Xem ngày trước
BẢN TIN TỔNG HỢP
Xem ngày kế tiếp

Ngày 31 tháng 08 năm 2012
CHÍNH SÁCH
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
QUẢN LÝ
THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
KINH TẾ
CHÍNH SÁCH ĐỊA PHƯƠNG
PHÁP LUẬT
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
NHÌN RA THẾ GIỚI

CHÍNH SÁCH
“Chúng ta làm chính sách theo kiểu vừa thiết kế vừa thi công, thậm chí đôi khi thiết kế còn đi sau thi công, khiến cho nhiều chính sách thể hiện trong các đạo luật vừa thiếu tầm nhìn và tính dự báo, vừa không phù hợp với đòi hỏi của thực tiễn”.
TS Dương Thanh Mai, Viện Khoa học Pháp lý (Bộ Tư pháp), nhận định tại hội thảo về cải thiện chất lượng pháp lý do Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương tổ chức ngày 30-8 tại Hà Nội.
TS Mai cho biết một cuộc khảo sát thực hiện từ năm 2005 đến năm 2009 thống kê được số lượng văn bản ban hành bao gồm 117 luật, pháp lệnh; 769 nghị định; 1.769 thông tư và 461 thông tư liên tịch. Điều đó có nghĩa là trung bình đi kèm với một đạo luật là 6-7 nghị định và 20 thông tư hướng dẫn thi hành. Mặc dù vậy, hệ thống pháp luật được đánh giá là thiếu tính thống nhất, độ ổn định còn thấp. Các văn bản pháp luật của Việt Nam cũng hạn chế về tính công khai, minh bạch, không thực hiện đầy đủ việc giải thích pháp luật...
Một trong những nguyên nhân chính được các đại biểu chỉ ra là sự cắt khúc giữa việc xây dựng và thi hành pháp luật. “Chúng ta coi nhẹ đánh giá tác động trước và trong khi soạn thảo văn bản pháp luật, không dự tính các điều kiện bảo đảm tổ chức thi hành pháp luật khi ban hành luật và thiếu cơ chế kiểm tra, theo dõi, đánh giá tác động kinh tế-xã hội sau khi thi hành” - bà Mai nói.
Theo ông Adrian Chippindale, Giám đốc Văn phòng các quy định theo thông lệ tốt nhất (Úc), báo cáo đánh giá tác động pháp luật (RIA) được yêu cầu thực hiện đối với tất cả các đề xuất có thể gây tác động thể chế ở Úc, trừ khi tác động tạo ra không đáng kể hoặc tác động có tính chất máy móc.
Ở Việt Nam, báo cáo RIA được đính kèm cùng với dự thảo văn bản quy phạm pháp luật, do cơ quan chủ trì thực hiện. Theo TS Dương Thanh Mai, các báo cáo chủ yếu là định tính, thiếu số liệu, dữ liệu để chứng minh, lựa chọn phương án và khuyến nghị giải pháp thiếu thuyết phục. Trong khi đó, đại diện của Bộ Kế hoạch và Đầu tư phản ánh “rất nhiều báo cáo RIA có chất lượng “khủng khiếp”, do cửa thẩm định chưa chặt, hay là còn nhiều cửa khác nữa?”.
Tình trạng này có phần nguyên nhân từ việc chi phí để làm báo cáo RIA thấp hơn chi phí cần thiết hàng chục lần. “Khi chúng tôi làm báo cáo đánh giá tác động của riêng việc đăng ký kinh doanh thôi, đã phải tốn đến 20.000 USD. Vậy nhưng định mức nhà nước chi cho một báo cáo RIA chỉ 4-6 triệu đồng, làm sao đảm bảo chất lượng được?” - TS Mai chia sẻ. (Pháp luật TP.HCM 31/8) đầu trang(
Đất đai là nguồn lực để phát triển đất nước và là nguồn lực có hạn nên cần phải đầu tư chiều sâu để làm tăng giá trị của đất, việc sử dụng đất phải hợp lý, khoa học, hiệu quả và phải có quỹ đất để dành cho thế hệ sau.
Thời gian vừa qua, Chính phủ đã nhấn mạnh đặc biệt đến an ninh lương thực và sự cần thiết phải bảo đảm giữ diện tích đất trồng lúa cho từng vùng, miền. Tôi thấy đây là một hướng đi đúng và rất cần thiết. Vì vậy, trong Luật đất đai sửa đổi, cần phải quy định cơ chế đặc biệt cho đất lúa, cụ thể: đất lúa (gồm lúa rẫy và lúa nước) phải có đặc điểm xác định riêng, khác với đất nông nghiệp trồng cây ngắn ngày như cách phân loại hiện nay. Phân loại như vậy để có chính sách đặc biệt, bảo vệ hiệu quả diện tích đất trồng lúa, bảo đảm an ninh lương thực quốc gia.
Qua gần 10 năm thực hiện Luật đất đai 2003 đã phát sinh tình trạng khiếu kiện đông người ở nhiều địa phương trên cả nước. Nguyên nhân của tình trạng khiếu kiện đông người là do Nhà nước thu hồi đất và đền bù cho người dân không thỏa đáng, cơ chế thu hồi thiếu minh bạch, thiếu sòng phẳng, không bình đẳng, chính sách tạm cư, tái định cư và chuyển đổi nghề cho người dân sau khi thu hồi đất chưa tốt.
Thực tế, trong quá trình đô thị hóa thì giá trị của đất gia tăng do chuyển mục đích sử dụng đất từ đất nông nghiệp thành đất đô thị (đặc biệt là đất ở đô thị). Việc chuyển mục đích sử dụng đất hoàn toàn phụ thuộc vào Nhà nước. Giá trị sử dụng đất gia tăng còn do Nhà nước quy hoạch, Nhà nước và các nhà đầu tư tham gia và đầu tư kết cấu hạ tầng. Vì vậy, giá trị gia tăng từ đất phải được phân chia hài hòa giữa Nhà nước, các nhà đầu tư và người dân có đất trong dự án, trong đó Nhà nước phải thu một phần đáng kể từ giá trị đất gia tăng do chuyển mục đích sử dụng.
Ở đây, tôi muốn nói đến vấn đề phân chia lợi nhuận từ việc tăng giá trị sử dụng đất khi chuyển mục đích sử dụng từ đất nông nghiệp thành đất đô thị chưa công bằng, người có đất thấy mình bị thiệt thòi. Cụ thể là trong cùng một khu vực thì có nhiều dự án thực hiện theo những cơ chế khác nhau dẫn đến chính sách bồi thường và tái định cư khác nhau: dự án nhà ở, trung tâm thương mại để kinh doanh thì nhà đầu tư thương lượng bồi thường đất có giá cao hơn giá đất Nhà nước bồi thường trong những dự án làm đường, trường học, công viên...
Vì vậy, Luật đất đai sửa đổi phải tạo cơ chế để tổ chức phát triển quỹ đất hoạt động hiệu quả. Tổ chức này đứng ra bồi thường tất cả những lô đất cần làm dự án mới theo quy hoạch, sau đó các doanh nghiệp mua đấu giá hoặc đấu thầu đất để làm dự án. Như vậy, người dân sẽ không có sự so bì do chênh lệch về giá bồi thường đất nên không khiếu kiện, còn tạo môi trường kinh doanh bình đẳng, minh bạch cho các doanh nghiệp có sử dụng đất.
Theo cách làm này, giá trị gia tăng của đất phần lớn thuộc về ngân sách nhà nước (dùng để phục vụ lại cộng đồng). Tổ chức phát triển quỹ đất tốt nhất là một doanh nghiệp công ích, có đủ quyền, đủ tiền và linh hoạt trong việc thu hồi đất. Ngoài ra, Nhà nước và chủ đầu tư dự án phải đầu tư nhiều hơn trong việc chăm lo đời sống và vấn đề chuyển đổi nghề nghiệp của người dân bị thu hồi đất.
Trong Luật đất đai mới, Nhà nước cần sửa đổi để tránh việc trực thu và tận thu trong quản lý đất đai, hạn chế thu 100% tiền sử dụng đất theo giá thị trường của doanh nghiệp và người dân sử dụng đất. Nên thay thế chính sách thu tiền sử dụng đất này bằng một sắc thuế với thuế suất 10%, 15% hoặc 20% bảng giá đất UBND tỉnh, TP xây dựng phù hợp với giá thị trường. Bảng giá đất do UBND tỉnh ban hành có giá trị ổn định trong năm năm và không bị khống chế bởi khung giá đất do Chính phủ ban hành như hiện nay. (Tuổi Trẻ 31/8) đầu trang(
Nghị quyết 16/2012 của Bộ Chính trị về phương hướng, nhiệm vụ phát triển TP.HCM đến năm 2020 đặt ra nhiệm vụ to lớn là xây dựng TP.HCM văn minh, hiện đại với vai trò đô thị đặc biệt, đi đầu trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa...
