|
Ngày 07 tháng 06 năm 2013
THỜI SỰ
CHÍNH SÁCH
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
QUẢN LÝ
KINH TẾ
PHÁP LUẬT
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
THỜI SỰ
Tiếp tục chương trình kỳ họp thứ 5, sáng 6/6, Quốc hội họp toàn thể tại Hội trường, thảo luận những vấn đề còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật phòng, tránh và giảm nhẹ thiên tai.
Báo cáo do ông Phan Xuân Dũng, Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của Quốc hội trình bày nêu rõ: Sau khi tiếp thu, chỉnh lý, dự thảo Luật trình Quốc hội xem xét, thông qua tại kỳ họp này có 6 Chương, 46 điều (bổ sung 6 điều mới; bỏ 6 điều; tiếp thu, chỉnh lý tại 40 điều).
Các đại biểu cơ bản tán thành dự thảo Luật đã được tiếp thu, chỉnh lý và tập trung cho ý kiến về một số vấn đề: Đối tượng, phạm vi điều chỉnh và tên gọi; nguyên tắc cơ bản trong phòng chống thiên tai; nguồn nhân lực, tài chính trong hoạt động phòng, chống thiên tai; trách nhiệm quản lý nhà nước; các hành vi bị cấm và chế tài xử phạt…
Đa số đại biểu thống nhất lấy tên luật là Luật Phòng, chống thiên tai như đề nghị trong Báo cáo thẩm tra và Tờ trình vì tên gọi này ngắn gọn, đầy đủ, bao quát toàn diện các vấn đề trong hoạt động phòng, chống thiên tai, thể hiện thái độ chủ động trong phòng, chống thiên tai.
Các đại biểu Lê Văn Hoàng (Đà Nẵng), Phạm Thị Mỹ Ngọc (Ninh Bình), Trần Văn Huynh (Kiên Giang), Nguyễn Hữu Hùng (Tiền Giang), Phạm Xuân Thăng (Hải Dương), Lê Đắc Lâm (Bình Thuận)… khẳng định: Phòng, chống thiên tai là quá trình mang tính hệ thống bao gồm các hoạt động phòng ngừa, ứng phó, khắc phục hậu quả, giảm nhẹ rủi ro. Tên gọi này phản ánh và khái quát được những nét chung nhất về bản chất, nội hàm và mục đích của việc ban hành Luật. Hơn nữa, khái niệm “phòng, chống thiên tai” là khái niệm đã quen dùng trong đời sống và thể hiện trong các văn kiện của Đảng và Nhà nước.
Theo đại biểu Hoàng Thị Tố Nga (Nam Định), tên gọi Luật phòng, tránh, giảm nhẹ thiên tai vừa dài vừa thể hiện tính bị động khi thiên tai xảy ra đồng thời không thể hiện truyền thống tốt đẹp và sự cố gắng, nỗ lực của nhân dân ta trong phòng, chống thiên tai. Đại biểu Đỗ Văn Vẻ (Thái Bình) và nhiều đại biểu khác cho rằng, ở đây, trong “phòng” đã có “tránh”, trong “chống” đã có giảm thiểu rủi ro.
Tuy nhiên, các đại biểu Triệu Là Pham (Hà Giang), Bùi Thị An (Hà Nội), Huỳnh Minh Hoàng (Bạc Liêu) đề nghị giữ nguyên tên Luật Phòng, tránh và giảm nhẹ thiên tai đã được Quốc hội quyết định trong Nghị quyết về Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội nhiệm kỳ khóa XIII bởi tên gọi này thể hiện đúng bản chất các quan hệ xã hội mà dự án Luật cần điều chỉnh; phù hợp với quan điểm tiếp cận của quốc tế và các nước trong khu vực về phòng ngừa và giảm nhẹ thiên tai. Mặt khác, không thể chống được thiên tai mà chỉ nhằm mục đích phòng, tránh, giảm nhẹ là chính.
Liên quan đến vấn đề tài chính cho hoạt động phòng, chống thiên tai, nhiều ý kiến nhất trí đầu tư cho phòng, chống thiên tai là đầu tư phát triển và đề nghị quy định rõ về nguồn tài chính hàng năm cho phòng, chống thiên tai, việc phân bổ nguồn ngân sách cho hoạt động này từ Trung ương đến địa phương.
Đại biểu Lê Văn Hoàng (Đà Nẵng) nhấn mạnh: Ngân sách nhà nước phải giữ vai trò chủ đạo trong phòng, chống thiên tai vì chỉ có ngân sách nhà nước mới có đủ tiềm lực để đáp ứng kịp thời các yêu cầu khi xảy ra thiên tai. Đại biểu Đỗ Văn Vẻ (Thái Bình) đề xuất, bên cạnh nguồn ngân sách nhà nước nên bổ sung nguồn bảo hiểm và tái bảo hiểm nhằm hỗ trợ xử lý tổn thất sau thiên tai.
Cơ bản tán thành việc thành lập Quỹ phòng, chống thiên tai nhưng một số ý kiến cũng đề nghị quy định rõ hơn phương thức xác định, mức đóng góp của từng loại đối tượng, các đối tượng được miễn, giảm đóng góp; vấn đề quản lý, sử dụng Quỹ.
Theo đại biểu Nguyễn Lâm Thành (Lạng Sơn), việc thành lập Quỹ là cần thiết nhằm tăng cường trách nhiệm xã hội của công dân và thực hiện xã hội hóa. Tuy nhiên, các điều liên quan đến vấn đề này có nội dung chưa rõ ràng, còn chồng lấn; cần quy định nguyên tắc hoạt động của Quỹ, đảm bảo công khai, minh bạch, công bằng, đồng thời, cần cân nhắc độ tuổi đóng góp và đối tượng đóng góp bắt buộc.
Đại biểu Triệu Là Pham (Hà Giang) đề nghị nên quy định thành lập Quỹ ở cả 3 cấp, chủ yếu ở cấp huyện bởi nếu chỉ thành lập ở cấp tỉnh sẽ không phù hợp điều kiện thực tế các huyện miền núi, nơi thường xuyên xảy ra thiên tai, giao thông khó khăn, đồng thời dễ tạo cơ chế xin cho. Bên cạnh đó, đối tượng không phải nộp Quỹ, công tác quản lý cũng phải được quy định cụ thể để đảm bảo sử dụng hiệu quả, tránh tình trạng thất thoát, gây mất lòng tin của nhân dân.
Đại biểu Trần Văn Minh (Quảng Ninh) đề xuất bỏ nội dung hỗ trợ tu sửa nhà ở, bệnh viện, trường học vì việc này đòi hỏi nguồn lực lớn. Quỹ chỉ nên ưu tiên hỗ trợ trực tiếp cho các đối tượng bị thiệt hại do thiên tai, như vậy việc sử dụng tránh dàn trải, bảo đảm hiệu quả hơn.
Các đại biểu Đinh Thị Phương Khanh (Long An), Đặng Thị Kim Chi (Phú Yên) nhất trí quy định bắt buộc đóng góp Quỹ nhằm nâng cao ý thức trách nhiệm của người dân, cộng đồng với công tác phòng, chống thiên tai bởi nếu chỉ chờ vào nguồn huy động thì không đủ để đáp ứng yêu cầu hoạt động phòng, chống thiên tai. Việc đóng góp Quỹ cũng là sự chia sẻ của người dân các vùng miền, thể hiện tình dân tộc, nghĩa đồng bào, giúp những người trong vùng thiên tai sớm khắc phục hậu quả, ổn định cuộc sống. Tuy vậy, cần công khai minh bạch để tránh thất thoát, thiếu hiệu quả và khiến người dân cảm thấy đây là gánh nặng.
Với góc nhìn khác, đại biểu Lê Văn Hoàng (Đà Nẵng) đề nghị cân nhắc thêm việc thành lập Quỹ để tránh tình trạng tồn tại quá nhiều loại quỹ; quá trình quản lý, sử dụng Quỹ cũng dễ phát sinh tiêu cực. Trường hợp có thành lập Quỹ cũng không nên quy định việc bắt buộc đóng góp, sẽ tạo tiền lệ cho các loại quỹ bắt buộc khác. Đồng tình với quan điểm này, đại biểu Phạm Thị Mỹ Ngọc (Ninh Bình) cũng cho rằng, quy định về Quỹ chưa thực sự hợp lý, làm phát sinh quỹ mới, phí mới bên cạnh các loại thuế mà người dân đang phải đóng góp hàng năm.
Về vấn đề nguồn nhân lực trong phòng, chống thiên tai, nhiều ý kiến tán thành khẳng định rõ nguyên tắc Nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Với quy định về vai trò của lực lượng vũ trang nhân dân trong phòng, chống thiên tai, Nhà nước có sự đầu tư tài chính, trang thiết bị trong đào tạo, huấn luyện, diễn tập cho lực lượng này nhằm hoạt động hiệu quả hơn.
Theo đại biểu Phạm Thị Mỹ Ngọc (Ninh Bình), việc huy động nguồn nhân lực tại chỗ là điều kiện tiên quyết trong nâng cao hiệu quả phòng, chống thiên tai. Bên cạnh đó, vai trò của lực lượng vũ trang đã được khẳng định bằng việc đưa ra quy định cụ thể đối với 3 lực lượng Quân đội, Công an, dân quân tự vệ. Trong đó, Quân đội là lực lượng nòng cốt và quan trọng nhất trong tham gia phòng, chống thiên tai. Đại biểu Nguyễn Công Bình (Yên Bái) nhấn mạnh: Trên thực tế, lực lượng vũ trang luôn là lực lượng nòng cốt trong khắc phục, ứng phó phòng, chống thiên tai.
