Xem ngày trước
BẢN TIN TỔNG HỢP
Xem ngày kế tiếp

Ngày 19 tháng 06 năm 2013
THỜI SỰ
CHÍNH SÁCH
QUẢN LÝ
THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
PHÁP LUẬT
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
NHÌN RA THẾ GIỚI

THỜI SỰ
Sáng 18-6, với đa số phiếu tán thành, Quốc hội đã thông qua nghị quyết điều chỉnh chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội khóa XIII và chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2014.
Theo đó, Quốc hội quyết định không lùi thời hạn thông qua dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 mà vẫn đặt mục tiêu thông qua vào cuối năm nay. Giải thích về vấn đề này, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý cho rằng công tác chuẩn bị dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 vẫn đang được triển khai đúng tiến độ. Hơn nữa, nếu lùi thời điểm thông qua Hiến pháp (HP) sẽ ảnh hưởng đến tiến độ xây dựng nhiều dự án luật có liên quan đến các quy định trong Hiến pháp.
Quốc hội đã đồng ý với đề xuất của đại biểu tỉnh Quảng Ninh, cho phép xây dựng luật về đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt để thể chế hóa quy định của Hiến pháp.
Quốc hội cũng đồng ý với đề xuất của TP.HCM, đưa vào chương trình nghiên cứu, xây dựng đề án thí điểm chính quyền đô thị, giao cho Chính phủ nghiên cứu xây dựng đề án này trên cơ sở đề án của TP.HCM.
Luật Đất đai sửa đổi vẫn sẽ được QH thông qua tại kỳ họp thứ năm này và HP sửa đổi sẽ được thông qua tại kỳ họp thứ sáu, cuối năm nay.
Tuy nhiên, có một số dự án luật, dự án nghị quyết được bổ sung, như Luật về đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt (hoàn toàn mới), sửa đổi Luật Nghĩa vụ quân sự, sửa đổi Luật Sĩ quan Quân Đội Nhân Dân, nghị quyết sửa đổi về biểu mức thuế suất thuế tài nguyên... Trong đó, Luật về đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt là dự án luật vừa được Chính phủ đề nghị bổ sung để nghiên cứu, kịp trình QH ngay trong nhiệm kỳ, gắn với chủ trương đổi mới mô hình tổ chức chính quyền địa phương trong HP.
Cùng với việc bổ sung này, tiến độ các dự án luật cũng được điều chỉnh, trong đó đáng chú ý là ngay kỳ họp thứ sáu, khi QH thảo luận lần cuối để thông qua HP sửa đổi thì cũng đồng thời cho ý kiến sửa đổi Luật Sĩ quan Quân Đội Nhân Dân, Luật Công An Nhân Dân, để thông qua hai luật này tại kỳ họp thứ bảy, giữa năm 2014. Nội dung sửa đổi liên quan trực tiếp tới HP, trong đó cụ thể hóa thẩm quyền của Chủ tịch nước với tư cách thống lĩnh các lực lượng vũ trang và những quy định mở đường cho việc quân đội tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc...
Các dự án luật liên quan đến bảo đảm thực thi quyền con người, quyền cơ bản của công dân như Luật Biểu tình, Luật về hội, Luật Trưng cầu dân ý... vẫn nằm trong chương trình lập pháp của QH khóa XIII. Tuy nhiên, các dự luật này chưa thấy xuất hiện trong chương trình của kỳ họp cuối năm nay, cũng như hai kỳ họp năm 2014. (Tuổi Trẻ 19/6; Pháp luật TP.HCM 19/6) đầu trang(
Ngày 18-6, thảo luận về dự án Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, nhiều đại biểu Quốc hội cùng lên tiếng bày tỏ sự bức xúc, phẫn nộ trước tình trạng lãng phí đang hằng ngày, hằng giờ đục khoét ngân khố, tài sản quốc gia, tệ hại ngang hàng với tham nhũng.
Bị đánh giá là quốc nạn, diễn ra ở khắp mọi nơi, nhưng điều trớ trêu là chưa thấy ai bị xử lý vì tội lãng phí. Các đại biểu Quốc hội đã yêu cầu đưa vào dự luật các quy định chế tài mạnh mẽ, buộc người gây ra lãng phí phải bỏ tiền túi để đền, thậm chí phải bị xử lý hình sự.
"Hiện trạng lãng phí ở nước ta hiện nay thật ra không kém gì tham nhũng, nhưng dường như quyết tâm chính trị, quyết tâm xây dựng một hành lang pháp lý đầy đủ nhằm tăng cường trách nhiệm và nhận thức của người đứng đầu, cũng như cán bộ công chức và những chế tài thì chưa được quan tâm đúng mức" - thiếu tướng Huỳnh Thế Kỳ (Ninh Thuận) nhận xét.
Theo ông Kỳ, quan sát hằng ngày thì nhìn đâu cũng thấy lãng phí: lễ khởi công, khánh thành tổ chức linh đình; lễ hội cấp quốc gia, cấp tỉnh, cấp huyện, cấp thôn tổ chức rình rang, đình đám; gần đây lại thêm hội chứng festival...
"Bây giờ có những hội nghị mà Chính phủ triệu tập cả nước mỗi tỉnh khoảng trên, dưới năm chức danh tập trung họp một ngày, có khi là một buổi, trong khi mạng lưới trực tuyến chúng ta đã có, những hội nghị như thế này chi phí bao nhiêu?" - ông Kỳ cho ví dụ.
"Trong nhiều trường hợp yếu tố thời gian quan trọng hơn tiền bạc nhưng chúng ta lại ít quan tâm" - đại biểu Thân Đức Nam (Đà Nẵng) bổ sung. Ông phân tích: "Ví dụ trong xây dựng cơ bản, nhiều công trình có thể thi công ba ca để rút ngắn thời gian mang lại hiệu quả nhưng trong quy chế đấu thầu chúng ta không xem là điều kiện quan trọng. Do quá chú trọng đến yếu tố giá cả nên xảy ra tình trạng bỏ thầu thấp để được dự án, sau đó kéo dài thi công, xin điều chỉnh mức kinh phí. Trong lĩnh vực hành chính nhà nước, tình trạng quan liêu về thủ tục khiến nhiều dự án gác lại, kéo dài thời gian làm mất cơ hội, đây là hình thức khá phổ biến nhưng chưa được quan tâm".
Nhìn ở một góc độ khác, đại biểu Ngô Thị Minh (Quảng Ninh) nêu: "Các dự án bất động sản, các nhà máy, bến cảng, trường đại học, cao đẳng và nhiều lĩnh vực khác đang phát triển theo phong trào và quy mô không gắn với chất lượng, không cân đối cung cầu xã hội, cung cầu nguồn nhân lực, gây lãng phí rất lớn... Thời gian qua do chúng ta chưa coi trọng đúng mức việc này, để xảy ra hậu quả khá nặng nề, chưa kiểm soát được những đối tượng cơ hội, lợi ích nhóm".