Một trong những giải pháp hướng đến để thực hiện nhiệm vụ trên là TP phải nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước của các cấp chính quyền gắn với xây dựng mô hình chính quyền đô thị.
UBND TP.HCM vừa có báo cáo chuyên đề về các vấn đề liên quan đến mô hình chính quyền đô thị (CQĐT), trong đó nêu rõ những bất cập trong tổ chức và hoạt động của tổ chức chính quyền trên địa bàn TP hiện nay.
TP.HCM tiếp tục đề xuất mô hình CQĐT theo định hướng: CQĐT cấp TP.HCM được xây dựng theo mô hình chuỗi đô thị và có nhiều đô thị bên trong một đô thị. Bộ máy tổ chức được thiết kế theo đặc điểm địa bàn đô thị, bảo đảm chức năng nhiệm vụ phù hợp với đặc điểm và nhu cầu của từng cộng đồng dân cư và lãnh thổ (tự nhiên, kết cấu hạ tầng…) không bị giới hạn về địa giới hành chính nhân tạo.
Về tổng thể, CQĐT TP.HCM có thể được tổ chức thành hai cấp chính quyền hoàn chỉnh (có HĐND và ủy ban hành chính), gồm: Cấp TP.HCM và cấp TP vệ tinh (hay TP khu vực) trực thuộc TP.HCM.
Theo mức độ đô thị hóa hiện nay, TP.HCM hình thành và phát triển theo hướng chia thành ba địa bàn (đã đô thị hóa, đang đô thị hóa và nông thôn) với những yêu cầu khác nhau về mô hình quản lý.
Địa bàn đã đô thị hóa gồm 13 quận nội thành cũ là quận 1, 3, 4, 5, 6, 8, 10, 11, Bình Thạnh, Phú Nhuận, Gò Vấp, Tân Bình, Tân Phú. Trước mắt, đối với cấp quận, duy trì cấp hành chính như hiện nay (không tổ chức HĐND). Cấp phường cũng được tổ chức như hiện nay. Công chức phường là công chức của quận được phân bổ trên địa bàn phường. CQĐT cấp TP.HCM trực tiếp thực hiện nhiệm vụ quy hoạch, chỉnh trang và phát triển hạ tầng kỹ thuật, xã hội toàn bộ địa bàn này với lộ trình khoảng 10-15 năm. Sau khi hoàn thành sẽ tổ chức lại các đơn vị hành chính trên địa bàn này theo mô hình cấp CQĐT hoàn chỉnh.
Địa bàn nông thôn trong đô thị gồm ba huyện Củ Chi, Bình Chánh và Cần Giờ. Đối với địa bàn này, TP đề xuất chuyển cấp chính quyền huyện hiện nay thành cấp hành chính, tức là không tổ chức HĐND cấp huyện mà chỉ có cơ quan hành chính huyện, như “cánh tay nối dài” của cấp chính quyền TP.HCM. Quyền hạn và trách nhiệm của cơ quan hành chính huyện sẽ thực hiện theo cơ chế ủy quyền của cấp chính quyền TP.HCM; đồng thời không có cơ chế tự chủ ngân sách.
Địa bàn đang đô thị hóa gồm sáu quận là quận 2, 7, 9, 12, Thủ Đức, Bình Tân và hai huyện Hóc Môn và Nhà Bè. TP đề xuất có thể phân chia địa bàn này thành các khu đô thị độc lập, dự kiến tổ chức thành bốn khu đô thị (hoặc gọi là TP) gồm Đông, Nam, Tây, Bắc. Mỗi khu đô thị là một cấp chính quyền hoàn chỉnh, trực thuộc CQĐT TP.HCM, được phân cấp mạnh, tăng thẩm quyền tự chủ và tự chịu trách nhiệm trong ngân sách, xây dựng và quản lý, phát triển dịch vụ đô thị.
TP Đông gồm quận 2, 9 và Thủ Đức, diện tích 211 km2, lấy khu đô thị mới Thủ Thiêm làm trung tâm. Chức năng kinh tế chính của khu này là phát triển các ngành dịch vụ cao cấp và công nghiệp kỹ thuật cao.
TP Nam gồm quận 7, huyện Nhà Bè và điều chỉnh một phần diện tích của quận 8 (phần phía nam kênh Tẻ) và huyện Bình Chánh, diện tích 194 km2. Nòng cốt để phát triển khu này là khu đô thị Nam Sài Gòn, khu vực thị trấn Nhà Bè và đặc biệt là phát triển khu đô thị cảng Hiệp Phước. Cơ sở kinh tế để phát triển khu đô thị này là dịch vụ cảng, gắn liền với các loại hoạt động thương mại khác.
TP Bắc gồm quận 12 và phần lớn huyện Hóc Môn, diện tích 149 km2. Chức năng kinh tế chính là phát triển dịch vụ, du lịch sinh thái gắn với nông nghiệp kỹ thuật cao, phát triển các khu dân cư phục vụ cho việc dãn dân, chỉnh trang đô thị khu vực quận Gò Vấp, Tân Bình.
TP Tây gồm quận Bình Tân hiện nay cùng điều chỉnh một phần diện tích của quận 8 và một phần diện tích huyện Bình Chánh dựa trên ranh giới tự nhiên đang có. Diện tích khu đô thị này 191 km2. Khu này chủ yếu phát triển các ngành dịch vụ, khu công nghiệp và phát triển các khu dân cư nhằm tái bố trí dân cư từ các quận 6, 11, Tân Bình.
Bên cạnh bốn khu đô thị nêu trên, TP sẽ nghiên cứu bổ sung thêm khu đô thị Tây Bắc, với diện tích khoảng 6.000 ha đang được quy hoạch và kêu gọi đầu tư, khi đủ điều kiện.
Trong giai đoạn chưa thực hiện thí điểm CQĐT, TP.HCM kiến nghị trung ương cho phép được thực hiện thí điểm một số vấn đề. Cụ thể, TP kiến nghị được chủ động, linh hoạt, quyết định về tổ chức, biên chế; thực hiện thí điểm cải cách tiền lương, đảm bảo thu nhập và phù hợp mức sống của TP.
Về xử lý vi phạm hành chính trong đô thị, TP kiến nghị được thí điểm các nội dung như: Quy định về các hành vi xâm phạm trật tự, an toàn, văn minh đô thị phát sinh (nhưng chưa được quy định là vi phạm hành chính); quy định mức xử phạt tăng không quá ba lần so với mức quy định chung (thông qua HĐND), về trình tự, thủ tục xử phạt đối với một số hành vi vi phạm hành chính đặc thù của đô thị; thẩm quyền đề ra các biện pháp quản lý nhà nước trên địa bàn như quản lý nhập cư, quản lý lao động… (Pháp luật TP.HCM 31/8) đầu trang(
Qua ba năm thực hiện, Luật bảo hiểm y tế (BHYT) bên cạnh những ưu việt phục vụ tích cực chiến lược bảo vệ, chăm sóc sức khỏe người dân cũng bộc lộ một số bất cập cần được xem xét điều chỉnh để phù hợp với thực tiễn cuộc sống.
Thứ nhất là phân nhóm đối tượng đồng chi trả khi đến các cơ sở khám, chữa bệnh. Theo điều 22, khoản a, mục 1 (được hưởng 100% chi phí khám, chữa bệnh) nên bổ sung đối tượng là thân nhân của người có công với cách mạng theo quy định của pháp luật về ưu đãi người có công với cách mạng (hiện nhóm này đang đồng chi trả 20%) và nhóm đối tượng là người thuộc diện hưởng trợ cấp bảo trợ xã hội hằng tháng theo quy định của pháp luật; người thuộc hộ gia đình nghèo; người dân tộc thiểu số đang sinh sống tại vùng có điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn, đặc biệt khó khăn (hiện nhóm này đồng chi trả 5%).