Các đại biểu Trần Văn Huynh (Kiên Giang), Nguyễn Hữu Hùng (Tiền Giang), Trần Dương Tuấn (Bến Tre) đề nghị bổ sung vai trò của các tổ chức xã hội, Hội Chữ thập đỏ, Đoàn thanh niên, lực lượng giáo viên, sinh viên, học sinh, thanh niên, lực lượng dự bị động viên trên địa bàn xảy ra thiên tai. Tuy nhiên, theo giải trình của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, vai trò của các tổ chức này đã được quy định tại nhiều điều, khoản trong dự thảo cũng như trong nhiều văn bản pháp luật.
Các đại biểu Quốc hội cũng đã cho ý kiến đối với các vấn đề cụ thể về trách nhiệm quản lý nhà nước về phòng, chống thiên tai; thông tin dự báo, cảnh báo thiên tai; cơ quan chỉ đạo, cơ quan chỉ huy phòng, chống thiên tai; hợp tác quốc tế trong phòng, chống thiên tai... Nhiều ý kiến đề nghị bổ sung quy định về trách nhiệm của cơ quan chủ trì việc dự báo, cảnh báo thiên tai bởi thực tiễn cho thấy, nhiều dự báo thiếu chính xác, gây thiệt hại lớn về người và tài sản. (Tin Tức 6/6) đầu trang(
“Cơ chế của ta hiện nay đang tạo điều kiện cho lãng phí. Lãng phí nhiều nhưng chả ai bị làm sao cả. Luật có từ mấy năm nhưng có thấy xử ai tội lãng phí đâu” - đại biểu Trịnh Ngọc Thạch (Hà Nội) phát biểu tại phiên thảo luận tổ về dự án Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí (sửa đổi) chiều 6-6
Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm (Hà Nội) bày tỏ: “Hiện nay nước ta còn nghèo, dân còn nghèo, nhưng nhiều người dân tổ chức tang ma, cưới xin, lễ hội rất tốn kém. Một đám tang mấy trăm vòng hoa, trướng, đem đến xong lại bỏ đi. Nếu đứng ngoài mà nhìn thì thấy sốt ruột lắm. Vòng hoa người trước mới đặt vào, vòng hoa người sau lại chen lên, rồi lại đem vứt đi. Thần, Phật đâu có mong muốn nhân dân cúng bái phung phí như vậy. Nhìn lên các vị quan chức thì thấy nhiều vị cứ lên chức là lại thay đổi phòng ốc, chỗ ngồi, mua xe mới...”.
Đại biểu Lê Văn Học (Lâm Đồng) nêu ví dụ: “Ít nước nào làm các lễ động thổ, khởi công, hợp long nhiều như chúng ta. Ví dụ hầm đường bộ Kim Liên ở Hà Nội cũng chỉ là một công trình bình thường mà khánh thành rầm rộ. Hay như dự án đường cao tốc Hà Nội - Cần Thơ có rất nhiều dự án thành phần trong đó và có khoảng 17 cây cầu. Cứ mỗi cây cầu thông thường phải tổ chức ba lễ là khởi công động thổ, rồi hợp long và lễ thông xe, 17 cây cầu là 51 lễ, như vậy từ nay cho đến khi thực hiện xong toàn bộ dự án đường cao tốc này thì không biết bao nhiêu lễ, tốn kém vô cùng”.
Đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm (TP.HCM) nhận xét: “Trong tờ trình của Chính phủ, câu trước vừa nói “việc triển khai thực hành tiết kiệm chống lãng phí đã thu được kết quả đáng khích lệ về tiết kiệm” thì ngay câu sau đã ghi “Tuy nhiên, tình trạng lãng phí chưa ngăn chặn được, vẫn xảy ra trên nhiều lĩnh vực”. Bên trên vừa nói “việc quản lý, sử dụng đất đai đã có nhiều chuyển biến tích cực”, bên dưới đã nói “vẫn còn tình trạng sử dụng nhà đất không đúng mục đích. Một số nơi buông lỏng quản lý”.
Nói vậy là như đi hàng hai, nói như đánh đố đại biểu Quốc hội. Tôi có cảm giác cách ta làm báo cáo là không lấy thực tiễn để báo cáo mà chỉ nói làm sao cho nó tròn, thành tích cũng có mà khuyết điểm cũng không thiếu. Nói như thế là thiếu nghiêm túc và thiếu trách nhiệm trước Quốc hội và trước nhân dân”.
Đại biểu Đỗ Văn Đương (TP.HCM) lên tiếng: “Luật cứ nói giám sát chung chung thì biết đâu mà giám sát. Các cơ quan thì đóng kín cửa, dân đứng bên ngoài biết đâu mà giám sát. Tôi cho là phải quan tâm đến trách nhiệm và tính gương mẫu của người đứng đầu. Anh làm lãnh đạo mà dùng xe công đưa vợ con đi chùa thì cấp dưới nhìn vào sẽ làm theo là hẳn rồi.
Theo đại biểu Lê Văn Học, trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí thì công khai là hết sức quan trọng. Ví dụ như việc đầu tư xây dựng, mua sắm tài sản trong cơ quan, cứ nói công khai nhưng nhiều cái thật ra không công khai, nhất là ở các cơ quan hành chính sự nghiệp cho nên hay có dư luận.
Theo đại biểu Trần Hoàng Ngân (TP.HCM): “5 lĩnh vực có khả năng xảy ra lãng phí cao: 1. Khu vực tài sản nhà nước: theo báo cáo chính thức của Chính phủ thì tài sản nhà nước gồm đất, trụ sở làm việc, nhà, ôtô, các tài sản nguyên giá từ 500 triệu đồng trở lên, tổng cộng khoảng 865.000 tỉ đồng.
2. Chi tiêu công từ nguồn ngân sách nhà nước: theo dự toán, nguồn ngân sách nhà nước năm 2013 là 978.000 tỉ đồng. Nếu tiết kiệm chống lãng phí được 5-10% thì tiết kiệm được vài chục ngàn tỉ đồng để làm các công trình phúc lợi xã hội. Nhưng hầu như năm nào tôi cũng thấy chúng ta chi sai mục đích, vượt dự toán.
3. Sử dụng trái phiếu chính phủ. 4. Khu vực doanh nghiệp nhà nước: cho đến giờ này có 3.254 doanh nghiệp nhà nước, tổng nguồn vốn các doanh nghiệp nhà nước quản lý lên đến trên 5 triệu tỉ đồng. Thế nhưng vẫn còn đâu đó một số doanh nghiệp nhà nước kinh doanh lỗ lã. 5. Khai thác quản lý sử dụng tài nguyên thiên nhiên. (Tuổi Trẻ 7/6) đầu trang(
Thảo luận tổ về dự án Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí sửa đổi, đại biểu Quốc hội Hà Nội Quang Nghị - Bí thư Thành ủy Hà Nội nhận định: Lãng phí đang là vấn đề rất lớn với xã hội hiện nay, gây tốn kém tiền bạc, thậm chí còn hơn cả tham nhũng và chúng ta khó có số liệu chính xác.
Cử tri, nhân dân bất bình với tình trạng lãng phí, nhưng cũng giống như tham nhũng, mặc dù tích cực phòng chống mà kết quả mang lại vẫn chưa được như mong đợi.
Tại sao chúng ta nói nhiều đến lãng phí, cũng như nói nhiều đến tham nhũng, mà kết quả phòng chống lại không cao? Nhìn ra nước ngoài thì thấy họ quy định rất chặt chẽ việc sử dụng kinh phí, tài sản công với danh mục, tiêu chí, tiêu chuẩn rất cụ thể, ai chi vượt ra ngoài thì chịu trách nhiệm, tự bỏ tiền túi ra đền. Đến dự hội nghị ở các nước, họ đâu có in phông màn, biểu ngữ hoành tráng, tốn kém như ở ta, cũng làm gì có phong bì, quà cáp?
Hồi tôi làm bộ trưởng Bộ Văn hóa - thông tin thấy rất nhiều hội nghị lúc ra về thì nhận được cái túi xách, khi đựng cái áo, lúc đựng chiếc mũ mềm hoặc quyển sách... Từ đại biểu cao cấp đến người bình thường dự hội nghị ra về với cái túi xách ấy thì hình ảnh cũng không được lịch sự, sang trọng gì, có khi người nhận quà về cũng không sử dụng vào việc gì cả, mà kinh phí để tổ chức hội nghị, mittinh lại tăng lên. Lúc đó tôi đề nghị những cuộc mittinh như vậy là phải bỏ hết những quà tặng đó. Nhưng rồi chúng ta thực hiện cũng chưa được bao nhiêu và nó cũng chưa trở thành quy chế.
Có lần đồng chí Đỗ Mười đến dự một hội nghị cùng với tôi, có người đến định gắn hoa vào ngực thì đồng chí Đỗ Mười kiên quyết không cho gắn. Đồng chí nói với tôi: “Chú Nghị ạ, làm như vậy không được cái gì cả, mà lãng phí lắm”. Học tập đồng chí Đỗ Mười, tôi yêu cầu ngành văn hóa thông tin từ đó tổ chức các hội nghị, mittinh không được gắn hoa lên ngực nữa. Mỗi cái hội nghị hàng nghìn người, mỗi bông hoa vài nghìn đồng, gắn vào ngực chẳng để làm gì mà lại làm ô nhiễm môi trường. Đừng phung phí tiền của dân vào những việc không cần thiết...
Cha ông ta từ xưa được coi là cần cù, tiết kiệm. Nhưng tại sao đến khi đi vào sử dụng tài sản công thì sự lãng phí lại bắt đầu bộc lộ. Tài sản công bị coi là không của ai cả, thậm chí người nào quyết chi càng bạo tay, càng thoáng thì không khéo lại được khen vì ban phát nhiều. Đấy cũng thuộc về đạo đức, văn hóa.
Tôi cho rằng với Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí thì quy định quan trọng nhất phải là ràng buộc trách nhiệm và xử lý những người gây ra lãng phí. Nếu trách nhiệm không rõ ràng, biện pháp không đủ mạnh, chế tài không đủ nghiêm minh thì việc xử lý sẽ không đi đến đâu, kết quả sẽ không cao.
