Xem ngày trước
ĐIỂM BÁO
Xem ngày kế tiếp

Ngày 04 tháng 12 năm 2012
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
TIN THẾ GIỚI

CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
UBND tỉnh vừa có quyết định phê duyệt Đề án Bảo vệ và Phát triển tài nguyên rừng trên địa bàn Đắk Lắk giai đoạn 2011-2015 với tổng vốn đầu tư trên 1000 tỷ đồng.
Theo đề án, có 22 đơn vị (bao gồm 15 Công ty Lâm nghiệp, 7 Ban quan lý rừng đặc dụng, phòng hộ) được Trung ương và địa phương bố trí nguồn kinh phí để bảo vệ và phát triển tài nguyên rừng bền vững trên tổng diện tích hơn 640.000 ha.
Mục tiêu của đề án nhằm bảo vệ nghiêm ngặt và phát triển bền vững diện tích rừng tự nhiên còn lại trên địa bàn Dak Lak, nâng cao độ che phủ rừng lên 52% vào năm 2015; xóa đói, giảm nghèo và ổn định đời sống, sinh kế cho người dân sống gần rừng.
Thông qua đề án trên, các đơn vị quản lý và bảo vệ rừng sẽ cung cấp dịch vụ môi trường rừng cho những doanh nghiệp (thủy điện, du lịch sinh thái và nước sạch sinh hoạt…) sử dụng ngày càng có chất lượng và hiệu quả hơn nhằm mục đích thu hút, giải quyết việc làm cho người lao động tại chỗ, góp phần tăng nguồn thu cho địa phương. (Báo Đắk Lắk 4/12)đầu trang(
Tham gia ý kiến về việc ngừng cấp phép vận tải cho các tàu mang quốc tịch nước ngoài vận chuyển hàng hóa bằng container tuyến nội địa, Hiệp hội gỗ lâm sản Việt Nam (Vietfores) kiến nghị Bộ Công Thương, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam chưa nên đề xuất tàu biển Việt Nam thay thế tàu biển nước ngoài vận chuyển hàng hóa nội địa vào thời điểm này.
Theo Vietfores, các doanh nghiệp xuất khẩu gỗ Việt Nam đang thực hiện phương thức bán các sản phẩm gỗ xuất khẩu theo giá FOB, nghĩa là các sản phẩm gỗ sau khi được đối tác nước ngoài mua đã kiểm tra, nghiệm thu, hàng sẽ được chuyển lên tàu biển tại cảng biển Việt Nam chạy theo tuyến Hải Phòng-Đà Nẵng-Quy Nhơn-Thành phố Hồ Chí Minh. Lịch trình từ các cảng biển Việt Nam đi đến các nước nhập khẩu sẽ do đối tác nước ngoài chịu trách nhiệm.
Phương thức bán hàng này đã được thực hiện nhiều năm và các bên bán mua hàng là những đối tác truyền thống, tạo nhiều thuận lợi cho các doanh nghiệp xuất khẩu bán hàng cho các đối tác nước ngoài.
Báo cáo của Hiệp hội gỗ và lâm sản Bình Định cho thấy hiện nay các doanh nghiệp ngành chế biến gỗ và lâm sản xuất khẩu Bình Định đang sử dụng toàn bộ đội tàu nước ngoài gồm 9 chiếc chạy tuyến Hải Phòng-Đà Nẵng-Quy Nhơn-Thành phố Hồ Chí Minh theo lịch trình luân phiên hai tuần/tháng. Đội tàu này sẽ vận chuyển hàng hóa đến các cảng trung chuyển trước khi được xếp hàng lên tàu mẹ đưa sang thị trường xuất khẩu chính là EU, Hoa Kỳ...
Nếu dừng cấp phép cho các tàu mang quốc tịch nước ngoài vận chuyển container trên tuyến nội địa Việt Nam, chắc chắn đội tàu biển Việt Nam không có đủ năng lực đáp ứng và thay thế hoàn toàn đội tàu này.
Các doanh nghiệp lo ngại tình trạng hàng hóa bị ách tắc, ứ đọng tại cảng Quy Nhơn và nhiều cảng khác sẽ xảy ra thường xuyên, làm gia tăng chi phí.
Ngoài ra, theo Vietfores, trong khi đội tàu biển nước ngoài hoạt động có hệ thống quản lý điều hành tốt, tối ưu hóa thông tin về khách hàng, hàng hóa, đội tàu biển Việt Nam vẫn còn nhiều hạn chế và nhất là không có mối quan hệ chặt chẽ với tàu mẹ vận chuyển sản phẩm xuất khẩu, cũng như nguyên liệu nhập khẩu trên các tuyến vận tải đường biển quốc tế.
Do vậy, giá cước của đội tàu biển Việt Nam cao hơn 50% so với giá cước của đội tàu biển nước ngoài. Đồng thời, chất lượng dịch vụ vận chuyển container và các dịch hỗ trợ của đội tàu biển Việt Nam còn thấp, khó đáp ứng kịp thời tiến độ giao nhận hàng hóa. (VietnamPlus.vn 4/12)đầu trang(

BẢO VỆ RỪNG
Nhằm tài trợ cho các hoạt động thúc đẩy việc thi hành pháp luật và làm giảm nhu cầu tiêu thụ động vật hoang dã tại Việt Nam, Trung tâm Giáo dục Thiên nhiên (ENV) vừa chính thức giới thiệu Chương trình hỗ trợ các dự án hành động vì động vật hoang dã (WAPG).
Chương trình WAPG do ENV điều phối với sự hỗ trợ, hợp tác của Tổ chức Humane Society International (HSI) với quy trình xét duyệt đơn giản và nhanh gọn. Các khoản tài trợ có giá trị từ 10 – 60 triệu đồng sẽ được trao cho các dự án có khả năng tác động trực tiếp đến công cuộc bảo vệ ĐVHD tại Việt Nam như: điều tra và nghiên cứu các vi phạm về ĐVHD; tăng cường năng lực thực thi pháp luật; tăng cường chính sách pháp luật; nâng cao nhận thức cộng đồng nhằm giảm nhu cầu tiêu thụ ĐVHD….
Ngoài ra, các dự án tập trung vào các nhóm động vật nguy cấp, quý, hiếm bao gồm hổ, gấu, tê giác, rùa biển, voi, tê tê và các loài linh trưởng nguy cấp sẽ được ưu tiên xem xét đặc biệt.
“Mặc dù chương trình tài trợ cho các dự án hành động vì ĐVHD chỉ có quy mô nhỏ nhưng là động lực cho những người nhiệt tình và thật sự muốn mang lại những điều tích cực cho công cuộc bảo vệ ĐVHD tại Việt Nam. Bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào cũng có thể nộp đơn xin tài trợ, tuy nhiên chương trình sẽ ưu tiên cho các dự án do người Việt Nam thực hiện, đại diện EVN cho biết. (Đất Việt 4/12)đầu trang(
3-12, Ban quản lý Vườn Quốc gia Tràm Chim phối hợp với lực lượng Kiểm lâm liên huyện Tam Nông - Tân Hồng (Đồng Tháp) đã tổ chức thả 2 con chim Te vàng có tên khoa học là Bird Grey-headed Lapwing (ảnh) trở lại Vườn Quốc gia Tràm Chim. Đây là một trong số 32 loài chim quý hiếm ở Vườn Quốc gia Tràm Chim có giá trị bảo tồn và bảo vệ nghiệm ngặt.
Hai con chim quý hiếm này bị người dân săn bắt và mua bán trái phép tại chợ Tam Nông được cán bộ, nhân viên Vườn Quốc gia và Hạt kiểm lâm liên huyện phát hiện, vận động giao nộp.
Được biết, đây là lần thứ 6 trong năm, Ban quản lý Vườn Quốc gia Tràm Chim và lực lượng Kiểm lâm liên huyện Tam Nông - Tân Hồng tổ chức thả động vật hoang dã về lại với thiên nhiên. Trong đó, có 2 lần thả động vật quý hiếm là rùa Sen và chim Te vàng; còn 4 lần thả rùa, rắn, lươn, ếch, chim muông các loại… (Sài Gòn Giải Phóng 5/12)đầu trang(
Yên Bái là một tỉnh có diện tích rừng và đất lâm nghiệp lớn nhất cả nước. Với tổng diện tích rừng tự nhiên 688.672,8 ha, trong đó diện tích có rừng là 410.792 ha, chiếm 60% diện tích tự nhiên, đưa độ che phủ rừng đạt 58,1%.
Có được kết quả trên là do sự chỉ đạo của các cấp, các ngành và chính quyền địa phương trong việc xây dựng phương án qui hoạch, kế hoạch quản lí bảo vệ rừng (BVR) và phát triển vốn rừng. Hàng năm, ngành Nông nghiệp và phát triển nông thôn đã phối hợp với UBND các huyện, thị xây dựng kế hoạch bảo vệ 164.708,7 ha rừng phòng hộ, đặc dụng thuộc dự án 5 triệu ha rừng và thực hiện ký hợp đồng giao khoán bảo vệ 55.561 ha rừng tự nhiên sản xuất sau quy hoạch bằng nguồn vốn ngân sách tỉnh cho 12.000 hộ, nhóm hộ nhận khoán với đơn giá nhận khoán bảo vệ là 100.000 đồng/ha.
Toàn bộ diện tích này, hiện nay đang được người dân các địa phương nhận trông coi bảo vệ tốt thông qua hợp đồng giao khoán giữa Hạt Kiểm lâm, UBND xã và hộ, nhóm hộ nhận khoán. Thông qua việc tổ chức thực hiện ký hợp đồng BVR ngay từ đầu năm đối với người dân địa phương tại 70 xã vùng trọng điểm những khu rừng tự nhiên còn trữ lượng và có khẳ năng phát triển tốt.
Kiểm lâm Yên Bái không ngừng phát huy vai trò đội ngũ kiểm lâm phụ trách địa bàn và BVR các xã. Kiểm lâm địa bàn đã được phân công về từng xã để cùng ở, cùng làm việc, trực tiếp tham mưu cho chủ tịch UBND các xã, tổ chức lực lượng BVR trên địa bàn. Lực lượng này trực tiếp cập nhật diễn biến rừng và đất lâm nghiệp.
Thực hiện các nhiệm vụ theo quy định về kiểm lâm phụ trách địa bàn, tuần tra phát hiện xử lý vi phạm pháp luật về BVR. Chủ động xây dựng kế hoạch phối hợp hiệp đồng giữa các lực lượng Kiểm lâm, Công an, Quân đội và chính quyền địa phương đã được duy trì thường xuyên. Ba ngành đã thực hiện ký quy chế phối hợp trong công tác BVR và PCCCR. Những thông tin quân báo, mật vụ của Công an tỉnh, Bộ chỉ huy quân sự tỉnh về các vụ khai thác lâm sản trái phép và cháy rừng trên địa bàn đã thông tin kịp thời, vì thế mà các địa phương đã có kế hoạch biện pháp ngăn chặn và xử lý tốt.
Tình trạng khai thác, buôn bán, vận chuyển, chế biến, tàng trữ lâm sản và động vật rừng trái phép trên địa bàn tỉnh đã cơ bản được kiểm soát tại cơ sở, các vụ việc đã được xử lý kịp thời đúng pháp luật không để xảy ra điểm nóng và khiếu kiện.
Trong 9 tháng năm 2012, toàn tỉnh đã kiểm tra và lập biên bản 225 vụ việc vi phạm, trong đó vận chuyển lâm sản trái phép 88 vụ; chế biến, cất giữ lâm sản trái phép 67 vụ; cháy rừng 8 vụ; phát nương rẫy trái phép 45 vụ; khai thác 12 vụ; vận chuyển động vật rừng trái phép 5 vụ. Số vụ đã xử lý 197 vụ, trong đó xử phạt hành chính 116 vụ, tịch thu tang vật 79 vụ, khởi tố hình sự 2 vụ. Các vụ vi phạm đã sớm được phát hiện và nhanh chóng tìm ra đối tượng, từ đó có tính răn đe và tác động lớn đối với công tác giáo dục pháp luật về BVR.
Công tác BVR và phát triển rừng rất cần được xã hội hoá, mọi tổ chức và người dân có điều kiện được giao rừng cho thuê rừng từ đó huy động nguồn lực toàn xã hội vào bảo vệ và phát triển rừng. Từ việc thực hiện "Đề án giao rừng, cho thuê rừng tỉnh Yên Bái giai đoạn 2008-2011", UBND tỉnh đã giao cho ngành Nông nghiệp và Phát triển nông thôn xây dựng "Đề án, giao rừng, cho thuê rừng gắn liền với giao đất, cho thuê đất, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất sản xuất lâm nghiệp tỉnh Yên Bái giai đoạn 2012-2015".