Thứ hai là sửa đổi mức hưởng trong trường hợp người tham gia BHYT đi khám, chữa bệnh không đúng cơ sở khám, chữa bệnh ban đầu hoặc khám bệnh, chữa bệnh không theo tuyến chuyên môn kỹ thuật. Việc quy định phạm vi được hưởng các mức theo điều 7, nghị định số 62/2009/NĐ-CP ngày 27-7-2009 của Chính phủ “Quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật BHYT” nêu rõ là chỉ được chi trả từ 30%, 50% hay 70% (tùy theo loại cơ sở khám chữa bệnh hạng I,II hay III).
Quy định này chưa phù hợp với thực tế, ví dụ: một trẻ em dưới 6 tuổi, đăng ký khám, chữa bệnh ban đầu tại bệnh viện đa khoa tỉnh A, vì lý do khách quan nào đó được gia đình đưa đến khám, chữa bệnh tại bệnh viện đa khoa tỉnh B - hai bệnh viện này đồng hạng II, lẽ ra bệnh nhân được hưởng 100% chi phí khám, chữa bệnh, nhưng chỉ được hưởng 50% chi phí.
Vì vậy đề nghị điều chỉnh lại theo hướng chỉ giảm tỉ lệ được hưởng trong trường hợp bệnh nhân vượt tuyến, còn nếu cùng tuyến nhưng khác địa giới hành chính vẫn được hưởng quyền lợi đầy đủ theo điều 22 của Luật BHYT. (Tuổi Trẻ 31/8) đầu trang(

CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
Được coi là một bước đột phá trong công tác cải cách hành chính, nhưng theo đánh giá của nhiều người máy chấm điểm lãnh đạo, cán bộ công chức vẫn chưa thực sự phát huy được hiệu quả như mong đợi.
Ngày 17/8 vừa qua UBND quận 1 đã tiến hành lắp đặt máy chấm điểm lãnh đạo tại UBND quận, trước đó máy chấm điểm cán bộ cũng đã được triển khai tại nhiều phường trên địa bàn quận.
Nhiều người dân khi biết tin đã rất hoan nghênh việc làm này của UBND quận 1, nhưng có lẽ những chiếc máy này chưa đem lại hiệu quả như mong đợi.
Theo quan sát trong gần 1 giờ tại UBND quận 1, dù có hàng chục lượt người ra vào tại những phòng có lắp đặt chiếc máy này nhưng rất ít người sử dụng. Đa số chỉ ngồi chờ đến lượt vào làm thủ tục, sau khi kết thúc sẽ ra về ngay mà không có bước “chấm điểm”.
Dù những chiếc máy này đều được đặt tại những vị trí dễ nhìn và có bảng hướng dẫn cụ thể, nhưng anh Nguyễn Quang Hưng, ngụ phường Bến Thành cho biết: “Tôi rất bận, làm xong chỉ muốn về ngay nên cũng không chú ý đến chiếc máy này, dù biết có nó ở đó”.
Trong khi đó anh Lê Thanh Tùng, cùng ngụ phường Bến Thành thì cho rằng: “Trong thời gian chờ thì chưa biết thái độ ra sao nên không thể “chấm”, đến khi làm xong thì lại muốn về”. Một số người lại cho rằng thái độ của các nhân viên tại đây không có gì phải phàn nàn cả.
Anh Nguyễn Văn Lê Bá Lộc, cán bộ phụ trách bộ phận công nghệ thông tin của phường Bến Thành cho biết, phường Bến Thành là một trong những nơi hoàn thiện và thực hiện đầu tiên hệ thống chấm điểm theo chỉ đạo của quận. Ngoài các tiêu chí của quận, phường còn có thêm những tiêu chí khác để người dân lựa chọn.
Dù được tạo điều kiện hết sức thuận lợi, nhưng vẫn không có nhiều người sử dụng. Anh Lộc cho biết, tại phường Bến Thành máy bắt đầu hoạt động từ tháng 12/2011 nhưng đến tháng 7 năm 2012 số lượt người bình chọn mới chỉ khoảng 300. So với hàng chục lượt người mỗi ngày ra vào liên hệ công việc quả thực đây là một con số quá nhỏ.
Chiếc máy tại phường Bến Thành được đặt ngay giữa hàng ghế chờ của người dân, dù ngồi cạnh nhưng ông Đặng Nguyên Bảo – người dân đến công chứng cho biết chưa từng sử dụng, thậm chí cũng “không biết là máy gì”, dù vẫn thường liên hệ công việc tại phường.
Hiện nay tại UBND phường Cầu Ông Lãnh có 6 chiếc máy chấm điểm, tuy nhiên vào chiều ngày 30/8 tất cả màn hình đều tối đen, cán bộ phụ trách pháp lý tại đây cho biết "máy mới dừng hoạt động sáng nay vì rớt mạng”.
Trong khi đó 2 chiếc máy tại phòng tiếp dân của phường Phạm Ngũ Lão thì chỉ mới được lắp đặt vào chiều 29/8, và “hiện tại vẫn chưa sử dụng được, chắc phải tới qua lễ” – một cán bộ tại đây cho biết.
Về vị trí lắp máy tại phường Cầu Ông Lãnh, chị Ngô Thị Liên cho biết “đặt như thế là chưa hợp lý”. Tại đây cả 6 chiếc máy đều được đặt gần như đối diện vị trí làm việc của các cán bộ trong phòng: “Phường nên chọn một chỗ thuận lợi nhưng tách biệt để người dân được “thoải mái” hơn – chị Liên góp ý.
Tương tự ông Phạm Văn Hoàng, ngụ phường Bến Thành cũng chuyển gợi ý tới UBND quận 1: “Diện tích của trụ sở UBND rất rộng, tôi nghĩ nên đặt những máy này ngoài phía hành lang, như vậy người dân sẽ dễ thấy, và cũng “tự do” hơn mỗi khi chấm điểm”.
Việc UBND quận 1 cho triển khai mô hình này rộng khắp quận là hành động rất đáng hoan nghênh. Điều này thể hiện sự cầu thị, tôn trọng ý kiến của người dân, cũng là lời cảnh báo tới thói hách dịch, cửa quyền đang tồn tại trong nhiều cơ quan hành chính.
Tuy vậy, để công cụ này thật sự phát huy hiệu quả, trở thành nơi chuyển tải thông điệp tới lãnh đạo có lẽ UBND quận cần phải đánh giá lại, và đề ra những giải pháp mới để phát huy hết công dụng của những chiếc máy này. (Infonet 31/8) đầu trang(

QUẢN LÝ
Từ 21 đến 28-8, Quân ủy Trung ương đã tiến hành kiểm điểm tự phê bình và phê bình theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) về xây dựng Đảng.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Bí thư Quân ủy Trung ương, đến dự và khai mạc hội nghị; Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương Trương Tấn Sang đến dự.
Nêu cao tinh thần tự phê bình và phê bình nghiêm túc, dân chủ, khách quan, thẳng thắn, nhìn thẳng vào sự thật, Quân ủy Trung ương, Thường vụ Quân ủy Trung ương luôn là một tập thể đoàn kết, gương mẫu, luôn có bản lĩnh chính trị vững vàng, không suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống; có nhiều chủ trương, biện pháp lãnh đạo, chỉ đạo xây dựng Đảng bộ quân đội và toàn quân vững mạnh, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
Quân ủy Trung ương cũng đã nghiêm túc chỉ rõ những khuyết điểm như một số cán bộ, đảng viên ở mức độ khác nhau có suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; chậm ban hành hướng dẫn thực hiện một số chính sách cán bộ… (Pháp luật TP.HCM 31/8) đầu trang(
Theo phản ánh của ông Lư Văn Bền - nguyên cán bộ cơ yếu Văn phòng Huyện ủy U Minh, ông bị Huyện ủy U Minh buộc thôi việc đã hơn 3 năm nay nhưng không được hưởng bất cứ chế độ nào.
Điều khá lạ là Quyết định số 650-QĐ/HU ngày 24.11.2009 của Ban Thường vụ Huyện ủy U Minh thi hành kỷ luật đối với ông Lư Văn Bền bằng hình thức “buộc thôi việc” với lý do: “Là cán bộ, công chức đã quan hệ xã hội không rõ ràng; bị khiếu nại, tố cáo”.
Theo văn bản số 458-CV/VPHU ngày 12.10.2009 của Văn phòng Huyện ủy U Minh, năm 2008 đồng chí Lư Văn Bền có hành vi hiếp dâm cô N.K.L, sau đó được gia đình hai bên thống nhất thương lượng cho Bền cưới L. Năm 2009, Bền đi cưới vợ, nhưng không phải cưới cô L nên Huyện ủy U Minh không đồng ý với lý do Bền chưa giải quyết dứt điểm như hai gia đình đồng ý.  Sau đó, Bền cưới vợ và L cũng lấy chồng. Tuy nhiên, Huyện ủy cho rằng hành vi này là quan hệ xã hội không rõ ràng.
