an tỉnh đã thu giữ, tạm giữ nhiều tài sản của bị can, đương sự liên quan.Từ tháng 10-2002 đến năm 2004, đơn vị này tạm giữ hơn 12,5 tỷ đồng và 249.419 USD.
Ông Ngô Thanh Phong với cương vị Trưởng phòng CSĐT và ông Nguyễn Văn Nên (SN 1965, Phó trưởng phòng) đã chỉ đạo cấp dưới đem tiền thu giữ gửi tiết kiệm, lấy lãi nhập quỹ đơn vị.
Thực hiện chỉ đạo trên, 2 điều tra viên là Bùi Văn Nhứt và Nguyễn Trường Sơn đem hơn 11,4 tỷ đồng và 206.050 USD gửi tiết kiệm tại 3 ngân hàng, mang sổ tiết kiệm về giao cho ông Phạm Văn Út (SN 1969, nguyên thủ kho vật chứng, thủ quỹ Phòng) cất giữ.
Đến kỳ hạn lĩnh lãi, ông Út đưa lại sổ cho người đứng tên ra ngân hàng rút tiền về nhập quỹ Phòng. Tính đến 31-5-2004, số tiền lãi từ 25 sổ tiết kiệm là hơn 968 triệu đồng.
Đến tháng 6-2004, do chưa phải chuyển tiền vật chứng của vụ án sang cơ quan thi hành án, lãnh đạo Phòng lại chỉ đạo ông Út mang tiền đi gửi và thu lãi hơn 170 triệu đồng.Như vậy, tổng tiền lãi nhập quỹ riêng của Phòng CSĐT Công an Tiền Giang là hơn 1,168 tỷ đồng.
CQĐT xác định, số tiền trên sau đó được ông Phong và ông Nên chỉ đạo chi 100 triệu đồng mua 4 xe máy đăng ký biển trắng để lãnh đạo Phòng sử dụng; chi tiếp khách 100 triệu đồng; chi không rõ mục đích 58 triệu đồng; chia tiền cho CBCS trong các dịp lễ, Tết; biếu ông Nguyễn Chí Phi (Phó GĐ Công an tỉnh Tiền Giang thời điểm đó) tổng cộng 80 triệu đồng và cho CBCS vay sử dụng mục đích cá nhân...
Cũng theo CQĐT, ông Phong còn đem 5,8 tỷ đồng một bị can nộp để gửi tiết kiệm mang tên mình, lấy lãi gần 200 triệu đồng.
Ông Phong còn bị cáo buộc chịu trách nhiệm chính trong việc cho cá nhân ngoài lực lượng công an vay tiền, tài sản thu giữ trong vụ án; để thất thoát 348 triệu đồng đến nay chưa thu hồi được.
Trong quá trình điều tra vụ án, CQĐT còn phát hiện một số dấu hiệu vi phạm pháp luật khác của ông Nguyễn Văn Nên cùng một số cán bộ, nhưng tách ra để xử lý sau. Về phần ông Nguyễn Chí Phi, CQĐT cho rằng có dấu hiệu “thiếu trách nhiệm” nhưng chưa đến mức xem xét xử lý hình sự. (Tiền Phong 30/5) đầu trang(
Chiều 29.5, tại trụ sở thôn Phú Nghĩa, xã Phú Trung (H.Bù Gia Mập), Viện KSND H.Đồng Phú (Bình Phước) tổ chức xin lỗi anh Phan Văn Thương (23 tuổi) vì bắt tạm giam oan sai gần 2 năm 7 tháng.
Ngày 6.1.2009, Công an H.Đồng Phú ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam 9 thanh niên, trong đó có Thương về hành vi cướp giật tài sản. Các quyết định này được Viện KSND cùng cấp phê chuẩn. Do không đủ chứng cứ chứng minh hành vi phạm tội của các bị can, ngày 3.8.2011, Viện KSND H.Đồng Phú ra quyết định đình chỉ vụ án hình sự đối với 9 bị can trên.
