Xem ngày trước
ĐIỂM BÁO
Xem ngày kế tiếp

Ngày 27 tháng 05 năm 2016
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ – SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG

BẢO VỆ RỪNG
Trên địa bàn Bắc kạn từ ngày 24 đến 7 giờ ngày 25/5 đã diễn ra những cơn mưa rải rác với lưu lượng từ 25 - 40mm trên khắp 8 huyện, thành phố trong tỉnh.
Một số địa phương có lượng mưa lớn như: Chợ đồn, Chợ Mới với lượng mưa đo được từ 31 - 40mm. Các địa phương khác như Bạch Thông, Ngân Sơn, Thành phố Bắc Kạn lượng mưa phổ biến từ 25 đến 30mm.
Trận mưa này thật sự quý giá vì nó đã giúp người dân Bắc Kạn giải cứu cho nhiều diện tích lúa và ngô xuân đang bị hạn dần phục hồi. Bên cạnh đó, cơn mưa đã góp phần cứu những cánh rừng trước nguy cơ bị cháy do nắng hạn kéo dài, đồng thời bổ sung nguồn nước cho các sông suối đang dần bị cạn kiệt. (Đài Phát Thanh Và Truyền Hình Bắc Kạn 26/5) đầu trang(
Để bảo đảm cho diện tích rừng trên địa bàn sinh trưởng và phát triển tốt, mang lại hiệu quả kinh tế cao, huyện Bố Trạch đã triển khai nhiều giải pháp trồng, chăm sóc, quản lý và đặc biệt là các biện pháp phòng cháy, chữa cháy rừng (PCCCR) trong mùa khô nhằm hạn chế thấp nhất thiệt hại do cháy rừng gây ra.
Bố Trạch là một trong những địa phương có diện tích rừng và đất lâm nghiệp lớn của tỉnh. Để chủ động trong công tác PCCCR, ngay từ đầu mùa khô năm 2016, huyện đã củng cố, kiện toàn 33 Ban chỉ huy các vấn đề cấp bách trong bảo vệ rừng và PCCCR các cấp trên địa bàn.
Thời gian qua, Hạt Kiểm lâm huyện đã chủ động phối hợp với các cơ quan chức năng thực hiện tốt công tuyên truyền, phổ biến giáo dục pháp luật về bảo vệ rừng, PCCCR, trong đó chú trọng các xã có diện tích đất rừng lớn như: Xuân Trạch, Lâm Trạch, Sơn Trạch, Thượng Trạch, Hưng Trạch, Phú Định, Tây Trạch, Thanh Trạch, Vạn Trạch và Cự Nẫm... Công tác xử lý nguồn vật liệu cháy trong rừng trước mùa nắng nóng cũng được huyện Bố Trạch chú trọng, bởi đây cũng chính là một trong những biện pháp phòng cháy có hiệu quả.
UBND huyện đã chỉ đạo Hạt Kiểm lâm tăng cường cán bộ về địa bàn các xã, các chi nhánh lâm trường, xí nghiệp, kiểm tra các khu rừng xung yếu, những khu rừng có nguy cơ cháy cao. Đến cuối tháng 3 năm 2016, toàn huyện đã xử lý thực bì 14.069,61 ha trên tổng số 21.706,45 ha rừng trồng (đạt tỷ lệ 64,82%).
Cùng với đó, việc xây dựng, tu sửa các công trình phục vụ PCCCR được quan tâm đầu tư. Hiện toàn huyện có 8 chòi canh lửa rừng, hơn 50km đường băng cản lửa và trên 70 bảng quy ước bảo vệ rừng, biển niêm yết cấm lửa được bố trí tại các vùng có rừng thông trồng tập trung, gần khu dân cư nhiều người qua lại.
Nhằm hạn chế đến mức thấp nhất các thiệt hại do cháy rừng gây ra trong năm 2016, huyện Bố Trạch tập trung thực hiện các nhiệm vụ trọng tâm. Đó là, chú trọng nâng cao vai trò trách nhiệm của chủ rừng trong PCCCR; thực hiện đầy đủ các quy định về phòng cháy rừng như xây dựng đường băng cản lửa, chòi canh lửa...; tổ chức tuyên tuyền vận động dân cư sống trong rừng và gần rừng, ven rừng thực hiện tốt công tác PCCCR, thành lập và kiện toàn Ban chỉ huy và các tổ, đội PCCCR; kiểm tra đôn đốc thực hiện tốt các quy định về PCCCR trên địa bàn nhằm phát hiện sớm, thông tin nhanh và tổ chức cứu chữa kịp thời khi có sự cố.