Ông Lư Văn Bền là cán bộ cơ yếu, được Ban Cơ yếu Chính phủ điều động về công tác tại Huyện ủy U Minh bằng Quyết định số 171/QĐ-BCY. Vì vậy, theo quy định của pháp luật, ông Bền có bị kỷ luật phải do cơ quan quản lý (Ban Cơ yếu Chính phủ) chứ không phải Ban Thường vụ Huyện ủy U Minh. Ngoài ra, hành vi vi phạm “là cán bộ, công chức đã quan hệ xã hội không rõ ràng; bị khiếu nại, tố cáo” mà bị hình thức buộc thôi việc là sai với tinh thần Nghị định số 35/2005/NĐ-CP và Thông tư số 03/2006/TT-BNV của Bộ Nội vụ. Cụ thể, đối với hình thức buộc thôi việc đối với cán bộ, công chức hoàn toàn không có điều, khoản nào ghi “cán bộ, công chức đã quan hệ xã hội không rõ ràng, bị khiếu nại, tố cáo”.
Chính vì vậy, ông Lư Văn Bền làm đơn khiếu nại gửi đến Huyện ủy, Tỉnh ủy và các cơ quan để yêu cầu xem xét quyết định sai thẩm quyền, chưa phù hợp với pháp luật. Hơn 3 năm nay, ông Bền vẫn khiếu nại, và các cơ quan vẫn chưa giải quyết. Trong khi đó, Huyện ủy U Minh tiến hành thi hành quyết định buộc thôi việc đối với ông Bền ngay mà không giải quyết bất cứ chế độ, chính sách gì cho người lao động. (Lao Động 31/8) đầu trang(
Vụ việc xảy ra tại P.1, TP.Đông Hà. Ngày 29.8, gia đình ông Lê Trọng Tấn (trú tại 50, QL 9, khu phố 8, P.1) tiến hành xây dựng hàng rào khu đất của mình thì bất ngờ ông Đoàn Văn Sỹ đến trình ra một sổ đỏ (giấy chứng nhận quyền sử dụng đất) do UBND TP.Đông Hà cấp ngày 3.12.2008, có nội dung cấp cho ông Sỹ 242m2 đất đô thị (118m2 đất ở) ngay trên lô đất của ông Tấn.
Trước các cơ quan chức năng, ông Tấn cung cấp hồ sơ khẳng định lô đất của mình, trong đó có sổ đăng ký ruộng đất lập năm 1987, ghi nhận “đất của ông Lê Trọng Tấn được quy chủ tại tờ bản đồ số 02, thửa số 28, diện tích 1.500m2”.
Một số người dân trong khu phố khẳng định, lô đất “bị cấp sổ đỏ” cho ông Sỹ là của ông Tấn. Điều khiến người dân hoài nghi và bất bình về cung cách làm việc của một số cán bộ liên quan đến đất đai ở P.1 và TP là sổ đỏ của ông Sỹ được cấp không có sự xác nhận của các hộ dân liền kề. (Lao Động 31/8) đầu trang(

THAM NHŨNG - LÃNG PHÍ
Trong hai ngày 30-31.8, tại TP.Hạ Long, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội (QH) tổ chức hội thảo “Hoàn thiện pháp luật về phòng, chống tham nhũng”.
Đánh giá về 5 năm thực hiện việc kê khai tài sản, thu nhập của người có chức, có quyền, các đại biểu cho rằng, công tác này còn nặng tính hình thức, thể hiện ngay trong các văn bản pháp luật, chưa nói gì tới việc thực thi.
Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của QH - ông Nguyễn Đình Quyền – cho rằng, việc kê khai tài sản của người có chức, quyền phần nào không hiệu quả bởi không có quy định rõ ràng về quy trình xác minh tài sản, cũng như trách nhiệm của những người liên quan đến quá trình kê khai tài sản. “Hiện nay, người khai man hay xác minh sai đều không chịu bất cứ hình thức kỷ luật nào” – ông Quyền cho biết.
Theo ông Phí Ngọc Tuyển - Phó Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ – một trong những bất cập nữa của chính sách hiện nay là thay vì quy định phải kê khai “nguồn thu nhập” để từ đó phát hiện xung đột lợi ích, nguy cơ tham nhũng thì lại chỉ yêu cầu kê khai “tổng thu nhập”. Không chỉ có vậy, theo ông Tuyển, hiện nay cũng chưa có quy định nào buộc cán bộ, công chức phải giải trình tăng, giảm tài sản, thu nhập, nên rất khó phát giác những tài sản có nguồn gốc từ hành vi tham nhũng.
Một số đại biểu cho rằng, việc kê khai hiện nay chỉ dựa vào ý thức tự giác của người phải kê khai, trong khi những người trực tiếp đi xác minh tài sản lại chủ yếu là những người trong cùng đơn vị, nên công tác này không hiệu quả là điều dễ hiểu. Bên cạnh đó, việc “bó tay” với tình trạng những người có chức, có quyền nhờ người thân đứng tên tài sản cũng khiến người dân chưa tin vào chủ trương kê khai tài sản.
Ngoài ra, các đại biểu cho rằng, cần công khai kết quả kê khai tài sản, thu nhập của những người có chức, có quyền tại đơn vị công tác và ở tổ dân phố, để người dân giám sát. (Lao Động 31/8) đầu trang(
Quy định kê khai, minh bạch tài sản cá nhân cần được bổ sung để nó thực sự phát huy hiệu quả phòng chống tham nhũng (PCTN), thay vì chỉ mang tính hình thức như thời gian qua.
Ông Nguyễn Đình Quyền, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội (QH) trao đổi với Tiền Phong trong bối cảnh Luật PCTN sửa đổi sẽ được trình QH xem xét vào tháng 10- 2012.
Ông Quyền nói: Việc kê khai tài sản của cán bộ công chức, viên chức nếu làm không cẩn thận có khi thành “đánh bùn sang ao”. Vì tài sản đó có thể được người kê khai chuyển cho anh em, con cháu, bố mẹ đứng tên. Trong khi những người này lại không làm trong bộ máy nhà nước.
Việc kê khai tài sản là một trong những biện pháp phòng ngừa tham nhũng, nâng cao hơn nữa trách nhiệm của cán bộ nhà nước. Tuy nhiên trong điều kiện hiện nay, khi chúng ta chưa quản lý được tài sản của tất cả mọi người trong xã hội thì biện pháp này chưa thể phát huy hiệu quả trên thực tế.
Dù vậy, chúng ta không bỏ quy định này mà cần phát huy hơn nữa trách nhiệm của cán bộ, công chức nhà nước trong việc kê khai, minh bạch tài sản. Tiến tới việc không chỉ giới hạn ở công chức, viên chức mà còn bắt buộc kê khai tài sản của người thân, vợ chồng, bố mẹ, con cái, anh em. Để khi có những biến động tài sản của những đối tượng đó thì chúng ta có thể phát hiện được.
Việc công khai kết quả kê khai tài sản vẫn còn hạn chế, gây ảnh hưởng tới công tác PCTN. Trong dự thảo có sửa đổi những điều này không? Trả lời câu hỏi này, ông Quyền cho biết: Theo quy định của Luật PCTN hiện hành thì chưa thể gọi là công khai tài sản mà là kê khai và minh bạch tài sản, tức là anh tự giác kê khai và có sự kiểm soát, xác minh.
Việc công khai tài sản liên quan tới quyền cơ bản của công dân được quy định trong Bộ luật Dân sự. Như vậy, đặt vấn đề công khai thì phải xem xét công khai như thế nào để người dân giám sát được đồng thời cũng đảm bảo quyền của cán bộ công chức, viên chức với tư cách là một công dân, ví dụ quyền bí mật tài sản, bí mật nhân thân.
Theo tôi việc công khai này phải có trình tự thủ tục, phải xác định, mở rộng đối tượng công khai như thế nào để chính sách đi vào cuộc sống, có hiệu quả mang lại thực tế.
Nghĩa là việc công khai phải có tác dụng để người dân, các tổ chức chính trị xã hội và phương tiện thông tin đại chúng có thể tiếp cận thông tin, từ đó phát hiện những hành vi sai trái, tham nhũng của người có trách nhiệm, quyền hạn.
