Xem ngày trước
BẢN TIN TỔNG HỢP
Xem ngày kế tiếp

Ngày 10 tháng 11 năm 2011
KỲ HỌP THỨ 2 - QUỐC HỘI KHOÁ 13
CHÍNH SÁCH
QUẢN LÝ
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
NHÂN SỰ
THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
CHÍNH SÁCH ĐỊA PHƯƠNG
PHÁP LUẬT
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH

KỲ HỌP THỨ 2 - QUỐC HỘI KHOÁ 13
Sáng 9/11, Kỳ họp thứ 2, Quốc hội khóa XIII đã thông qua Nghị quyết về kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội năm 2012, Nghị quyết về kế hoạch vốn trái phiếu Chính phủ giai đoạn 2011-2015 và Nghị quyết về kế hoạch Chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2011-2015.
Với tỷ lệ tán thành đạt 90,4%, Quốc hội đã thông qua Nghị quyết về Kế hoạch Phát triển kinh tế - xã hội năm 2012 với mục tiêu tổng quát, 13 chỉ tiêu chủ yếu và 9 nhiệm vụ, giải pháp định hướng để Chính phủ điều hành và thực hiện.
Theo đó, mục tiêu tổng quát của kế hoạch phát triển kinh tế xã hội năm 2012 là “Ưu tiên kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, duy trì tăng trưởng ở mức hợp lý gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế, nâng cao chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh; bảo đảm phúc lợi xã hội, an sinh xã hội và cải thiện đời sống nhân dân; giữ vững ổn định chính trị, củng cố quốc phòng, bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, nâng cao hiệu quả hoạt động đối ngoại và hội nhập quốc tế”.
Các chỉ tiêu chủ yếu gồm 5 chỉ tiêu về kinh tế, 6 chỉ tiêu về xã hội và 2 chỉ tiêu về môi trường. Trong đó, đáng chú ý là các chỉ tiêu: tổng sản phẩm trong nước GDP tăng 6-6,5%; tổng kim ngạch xuất khẩu tăng 13%, nhập siêu khoảng 11-12% trên tổng kim ngạch xuất khẩu; bội chi ngân sách dưới 4,8% GDP; chỉ số giá tiêu dùng tăng dưới 10%; tạo việc làm cho 1,6 triệu lao động; tỷ lệ thất nghiệp thành thị khoảng 4%; tỷ lệ hộ nghèo giảm 2%, riêng các huyện nghèo giảm 4%; tỷ lệ cơ sở gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng được xử lý đạt 79%.
Để thực hiện thành công kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội, bên cạnh 8 nhiệm vụ, giải pháp định hướng khác, Quốc hội giao Chính phủ khẩn trương hoàn thành đề án tái cơ cấu nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng theo hướng nâng cao chất lượng, hiệu quả và khả năng cạnh tranh; thực hiện đồng bộ theo lộ trình thích hợp trong tất cả các ngành, lĩnh vực trên phạm vi cả nước và báo cáo Quốc hội tại kỳ họp thứ Ba.
Sau khi nghe Ủy ban Thường vụ Quốc hội giải trình về khả năng của nền kinh tế không thể đáp ứng nhu cầu vốn trái phiếu Chính phủ cho các công trình, dự án đã được phê duyệt lên tới 500.000 tỷ đồng, với tỷ lệ tán thành đạt 89%, Quốc hội đã thông qua Nghị quyết về Kế hoạch vốn trái phiếu chính phủ giai đoạn 2011-2015 với tổng mức vốn trái phiếu Chính phủ không vượt quá 225.000 tỷ đồng.
Quốc hội giao Chính phủ xây dựng nguyên tắc, tiêu chí cụ thể để rà soát danh mục các dự án, công trình trong Nghị quyết số 881/NQ-UBTVQH12 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, 40 dự án đã được Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho phép bổ sung năm 2011 và chương trình kiên cố hóa trường lớp học, nhà công vụ cho giáo viên trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội xem xét quyết định.
Quốc hội đề nghị Chính phủ không bổ sung mới danh mục dự án, công trình sử dụng vốn trái phiếu chính phủ giai đoạn 2011-2015; không chuyển chỉ tiêu kế hoạch vốn trái phiếu chính phủ được Quốc hội quyết định hàng năm sang năm sau cũng như không để tồn đọng vốn. Cùng với khẩn trương quyết định các giải pháp đối với công trình, dự án thuộc diện chuyển đổi hình thức, giãn, hoãn không được tiếp tục sử dụng từ nguồn vốn trái phiếu chính phủ trong giai đoạn 2001-2015, Chính phủ cần có giải pháp nâng cao chất lượng quản lý, thanh tra, kiểm tra việc triển khai thực hiện và sử dụng vốn để đảm bảo tiến độ, chất lượng và hiệu quả của các dự án, công trình được đầu tư từ nguồn vốn trái phiếu chính phủ.
Với tỷ lệ tán thành đạt 82%, Quốc hội đã thông qua Nghị quyết về Kế hoạch chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2011-2015 với tổng mức kinh phí thực hiện cả giai đoạn không quá 276.372 tỷ đồng cho 16 chương trình như đề xuất ban đầu của Chính phủ.
Theo đó, danh mục chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2011-2015 gồm việc làm và dạy nghề; giảm nghèo bền vững; nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn; y tế; dân số và kế hoạch hóa gia đình; vệ sinh an toàn thực phẩm; văn hóa; giáo dục và đào tạo; phòng-chống ma túy; phòng, chống tội phạm; sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả; ứng phó với biến đổi khí hậu; xây dựng nông thôn mới; phòng chống HIV/AIDS; đưa thông tin về cơ sở miền núi, vùng sâu, vùng xa, biên giới và hải đảo; khắc phục ô nhiễm và cải thiện môi trường.
Nguồn kinh phí thực hiện chương trình mục tiêu quốc gia không quá 276.327 tỷ đồng được huy động từ ngân sách Trung ương là 105.392 tỷ đồng (chưa bao gồm số đã phân bổ cho Chương trình 135 giai đoạn 3 và chương trình 30a năm 2011), ngân sách địa phương là 61.542,5 tỷ đồng; vốn nước ngoài là 19.987,5 tỷ đồng; vốn tín dụng là 39.815 tỷ đồng và vốn huy động khác là 49.635 tỷ đồng.
Quốc hội giao Chính phủ rà soát mục tiêu, nhiệm vụ, thời gian thực hiện và nguồn lực cụ thể của các dự án thành phần trong từng chương trình mục tiêu quốc gia, trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến trước khi thực hiện đồng thời, Chính phủ đề ra các giải pháp để nâng cao chất lượng quản lý, thanh tra việc triển khai thực hiện cũng như việc sử dụng các nguồn lực nhằm đảm bảo hiệu quả của các chương trình mục tiêu quốc gia.