Luật cũng phải điều chỉnh cụ thể đến đối tượng là cán bộ, công chức, đặc biệt là trách nhiệm người đứng đầu trong thực hành tiết kiệm, chống lãng phí chứ không nên chỉ nêu chung chung là cơ quan, đơn vị, tổ chức. Luật cũng cần phải nhấn mạnh đến công tác tuyên truyền, tác động đến nhận thức của mỗi người thì tình hình mới chuyển biến được. (Tuổi Trẻ 7/6) đầu trang(
"Chỉ có tăng cường đấu thầu cạnh tranh theo hướng minh bạch và công bằng, thì mới vừa giúp Nhà nước ngăn chặn tình trạng thất thoát ngân sách, vừa đảm bảo chất lượng cho dự án".
Đây là nhiều ý kiến tham gia thảo luận tại tổ về Dự án Luật Đấu thầu (sửa đổi) chiều 6/6.
Đại biểu (ĐB) Huỳnh Thành Đạt (đoàn TP Hồ Chí Minh) nêu vấn đề, hiện có tới 75% gói thầu, với 45% tổng vốn đầu tư từ ngân sách Nhà nước triển khai theo kiểu chỉ định thầu. Chỉ định thầu tràn lan dẫn đến hiện tượng "đi đêm", làm cho việc triển khai dự án kém hiệu quả.
Dự thảo Luật lần này quy định chỉ định thầu đối với nhà thầu được áp dụng trong các trường hợp như: sự cố bất khả kháng do thiên tai, địch họa; sự cố cần khắc phục ngay; gói thầu thuộc dự án cấp bách vì lợi ích quốc gia; gói thầu mang tính chất bí mật quốc gia; gói thầu mà chỉ có một nhà thầu có đủ năng lực và kinh nghiệm đáp ứng yêu cầu của gói thầu...
Thế nào là trường hợp khẩn cấp, cấp bách? "Đây là khái niệm chung chung, không cụ thể và không rõ ràng" - ĐB Huỳnh Thành Đạt chia sẻ. Luật lần này có tới 10 loại được chỉ định thầu. Trong các hình thức đấu thầu, có dự án giải phóng mặt bằng giao cho địa phương thường chậm, không đảm bảo tiến độ.
Về điểm này, ĐB Phạm Huy Hùng (đoàn Hà Nội) cho rằng, để khắc phục các nhà thầu được chỉ định không đủ năng lực thực hiện cần bổ sung thêm quy định "đối với những gói thầu được chỉ định thầu, nếu nhà thầu thi công chậm, ảnh hưởng đến tiến độ hoàn thành dự án thì cho phép người có thẩm quyền quyết định chỉ định nhà thầu khác vào thực hiện một phần khối lượng để đẩy nhanh tiến độ dự án".
Một hạn chế trong quá trình đấu thầu hiện nay chính là tình trạng thiếu tính cạnh tranh, công bằng, dễ bị lợi ích nhóm chi phối và dễ dẫn đến tham nhũng". Nhiều nơi còn có tình trạng dàn xếp, thông đồng giữa các nhà thầu khiến cho việc đấu thầu chỉ mang tính hình thức.
Nhiều ĐB đồng tình dự luật lần này bổ sung hình thức lựa chọn nhà thầu, nhà đầu tư qua mạng. Hình thức đấu thầu, mua sắm qua mạng sẽ giảm chi phí giao dịch, tăng sức cạnh tranh để mỗi gói thầu có giá phù hợp nhất. Đây là thời điểm để pháp lý hóa quy định đấu thầu qua mạng, mở rộng phạm vi áp dụng cũng như thực hiện cam kết với cộng đồng quốc tế về quyết tâm phòng, chống tham nhũng, tăng cường hiệu quả đầu tư công.
Đối với các hoạt động đấu thầu, một số ý kiến tán thành với tiêu chí xác định các dự án cho mục tiêu đầu tư phát triển sử dụng vốn Nhà nước nhưng đề nghị có quy định kiểm soát chặt chẽ hơn đối với hoạt động lựa chọn nhà thầu trong trường hợp các dự án cho mục tiêu đầu tư phát triển sử dụng vốn Nhà nước từ 500 tỷ đồng trở lên. Có ý kiến lại đề nghị không quy định tiêu chí xác định quy mô vốn Nhà nước trong các dự án đầu tư có sử dụng vốn Nhà nước theo mức tuyệt đối bằng tiền vì không bảo đảm được tính ổn định của Luật, quy định này sẽ lạc hậu sau một thời gian ngắn.
Về vấn đề phân cấp trong đấu thầu, dự thảo luật lần này quy định phân cấp mạnh nhưng theo các ĐB, phải gắn với trách nhiệm giải trình của chủ đầu tư và trách nhiệm của người có thẩm quyền.
Song song với đó cần tiếp tục tăng cường đào tạo, bồi dưỡng chuyên môn nghiệp vụ và nâng cao ý thức, trách nhiệm của người có thẩm quyền cũng như ý thức thực thi pháp luật, từ đó bảo đảm tính nghiêm túc, minh bạch trong hoạt động đấu thầu. (Kinh tế & Đô thị 7/6) đầu trang(
Bộ trưởng Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền vừa thừa ủy quyền của Thủ tướng Chính phủ trình bày trước Quốc hội Tờ trình dự án Luật Việc làm. Một trong những nội dung đáng quan tâm trong Tờ trình là vấn đề Bảo hiểm thất nghiệp.
Theo đó, chính sách bảo hiểm thất nghiệp điều chỉnh mọi đối tượng là người lao động (gồm cả người lao động không có quan hệ lao động). Đối với người lao động không có quan hệ lao động sẽ được thực hiện theo cơ chế tự nguyện tham gia bảo hiểm thất nghiệp và giao Chính phủ quy định cụ thể chế độ, mức đóng, mức hỗ trợ, phương thức đóng, thời gian đóng, trình tự thủ tục và lộ trình thực hiện.
Chế độ chính sách bảo hiểm thất nghiệp (đối với đối tượng có quan hệ lao động, có hợp đồng lao động, hợp đồng làm việc không xác định thời hạn hoặc xác định thời hạn hoặc hợp đồng lao động theo mùa vụ hoặc theo một công việc nhất định có thời hạn từ đủ 3 tháng đến dưới 12 tháng) gồm có 2 nhóm chính sách.
Một là, chế độ hỗ trợ đào tạo, bồi dưỡng, nâng cao trình độ, kỹ năng nghề để duy trì việc làm cho người lao động đang làm việc tại doanh nghiệp gặp khó khăn do suy giảm kinh tế hoặc vì lý do bất khả kháng buộc phải thay đổi cơ cấu hoặc công nghệ sản xuất kinh doanh. Hai là, chế độ hỗ trợ người lao động thất nghiệp: gồm các chế độ như bảo hiểm thất nghiệp hiện nay (hỗ trợ tìm việc làm; hỗ trợ học nghề; trợ cấp thất nghiệp) và có tiếp thu, bổ sung, sửa đổi những quy định bất cập trong thời gian vừa qua.
Trong Tờ trình dự án Luật Việc làm còn có nội dung về Quỹ Bảo hiểm thất nghiệp. Theo đó, Quỹ Bảo hiểm thất nghiệp cơ bản vẫn giữ như quy định hiện hành nhưng có tiếp thu, sửa đổi quy định về mức hỗ trợ của Nhà nước vào Quỹ, cụ thể là: người lao động đóng 1% tiền lương tháng; người sử dụng lao động đóng 1% quỹ tiền lương tháng của những người lao động tham gia bảo hiểm thất nghiệp; Nhà nước hỗ trợ tối đa 1% quỹ tiền lương tháng đóng bảo hiểm thất nghiệp của những người lao động tham gia bảo hiểm thất nghiệp, mức hỗ trợ cụ thể do Chính phủ quy định căn cứ tình hình kết dư Quỹ từng thời kỳ (quy định hiện hành là Nhà nước hỗ trợ 1%).
Về quản lý Quỹ và tổ chức thực hiện bảo hiểm thất nghiệp, do Chính phủ quy định theo hướng Qũy được quản lý tập trung, thống nhất; việc triển khai thực hiện chính sách bảo hiểm thất nghiệp vẫn giữ như hiện nay, chỉ điều chỉnh một số nhiệm vụ của các đơn vị để việc thực hiện công việc được tốt hơn, nhằm đơn giản hóa thủ tục và tạo điều kiện thuận lợi cho người lao động.
Cụ thể là: Tổ chức bảo hiểm xã hội tiếp tục thực hiện nhiệm vụ thu và quản lý Quỹ; Cơ quan lao động – thương binh và xã hội (trực tiếp là các Trung tâm dịch vụ việc làm) thực hiện nhiệm vụ tiếp nhận đăng ký thất nghiệp, hỗ trợ đào tạo phát triển kỹ năng nghề, tư vấn, giới thiệu việc làm và chi trả trợ cấp thất nghiệp cho người lao động. (VOV 6/6) đầu trang(
Chính phủ vừa báo cáo Quốc hội về tình hình quản lý, sử dụng Quỹ bảo trì đường bộ.
Tính đến 15/5, Quỹ đã thu được 1.666 tỷ đồng, ngân sách nhà nước đã cấp cho Quỹ 375 tỷ đồng. Cùng đó, đã giải ngân 1.266,6 tỷ đồng, gồm: cấp sửa chữa thường xuyên 599,6 tỷ đồng; cấp sửa chữa định kỳ 667 tỷ đồng. Kế hoạch thu của Quỹ năm 2013 là 4.000 tỷ đồng.
Về việc sắp xếp các trạm thu phí sử dụng đường bộ, đến cuối năm 2012, trên hệ thống quốc lộ có 57 trạm thu phí sử dụng đường bộ. Thực hiện Nghị định số 18/2012/NĐ-CP, Thủ tướng đã chỉ đạo Bộ GTVT xóa và dừng thu 19 trạm thu phí; dừng thu 1 trạm BOT đã hết thời hạn thu phí theo hợp đồng.