Trong Luật PCTN sửa đổi nên đề cập tới việc xử lý hành vi gian dối trong kê khai tài sản như thế nào? Về vấn đề này, ông Quyền cho hay: Công ước của Liên Hợp quốc về chống tham nhũng mà Việt Nam đã phê chuẩn quy định, đối với tài sản của công chức, viên chức nếu có dấu hiệu tăng lên một cách bất thường mà không giải trình được thì mỗi quốc gia, căn cứ vào điều kiện thực tế của mình, có thể coi đó là hành vi tội phạm.
Các nước triển khai vấn đề này rất tốt. Còn ta mới quy định trách nhiệm giải trình về tài sản của mình gắn với trách nhiệm của một cán bộ, đảng viên. Trong khi đó, theo quy định của pháp luật Việt Nam thì trách nhiệm chứng minh vi phạm pháp luật và tội phạm lại thuộc về Nhà nước.
Do vậy, chúng ta quy định trách nhiệm giải trình này thì cũng phải dựa trên quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam, có tính đến việc chúng ta tham gia công ước và những đặc thù đối với cán bộ công chức.
Muốn xem xét trách nhiệm của người giải trình không chính đáng thì phải xác định thế nào là không chính đáng, thế nào là tài sản tăng lên một cách bất thường… từ đó mới xem xét được trách nhiệm của họ để đưa đến việc xử lý.
Rõ ràng việc kê khai, minh bạch tài sản với cán bộ công chức là cần thiết. Tuy nhiên để tăng hiệu quả của nó thì phải có những quy định rất khả thi, không được chung chung. Cần phải có quy trình kê khai, trách nhiệm trong kê khai, rồi cơ quan có thẩm quyền xem xét, minh bạch việc kê khai như thế nào.
Khi phát hiện kê khai không minh bạch thì quy trình xác minh như thế nào. Nếu quy định chung chung thì mỗi nơi làm một kiểu, vừa gây bức xúc cho cán bộ, công chức nếu họ bị oan mà vẫn bỏ lọt những hành vi mà đáng ra chúng ta có thể xử lý được.
Theo ông việc trả lương qua tài khoản hiện mới chỉ thực hiện được khoảng 50% có phải là rào cản đối với công tác PCTN không? Theo ông Quyền: Việc trả lương qua tài khoản hiện không có ý nghĩa gì trong việc phòng ngừa tham nhũng. Vấn đề là quản lý thu nhập qua tài khoản chứ không chỉ lương, vì hiện có rất nhiều thu nhập ngoài lương, trong đó có rất nhiều thu nhập qua hoạt động phi pháp.
Thu nhập và tài sản tăng lên phải được thể hiện qua tài khoản. Các nước đã làm điều này rất tốt. Tôi đi nghiên cứu ở Nam Phi, đã có trường hợp bọn cướp cướp được tiền USD nhưng có khi phải vứt đi, không dùng được, vì muốn dùng được phải qua hệ thống rửa tiền rất phức tạp.
Như thế mới thấy người ta quản lý tài sản công dân chặt đến mức nào. Cái này nếu chúng ta không làm từng bước thì sẽ trở nên lạc hậu, mãi mãi lạc hậu.
Mọi tài sản của cá nhân, doanh nghiệp đều phải được quản lý, khi đó việc kê khai tài sản mới có tác dụng thực sự là một biện pháp phòng ngừa tham nhũng.
Như vậy, việc minh bạch trong công tác kê khai tài sản thì nên được hiểu như thế nào trong bối cảnh hiện nay? Sự minh bạch đó có nghĩa là làm sao với tư cách của một công chức viên chức, anh luôn luôn phải ý thức rằng tất cả tài sản tăng lên của mình đều được giám sát bởi các cơ quan có thẩm quyền, bởi người dân, phương tiện thông tin đại chúng, tổ chức xã hội. Để khi muốn có hành vi vi phạm thì họ đều dè chừng. (Tiền Phong 31/8) đầu trang(
Một bạn đọc gửi thư thắc mắc đến Tuổi Trẻ về việc xử phạt đối với hành vi sai phạm khi tham gia giao thông chỉ có 90.000 đồng mà cảnh sát giao thông phải dùng 18 tờ biên lai thu tiền phạt mệnh giá 5.000 đồng.
Bạn đọc này cho biết: “Việc xử phạt hành vi sai phạm của mọi thành phần trong xã hội là điều cần nghiêm túc thực hiện nhưng hình thức thu tiền phạt như vậy thật quá lãng phí”.
Trung tá Phan Minh Phước, đại diện đội xử lý vi phạm hành chính - Phòng cảnh sát giao thông đường bộ đường sắt (PC67) Công an TP.HCM - cho biết việc thu tiền xử phạt vi phạm giao thông bằng 18 tờ biên lai nói trên là đúng.
Trung tá Phước giải thích loại biên lai thu tiền phạt có mệnh giá 5.000 đồng tồn tại khá phổ biến trước đây do người vi phạm khi tham gia giao thông thường gặp những lỗi phạt 75.000 đồng, 85.000 đồng...
Tuy nhiên hiện loại biên lai thu tiền mệnh giá 5.000 đồng đã không còn phát hành thêm do khung xử phạt không còn số lẻ 5.000 đồng như trước. Có lẽ nơi xử phạt còn tồn đọng nhiều biên lai loại mệnh giá 5.000 đồng nên muốn sử dụng cho hết để tránh lãng phí. (Tuổi Trẻ 31/8) đầu trang(

KINH TẾ
Trong lúc kinh tế khó khăn thì quá nhiều loại thuế, phí tiếp tục đẩy giá xăng lên cao, trong đó vô lý nhất là thuế tiêu thụ đặc biệt (TTĐB); không thể chấp nhận được khi xăng cũng bị coi là “hàng xa xỉ” như rượu, thuốc lá...
Ông Lương Hoàng Trung - Phó chủ tịch thường trực Hiệp hội Vận tải hàng hóa TP.HCM - cho rằng về nguyên tắc, giá bán lẻ xăng dầu được tính dựa trên cơ sở đảm bảo hài hòa lợi ích ba bên nhà nước - doanh nghiệp (DN) - người tiêu dùng. Tuy vậy, thực tế hiện nay là DN không bao giờ chịu lỗ, nhà nước thì luôn thu đủ các thuế, phí đã định. Cho nên mỗi khi có biến động giá dầu thế giới thì mọi thiệt thòi đều đẩy về phía người tiêu dùng.
Trong bối cảnh giá xăng dầu không ngừng “leo thang” như hiện nay, theo ông Trung, cần có sự chia sẻ từ phía nhà nước bằng cách cân nhắc lại các loại thuế, phí đánh vào mặt hàng thiết yếu này. Hiện nay, mỗi lít xăng dầu phải “cõng” 12% thuế nhập khẩu, 10% thuế VAT, 1.000 đồng phí xăng dầu (còn gọi là phí giao thông), 1.000 đồng trích trả nợ tiền bù giá ngân sách, 200 đồng trích quỹ bình ổn. Đặc biệt với mặt hàng xăng còn bị đánh thêm 10% thuế TTĐB. Như vậy, trung bình mỗi lít xăng đang phải gánh đến 6.500 đồng tiền thuế, phí, tương đương gần 40% giá bán.
“Đây là một gánh nặng thực sự đối với người tiêu dùng, DN vận tải. Trong đó, một mặt hàng thiết yếu như xăng lại bị đánh thuế TTĐB là rất vô lý. Bởi bản chất của thuế TTĐB là thu trên các mặt hàng không khuyến khích sử dụng, hàng xa xỉ như rượu bia, thuốc lá...
Trong khi đó, xăng là loại nhiên liệu thiết yếu nhất phục vụ cho nhu cầu lưu thông, sản xuất, được sử dụng đại trà và quan trọng nhất mọi sự biến động giá xăng đều tác động dây chuyền đến giá vận tải, giá cả hàng hóa. Thế mà lại thu thuế TTĐB với xăng và đánh đồng mặt hàng thiết yếu này với thuốc lá, rượu Tây... là không hợp lý và không đúng bản chất của loại thuế này.
Do đó, cần nhìn nhận lại về mặt hàng xăng dầu và vai trò của nó trong đời sống xã hội cũng như sản xuất kinh tế để áp những loại thuế, phí một cách hợp lý. Nếu bỏ thuế TTĐB cũng là một cách để kéo giảm giá xăng hiện nay”, ông Trung nói.
TS Lưu Bích Hồ, nguyên Viện trưởng Viện Chính sách chiến lược, Bộ Kế hoạch - Đầu tư cũng nhận định việc thu thuế TTĐB đồng nghĩa với việc nhà nước hạn chế tiêu thụ xăng, một mặt hàng thiết yếu trong lưu thông, là không hợp lý.