Đề án đã được UBND tỉnh Yên Bái phê duyệt tại Quyết định số 955/QĐ-UBND ngày 13/08/2012. Đề án lần này dự kiến giao 88.574 ha (bao gồm toàn bộ diện đất có rừng từ các Lâm trường chuyển cho địa phương quản lý và diện tích rừng phòng hộ ít xung yếu chuyển sang sản xuất). Trong đó giao cho hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư là 54.329,2 ha và cho thuê đất là 34.244,8 ha.
Theo kế hoạch năm 2012 sẽ thực hiện giao cho hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư với diện tích 6.960,9 ha (mỗi huyện thực hiện giao 1 xã thí điểm) và tiến hành cho thuê rừng, thuê đất từ 17.000 ha trở lên.
Song song với đó, lực lượng Kiểm lâm Yên Bái đã triển khai nhiều hoạt động PCCCR có hiệu quả như: xây dựng kế hoạch kiểm tra, chấn chỉnh công tác PCCCR của các chủ rừng, tổ chức lực lượng chuyên ngành PCCCR, mua sắm trang thiết bị chữa cháy rừng.
Do thời tiết nắng hạn, khô hanh kéo dài, tập quan canh tác nương rẫy chưa được xoá bỏ, mặc dù các địa phương đã chủ động trong công tác phòng cháy, song trên địa bàn tỉnh Yên Bái năm 2012 vẫn xảy ra 12 vụ cháy, trong đó diện tích có rừng là 8 vụ, với diện tích thiệt hại là 22,9 ha (rừng trồng 20,2 ha, rừng tự nhiên 2,7 ha, 4 vụ cháy cỏ tranh lau lách thuộc rừng đang khoanh nuôi diện tích là 69,3 ha).
Nhìn chung, công tác quản lý bảo vệ và phát triển rừng ở tỉnh Yên Bái đang được sự quan tâm, chỉ đạo và đầu tư mạnh mẽ của tỉnh. Nhiều cá nhân, tổ chức đang tích cực tham gia bảo vệ và phát triển rừng thông qua các hoạt động xúc tiến đầu tư, tiếp cận chủ trương giao rừng, cho thuê rừng tỉnh Yên Bái. Rừng Yên Bái đang được bảo vệ và ngày càng phát triển. (Báo Yên Bái 3/12)đầu trang(
Từ tổng kinh phí hơn 424.000USD phê duyệt thực hiện giai đoạn 2 dự án Hành lang bảo tồn đa dạng sinh học tiểu vùng sông Mê Kông mở rộng (BCC), UBND tỉnh dành 42.000USD thực hiện kế hoạch cộng đồng tuần tra bảo vệ rừng tại 5.000ha ở 2 huyện miền núi cao Tây Giang, Nam Giang.
Nội dung này nằm trong hợp phần cải tạo, bảo vệ và quản lý bền vững hành lang đa dạng sinh học. Giai đoạn 2 dự án BCC kéo dài đến năm 2019 tại 34 xã thuộc 6 huyện ở 3 tỉnh Quảng Nam, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế với tổng kinh phí hơn 34 triệu USD, tổng diện tích được bảo vệ 227.860ha.
Được biết, BCC được xây dựng dựa trên kết quả của Dự án Sáng kiến hành lang bảo tồn đa dạng sinh học được thông qua tại Hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo các nước tiểu vùng sông Mê Kông mở rộng (GMS) năm 2005, bắt đầu thực hiện từ năm 2006. (Báo Quảng Nam 4/12)đầu trang(
Với 25.460 ha tổng diện tích rừng hiện có, huyện Cao Phong có 17.680 ha đất lâm nghiệp, hơn 8.647 ha đất có rừng. Năm 2012, nhân dân trong huyện đã tích cực trồng, chăm sóc 473 ha rừng trồng mới, góp phần nâng độ che phủ rừng lên hơn 40%.
Xác định tuyên truyền là nhiệm vụ quan trọng, có tính xuyên suốt, lực lượng kiểm lâm địa bàn đã phối hợp chặt chẽ với UBND xã, thị trấn, các thôn, bản có rừng và gần rừng tuyên truyền bằng nhiều biện pháp như: mở cuộc họp, lồng ghép với các cuộc họp khác, nhất là họp các dự án...
Trong năm đã tuyên truyền sâu rộng trong nhân dân Luật Bảo vệ và Phát triển rừng, các văn bản có liên quan khác, các chính sách, chế độ của Nhà nước đối với công tác lâm nghiệp để nhân dân tự giác chấp hành với tổng số 5.754 lượt người. ý thức bảo vệ rừng (BVR) của người dân chuyển biến tích cực làm giảm đi tác động xấu đến tài nguyên rừng, công tác bảo vệ, phát triển được coi trọng.
Vào mùa khô hanh, Ban Chỉ huy những vấn đề cấp bách trong BVR & PCCCR chủ động tham mưu cho UBND huyện ra chỉ thị PCCCR và kiện toàn Ban chỉ huy cấp huyện, lập phương án, kế hoạch PCCCR. Cấp xã, thị trấn cũng nhanh chóng kiện toàn Ban chỉ huy, củng cố các tổ, đội quần chúng BVR. Hiện nay, trên địa bàn duy trì hoạt động của 123 tổ, đội quần chúng BVR với 653 thành viên tham gia. Trong mùa canh tác nương rẫy, kiểm lâm địa bàn phối hợp với xã, xóm và cán bộ hợp đồng PCCCR hướng dẫn nhân dân, các chủ rừng phát dọn, xử lý thực bì và đốt đúng quy định, không để xảy ra cháy lan vào rừng.
Ông Nguyễn Thượng Hiền, Hạt trưởng Kiểm lâm huyện cho biết: Ngoài những lợi ích về môi trường sinh thái, đất, nước, thu nhập có được từ bảo vệ rừng, trồng rừng không nhỏ. Do vậy, nhiều tổ chức, cá nhân đã đầu tư tiền, của, công sức tham gia trồng, BVR.
Đáng kể, 11 thôn, xóm đã xây dựng và thực hiện quy ước bảo vệ, phát triển rừng trong cộng đồng dân cư, góp phần nâng cao ý thức, hạn chế đến mức thấp nhất các vụ xâm hại rừng. Nhân dân đã có ý thức trồng, khoanh nuôi, BVR. Không ít diện tích nương, rẫy đã chuyển sang trồng rừng hoặc mô hình nông - lâm kết hợp. Thu nhập từ rừng của các hộ gia đình (tận thu từ rừng trồng và rừng khoanh, nuôi bảo vệ) từ đầu năm đến nay đạt trên 1,7 tỷ đồng.
Huyện đã xây dựng được đường băng trắng cản lửa ở xã Thu Phong. Các xã có diện tích rừng trồng lớn và được quản lý, bảo vệ tốt là: Yên Lập, Yên Thượng, Xuân Phong, Thung Nai... Trong năm, toàn địa bàn chỉ xảy ra 1 vụ cháy 0,7 ha lau lách ở xóm Bằng, xã Tây Phong. Lực lượng phối hợp đã nhanh chóng được huy động chữa cháy rừng. Lực lượng chức năng phát hiện và xử lý 8 vụ vi phạm lâm luật, thu hơn 3 m3 gỗ tạp, 1.320 kg củi, thu nộp ngân sách 65 triệu đồng. Số vụ cháy và vi phạm đều giảm so với các năm 2010, 2011. (Báo Hòa Bình 4/12)đầu trang(
30/11, UBND huyện Tánh Linh tổ chức hội nghị tổng kết công tác quản lí bảo vệ rừng và phòng cháy chữa cháy rừng năm 2012 và đề ra phương hướng nhiệm vụ năm 2013.
Trong năm 2012, công tác quản lí bảo vệ rừng luôn được các cấp, các ngành quan tâm nên đã hạn chế tình trạng phá rừng trái phép. Hạt kiểm lâm, các đơn vị chủ rừng và các ngành chức năng đã triển khai thực hiện 10 đợt truy quét chống phá rừng trên địa bàn huyện, tổ chức kiểm tra các điểm phá rừng lấn chiến đất, khai thác lâm sản trái phép, nhổ bỏ cây trồng trên đất lấn chiếm.
Theo thống kê, từ đầu năm đến nay, Hạt kiểm lâm huyện đã xử lí và tham mưu cấp thẩm quyển xử lí 300 vụ vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng, tịch thu gần 164 m3 gỗ và nhiều động vật hoang dã, xử phạt nộp ngân sách nhà nước gần 320 triệu đồng.
Về công tác phòng cháy và chữa cháy rừng, UBND huyện thường xuyên đôn đốc các đơn vị, địa phương thực hiện tốt công tác tuyên truyền. Các địa phương lồng ghép tuyên truyền bảo vệ rừng vào các cuộc họp thôn xóm và cho các hộ dân sống gần rừng làm cam kết phòng cháy chữa cháy rừng. Hạt kiểm lâm thường xuyên phối hợp với các ngành kiểm tra định kỳ công tác phòng cháy chữa cháy rừng của các đơn vị chủ rừng. Năm 2012, toàn huyện Tánh Linh xảy ra 12 vụ cháy rừng với diện tích gần 30 ha chủ yếu là thực bì, tre, le, trảng cỏ.
Năm 2013, các đơn vị chủ rừng, các địa phương tiếp tục triển khai thực hiện tốt chỉ thị 1685 của Thủ tướng Chính phủ về tăng cường chỉ đạo thực hiện các biện pháp bảo vệ rừng; Hạt kiểm lâm phối hợp với các địa phương kiểm tra hoạt động của các cơ sở mộc dân dụng; rà soát các đối tượng phá rừng, lấm chiếm đất, khai thác và vận chuyển lâm sản trái phép tổ chức cho làm cam kết thực hiện tốt các quy định bảo vệ rừng… (Đài PT-TH Bình Thuận 2/12)đầu trang(
Những năm qua, Hạt Kiểm lâm Sơn Dương đã phối hợp chặt chẽ với cấp ủy đảng, chính quyền các cấp tập trung đẩy mạnh công tác quản lý, bảo vệ, xây dựng và phát triển vốn rừng, góp phần phủ xanh đất trống đồi núi trọc, nâng cao độ che phủ của rừng, tạo nguồn sinh thủy để thúc đẩy phát triển sản xuất nông lâm nghiệp, nâng cao thu nhập và cải thiện đời sống cho nhân dân các dân tộc trong huyện.
Hiện nay, Hạt Kiểm lâm Sơn Dương đang đảm nhận quản lý 28/33 xã, với tổng diện tích rừng và đất lâm nghiệp trên 36 nghìn ha; trong đó, diện tích rừng tự nhiên trên 11.233 ha, diện tích rừng trồng trên 22.151 ha.
Xác định để làm tốt công tác quản lý, bảo vệ rừng và xây dựng phát triển vốn rừng, những năm qua, 20 cán bộ, công chức trực tiếp làm việc tại 5 tổ, trạm của Hạt Kiểm lâm huyện đã khắc phục mọi khó khăn, nắm chắc địa bàn được phân công phụ trách để tuyên truyền, ký cam kết bảo vệ, phòng cháy chữa cháy rừng; đồng thời làm tốt công tác dịch vụ về thiết kế, chuyển giao kỹ thuật và cung ứng cây giống cho nhân dân trồng rừng.
ăm 2012, Hạt Kiểm lâm Sơn Dương được giao kế hoạch trồng rừng vụ xuân là 2.346 ha, đến ngày 30/8, đơn vị đã trồng được trên 2.246 ha, chủ yếu là keo lai giâm hom và keo hạt, đạt 96% kế hoạch, góp phần cùng với toàn huyện nâng diện tích rừng trồng lên trên 3.232 ha, đạt 103% kế hoạch tỉnh giao.
Cùng với đẩy mạnh trồng rừng, xây dựng và phát triển vốn rừng, Hạt Kiểm lâm Sơn Dương đã đặc biệt chú trọng đến công tác quản lý, bảo vệ rừng. Đến giữa tháng 10 năm 2012, đơn vị đã phát hiện và xử lý 30 vụ vi phạm các quy định về quản lý, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản, với tổng số tiền phạt trên 72 triệu đồng, cùng với tiền thu từ bán tang vật, phương tiện vi phạm gần 41 triệu đồng, đã thu nộp ngân sách nhà nước trên 102 triệu đồng...