Đại biểu Cao Thị Xuân (Thanh Hóa) chỉ rõ: "Bức tranh ảm đạm của các khu đô thị bỏ hoang, đô thị ma, đó chính là thực trạng lãng phí nghiêm trọng nhất hiện nay. Sự lãng phí này đều bắt nguồn từ người quyết định quy hoạch, quyết định đầu tư sai trái và không ít trường hợp đằng sau đó là những động cơ vụ lợi nhưng luật pháp hiện hành chưa bóc tách được, chưa cụ thể hóa được trách nhiệm của cá nhân gây ra sự lãng phí".
Theo đại biểu Cao Thị Xuân, để xảy ra lãng phí thì "thực chất là ý chí của cá nhân ai đó chính nhưng khi hậu quả xảy ra lại được núp bóng an toàn trong các chủ trương của tập thể hoặc vô can vì pháp luật về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí đang còn quy định rất chung chung. Việc sửa đổi, bổ sung lần này phải quy định cho được trách nhiệm cá nhân, ai để xảy ra lãng phí, thất thoát thì phải bị truy cứu trách nhiệm hành chính, trách nhiệm dân sự và thậm chí trách nhiệm hình sự".
Đại biểu Nguyễn Minh Lâm (Long An) cho rằng cần quy định một chương riêng về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí trong ban hành cơ chế chính sách, trong đó đặc biệt quan tâm đến trách nhiệm người đứng đầu, cơ quan soạn thảo tham mưu đề xuất và cơ quan có thẩm quyền ban hành.
"Phải có quy định cụ thể nhằm định lượng mức độ vi phạm, nếu gây ra hậu quả nghiêm trọng thì truy cứu trách nhiệm hình sự. Bởi lẽ, nếu cơ chế chính sách khi ban hành không phù hợp thì quá trình triển khai thực hiện sẽ gây lãng phí rất lớn, có trường hợp không lượng hóa được làm ảnh hưởng đến đời sống sản xuất của người dân cũng như quá trình phát triển kinh tế - xã hội của đất nước" - ông Lâm phân tích.
Đại biểu Trần Văn Tấn (Tiền Giang) nói: "Trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí thì yếu tố quan trọng để có cơ sở thực hiện và làm căn cứ giám sát việc thực hiện là quy định các định mức tiêu chuẩn, chế độ cụ thể rõ ràng. Vì hệ thống tiêu chuẩn, định mức, chế độ là trọng tâm của thực hành tiết kiệm, chống lãng phí".
Ông Tấn đề nghị bổ sung vào dự án luật quy định chế tài đối với người có thẩm quyền, có hành vi không tuân thủ, không ban hành, chậm ban hành hoặc cố tình ban hành định mức, tiêu chuẩn, chế độ không đảm bảo tính khoa học, không phù hợp với thực tiễn hoặc bất hợp lý nhưng vẫn được áp dụng trong một thời gian dài, gây khó khăn cho tổ chức, cá nhân thực hiện.
Cho rằng hệ thống định mức, tiêu chuẩn, chế độ đang là "điểm nghẽn trong công tác thực hành tiết kiệm, chống lãng phí", đại biểu Nguyễn Mạnh Cường (Quảng Bình) phân tích: "Đây là vấn đề rất là quan trọng, là căn cứ, là tiêu chuẩn để đánh giá một hoạt động là tiết kiệm hay không tiết kiệm, lãng phí hay không lãng phí. Bên cạnh đó, định mức, chế độ tiêu chuẩn phải phù hợp với thực tiễn, nếu không phù hợp, không sát thực tiễn thì trong nhiều trường hợp lại gây tác động ngược, tác động tiêu cực, gây cản trở cho sự phát triển và gây ra sự lãng phí vì cơ quan tổ chức, đơn vị muốn thực hiện nhiệm vụ của mình thì phải hợp thức hóa giấy tờ, có khi phải gian dối.
"Chúng tôi nhận thấy luật hiện hành của chúng ta chưa có các quy định để giải quyết, hạn chế những bất cập này. Cụ thể là chưa có quy định xử lý trách nhiệm của những người có thẩm quyền trong việc không ban hành hoặc chậm ban hành các quy định về định mức chế độ tiêu chuẩn, hoặc chậm ban hành các quy định về việc sửa đổi các định mức chế độ tiêu chuẩn chưa phù hợp với quy định, chưa phù hợp với thực tiễn" - ông Cường đề nghị.
Đại biểu Trịnh Ngọc Thạch (Hà Nội) nói: "Các đồng chí đi nước ngoài mà xem, có muốn lãng phí cũng không được, họ thiết kế các chế tài, công nghệ của họ là không thể lãng phí được. Nhưng ta thì lãng phí thoải mái, lãng phí rất dễ, không ngăn ngừa được. Chống lãng phí của ta trong dự luật này chủ yếu là khuyến khích động viên và cổ vũ, chưa xử phạt ai, chưa bắt ai, chưa truy tố ai". (Tuổi Trẻ 19/6) đầu trang(
“Lãng phí vô tội vạ, có phải chăng do năng lực cán bộ, do dễ dãi thiếu trách nhiệm hay do lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm? Cần làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm”, Ủy viên Thường trực Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội, bà Nguyễn Thị Khá nêu quan điểm.
Có nhiều ý kiến đại biểu Quốc hội cho rằng chống lãng phí phải được xem như chống tham nhũng, khi đất nước đang rất cần thêm nhiều nguồn lực để phát triển. Bày tỏ quan điểm của mình, bà Khá nói: “Tôi rất đồng tình với những ý kiến như vậy. Chúng ta đã có hẳn một luật dành riêng cho công tác thực hành tiết kiệm, chống lãng phí được Quốc hội khoá XI, kỳ họp thứ 8 thông qua ngày 29/11/2005 và có hiệu lực từ 1/6/2006.
Nhưng qua hơn 7 năm thực hiện luật này, như đánh giá của Chính phủ, tình trạng lãng phí vẫn chưa ngăn chặn được, công tác tổ chức thực hiện luật chưa nghiêm túc. Và ở đâu, lúc nào, cũng thường xuyên thấy có sự xuất hiện của lãng phí và có lúc là lãng phí vô tội vạ.
Chẳng hạn, như trong lĩnh vực sử dụng trái phiếu Chính phủ giai đoạn 2012-2015 hiện còn trên 800 dự án chưa hoàn thành, trong đó có những dự án đang triển khai phải cắt, giãn, hoãn tiến độ, chuyển đổi hình thức đầu tư gây lãng phí nguồn lực, có những công trình xây dựng đạt 1/2, 1/3 hay 2/3 tiến độ dự án bị cắt, hoãn kéo dài, gây hư hao, lãng phí theo thời gian, có những bệnh viện huyện xây xong hàng trăm tỷ đồng không có vốn đầu tư trang thiết bị, không thể đi vào hoạt động...
Các nguyên nhân được nhắc đến là công tác quản lý, phân bổ, cấp phép thanh toán và quyết toán vốn có lúc, có nơi còn buông lỏng, chưa tuân theo quy định, còn tình trạng phân bổ vốn ngoài danh mục, vượt tổng mức vốn đầu tư.
Dự án cho khởi công, nhưng chưa đủ điều kiện bố trí vốn, một số dự án chưa được triển khai lại bố trí vốn, thanh toán khi chưa có khối lượng nghiệm thu, thanh toán chưa chính xác, chưa nghiệm thu theo thực tế thi công, có dự án hoàn thành nhưng chưa có hồ sơ hoàn thành, có công trình hoàn thành nhưng chưa bố trí vốn dẫn đến một số dự án hoàn thành nhiều năm, nhưng chưa quyết toán được...