Bên cạnh đó, Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Ủy ban Tài chính-Ngân sách, Hội đồng Dân tộc và các ủy ban khác của Quốc hội cùng các đoàn đại biểu Quốc hội, đại biểu Quốc hội, theo chức năng, nhiệm vụ, giám sát việc quản lý, sử dụng vốn chương trình mục tiêu quốc gia tại các bộ, ngành và địa phương. (Vietnam+ 9/11) đầu trang(
Lo lắng về nguồn nước ô nhiễm và cạn kiệt là chia sẻ chung của các đại biểu Quốc hội trong phiên thảo luận tại hội trường sáng 9/11 về dự án Luật Tài nguyên nước (sửa đổi).
Hàng loạt hành vi gây ô nhiễm nguồn nước được mổ xẻ trong phiên thảo luận. Chẳng hạn, ô nhiễm do các nhà máy, khu công nghiệp, do nước thải sinh hoạt, do nuôi trồng thủy hải sản...
Theo đại biểu Phạm Xuân Thanh (Hải Dương), một trong các vấn nạn hiện nay là tình trạng xả trộm nước thải vào nguồn nước sạch, gây ô nhiễm. Trong khi đó, dự án luật chưa đề cập trách nhiệm của các dự án, công trình đang xả trộm nước thải.
Ông Thanh cho rằng, đa phần các vụ việc xả thải trộm đều do người dân tự phát hiện và thông báo với cơ quan chức năng. Do đó, dự án luật cần thể hiện quan điểm phát huy mạnh mẽ vai trò giám sát của nhân dân.
Đại biểu Thanh khẳng định, việc tiết kiệm nguồn nước sạch đang là yêu cầu bức thiết trước tình trạng nguồn nước đang dần cạn kiệt như hiện nay.
Còn theo đại biểu Nguyễn Thanh Thảo (Đồng Tháp), cần đánh giá tình trạng ô nhiễm từ các cơ sở nuôi trồng thủy hải sản ở các con sông. Từ đó, nên có hệ thống nước đã qua xử lý dành riêng cho sinh hoạt và nuôi trồng thủy hải sản.
Đại biểu Trần Đình Long (Đắk Nông) lại chỉ ra một vấn nạn khác, đó là hành vi gây ô nhiễm môi trường như khai thác vàng, cát, sỏi ở các dòng sông, khu vực gần sông đang ngày có chiều hướng gia tăng. Dẹp chỗ này lại mọc ra chỗ khác. Để khắc phục, cơ quan quản lý môi trường, quản lý tài nguyên nước và UBND cấp tỉnh phải phối hợp kiểm tra sát sao, đình chỉ nghiêm khắc những bãi khai thác vàng, cát, sỏi tại địa phương.
Trước đó, trong phiên thảo luận đầu tuần về vấn đề ô nhiễm tại các khu kinh tế, làng nghề, nhiều ĐBQH cũng phàn nàn  tình trạng cạn kiệt nguồn nước và "báo động đỏ" về ô nhiễm nguồn nước ở lưu vực nhiều con sông. Theo đó, vấn đề ô nhiễm môi trường tại lưu vực sông Nhuệ - sông Đáy, sông Cầu và hệ thống sông Đồng Nai, ô nhiễm môi trường do hóa chất bảo vệ thực vật tồn lưu đã lên mức báo động. Quốc hội đã nhất trí thông qua một chương trình mục tiêu quốc gia về khắc phục ô nhiễm và cải thiện môi trường, trong đó có ô nhiễm nguồn nước.
Dự án Luật tài nguyên nước được kỳ vọng sẽ giải quyết được phần nào vấn nạn trên. Cụ thể là phải xử phạt nghiêm khắc các sai phạm. Nói như đại biểu Phùng Đức Tiến (Hà Nam), không thể đợi "lộ trình" xử lý với các cơ sở gây ô nhiễm nghiêm trọng nhưng vẫn xả thải ra nguồn nước. "Theo tôi đã là ô nhiễm nghiêm trọng thì cần phải có giải pháp dứt khoát xử lý, không được để tồn đọng vì các doanh nghiệp này không thiếu gì ý do để trì hoãn, kéo dài", ông Tiến nói.
Dự án luật đưa ra các hành vi bị nghiêm cấm nhằm mục đích bảo vệ nguồn nước. Một số ĐBQH cho rằng nên cân nhắc thêm việc cấm xả lũ ở các công trình thủy điện gây ngập lụt hạ du.
Như báo cáo của Chính phủ, tổng công suất thủy điện đang đóng góp 40% sản lượng toàn quốc. Tuy nhiên, việc phát triển thủy điện nhỏ và vừa cũng như chuyển nước lưu vực đang gây nhiều hậu quả. Điển hình là việc xây hồ chứa chưa quan tâm đến chức năng phòng, chống lũ và cấp nước cho hạ du.
Do thiếu quy hoạch chung nên các công trình thủy điện đều không có lưu lượng xả để duy trì dòng chảy, thiếu quy trình vận hành hồ nên tác động đến hạ du. Tình trạng thiếu nước cũng dẫn đến tranh chấp ở một số lưu vực sông vào mùa khô.
Trong khi đó, đa phần các sông lớn đều chưa có quy hoạch lưu vực sông nên việc chống lũ mới chỉ dựa trên kinh nghiệm là chính.
Đại biểu Trần Văn Huynh (Kiên Giang) đề xuất, dự án Luật Tài nguyên nước nên tập trung đưa ra các quy định chặt chẽ về bảo vệ hồ chứa nước điều tiết xả lũ. Chẳng hạn, các công trình xây dựng không được cản trở dòng chảy của nước. Nhà máy hoặc cơ sở xả nước gây ra lũ lụt dưới hạ du phải bị xử phạt nghiêm.
Đại biểu Phùng Đức Tiến (Hà Nam) phàn nàn, đọc dự án luật mà vẫn không thấy được vai trò quản lý nhà nước của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ở đâu. Đặc biệt trong vấn đề điều tiết lũ lụt, ao hồ.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM) cho rằng việc gạt lãnh hải ra để đưa vào luật khác dễ gây ra sự ngộ nhận và khó khăn nhất là khi liên quan đến vấn đề đầu tư nước ngoài. “Lãnh hải là lãnh thổ của nước ta được mở rộng thêm 12 hải lý kể từ vùng nội thủy và theo Công ước Luật Biển của LHQ, chúng ta có chủ quyền hoàn toàn. Vì thế, việc chia cắt tài nguyên nước ra thành tài nguyên nước trên đất liền và ven biển dễ gây ngộ nhận đó không phải là tài nguyên nước trên lãnh thổ của ta” - ông Nghĩa nói.
Theo ông Nghĩa, trong điều kiện tranh chấp chủ quyền trên biển Đông phức tạp và đường lưỡi bò liếm sâu vào trong vùng đặc quyền kinh tế của nước ta, đe dọa lãnh hải của ta thì càng cần phải bảo vệ tài nguyên nước trên vùng lãnh hải như trên đất liền và đặt nó vào phạm vi điều chỉnh của luật này. Đồng tình, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Trần Đình Long (Đắk Nông) cũng cho rằng khi đã nói là điều chỉnh tài nguyên nước trên lãnh thổ VN thì cũng đồng nghĩa gồm vùng lãnh hải và nội thủy.