Đến nay, trên hệ thống quốc lộ còn 37 trạm thu phí, trong đó, 33 trạm thu phí BOT và 4 trạm thu phí đã nhượng quyền thu phí cho các doanh nghiệp để lấy tiền đầu tư, sửa chữa đường bộ (trạm Phù Đổng, Hoàng Mai, Bàn Thạch trên Quốc lộ 1 và trạm Bãi Cháy trên Quốc lộ 18). Bộ GTVT đang chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính tiến hành đàm phán với các nhà đầu tư để mua lại.
Đối với 33 trạm thu phí BOT, Chính phủ cho biết, sẽ tiếp tục thu đến khi kết thúc hợp đồng BOT, không có hiện tượng phí chồng phí. (Tiền Phong 7/6) đầu trang(
Buổi sáng thảo luận tại hội trường, chiều họp theo tổ, Quốc hội hôm 6/6 có một ngày khá bận rộn bởi hai dự án luật đều có liên quan đến chữ “chống”.
Khá nhiều trong số 27 vị đăng đàn góp ý hoàn thiện dự án Luật Phòng, tránh giảm nhẹ thiên tai ở phiên họp toàn thể đã dành không ít thời gian cho cái tên, với đề nghị thay “chống” vào “tránh”.
Kể thì cũng hơi lạ, bởi đây là dự án luật đã được Quốc hội cho ý kiến tại kỳ họp trước, sau đó lại tiếp tục bàn thảo và xin ý kiến để hoàn thiện.
Vậy nhưng, ở ý kiến mở màn, đại biểu Hoàng Thị Tố Nga (Nam Định) đã đề nghị tên gọi của luật là: Luật Phòng, chống thiên tai.
Nữ đại biểu phân tích lý do khá dài, nhưng tóm lại là thiên tai có loại chống được, có loại tránh được, nhưng có loại không thể tránh được như động đất, sóng thần… Tên gọi là phòng, chống thiên tai vừa ngắn gọn vừa bao quát lại thể hiện tính chủ động để phòng, chống khi có thiên tai xảy ra.
Một lý do nữa được vị đại biểu này nhấn mạnh là “khái niệm phòng, chống thiên tai cũng đã dùng quen thuộc trong đời sống”. Đa số ý kiến tiếp theo cũng nhất trí với đại biểu Nga về việc đổi tên và cả lý do về sự quen thuộc.
Không nhất trí với cả tên mới lẫn tên ban đầu, đại biểu Huỳnh Thế Kỳ (Ninh Thuận) cho rằng nên lấy tên là Luật Phòng, khắc phục hậu quả thiên tai. Vì sử dụng cả "phòng, tránh" thì trùng, thừa. Còn chống là chống tham nhũng, chống tội phạm, chống khủng bố, nó là chủ thể cụ thể, con người cụ thể, không thể lấy chống các nhân vật khác và áp đặt vào chống thiên tai “Thiên tai là trời, thì chống làm sao!”, đại biểu Kỳ than thở.
Đồng tình với đại biểu Kỳ, đại biểu Bùi Thị An (Hà Nội) cũng băn khoăn trước nhiều viện dẫn về sự quen thuộc của khái niệm phòng, chống thiên tai. “Tôi nghĩ dân không đến nỗi thói quen mà không thay đổi được đâu, nên đi đúng vào bản chất của nó, có thể lúc này là đa số đúng, lúc khác ý kiến thiểu số đúng!”, bà An phát biểu.
Nhấn mạnh tên luật là vấn đề lớn, Phó chủ tịch Kim Ngân nói Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ gửi phiếu xin ý kiến các đại biểu Quốc hội, tiếp thu, trình Quốc hội xem xét, quyết định. Tạm ngưng bàn chuyện “chống trời” hay “tránh trời”, chiều nay các vị đại biểu bàn thảo về dự án luật cũng có chữ chống, nhưng là chống lãng phí.
Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị kể, khi về làm Bộ trưởng Bộ Văn hóa - Thông tin, ông đã yêu cầu bỏ chuyện tặng quà ở các lễ mít tinh, kỷ niệm.
“Mỗi đại biểu ra về khi thì cái túi, khi thì cái áo, cái mũ… và trước khi tổ chức các cuộc mít tinh ấy có những đơn vị tài trợ đến đặt vấn đề xin tặng để quảng cáo, cũng có đơn vị gợi ý mua sản phẩm ấy để tặng cho đại biểu. Sau tôi thấy từ lãnh đạo cao cấp cho tới các đại biểu mỗi người ra về cứ xách một cái túi không được lịch sự, sang trọng gì, thậm chí người nhận cái đó đôi khi về chả dùng vào việc gì cả”.
Ông cũng nêu thêm bài học kinh nghiệm từ nguyên Tổng bí thư Đỗ Mười. “Có lần tôi đi dự hội nghị cùng đồng chí Đỗ Mười, tôi thấy đồng chí không cho lễ tân gắn hoa vào ngực, đến lúc lễ tân thấy bác ấy ngồi ở vị trí quan khách rồi, nhưng không thấy gắn hoa lại cử người cầm hoa chạy lên xin bác cho gắn, nhưng bác không cho gắn. Bác bảo tôi là việc này lãng phí lắm chú ạ, không đem lại ý nghĩa gì. Sau đó tôi đề nghị toàn ngành văn hóa - thông tin từ nay trở đi mít tinh, lễ lạt các thứ không bao giờ được gắn hoa lên ngực thế nữa”, ông Nghị kể.
Câu chuyện thứ ba là khi Nhà hát lớn mỗi lần có sự kiện gì là bắn pháo hoa (giấy) Trung Quốc. “Tôi thấy rất rác, mỗi lần lên sân khấu nó trùm kín cả đầu cả mặt, bám dính vào phông màn trên sân khấu, mình ngồi dưới tự nhiên lại thấy vài sợi từ trên rơi xuống. Từ đó tôi có quy chế yêu cầu tất cả các sự kiện tổ chức ở Nhà hát lớn không được bắn pháo hoa nữa, ai đồng ý mới được thuê, nếu không thì thôi”.
Cũng theo phân tích của Bí thư Nghị thì “bản thân mình tiêu dùng cái gì của cá nhân là tính toán lắm”. Còn tài sản công thì người ta hiểu là không là của ai, đôi khi người nào quyết thoáng, chi càng hoang, càng hoành tráng, có khi lại được mọi người hoan nghênh, vì ông dùng cái chung ban phát cho mọi người nhiều, hai là tốn kém đó không phải tốn kém cá nhân, không thuộc trách nhiệm người nào phải chịu cả.
“Thực tế là vậy, song quy định nhất người đứng đầu có trách nhiệm thế nào khi để xảy ra lãng phí thì lại chưa rõ ở dự thảo Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí (sửa đổi)”, ông Nghị góp ý.
Dẫn con số tại báo cáo Chính phủ là lãng phí 20 nghìn tỷ đồng/năm, đại biểu Trịnh Ngọc Thạch cho rằng cơ chế còn tạo nhiều cơ hội để gây ra lãng phí. “Luật có rồi nhưng có xử được tội lãng phí ra tòa đâu, chỉ có tội tham nhũng thôi”, ông Thạch thở than.
Nhận xét là sử dụng ngân sách công, chế độ tiêu chuẩn rất lãng phí, đại biểu Bùi Thị An nói, “dân biết rất kỹ đồng chí nào khi thay đổi chức vụ là yêu cầu cấp dưới đi mua xe mới hay vẫn giữ nguyên xe cũ. Các cán bộ cao cấp cũng nên làm gương, tránh bệnh hình thức, lãng phí ở đội ngũ cán bộ cao cấp”. (Vneconomy 6/6) đầu trang(
Các bộ trưởng NN&PTNT, LĐ-TB&XH, VH-TT&DL, TT&TT và Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao nằm trong danh sách dự kiến trả lời chất vấn tại Quốc hội từ 12-14/6.
Đó là danh sách 5 vị bộ trưởng, trưởng ngành dự kiến trả lời chất vấn được gửi xin ý kiến đại biểu Quốc hội hôm qua (6/6). Tuy nhiên, ĐBQH sẽ lựa chọn 4 trong số 5 chức danh trên để chất vấn trực tiếp tại hội trường.
Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ thay mặt Chính phủ báo cáo làm rõ thêm các vấn đề được đại biểu, cử tri quan tâm và trả lời chất vấn trực tiếp.
Bộ trưởng NN&PTNT Cao Đức Phát sẽ trả lời về biện pháp khắc phục, thúc đẩy sản xuất nông nghiệp gắn với giải quyết việc làm, tăng xuất khẩu nông sản; xây dựng nông thôn mới.
Bộ trưởng TT&TT Nguyễn Bắc Son trả lời về việc quản lý thông tin các trang mạng xã hội, thị trường truyền thông, quản lý tần số, an ninh mạng; Bộ trưởng VHTT&DL Hoàng Tuấn Anh trả lời về sự “xuống cấp” đạo đức, văn hóa trong xã hội, han chế trong công tác bảo tồn tôn tạo di tích lịch sử văn hóa; Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao Nguyễn Hòa Bình trả lời về tình hình thực hiện nghị quyết của Quốc hội về phòng chống vi phạm pháp luật và tội phạm gắn với trách nhiệm của ngành. (Tiền Phong 7/6) đầu trang(
CHÍNH SÁCH
Phạt tiền từ 100.000-200.000 đồng đối với những hành vi không mang theo chứng minh nhân dân, giấy tờ tuỳ thân, không xuất trình chứng minh nhân dân, giấy tờ tuỳ thân khi có yêu cầu kiểm tra của người có thẩm quyền.
Các hành vi không mặc quần áo hoặc mặc quần áo lót ở nơi hội họp đông người, các điểm đang hoạt động văn hóa, tín ngưỡng, nơi đang làm việc của các cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội; có lời nói hoặc cử chỉ thô thiển, tục tĩu, thiếu văn hóa ở nơi công cộng sẽ bị phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 100.000-200.000 đồng...