Nhưng nguyên nhân của sự chồng chéo, sai trái dẫn đến sự lãng phí vô tội vạ này là gì? Có chăng do năng lực cán bộ, do dễ dãi thiếu trách nhiệm hay do lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm? Cần làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm”.
Vấn đề trách nhiệm người đứng đầu trong việc để xảy ra lãng phí như bà vừa nêu cần được xem xét một cách nghiêm túc thế nào? Trả lời câu hỏi này, bà Khá cho biết: “Trong chương III từ điều 26 đến điều 34 của Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí đã quy định rõ trách nhiệm người đứng đầu, cơ quan tổ chức và những người liên quan vi phạm về đầu tư xây dựng cơ bản như lập, thẩm định, phê duyệt, khảo sát thiết kế, chọn nhà thầu giám sát thi công cân đối nguồn vốn... phải bồi thường xử lý hành chính kỷ luật, không đúng thủ tục, quy trình thì phải đình chỉ, huỷ bỏ.
Quy định như vậy, nhưng hướng dẫn cụ thể để thực hiện thì chưa có nên trên thực tế chưa xử lý được trường hợp nào thuộc về trách nhiệm của người đứng đầu.
Do đó, việc sửa Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí lần này cũng đã hướng tới việc quy định rõ hơn về trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, trong đó, cần bổ sung trách nhiệm giải trình trước cơ quan chức năng và trước công luận của người đứng đầu cơ quan, tổ chức trong việc để xảy ra lãng phí trong đơn vị mình”.
Tình trạng lãng phí chưa ngăn chặn được, còn Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí qua 7 năm thực hiện thì dường như vẫn “bên lề” cuộc sống. Nói về nguyên nhân, bà Khá cho rằng: “Nguyên nhân khiến Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí chưa đi vào cuộc sống là trong thực hiện Luật này, việc ban hành văn bản quy phạm pháp luật trong một số trường hợp còn thiếu tính khả thi, chưa tính đến năng lực thực hiện, chưa bảo đảm phù hợp giữa ban hành chính sách và nguồn lực thực hiện.
Chưa có quy định cụ thể hành vi gây lãng phí, chưa có cơ chế, biện pháp hiệu quả trong triển khai thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, việc triển khai còn mang tính hình thức.
Ngoài ra, trong 7 năm qua, Quốc hội đã ban hành nhiều luật mới có liên quan, trong đó có 10 luật chuyên ngành được sửa đổi, bổ sung và 13 luật chuyên ngành được ban hành mới, cũng đã làm cho các quy định trong Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí trở nên khó triển khai thực hiện hơn”. (Vneconomy 19/6) đầu trang(
Chiều 18-6, thảo luận về dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thi đua khen thưởng, một số đại biểu Quốc hội (QH) tỏ ra băn khoăn với quy định:
Thủ tướng có thẩm quyền đề nghị Chủ tịch nước quyết định tặng thưởng huân chương, huy chương, Giải thưởng Hồ Chí Minh, Giải thưởng Nhà nước, danh hiệu vinh dự nhà nước; cũng như có thẩm quyền tặng bằng khen, cờ và danh hiệu Chiến sĩ thi đua toàn quốc cho khối tư pháp và khối dân cử.
Đại biểu Nguyễn Thị Kim Thúy (Đà Nẵng) cho rằng quy định như trên là không hợp lý. “Thủ tướng không thể khen chánh án, viện trưởng VKS cũng như cơ quan dân cử. Thủ tướng cũng không thể khen chủ tịch QH được” - bà Thúy nhấn mạnh.
Nhiều ý kiến cũng cho rằng việc thay đổi thời hạn từ hàng năm lên năm năm xét một lần đối với Chiến sĩ thi đua toàn quốc, Anh hùng lao động, Anh hùng lực lượng vũ trang là chưa phù hợp. Bởi nguyên tắc của khen thưởng là phải đảm bảo kịp thời để động viên, nêu gương, tạo động lực và đã thi đua thì phải có tổng kết và xét tặng danh hiệu thi đua.
Bên cạnh đó, việc thay đổi này có thể chưa thực sự công bằng vì có người sẽ được xét tặng kịp thời nhưng có người đủ tiêu chuẩn cũng phải đợi đến bốn năm mới tới thời điểm xét, nếu người đó nghỉ hưu, chuyển công tác thì sẽ không được cơ quan, tổ chức nào xét. (Pháp luật TP.HCM 19/6) đầu trang(
Theo dõi phiên thảo luận về Dự thảo Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí (sửa đổi) tại Kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIII sáng 18/6, được tường thuật trực tiếp, cử tri cả nước đã có nhiều ý kiến sâu sắc.
Phóng viên TTXVN ghi lại một số ý kiến của cử tri về vấn này tại Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và Thừa Thiên-Huế.
Luật sư Nguyễn Văn Tâm, Đoàn luật sư Thành phố Hồ Chí Minh, Phó Giám đốc Công ty Luật Hợp danh Lạc Việt cho rằng việc sửa đổi Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí trong thời điểm hiện nay là cần thiết, cấp thiết và quan trọng; nhất là đối với công tác phòng chống tham nhũng.
Luật sư Nguyễn Văn Tâm đồng tình với nhiều ý kiến đại biểu Quốc khi cho rằng Dự thảo luật chưa đề cập nhiều đến trách nhiệm cá nhân của người đứng đầu tổ chức, đơn vị để xảy ra thất thoát, lãng phí. Hiện nay, việc chống lãng phí là rất khó do cơ chế phân cấp còn quá nhiều. Các phạm trù lãng phí ngoài tài sản như lãng phí thời gian, nhân lực, đào tạo… chưa được đề cập; các lĩnh vực trọng tâm trong chống lãng phí như tài chính ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản chưa được nhắc nhiều. Một số quy định về hành vi lãng phí, mức độ lãng phí lại chưa được điều chỉnh trong Bộ luật Hình sự nên khó có tính khả thi.
Luật sư Nguyễn Văn Tâm cũng đề xuất sửa lại tên luật thành “Luật chống lãng phí, thất thoát tài sản” vì chữ “tiết kiệm” thiên về đạo đức, sự vận động ứng xử hơn là tính pháp chế, ràng buộc.
Bên cạnh đó, Dự thảo luật sửa đổi cần xoáy mạnh vào những vấn đề sâu sát của cuộc sống, tập trung vào những lĩnh vực như tài chính ngân hàng, xây dựng đầu tư cơ bản. Dự thảo cần mở rộng phạm trù lãng phí, cụ thể hóa các quy định để dễ áp dụng, quy định trách nhiệm cá nhân của người đứng đầu tổ chức để xảy ra thất thoát, lãng phí. Dự thảo cũng nên đưa vai trò tiên phong của báo chí trong chống thất thoát lãng phí, đồng thời quy định việc cơ quan chức năng phải công khai các dấu hiệu và hành phi lãng phí, gây thất thoát để nhân dân giám sát theo dõi, giám sát.