Đặc biệt, trong tình huống xảy ra cháy rừng, chủ rừng phải huy động lực lượng, phương tiện, dụng cụ tại chỗ để chữa cháy, kịp thời báo UBND xã nơi có rừng đồng thời báo với Ban chỉ huy PCCCR huyện thông qua Hạt Kiểm lâm huyện biết để chỉ đạo, điều hành các lực lượng phối hợp. Trường hợp cháy lớn cần phải huy động lực lượng, phương tiện ở địa phương khác tham gia chữa cháy.
Bên cạnh đó, huyện chú trọng tăng cường công tác kiểm tra, chỉ đạo cơ sở và các chủ rừng trên địa bàn thực hiện phương châm “4 tại chỗ” trong PCCCR; đẩy mạnh công tác giao đất, giao rừng cho các hộ gia đình để trồng rừng, khoanh nuôi, bảo vệ và phát triển rừng nhằm tạo thêm công ăn việc làm góp phần xóa đói giảm nghèo, từ đó người dân có trách nhiệm bảo vệ rừng, PCCCR tốt hơn.
Huyện cũng yêu cầu các chủ rừng bố trí lực lượng thường xuyên canh gác 24/24 giờ trong ngày vào mùa nắng nóng để cảnh báo kịp thời khi có dấu hiệu cháy rừng xảy ra; thực hiện tốt chế độ khen thưởng đối với các tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong công tác tham gia chữa cháy rừng; tổ chức điều tra và xử lý nghiêm minh các đối tượng vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng theo thẩm quyền... (Báo Quảng Bình 26/5) đầu trang(
Ngày 25/5, tại trường THCS Huỳnh Đình Túc, phường Hương Hồ, Hạt kiểm lâm thị xã Hương Trà đã tổ chức hội thi tuyên truyền bảo vệ rừng - PCCCR năm 2016.
Với chủ đề “Rừng xanh quê em”, hội thi đã thu hút 120 em học sinh của trường THCS Huỳnh Đình Túc và nhân dân phường Hương Hồ tham gia ở 3 phần thi: phần thi kiến thức tổng hợp, phần thi giải đáp ô chữ và phần thi vẽ tranh.
Nội dung của hội thi tập trung vào tuyên truyền các chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước liên quan đến công tác bảo vệ rừng, phòng cháy chữa cháy rừng, bảo tồn động vật hoang dã, các nguyên nhân dẫn đến cháy rừng…
Thông qua hội thi nhằm giúp các em học sinh và nhân dân trên địa bàn nâng cao ý thức chấp hành pháp luật về bảo vệ rừng, PCCCR cũng như phát huy tốt hơn vai trò của người tuyên truyền viên trong việc vận động người thân gia đình và cộng đồng dân cư thực hiện tốt thông điệp “ bảo vệ rừng là bảo vệ chính cuộc sống của mỗi chúng ta”. (Cổng Thông Tin Điện Tử Tỉnh Thừa Thiên – Huế 26/5) đầu trang(
Sáng 25.5, UBND huyện Phú Ninh tổ chức hội nghị tổng kết công tác phòng chống thiên tai, tìm kiếm cứu nạn và quản lý bảo vệ, phát triển rừng năm 2015, triển khai phương hướng, nhiệm vụ năm 2016.
Trong năm 2015, do đợt mưa lớn kéo dài từ 24 đến 28.3 đã làm thiệt hại nặng nề đến sản xuất và sinh hoạt của người dân, ước thiệt hại khoảng 30 tỷ đồng.