Tuy nhiên, do địa bàn rộng, lực lượng mỏng, một số cấp ủy đảng, chính quyền các xã chưa thực sự vào cuộc nên việc quy định trách nhiệm của các cấp chính quyền trong việc quản lý, bảo vệ rừng còn gặp khó khăn; việc quy hoạch sử dụng đất chưa được thống nhất và đồng bộ...
Để hoàn thành kế hoạch trồng rừng năm 2013 do UBND huyện giao là 1.170 ha, hiện nay, Hạt Kiểm lâm Sơn Dương đang chỉ đạo các tổ, trạm phối hợp chặt chẽ với các xã tiến hành rà soát đất trồng rừng; chuẩn bị cây giống và các điều kiện cần thiết để triển khai trồng rừng trong khung thời vụ tốt nhất. (Theo Đài PT – TH Tuyên Quang 2/12) đầu trang(
Theo báo cáo của Sở NN-PTNT Lâm Đồng, tính đến ngày 30.11, cả tỉnh đã trồng được 248.720 cây phân tán, đạt 100% so với kế hoạch; trồng rừng trên đất bạc màu đạt 152ha (268.100 cây), bằng 72% so với kế hoạch.
Bên cạnh đó, đến nay, các tổ chức và cá nhân trong tỉnh đã trồng được 2.916ha rừng tập trung và 1.208ha cây cao su (đạt so với kế hoạch đề ra). Trong đó, trồng rừng bằng vốn ngân sách tỉnh được 988ha, trồng theo chương trình 30a được 636ha, trồng từ vốn ODA hơn 784ha, các nguồn vốn khác gần 508ha.
Cùng với trồng rừng và trồng cây phân tán, hiện cả tỉnh cũng đã giao khoán được 377.718ha rừng cho 19.111 hộ quản lý bảo vệ, trong đó có 16.397 hộ đồng bào dân tộc thiểu số. (Báo Lâm Đồng 2/12)đầu trang(

QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
Tổ công tác liên ngành huyện Đông Giang (Quảng Nam) vừa phát hiện 27 hộ phá rừng phòng hộ Thủy điện A Vương (Đông Giang), với tổng diện tích rừng thiệt hại là 13,6ha.
27 đối tượng phá rừng tại xã Mà cooih đều có nhân thân tốt, gia đình nghèo, gia đình chính sách, vi phạm lần đầu. Mục đích vi phạm của các đối tượng trên, chủ yếu là để làm rẫy, phục vụ cho sản xuất nông nghiệp, cải thiện cuộc sống chứ không phải lấy gỗ. Trong việc này, các cơ quan chủ rừng, kiểm lâm địa bàn cũng thiếu trách nhiệm trong việc kiểm tra, ngăn chặn các vụ phá rừng làm rẫy của người dân ngay từ ban đầu...
Các cơ quan chức năng thống nhất quan điểm là không xử lý hình sự mà chỉ xử lý kiểm điểm toàn bộ 27 đối tượng trước toàn thể nhân dân, yêu cầu ký cam kết không tái phạm, nếu tái phạm sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật. (Nông Thôn Ngày Nay 3/12)đầu trang(
Tổ chức Bảo tồn Động thực vật Quốc tế (FFI) cho biết họ đã phát hiện ra một loài cá chuyên sống trong hang động không có mắt và vảy trên một hòn đảo nhỏ thuộc khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Việt Nam - Vịnh Hạ Long, LiveScience đưa tin.
Giống cá mới thuộc họ cá trạch, có tên khoa học là Draconectes narinosus. Trong tiếng Hy Lạp, “drakon” nghĩa là con rồng và “nectes” nghĩa là bơi còn “narinosus” xuất phát từ tiếng Latin, được hiểu là “người có lỗ mũi lớn”. Theo các chuyên gia, không có mắt lẫn vảy là đặc điểm tiến hoá giúp chúng thích nghi với môi trường sống trong bóng tối, sâu của hang động đá vôi.
D.narinosus sống trong môi trường nước ngọt thuộc hệ thống hang dưới mặt đất trên đảo cách biển 200m và không thể bơi ra khu vực nước mặn xung quanh. Các nhà khoa học nói rằng họ đã rất ngạc nhiên khi biết loài cá này sống trong một hòn đảo rất nhỏ của Vịnh Hạ Long, nơi có những đoạn dài và hẹp, phần rộng nhất chỉ khoảng 400m.
Nhóm nghiên cứu hiện vẫn đang tiếp tục tìm kiếm giống cá trạch tương tự tại những hòn đảo gần đó để xem liệu đây có phải là giống cá duy nhất còn sống sót trong chi của nó hay không.
Chi tiết phát hiện này đã được công bố trong số ra gần đây của tạp chí Revue suisse de Zoologie. (Đất Việt 3/12; Người Lao Động 3/12)đầu trang(
“Chúng ta phải có một động tác nào đó để thúc đẩy việc dừng hai thủy điện Đồng Nai 6 và 6A. Nếu không thì sẽ mắc sai lầm lớn: đa dạng sinh học của khu vực sẽ nằm trong cấp nguy hiểm.”
GS.TS Nguyễn Hoàng Trí, tổng thư ký Ủy ban quốc gia chương trình Con người và sinh quyển (thuộc UNESCO), lý giải như vậy với Tuổi Trẻ về lý do ủy ban này đề xuất tỉnh Đồng Nai dừng triển khai hai nhà máy thủy điện Đồng Nai 6 và 6A.
Ông cũng chia sẻ nhiều trăn trở về công tác bảo tồn đa dạng sinh học nhìn từ câu chuyện thủy điện:Khi nghe anh em địa phương và báo chí đưa tin về dự án xây dựng hai nhà máy thủy điện này nằm trong vùng lõi của khu dự trữ sinh quyển, cá nhân tôi và nhiều tổ chức trong nước, quốc tế đều rất quan tâm. Hai nhà máy này ở vùng lõi vì khu dự trữ sinh quyển có một phần thuộc đất vườn quốc gia Cát Tiên, mà vườn quốc gia này nằm vùng lõi của khu dự trữ sinh quyển.
Đây là địa bàn khá nhạy cảm vì khi làm hồ sơ đề cử khu di sản thiên nhiên thế giới cho nó đã xảy ra một sự kiện được Quỹ Quốc tế bảo vệ thiên nhiên phát hiện là con tê giác Java cuối cùng đã chết. Đó là tín hiệu không tốt về bảo tồn cho Cát Tiên, một thất bại trong bảo tồn và cũng là một bài học sâu sắc. Ta có thể nói nhiều, nói hay nhưng vẫn phải nhìn vào kết quả cuối cùng chính là các loài được bảo vệ, bảo tồn ra sao.
Ủy ban quốc gia chương trình Con người và sinh quyển đề nghị dừng triển khai hai nhà máy thủy điện ở đây. Nhưng rõ ràng để phát triển kinh tế, chúng ta buộc phải đáp ứng nhu cầu về điện ngày càng cao? Trả lời câu hỏi này, ông Trí cho hay: Trong các khuyến cáo của UNESCO về thủy điện nói chung đều nhắc tới mâu thuẫn giữa nhu cầu phát triển và nhu cầu bảo tồn. Chúng ta thấy việc dừng bảo tồn để nhường chỗ cho phát triển kinh tế đã phải trả giá ở thế giới và nước ta rồi.
Hầu hết các nhà máy thủy điện khi đánh giá tác động môi trường chỉ tính tới diện tích hồ - đập xây dựng, vận hành chứ ít nói đến việc bao nhiêu xe tải vào ra, nổ mìn, phá đá ảnh hưởng ra sao tới động vật, sinh vật xung quanh. Điều quan trọng nhất trong khuyến cáo của UNESCO là các loài động thực vật đang sống yên ổn, khi bị chia cắt nơi ở, nơi sống sẽ làm kết nối sinh thái bị phá vỡ.
Từ loài sâu bọ nhỏ nhất đến thú lớn nhất không di chuyển được thì chúng sẽ không thể kiếm thức ăn và thực hiện giao phối, sinh sản dễ dàng như trước. Bởi vậy những loài đang có nguy cơ tuyệt chủng sẽ dẫn đến chỗ tuyệt chủng. Chia cắt nơi ở và nơi sinh sản là cách gây tuyệt chủng nhanh nhất chứ không phải là săn bắn.
Hơn nữa, việc chia cắt như thế sẽ làm giảm sự đa dạng di truyền vì động vật buộc phải giao phối cận huyết nên các thế hệ sau này không còn sức sống như cũ và nguy cơ tuyệt chủng rất cao. Đây chính là xói mòn di truyền.
Ai cũng công nhận chúng ta cần đáp ứng nhu cầu điện năng, nhưng vì nó nằm trong tác động đa dạng sinh học mà chúng ta đã cam kết bảo vệ, bảo tồn thì tại sao còn vi phạm? Đó là điều tôi băn khoăn. Nếu phải đánh đổi thì phải chọn lấy cái lợi hơn. Nếu được điện mà mất đa dạng sinh học thì cái nào thiệt hại hơn? Thủy điện không làm ở đó còn có thể chuyển đi nơi khác, còn khu bảo tồn thì không thể chuyển chỗ được. Nhiều lý luận cho rằng “tôi chỉ lấy mảnh rừng nhỏ thôi, tại sao ông cứ làm toáng lên?”.
Chúng ta hãy nhìn rộng ra xem 200ha đó nằm ở đâu? Cả một vùng lõi là một thể thống nhất và giống như cơ thể con người, một tế bào bị ung thư sẽ khiến cơ thể đau quặn thế nào. Đây là một vùng lõi, lấy đi trái tim của nó, tại sao không đau? Chúng ta đều nghe nói tới triết lý “phát triển cho bảo tồn, bảo tồn cho phát triển”, tức là phải hài hòa phát triển kinh tế và bảo vệ môi trường. Nếu chỉ lấy bêtông thay màu xanh thì không thể là phát triển bền vững.
Đánh giá về công tác bảo tồn di sản nói chung ở VN, ông Trí cho biết: Với các khu sinh quyển khu di sản mà được UNESCO công nhận danh hiệu thì mỗi quốc gia đều rất hăm hở lúc đầu. Sau đó có hai xu hướng: sử dụng sự công nhận đó làm kinh tế, thúc đẩy cộng đồng, dân tộc đi lên. Ta tạm gọi đó là bài học thành công và thường thấy ở các nước đã phát triển như Đức, Pháp, Thụy Điển, Tây Ban Nha. Xu hướng thứ hai là ngồi chờ người khác mang tiền đến vì hình dung khu di sản là dự án đầu tư.
Tôi gọi đây là bài học thất bại. Trong nhóm đó có một số nước ở châu Phi và châu Á. Tại sao có tâm lý đó? Là vì các nơi đó cho rằng “tôi nghèo nên tôi bảo tồn thì anh phải mang tiền đến cho tôi”. Đó là hiểu sai vấn đề. Cứ ngồi chờ thì di sản sẽ “teo” dần.
Tất nhiên, khi chưa được UNESCO công nhận thì chỉ có một số nhà khoa học trên thế giới biết đến, được công nhận thì người dân thường ở các nước cũng quan tâm và muốn tới tham quan, du lịch... Nhưng có hai mặt của vấn đề: nổi tiếng đi kèm trách nhiệm. Nếu xây nhà máy thủy điện thì đa dạng sinh học giảm sút.
Tôi chưa cần nói đến rút danh hiệu, chỉ cần các nhà khoa học trên thế giới trích dẫn trường hợp xấu của chúng ta trong báo cáo, nghiên cứu của họ là đã đủ thiệt hại rồi. Xây dựng danh hiệu mất ba năm nhưng không cẩn thận thì chỉ cần ba giây sẽ mất ngay danh hiệu đó. (Tuổi Trẻ 4/12)đầu trang(
Nậm Khánh là xã đặc biệt khó khăn của huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai. Với lợi thế đất trồng phù hợp để cây quế sinh trưởng và phát triển tốt nên người dân Nậm Khánh đã tích cực ươm trồng cây con, phát triển kinh tế, nâng cao thu nhập, xóa đói giảm nghèo.
Năm 2012, toàn xã trồng mới được 50 ha quế, nâng tổng diện tích quế toàn xã trên 150 ha. Cây quế được trồng tập trung ở các thôn: Làng Mới, Nậm Tồn, Nậm Khánh và Mà Phố.
Đánh giá về hiệu quả kinh tế từ cây quế, Chủ tịch UBND xã Nậm Khánh, cho biết: Nhằm giúp nhân dân xóa đói giảm nghèo, cải thiện cuộc sống, xã đã vận động bà con nhân dân trồng quế, kết hợp với trồng các loại cây trồng khác.