Nhận xét về phiên thảo luận, ông Nguyễn Tuấn Anh, Phó Chánh văn phòng Cục Hải quan Hà Nội cho rằng các đại biểu đã đưa ra nhiều ý kiến xác đáng, thiết thực đóng góp vào Dự thảo Luật. Điển hình là những ý kiến như vai trò quyết định của người đứng đầu trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, đặc biệt là trong các tổ chức, cơ quan Nhà nước; chế tài xử lý vi phạm...
Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí được Quốc hội thông qua năm 2005, có hiệu lực thi hành từ ngày 1/6/2006. Sau 7 năm thực thi, Luật đã thu được kết quả nhất định trong khâu tuyên truyền, nâng cao ý thức của các cá nhân, tổ chức trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, nhất là trong sử dụng tài sản, chi tiêu công. Nhưng thực tế cho thấy, tình trạng lãng phí vẫn chưa được ngăn chặn hiệu quả, vẫn xảy ra trên nhiều lĩnh vực, nhất là trong quản lý, khai thác, sử dụng, tài sản - vốn Nhà nước, tài nguyên quốc gia; trong Luật bộc lộ một số hạn chế, cần phải sửa đổi, bổ sung.
Góp ý kiến vào việc hoàn thiện Luật, ông Tuấn Anh cho rằng Dự thảo Luật phải sớm đưa ra các chế tài xử lý nghiêm minh để răn đe, loại bỏ hành vi lãng phí bởi hành vi này làm tốn kém tiền bạc của xã hội. So với tham nhũng, lãng phí dễ "điểm mặt" hơn như lãng phí đất đai, xây dựng, tổ chức họp hành, lễ hội..., từ cá nhân đến tập thể, toàn xã hội.
Để thực hiện được điều đó, cần sự đồng bộ và phát huy tối đa hiệu quả các bộ luật khác. Quốc hội nên xem xét, bổ sung vào Bộ luật Hình sự tội danh lãng phí. Để triệt để thực hành điều này, chúng ta phải quy rõ trách nhiệm, chế tài xử lý nghiêm minh những người gây ra lãng phí, trong đó đặc biệt là vai trò của người đứng đầu, người ban hành quyết định, ra quyết định dẫn tới việc gây lãng phí, ông Tuấn Anh nói.
Tuy nhiên, ông Tuấn Anh cũng băn khoăn về việc Dự thảo luật còn nhiều điều khoản quy định chung chung, khó hiểu, chưa cụ thể rõ ràng, và thiếu tính khả thi như quy định “giải trình trước công luận” hay “phải bồi thường thiệt hại theo quy định của pháp luật”.
Ngoài ra, quy định trong khu vực tư nhân còn hình thức, chưa quy định rõ, cơ chế kiểm soát và chế tài chưa có, chỉ mang tính khuyến khích và động viên. Theo ông Tuấn Anh, quy định của Luật cũ và các luật liên quan có rất nhiều và khá chặt chẽ, nhưng quan trọng là khâu thực hiện như thế nào chứ không phải cứ thấy có vấn đề là lại đem luật ra sửa.
Luật gia Hoàng Ngọc Thanh, Phó Chủ tịch thường trực Hội Luật gia tỉnh Thừa Thiên-Huế cho rằng trong quá trình triển khai thực hiện Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, tuy đã đạt được một số kết quả nhất định, song tình trạng lãng phí vẫn được chưa ngăn chặn hiệu quả. Do đó, cần thiết phải sửa đổi Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí để kịp thời khắc phục những tồn tại, gia tăng các biện pháp thực hành tiết kiệm, xác định rõ hành vi vi phạm, chế tài xử lý các hành vi gây lãng phí.
Thực tiễn cho thấy trong điều kiện của Việt Nam hiện nay, cần phải thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Trong khi việc ban hành văn bản pháp luật còn chồng chéo, chậm trễ chưa đi vào cuộc sống, luật vừa ban hành đã phải sửa dẫn đến lãng phí ngân sách Nhà nước. Tình trạng thất thoát, lãng phí trong xây dựng cơ bản, đấu thầu, quản lý sử dụng đất đai, vốn, tài sản, ngân sách Nhà nước trên mọi lĩnh vực vẫn xảy ra do thiếu quy định và chế tài xử phạt cụ thể.
Ông Huỳnh Ngọc Sơn, Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Thừa Thiên-Huế đề nghị bổ sung vào dự án sửa đổi các quy định về phòng, chống lãng phí trong quy định về tiếp khách, khánh tiết, khai trương, khởi công, khánh thành, lễ hội, việc cưới, việc tang... vì đây đang là những hoạt động xảy ra lãng phí rất lớn. Bổ sung thêm quy định chống lãng phí về các nguồn tài nguyên, trong đó có tài nguyên con người, chống lãng phí trong sử dụng nhân tài, chống lãng phí trong sử dụng tài nguyên nước...
Trong dự thảo luật, cần xác định rõ trách nhiệm người đứng đầu để có chế tài xử lý, người đứng đầu phải chịu trách nhiệm về quyết định của mình.
Trong chống lãng phí, ông Huỳnh Ngọc Sơn cho rằng cần tăng cường hoạt động giám sát, quy định rõ trách nhiệm của người gây lãng phí, lãng phí đến mức độ nào thì bị xử lý hình sự; kiến nghị cần thực hiện cơ chế khoán chi để các thủ trưởng cơ quan có thể sử dụng một cách hiệu quả nguồn lao động, tránh lãng phí cho ngân sách Nhà nước.
Để tăng cường sự kiểm tra giám sát của Nhà nước và xã hội, dự thảo Luật cần bổ sung quy định, khuyến khích các tổ chức, cá nhân phát hiện và cung cấp kịp thời các thông tin về lãng phí.
Trách nhiệm của báo chí đối với việc phát hiện lãng phí cũng chưa được đề cập trong dự thảo luật, trong khi thời gian qua, nhiều vụ việc tham nhũng, lãng phí là do báo chí phát hiện. Cần quy định trách nhiệm của người phát hiện lãng phí về tính trung thực của các thông tin; trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức nơi có lãng phí trong việc xem xét xử lý, khắc phục và thực hiện việc giải trình về việc để xảy ra lãng phí. (Vietnamplus 18/6) đầu trang(
Phó chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội Đỗ Mạnh Hùng là một trong số các vị đại biểu chăm đi họp và đến khá sớm.
Rất chịu đọc báo, với cánh phóng viên ông cũng vô cùng cởi mở. Và sự trăn trở về độ chính xác của các con số, về chính sách cho người nghèo, người có công hay trở đi trở lại trong các trao đổi của ông.
Một trong số các chất vấn bằng văn bản tại kỳ họp này của ông cũng không nằm ngoài nội dung nói trên.
Địa chỉ gửi chất vấn của đại biểu Hùng là Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và xã hội. Ông viết: “Báo chí có đề cập đến việc cấp trên khống chế, ấn định tỷ lệ hộ nghèo trong việc bình xét, công nhận ở các thôn xóm, bất chấp số hộ nghèo ở đó có thể cao hơn. Xin Bộ trưởng cho biết trong thời gian qua, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đã hướng dẫn, chỉ đạo việc xét công nhận hộ nghèo như thế nào? Hiện tượng nêu trên đã đúng với tinh thần hướng dẫn, chỉ đạo của Bộ chưa, nếu không đúng thì hướng xử lý như thế nào?