Theo chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long, rất cần thiết phải bỏ thuế TTĐB trong xăng. Nhưng do thuế TTĐB đã được quy định trong luật, muốn sửa luật phải chờ Quốc hội trong khi thuế nhập khẩu nằm trong tầm tay điều tiết của Bộ Tài chính, có thể giảm ngay và giảm sâu để giảm sức ép tăng giá xăng.
TS Lưu Bích Hồ cho rằng có thể sớm xin ý kiến Quốc hội để xem xét giảm, thậm chí bãi bỏ thuế TTĐB trong giá xăng. “Có cảm giác cơ quan quản lý chỉ tính toán kinh tế đơn thuần, mà không tính tới lợi ích chung để ổn định giá xăng dầu hơn, nếu tăng lên mãi sẽ rất phức tạp cho an sinh xã hội”, ông Hồ nhìn nhận.
Chuyên gia về giao thông Nguyễn Minh Đồng (Việt kiều Đức) đề nghị bên cạnh việc cân nhắc bỏ thuế TTĐB trong xăng, cần xem lại khoản trích cho quỹ bình ổn giá xăng dầu được thu từ nhiều năm nay.
Về bản chất, quỹ bình ổn là khoản tiền tính vào giá bán xăng dầu và người tiêu dùng phải chịu, hay nói cách khác, người tiêu dùng phải ứng trước một khoản tiền để các DN đầu mối nhập khẩu xăng, dầu lập quỹ. Khi giá thế giới giảm, thuế nhập khẩu trong nước không tăng, DN có lãi thì phải trích vào quỹ bình ổn giá một khoản tiền theo quy định của Bộ Tài chính. Ngược lại, khi DN lỗ thì sẽ trích từ quỹ để bù lỗ. Song, thực tế những năm qua quỹ này gần như không có tác dụng gì trong việc điều tiết giá cả và thị trường xăng dầu.
Ngoài ra, theo ông Đồng, nếu so sánh với thế giới, xăng VN còn rất “đắt” ở phần chi phí và lợi nhuận cho DN xăng dầu. “Xăng ở các nước tiên tiến chất lượng tốt hơn gấp nhiều lần, đạt tiêu chuẩn Euro 5 - 6, trong khi xăng ở VN chỉ đạt Euro 2. Chi phí nhân công, thiết bị chuyên chở của các nước cũng đắt đỏ hơn VN (giá một chiếc xe bồn vận chuyển đạt tiêu chuẩn ở các nước châu Âu lên đến 1 triệu USD, lương của một nhân viên bán xăng cũng 3.000 - 4.000 USD/tháng).
Ở VN, chất lượng thấp hơn nhưng giá xăng dầu vẫn đắt đỏ tương đương với các nước tiên tiến, như vậy vấn đề nằm ở chi phí và lợi nhuận của các DN kinh doanh xăng dầu hiện nay. Nói cách khác là bộ máy DN hoạt động kém hiệu quả và lợi nhuận DN còn mập mờ. Cần nói thêm, các hãng kinh doanh xăng dầu trên thế giới không bao giờ thua lỗ, thậm chí một hãng xăng dầu lớn của Mỹ còn có thể đạt lợi nhuận 34 tỉ USD/quý”, ông Đồng phân tích.
Theo chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long, sự rối loạn, thiếu minh bạch của thị trường xăng dầu đang đặt ra yêu cầu phải sớm sửa đổi Nghị định 84. Ông Long phân tích, Nghị định 84 sửa đổi phải minh bạch được 3 yếu tố lớn: ai định giá, giá cơ sở và lỗ lãi kinh doanh của DN đầu mối.
Về yếu tố “ai định giá”, quy định điều chỉnh theo 3 bước (0 - 7%) cho DN tự định giá, dù biên độ rất nhỏ nhưng vẫn là sai so với luật Giá, chưa kể DN chỉ cần lách quy định này, 10 ngày điều chỉnh 1 lần dưới 7% cũng đủ làm người tiêu dùng chóng mặt. Trên nguyên tắc, với các sản phẩm mang tính độc quyền như xăng, nhà nước vẫn phải định giá. Việc duy trì cơ chế nửa vời, lưỡng tính (cho DN tự định giá, nhưng vẫn phải xin ý kiến của nhà nước) dễ gây tiêu cực, điều phối không nhịp nhàng, mà hệ lụy phát sinh là tình trạng găm hàng vừa qua.
Đặc biệt, phải xem xét các yếu tố cấu thành giá cơ sở đã hợp lý chưa. "Đáng sợ nhất là có sự móc nối giữa cơ quan chức năng và DN độc quyền", ông Long nói.
Trong 9 yếu tố cấu thành giá cơ sở, thuế nhập khẩu có thể điều hành linh hoạt, nhịp nhàng theo thị trường. Việc điều hành cứng nhắc theo barem thuế hiện nay, đang gây nhiều khó khăn, bất cập cho DN, người dân và nền kinh tế. Ở những thời điểm khó khăn, nhà nước phải cùng chia sẻ, tháo gỡ khó khăn cho DN. Mặt khác, giá nhập khẩu của DN đang rất mập mờ.
“Giá nhập khẩu được tính 30 ngày bình quân theo giá Platt’s Singapore, nhưng căn cứ tính giá này đã chuẩn chưa, khi DN đang nhập từ nhiều nguồn khác nhau, không chỉ riêng Singapore?”, ông Long nêu vấn đề. Theo chuyên gia này, giá nhập khẩu cần căn cứ dựa trên giá nhập khẩu thực tế của DN (việc kiểm soát có thể dựa trên số liệu từ hải quan).
Một chuyên gia khác cho rằng, cần quy định lại mức thù lao của đại lý, tránh tình cảnh chạy đua hoa hồng, dẫn tới đẩy chi phí giá thành của DN lên cao hơn nhiều so với quy định, gây khó khăn cho giám sát với lỗ, lãi thực của DN. Đồng thời, phải quy định rõ định mức hao hụt, không thể để DN tự xây dựng, ban hành và thực hiện, có nguy cơ đẩy định mức hao hụt lên cao, nâng chi phí kinh doanh. (Thanh Niên 31/8) đầu trang(

CHÍNH SÁCH ĐỊA PHƯƠNG
Ngày 30.8, Bảo hiểm xã hội tỉnh Quảng Nam tổ chức trao miễn phí thẻ bảo hiểm y tế cho các hộ cận nghèo tại xã Quế Châu (huyện Quế Sơn, Quảng Nam).
Đợt này có 150.000 người dân thuộc gia đình cận nghèo được cấp thẻ miễn phí. Từ đầu năm đến nay, toàn tỉnh Quảng Nam có 147.257 người thuộc gia đình cận nghèo được cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí, đạt 76.8% so với số được phê duyệt, tăng gần 4 lần so với năm 2011.
Đến nay toàn tỉnh đã có hơn 1.100.000 đối tượng có thẻ bảo hiểm y tế, chiếm hơn 78% dân số, trong đó có gần 400.000 thẻ bảo hiểm y tế cấp cho người nghèo, cận nghèo. (Nông Thôn Ngày Nay 31/8) đầu trang(

PHÁP LUẬT
Chiều 30/8, Hội đồng xét xử phiên phúc thẩm đã tuyên bố bác toàn bộ nội dung kháng cáo và giữ nguyên phán quyết của bản án sơ thẩm đối với 8 bị cáo trong vụ án “Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin).
Trên cơ sở đánh giá toàn diện hồ sơ, chứng cứ vụ án và kết quả thẩm vấn, tranh tụng; xem xét phần bào chữa của Luật sư; đại diện Viện Kiểm sát, nguyên đơn dân sự, lời khai của người làm chứng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định, tại phiên tòa phúc thẩm, hầu hết các bị cáo còn lại đều đã thừa nhận hành vi phạm tội, phù hợp với bản án hình sự sơ thẩm đã tuyên.
Hành vi của Phạm Thanh Bình, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinashin và các bị cáo trong vụ án này diễn ra ở nhiều nơi, nhiều địa phương trên địa bàn cả nước. Ngoài thiệt hại về tiền của, tài sản của Nhà nước, hành vi phạm tội của các bị cáo còn làm đình trệ sản xuất kinh doanh, gây ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư đối với ngành công nghiệp tàu thủy Việt Nam và nền kinh tế Việt Nam; ảnh hưởng to lớn đến sản xuất, đời sống của hàng chục ngàn lao động; gây dư luận xấu, sự bất bình, giảm sút niềm tin trong xã hội.