Trên lĩnh vực quản lý bảo vệ và phát triển rừng, trong năm qua, Hạt Kiểm lâm huyện đã thực hiện tốt việc quản lý và phát triển rừng. Trên địa bàn huyện đã khai thác 67.328m3 gỗ từ rừng trồng; tổ chức trồng mới và trồng lại rừng sau khai thác hơn 900ha. Công tác tuần tra, kiểm soát rừng được chú trọng với hơn 43 đợt kiểm tra, truy quét đối tượng khai thác rừng trái phép… (Báo Quảng Nam 26/5) đầu trang(
Lãnh đạo Chi cục kiểm lâm Thanh Hóa thông tin, Quyết định kỷ luật vụ việc trên áp dụng cho 4 cán bộ kiểm lâm do có hành vi để lọt xe chở gỗ quan nhiều trạm kiểm lâm và bị bắt giữ lại huyện Ngọc Lặc từ ngày 4/4.
Bốn cán bộ kiểm lâm chịu hình thức kỷ luật khiển trách gồm ông Nguyễn Duy Vĩnh, Hạt trưởng kiểm lâm Lang Chánh; ông Đỗ Đức Hải, Hạt phó kiểm lâm Ngọc Lặc; ông Lê Tiến Quế, Trạm trưởng trạm kiểm lâm Mỹ Tân (Ngọc Lặc); ông Phan Thắng Thế, kiểm lâm viên Trạm kiểm lâm Mỹ Tân (Ngọc Lặc).
Ngoài ra, số lượng gỗ lậu khoảng 5m3 gồm táu, sến, mài lái, trai lí đã bị tịch thu. Đồng thời UBND tỉnh Thanh Hóa ra quyết định phạt chủ xe chở gỗ lậu là ông Trần Thanh Tùng (SN 1983, ở thị trấn Lang Chánh) 100 triệu đồng theo khung quy định.
Trước đó, như Pháp Luật Plus đã đưa tin, ngày 4/4/2016, nhận được nguồn tin báo từ quần chúng, Chi cục kiểm lâm Thanh Hóa phối hợp với Hạt kiểm lâm huyện Thọ Xuân cho dừng xe tải mang BKS 36C-15296 trên trên QL 15A, đoạn đi qua xã Ngọc Khuê (huyện Ngọc Lặc) để kiểm tra, thì phát hiện trên xe chở 5m3 gỗ quý.
Chủ xe Trần Thanh Tùng Trần không xuất trình được giấy tờ vận chuyển gỗ hợp pháp và khai nhận chở gỗ từ xã Yên Khương (huyện Lang Chánh) về. Điều đáng nói là xe gỗ lậu đã lưu thông trót lọt qua khá nhiều trạm kiểm lâm như Yên Thắng, Trí Nang (Lang Chánh) và trạm Mỹ Tân (huyện Ngọc Lặc) rồi mới bị bắt.
Dự luận cho rằng, mức khiển trách đối với các cán bộ kiểm lâm là quá nhẹ, chưa đủ tính răn đe. Vì nhiều nguồn tin cho rằng, nếu không có sự móc ngoặc, làm ngơ của lực lượng kiểm lâm, thì xe gỗ lậu không thể đi trót lọt qua nhiều trạm kiểm lâm một cách bất thường như thế. (Pháp Luật + 27/5; Đời Sống Và Pháp Luật 26/5; Nông Nghiệp Việt Nam 26/5) đầu trang(
Nhiều cánh rừng thông tại Đà Lạt và huyện Lạc Dương của tỉnh Lâm Đồng đã không còn giữ được nguyên vẹn hình hài vốn có của nó mà bị “tùng xẻo” để tạo mặt bằng lấy đất sản xuất nông nghiệp.
Điểm nóng về tình trạng san ủi đất tại khu vực hồ Đan Kia – Suối Vàng, huyện Lạc Dương chưa kịp lắng xuống thì nhiều đồi thông tại TP Đà Lạt vốn đẹp như tranh vẽ lại bị “tùng xẻo”.
Rừng thông tại khu vực núi Hòn Bồ, thuộc phường 12, TP Đà Lạt, thuộc Ban quản lý rừng Lâm Viên quản lý, gần đây bị đầu độc, đốn hạ. Nhiều hộ dân đã ngang nhiên lấn chiếm đất rừng, cho xe tới xúc, san ủi tạo mặt bằng.
Không ít vị trí việc lấn chiếm, san ủi đã lên tới quá lưng chừng nửa quả đồi thông. Đứng trên một cao điểm, phóng tầm mắt xuống phía các thung lũng thấy lỗ chỗ từng mảng đất đỏ tươi rói mới bị máy móc đào bới, xới tung, nhiều nơi nhà kính đã nhanh chóng mọc lên.