Xác định cây quế là cây kinh tế mũi nhọn trong công tác xóa đói, giảm nghèo, xã Nậm Khánh chú trọng vận động các hộ dân mở rộng diện tích trồng quế, trồng xen canh cây quế với các loại cây trồng khác, để tăng hiệu quả kinh tế trên một diện tích và đảm bảo phát triển bền vững hơn. Nhờ trồng quế, nhiều hộ dân trong xã thoát khỏi đói nghèo, nhiều hộ vươn lên làm giàu.
Mấy năm trở lại đây tỉ lệ đói nghèo trong xã giảm, riêng trong năm 2012 này xã đã có 22 hộ thoát nghèo, tạo niềm tin cho bà con thôn bản tiếp tục trồng mới và tăng diện tích quế. Ông Đặng Văn Định, thôn Mà Phố, xã Nậm Khánh phấn khởi nói: Trước đây, hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhờ xã vận động trồng quế, gia đình ông tích cực trồng và chăm sóc, đến nay mỗi lần thu hoạch 5 ha quế, cho thu nhập trên 30 triệu đồng. Cây quế không chỉ giúp gia đình tôi thoát nghèo mà còn vươn lên là một trong những hộ giàu trong thôn.
Bên cạnh việc tăng diện tích trồng quế, xã cũng đẩy mạnh công tác chỉ đạo phát triển nông - lâm nghiệp theo hướng sản xuất hàng hóa, tăng cường giống lúa, giống ngô mới cho năng suất, chất lượng cao, mở rộng diện tích lúa mùa. Xã cũng chú trọng phát triển chăn nuôi đại gia súc, gia cầm, phát triển cây rau màu các loại, nâng cao hiệu quả trồng rừng, đặc biệt là trồng rừng kinh tế để sớm đưa đồng bào dân tộc vùng cao Nậm Khánh thoát khỏi đói nghèo, cuộc sống ngày một đổi thay, no ấm. (Tin Tức 4/12)đầu trang(
Để quản lý, bảo vệ và phát triển rừng bền vững, đặc biệt là rừng phòng hộ (RPH) đòi hỏi phải tập trung mọi nguồn lực để giữ rừng cho bằng được.
Tại tỉnh Hà Tĩnh, bấy lâu nay công tác quản lý, BV&PTR luôn được đặt lên hàng đầu nên độ che phủ rừng không những được giữ vững mà còn tăng trưởng theo từng năm. Tuy nhiên 5 năm lại đây (2008-2012), rừng Hà Tĩnh gặp phải nhiều biến cố như xảy ra một số vụ phá RPH ở Sơn Hồng (huyện Hương Sơn); Kỳ Sơn (Kỳ Anh); Hương Lâm, Hương Liên (Hương Khê).
Qua tìm hiểu một phần nguyên nhân dẫn đến các vụ phá rừng xảy ra trên là do việc cắt rừng, đất lâm nghiệp chuyển giao cho một số tập thể, cá nhân, hộ gia đình quản lý không được chặt chẽ, thậm chí thành phần được giao rừng đã lợi dụng xem tài nguyên rừng như của riêng mình chặt phá bừa bãi, vô tội vạ. Đối với những đơn vị quản lý diện tích rừng lớn lại thiếu lực lượng, thiếu kinh phí bảo vệ, đến cả việc thiếu trách nhiệm để lâm tặc hoành hành nên nhiều ha rừng bị đốn hạ.
Theo kết quả quy hoạch 3 loại rừng, hiện tổng diện tích rừng và đất lâm nghiệp tỉnh Hà Tĩnh đạt 363.730 ha. Trong đó, rừng đặc dụng 74.598 ha, rừng phòng hộ gần 115 nghìn ha và rừng SX 173.271 ha, tổng trữ lượng gỗ đạt gần 30 triệu m3, độ che phủ rừng luôn giữ mức trung bình từ 53-54%.
Với một tiềm năng rừng lớn như vậy, Hà Tĩnh được Bộ NN - PTNT đánh giá là tỉnh đi đầu cả nước về công tác quản lý, BV&PTR. Vấn đề đặt ra ở đây là Hà Tĩnh phải làm sao để giữ bình yên cho rừng, đồng thời nâng cao chất lượng rừng bền vững hơn nữa trong những năm tiếp theo. Trong lúc đó Quyết định 57/QĐ-TTg, ngày 9/1/2012 của Thủ tướng về việc phê duyệt kế hoạch BV&PTR giai đoạn 2011-2020, đối với RPH trọng điểm, xung yếu được Nhà nước hỗ trợ mỗi ha 200 ngàn đồng, còn lại chủ yếu các tỉnh phải sử dụng nguồn ngân sách sự nghiệp để thực hiện nhiệm vụ trên.
Nhằm thắt chặt công tác quản lý RPH nghiêm ngặt, vừa qua UBND tỉnh Hà Tĩnh đã có quyết định cắt 18.676 ha rừng thuộc 15 tiểu khu ở 2 xã Sơn Kim 1 và Sơn Kim 2 của Cty TNHH MTV Lâm nghiệp và Dịch vụ Hương Sơn giao cho BQL RPH Ngàn Phố quản lý và bảo vệ. Cắt 7.168,7 ha RPH tập trung của Cty TNHH MTV Lâm nghiệp và dịch vụ Chúc A về BQL RPH Ngàn Sâu quản lý.
Về mặt chủ trương, đây được coi là bước đột phá của Hà Tĩnh nhưng quá trình triển khai thực thi chủ trương này phần nào cũng đã vấp phải một số khó khăn ban đầu, người một đường, rừng một nẻo, ví dụ như ở BQL RPH Ngàn Phố, trụ sở làm việc thì đóng tại thị trấn Nầm, nhưng diện tích rừng vừa mới được giao lại cách trụ sở từ 40-60 km, mặc dù có trạm bảo vệ cửa rừng nhưng dẫu sao khi có sự cố xảy ra rất khó lường nổi hậu quả.
Ông Hán Duy Anh, Chi cục trưởng Chi cục Lâm nghiệp Hà Tĩnh, nói: “Tôi đồng tình với chủ trương cắt RPH từ các Cty chuyển sang cho các BQL RPH quản lý là đúng với tinh thần chỉ đạo của TW. Tuy nhiên, theo tôi việc chuyển đổi này phải vừa bảo vệ được rừng vừa đảm bảo đời sống của CB, CNV các Cty, BQL rừng.
Nhưng sau gần 5 tháng thực hiện chuyển giao hoạt động của các Cty, BQL đang gặp phải một số vấn đề bất cập như chỉ tiêu biên chế (26 người theo đề án để bảo vệ hơn 26 nghìn ha rừng chuyển giao) chưa được duyệt dẫn đến việc thiếu hụt lực lượng BVR. Ngoài ra, ngân sách hợp đồng giao khoán cho hộ gia đình năm 2013 cũng không được bố trí, khó khăn lại càng chất chồng”.
Cũng theo ông Hán Duy Anh, việc bàn giao được thực hiện đối với diện tích rừng, tài sản và cả con người. Nhiệm vụ của các BQL sau khi tiếp nhận bàn giao là tiếp tục tổ chức thực hiện kế hoạch giao khoán cho các tổ chức, hộ gia đình, cá nhân BV&PT RPH; xây dựng lực lượng BVR chuyên trách để bảo vệ số diện tích đã được bàn giao…
Trách nhiệm của các BQL RPH là như vậy, thế nhưng đến thời điểm này các ban đang rối như gà mắc tóc vì thiếu biên chế, cơ sở hạ tầng làm việc, tiền lương CB, CNV...
Thiết nghĩ, để tiếp tục giữ được nguồn tài nguyên rừng vô giá, Hà Tĩnh cần tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất cho các chủ rừng như việc biên chế con người; phân chỉ tiêu khai thác điều chế rừng đúng với chủ trương. Đồng thời, cần ưu tiên nguồn lực cho đơn vị có RPH, góp phần tăng thêm sức mạnh để bảo vệ rừng ngày càng bền vững.
Ông Lê Tiến Cát, Phó Giám đốc Cty Hương Sơn, nói: “Mấy năm qua do sự cố không khai thác điều chế rừng được nên không có nguồn tái đầu tư trở lại, Cty đã phải vay mượn tiền để trả lương cho số công nhân BVR. Cuối năm 2012, được sự quan tâm của tỉnh cho Cty mở cửa rừng tiếp tục khai thác, chúng tôi đang phấn đấu ổn định sản xuất thì nghe tin có chủ trương đóng cửa rừng. Hiện tại chúng tôi rất lo lắng, bởi nếu đóng cửa rừng chắc chắn mọi hoạt động của Cty lại rơi vào bế tắc".
Cty Hương Sơn được giao quản lý, bảo vệ gần 38.500 ha rừng trên địa bàn 5 xã thuộc huyện Hương Sơn. Sau khi bàn giao 18.676 ha cho BQL RPH Ngàn Phố thì việc khai thác đạt kế hoạch đề ra lại càng trở nên khó khăn.
Về phía đơn vị nhận bàn giao rừng, ông Nguyễn Kim Hùng, Trưởng BQL RPH Ngàn Sâu, lo lắng: “Với 13 nghìn ha RPH đơn vị quản lý, bình quân mỗi năm cần 2,6 tỉ đồng (theo quy định 200 ngàn đồng/ha) để BVR, thế nhưng từ trước đến nay ban chỉ nhận được 80 ngàn đồng/ha. Vả lại, sau khi tiếp nhận số diện tích rừng nói trên, nhân lực BVR đã thiếu nay lại càng thiếu hơn, ban phải đi hợp đồng thuê người bảo vệ, tiền lương thì phải chắt chiu trong số tiền 80 ngàn đồng và vay mượn thêm để trả cho anh em". (Nông Nghiệp Việt Nam 3/12)đầu trang(
Chồn nhung đen, một giống quý được quảng cáo có nguồn gốc từ Nam Mỹ, có khả năng cho thịt năng suất cao, sinh sản nhanh đang được nhiều hộ nông dân trên cả nước đầu tư để nuôi. Trong khi việc nuôi chồn nhung đen đang phát triển khá rầm rộ thì có những thông tin ngược chiều cho rằng, đây thực chất là loại chuột đồng, có khả năng phá hoại mùa màng và là động vật ngoại lai gây hại. Vậy thực chất của vấn đề này thế nào?
Thời điểm đầu xuất hiện, chồn nhung đen còn được bán theo hình thức đa cấp và có những lúc, giá của một cặp chồn trưởng thành này lên tới 4 triệu đồng. Và rất nhiều người đã thu về tiền tỷ khi bán chồn nhung đen giống. Không khó khăn để tìm những địa chỉ bán chồn nhung đen giống bởi chúng được rao nhan nhản trên các trang web mua bán trực tuyến.
Theo một địa chỉ được giới thiệu, chúng tôi tìm về trang tại nuôi chồn đen Quang Trung ở Đội 6, thôn Tam Đạt, xã Thọ An, huyện Đan Phượng (Hà Nội). Một khu chuồng trại tuy chưa thật bề thế nhưng khá gọn gàng, sạch sẽ với hàng chục bóng điện thắp sáng cho chồn. Chủ trang trại, anh Lê Quang Trung là một thanh niên còn rất trẻ, sinh năm 1986. Khi chúng tôi đến, Trung đang đi giao hàng tận Điện Biên, ở trang trại chỉ còn Được, người góp vốn làm cùng với anh.
Hai chàng trai xuất thân từ công nhân nghèo, cách đây 5 năm, một cách tình cờ khi đến Viện Chăn nuôi nghiên cứu các mô hình trang trại đã được giới thiệu nuôi chồn nhung đen, và họ khởi nghiệp từ đó. Lúc đầu là vài ba cặp, và đến giờ, có cả nghìn con chồn nhung đen đang phát triển, sinh sôi nảy nở ở trang trại này. Dẫn chúng tôi đi tham quan, Được mở cửa chuồng, ôm một con chồn lên vuốt ve.
Lúc đầu, nhìn Được ôm ấp con chồn, chúng tôi không khỏi có cảm giác gợn gợn vì trông chúng rất giống chuột. Nhưng nhìn kỹ, chồn nhung đen hiền lành, chậm chạp hơn chuột rất nhiều. Được kể: “Em chả hiểu đa cấp là gì, cũng thấy khách mua đến đây kể là người ta bán vài triệu đồng/cặp bố mẹ để gây giống. Nhưng bọn em chỉ bán 400.000 - 500.000 đồng/cặp thôi. Và đến tận nơi hướng dẫn cách nuôi, kỹ thuật chăm sóc”.