Đây là một trong những hình thức xử phạt tại Nghị định xử phạt hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng cháy chữa cháy; phòng, chống bạo lực gia đình đang được Bộ Công an lấy ý kiến nhân dân.
Liên quan đến khung hình phạt về vi phạm quy định về nếp sống văn minh, Nghị định quy định phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 100.000 đồng đến 200.000 đồng đối với một trong những hành vi: Không mặc quần áo hoặc mặc quần áo lót ở nơi hội họp đông người, các điểm đang hoạt động văn hoá, tín ngưỡng, nơi đang làm việc của các cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội; Không có vé mà vào những nơi quy định phải có vé; Có lời nói hoặc cử chỉ thô thiển, tục tĩu, thiếu văn hóa ở nơi công cộng.
Về vi phạm quy định về cấp và quản lý, sử dụng chứng minh nhân dân và các giấy tờ tuỳ thân, Nghị định quy định sẽ phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 100.000 đồng đến 200.000 đồng đối với một trong những hành vi: Không mang theo chứng minh nhân dân, giấy tờ tuỳ thân; Không xuất trình chứng minh nhân dân, giấy tờ tuỳ thân khi có yêu cầu kiểm tra của người có thẩm quyền; Không thực hiện đúng quy định của pháp luật về cấp mới, cấp lại, đổi chứng minh nhân dân; Không thực hiện đúng quy định của pháp luật về thu hồi, tạm giữ chứng minh nhân dân.
Bỏ lại chứng minh nhân dân sau khi bị kiểm tra, tạm giữ; Đến khu vực quy định cần có giấy phép mà không có hoặc có giấy phép nhưng hết hạn sử dụng sẽ bị phạt tiền từ 200.000 đồng đến 300.000 đồng.
Nghị định cũng quy định sẽ phạt tiền từ 1.000.000 đồng đến 2.000.000 đồng đối với một trong những hành vi: Sử dụng chứng minh nhân dân của người khác không đúng theo quy định; Tẩy xoá, sửa chữa chứng minh nhân dân hoặc giấy tờ tuỳ thân; Thuê, mượn hoặc cho người khác thuê, mượn chứng minh nhân dân, giấy tờ tuỳ thân.
Theo quy định tại Nghị định, trường hợp chống người thi hành công vụ; đưa tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác cho người thi hành công vụ để trốn tránh việc xử lý vi phạm hành chính sẽ bị phạt tiền ở khung cao nhất, từ 3 đến 5 triệu đồng. Ngoài ra, hình thức xử phạt bổ sung đối với hành vi chống người thi hành công vụ là tịch thu toàn bộ số tiền, tài sản hoặc vật chất khác đối với hành vi này.
Đối với hành vi môi giới, tiếp tay, chỉ dẫn cho cá nhân, tổ chức vi phạm trốn tránh việc thanh tra, kiểm tra, kiểm soát của người thi hành công vụ sẽ bị phạt tiền từ 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng
Trường hợp cản trở hoặc không chấp hành yêu cầu thanh tra, kiểm tra, kiểm soát của người thi hành công vụ; Có lời nói, hành động đe dọa, lăng mạ, xúc phạm danh dự hoặc xúi giục người khác không chấp hành yêu cầu thanh tra, kiểm tra, kiểm soát của người thi hành công vụ sẽ bị phạt tiền từ 2.000.000 đồng đến 3.000.000 đồng.
Nghị định cũng quy định cụ thể về hình thức xử phạt đối với hành vi mua dâm và tổ chức mua, bán dâm. Theo đó, trường hợp tái phạm việc mua dâm, bán dâm hoặc che giấu, bảo kê cho các hành vi mua dâm, bán dâm; Dùng các thủ đoạn khống chế, đe dọa người mua dâm, bán dâm để đòi tiền, cưỡng đoạt tài sản sẽ bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 10.000.000 đồng.
Trường hợp lợi dụng uy tín để bảo vệ, duy trì hoạt động mua dâm, bán dâm; Đe dọa dùng vũ lực để bảo vệ, duy trì hoạt động mua dâm, bán dâm; Môi giới mua dâm, bán dâm nhưng không thường xuyên; Góp vốn để sử dụng vào mục đích hoạt động mua dâm, bán dâm sẽ bị phạt tiền từ 15.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng.
Trường hợp lợi dụng chức vụ, quyền hạn để bảo vệ, duy trì hoạt động mua dâm, bán dâm; Dùng vũ lực để bảo vệ, duy trì hoạt động mua dâm, bán dâm sẽ bị phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 30.000.000 đồng.
Liên quan đến vi phạm quy định về lợi dụng kinh doanh, dịch vụ để hoạt động mại dâm, Nghị định quy định sẽ phạt tiền từ 15.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng đối với hành vi sử dụng việc mua dâm, bán dâm và các hoạt động tình dục khác làm phương thức kinh doanh; Phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 30.000.000 đồng đối với người đứng đầu cơ sở kinh doanh dịch vụ do thiếu tinh thần trách nhiệm để hoạt động mại dâm xảy ra ở cơ sở do mình quản lý. (Vnmedia+Tuổi Trẻ/Tiền Phong 7/6) đầu trang(
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
“Hội đồng tư vấn thẩm định vừa nhất trí thông qua dự thảo sửa đổi quy định về mẫu CMND trong Nghị định 05/1999 và Nghị định 170/2007. Theo đó, mẫu CMND mới sẽ không có tên bố, mẹ. Những trường hợp đã cấp CMND có tên bố, mẹ nếu có yêu cầu sẽ được cấp đổi lại theo mẫu mới nhưng vẫn giữ số cũ”- Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thế Liên cho biết.
Theo Đại tá Trần Thế Quân (Phó Vụ trưởng Vụ Pháp chế, Bộ Công an), việc in tên bố, mẹ trên CMND đã được quy định tại Nghị định 05/1999 và tiếp tục duy trì trong Nghị định 170/2007.
Mãi đến năm 2012, khi Bộ Công an thực hiện thí điểm đề án cấp CMND theo mẫu mới 12 số với hình thức, thông tin đúng theo các nghị định trên thì mới phát sinh một số bất cập gây bức xúc trong dư luận. Hiện chương trình thí điểm đã cấp khoảng 45.000 CMND theo mẫu có ghi tên bố, mẹ. (Pháp luật TP.HCM 7/6) đầu trang(
Từ 1/7, việc chi trả các chế độ bảo hiểm xã hội hàng tháng qua hệ thống bưu điện sẽ được triển khai thêm tại 12 tỉnh, TP, tiến tới mở rộng ra phạm vi toàn quốc.
Trước đó, công tác chi trả lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội được thực hiện thí điểm tại 4 tỉnh gồm: Lâm Đồng. Bắc Kạn, Đắc Nông và Phú Yên.
Tháng 4/2012, Bảo hiểm Xã hội Việt Nam và Tổng công ty Bưu điện Việt Nam tiếp tục thẩm định trình Hội đồng quản lý Bảo hiểm Xã hội Việt Nam quyết định lựa chọn mở rộng thí điểm thêm tại 8 tỉnh, thành phố gồm: Bình Thuận, Cần Thơ, Đắk Lắk, Long An, Nghệ An, Quảng Trị, Quảng Nam và Tuyên Quang.
Theo số liệu thống kê từ hai đợt thí điểm, công tác quản lý, chi trả lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội qua Bưu điện được triển khai tại 12 tỉnh với tổng số đối tượng hưởng hàng tháng gần 220.000 người, số tiền lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội chi trả xấp xỉ 600 tỷ đồng/tháng.
Ngày 6/6, Bảo hiểm xã hội Việt Nam và Tổng Công ty Bưu điện Việt Nam chính thức ký Hợp đồng dịch vụ quản lý người hưởng và chi trả các chế độ bảo hiểm xã hội hàng tháng qua hệ thống bưu điện.
Việc hợp tác giữa hai bên nhằm tận dụng năng lực mạng lưới và nguồn nhân lực hiện có của Bưu điện Việt Nam với hơn 13.000 điểm phục vụ trải rộng trên khắp cả nước, đặc biệt là tại các địa bàn miền núi, vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo, nơi tập trung nhiều đối tượng được hưởng trợ cấp bảo hiểm xã hội của nhà nước. (Cổng thông tin điện tử Chính phủ 6/6) đầu trang(
QUẢN LÝ
Ngày 6-6, ông Lê Minh Trung, Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Đồng Tháp, cho biết: Tỉnh ủy vừa triển khai quyết định đình chỉ chức ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ huyện Hồng Ngự đối với ông Ngô Xuân Cảnh (phó bí thư Thường trực Huyện ủy Hồng Ngự) và ông Dương Trung Kỉnh (Trưởng phòng TN&MT huyện Hồng Ngự). Đến nay, chức tỉnh ủy viên của ông Nguyễn Hồng Lâm (nguyên bí thư Huyện ủy Hồng Ngự) vẫn còn, đang chờ trung ương xử lý.
Trước đó, ngày 4-6, các ông Lâm, Cảnh và Kỉnh đã bị cơ quan điều tra tống đạt các quyết định khởi tố do liên quan đến đường dây khai thác tài nguyên (cát sông) trái phép tại Công ty TNHH Ngự Bình. Trước đó, công an đã khởi tố, bắt tạm giam sáu người liên quan khác trong đường dây này. (Pháp luật TP.HCM 7/6) đầu trang(
Ngày 6.6, đại diện một số cơ quan báo chí tại Hải Phòng nhận được đơn kiến nghị của ông Phạm Thanh Bình (ở số 14/437 Xóm Trại, phường Đằng Giang, quận Ngô Quyền) phản ánh ông bị lực lượng Công an xử phạt một cách vô lý mà không đưa ra được lý do thuyết phục.