Dự án Luật tài nguyên nước sửa đổi sẽ tiếp tục được hoàn thiện, chỉnh lý và sẽ được thông qua vào kỳ họp thứ ba của Quốc hội. (Vietnamnet 9/11; Pháp Luật TP.HCM 10/11) đầu trang(
Chiều 9/11, thảo luận ở tổ về dự án Luật Phòng, chống rửa tiền, đa số ý kiến các đại biểu Quốc hội (ĐBQH) đều đồng tình nên giao việc kiểm soát và ngăn chặn hành vi rửa tiền cho các cơ quan hành pháp, cụ thể là công an, viện kiểm sát, toà án, tư pháp để phù hợp với quy định các nước.
Không nên giao cho Cục Phòng, chống rửa tiền thuộc Ngân hàng Nhà nước, vì cục này sẽ không bao quát hết các hành vi rửa tiền xảy ra trong thực tế, nhất là đối với điều kiện nền kinh tế VN vẫn là nền kinh tế sử dụng tiền mặt là phổ biến.
Thế giới giám sát đồng tiền qua hệ thống ngân hàng và thuế vụ, còn Việt Nam thì chịu. Bởi vậy, đa số ĐB đồng ý về tính cần thiết của luật này, nhưng rất băn khoăn về tính khả thi.
Viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp Đinh Xuân Thảo đưa ra thông tin “sau 6 năm thực hiện nghị định của Chính phủ về phòng, chống rửa tiền, chưa phát hiện một vụ rửa tiền nào”. Song theo ông, đây không phải lý do để cho rằng chưa cần thiết có luật về phòng chống rửa tiền, vì tình hình thực tế của Việt Nam khác thế giới. “Ở Việt Nam, tiền bẩn chắc chắn có nhưng được rửa bằng nhiều cách không chỉ qua ngân hàng”, ông Thảo nói.
Từ kinh nghiệm thực tiễn công tác tại Viện KSND tối cao, ĐB Đỗ Văn Đương (TP.HCM) chỉ ra hoạt động rửa tiền ở Việt Nam chủ yếu qua buôn bán chứng khoán, bất động sản, thành lập công ty (kể cả thua lỗ để ngụy trang cho hoạt động phạm pháp)…
Ngay cả trong điều tra tham nhũng, “điều thường thấy là người ta vin lý do nhà cửa, tiền bạc là do vợ con kinh doanh mà có, không phải do chức vụ của mình mà ra”, ông Đương cho biết.
Thế nên “thế giới giám sát đồng tiền qua hệ thống ngân hàng và thuế vụ, còn Việt Nam thì chịu”, ĐB Trần Du Lịch cùng đoàn chia sẻ nhận định với đa số ĐB là giao dịch tài chính ở Việt Nam chủ yếu bằng tiền mặt.
“Việt Nam là một nền kinh tế tiền mặt, tiền nào cũng xài được, không cần biết nguồn gốc, miễn là có thì muốn mở công ty, mua nhà đều dễ dàng”, ông Lịch nói. “Toàn tiền sạch cả, sao phải rửa?”.
Chính vì thế, thảo luận ở đoàn ĐB Hà Nội, ông Đinh Xuân Thảo thấy những quy định như trong dự luật chỉ nhắm đến các ngân hàng là không khả thi.
Đồng tình với ông Thảo rằng “những trưởng hợp rửa tiền được xác định là phạm tội đã có quy định xử lý trong Bộ luật Hình sự, luật này chủ yếu cần nêu các biện pháp phòng”, ĐB Lê Minh Thông (Thanh Hóa) cũng thấy các biện pháp phòng cũng chưa được nêu kỹ lưỡng.
“Dự luật mới chỉ nêu lên các nghiệp vụ ngân hàng mà chưa thấy được điều mấu chốt là loại bỏ các nguyên nhân dẫn đến rửa tiền”, ông Thông phân tích. “Các tổ chức tội phạm thường chọn các nước đang phát triển để rửa tiền vì ở đó các cơ chế quản lý tài chính, ngoại tệ lỏng lẻo, dễ dãi, thị trường chưa được kiểm soát hiệu quả…”.
Ông Thông đồng ý với nhiều ĐB rằng một trong những “lỗ hổng cần phải bít” chính là thay đổi truyền thống giao dịch bằng tiền mặt hiện nay.
“Chừng nào chưa chấm dứt được việc vác cả bao tiền đi mua đất, việc người dân tích trữ hàng nghìn cây vàng trong nhà, thì còn chưa ngăn chặn được nguyên nhân gốc dẫn đến rửa tiền”, ĐB tỉnh Thanh Hóa nói.
Các ĐB cũng cho rằng phòng chống rửa tiền cần sự phối hợp của nhiều cơ quan, đặc biệt là lực lượng điều tra, nên quy định giao cho Ngân hàng Nhà nước chịu trách nhiệm việc này là chưa hợp lý.
Phần lớn ĐB thấy dự luật chỉ nhằm đáp ứng các cam kết quốc tế chứ dù nâng nghị định lên thành luật có lẽ trên thực tế vẫn không giải quyết được gì.
Các ĐB nhận định tương tự khi cho ý kiến có nên đưa nội dung phòng chống tài trợ khủng bố vào dự luật này.
Giải trình của Chính phủ cho thấy nhận định này có cơ sở: Một trong những cam kết của Việt Nam với Lực lượng đặc nhiệm tài chính (FATF) là hoàn thiện cơ chế phòng, chống rửa tiền vào tháng 12/2012 và cơ chế phòng, chống tài trợ khủng bố vào tháng 12/2011. Tuy nhiên, theo chương trình làm luật của QH, Luật phòng, chống khủng bố sẽ được cho ý kiến năm 2012, dự kiến thông qua năm 2013.
Do vậy, nếu chờ có Luật phòng, chống khủng bố, Việt Nam sẽ vi phạm cam kết quốc tế về thời gian thực hiện, dẫn đến nguy cơ bị kiểm soát, hạn chế trong các giao dịch tài chính, tiền tệ với đối tác nước ngoài. Phần lớn ĐB phản đối ghép khiên cưỡng mà để nội dung này đưa vào Luật phòng chống khủng bố.
ĐB Đào Trọng Thi (Hà Nội) phân tích: “Quan niệm và nhìn nhận của ta với quốc tế về khủng bố, không chỉ với các đối tượng là cá nhân, tổ chức mà còn với các nhà nước, có nhiều điểm khác nhau nên cần thận trọng”.
“Tốt nhất là để đưa vào Luật phòng chống khủng bố, đạo luật sẽ thể hiện đầy đủ toàn diện quan điểm của ta về vấn đề khủng bố”, ông Thi nói.