Theo Được, loại chồn nhung đen này chỉ ăn rau củ quả, và đặc biệt thích ăn rau muống, cỏ voi. Thi thoảng, chúng được cho ăn thêm tinh bột ngô để vỗ béo. Được cho biết, mỗi năm, chồn nhung đen mang lại khoảng 100 triệu đồng lãi sau khi trừ các chi phí, con số đáng mơ ước với nhiều người nông dân. “Bọn chúng hiền lành lắm, chị cứ sờ vào người, ôm ấp thoải mái, chúng sạch sẽ và tình cảm chứ không làm mình ghê sợ như chuột đâu”, Được giới thiệu. Một vòng đời của chồn nhung đen là 6 năm, và chỉ cần được 5 tháng tuổi, chúng đã bắt đầu sinh sản, mỗi năm 4 lứa và mỗi lứa 3 - 6 con.
Mô hình nuôi chồn nhung đen đã có ở nước ta gần chục năm nay, nhưng chỉ khoảng 1 năm trở lại đây, mới rộ lên thành phong trào. Vậy loại chồn này từ đâu ra? Tại Viện chăn nuôi Việt Nam (Bộ NN&PTNT), có cả quy trình hướng dẫn nuôi chồn nhung đen rất chi tiết.
Theo nhóm nghiên cứu về chồn nhung đen của Viện bao gồm các ông Võ Văn Sự, Trịnh Phú Ngọc, Lê Diệp Long Biên, Phạm Công Thiếu, Vũ Ngọc Sơn, chồn nhung đen còn có tên gọi là "hắc thốn", có nguồn gốc từ Nam Mỹ, có nhiều ở vùng núi Andes, được Tây Ban Nha nhập vào nuôi cách đây hàng trăm năm. Sau được nuôi ở một số nước Châu âu, rồi phát triển sang Châu Á, chủ yếu nuôi nhiều ở khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, Trung Quốc. Đây là loại động vật gậm nhấm, rất hiền lành, ăn tạp phong phú, có tính bầy đàn khá cao, nhút nhát và kém leo trèo. Khối lượng chồn nhung đen trưởng thành trung bình khoảng 800g, một số con có thể đạt khoảng 1,4kg.
Theo đánh giá của các nhà nghiên cứu, chồn nhung đen rất giàu giá trị dinh dưỡng: hàm lượng protein rất cao khoảng 19,7%; hàm lượng mỡ thấp chỉ khoảng 15%, đặc biệt chúng có chứa 1 số khoáng rất quan trọng đối với sức khoẻ con người như Zn, Se, giúp phòng tránh ung thư, hàm lượng Fe rất cao (gấp 3 lần baba), cholesterol rất thấp nên rất có lợi cho sức khoẻ, chính vì vậy chúng trở thành thứ đặc sản quý trong cẩm nang các bài thuốc quý dân gian.
Tuy nhiên, đã có nhiều ý kiến cho rằng, đây thực chất không phải là chồn nhung đen mà là một loại chuột đồng Nam Mỹ và có khả năng sinh sôi nảy nở nhanh chóng, phá hoại mùa màng, ẩn chưa nguy cơ dịch bệnh. Vậy thực chất, loại động vật có hại chứ chưa thấy có lợi vì hầu hết người nuôi hiện nay đều chỉ gây cho chúng sinh sản rồi bán con giống chứ nhu cầu thịt thương phẩm chưa có nhiều. Vậy thực chất đây là con gì và chúng có hại hay không?
Chúng tôi đã liên lạc với TS Võ Văn Sự, người tâm huyết với con chồn nhung đen và được ông cho biết: “ Chồn nhung đen là một trong hàng trăm giống của loài Guine Pig, có nguồn gốc từ Nam Mỹ, nhưng không phải là chuột đồng như thông tin nào đó truyền bá”. Theo TS Sự, loài này đã được đưa vào Việt Nam từ thời Pháp thuộc. “Chúng ta đã có loại động vật này trong nước từ rất lâu chứ không phải động vật ngoại lai mới nhập vào. Trước đây, chồn nhung đen được dùng làm động vật nghiên cứu trong y học và cũng được xem là sinh vật cảnh”, TS Võ Văn Sự khẳng định.
TS Võ Văn Sự cho biết thêm, năm 2005, Hội đồng khoa học của Bộ NN&PTNT đã phê duyệt cho Viện Chăn nuôi nhập giống này và năm 2007 chồn nhung đen chính thức được nhập vào nước ta, hoàn toàn hợp pháp và đã qua tất cả các khâu kiểm dịch. TS Sự nhấn mạnh, chồn nhung đen sẽ mang lại lợi ích cho nông dân bởi hàm lượng dinh dưỡng cao và khả năng thích ứng tốt, hiền lành chậm chạp nên việc lo ngại chúng gây hại như chuột đồng là không có cơ sở.
Nếu đúng chồn nhung đen không phải động vật gây hại và có giá trị kinh tê, giúp nông dân thoát nghèo, thiết nghĩ Viện Chăn nuôi Việt Nam hoặc cơ quan quản lý cấp trên là Bộ NN&PTNT nên có văn bản chính thức “minh oan” cho loài vật này cũng như có quy trình kiểm dịch chặt chẽ mỗi khi có một loại động vật mới du nhập vào trong nước, tránh tình trạng để tràn lan dịch ốc bươu vàng hay hải ly phá hoại mùa màng, môi trường đã từng xảy ra trước đây. (Công An Nhân Dân 3/12)đầu trang(
Ban đọc Nguyễn Văn Cường ở Nghệ An thông tin: Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Huống, huyện Con Cuông đang bị tàn phá do người khai thác lâm sản trái phép. (Nhân Dân 3/12) đầu trang(
Bình Định: Sông Kôn gồng mình 'gánh' công trình thuỷ điện
Trong cuộc tiếp xúc cử tri kỳ họp thứ tư - Quốc hội khoá XIII của Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Bình Định vừa diễn ra tại trị trấn huyện Vĩnh Thạnh, nhiều lãnh đạo và cử tri trong huyện đã rất bức xúc trước tình trạng quy hoạch xây dựng quá nhiều công trình thuỷ điện trên sông Kôn, làm cho hàng trăm héc ta rừng đầu nguồn bị tàn phá.
Sự việc này càng bức xúc hơn khi dự án xây dựng Nhà máy thuỷ điện Ken Lút Hạ với tổng công suất 06 MW thuộc địa phận xã Vĩnh Hảo, huyện Vĩnh Thạnh do Công ty cổ phần Thuỷ điện Bình Định làm chủ đầu tư - một công trình thuỷ lợi nhỏ, nhưng theo thiết kế và quy hoạch đã chiếm tổng diện tích đất rừng trên 49,63 ha, trong đó có 18,67 ha rừng phòng hộ, còn lại là rừng sản xuất.
Theo Phòng Quản lý thuỷ điện thuộc Sở Công Thương tỉnh Bình Định, các công trình xây dựng thuỷ điện trên sông Kôn và lưu vực sông Kôn từ huyện Tây Sơn lên huyện Vĩnh Thạnh đều được Bộ Công Thương quy hoạch và phê duyệt xây dựng theo hệ thống thuỷ điện “bậc thang”, nhưng từ thực tế cho thấy không có một con sông nào lại phải “gồng mình” gánh trên đó trên chục công trình thuỷ điện lớn nhỏ như sông Kôn.
Hiện trên sông này các công trình thủy điện đã được đưa vào hoạt động và đang tiếp tục thi công gồm có: Vĩnh Sơn 1, Vĩnh Sơn 2, Vĩnh Sơn 3, Vĩnh Sơn 4, Vĩnh Sơn 5, Trà Xom, Định Bình, Ken Lút Hạ và dự án thuỷ diện Nước Lương. Ngoài ra còn có các dự án khác chưa khởi công xây dựng như dự án Nước Trinh 1 và 2; Dự án Đăk Ple của Công ty cổ phần Thuỷ điện Bình Định và dự án thuỷ điện Đập Văn Phong do Công ty cổ phần Thuỷ diện Văn Phong làm chủ đầu tư.
Ông Nguyễn Thanh Tùng, Phó bí thư thường trực Tỉnh uỷ - Chủ tịch HĐND tỉnh, cho biết: việc quy hoạch xây dựng quá nhiều nhà máy thuỷ điện, nhất là những nhà máy thuỷ điện nhỏ trong thực tế không đem lại hiệu quả lớn đã hủy hoại hàng trăm, hàng nghìn héc ta rừng và đất canh tác của nông dân. Chưa kể trong quá trình xây dựng do các chủ đầu tư và nhà thầu đã làm ẩu, còn gây tác hại đến môi trường, bồi lấp dòng chảy của sông Kôn...
Thiết nghĩ, chỉ trên một đoạn của sông Kôn từ xã Bình Tường (huyện Tây Sơn) lên xã Vĩnh Sơn (huyện Vĩnh Thạnh) với chiều dài khoảng 80 km và cả lưu vực các con suối tại các xã thượng nguồn Vĩnh Sơn, Vĩnh Kim đến nay đã có đến 14 dự án xây dựng nhà máy thuỷ điện lớn, nhỏ - quả là một "kỳ tích" hiếm có. Sự xây dựng ồ ạt các nhà máy thuỷ điện này quả thực là "lợi bất cập hại" và còn một tiềm ẩn những tác hại khó lường khi tình hình biến đổi khí hậu ngày càng phức tạp. Vì vậy, các bộ, ngành Trung ương cần xem xét, nghiên cứu và điều chỉnh hợp lý. (Tin Tức 4/12) đầu trang(
Để chi phí trồng mới, chăm sóc 1 ha rừng năm năm tuổi, người đầu tư ít nhất phải bỏ ra gần 20 triệu đồng. Thế nhưng Công ty Lâm nghiệp Bình Thuận (công ty) lại bán rừng sáu năm tuổi chỉ với giá 12,9 triệu đồng/ha.
Công ty do UBND tỉnh Bình Thuận làm chủ sở hữu và có đến bốn đơn vị trực thuộc, được giao quản lý hơn 11.000 ha rừng. Đến năm 2010, rừng trồng do đơn vị này quản lý gần 9.000 ha. Tuy nhiên, rừng do đơn vị này xuất bán rất ít khi được đưa ra đấu giá theo quy định.
Trong hai năm 2010-2011, đơn vị này đã bán cho một công ty ở Đồng Nai gần 350 ha rừng 6-11 năm tuổi không qua đấu giá. Cụ thể với hợp đồng ký tháng 1-2010, bán gần 60 ha cây keo lai sáu năm tuổi tại khu vực Sông Móng, huyện Hàm Thuận Nam chỉ có giá 12,9 triệu đồng/ha rừng. Tương tự, tháng 6-2011, công ty bán cho một công ty ở Đồng Nai gần 120 ha rừng keo chín năm tuổi tại khu vực động cát Suối Nhum thuộc xã Sông Lũy, huyện Bắc Bình cũng chỉ với giá 14 triệu đồng/ha.
Các hợp đồng này đều không thể hiện đã thuyết minh thiết kế khai thác và bản đồ khu khai thác để Sở NN&PTNT thẩm định thiết kế theo quy định. Rừng được bán thấp hơn so với giá mà UBND tỉnh Bình Thuận quy định về phương thức tiêu thụ gỗ rừng trồng có nguồn gốc vốn từ ngân sách.
Với 110 ha rừng trồng theo Chương trình 327 và rừng trồng theo Chương trình 661 từ nguồn vốn quốc gia ở xã Hàm Cường, Hàm Mỹ thuộc huyện Hàm Thuận Nam, công ty cũng bán mà không thông qua đấu giá. Diện tích rừng này cũng chỉ bán với giá hơn 13 triệu đồng/ha.
Ông Mai Kiều, Phó Giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh Bình Thuận, cho biết vì công ty bán rừng không thông qua quy chế đấu giá, không gửi thuyết minh thiết kế và bản đồ khai thác để Sở NN&PTNT thẩm định nên Sở không thể nắm được. Theo ông Mai Kiều, vấn đề này Sở Tài chính đã được phân cấp có trách nhiệm làm rõ.
Ngày 3-12, chúng tôi liên lạc với ông Tăng Việt Cường, Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Bình Thuận, để trao đổi thông tin về việc bán rừng nêu trên, ông Cường nói: “Cảm ơn báo chí đã cung cấp thông tin về vụ việc, Sở sẽ cho lập đoàn thanh tra để kiểm tra ngay vụ việc”.