Sau đó, 8 thanh niên được Viện KSND H.Đồng Phú bồi thường hơn 700 triệu đồng; riêng anh Thương do không thương lượng được mức bồi thường nên khởi kiện ra tòa. Trong lần hòa giải vào ngày 24.5, anh Thương yêu cầu bồi thường hơn 566 triệu đồng nhưng Viện KSND H.Đồng Phú chỉ đồng ý trên 120 triệu đồng; đồng thời xin lỗi công khai anh Thương tại địa phương. Dự kiến ngày 5.6 TAND tỉnh Bình Phước tiến hành hòa giải lần 2. (Thanh Niên 30/5) đầu trang(
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Lãng phí, thất thoát, thua lỗ gây mất hàng trăm ngàn tỉ đồng ở các tập đoàn - tổng công ty nhà nước đang là vấn đề nóng nhất trên nghị trường hiện nay.
Trong khi tiền thuế của dân không được giám sát chặt chẽ, bị tiêu xài hoang phí thì việc miễn thuế thu nhập cá nhân (TNCN) cho người dân, quyền lợi của dân trong nhiều vấn đề vẫn đứng sau hoặc không được nhắc tới.
Lạm phát, lãi suất cao, chi phí đầu vào tăng vọt... đã đẩy hàng loạt doanh nghiệp (DN) tới phá sản, nền kinh tế rơi vào đình đốn giảm phát. Đó là lý do để Chính phủ thông qua việc miễn, giảm thuế cho DN, hỗ trợ họ vượt qua khó khăn. Chưa nói đến "liều lượng" thiếu - đủ nhưng phải khẳng định chính sách này là hết sức đúng đắn và thiết thực. Quan trọng hơn, nó cho thấy Chính phủ, các bộ, ngành đã "nhìn" thấy và thừa nhận thực trạng khốn khó của các DN hiện nay. Tất nhiên, đã "chẩn" ra bệnh thì thuốc nếu chưa đủ liều, sẽ tăng liều.
Trong bổi cảnh đó, người dân cũng bị tác động trực tiếp và nặng nề bởi lạm phát, chi phí tăng cao giống như DN. Thậm chí, cuộc sống của họ còn nặng nề, áp lực hơn bởi còn chịu cảnh tát giá theo xăng, theo điện, theo tin đồn... diễn ra thường xuyên; dịch vụ y tế, giáo dục... cũng tăng vọt; mức lương lỗi thời... Hơn ai hết, hơn bao giờ hết, họ rất cần những chính sách hỗ trợ dù lớn, dù nhỏ.
Những chính sách này, ngoài giá trị mang tính định lượng, nó còn thể hiện sự chia sẻ và cũng là mục tiêu "an sinh xã hội" mà Chính phủ đề ra. Nghị trường Quốc hội đang nóng nhưng ít ai nhớ đến việc miễn thuế TNCN cho người dân. Việc miễn thuế TNCN cho người dân lúc này hoàn toàn "thấu tình, đạt lý". Nó cũng là một trong những yếu tố tăng thu nhập cho người dân, phục vụ mục tiêu kích cầu, tháo tồn kho của Chính phủ.
Hay trong điều hành giá xăng dầu, tiêu chí là đảm bảo hài hòa lợi ích của ba bên Nhà nước, DN, người dân. Đó là lý do, xăng dầu thế giới phải giảm giá vài lần, hoặc phải giảm thật mạnh, người tiêu dùng trong nước mới được tính đến. Còn không thì bất chấp việc phản đối, bất chấp kêu gọi sự "sòng phẳng" hay chia sẻ, người dân vẫn cứ phải đợi. Đợi tăng thuế nhập khẩu để đảm bảo nguồn thu. Đợi DN đảm bảo lợi nhuận, mới tới lượt họ. Nhưng ai cũng biết, tăng/giảm giá xăng dầu kéo theo hàng loạt các loại giá cả hàng hóa, dịch vụ sẽ ngay lập tức thay đổi theo, dễ dàng bóp "nghẹt" khoản thu nhập eo hẹp của người dân.
Điều đáng lo ngại hơn chính là giảm niềm tin, là tâm lý bi quan của người dân vào tương lai, nếu chúng ta vẫn tiếp tục "hành xử" theo kiểu quyền lợi người dân đứng sau và rất khó để nói đến kích cầu tiêu dùng, vực dậy kinh tế và đảm bảo mục tiêu an sinh xã hội như Chính phủ đề ra. (Thanh Niên 30/5) đầu trang(./.
Biên tập: Nguyễn Mai
|
|||