Ông đồng ý với ông Thảo ở nhận định nội luật hóa các cam kết quốc tế không nên rập khuôn, răm rắp mà cần độc lập, cân nhắc thấu đáo và liên hệ chặt chẽ với tình hình thực tiễn.
ĐB Đỗ Văn Đương kiến nghị, để kiểm soát rửa tiền không nên giao cho Cục Phòng, chống rửa tiền thuộc Ngân hàng Nhà nước mà giao cho cơ quan công an, hoặc 4 cơ quan thực thi pháp luật là công an, VKS, tòa án, tư pháp.
ĐB Phạm Huy Hùng (Hà Nội) - Chủ tịch HĐQT NHTMCP Công thương VN - cũng thống nhất là không nên giao cơ quan kiểm soát hành vi liên quan đến rửa tiền thuộc NHNN, vì đây là hành vi liên quan đến tội phạm rửa tiền và trốn thuế thì phải do cơ quan công an phối hợp với NHNN mới phát huy hiệu quả.
ĐB Trần Hoàng Ngân (TPHCM) đề nghị nên đổi tên luật thành Luật Phòng, chống rửa tiền và tài trợ khủng bố.
Trái với quan điểm của ĐB Trần Hoàng Ngân, ĐB Phạm Huy Hùng cho rằng: “Không nên đưa vào dự luật chống rửa tiền điều chỉnh cả những điều khoản về tài trợ khủng bố. Vì các chế tài liên quan đến tài trợ khủng bố thì nên đưa sang Luật Hình sự”. ĐB Đinh Xuân Thảo - Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp cho rằng: “Phải chăng, do chúng ta bị thúc ép về việc thực hiện cam kết quốc tế phải có chế định kiểm soát rửa tiền và tài trợ khủng bố? Nhưng nếu ghép vào với nhau như thế thì quá khiên cưỡng. Nên tách làm 2 dự luật và phải có quy định chi tiết hơn phần tài trợ khủng bố bởi phần này còn quy định quá sơ sài.
Vấn đề hiện nay, là “tiền bẩn” đưa vào đầu tư thì không kiểm soát được. Ngược lại, tài trợ khủng bố có thể là “tiền sạch”, chứ đâu cứ phải “tiền bẩn”? Thiếu tướng Đỗ Kim Tuyến - Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng, chống tội phạm (ĐB Hà Nội) - đồng tình: “Tội phạm tài trợ khủng bố đưa vào dự luật rất lủng củng. Nên tách ra thành một luật riêng cho chặt chẽ. Đối với những nước có luật rửa tiền, họ có cả một trung tâm và lực lượng điều tra trong lĩnh vực này, nhưng chúng ta chưa có, vậy thì khi thực hiện sẽ như thế nào? Hơn nữa, dự luật có những điều lại trái với quy định của Luật Dân sự, Luật Thương mại. Nếu chúng ta tính không kỹ sẽ dẫn đến xung đột pháp luật”.   (Vietnamnet 10/11; Lao Động 10/11) đầu trang(
Thảo luận ở tổ chiều 9/11 về Luật Phòng, chống tác hại của thuốc lá, ý kiến nhiều đại biểu Quốc hội (ĐBQH) cho rằng, cần quy định cụ thể chặt chẽ hơn trong luật với một số hành vi liên quan đến quảng cáo thuốc lá, tài trợ vào mục đích nhân đạo, quy định cấm hút thuốc lá ở nơi đông người, quyền và trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, đơn vị có người hút thuốc lá...
ĐB Nguyễn Phước Lộc (TP.HCM) cho rằng, cần tăng mức xử phạt lên gấp 20-30 lần đối với hành vi vận chuyển và buôn lậu thuốc lá, lâu nay do chế tài xử lý chưa nghiêm nên hoạt động buôn lậu diễn biến phức tạp, khó kiểm soát, ngăn chặn.
Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cho biết: Tới đây, Bộ Y tế kiến nghị Chính phủ ban hành nghị định về xử phạt vi phạm về vệ sinh an toàn thực phẩm, trong đó có quy định xử phạt hành vi hút thuốc lá phải có trách nhiệm bồi thường thiệt hại do tác động của thuốc lá gây ra.
Bà Kim Tiến nói: “Cấm triệt để thuốc lá thì khó, nhưng người hút thuốc phải có trách nhiệm bồi thường thiệt hại thì phải có chế tài. Tới đây, sẽ đưa cả uống rượu bia vào quy định của nghị định”. (Lao Động 10/11) đầu trang(
Trao đổi với báo chí sau khi Quốc hội (QH) thông qua nghị quyết về kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2012, đại biểu Trần Hoàng Ngân - chuyên gia kinh tế khẳng định: Nếu biết khắc phục những nhược điểm, hạn chế trong công tác điều hành trong thời gian qua, chắc chắn chúng ta sẽ thực hiện được các mục tiêu mà Nghị quyết đề ra.
Nhiều ý kiến còn tỏ ra hoài nghi về tính khả thi của việc thực hiện chỉ tiêu kéo chỉ số lạm phát xuống dưới 10%? Đánh giá về chỉ tiêu này, ông Ngân nói: “Chính phủ mới có cuộc họp về vấn đề này trong đó có thảo luận, đánh giá tìm nguyên nhân và đưa ra giải pháp. Chúng ta đã đẩy mạnh quá trình tái cấu trúc đầu tư, đặc biệt là đầu tư công - một trong những nguyên nhân chính lâu nay gây ra lạm phát. Đồng thời thực hiện chính sách tiền tệ chặt chẽ hơn, cung tiền như năm 2011 là 12-13% và năm sau cũng chỉ ở mức không quá 15%.
Với chính sách tiền tệ, tài khóa thắt chặt như vậy bản thân nó đã loại bỏ bớt nguyên nhân chủ quan do chính sách nội tại tạo ra lạm phát. Còn những nguyên nhân khách quan như biến động của tình hình thế giới về giá dầu và giá lương thực thì đó là tình hình chung, nước ta là nước trọng điểm về nông nghiệp và có xuất khẩu dầu... thì biến động đó đồng thời cũng đem lại lợi thế...
Vấn đề là chúng ta phải kiểm soát được giá, tránh tình trạng đầu cơ, lũng đoạn giá như trong thời gian qua... Xét cho cùng thì nếu chúng ta biết khắc phục những khuyết điểm trong thời gian qua thì chúng ta đủ khả năng để thực hiện kế hoạch kinh tế - xã hội năm 2012”.
Với những nghị quyết mới được QH thông qua này, theo ông lộ trình tái cơ cấu nền kinh tế đã được định hình rõ và có điểm gì cần phải lưu ý? Trả lời câu hỏi này, ông Ngân cho viết: Với các nghị quyết này chúng ta đã thấy mục tiêu tái cơ cấu đầu tư trong đó đặc biệt là tái cơ cấu đầu tư công hiệu quả. Rõ ràng ta thấy riêng tổng vốn đầu tư cho xã hội những năm trước đây tăng lên là 42%/GDP, trong kế hoạch 5 năm 2011-2015 chỉ ở mức 33%. Tỉ trọng khu vực công cũng giảm dần, thay vì trên 40% thì giờ giảm xuống 35-38%, khu vực dân doanh dành tỉ trọng cao hơn.