Ông Nguyễn Toàn Thiện, đại biểu HĐND tỉnh Bình Thuận, cho biết việc bán gỗ rừng không qua đấu giá là đã sai quy định. Mặc dù vấn đề này không có trong nội dung chất vấn trong kỳ họp HĐND tỉnh khai mạc ngày 4-12 nhưng tôi sẽ chất vấn và yêu cầu giải trình làm rõ vấn đề này. (Pháp Luật TPHCM 4/12)đầu trang(
Vườn quốc gia Pù Mát là một trong những khu bảo tồn đa dạng sinh học lớn nhất nước ta, với hàng ngàn loài động thực vật, riêng động vật có khoảng 1000 loài. Mặc dù nơi đây đã thiết lập "vành đai đỏ” từ lâu, công tác bảo vệ rừng rất nghiêm ngặt,… nhưng tiếc thay nạn săn bắt, tận diệt thú rừng vẫn ngấm ngầm diễn ra khiến hệ sinh thái bị đe dọa nghiêm trọng, đẩy các loài động vật đến nguy cơ… tuyệt chủng!
Theo chân một người bản địa ở thị trấn Con Cuông (Nghệ An) chúng tôi trong vai "chủ nhà hàng nhậu” đi vào bản tìm mua thú rừng. Không có gì phải giấu giếm, người này (thực chất là cò mồi) cho hay, tại Con Cuông, nếu muốn tìm thú rừng làm món nhậu thì cứ vào các xã lân cận khu vực rừng quốc gia Pù Mát là có ngay. Loài nào cũng có, từ lợn rừng, chồn, nhím, mèo rừng, nai... nhưng nhiều nhất vẫn là khỉ, mua bao nhiêu cũng có, giá cả rất dễ chịu. Người dẫn đường đưa chúng tôi vào xã Yên Khê, là xã giáp ranh với rừng Pù Mát, cũng là địa chỉ dễ tìm "hàng” nhất ở địa bàn huyện Con Cuông.
Tại thôn Trung Chính, xã Yên Khê, hỏi thăm sơ sơ mà người dân ở đây đã chỉ cho chúng tôi gần chục nhà có khỉ sống bán. Họ "nói đón” trước là con nào cũng bị "thương tật”, không mất chân thì mất tay, hoặc các vị trí khác trên cơ thể vì dính bẫy. Chỉ có một số ít khỉ con bị bắt sống là lành lặn được bán với giá cao hơn, trung bình 1 triệu đồng 1 con trên dưới 3kg. Dạo quanh một vòng mà chưa ưng ý được con nào, chúng tôi được dẫn đến nhà một người tên Cường. Tại nhà Cường có hai con khỉ mới săn được vài tháng, vết thương cũng đã lành. Vì bị thương nên giá hai chú khỉ cũng mềm, chỉ có 1,5 triệu đồng.
Cũng tại xã Yên Khê, nhiều người sống bằng nghề săn, bẫy thú rừng, thậm chí làm "đại lý” mua gom thú rừng. Thịt thú rừng ở đây khá rẻ, lợn rừng có giá từ 250 - 300 ngàn đồng/kg; chồn, vượn, khỉ, nhím giao động 300 – 350.000 ngàn đồng/kg. Mỗi chuyến đi săn, bẫy người ta bắt được khá nhiều thú rừng, có khi lên đến hàng tạ. Việc săn bắt không phân biệt lớn bé, cứ sập bẫy là giết bán thịt. Những con thú may mắn còn sống thì bị cụt chân, mất tay, nhưng ai cũng biết số phận của chúng khi đã rơi vào tay thợ săn rồi thì chỉ còn chờ ngày lên thớt mà thôi. Những chuyến đi săn có khi thu được cả chục triệu đồng nên hầu như ngày nào cũng có cả chục tốp thợ săn với các loại bẫy, súng để săn bắn thú vào rừng.
Một thiện xạ ở xã Yên Khê (huyện Con Cuông) tiết lộ, các loài thú thường hay bẫy được ở rừng Pù Mát chủ yếu chồn hương, lợn rừng, nhím, mang, mèo rừng... Mỗi tốp thợ săn mỗi lần vào rừng săn thú thường đi từ 3 đến 5 người, trang bị đầy đủ từ súng săn, đèn pin đặc chủng, đến chó săn được huấn luyện và hàng trăm chiếc bẫy - thứ không thể thiếu trong mỗi chuyến đi săn. Bẫy thường được đặt ở những địa điểm gần nguồn nước, nơi thú rừng hay kiếm ăn.
Các loại bẫy thường được dùng như bẫy bộng, cò ke và đặc biệt là bẫy kẹp (có nơi gọi là cạm) rất nguy hiểm, các loài thú lớn nếu dính bẫy này cũng chỉ còn cách chờ chết. Mỗi lần đi săn về là nhập cho các đầu nậu từ dưới xuôi lên gom hàng, hoặc nhập cho một số nhà hàng ở trung tâm thị trấn Con Cuông, bao nhiêu cũng mua hết.
Không riêng gì xã Yên Khê, mà tại xã biên giới Chi Khê, huyện Con Cuông (hầu hết là người dân tộc thiểu số sinh sống), bà con có thói quen bẫy thú rừng từ lâu. Có nhiều gia đình đã quá quen thuộc với thịt thú rừng, ăn thịt thú rừng hàng ngày.
Vườn quốc gia Pù Mát, một khu dự trữ sinh quyển hàng đầu Việt Nam, tưởng chừng như là nơi trú ngụ, sinh sống an toàn cho nhiều loài động vật quý hiếm, thế nhưng có vào tận nơi, tận mắt chứng kiến cảnh thú rừng bị thảm sát thì mới thấy hết sự nghiêm trọng của tình trạng săn bắt kiểu tận diệt. Việc thủ ác với tự nhiên, thái độ vô cảm trước "tiếng khóc” của rừng trong một bộ phận người dân tại nơi đây sẽ phải trả giá đắt! Còn trách nhiệm của các cấp chính quyền, quản lý vườn quốc gia, sẽ phải tính sao đây? (Pháp Luật TPHCM 4/12)đầu trang(
Đội kiểm lâm cơ động và Phòng cháy chữa cháy rừng số 1 thuộc Chi cục Kiểm lâm Thanh Hóa đã kiểm tra và phát hiện có 03 cá thể tê tê Java trên xe ô tô khách. Tuy nhiên, kể từ khi bị bắt giữ cho đến nay, lái xe cùng với người được giao phụ trách xe khách này một mực kêu oan.
Ngày 23/11, khi xe ô tô khách mang BKS 72B-00026 của Cty TNHH Minh Phúc, do anh Phạm Duy Hưng (SN 1970, trú tại Hà Nam) điều khiển đang vận hành theo hướng từ Nam ra Bắc, khi đi đến địa phận xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, thì bất ngờ bị Đội Kiểm lâm cơ động và Phòng cháy chữa cháy rừng (Kiểm lâm cơ động) số 1 Thanh Hóa tiến hành kiểm tra. Họ phát hiện 03 cá thể Tê tê Java với trọng lượng 18kg, không có thủ tục, nguồn gốc chưa rõ ràng.
Cụ thể: Trong một túi ba-lô màu đen đặt trên ghế giường nằm số B6 của xe có 02 con và trong một hộp giấy cát-tông đặt trên ghế giường nằm số B4 của xe có 01 con). Cả 03 cá thể tê tê Java này là loài động vật rừng nguy cấp, quý, hiếm, thuộc nhóm IIB. Ngay sau đó, xe ô tô khách này đã được “hộ tống” đưa về trụ sở của Đội Kiểm lâm cơ động số 1 Thanh Hóa.
Ông Phạm Duy Hưng, lái xe ô tô khách này cho biết: “Bản thân tôi hiện là lái xe theo hợp đồng cho Cty TNHH Minh Phúc, đóng tại địa chỉ 180 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường 1, TP. Vũng Tàu. Ngoài tôi ra, trên xe này còn có anh Trần Đăng Tuấn (quê Nghệ An), là người được công ty giao nhiệm vụ phụ trách xe và anh Đào Văn Dũng (quê Nghệ An), là phụ xe. Khi xe chúng tôi đi đến địa phận huyện Quảng Xương (Thanh Hóa) thì bị 2 chiếc xe ô tô ép lại.
Ngay sau đó, một số người trên 2 xe ô tô đó lên xe khách chúng tôi và giới thiệu là tổ công tác của Đội Kiểm lâm cơ động số 1 Thanh Hóa đang thi hành nhiệm vụ. Thế rồi, họ đọc “lệnh” kiểm tra xe khách của chúng tôi. Chúng tôi đã chấp hành mọi mệnh lệnh, để họ kiểm tra”.
“Đúng ra, trước lúc tiến hành kiểm tra, họ phải đóng cửa xe lại và yêu cầu hành khách ngồi yên tại chỗ và nhận hành lý của mình để bảo quản. Đằng này, lực lượng thi hành nhiệm vụ đã không làm như vậy, họ đã “vô tư” để cho hành khách đi trên xe chúng tôi lên xuống một cách rất lộn xộn trong quá trình kiểm tra. Chúng tôi rất bất ngờ khi thấy một số cán bộ đi thẳng đến ghế giường nằm số B6 và B4 của xe, rồi cầm lấy một túi ba-lô màu đen và một hộp giấy cát- tông mở ra, bảo là có 03 cá thể tê tê Java.
Thấy vậy, chúng tôi đã yêu cầu hành khách rằng, ai có số hành lý đó thì phải nhận trách nhiệm, nhưng không có hành khách nào nhận. Trước cảnh hành khách tự do lên xuống một cách không thể kiểm soát được như vậy, chúng tôi đã không xác định được cái túi xách màu đen và hộp giấy cát-tông ấy là của hành khách nào nữa. Ngay sau đó, chúng tôi đã phải đưa xe về trụ sở của Đội Kiểm lâm cơ động số 1 Thanh Hóa theo yêu cầu của họ” – anh Hưng nói.
Anh Hưng ấm ức: “Theo tôi, tại sao lực lượng làm thi hành nhiệm vụ của Đội Kiểm lâm cơ động số 1 Thanh Hóa lại chỉ “tập trung” xử lý hành vi vận chuyển, mà không tiến hành xác minh xem chủ nhân của những con tê tê Java đó là ai. Tôi khẳng định, chúng tôi không nhận vận chuyển số tê tê này. Tại sao lực lượng chức năng cứ hễ kiểm tra thấy trên xe có lâm sản không có giấy tờ theo quy định là quy kết ngay cho lái xe có hành vi vận chuyển trái phép, rồi tiến hành xử phạt hàng trăm triệu đồng như thế là quá oan ức cho chúng tôi? Thiết nghĩ, nếu xử lý lái xe về về hành vi vận chuyển lâm sản trái pháp luật, thì cơ quan chức năng phải xác định được chúng tôi có nhận hợp đồng hay thỏa thuận với ai để chở số hàng đó hay không".
"Các anh thử nghĩ xem, chúng tôi nhận hợp đồng lái xe ô tô khách, mỗi chuyến như thế này chưa được 2 triệu đồng, nhưng bị xử phạt hàng trăm triệu đồng, mà chủ xe không chịu trách nhiệm, thì chúng tôi lấy đâu ra tiền để nộp phạt. Nếu cứ lái xe thuê mà liên tục bị như thế này thì chỉ có “tan gia, bại sản” thôi. Cánh lái xe như tôi chắc lẽ phải bỏ nghề, vì một đằng khách lên xe thì không thể kiểm tra hành lỹ cá nhân của khách được, nhưng khi bị cơ quan chức năng kiểm tra thấy có lâm sản trên xe, mà chúng tôi không xuất trình được giấy tờ hợp pháp là chúng tôi lại phải chịu phạt về hành vi vận chuyển”.
Anh Trần Đăng Tuấn, người được Công ty TNHH Minh Phúc giao phụ trách xe nghi nghờ: “Trong vụ việc này, có lẽ chúng tôi bị ai đó cài bẫy. Theo tôi biết, một số xe ô tô khách khác cũng đã bị rơi vào hoàn cảnh “kêu trời không thấu” như xe chúng tôi rồi. Trong thực tế, khi khách lên xe, chúng tôi không thể kiểm tra hành lý tư nhân của hành khách được.