Ngoài vấn đề cấp trên ấn định tỉ lệ hộ nghèo, trong công tác giảm nghèo hiện nay ở các địa phương, còn có biểu hiện nào áp đặt, mất dân chủ, chạy theo bệnh thành tích nữa không? Nếu có, Bộ sẽ uốn nắn, xử lý như thế nào?”.
May mắn hơn nhiều vị đại biểu khác, ông Hùng đã nhận được câu trả lời khá sớm. Ở văn bản dài hơn một trang, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền khẳng định Bộ không chỉ đạo việc ấn định tỷ lệ hộ nghèo, hộ cận nghèo hàng năm ở các cấp địa phương.
“Đến nay Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội chưa nhận được kiến nghị nào phản ánh về biểu hiện áp đặt, mất dân chủ, chạy theo bệnh thành tích trong việc rà soát, điều tra tỷ lệ hộ nghèo hàng năm”, văn bản trả lời chất vấn nêu rõ.
Cho biết gửi chất vấn trong tâm trạng không vui, nhưng đọc câu trả lời vẫn thấy buồn, ông Hùng băn khoăn rằng, tuy không nhận được kiến nghị, nhưng Bộ trưởng có hay đọc báo không?
Báo Nông nghiệp Việt Nam số ra ngày 27/5/2013 có đăng bài "Bi kịch không được nghèo", viết về tình trạng ấn định tỷ lệ hộ nghèo của địa phương cấp trên đối với cấp thôn, xóm ở xã An Ninh, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam, theo cách hộ nào nghèo cụ thể do thôn bình bầu, nhưng tỷ lệ không được quá 10%. Có thể nói là có những thôn tỷ lệ cao hơn, nhưng tỷ lệ thì cấp trên ấn định rồi, đó là một ví dụ có địa chỉ mà theo đại biểu Hùng là rất dễ dàng kiểm tra.
Hoặc, nhiều tờ báo vừa qua đã cùng phản ánh chuyện một người phụ nữ ở Cà Mau treo cổ chết tại nhà riêng để bớt gánh nặng cho gia đình. Trong thư tuyệt mệnh của người phụ nữ này, có đoạn, “…nhờ chính quyền địa phương xét cho gia đình là hộ nghèo để đủ điều kiện vay tiền cho con đi học…”.
Trong khi cân nhắc có chất vấn tiếp hay không và chất vấn ai để có câu trả lời thỏa đáng hơn thì tại phiên thảo luận về dự án Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí tại nghị trường sáng 18/6, đại biểu Hùng đã đề cập nội dung này trong phát biểu của mình.
Ông đặt vấn đề, điều 10 dự thảo luật quy định "tin, bài trên các phương tiện thông tin đại chúng là một hình thức phát hiện lãng phí và người đứng đầu cơ quan, tổ chức nơi có phát hiện xảy ra lãng phí có trách nhiệm kiểm tra, làm rõ, ngăn chặn và xử lý theo thẩm quyền”. Luật nêu thế, nhưng đã có quy định cụ thể nào bắt buộc người đứng đầu cơ quan, tổ chức phải đọc báo, hơn nữa lại đọc bài báo cụ thể có tin bài về vi phạm trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí của cơ quan, tổ chức mình?
Nhắc lại nội dung chất vấn Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội  và cả câu trả lời “Bộ không nhận được phản ánh, kiến nghị nào về tình trạng áp đặt tỷ lệ hộ nghèo”, đại biểu Hùng cho rằng nếu quy định không rõ ràng, chặt chẽ thì dù khi có báo chí phản ánh, một cơ quan, tổ chức vẫn có thể trả lời theo kiểu “chúng tôi không nhận được kiến nghị, phản ánh nào”.
“Tôi đề nghị, nên quy định rõ trách nhiệm thông tin của cơ quan báo chí đối với cơ quan, tổ chức mà báo có tin bài về sự vi phạm trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, hoặc người nào sử dụng tin, bài trên báo chí để phản ánh về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí phải có thông tin thích hợp đối với cơ quan, tổ chức mà báo chí phản ánh”, ông Hùng phát biểu.
Khá bất ngờ, bởi chất vấn và trả lời chất vấn bằng văn bản của từng đại biểu không phải là nội dung được nhiều vị khác biết đến, báo chí cũng không có nhiều cơ hội để khai thác các văn bản này. Hơn nữa, cho dù có "ấm ức" cách mấy về câu trả lời thì cũng không mấy vị đại biểu đưa vào các phiên thảo luận toàn thể như thế.
Bất ngờ còn ở chỗ, xưa nay chỉ đạo kiểm tra và xử lý thông tin báo chí nêu là việc không hề xa lạ với nhiều thành viên Chính phủ. Đó là chưa kể, tính chính xác của các số liên quan đến người nghèo đã luôn được nhắc đến ở diễn đàn Quốc hội, không chỉ nhiệm kỳ khóa 13 này. Bởi thế, chẳng phải là vô cớ khi đặt ra câu hỏi Bộ trưởng có đọc báo không và nên có quy định “bắt” người đứng đầu cơ quan, tổ chức phải đọc báo. (Vneconomy 18/6) đầu trang(

CHÍNH SÁCH
Theo Văn phòng Chính phủ ngày 18.6, Thủ tướng đã giao Bộ VH-TT&DL chủ trì, phối hợp với các bộ, ngành liên quan nghiên cứu sửa đổi, bổ sung Nghị định 105/2012 về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức.
Việc nghiên cứu sửa đổi bổ sung Nghị định 105 phải trên cơ sở phù hợp với các chủ trương, định hướng tại thông báo Kết luận số 19-TB/TW ngày 22.4.2011 của Bộ Chính trị, bảo đảm tính khả thi, tính hợp lý và phù hợp với phong tục tập quán của dân tộc.
Thủ tướng cũng yêu cầu Bộ VH-TT&DL phối hợp chặt chẽ với Ủy ban T.Ư Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đưa vào Cuộc vận động “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư” các nội dung thực hiện lễ tang văn minh, trang trọng, tiết kiệm, kế thừa nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc, phù hợp với điều kiện kinh tế-xã hội của từng vùng.
Đồng thời hạn chế, từng bước loại bỏ những tập quán lạc hậu, mê tín dị đoan, phô trương, lãng phí; khuyến khích tổ chức an táng theo hình thức hỏa táng, điện táng. (Nông Thôn Ngày Nay 19/6) đầu trang(
Bộ Tài nguyên và Môi trường vừa ban hành Thông tư 09 quy định về quản lý, sử dụng đất bãi bồi ven sông, đất bãi bồi ven biển, đất có mặt nước ven biển.
Theo đó, đối với việc cho thuê đất bãi bồi ven biển, đất có mặt nước ven biển chưa sử dụng để sử dụng vào mục đích sản xuất nông nghiệp, lâm nghiệp, nuôi trồng thủy sản, làm muối, UBND tỉnh, thành phố trực thuộc T.Ư quyết định cho thuê đất đối với tổ chức kinh tế, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, tổ chức, cá nhân nước ngoài để thực hiện dự án đầu tư. Trong trường hợp này, thời hạn thuê đất theo thời hạn dự án đầu tư nhưng không vượt quá 50 năm; khi hết thời hạn thuê đất, người sử dụng đất được Nhà nước xem xét gia hạn sử dụng đất.