Tuy nhiên quá trình tái cơ cấu cần chú ý: Bên cạnh việc tập trung vào các tập đoàn, tổng công ty nhà nước (khu vực công) cần phải chú ý đến khu vực dân doanh. Cần phải có một gói hỗ trợ cho khu vực dân doanh. Bởi nếu chúng ta bỏ khu vực công và không hỗ trợ cần thiết cho khu vực dân doanh vốn đang gặp rất nhiều khó khăn... thì không khéo lại để trống, nhường sân nhà cho các nhà đầu tư nước ngoài để họ chiếm lĩnh hết. Đây là điều Chính phủ phải hết sức cân nhắc, chú ý và có giải pháp.
QH đã biểu quyết thông qua kế hoạch vốn trái phiếu chính phủ với đa số tán thành. Nếu được tư vấn cho Chính phủ, ông sẽ khuyến cáo điều gì? “Phải thực hiện nghiêm ngặt việc thắt lưng buộc bụng ngay từ bây giờ, chứ đừng để quá muộn như Italia, Hy Lạp, Bồ Đào Nha... Tôi nghĩ rằng Chính phủ phải tiếp tục phát đi một thông điệp mạnh mẽ, giống như thông điệp đã được khẳng định trong Nghị quyết 11 ngày 24.2.2011 là đề nghị các bộ, ban ngành địa phương tiếp tục cắt giảm chi thường xuyên, để giảm chi ngân sách nhà nước.
Giảm được điều này sẽ giảm áp lực phát hành trái phiếu, giảm tổng cầu về vốn, tạo điều kiện thuận lợi để giảm lãi suất, tạo điều kiện để các doanh nghiệp nhất là doanh nghiệp nhỏ và vừa tiếp cận được nguồn vốn, thúc đẩy quá trình sản xuất kinh doanh”, đại biểu Trần Hoàng Ngân nói. (Lao Động 10/11) đầu trang(

CHÍNH SÁCH
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 9-11 ký Quyết định 1992/QĐ-TTg phê duyệt kế hoạch sửa đổi, bổ sung các nghị định quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của bộ, cơ quan ngang bộ.
Theo đó, Bộ Tư pháp sẽ bổ sung chức năng, nhiệm vụ về bồi thường Nhà nước, lý lịch tư pháp, thi hành án hành chính; Bộ Công Thương sẽ bổ sung chức năng, nhiệm vụ quản lý Nhà nước về thương hiệu quốc gia...; Bộ Xây dựng sẽ bổ sung chức năng, nhiệm vụ về kiện toàn tổ chức quản lý Nhà nước về nhà ở và kinh doanh bất động sản... (Người Lao Động 10/11) đầu trang(
Bộ Tài chính vừa hoàn thiện thông tư quy định về lệ phí cấp phép kinh doanh karaoke, vũ trường.
Theo đó, tại khu vực thành phố trực thuộc trung ương, khu vực thành phố, thị xã trực thuộc tỉnh, mức thu lệ phí cấp phép kinh doanh karaoke là 10 triệu đồng/giấy, mức lệ phí cấp phép kinh doanh vũ trường là 12 triệu đồng/giấy.
Tại các khu vực khác, mức phí cấp phép kinh doanh karaoke là 5 triệu đồng/giấy, phí cấp phép kinh doanh vũ trường 10 triệu đồng/giấy. Nếu là gia hạn giấy phép, mức lệ phí bằng 50% mức thu trên. Các cơ quan có trách nhiệm cấp phép loại hình này gồm sở văn hóa - thể thao và du lịch các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương hoặc cơ quan cấp huyện được phân cấp.
Cơ quan thu lệ phí được giữ lại 10% số tiền thu từ lệ phí hằng năm để trang trải việc thu lệ phí. (Tuổi Trẻ 9/11) đầu trang(

QUẢN LÝ
Ngày 8-11, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra (UBKT) Đảng ủy Khối các cơ quan tỉnh Kiên Giang đã ký thông báo kết luận kiểm tra đối với bà Nguyễn Ngọc Điệp, Chi ủy viên, Phó Chánh văn phòng Sở GTVT tỉnh Kiên Giang.
Bà Điệp đã vi phạm Điều lệ Đảng, những điều đảng viên không được làm và vi phạm pháp luật nhà nước.
Theo kết luận kiểm tra, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ được giao, bà Điệp thiếu tính gương mẫu, không rèn luyện giữ gìn phẩm chất đạo đức, lối sống của người cán bộ đảng viên. Thường xuyên vắng mặt ở cơ quan để chạy lo thủ tục đáo hạn ngân hàng với số tiền lớn; thành lập doanh nghiệp tư nhân (cháu bà đứng tên chủ doanh nghiệp); mua 30ha đất của doanh nghiệp tư nhân Trần Thanh Danh và 40ha đất của Trung tâm Hỗ trợ nông dân thuộc Hội Nông dân (đất do Nhà nước giao ở vùng tứ giác Long Xuyên).
Hiện tại, ông Trần Thanh Danh đang tố bà Điệp cùng chồng (ông Nguyễn Văn Quốc, Phó Bí thư Huyện ủy Phú Quốc) giả mạo chữ ký của ông để có được 30ha đất. Các cơ quan chức năng cũng đang làm rõ vụ 40ha đất mà Trung tâm Hỗ trợ nông dân đã “sang tay” cho bà Điệp.
Từ năm 2008 đến 2011, bà Điệp đã dùng 12 thửa đất nông nghiệp với diện tích 147.000m² ở xã Hòa Lợi, huyện Giồng Riềng thế chấp cho 4 ngân hàng thương mại để vay 2,3 tỷ đồng. Bà Điệp tiếp tục dùng ba thửa đất đã thế chấp cho ngân hàng, với diện tích 39.524m² để cầm cố cho hai hộ dân ở xã Hòa Lợi lấy 400 triệu đồng.
Tương tự, em của bà Điệp đã dùng 4 thửa đất (bà Điệp đứng tên) cầm cố cho ba hộ dân cũng ở xã Hòa Lợi để lấy 250 triệu đồng và 11,5 lượng vàng 24k.
Theo UBKT Đảng ủy Khối các cơ quan tỉnh, từ năm 2010 đến tháng 6-2011, bà Điệp đã nhận của 5 cá nhân hơn 8 tỷ đồng, lãi suất từ 4 đến 12%/tháng, và không còn khả năng chi trả.