Thiết nghĩ, cơ quan chức năng khi kiểm tra xe khách cần phải xác định được đâu là hàng hóa mà xe nhận chở, đâu là tài sản cá nhân của hành khách mang theo trên xe, để tránh oan ức cho chủ xe và lái xe. Nói thật, nếu các cơ quan cứ xử lý những vụ việc tương tự như thế này theo kiểu “cưa phần ngọn” thì quá bất cập. Chúng tôi nghe phong phanh rằng, những con Tê tê này sau khi bị xử lý thì lại sẽ quay vòng để lên xe ô tô khách khác”.
Ông Nguyễn Văn Hùng, đội trưởng Đội Kiểm lâm cơ động số 1 Thanh Hóa cho hay: “Mỗi tháng bình quân chúng tôi phải giải quyết 40-50 vụ việc, nên tôi làm sao nhớ cụ thể về vụ việc này. Khi chúng tôi nhận được tin báo từ nhân dân là trên xe ô tô khách mang BKS 72B-00026 của Cty Minh phúc đang vận hành theo hướng từ Nam ra Bắc có chở lâm sản trái phép, tôi đã cử cán bộ thành lập tổ công tác để kiểm tra.
Tổ công tác thấy trên xe ô tô khách này có 03 cá thể tê tê Java không có giấy tờ theo quy định của Nhà nước, nguồn gốc bất hợp pháp, nên chúng tôi đã yêu cầu đưa xe về trụ sở để giải quyết. Vụ việc cụ thể như thế nào, để tôi giao cho ông Lê Minh Tiến, cán bộ Pháp chế của Đội cung cấp thông tin cho PV. Tuy nhiên, thông tin cho rằng “những con tê tê này sau khi bị xử lý sẽ quay vòng để lên xe ô tô khách khác” là chưa có cơ sở".
"Nếu chủ xe ô tô khách này yêu cầu được kiểm tra qua hệ thống camera gắn trên xe nhằm mục đích xác định ai là chủ nhân của những con tê tê đó, thì chúng tôi sẵn sàng thôi. Nếu xác định được chủ nhân của 03 cá thể tê tê nói trên, chúng tôi sẽ tiến hành xử lý theo quy định”, ông Hùng nói.
Ông Lê Minh Tiến, cán bộ Pháp chế của Đội Kiểm lâm cơ động số 1 Thanh Hóa cho biết: “Vụ việc này chúng tôi đã và đang xử lý theo đúng quy định của pháp luật. Trong trường hợp xác định được chủ nhân của những con tê tê nói trên, thì lái xe vẫn bị xử lý về hành vi vận chuyển lâm sản trái pháp luật. Trong quá trình kiểm tra, chúng tôi không thể yêu cầu hành khách ngồi yên trên xe được, việc đó là của nhà xe.
"Theo quy định, nhà xe khi cho khách lên xe thì phải kiểm tra hành lý của khách xem có gì trong đó. Còn việc có kiểm tra hành lý của hành khách hay không là trách nhiệm của nhà xe. Chúng tôi chỉ biết kiểm tra xe, nếu có lâm sản trái pháp luật trên xe thì tiến hành xử lý theo quy định”, ông Tiến phân trần.
Nếu nhà chức trách cho rằng kiểm tra hành lý của hành khách là nghĩa vụ bắt buộc thì chính họ đã khai tử các hãng xe vận chuyển hành khác. Nếu ông Tiến, ông Cử đi xe khách, bị nhà xe kiểm tra hành lý thì cảm giác ông ấy thế nào? (Người Đưa Tin 3/12)đầu trang(
Trong nhiều năm qua, tình trạng khai thác vàng trái phép diễn biến hết sức phức tạp khiến các cơ quan chức năng đau đầu và người dân bức xúc. Đặc biệt, khu bảo tồn thiên nhiên Thần Sa-Phượng Hoàng (xã Thần Sa, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên) đang bị tàn phá nghiêm trọng.
Khu bảo tồn thiên nhiên Thần Sa-Phượng Hoàng vốn là khu rừng nguyên sinh đặc dụng được nhà nước công nhận là di tích khảo cổ quốc gia. Tuy nhiên, nhiều năm nay khu di tích khảo cổ quốc gia này đang bị băm nát không thương tiếc bởi các "tập đoàn vàng tặc”.
Một phu vàng tên Hùng (trú tại xóm Xuyên Sơn cho biết, cả khu vực này có 8 chủ bưởng và hầu hết là người địa phương. Họ đứng lên liên kết với nhiều người có tiền ở địa phương khác để đầu tư máy móc, thuê người khai thác. Hỏi rằng: Thế đã bị chính quyền bắt lần nào chưa? thì người này thổ lộ: "Thỉnh thoảng chính quyền, công an có truy quét, nhưng vừa vào tới đầu làng chủ bưởng vàng đã biết và báo chúng tôi ngừng hoạt động, vác máy móc vào hang sâu cất giấu nên chẳng làm gì được… Quan trọng là đã " lót tay” rồi, không làm sao mà tồn tại được”.
Theo phản ánh của người dân, tình trạng khai thác vàng trái phép trong khu bao tồn thiên nhiên Thần Sa- Phượng Hoàng đã diễn ra nhiều năm nay, nhiều hệ lụy nghiêm trọng. Khu bảo tồn thiên nhiên bị xâm hại nặng nề, rừng đặc dụng nguyên sinh bị tàn phá. Các dãy núi bị đục khoét nham nhở với hàng trăm hầm, lò sâu thẳm. Chất thải, hóa chất từ khai thác vàng khiến nước sông, suối đặc quánh. Nguồn nước sinh hoạt, nước phục vụ cho sản xuất chăn nuôi bị ô nhiễm trầm trọng. " Người dân nơi đây chủ yếu là đồng bào dân tộc thiểu số vốn đã nghèo nay trồng lúa, rau màu không có nước tưới nên ruộng, nương bỏ hoang. Không có việc làm người dân lại kéo nhau đi đào vàng và phá rừng để kiếm sống chứ biết làm gì..”- Một người dân địa phương than thở.
Ông Lê Văn Tiến, Chủ tịch UBND xã Thần Sa thừa nhận, nạn khai thác vàng tràn lan khiến tình an ninh trật tự trên địa bàn rất phức tạp, kéo theo nhiều tệ nạn xã hội đặc biệt tệ nạn ma túy. Theo bà Nguyễn Thị Lan, Trưởng phòng Tài nguyên môi trường huyện Võ Nhai, tình trạng khai thác vàng trái phép đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến khu bảo tồn thiên nhiên và cuộc sống người dân. (Đại Đoàn Kết 3/12)đầu trang(
Ngày 3.12, nguồn tin riêng của Lao Động cho biết: Cơ quan điều tra hình sự Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng (BĐBP) sau khi trực tiếp vào Quảng Trị (QT) – nơi xảy ra vụ thất thoát gỗ huê tang vật – để thu thập hồ sơ, đã tiếp tục triệu tập những người liên quan để lấy lời khai riêng và đối chất.
Kết quả điều tra, bước đầu đã xác định việc thất thoát gỗ huê tang vật xảy ra tại BĐBP tỉnh QT như báo chí phản ánh là có thật; và trên thực tế tồn tại nhiều bộ hồ sơ, văn bản, báo cáo tại những thời điểm khác nhau mà trong đó các con số về số lượng gỗ huê bị bắt giữ khác nhau; mặc dù vậy, có cơ sở để xác định rằng số lượng gỗ huê bị lấy ra khỏi kho tang vật của Cơ quan Phòng chống ma túy (PCMT) để cho lại đối tượng buôn gỗ huê là lớn hơn số gỗ huê đem ra bán đấu giá (422,5kg = gần 5 tỉ đồng).
Bước đầu cũng xác định có 7 sĩ quan thuộc BĐBP tỉnh QT có liên quan đến vụ việc này là: Nguyễn Thuận Hóa – thượng tá, Trưởng phòng PCMT BĐBP tỉnh; Hà Trọng Hoàn – thượng tá, Phó trưởng phòng PCMT; Nguyễn Văn Hồng – đại úy, Đội trưởng Đội đặc nhiệm (ĐĐN) PCMT đóng tại thị trấn Lao Bảo, huyện Hướng Hóa, tỉnh QT; Nguyễn Đức Hiếu – thượng úy, Đội phó ĐĐN PCMT; Trần Ngọc Đông – thiếu tá, nguyên là nhân viên ĐĐN PCMT (hiện đã điều động ra đảo Cồn Cỏ); Nguyễn Văn Cường – thiếu tá, nhân viên kiêm thủ kho; Trần Ngọc Hồng – thượng úy, nhân viên.
Nguồn tin của Lao Động cũng xác nhận thông tin về việc đối tượng được cho lại gỗ huê tang vật có cho lại các nhân viên công vụ số tiền khoảng 600 - 700 triệu đồng. Người được xác định là chủ nhân của lô gỗ huê nặng khoảng 1.000kg bị lực lượng PCMT bắt giữ cuối năm 2010 là ông Trương Huy Liệu - Phó GĐ Cty TNHH Ngọc Hưng, có trụ sở tại Lao Bảo.
Trong một diễn biến bất ngờ, khi vụ gỗ huê tang vật bị thất thoát đang được điều tra, thì ngày 20.11, ông Trương Huy Liệu đã bị cơ quan điều tra Bộ CA khởi tố về tội buôn lậu và bắt tạm giam vì có bằng chứng ông Liệu tham gia buôn lậu gỗ trắc nhập khẩu qua biên giới Lào - Việt. (Lao Động 4/12)đầu trang(
Ngày 30/11, Thiếu tá Cù Xuân Dũng, Phó trưởng Công an huyện Đắk Mil (Đắk Nông) cho biết, đơn vị vừa chuyển kết luận điều tra cùng 11 đối tượng trong nhóm chuyên trộm cắp gỗ sang VKS cùng cấp để truy tố về hành vi trộm cắp và tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có.
Theo kết luận điều tra, nhóm 10 đối tượng do Lê Thanh Hùng (20 tuổi), trú tại xã Đức Mạnh, huyện Đắk Mil (Đắk Nông) cầm đầu, thường xuyên tụ tập, bàn mưu tính kế đi trộm cắp tài sản của dân bán lấy tiền tiêu xài.
Trương Thị Hương (46 tuổi) là chủ của một xưởng mộc trên địa bàn biết nhóm Lê Thanh Hùng đang có một khối lượng gỗ vừa trộm cắp được đang cần bán nên đã hẹn Hùng để mua lại, sau đó gợi ý các đối tượng trên đi trộm gỗ về bán lại cho Hương. Các đối tượng đã trộm tại kho gỗ của anh Nguyễn Trung Kiên (37 tuổi, trú tổ dân phố 15, thị trấn Đắk Mil).
Cuối tháng 10/2012, Công an huyện Đắk Mil đã khởi tố, bắt tạm giam 11 đối tượng trên. Mở rộng điều tra, các đối tượng còn khai nhận đã thực hiện hàng loạt vụ trộm cắp gỗ khác trên địa bàn huyện. (Công An Nhân Dân 4/12)đầu trang(
3.12, một nhóm người đã dùng kim tiêm tấn công đoàn công tác liên ngành tỉnh Đắk Nông.
Đoàn công tác liên ngành tỉnh Đắk Nông đang làm nhiệm vụ tuần tra việc mua bán vận chuyển lâm sản trái phép tại khu vực biên giới thuộc trạm kiểm soát Đắk Ken, huyện Đắk Mil thì bị một nhóm gồm Nguyễn Anh Thi (31 tuổi), Nguyễn Thanh Tùng (33 tuổi), Nguyễn Thế Vinh (30 tuổi) đều trú tại khối 1, thị trấn Đắk Mil, cùng 2 người chưa xác định được danh tính, dùng bơm kim tiêm tấn công.
Một cán bộ công an huyện Đắk Mil đã bị Nguyễn Anh Thi dùng bơm kim tiêm có dính máu đâm nhiều nhát vào tay của khiến anh bị thương phải đi Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) để điều trị chống phơi nhiễm. Sau khi gây án, các đối tượng đều bỏ trốn khỏi địa phương. (Thanh Niên 3/12)đầu trang(
Thị trường xuất khẩu gặp khó, các doanh nghiệp (DN) ngành gỗ đang nỗ lực bắt tay với nhau và với các ngành khác để quay lại thị trường nội địa.
Vài năm trở lại đây, khi xu hướng thuê kiến trúc sư thiết kế nhà và thiết kế nội thất trở nên khá phổ biến tại thị trường Việt Nam, ý tưởng liên kết giữa Hội Kiến trúc sư TPHCM (HAA) và Hiệp hội Mỹ nghệ và Chế biến gỗ TPHCM (HAWA) đã manh nha. Song khi đó, những hợp đồng xuất khẩu triệu đô đã kéo đa số DN thuộc HAWA vào vòng xoáy xuất khẩu.