Trong vụ án này, bị cáo Phạm Thanh Bình là người được giao trọng trách đứng đầu Tập đoàn nhưng đã không làm tròn nhiệm vụ được giao; có nhiều hành vi sai phạm gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng; thuộc trường hợp phạm tội nhiều lần. Bản án sơ thẩm đã cân nhắc các tình tiết giảm nhẹ của bị cáo và mức án sơ thẩm đối với bị cáo là phù hợp; thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật, đồng thời có tác dụng giáo dục, răn đe và phòng ngừa chung.
Trong quá trình xét xử phúc thẩm, các bị cáo Trần Văn Liêm, Trần Quang Vũ, Tô Nghiêm, Nguyễn Văn Tuyên, Hoàng Gia Hiệp, Đỗ Đình Côn không đưa ra được căn cứ mới để giảm nhẹ mức án cùng số tiền phải bồi thường. Hội đồng xét xử cho rằng, bản án của tòa sơ thẩm đối với các bị cáo này là có cơ sở.
Riêng bị cáo Trịnh Thị Hậu, quá trình thẩm vấn, tranh tụng tại phiên tòa phúc thẩm đã làm rõ, bị cáo Hậu đã gây thiệt hại tại 2 dự án với số tiền hàng chục tỷ đồng của nhà nước. Hội đồng xét xử kết luận mức án tại phiên sơ thẩm dành cho Trịnh Thị Hậu là phù hợp và không oan cho bị cáo.
Trước khi hội đồng xét xử phiên tòa phúc thẩm vụ Vinashin nghị án, các bị cáo đã nói lời cuối cùng. Cựu chủ tịch Vinashin Phạm Thanh Bình xin chịu trách nhiệm về tất cả hành vi của mình, đồng thời xin lỗi về việc không thực hiện được chức năng, nhiệm vụ Đảng, Nhà nước và nhân dân giao.
Bị cáo Bình cũng gửi lời xin lỗi đến toàn thể cán bộ, nhân viên, công nhân của Tập đoàn Vinashin và xin lỗi các bị cáo khác trong vụ án. Bị cáo Bình xin hội đồng xét xử giảm nhẹ hình phạt và miễn trách nhiệm dân sự. Các bị cáo khác cũng xin được hưởng sự khoan hồng của pháp luật.
Hội đồng xét xử phúc thẩm quyết định không chấp nhận kháng cáo của các bị cáo; giữ nguyên bản án sơ thẩm về hình phạt và mức bồi thưởng trách nhiệm dân sự.
Theo đó, bị cáo Phạm Thanh Bình lĩnh mức án 20 năm tù. Bị cáo Trần Văn Liêm (nguyên Trưởng ban kiểm soát Vinashin, nguyên Giám đốc Công ty Viễn Dương) lĩnh án 19 năm tù; Trần Quang Vũ (nguyên Tổng giám đốc Vinashin, nguyên Tổng giám đốc Tổng công ty Nam Triệu) 11 năm tù; Tô Nghiêm (nguyên Chủ tịch Công ty TNHH Công nghiệp tàu thủy Cái Lân, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư phát triển khu kinh tế Hải Hà, Quảng Ninh) 18 năm tù;
Nguyễn Văn Tuyên (nguyên Giám đốc Công ty Công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh) 16 năm tù; Trịnh Thị Hậu (nguyên Tổng Giám đốc Công ty Tài chính TNHH MTV Công nghiệp tàu thủy) 14 năm tù; Hoàng Gia Hiệp (nguyên Phó Tổng Giám đốc Công ty Tài chính TNHH MTV Công nghiệp tàu thủy, Giám đốc Công ty cho thuê tài chính Công nghiệp tàu thủy) 13 năm tù; Đỗ Đình Côn (nguyên Kế toán trưởng, Phó Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh) 10 năm tù.
Về trách nhiệm dân sự, tòa tuyên bị cáo Phạm Thanh Bình và Trần Văn Liêm chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại trong vụ mua tàu Hoa Sen số tiền hơn 991 tỉ đồng (mỗi bị cáo hơn 495 tỉ đồng) cho Cty TNHH MTV vận tải Viễn dương – Vinashin.
Bị cáo Phạm Thanh Bình, Nguyễn Văn Tuyên phải bồi thường mỗi người gần 14 tỉ đồng và Đỗ Đình Côn phải bồi thường 6,9 tỉ đồng cho Cty CP CNTT Hoàng Anh tổng số tiền hơn 34 tỉ đồng trong dự án Nhà máy nhiệt điện Sông Hồng.
Toà cũng buộc bị cáo Phạm Thanh Bình và Tô Nghiêm phải bồi thường cho Cty TNHH MTV CNTT Cái Lân số tiền 33,6 tỉ đồng trong dự án Nhà máy nhiệt điện diesel Cái Lân và buộc bị cáo Trần Quang Vũ phải bồi thường cho Tổng Cty CNTT Nam Triệu số tiền 24,4 tỉ đồng cho việc bán vỏ tàu Bạch Đằng Giang. (Chính phủ 30/8; Lao Động 31/8; Thanh Niên 31/8, Tr5; Tiền Phong 31/8; Tuổi Trẻ 31/8; Nhân Dân 31/8) đầu trang(
Ngày 30.8, tin từ Công an huyện Bố Trạch cho biết, đang điều tra vụ một nhóm đối tượng tấn công cán bộ nhân viên Lâm trường Bố Trạch (Cty TNHH MTV lâm công nghiệp Bắc Quảng Bình) trong khi đang làm nhiệm vụ.
Theo đó, khoảng 10h30 ngày 23.8, anh Nguyễn Thế Anh (Trạm trưởng trạm Quản lý bảo vệ (QLBV) rừng Khe Sến), Trần Xuân Tứ (Trạm phó trạm QLBV rừng Khe Sến), Pham Văn Nam (Trạm trưởng trạm QLBV rừng Ngọn Rào) và Trần Đình Hưng (NV trạm Ngọn Rào) cùng các nhân viên khác của lâm trường trong khi đang tiến hành trồng rừng tại TK 221 thì bị một nhóm đối tượng đến tấn công, đánh đập khiến các anh bị thương nặng.
Trước đó, ngày 24.8, anh Trần Đình Nam - Trưởng phòng Tổ chức Hành chính và Quản lý bảo vệ rừng, Lâm trường Bố Trạch - đã bị một số đối tượng đánh khiến anh Nam bị thương nặng. (Lao Động 31/8) đầu trang(
Ngày 30/8, TAND tỉnh Hà Tĩnh đã xét xử lưu động vụ án hình sự Nguyễn Thị Phương Hoa (SN 1972) trú tại tổ 4, phường Trần Phú, TP Hà Tĩnh, nguyên Kế toán Trưởng kiêm thủ quỹ Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh, phạm tội “lừa đảo và chiếm đoạt tài sản” và “tham ô tài sản”.
Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Phương Hoa 23 năm tù. Ngoài ra, bị cáo Hoa còn phải bồi thường cho các bị hại 4,606 tỷ đồng và 420 triệu đồng cho Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Hà Tĩnh.
Theo cáo trạng: Ttừ năm 2005 - 2008, Nguyễn Thị Phương Hoa đã dùng thủ đoạn vay tiền với lãi suất cao để chi tiêu cá nhân. Đến năm 2009, do lãi suất tăng cao cộng với các khoản nợ ngày càng lớn, Hoa không còn khả năng trả nợ. Để có tiền trả những món nợ đã vay trước đó và dùng để chi tiêu cá nhân, với thủ đoạn lừa dối người khác là vay tiền cho cơ quan mua sắm máy móc trang thiết bị y tế, vay tiền với lãi suất cao, vay của người trước trả cho người sau để tạo uy tín, Hoa đã chiếm đoạt tiền của 15 người với tổng số tiền trên 8,8 tỷ đồng và một lượng vàng.
Bị cáo Hoa còn lợi dụng chức vụ kế toán cơ quan, giả mạo chữ ký lãnh đạo để lập giấy tờ giả mạo chiếm đoạt của Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Hà Tĩnh 470 triệu đồng. Nguyễn Thị Phương Hoa đã bị Công an tỉnh Hà Tĩnh bắt tạm giam ngày 22/12/2011. (Thanh Tra 31/8) đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Ngày 29.8, báo chí đưa tin lần đầu tiên Đại tướng Phùng Quang Thanh - ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Quốc phòng, ký một quyết định có thể nói là rất “kỳ lạ”: Tiếp nhận bổ sung thí sinh Ngô Văn Thuận ở Nghệ An vào làm học viên Trường Sĩ quan Tăng - Thiết giáp.