Để “hợp thức hóa” nguồn tiền đã huy động, tại báo cáo tự kiểm ngày 15-8-2011, bà Điệp cho biết đã đầu tư vào 30ha đất ở vùng tứ giác Long Xuyên 3,5 tỷ đồng. Tuy nhiên, trước đó ngày 5-8-2010 bà Điệp đã tự kê khai, kèm theo đơn thỉnh cầu gửi UBND tỉnh Kiên Giang, Sở NN-PTNT Kiên Giang (dự án này nằm trong diện thu hồi) đã đầu tư 2,43 tỷ đồng. Tương tự, bà Điệp khai đã cho bà Nguyễn Thị Thủy ở TP Rạch Giá vay 5,1 tỷ đồng, nhưng bà Thủy chỉ xác nhận nợ bà Điệp 1,8 tỷ với lãi suất 12%/tháng. (Sài Gòn Giải Phóng 9/11) đầu trang(
Thanh tra TP.HCM vừa công bố quyết định thanh tra nhằm làm rõ những vấn đề liên quan đến Chi cục Thuế quận 1 trong vòng 45 ngày (có thể gia hạn thêm), đồng thời lập đoàn thanh tra gồm năm người.
Quyết định nêu rõ đoàn thanh tra có nhiệm vụ làm rõ nội dung đơn tố cáo một số hành vi vi phạm của chi cục trưởng Chi cục Thuế quận 1. Cũng theo quyết định, đối tượng thanh tra gồm: Chi cục Thuế quận 1, chi cục trưởng Chi cục Thuế quận 1 và các cá nhân, tổ chức có liên quan.
Chi cục Thuế quận 1 là cơ quan gần đây gây "nóng" dư luận với thông tin đoàn kiểm tra Tổng cục Thuế phát hiện chi cục đã "ém" hơn 1.441 tỉ đồng từ năm 2007 đến tháng 7-2011. (Tuổi Trẻ 10/11) đầu trang(

CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
Theo thống kê mới nhất của Tổng cục Hải quan, kể từ khi chính thức triển khai thí điểm thủ tục hải quan điện tử, đến giữa tháng 10-2011 cả nước có gần 47.000 doanh nghiệp (DN) tham gia.
Trong đó có năm cục hải quan địa phương có số lượng DN tham gia nhiều nhất là TP.HCM, Hải Phòng, Hà Nội, Lạng Sơn và Bình Dương.
Một số đơn vị có tỉ lệ DN thực hiện hải quan điện tử trên tổng số DN đăng ký đạt cao là Cục Hải quan TP.HCM (99,15%); Cục Hải quan Hà Nội (99,11%); Cục Hải quan Cần Thơ (96,59%).
Đến nay, cả nước có 20 cục hải quan thực hiện thông tin hải quan điện tử. Trong đó có 10 cục hải quan đã có 100% số chi cục thực hiện. (Pháp Luật TP.HCM 10/11) đầu trang(
Cục Thuế tỉnh Bình Định vừa triển khai việc khai thuế điện tử trong cán bộ ngành.
Theo đó doanh nghiệp không phải gửi hồ sơ khai thuế qua đường bưu điện hoặc đến nộp trực tiếp tại cơ quan thuế theo định kỳ mà có thể thực hiện bất kỳ nơi đâu, bất kỳ thời gian nào, chỉ cần có máy tính nối mạng Internet và USB chứng thư số.
Theo kế hoạch, sau khi triển khai việåc khai thuế điện tử trong nội bộ ngành, quý IV.2011, Cục Thuế tỉnh sẽ triển khai khai thuế điện tử thí điểm 100 doanh nghiệp trong các doanh nghiệp đã gửi đăng ký khai thuế điện tử với Cục Thuế. (Báo Bình Định/Đại biểu Nhân dân 10/11) đầu trang(

NHÂN SỰ
Thực hiện Nghị quyết 11-NQ/TW của Bộ Chính trị về luân chuyển cán bộ, sau gần 10 năm (2002-2011), Đảng bộ tỉnh Đồng Tháp đã luân chuyển 1.071 cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp.
Qua đánh giá, hầu hết cán bộ được luân chuyển tiếp cận nhanh với điều kiện, môi trường làm việc, phát huy tốt khả năng, sở trường vị trí công tác mới.
Theo báo cáo, đến nay, Đảng bộ tỉnh Đồng Tháp đã luân chuyển 1.071 cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, trong đó có 264 đồng chí được điều động, bố trí nhiệm vụ theo quy hoạch ban đầu hoặc bố trí giữ chức vụ cao hơn; Ban Thường vụ Tỉnh ủy quyết định luân chuyển 35 đồng chí; các ngành luân chuyển 463 đồng chí…
Qua đánh giá, hầu hết cán bộ được luân chuyển tiếp cận nhanh với điều kiện, môi trường làm việc, phát huy tốt khả năng, sở trường vị trí công tác mới; có bản lĩnh, tích cực học tập, phấn đấu, rèn luyện, trưởng thành, có kiến thức toàn diện, phát huy năng lực, tích lũy được kinh nghiệm thực tiễn, tạo được uy tín nơi công tác mới, nhất là đối với cán bộ trẻ.
Thông qua công tác luân chuyển cán bộ đã cơ bản khắc phục được tình trạng mất đoàn kết nội bộ, tư tưởng cục bộ, khép kín ở một số cơ sở, sự trì trệ trong lãnh đạo, điều hành và hẫng hụt cán bộ ở một số địa phương, đơn vị; khắc phục tư tưởng cán bộ đã qua luân chuyển phải được bố trí ở vị trí công tác cao hơn. (Đảng Cộng Sản 6/11) đầu trang(

THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
Ban Chỉ đạo Phòng, chống tham nhũng tỉnh phối hợp với Sở NN&PTNT vừa tổ chức 10 lớp tập huấn kiến thức phòng chống tham nhũng cho gần 400 cán bộ, công nhân, viên chức.
Qua đó, thông tin về tình hình tham nhũng ở Việt Nam và một số nước trên thế giới; nguyên nhân và công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng của nước ta; những nội dung cơ bản của Luật Phòng, chống tham nhũng năm 2005 và các quy định liên quan của Đảng và Nhà nước về công tác phòng chống tham nhũng, thực hành tiết kiệm; các giải pháp để phòng ngừa tham nhũng; kinh nghiệm phòng, chống tham nhũng của một số nước trên thế giới như Hàn Quốc, Trung Quốc, Singapore, Indonesia… (Báo Bà Rịa - Vũng Tàu/Đại biểu Nhân dân 9/11) đầu trang(

CHÍNH SÁCH ĐỊA PHƯƠNG
Ngày 8/11, UBND thành phố Hà Nội ban hành Quyết định về việc thành lập Ban Chỉ đạo và Tổ thường trực Tổng điều tra cơ sở kinh tế, hành chính sự nghiệp thành phố Hà Nội năm 2012. Phó Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Văn Sửu làm Trưởng Ban Chỉ đạo.
Theo đó, Ban Chỉ đạo Tổng điều tra Thành phố có nhiệm vụ xây dựng kế hoạch tổng điều tra cơ sở kinh tế, hành chính sự nghiệp năm 2012 trên địa bàn thành phố; hướng dẫn và kiểm tra việc sử dụng kinh phí tổng điều tra theo chế độ hiện hành, đồng thời tổ chức thực hiện tổng điều tra cơ sở kinh tế, hành chính sự nghiệp trên địa bàn thành phố.