Và chỉ đến khi xuất khẩu liên tục gặp khó, các DN buộc phải quay về thị trường nội địa, thì ý tưởng này mới từng bước thành hiện thực và được hội viên cả 2 bên cam kết sẽ hợp tác có chiều sâu bằng những chương trình cụ thể, lâu dài, 2 bên cùng có lợi.
Ông Khương Văn Mười, Chủ tịch HAA, chia sẻ: “Trước đây kiến trúc sư thường phải tư vấn cho khách hàng sử dụng đồ trang trí nội thất nhập ngoại vì hàng Việt Nam trên thị trường quá ít mẫu mã. Nhưng nay, khi các DN chế biến và xuất khẩu gỗ đã chú trọng nhiều đến thị trường nội địa bằng việc tung ra các dòng sản phẩm đa dạng, giá thành phải chăng thì mọi việc sẽ khác đi”.
Chủ tịch HAWA, ông Nguyễn Chiến Thắng, lạc quan nếu các DN trong hiệp hội có thể nắm được cơ hội trong việc hợp tác với HAA, nơi hiện có tới hơn 1.000 hội viên thì cơ hội chinh phục thị trường nội địa có trị giá gần 3 tỷ USD sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Bước đầu, một số kiến trúc sư thuộc HAA đã tới tham quan và làm việc với một số nhà máy thuộc các DN của HAWA.
Song song với việc tìm hỗ trợ từ các hiệp hội khác, một số DN xuất khẩu thuộc HAWA mới đây đã chính thức liên kết lại với nhau để thành lập nhóm sản xuất hàng hóa chuyên phục vụ thị trường nội địa. “Việc liên kết này có thể phần nào giải nhiều bài toán khó của các DN ở thị trường nội như nghiên cứu thị trường, tìm kênh phân phối, xây dựng đội ngũ bán hàng nội thất chuyên nghiệp, đội ngũ tư vấn cho khách hàng…” - ông Huỳnh Văn Hạnh, Phó Chủ tịch HAWA, nói.
Trước đây, cứ nói đến bán hàng phục vụ thị trường nội là nhiều nhà sản xuất lắc đầu vì đã quen với quy mô sản xuất hàng loạt và thị hiếu của khách hàng thuộc khu vực châu Âu và Hoa Kỳ. Nhưng nay vào thời buổi khó khăn, các DN mới tiếc nuối vì đến 80% thị trường sân nhà đang rơi vào tay người ngoài. Và để thoát khỏi sự lúng túng, các DN đang phải nỗ lực từng ngày.
Hy vọng những cái bắt tay như trên có thể phần nào làm thay đổi cục diện thị trường, giúp các DN có thêm niềm tin. Tất nhiên, bản thân các DN cũng phải có những thay đổi trong nội tại cho phù hợp. Để người tiêu dùng có cơ hội sở hữu một sản phẩm “made in Vietnam”, các nhà xuất khẩu đang phải tự điều chỉnh kế hoạch, quy mô sản xuất của chính mình.
Từ sản xuất theo dây chuyền hàng trăm ngàn bộ, nay phải điều chỉnh để mỗi mẫu mã có thể chỉ vài chục bộ, thậm chí vài bộ, nhưng giá thành phải hợp lý. Cùng với đó, mẫu mã phải đa dạng hơn và thay đổi thường xuyên theo thị hiếu người tiêu dùng mới có thể cạnh tranh được với các sản phẩm ngoại nhập đang tràn lan. “Bởi nếu không quyết tâm thay đổi thì những tư vấn, những cơ hội mà các kiến trúc sư mang lại cho DN sản xuất có thể dễ dàng bị bỏ qua” - ông Mười nói thêm.
Tất nhiên, cũng có ý kiến ngờ vực hiệu quả sự hợp tác giữa HAA và HAWA, thậm chí là cái bắt tay liên kết của các nhà xuất khẩu như đã nói ở trên. “Việc các hiệp hội bắt tay nhau thì nhiều nhưng hiệu quả lại chẳng được bao nhiêu. Tương tự, trong một số ngành hàng khác lúc khó khăn cũng tính đến việc liên kết giữa các DN, chia sẻ đơn hàng… nhưng kết cục là vẫn mạnh ai nấy làm, vì lợi ích riêng thường lớn hơn lợi ích chung” - chủ một DN tỏ rõ sự bi quan của mình xung quanh những câu chuyện này.
Thêm vào đó, không ít người lo ngại sau gần 3 năm quay lại thị trường nội địa mà DN vẫn chưa hết lúng túng thì liệu bài toán chinh phục thị trường nội sẽ phải giải trong bao nhiêu năm nữa. Không ai dám đưa ra câu trả lời, song việc các DN lớn như Scansia, Danh Mộc, Mifaco… tham gia tích cực vào các hội chợ trong nước đang cho thấy quyết tâm rất lớn của các DN trong ngành.
Để tạo thêm động lực cho các DN trong việc cạnh tranh với hàng nhập khẩu đặc biệt là những mặt hàng giá rẻ, HAWA đã kiến nghị với Bộ Công Thương về quy định chất lượng sản phẩm đồ gỗ để bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng trong nước. Kiến nghị bao gồm việc quy định chuẩn mực dư lượng formaldehyde, tức chất có trong keo trên sản phẩm gỗ, quy định dư lượng chì trên bề mặt sản phẩm và kiểm soát đồ gỗ nhập khẩu thông qua đường tiểu ngạch và xuất khẩu nguyên liệu thô, sơ chế.
Nếu đem so sánh, giá trị xuất khẩu đồ gỗ năm 2011 là 3,9 tỷ USD (trong đó phần lớn thuộc về các DN FDI) trong khi thị trường nội địa có giá trị tới 3 tỷ USD, các DN trong ngành gỗ xuất khẩu vẫn có lý do để kiên trì theo đuổi thị trường nội địa dù phía trước còn rất nhiều khó khăn, thách thức. (Sài Gòn Đầu Tư 4/12)đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Muốn chặt 24 cây đước nằm trong khu dự trữ sinh quyển rừng ngập mặn Cần Giờ để tạo khoảng trống xây dựng công trình khu di tích lịch sử Rừng Sác, UBND TP.HCM đã yêu cầu các cơ quan chức năng cùng chủ đầu tư lập hồ sơ, gửi văn bản lên UNESCO để xin phép.
Sở dĩ có chuyện “phép tắc” ở đây là bởi khu dự trữ sinh quyển rừng ngập mặn Cần Giờ đã được UNESCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển của thế giới vào ngày 21-1-2000. Do đó mọi tác động đến khu dự trữ sinh quyền đều phải thông qua ý kiến của UNESCO. Việc làm của UBND TP.HCM cho thấy tinh thần “thượng tôn pháp luật”.
Nghe câu chuyện của 24 cây đước, không thể không liên tưởng đến hai dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A. Nếu hai dự án thủy điện này được tiến hành theo kế hoạch, vườn quốc gia (VQG) Cát Tiên bị mất 137ha rừng. Mà rừng của VQG Cát Tiên nằm trong vùng lõi khu dự trữ sinh quyển Đồng Nai, cũng đã được UNESCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển của thế giới vào ngày 28-6-2011.
Chúng tôi đã có dịp đến cả hai nơi dự kiến xây dựng thủy điện Đồng Nai 6, 6A. Ở đó, rừng bạt ngàn xanh ngắt, có những cây gỗ quý hàng mấy vòng tay người ôm và biết bao động vật quý hiếm đang nhởn nhơ sống trong đó. Có thể là khập khiễng nếu so sánh, nhưng trong mắt nhiều người, 24 cây đước chẳng là gì cả so với những thứ đang hiện hữu trên 137ha của VQG Cát Tiên, sẽ bị mất đi nếu thủy điện Đồng Nai 6, 6A khởi công. Như lời khẳng định của UNESCO, khu vực này đã được “cộng đồng khoa học trong nước và quốc tế đánh giá cao về đa dạng sinh học, truyền thống lịch sử và không gian văn hóa”.
Thế nhưng, Bộ NN&PTNT đã kiến nghị Thủ tướng Chính phủ chuyển đổi diện tích đất rừng khu vực này để giao cho Tập đoàn Đức Long Gia Lai xây dựng hai dự án thủy điện Đồng Nai 6, 6A.
Bộ dễ dàng thế nên chẳng trách đại diện của Đức Long Gia Lai trong lần trao đổi với phóng viên Tuổi Trẻ đã phát biểu một câu xanh rờn: “137ha rừng thì chẳng thấm tháp gì so với hàng ngàn hecta rừng còn lại của VQG Cát Tiên”!
Chính vì vậy, UNESCO cảnh báo: Việc cho phép xây dựng dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A trong VQG Cát Tiên thuộc vùng lõi khu dự trữ sinh quyển Đồng Nai là đi ngược lại những cam kết quốc tế mà VN đã và đang tham gia là phải đóng góp vào việc xây dựng một nền “kinh tế xanh, xã hội xanh” quy mô toàn cầu như khuyến cáo của UNESCO tại hội nghị thượng đỉnh Rio+20 vừa qua ở Brazil.
Cuối cùng UNESCO cũng có thêm lời khuyên: “Trong quá trình hội nhập quốc tế, hình ảnh VN nếu chưa được là tấm gương tốt thì không nên là ví dụ không tốt trong trích dẫn của các báo cáo khoa học, báo cáo đánh giá của các tổ chức trong nước và quốc tế”.
Cây rừng mà biết đi chắc lũ lượt kéo nhau về Cần Giờ... (Tuổi Trẻ 2/12)đầu trang(

TIN THẾ GIỚI
Các chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc vừa bác bỏ bài báo nghiên cứu được đăng tải trên tờ Daily Telegraph của Anh (ngày 4/11/2012) cho rằng, biến đổi khí hậu sẽ làm giảm số lượng tre dẫn đến nguy cơ tuyệt chủng của loài gấu trúc khổng lồ ở Trung Quốc trong tương lai.
Theo ông Ouyang Zhiyun, giám đốc phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia về sinh thái đô thị và vùng miền, thuộc Hàn lâm viện Khoa học xã hội Trung Quốc cho biết, loài tre ở nước này vẫn sinh trưởng tốt tại các vùng có gấu trúc sinh sống. Cùng quan điểm, ông Zhang Hemin, trưởng phòng hành chính của khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia Wolong, nơi có số lượng gấu trúc lớn nhất Trung Quốc, cũng nhấn mạnh rằng gấu trúc ăn nhiều loại tre khác nhau, cho nên dù số lượng một loại tre có giảm đi thì chúng vẫn đủ thức ăn.
Hơn nữa theo các chuyên gia này, nghiên cứu trên tờ Daily Telegraph chỉ tập trung khảo sát 275 cá thể gấu trúc hoang dã ở dãy núi Qinling thuộc tỉnh Thiểm Tây, chiếm 17% số lượng gấu trúc hoang dã của Trung Quốc. Trong khi đó, nhiệt độ tăng cao có thể làm tre phát triển ở những vùng cao hơn thuộc dãy Qinling nhưng nguồn cung cấp thức ăn cho gấu trúc vẫn không giảm sút.
Hiện Trung Quốc có 37 loại tre mọc ở độ cao từ 400 đến 3.500m. Nếu một số loại tre chết đi, thì trong vòng 100 năm sẽ có những loại tre khác mọc lên thay thế. Riêng ở dãy núi Qinling, hiện có ít nhất 3 loại tre sinh trưởng ở đây: tre mũi tên, tre gỗ và tre đầu rồng, chiếm tổng diện tích 250.000 hecta và mọc ở độ cao 800m so với mực nước biển. Do đó, tình trạng trái đất nóng lên có thể ít nhiều tác động tới quá trình sinh trưởng, nhưng sẽ không hề làm giảm số lượng các loại tre ở núi Qinling.
Trải qua hơn hai thập kỷ, từ chỗ chỉ có dưới 100 con gấu trúc được bảo tồn vào năm 1990, đến nay trên toàn thế giới đã có 341 con gấu trúc được nuôi. Riêng tại Trung Quốc đã có 64 khu bảo tồn gấu trúc khổng lồ được thành lập ở tỉnh Tứ Xuyên, Thiểm Tây và Cam Túc, có thể bao quát được 60% diện tích môi trường sống của loài gấu trúc và quản lý được 70% trong tổng số khoảng 1.600 cá thể gấu trúc hoang dã. (Đất Việt 3/12) đầu trang(./.
Biên tập viên: Bùi Hoa