Tiếp nhận đơn thư, 16h cùng ngày, nhóm phóng viên của một số cơ quan báo chí tiến hành tác nghiệp tại nhiều vị trí khác nhau theo đúng quy định của Luật Báo chí, trong đó có 1 phóng viên đứng ở khu vực trước cửa số nhà 334 Nguyễn Bỉnh Khiêm (quận Ngô Quyền). Tại thời điểm này, cách đó khoảng gần 200m có một tổ công tác của Phòng Cảnh sát trật tự (Công an Hải Phòng) đang làm nhiệm vụ. Tổ công tác này gồm gần 10 cán bộ, chiến sĩ, đi trên 1 xe ôtô 16A-0533 và 2 môtô.
Theo quan sát, chỉ trong một thời gian ngắn, gần 20 người dân bị giữ lại, yêu cầu về nơi chiếc xe ôtô 16A-0533 để xử lý rất nhanh chóng, rồi lại dắt xe đi.
Sau khoảng 15 phút tiến hành tác nghiệp, Thu Hằng (phóng viên Báo Dân Trí) bị 2 chiến sĩ mặc cảnh phục (trong đó có chiến sĩ Lê Trọng Nghĩa và một người mặc sắc phục cảnh sát nhưng không đeo phù hiệu) áp sát yêu cầu về trụ sở Công an phường để… làm rõ. Khi gặp sự phản ứng của nhiều người dân, các chiến sĩ này mới không áp sát phóng viên Thu Hằng nhưng vẫn một mực yêu cầu phóng viên phải về phường để làm việc.
Giải thích lý do yêu cầu phóng viên về trụ sở Công an làm việc, một cán bộ Công an cho biết: “Cấm quay phim, chụp ảnh trong lúc chúng tôi đang làm việc”.
Khi phóng viên hỏi khu vực này (tuyến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm) có cấm quay phim, chụp ảnh hay không, ông Nguyễn Đức Tiến - Tổ trưởng tổ công tác - cho biết: “Các anh, chị đi tác nghiệp cũng phải nên… bảo với tôi một tiếng. Có gì thì mời các anh chị về cơ quan tôi để giải quyết”. Sau khi phóng viên và người dân chất vấn về vụ việc mà không đưa ra được lời giải thích thỏa đáng, tổ công tác này lên xe bỏ đi. (Lao Động 6/6) đầu trang(
Bộ Quốc phòng, Bộ Công an chủ trì, phối hợp với các bộ, ngành liên quan thực hiện các biện pháp chống lại việc làm giả, làm nhái sắc phục, quân phục của lực lượng công an, quân đội.
Những năm gần đây, lực lượng chức năng liên tiếp khám phá, bắt giữ các đối tượng sử dụng quân phục giống như thật của công an, quân đội đi lừa đảo, thậm chí có đối tượng còn mặc quần áo của cảnh sát cơ động (CSCĐ) để chặn xe, trấn tiền người vi phạm luật giao thông.
Cụ thể, có những đối tượng như Bùi Thị Hạnh, SN 1980, quê Hòa Bình, mặc dù chưa học hết cấp 3, song hễ đến chỗ đông người, Hạnh lại diện bộ quân phục sỹ quan, đeo quân hàm thượng úy, khoe đang công tác tại một Tổng cục thuộc Bộ Quốc phòng và có nhiều mối quan hệ có khả năng lo đầu vào các trường, học viện thuộc lực lượng vũ trang.
Tin tưởng vị sỹ quan dỏm, anh N.V.B ở huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã đưa cho Hạnh hơn 200 triệu đồng để nhờ “chạy” trường cho người nhà; anh Đ.V.T ở quận Đống Đa bị Hạnh lừa 400 triệu đồng khi nhờ đối tượng “chạy” dự án.
Tại CQĐT, Hạnh khai đã gây ra 18 vụ lừa đảo khác, chiếm đoạt gần 5 tỷ đồng của các bị hại ở Hà Nội, Sơn La, Phú Thọ.
Tuy nhiên, trên thực tế việc xử lý buôn bán quần áo màu công an, bộ đội vào hành vi “buôn bán hàng cấm” còn gặp nhiều vướng mắc. Các đối tượng chủ yếu bán hàng giả, hàng nhái trong khi đó Bộ Công an, Bộ Quốc phòng chưa có đăng ký bảo hộ về kiểu dáng, màu sắc cho quân phục, lễ phục.
Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu Bộ Quốc phòng, Bộ Công an chủ trì, phối hợp với các bộ, ngành liên quan nghiên cứu, xem xét, thực hiện các biện pháp về bảo hộ kiểu dáng, màu sắc, chống lại việc làm giả, làm nhái sắc phục, quân phục của công an, quân đội, báo cáo kết quả lên Thủ tướng. (Tiền Phong 7/6) đầu trang(
Nhiều ý kiến của đại diện các địa phương, cơ quan quản lý tại hội nghị trực tuyến về cải thiện môi trường du lịch do Ban chỉ đạo nhà nước về du lịch tổ chức ngày 6-6 đã thừa nhận tình trạng cướp giật, chèo kéo, ăn xin, ép giá... đang làm xấu môi trường du lịch VN và ngày càng có xu hướng lan rộng.
Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, trưởng Ban chỉ đạo nhà nước về du lịch, đã chủ trì hội nghị.
Theo Ban chỉ đạo nhà nước về du lịch, tình trạng cướp giật, chèo kéo, đeo bám, chèn ép khách du lịch tại các điểm du lịch hiện vẫn tiếp diễn ở các khu vực trung tâm thành phố, điểm du lịch... Chính quyền một số đô thị và các đơn vị liên quan triển khai nhiều biện pháp nhưng kết quả đạt được vẫn chưa có nhiều chuyển biến tích cực...
Để xảy ra tình trạng này, theo ban chỉ đạo, chính quyền một số địa phương còn buông lỏng quản lý, nhiều cơ quan quản lý chồng chéo nhưng thiếu đầu mối cụ thể chịu trách nhiệm; thiếu thông tin cảnh báo đến du khách. Mức sống trong dân cư phần đông còn thấp, nếp sống văn minh, ý thức trách nhiệm chưa nghiêm.
Phát biểu tại hội nghị, Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân nhấn mạnh trước đây du lịch phát triển khá nhưng gần đây phát triển chậm lại, một trong nhiều nguyên nhân là tình hình mất an toàn, an ninh trật tự không được cải thiện.
Theo ông Lê Thanh Dũng, phó chủ tịch UBND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, những ngày cuối tuần (thứ bảy, chủ nhật) lượng khách đến tỉnh nghỉ rất đông, nhiều lúc quá tải nên đã xảy ra tình trạng nâng giá, ép khách, “chặt chém” chủ yếu là các nhà hàng.
Nếu trước đây tình trạng này chỉ xuất hiện ở khu vực Bãi Sau thì hiện đã lan rộng. Để giải quyết tình trạng này, tỉnh dự kiến thành lập trung tâm hỗ trợ du khách để thông qua đường dây nóng du khách phản ảnh tình hình nhằm phối hợp xử lý kịp thời.
Đề cập về những khó khăn trong việc giải quyết tình trạng chèo kéo du khách ở Hà Nội, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, phó chủ tịch UBND TP Hà Nội, cho rằng khi phát hiện và lập biên bản với các trường hợp người bán hàng rong chèo kéo du khách, quy định hiện nay cũng không thể giữ họ quá 12 tiếng và áp dụng mức phạt đụng trần chỉ là 150.000 đồng nên không đủ sức chế tài.
Vì vậy xảy ra tình trạng khi bị bắt, lập biên bản chỗ này thì họ sang chỗ khác bán tiếp. Tình trạng chèo kéo không chỉ xảy ra ở những thành phố lớn như TP.HCM, Hà Nội... mà còn lan rộng sang nhiều địa phương khác. Đại diện tỉnh Thanh Hóa cho rằng nạn chèo kéo, ép giá du khách đang xảy ra hết sức nghiêm trọng ở khu du lịch Sầm Sơn, tình hình này nếu kéo dài có nguy cơ du khách sẽ tẩy chay, không đến Sầm Sơn.
Các địa phương tham gia hội nghị kiến nghị Thủ tướng xem xét, ban hành chỉ thị về chấn chỉnh tình trạng cướp giật, chèo kéo, đeo bám, ép giá khách du lịch; phát động Chiến dịch cải thiện môi trường du lịch VN...
Ông Lã Quốc Khánh, phó giám đốc Sở VH-TT&DL TP.HCM, cho biết tám năm trước TP đã xây dựng lực lượng hỗ trợ du khách nhưng lượng khách đến ngày càng tăng và tình hình có những diễn biến phức tạp nay phải tăng cường nhân sự. Ông Khánh đề xuất phải thành lập lực lượng cảnh sát du lịch vì tính cần thiết của lực lượng này sẽ giúp cải thiện tình hình.
“Các quốc gia như Thái Lan, Lào, Campuchia, Singapore, Indonesia... đang có lực lượng này và hỗ trợ rất tốt cho du khách” - ông Khánh dẫn chứng. Bà Phạm Thị Thu Thủy, phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh, ủng hộ ý kiến phải tiến hành thành lập lực lượng cảnh sát du lịch để hỗ trợ du khách và trấn áp kẻ xấu.
Phát biểu kết luận hội nghị, Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân nhấn mạnh “nụ cười của khách du lịch chính là tương lai của du lịch VN”, theo đó lấy sự hài lòng của khách du lịch làm tiền đề phát triển lâu dài và bền vững của ngành du lịch VN.
Ông Nhân cũng đồng ý cần có các trung tâm hỗ trợ du khách ở những vùng trọng điểm phát triển du lịch.
Trao đổi với các ý kiến về cảnh sát du lịch, kết luận của ông Nhân nêu rõ đây là việc chưa thể giải quyết trong ngắn hạn.
Từ đây đến hết quý 4-2013, Bộ VH-TT&DL cần rà soát các quy định để xác định có thể giao cho lực lượng cảnh sát lo về trật tự an toàn xã hội làm thêm chức năng trật tự an toàn cho du lịch được hay không. Đồng thời, cần xem xét đến khả năng hình thành lực lượng cảnh sát du lịch.