Giúp việc cho Ban Chỉ đạo có Tổ Thường trực có nhiệm vụ tổng điều tra thành phố về công tác nghiệp vụ chuyên môn của cuộc tổng điều tra; tổ chức lực lượng, tập huấn nghiệp vụ cho các quận, huyện, thị xã trên địa bàn thành phố; kiểm tra, giám sát; tổ chức triển khai toàn bộ các bước tiến hành cuộc Tổng điều tra từ khâu chuẩn bị đến khi kết thúc điều tra. (Đảng Cộng Sản 9/11) đầu trang(
Đoàn giám sát của HĐND TP Hà Nội vừa kết thúc đợt kiểm tra việc quy hoạch và thực hiện theo quy hoạch các cơ sở hạ tầng văn hoá, xã hội, công cộng tại 6 khu đô thị lớn tại Hà Nội.
Nhiều bất hợp lý đã được phát hiện, kiến nghị, trong đó việc một số đơn vị hành chính gia tăng rất mạnh về hạ tầng và dân số.
Đại diện đoàn giám sát cho rằng cần thiết phải lập thêm một số phường, xã mới để giảm tải toàn diện cho các khu đô thị, các điểm dân cư tập trung quá đông. Nội dung nêu trên sẽ được đưa ra kỳ họp HĐND thành phố khai mạc đầu tháng 12 tới. (Tiền Phong 9/11) đầu trang(

PHÁP LUẬT
Chiều 9-11, TAND quận Ninh Kiều tiếp tục hoãn phiên xử sơ thẩm vụ ông Nguyễn Ngọc Huệ kiện chủ tịch UBND quận Ninh Kiều. Đây là lần thứ ba tòa đưa vụ án ra xét xử.
Tại tòa, ông Huệ vẫn giữ nguyên nội dung khởi kiện và yêu cầu tòa hủy bỏ Quyết định số 5495/QĐ-KPHC ngày 8-7 của chủ tịch UBND quận Ninh Kiều. Quyết định trên buộc ông Huệ phải khắc phục hậu quả do hành vi vi phạm hành chính gây ra (ông Huệ xây nhà không có giấy phép, trên đất không có giấy chứng nhận quyền sử dụng hợp pháp).
Theo trình bày của ông Huệ, nhà ông xây dựng từ năm 1975-1976 và đến năm 1983 nhà bị cháy sém một góc. Năm 1991, ông làm thêm gác gỗ và từ đó đến nay hoàn toàn không xây dựng hay sửa chữa gì thêm. Tuy nhiên, đến tháng 6-2011, Đội Quản lý trật tự đô thị quận Ninh Kiều đã đến lập biên bản vi phạm hành chính về hành vi xây dựng không có giấy phép, trên đất không có giấy chứng nhận quyền sử dụng hợp pháp. Từ biên bản này, chủ tịch UBND quận Ninh Kiều ký quyết định nói trên.
Tại tòa, đại diện theo ủy quyền của chủ tịch UBND quận Ninh Kiều vẫn giữ nguyên quan điểm khi cho rằng việc xử lý và xử phạt ông Huệ là đúng các quy định. Vị đại diện này còn khẳng định nhà ông Huệ xây dựng vào năm 1996 chứ không phải có từ giai đoạn 1975-1976. Tuy nhiên, sau đó vị này đã xin tòa cho hoãn xử để bổ sung, cung cấp thêm chứng cứ vì đã không trả lời được câu hỏi mà luật sư của ông Huệ đưa ra là: Ông Huệ vi phạm điều khoản nào của Nghị định 23/2009/NĐ-CP (về xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động xây dựng; kinh doanh bất động sản; khai thác, sản xuất, kinh doanh vật liệu xây dựng…).
Sau khi hội ý, HĐXX đã chấp thuận hoãn xử và thông báo sẽ đưa vụ án ra xử lại vào ngày 17-11. (Pháp Luật TP.HCM 10/11) đầu trang(
Ngày 9.11, Phòng PC 46 - Công an tỉnh Lâm Đồng thực hiện quyết định khởi tố và lệnh bắt tạm giam 3 tháng đối với ông Nguyễn Xuân Toàn, nguyên Đội trưởng Đội Quản lý thị trường (QLTT) số 2, H.Đức Trọng (Lâm Đồng) về tội lạm dụng chức vụ quyền hạn trong thi hành công vụ.
Cuối tháng 8.2011, ông Toàn dẫn đầu Đội QLTT số 2 kiểm tra cửa hàng kinh doanh nông cơ của bà D., ở thôn Hiệp Thuận, xã Ninh Gia. Tại đây, Đội QLTT phát hiện lô hàng nhập khẩu đã qua sử dụng gồm 56 máy cắt cỏ, 10 mô tơ, 10 bình xịt nước rửa xe, 4 máy cắt gỗ, 6 máy cày nhưng không có hóa đơn, chứng từ.
Theo quy định, phải tạm giữ toàn bộ máy móc không có chứng từ; nhưng Đội QLTT chỉ lập biên bản tạm giữ 10 máy cắt cỏ, 4 mô tơ và 6 máy xịt nước. Trong khi Chi cục QLTT tỉnh Lâm Đồng đang xem xét xử lý vụ việc thì ngày 16.9, ông Toàn trả lại toàn bộ máy móc cho cửa hàng trên tiếp tục kinh doanh. Từ giữa tháng 10.2011, ông Toàn đã bị tạm đình chỉ công tác. (Thanh Niên 10/11) đầu trang(
Ngày 9-11, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Gò Công Tây (Tiền Giang) đã bắt khẩn cấp Lê Thị Cúc, thủ quỹ khối dân vận Ủy ban Mặt trận Tổ quốc VN thuộc Huyện ủy Gò Công Tây, về hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn, giả chữ ký lãnh đạo để chiếm đoạt tiền của đơn vị.
Theo ông Phạm Văn Mười - bí thư Huyện ủy Gò Công Tây, từ năm 2009-2010 lợi dụng sự nhập nhằng, không chặt chẽ giữa kế toán và thủ quỹ, Lê Thị Cúc nhiều lần giả chữ ký của ông Hứa Văn Thanh (phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc VN huyện, chủ tài khoản) để rút hàng trăm triệu đồng tiền lương của cán bộ, công chức và quỹ hoạt động của các cơ quan thuộc khối này tiêu xài cá nhân.
Huyện ủy chỉ mới nắm được số tiền mà Lê Thị Cúc chiếm đoạt là hơn 100 triệu đồng, nhưng phía cơ quan điều tra phát hiện hơn 500 triệu đồng. Khi vụ việc bị phát hiện, huyện ủy đã kỷ luật cảnh cáo Đảng đối với bà Lê Thị Cúc và yêu cầu nộp lại tiền khắc phục hậu quả. (Tuổi Trẻ 10/11) đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Một quyết sách quan trọng, ảnh hưởng đến nhiều người dân cần nhất tính hợp pháp, hợp lý và khả thi.