UBND quận, huyện, thị xã, thành phố thuộc tỉnh quyết định cho thuê đất đối với hộ gia đình, cá nhân; thời hạn thuê đất để trồng cây hàng năm, nuôi trồng thủy sản, làm muối không quá 20 năm; thời hạn thuê để trồng cây lâu năm, trồng rừng sản xuất không quá 50 năm.
Giá cho thuê đất bãi bồi ven sông, đất bãi bồi ven biển, đất có mặt nước ven biển sử dụng vào mục đích nào thì áp dụng theo giá đất đối với loại đất có cùng mục đích đó.
Trường hợp hộ gia đình, cá nhân đã được Nhà nước giao đất bãi bồi ven sông, đất bãi bồi ven biển, đất có mặt nước ven biển để sản xuất nông nghiệp, lâm nghiệp, nuôi trồng thủy sản, làm muối theo phương án giao đất của địa phương thì vẫn được tiếp tục sử dụng đất theo thời hạn giao đất còn lại.
Khi hết thời hạn giao đất, nếu người sử dụng đất có nhu cầu tiếp tục sử dụng, chấp hành đúng pháp luật về đất đai trong quá trình sử dụng và việc sử dụng đất đó phù hợp với quy hoạch sử dụng đất đã được xét duyệt thì được UBND cấp huyện giao đất không thu tiền sử dụng đất trong hạn mức giao đất với thời hạn là 20 năm đối với đất trồng cây hàng năm, đất nuôi trồng thủy sản, đất làm muối; và 50 năm đối với đất trồng cây lâu năm, đất rừng sản xuất.
Cũng theo Thông tư 09, đối với diện tích vượt hạn mức giao đất thì phải chuyển sang thuê đất theo thời hạn tính bằng thời hạn giao đất đối với diện tích đất trong hạn mức.
Khi hết thời hạn giao đất, nếu người sử dụng đất không có nhu cầu tiếp tục sử dụng hoặc không xin gia hạn sử dụng đất hoặc không được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho phép gia hạn thì Nhà nước thu hồi đất và không bồi thường về đất, không bồi thường về tài sản gắn liền với đất. (Nông Thôn Ngày Nay 18/6) đầu trang(
Theo Nghị quyết quy hoạch sử dụng đất đến năm 2020 và kế hoạch sử dụng đất 5 năm kỳ đầu (2011-2015) của tỉnh Long An vừa được Chính phủ ban hành, đến năm 2020 diện tích đất nông nghiệp của tỉnh là 330.095 ha, chiếm 73,48% tổng diện tích tự nhiên toàn tỉnh.
Trong  330.095 ha đất nông nghiệp, nhiều nhất là đất trồng lúa với 245.859 ha, tiếp đến là đất rừng sản xuất 40.825 ha, đất trồng cây lâu năm 10.041 ha, đất nuôi trồng thủy sản 8.500 ha.
Đối với đất phi nông nghiệp, theo quy hoạch, đến năm 2020 có 119.140 ha, chiếm 26,52% diện tích đất tự nhiên toàn tỉnh. Cả thời kỳ 2011-2020 sẽ có 31.741 ha đất nông nghiệp chuyển sang đất phi nông nghiệp. (Cổng thông tin điện tử Chính phủ 18/6) đầu trang(

QUẢN LÝ
Ủy ban An toàn giao thông (ATGT) Quốc gia vừa ban hành kế hoạch bảo đảm trật tự ATGT 6 tháng cuối năm 2013.
Trong đó, những giải pháp về nâng cao tinh thần trách nhiệm của người thực thi công vụ và doanh nghiệp được nhấn mạnh. Đặc biệt, ông Nguyễn Hoàng Hiệp, Phó Chủ tịch Ủy ban ATGT Quốc gia cho hay, sẽ xử lý nghiêm cán bộ công chức vi phạm trật tự ATGT, can thiệp vào việc xử lý vi phạm.
Bên cạnh đó, để ngăn chặn kịp thời các vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng, ngoài việc rà soát, kiểm tra đôn đốc tình hình thực thi các văn bản quy phạm pháp luật hiện có,  cơ quan ngành giao thông sẽ tập trung siết chặt các điều kiện kinh doanh vận tải theo yêu cầu của thực tiễn và đảm bảo tiêu chí dễ hiểu, có lợi cho người dân.
Không làm phát sinh chi phí, thời gian và thủ tục hành chính cho đơn vị kinh doanh vận tải, triệt để xử lý những kẽ hở dễ dẫn đến tiêu cực trong công tác quản lý nhà nước về trật tự ATGT… (An Ninh Thủ Đô 19/6) đầu trang(
Việc Chánh Văn phòng UBND TP. Đà Nẵng điều động gần 60 công chức đến phụ việc đám tang một cựu cán bộ lãnh đạo tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng từ 13 - 17.6 hoàn toàn không báo cáo với lãnh đạo UBND thành phố.
Những ngày qua, việc tang gia của nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng (cũ) được sự chia sẻ của rất nhiều cán bộ cũng như người dân Đà Nẵng. Vị cán bộ quá cố này được nhiều người quý mến, tôn trọng bởi bản thân đã có quá trình cống hiến lớn cho địa phương. Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng đã thành lập Ban lễ tang do một Phó chủ tịch thành phố làm Trưởng ban.
Ông Bùi Văn Tiếng - Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng cho biết, tang lễ của cựu lãnh đạo không chỉ Ban Thường vụ Thành ủy mà các sở, ban, ngành đều có người đến thăm viếng và giúp đỡ một phần công việc. Bởi gia đình đồng chí này có nhiều khó khăn, người chồng gần 90 tuổi đang nằm liệt giường...
Tuy nhiên, theo ông Tiếng, để tỏ lòng thành kính và thể hiện tình đồng chí anh em với người đã mất, không nhất thiết phải ra văn bản điều động công chức đi phục vụ như vậy. Bởi lẽ, không có công văn thì rất nhiều cán bộ công chức Đà Nẵng cũng tự ý đến giúp đỡ gia đình đồng chí quá cố.
Ông Tiếng cho biết thêm, việc Chánh Văn phòng UBND TP. Đà Nẵng Nguyễn Văn Cán điều động cán bộ dưới quyền đến phụ giúp gia đình cũng là một cái nghĩa, tuy nhiên ra văn bản hành chính thì không hợp lý.
Sáng 18.6, ông Lê Kim Củng - Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Đà Nẵng nói rằng, việc tang lễ của nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng đã có Ban lễ tang của Ban Thường vụ Thành ủy lo chu đáo. Việc Chánh Văn phòng UBND thành phố điều động gần 60 cán bộ, công chức đến phụ giúp đám tang là việc làm tự ý và hoàn toàn không báo cáo lãnh đạo UBND thành phố.