Về hình thành các chợ du lịch địa phương, ông Nhân nói ý tưởng này hay, đề nghị các địa phương chủ động làm để giới thiệu sản phẩm theo mùa, theo tuần... Ngoài ra, khuyến khích những thành phố trung tâm du lịch nên có Internet không dây để khách có thể truy cập trong và ngoài khách sạn, tham khảo kinh nghiệm của Hội An, khu vực Hạ Long...
Ông Nhân yêu cầu các địa phương kiểm soát chặt hoạt động kinh doanh taxi, trong đó có phục vụ du khách. Có thể dùng camera như ở khu vực sân bay Nội Bài làm, hoặc dùng chip điện tử để nhận dạng taxi vi phạm và xử lý ngay.
Nhiều ý kiến cũng đề cập vấn đề nhà vệ sinh phục vụ du khách. Trao đổi thêm, ông Nhân gợi mở đối với những tuyến du lịch đi qua các tỉnh, các công ty lữ hành phối hợp với chủ cây xăng để thỏa thuận về phục vụ nhu cầu vệ sinh cho du khách, kể cả biện pháp công ty lữ hành góp kinh phí duy trì đảm bảo vệ sinh hoặc địa phương hỗ trợ kinh phí.
Ông Nhân băn khoăn tại các điểm tham quan lớn ở TP.HCM, chỉ 26% số điểm có nhà vệ sinh đạt yêu cầu trong khi có đến 74% chưa đạt... “Làm sao từ nay đến cuối năm có bức tranh tổng thể tình hình nhà vệ sinh phục vụ du lịch trong cả nước. Chủ tịch UBND các tỉnh, thành cần sớm có chỉ đạo để xây dựng hạ tầng văn hóa này cho du lịch” - ông Nhân yêu cầu.
Dự thảo Chương trình hành động của Chính phủ về cải thiện môi trường du lịch VN giai đoạn 2013-2020 đã đề ra bốn nhiệm vụ, 14 nhóm giải pháp cụ thể, với mục tiêu hướng đến năm 2020 giảm 70% số vụ việc xâm hại tài sản, tính mạng của khách du lịch (so với năm 2013); đảm bảo ổn định giá cả dịch vụ phục vụ du lịch, tăng không quá 15% các dịp cao điểm; tiếp tục duy trì không còn tình trạng đeo bám, chèo kéo khách du lịch tại các khu, điểm du lịch; hình thành hệ thống các khu, điểm du lịch dịch vụ khách du lịch văn minh, hiện đại, mang đẳng cấp quốc tế, đặc trưng của VN... (Tuổi Trẻ 7/6) đầu trang(
KINH TẾ
Giá điện áp dụng cho các ngành sản xuất sẽ tăng thêm từ 2% đến 7% (tính trên giá điện bình quân), tùy vào mức điện áp và giờ tiêu thụ điện.
Cụ thể, giá điện cho cấp điện áp trên 110 kV vào giờ thấp điểm hiện có tỉ lệ là 51% trên giá điện bình quân, sẽ tăng lên 56% trên giá điện bình quân; giá điện cho cấp điện áp dưới 6 kV giờ thấp điểm tăng từ 58% lên 65%...
Đây là điểm mới trong dự thảo về cơ cấu biểu giá bán điện do Bộ Công Thương công bố ngày 5-6.
Giá bán lẻ điện cho kinh doanh giảm 5% (giờ bình thường), 3% (giờ thấp điểm) và 8% (giờ cao điểm) cho các cấp điện áp. Giá điện sinh hoạt từ kWh 0-100 vẫn là 100% giá điện bình quân; từ kWh thứ 101-200 chỉ bằng 108% giá điện bình quân (thay vì 106% cho kWh 101-150 và 134% cho kWh 151-200 như hiện nay); từ kWh 201-300 chỉ bằng 138% giá điện bình quân (thay vì 145%); giá điện cho phần kWh từ 301-400 là 154% (thay vì 155%).
Tuy nhiên, từ kWh 401 trở lên, giá điện sinh hoạt tăng đến 6% (từ 159% lên 165% giá điện bình quân).
Dự thảo này cũng đưa ra bảng giá điện riêng cho ngành sản xuất sắt, thép, xi măng (thay vì áp dụng cùng một giá điện với các ngành sản xuất khác). Giá điện riêng này cao hơn giá điện của các ngành sản xuất từ 2%-16% tùy cấp điện áp và giờ tiêu thụ. (Pháp luật TP.HCM 6/6) đầu trang(
Ngày 6-6, Ngân hàng Nhà nước (NHNN) cho biết Chính phủ vừa phê duyệt Đề án “Xử lý nợ xấu của hệ thống các tổ chức tín dụng (TCTD)” và Đề án “Thành lập Công ty quản lý tài sản của các TCTD Việt Nam”.
Quyết định phê duyệt do Thủ tướng ký giao NHNN chủ trì, phối hợp cùng các bộ, ngành, UBND tỉnh, TP liên quan thực hiện.
Theo đó, Đề án “Xử lý nợ xấu của hệ thống các TCTD” tập trung xử lý nợ xấu của các TCTD có tỉ lệ nợ xấu trên 3% tổng dư nợ và nợ xấu có tài sản bảo đảm. Còn công ty quản lý tài sản ra đời mua nợ xấu các TCTD bằng cách riêng và trả cho TCTD bán nợ xấu bằng trái phiếu đặc biệt. (Pháp luật TP.HCM 7/6) đầu trang(
PHÁP LUẬT
Trong thời gian đương chức, các đối tượng trên đã chiếm đoạt hơn 13 tỷ đồng. Ngoài ra, bộ sậu này còn lợi dụng danh nghĩa Công ty cổ phần dầu khí Mekong (PV Oil Mekong) pha chế xăng A92 với dung môi tạo thành xăng A83 bán hưởng chênh lệch gần 100 triệu.
Toàn bộ số tiền tham ô được các đối tượng lập hợp đồng khống mua bán xăng dầu. Ngày 6-6-2013, thượng tá Nguyễn Văn Luyện - Trưởng phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ Công an tỉnh Kiên Giang - cho biết đang hoàn tất hồ sơ đề nghị Viện kiểm sát cùng cấp truy tố Nguyễn Tuấn Kiệt (SN 1973, ngụ P.An Hòa, Q.Ninh Kiều, TP.Cần Thơ, nguyên giám đốc PV Oil Mekong chi nhánh Kiên Giang); Nguyễn Đức Minh (SN 1980, ngụ P.An Thới, Q.Bình Thủy, TP.Cần Thơ, nguyên kế toán trưởng), Đỗ Trung Trực (SN 1978, ngụ ấp Minh Phong, xã Bình An, huyện Châu Thành, Kiên Giang, nguyên thủ kho) về các hành vi tham ô và sử dụng trái phép tài sản.
Trước đó, ngày 9-6-2003 PV Oil Mekong chi nhánh Kiên Giang được thành lập tại khu công nghiệp Tắc Cậu (ấp Minh Phong, xã Bình An, huyện Châu Thành, Kiên Giang), ngành nghề chế biến - kinh doanh sản phẩm dầu khí và các hoạt động dịch vụ kỹ thuật dầu khí theo ủy quyền của PV Oil Mekong đồng thời trực thuộc Tổng công ty Dầu khí Việt Nam với vốn nhà nước chiếm 87,13%.
Trong thời gian quản lý, điều hành hoạt động của công ty, ba đối tượng trên đã vi phạm quy chế quản lý tài chính và quản lý xăng dầu, chiếm đoạt số tiền lớn... Năm 2008, phát hiện số quỹ thâm hụt đến bốn tỷ đồng, sợ bị lãnh đạo phát hiện, Minh đã hợp thức hóa chứng từ công nợ bằng cách làm khống thư xác nhận nợ cho Xí nghiệp kinh doanh xăng dầu An Bình với tổng số tiền 4,2 tỷ đồng.
Quá trình điều tra, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Kiên Giang xác định năm 2008, PV Oil Mekong có mua bán xăng dầu với xí nghiệp này. Để tiện cho việc thanh toán, Minh mở tài khoản cá nhân tại Ngân hàng ngoại thương chi nhánh Kiên Giang. Tháng 5-2008, tài khoản của Minh có đến bảy tỷ đồng, Minh chuyển tiền mua xăng dầu cho Xí nghiệp An Bình 5 tỷ, còn lại 2 tỷ không giải thích được.
Ngoài ra, theo bản đối chiếu công nợ từ ngày 12-10 đến 31-12-2009 giữa PV Oil Mekong và Công ty Đông Nam phát hiện Minh chiếm đoạt số tiền phí lưu kho hơn 150 triệu. Với thủ đoạn trên, Minh đã chiếm đoạt tổng cộng 9,2 tỷ đồng.
Trong lúc kế toán trưởng dùng mọi thủ đoạn chiếm đoạt tiền tỷ của công ty thì thủ kho Đỗ Trung Trực cũng chẳng kém gì. Từ năm 2003 đến tháng 6-2010, Trực có nhiệm vụ cập nhật số liệu hàng ngày, lập thẻ kho, kiểm kê, quản lý hàng tồn và thực hiện quy trình quản lý hàng hóa... Qua đối chiếu công nợ từ năm 2009 đến tháng 6-2010, lượng hàng do PV Oil Mekong chuyển xuống cho chi nhánh Kiên Giang xuất bán nộp về công ty (đã tính cả hàng tồn) chỉ có 1.604.761 lít, thiếu so với con số được công ty cấp ban đầu 252.302 lít, trị giá gần 3,583 tỷ đồng.