Nói quyết định này là “kỳ lạ” đối với ông Thanh - và chắc chắn cũng rất “kỳ lạ” đối với các Bộ trưởng Quốc phòng tiền nhiệm, là bởi theo phân công chức năng nhiệm vụ, công việc của một Bộ trưởng Quốc phòng phải rất to tát, vĩ mô, chứ không phải một việc cỏn con như tiếp nhận một học viên vào trường sĩ quan quân đội! Vậy mà cũng thật kỳ lạ, quyết định đó ngay lập tức nhận được sự ủng hộ gần như tuyệt đối cả trong và ngoài quân đội, cũng như rộng rãi dư luận xã hội. Vì sao?
Ngô Văn Thuận là một cậu học trò 18 tuổi ở vùng đất sỏi đá huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Nhà rất nghèo, nhưng với ước mơ cháy bỏng được vào đại học, kỳ thi tuyển sinh năm nay Thuận đã đạp xe hơn 300km từ quê ra tận Hà Nội để thi vào Trường Sĩ quan Lục quân I, với vẻn vẹn 30.000 đồng trong túi.
Lý do Thuận chọn trường này vì đây là trường quân đội, không thu học phí, nên con em các gia đình nông dân nghèo như Thuận có thể theo học. Kết quả Thuận đạt 14 điểm, thiếu nửa điểm để đậu. Không nản chí, Thuận cho biết sẽ vào miền Nam đi làm, dành dụm tiền để sang năm tiếp tục thi.
Như Bác Hồ đã dạy, quân đội ta là quân đội nhân dân, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân phục vụ. Đánh đông dẹp bắc ở đâu chăng nữa mà không gần dân, không thấu hiểu, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn của mỗi người dân thì chưa thể gọi là quân đội nhân dân.
Ngược lại, nếu quân đội biết quan tâm tới dân thì người dân sẵn sàng “xẻ cửa xẻ nhà” cho quân đội như trong thời chiến, sẵn sàng tiếp tục gửi những người con ưu tú nhất vào quân đội như hiện nay. Vị lãnh đạo cao nhất cũng cần phải quan tâm tới những người dân bé nhỏ, thiệt thòi nhất. Đó mới là kế “sâu rễ, bền gốc” của mọi chính sách.
Tiếc là trong bối cảnh hiện nay, không phải vị lãnh đạo nào cũng biết chia sẻ với dân như vậy. Trong trường hợp này, có thể nói, quyết định của Bộ trưởng Quốc phòng - vị Tổng Tư lệnh của Quân đội Nhân dân Việt Nam, tuy “kỳ lạ” nhưng lại rất đỗi bình thường, rất hợp lòng dân.
Và hoàn toàn có cơ sở để tin rằng, cậu học trò nghèo hiếu học đó, khi đã cảm nhận được ân tình của quân đội và xã hội dành cho mình, sẽ phấn đấu, tu dưỡng để trở thành một người lính tốt, một công dân tốt, để mai này phụng sự đất nước, phụng sự nhân dân. (Nông Thôn Ngày Nay 31/8) đầu trang(

NHÌN RA THẾ GIỚI
Để tăng uy tín trong dân chúng, Thủ tướng Thái Lan đang nỗ lực đẩy mạnh chiến dịch bài trừ tham nhũng vốn hoành hành tại nước này lâu nay.
Một du khách Việt Nam là anh T. cho biết mình suýt bị phạt 500 baht (350.000 đồng) vì tội vứt rác bừa bãi tại Thái Lan. Tuy nhiên, nhờ biết cách “thương lượng” nên anh được cảnh sát du lịch nước này đồng ý giảm mức phạt còn 200 baht với điều kiện không ghi biên bản để bỏ túi riêng. Thực tế, nhiều cảnh sát Thái Lan nhận tiền của những người vi phạm giao thông, người bán rong, quán bar trái quy định, lao động bất hợp pháp… Dần dần, người Thái xem đó là bình thường.
Trung tâm ABAC của Trường Assumption University của Thái Lan đưa ra một cuộc khảo sát khá bất ngờ. Đó là 63,4% người được hỏi cho là tham nhũng chẳng phải vấn đề lớn nếu như giới chức tham nhũng có làm lợi cho đất nước. Tuy nhiên, tiến sĩ Sungsidh Pirivaragsan, Hiệu trưởng Trường cao đẳng Cải tiến xã hội thuộc Đại học Rangsit, nhận định với Thanh Niên rằng: “Chính suy nghĩ này làm tệ tham nhũng ở Thái Lan không bị đẩy lùi mà còn nghiêm trọng hơn”.
Ông Phongsak Assukul, Chủ tịch Vụ Thương mại thuộc Phòng Thương mại Thái Lan, cho biết tham nhũng đang là gánh nặng cho doanh nghiệp và gánh nặng đó tăng lên mỗi năm. Giới doanh nghiệp ở Thái Lan phải tốn 30% trong tổng chi tiêu để “bôi trơn”, con số này tăng quá nhanh so với mức 5-10% cách đây 10 năm. Theo đó, chi phí bôi trơn chiếm khoảng 2,18 - 2,54% GDP của Thái Lan, tương đương 250 - 300 tỉ baht (khoảng 180.000 - 210.000 tỉ đồng).
Trước thực trạng trên, chính phủ đảng Puea Thai bị chỉ trích là chưa làm gì tích cực để chống tham nhũng. Một cuộc khảo sát của Phòng Thương mại Thái Lan cho thấy người dân chỉ chấm 4,99/10 điểm về công tác chống tham nhũng của chính phủ sau một năm cầm quyền. Trong bảng xếp hạng chỉ số tham nhũng quốc tế CPI hồi năm ngoái, Thái Lan đứng ở hạng thứ 80, trong số 178 quốc gia và vùng lãnh thổ, tụt hai bậc so với năm 2010.
Vì thế, Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra phát động chiến dịch quốc gia chống tham nhũng mang tên “Stop Corruption” và kêu gọi người dân ủng hộ điều này. Thủ tướng Yingluck vừa đăng đàn kêu gọi người dân giúp đỡ, bà nói: “Chiến dịch chống tham nhũng của chính phủ sẽ không thành công nếu không có sự giúp đỡ của người dân và khi tham nhũng hoành hành không còn ai muốn đến với chúng ta và kinh tế Thái Lan sẽ thụt lùi”.
Để làm điều này, chính phủ Thái Lan khởi động các hệ thống kênh để người dân liên lạc tố cáo tham nhũng gồm tổng đài 1206, trang mạng Facebook và Twitter. Đặc biệt chính phủ cho lắp đặt 181 máy báo tham nhũng trên 77 tỉnh thành của cả nước.
Máy sẽ quét thẻ chứng minh nhân dân (điện tử) của người dân để xác nhận danh tính rồi tiếp nhận thông tin tố cáo tham nhũng. Cả 3 hệ thống nhận thông tin để chuyển về cho cơ quan phụ trách tham nhũng quốc gia hoặc các tỉnh, thành, bộ ngành xử lý. Tuy nhiên, cơ quan chức năng không phản hồi cho người dân về kết quả xử lý thông tin tố cáo, để giữ kín cho đến khi tòa án xét xử các vụ tham nhũng.
Chính phủ Thái Lan khuyến khích thành lập các tổ chức xã hội và doanh nghiệp giám sát tham nhũng. Kèm theo đó là các hình phạt nặng dành cho những ai vi phạm. Hồi tháng 7, Chủ tịch thượng viện Thái Lan Thiradet Meephian bị tuyên phạt 2 năm tù vì tội tự nâng lương cho bản thân. Thủ tướng Yingluck đặt mục tiêu đẩy lùi tệ nạn này trong nhiệm kỳ của bà. Tuy nhiên tiến sĩ Sungsidh nhận định đây là mục tiêu quá sức đối với bà Yingluck.
Theo ông, nhiều vụ bê bối liên quan đến các dự án, chương trình lớn của chính phủ như trợ giá gạo, đền bù lũ lụt, trang bị máy laptop cho học sinh tiểu học… vẫn chưa bị xét xử. Tiến sĩ Sungsidh nhận định rằng: “Cần có những tổ chức chống tham nhũng độc lập với chính phủ”. (Thanh Niên 31/8) đầu trang(./.
Biên tập: Nguyễn Mai