“Việc làm này đã gây hiểu lầm trong nhân dân và làm mất uy tín của chính quyền Đà Nẵng, cho dù đó là một cử chỉ tình nghĩa. Vẫn biết việc hiếu nghĩa với người đã khuất là cử chỉ, hành động đẹp, song chúng ta có rất nhiều cách để thể hiện chứ không nhất thiết phải ra văn bản điều động” - ông Củng nói.
Ông Củng cũng không đồng tình về việc ông Chánh Văn phòng điều động và ghi rõ việc của công chức là tiếp khách, pha trà, rửa chén. “Ghi như vậy rất phản cảm. Theo Luật Viên chức thì công việc của công chức không có pha trà, rửa chén… Ngoài ra, ông Chánh Văn phòng này cũng không nằm trong thành phần Ban lễ tang”- ông Củng cho biết.
Cùng ngày, ông Võ Duy Khương- Phó Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng trả lời báo chí về vụ việc trên đã cho biết hoàn toàn không biết gì về văn bản điều động cán bộ của ông Chánh Văn phòng. “Tôi được biết qua báo chí và khi đọc bảng phân công công việc tại gia đình tang gia thấy ghi rửa chén, tiếp nước… thấy dở quá. Một việc làm tốt nhưng làm văn bản là không phù hợp”. Ông Khương cũng cho biết, UBND thành phố sẽ nghiêm khắc kiểm điểm rút kinh nghiệm việc này.
Ông Lê Kim Củng cho rằng, việc tự ý điều động cán bộ mà không báo cáo lãnh đạo là một việc làm sai trái. Ban Thường vụ Thành ủy sẽ có xem xét xử lý. (Nông Thôn Ngày Nay 19/6) đầu trang(
Sau nhiều đợt thử nghiệm, cân của 2 bên... vẫn không “gặp nhau” khiến giới tài xế lo lắng, vì từ 20/6 tới CSGT sẽ bắt đầu “trảm” xe quá khổ, quá tải.
Sau khi báo chí thông tin về việc ra quân xử lý xe quá khổ, quá tải, qua đó phản ánh việc tài xế xe tải bức xúc về con số sai lệch quá lớn giữa cân của CSGT và cân của doanh nghiệp (DN) ở cảng, ngày 18/6, tại vòng xoay Mỹ Thủy (đường ra vào cảng Cát Lái, Q.2), Phòng CSGT đường bộ - đường sắt (PC67), Công an TP.HCM đã tiến hành thử cân di động để đối chiếu giữa cân CSGT với cân của một DN, trước sự chứng kiến của đông đảo cơ quan báo chí, giới nhà xe.
Tuy nhiên, sau nhiều đợt thử nghiệm, cân của 2 bên... vẫn không “gặp nhau” khiến giới tài xế lo lắng, vì từ 20/6 tới CSGT sẽ bắt đầu “trảm” xe quá khổ, quá tải.
Có mặt tại điểm thử cân lúc 14 giờ hôm qua, PV ghi nhận: Việc thử cân đối chiếu diễn ra khá chậm chạp và trong suốt cả buổi chiều chỉ cân được 2 xe container chở hàng từ cảng Cát Lái ra.
Cụ thể: xe container (BKS: 57K-8313) được CSGT cân có tổng trọng lượng 36.250 kg (kể cả hàng hóa và xe). Sau đó, chiếc xe này được điều đến trạm cân xe tải của DN Quốc Thịnh (Q.2) để cân đối chiếu thì lên 37.850 kg, hơn số cân của CSGT 1.600 kg. Tương tự, xe container (BKS: 61C-042.72) được CSGT cân 30.560 kg, nhưng khi đưa vào trạm cân của DN Quốc Thịnh thì nhảy lên 34.730 kg.
Đặc biệt, khi cân không đối chiếu, xe container (BKS: 51E- 014.25) được cân 2 lần trên chiếc cân của CSGT thì lại cho 2 kết quả khác nhau. Lượt đầu, xe này cân được 39.390 kg và đến lượt thứ hai thì nhảy lên 40.840 kg. Chứng kiến sự... lúc nặng lúc nhẹ này, nhiều DN tỏ ra bức xúc và lo lắng về độ chính xác cân của CSGT.
Tuy nhiên trả lời bức xúc này, một cán bộ của PC67 khẳng định, tất cả số cân của CSGT đang được sử dụng thi hành công vụ đều phải được cơ quan giám định kiểm định định kỳ về độ chính xác. Các cân này đều được nhập từ nước ngoài về, trị giá mỗi cân vài trăm triệu đồng nên chất lượng cân đạt chuẩn. (Thanh Niên 19/6) đầu trang(
Ngày 18.6, UBND tỉnh Quảng Nam cho biết đã tiếp tục phản ánh lên Bộ Tài chính, Bộ KH-ĐT về tình trạng vốn đã thỏa thuận và hỗ trợ từ ngân sách T.Ư phân bổ quá thấp, khiến địa phương gặp khó trong triển khai tiến độ dự án, cân đối ngân sách tỉnh.
Trong số đó, nổi cộm là các dự án: cầu Kỳ Phú 1, cầu Kỳ Phú 2 (TP.Tam Kỳ) mới bố trí 10/250 tỉ đồng; đường ĐT 609 bố trí 45/197 tỉ đồng; cầu Gò Nổi 100/175 tỉ đồng; đường tránh lũ Tiên Kỳ 10/160 tỉ đồng; kè chống sạt lở sông Tiên (cùng ở H.Tiên Phước) 55/162 tỉ đồng; kè sông La Ngà (H.Phú Ninh) hơn 46/134 tỉ đồng. Riêng dự án sắp xếp dân cư ven biển đã bố trí 50 tỉ đồng, nhưng đến năm 2013 không tiếp tục bố trí…
Đây là lần thứ 2 Quảng Nam phản ánh tình trạng này trong các báo cáo gửi T.Ư liên quan đến tiến độ các dự án trọng điểm. (Thanh Niên 19/6) đầu trang(

THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
Bác sĩ Nguyễn Văn Sơn - phó giám đốc Bệnh viện Đa khoa tỉnh Kiên Giang - cho biết hội đồng kỷ luật của bệnh viện vừa có quyết định cảnh cáo, đình chỉ công tác 30 ngày đối với bác sĩ Bùi Đình Nguyên, trưởng khoa tâm thần, do có hành vi vòi tiền và ứng xử không đúng mực với người nhà bệnh nhân.
Đầu tháng 6, bà Huỳnh Mỹ Trang (ngụ huyện Châu Thành, Kiên Giang) - mẹ của một bệnh nhân đang điều trị tại khoa tâm thần - gửi đơn đến lãnh đạo bệnh viện và Sở Y tế Kiên Giang khiếu nại bà bị bác sĩ Bùi Đình Nguyên có lời lẽ nhục mạ sau khi đề nghị đưa tiền nhưng bà không chịu.
Theo bà Trang, trước đó vào tháng 5-2012, khi bà đưa con nhập viện vào khoa tâm thần đã bị bác sĩ Nguyên vòi 500.000 đồng và một thẻ điện thoại trị giá 200.000 đồng. Qua xác minh của hội đồng kỷ luật bệnh viện, bác sĩ Nguyên thừa nhận có nhận tiền và thẻ điện thoại như phản ảnh của bà Trang.