Thủ kho Trực đã dùng nhiều thủ đoạn để chiếm đoạt lượng xăng dầu lớn của công ty. Chẳng hạn như quá trình mua bán với Xí nghiệp An Bình, từ tháng 2 đến tháng 8-2009 chi nhánh lập hai hóa đơn giá trị gia tăng bán 112.075 lít xăng A92 trị giá hơn 1,578 tỷ đồng cho xí nghiệp. Chưa dừng lại ở đó, khi bàn giao việc cho thủ kho mới, công ty phát hiện lượng xăng dầu trong kho thiếu so với sổ sách gần 138.267 lít (đã trừ tỷ lệ hao hụt cho phép), trị giá trên 1,983 tỷ. Do quản lý vô nguyên tắc, tháng 2-2010 Trực kiểm tra, đối chiếu sổ sách với thẻ kho thì phát hiện lượng xăng A92 dư đến 50.000 lít.
Theo quy định, lẽ ra phải báo cáo việc này cho công ty nhưng Trực đã bàn với Minh bán số xăng trên không có hóa đơn chứng từ cho Doanh nghiệp Nam Thành lấy tiền bù vào lượng xăng dầu thiếu hụt. Được 827 triệu đồng, Minh lấy 789 triệu nộp vào quỹ, số còn lại chuyển vào tài khoản cá nhân cho Trực.
Giám đốc Nguyễn Tuấn Kiệt đã chỉ đạo kế toán trưởng Nguyễn Đức Minh lấy tiền (từ nguồn thu bán xăng dầu khách hàng đã nộp, chi nhánh ra phiếu thu và xuất kho cho khách nhưng chưa lên hóa đơn) gởi vào Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn huyện Châu Thành (Kiên Giang) lấy lãi chia nhau.
Để khỏi lộ, Kiệt chỉ đạo kéo dài thời gian xuất hóa đơn cho khách, không lên doanh số báo cáo về PV Oil Mekong. Tiền gởi tiết kiệm tại ngân hàng, Kiệt để Minh đứng tên. Tính từ 24-8-2005 đến 30-4-2011, tổng số tiền Kiệt chỉ đạo cấp dưới gởi tiết kiệm tại ngân hàng trên gần 393 tỷ đồng. Số lãi có được (gần 370 triệu), Kiệt tự chia cho mình 50%, hai thuộc cấp còn lại Minh 30%, Trực 20%.
Kết quả điều tra còn phát hiện Kiệt đã cùng Minh, Trực pha chế xăng A92 với dung môi tạo thành xăng A83 bán cho khách, hưởng chênh lệch (gần 100 triệu đồng) chia nhau theo tỷ lệ Kiệt 50%, Minh và Trực mỗi người 25%.
Đến nay, Nguyễn Đức Minh mới khắc phục hậu quả 750,5 triệu đồng (còn hơn 8,67 tỷ), Đỗ Trung Trực được hơn 2,3 tỷ (còn gần 1,37 tỷ). Vụ việc xảy ra thời gian dài nhưng PV Oil Mekong thiếu kiểm tra, nhắc nhở; khi phát hiện số tiền bị chiếm đoạt tương đối lớn, công ty mới đề nghị các đối tượng khắc phục và chỉ đến khi không nhận được sự hợp tác, PV Oil Mekong mới nhờ Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Kiên Giang can thiệp. (Công an TP.HCM 7/6) đầu trang(
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Tháng 5 năm ngoái, khi ông chủ của Facebook, tỷ phú Mark Zukerberg trao cho tân nương chiếc nhẫn cưới, truyền thông toàn cầu đã tròn mắt vì sự giản dị của nó.
Tờ Daily Mail thậm chí thảng thốt “điều gì đã xảy ra với 3 tháng lương, Mark? Tỷ phú Zuckerberg chi khoảng 25.000 USD làm chiếc nhẫn đá ruby “đơn giản” cho Priscilla Chan”. Với 20 tỷ USD trong tài khoản, Mark đã tổ chức một tiệc cưới ngay trong sân nhà với số tân khách không quá 100 người và thực đơn thì “chỉ vài món đơn giản”.
Cũng là Facebook, cũng là tỷ phú, cũng cưới vợ, cựu chủ tịch Sean Parker, với một đám cưới có mức chi phí tới 10 triệu USD thì lại vừa bị chính quyền California phạt 2,5 triệu USD vì tổ chức đám cưới… ảnh hưởng đến môi trường sinh thái địa phương mà cụ thể là đe dọa đến loài cá hồi cầu vồng sắp tuyệt chủng.
Là tỷ phú, và nhấn mạnh là một công dân, người ta có quyền chỉ tặng một chiếc “nhẫn cỏ”, cũng như có quyền phung phí 10 triệu USD để tạo một scandal, miễn là đừng ảnh hưởng đến những người xung quanh hoặc xâm hại đến rừng gỗ đỏ, đến... cá hồi. Nhìn chung, sự xa hoa xưa nay, đâu đó đều chỉ được điều chỉnh bằng những phạm trù đạo đức.
Ở Việt Nam, khi những quy phạm buộc người dân phải “tự tiết kiệm”, kiểu quan tài không ô kính hay đám cưới không quá 50 mâm, đã bị phản đối, thậm chí tạo thành bức xúc trong dư luận.
Nghĩ cho cùng, khó có thể hành chính hóa một hành vi thuộc về phạm trù đạo đức khi tiêu tiền như thế nào là quyền của người dân.
Thời này, ngày hôm qua, câu khẩu hiệu “Tiết kiệm là quốc sách hàng đầu” một lần nữa được nhắc lại trước nghị trường trong một dự án luật mà bản thân cái tên đã có những chữ “tiết kiệm”, “chống lãng phí”. Và chắc chắn, khi đạo luật được thông qua, người dân sẽ tuyệt nhiên không còn phải bức xúc trước những quy định kiểu định lượng cụ thể số vòng hoa đám ma hay thực khách đám cưới.
Đây là “cây gậy” để dành cho những hành vi lãng phí nguồn lực nhà nước, đặc biệt nguồn lực tài nguyên quốc gia. Nhưng thực ra “cây gậy” không phải đến dự luật lần này mới có. Chỉ có điều nó chưa đe được ai nếu như không muốn nói là chỉ nhằm vào mấy cái đám ma, đám cưới của dân chúng.
“Nếu tiết kiệm là quốc sách thì lãng phí là quốc nạn. Ta thường lên án gay gắt mạnh mẽ hành vi tham nhũng nhưng thất thoát do lãng phí rất nhiều thì ta lại nương tay, xem nhẹ. Hầu như chưa có ai bị đưa ra xét xử vì hành vi lãng phí”. Đây là phát biểu của ĐBQH Lê Như Tiến tháng 10 năm ngoái.
Và để không còn những bài phát biểu như vậy, việc sửa đổi một luật với việc đề cao trách nhiệm của người đứng đầu rõ ràng là chưa đủ. Bởi “cây gậy” cần phải được dùng để răn đe đúng người, đúng việc. (Nông Thôn Ngày Nay 6/6) đầu trang(
Lãng phí trong đầu tư công là căn bệnh nan y hàng chục năm qua, gây hậu quả không nhỏ cho nền kinh tế, nhưng đáng tiếc từ trước tới nay hầu như chưa có trường hợp nào bị xử lý, truy cứu trách nhiệm hình sự.
Thực trạng nhức nhối này kéo dài đằng đẵng, cho tới kỳ họp thứ 3 Quốc hội khóa 13, hơn 90% vị đại biểu đã bấm nút để Quốc hội ban hành nghị quyết giám sát tối cao việc chống lãng phí trong đầu tư xây dựng cơ bản bằng nguồn vốn trái phiếu giai đoạn 2006-2012. Sau hơn 1 năm triển khai giám sát, hôm nay Ủy ban Tài chính - Ngân sách sẽ báo cáo trước 500 đại biểu và hàng triệu người dân cả nước về vấn đề này. Ngay sau đó sẽ là phiên thảo luận trực tiếp tại hội trường.
Muốn chống lãng phí, thất thoát thì phải chống, phải ngăn chặn ngay từ phần gốc rễ, từ chủ trương đầu tư thiếu trách nhiệm. Bởi đầu tư sai một dự án, công trình, chọn sai một vị trí, địa điểm kéo theo hàng loạt hệ lụy, hậu quả mà thiệt hại của nó so với hành vi xà xẻo, rút ruột dự án khó mà đong đếm được.
Đơn cử dự án Khu tái định cư thủy điện Sơn La, chỉ vì khâu khảo sát không kỹ lưỡng, ra quyết định đầu tư sai địa điểm, hơn 60 tỉ đồng bỏ ra xây dựng, nhưng chỉ có một vài hộ dân đến ở. Hay tại Vĩnh Long, các đại biểu lên tiếng về việc đầu tư không theo quy hoạch, cùng một chỗ tới 2 bệnh viện, để rồi hết vốn lại dang dở, kéo dài, vô cùng lãng phí.
Đâu chỉ dự án nhỏ, câu chuyện siêu dự án bauxite với cảng Kê Gà cũng là ví dụ còn nóng hổi. Bởi dự án xây cảng này phải bỏ dở giữa chừng, phải đền bù giải phóng mặt bằng, đền bù cho các nhà đầu tư hàng trăm tỉ đồng do chọn nhầm địa chỉ, tính sai nhu cầu vận chuyển. Hay như phong trào đầu tư các nhà máy xi măng ồ ạt, khiến hàng loạt nhà máy hiện nay như Đồng Bành, Hạ Long... thua lỗ, nợ nần.
Muốn ngăn chặn lãng phí, thất thoát trong xây dựng cơ bản phải từ khâu chủ trương đầu tư, xét duyệt kế hoạch ngân sách, tức ngăn chặn từ gốc là cơ quan sử dụng đồng tiền đó. Người dân mong muốn những cái tên, địa chỉ sẽ được nêu trong báo cáo giám sát lần này, và kỳ vọng hơn nữa vào sự nghiêm minh của luật pháp để xử lý nghiêm trách nhiệm cá nhân, cơ quan có liên quan, nhằm siết chặt kỷ luật chi tiêu ngân sách, vì quốc kế dân sinh, lợi ích chung của cả nền kinh tế. (Thanh Niên 7/6) đầu trang(./.
Biên tập: Nguyễn Mai
|
|||