Muốn vậy phải có sự tham gia góp ý của nhiều cơ quan, tổ chức, cá nhân trong xã hội mà báo chí là một kênh chuyển tải quan trọng. Không phải bằng ý kiến chủ quan, đụng đâu phê đó, vạch lá tìm sâu mà với tinh thần xây dựng, báo chí đã chịu khó tìm tòi, hỏi ý kiến các chuyên gia giàu kinh nghiệm lẫn những cơ quan, những người dân sẽ chịu tác động bởi chủ trương, chính sách ấy. Những điều đó cốt yếu nhằm giúp cơ quan có thẩm quyền đo được dư luận, có được những thông tin sát dân để đánh giá vấn đề nhiều chiều hơn.
Tuy nhiên, trong một số trường hợp, sự đóng góp này đã chưa được ghi nhận đúng mức. Chẳng hạn trường hợp Quyết định 64/2011 của TP.HCM về hệ số điều chỉnh tiền sử dụng đất cho hộ gia đình, cá nhân đối với phần diện tích vượt hạn mức phải nộp theo giá thị trường. Theo Quyết định 64, phần diện tích đất ở vượt hạn mức được áp dụng hệ số điều chỉnh giá đất (hai lần giá quy định) không quá 50% hạn mức giao đất ở mới trên địa bàn quận, huyện, phần còn lại UBND quận, huyện phải thuê tổ chức thẩm định giá để xác định giá đất sát với giá thị trường.
Với nội dung này, TP đã quay trở lại triển khai một quy định vốn đang vướng từ bao lâu nay: Nhiều trường hợp hộ gia đình, cá nhân sẽ phải thẩm định giá thị trường khi muốn nộp tiền sử dụng đất! Điều đáng nói là ngay khi TP chỉ đạo xây dựng lại dự thảo với chủ trương trên, báo chí đã lên tiếng cảnh báo những khó khăn, vướng mắc có thể xảy ra nhưng các góp ý này dường như đã không được cơ quan có thẩm quyền chú ý, ghi nhận để cân nhắc, xem xét thấu đáo trước khi ban hành.
Và đến hôm nay, kết quả đã nhìn thấy trước mắt: Người dân gần như hoàn toàn thờ ơ với Quyết định 64, nghĩa là ách tắc vẫn hoàn ách tắc. Quyết định 64 mới chỉ tháo gỡ được cho rất ít trường hợp, trong khi đó rất nhiều những khó khăn, vướng mắc phát sinh từ khi Nghị định 69/2009 có hiệu lực đến nay vẫn y nguyên.
Có thể TP cũng có cái lý và cái khó của mình bởi phải chịu trách nhiệm khi ký một quyết định quá quan trọng, liên quan đến tài chính, đến thu ngân sách. Tuy nhiên, nếu chỉ nghĩ đến khía cạnh bảo đảm an toàn cho cơ quan quản lý nhà nước thì sẽ đẩy cái khó trở lại cho người dân. Một chính sách tốt sẽ phải dung hòa, đáp ứng cả hai mục tiêu vừa đảm bảo quản lý thông suốt, vừa đảm bảo lợi ích hợp pháp của người dân trên tinh thần thuận lợi nhất cho dân. Và để góp phần có được điều ấy, kênh phản biện qua báo chí lẽ ra không nên bị bỏ qua! (Pháp Luật TP.HCM 10/11) đầu trang(
Không phải đến mùa mưa lũ này, người dân các tỉnh miền Trung mới nếm mùi lũ lụt, mà từ ngàn đời nay, hễ đến cữ này, lũ lụt lại gõ cửa từng nhà, gây bao nỗi tang thương cho vùng đất lắm mưa bão và nhiều nắng gió này.
Thiên tai là điều khó tránh khỏi, tuy nhiên việc cả trăm ngàn ngôi nhà của người dân miền Trung bị chìm trong nước lũ chỉ trong hai ngày qua lại không phải hoàn toàn do trời (thiên tai) mà là do “nhân tạo” (theo nghĩa do con người gây ra). Việc cấp tập xả lũ vì sợ vỡ đập của hàng loạt nhà máy thủy điện ở thượng nguồn các con sông lớn của miền Trung chính là “thủ phạm” gây nên trận đại hồng thủy trên đây.
Thông thường, hễ trên biển Đông xuất hiện bão thì miền Trung mới có lụt lớn, song năm nay, áp thấp nhiệt đới chỉ xuất hiện “thoáng qua”, lượng mưa cũng chưa phải quá nhiều như những năm trước đây, ấy thế mà có đến 24 người chết (tính đến 16 giờ chiều hôm qua), đây là điều không bình thường đối với người dân miền Trung trong mùa mưa lũ năm nay, nhưng lại quá quen thuộc đối với các nhà máy thủy điện một khi họ cảm thấy không an toàn cho các hồ chứa nước của mình.
Xả lũ bằng mọi giá nếu thấy nguy cơ vỡ đập đã thành câu chuyện bình thường đối với các nhà máy thủy điện ở miền Trung, cũng như giữ nước bằng mọi cách dù hạ du khô hạn như thế nào đi nữa, cũng là điều không mấy xa lạ đối với họ.
Còn nhớ, hai năm trước đây, hàng chục ngàn người dân ở vùng hạ du sông Vu Gia và Thu Bồn của Quảng Nam đã bị các nhà máy thủy điện nhấn chìm trong bùn nước; hàng vạn số phận vùng hạ du sông Ba tỉnh Phú Yên cũng chịu cảnh tương tự. Năm nay, tình trạng trên lại tái diễn. Không những thế, quy trình “xả lũ hai giờ” đã được các nhà máy thủy điện vận dụng triệt để khiến hàng vạn người dân vùng Nông Sơn và Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam trở tay không kịp.
Dẫn ra điều này để thấy rằng, những tiếng kêu ai oán của người dân các tỉnh miền Trung từ nhiều năm qua trước “thực trạng xả lũ cấp tập” vẫn chưa đủ để thức tỉnh lương tâm của những “nhà thủy điện”. Trong bản thuyết trình về tính ưu việt của các dự án thủy điện, không một chủ đầu tư nào không nhắc đến câu này: “Góp phần cắt lũ mùa mưa, bổ sung nước mùa khô hạn”. Tuy nhiên, những gì đã diễn ra và luôn được lặp lại trong mỗi mùa mưa lũ đã phơi bày tất cả những điều “tốt đẹp” mà họ từng thuyết giảng trong mỗi dự án.
Tạo ra nguồn năng lượng sạch để phục vụ con người là một thiện ý của những người làm thủy điện, song gây nên thảm họa cho dân từ nguồn năng lượng ấy thì liệu có còn “sạch” nữa không? (Thanh Niên 10/11) đầu trang(./.