Liên quan đến vụ việc này, hội đồng kỷ luật của bệnh viện đã ban hành quyết định khiển trách và đình chỉ công tác 30 ngày đối với bà Trần Thị Thi - nhân viên khoa tâm thần - do có ứng xử không đúng mực đối với bà Huỳnh Mỹ Trang. (Tuổi Trẻ 19/6) đầu trang(

PHÁP LUẬT
Sáng 18/6, tại đường Nguyễn Đức Sáu, thị trấn Nam Sách, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương, đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông. Người phụ nữ bị chiếc xe ô tô hất tung, tử vong tại chỗ.
Theo thông tin ban đầu, vào khoảng thời gian nói trên, ông Nguyễn Trường Sơn – Cán bộ Thanh tra giao thông Sở Giao thông tỉnh Hải Dương, điều khiển xe ô tô riêng 34L – 6138, hướng Thái Tân – thị trấn Nam Sách.
Khi đến đoạn đường Nguyễn Đức Sáu, thị trấn Nam Sách, huyện Nam Sách, xe ô tô của ông Sơn đâm vào chị Nguyễn Thị Ngự (SN 1963, trú tại xã Hồng Phong, huyện Nam Sách) đi xe đạp điện cùng chiều. Hậu quả làm chị Ngự bị chiếc xe ô tô hất tung, tử vong tại chỗ. Nguyên nhân vụ tai nạn đang được cơ quan Công an tỉnh Hải Dương điều tra làm rõ. (Dân Việt 18/6) đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Ngày 10.12.2010, 132/133 đại biểu HĐND TP.Hà Nội đã biểu quyết thông qua khung giá đất mới năm 2011, một biểu giá mà chính Phó Chủ tịch UBND TP Vũ Hồng Khanh- ngay khi đó- thừa nhận “Cách xa so với giá thực tế”.
Xa thực tế là bao nhiêu? Thanh tra Tài chính thành phố sau đó ít lâu công bố một báo cáo, rằng giá thực tế cao hơn bảng giá đất của Hà Nội từ vài chục đến 400-500%.
Vì sao bảng giá đất luôn “lạc hậu hàng chục năm” ngay sau khi ban hành là điều mà người dân không hiểu được. Nhưng hậu quả của nó thì rõ ràng, dân là người hiểu hơn ai hết với những mức đền bù bất hợp lý. 1m2 đất có giá bằng nửa cân thịt bò. 1m2 đất đổi được tô phở; hay 100m2 đất thu hồi không mua nổi 1m2 đất dự án.
Thưa các vị đại biểu Quốc hội (ĐBQH), những cái tít báo không ca ngợi sự so sánh tuyệt vời của các nhà báo, nó chỉ phản ánh những bất hợp lý mà khung bảng giá đất do Nhà nước quy định đang hiển hiện như một điều mà ai cũng chịu đựng.
Nhưng không chỉ người dân là nạn nhân của sự vô lý. Câu chuyện cũng không chỉ là những cái tít báo.
Ngày 17.6, khi Luật Đất đai sửa đổi được đưa ra thảo luận, ĐBQH Nguyễn Thanh Thụy (Bình Định), trước nghị trường đã đưa thực tế “Giá đất được quy định tại bảng giá chỉ bằng 40% giá thị trường. Ở Hà Nội, ở TPHCM, thậm chí chỉ bằng 18-30% giá thị trường”.
Bà Thụy cũng nói “Nếu quy định giá đất thuê như dự thảo luật sẽ không đảm bảo cân đối thu-chi ngân sách nhà nước từ đất đai”; bởi “nếu cho thuê theo bảng giá đất sẽ thấp hơn rất nhiều so với thị trường”.
Không bù đắp được điều tiết địa tô. Không đủ bù đắp chi phí bồi thường giải phóng mặt bằng. Không đảm bảo cân đối thu-chi. Không tạo ra sự công bằng giữa các đối tượng sử dụng đất. Không thu được chính xác những đồng thuế khi cho thuê, chuyển nhượng dựa trên mức giá bèo bọt trong bảng giá đất. Có lẽ, còn rất nhiều chữ “không” được liệt kê sau bảng giá mà trong đó, mức giá đất “âm sâu dưới đất” gây hại cho cả Nhà nước và người dân.
Chỉ có người sử dụng đất sau thu hồi là được lợi và có lẽ, đây cũng chính là nguồn cơn cho cái gọi là “lợi ích nhóm”.
Trở lại với phiên họp ngày 10.12.2010 của HĐND TP.Hà Nội, sự “cách xa so với thực tế” còn được chính Phó Chủ tịch Vũ Hồng Khanh “thêm” rằng: Như mọi năm.
Phát biểu thừa nhận này có vẻ là một biểu tượng của sự bất lực khi những quy định trong luật khiến các đại biểu nhân dân buộc phải biểu quyết một biểu giá không hề có lợi cho dân, không hề có lợi cho Nhà nước.
Gọi là tiếp cận với giá thị trường hay phù hợp với thị trường, thế nào cũng được; tuy nhiên, ngay bây giờ sự không đúng với thực tế, bất chấp thực tế phải được sửa đổi bằng những quy định chặt chẽ ngay trong luật, để bảng giá không tiếp tục “lạc hậu hàng chục năm” so với thực tế và trở thành một trong những nguyên nhân tiếp tục gây khiếu kiện. (Lao Động 18/6) đầu trang(

NHÌN RA THẾ GIỚI
Tổng thống Tunisi Moncef Marzouki vừa yêu cầu các đơn vị trực thuộc Chính phủ cần phải gấp rút đẩy mạnh cuộc chiến chống tham nhũng (CTN), trong bối cảnh mà cuộc chiến này đang được triển khai rất chậm và chẳng có mấy vụ việc tham nhũng bị điều tra đến cùng.
Tổng thống Tunisi cho rằng, để CTN hiệu quả hơn, cần phải triển khai một hệ thống CTN toàn cầu, với sự hợp tác giúp đỡ của tất cả các tổ chức quốc tế liên quan. "Đã đến lúc, CTN phải được coi là một trong những chính sách ưu tiên hàng đầu trong quá trình cải tổ và phát triển Tunisi", Tổng thống Marzouki khẳng định. (Thanh Tra 17/6) đầu trang(
Viện Nghiên cứu và Thăm dò dư luận Togo (CROP) vừa công bố kết quả thăm dò dư luận về tình trạng tham nhũng ở Togo, với sự tham gia của 1.200 người từ 18 tuổi trở lên, thuộc nhiều nhóm tuổi, hoạt động ở nhiều lĩnh vực và sinh sống ở nhiều vùng khác nhau của Togo.
Kết quả thăm dò cho thấy, 44% số người được hỏi khẳng định, phần lớn thẩm phán, kiểm sát viên có hành vi tham nhũng và 42% số người được hỏi đều cho rằng, hầu hết cảnh sát đều dính líu tới tham nhũng, đòi hối lộ.
Trong lĩnh vực hành chính công, cứ 10 người được hỏi thì có 1 người khẳng định, ít nhất 1 lần phải chi hối lộ để có được những dịch vụ công mà đáng lẽ ra họ phải được hưởng một cách miễn phí và thuận tiện nhất. (Thanh Tra 16/6) đầu trang(./.
Biên tập: Nguyễn Mai