Không ít du khách tìm tới vùng này chụp ảnh sương sớm phản ánh, các quả đồi thông khu vực này đều đã bị “cưa chân” dẫn đến “khuyết tật”, làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên, mượt mà của rừng thông Đà Lạt, xâm hại nghiêm trọng đến tài nguyên rừng.
Tương tự, những cánh rừng thông ở chân đèo Tà Nung, thuộc xã Tà Nung, TP Đà Lạt cũng đang bị “tùng xẻo”. Việc tàn sát rừng thông ở đây không diễn ra quy mô, ồ ạt mà gặm nhấm từ từ.
Thông bị giết dần bằng thuốc độc, bằng ken lớp vỏ, đổ hóa chất cho chết mòn sau một vài tháng. Thông chết tới đâu cà phê, rau màu mọc lên ở đó. Gần đây, cạnh rừng thông ở đèo Tà Nung đã xuất hiện những bãi đất quy mô lớn, diện tích lên tới cả hecta.
Nhu cầu về đất sản xuất nông nghiệp tăng mạnh khiến những cánh rừng thông tại xã Đạ Sar, huyện Lạc Dương, nơi giáp ranh với địa phận Đà Lạt cũng đang lâm nguy. Một người đàn ông đang san ủi đất ở xã Đạ Sar cho biết, ông được cấp phép san ủi đất tạo mặt bằng để sản xuất nông nghiệp.
Người này cung cấp cho phóng viên một văn bản của cơ quan chức năng cho phép san ủi 1.000m² tại một khu vực đất nông nghiệp phía dưới thung lũng cánh rừng thông. Tuy nhiên, thay vì san ủi 1.000m² như đã được cấp phép, diện tích san ủi thực tế lại lên tới trên 1ha, lấn chạm tới những gốc thông trên lưng chừng một quả đồi.
Thậm chí, tại nhiều vùng rừng thông của xã Đạ Sar, đã có người giăng thép gai quanh một khu vực nhất định để “xí phần”, đánh dấu vùng rừng thông này đã có chủ nhằm ngăn chặn người khác tới giành phần.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, khu vực rừng thông tại tiểu khu 151, phường 12, TP Đà Lạt đã được UBND tỉnh Lâm Đồng giao cho Công ty Cổ phần du lịch Thiên Đường Đà Lạt quản lý và thực hiện dự án từ năm 2008.
Như vậy, rừng khu vực này có rất nhiều cơ quan, đơn vị quản lý, trông coi, cụ thể: UBND phường 12, TP Đà Lạt, Ban Quản lý rừng Lâm viên, Hạt Kiểm lâm Đà Lạt và Công ty Cổ phần Du lịch Thiên Đường Đà Lạt.
Quanh khu vực cũng đã có một trạm quản lý, bảo vệ rừng luôn có người canh gác, trông coi. Điều lạ là rừng thông vẫn bị triệt hạ, đất rừng vẫn bị lấn chiếm, san ủi.
Thông tin mà chúng tôi có được, từ cuối năm 2015, chủ rừng tại tiểu khu 151 là Công ty Cổ phần Du lịch Thiên Đường Đà Lạt đã nhiều lần có văn bản gửi UBND phường 12, Ban quản lý rừng Lâm Viên và Hạt Kiểm lâm Đà Lạt đề nghị phối hợp cưỡng chế một số vụ lấn chiếm đất rừng mà đơn vị này phát hiện. Thế nhưng, đề nghị không được đáp ứng.
Theo chủ rừng này, hiện tại có 2 trường hợp lấn chiếm đất rừng là hộ ông Tùng và hộ ông Nguyễn Ngọc Đức, tổ Thái Phát, phường 12, TP Đà Lạt. Ông Đức lấn chiếm khoảng 2.000m² đất rừng. Việc lấn chiếm này vẫn chưa được cơ quan chức năng cưỡng chế, giải tỏa.
Trong khi đó, trao đổi với chúng tôi, ông Võ Văn Sang, Phó Chủ tịch UBND phường 12 lại cho rằng Công ty Cổ phần Du lịch Thiên Đường Đà Lạt không quản lý tốt diện tích rừng và đất rừng được giao, địa phương cũng không nhận được báo cáo vụ việc từ công ty (!?).
Riêng trường hợp hộ ông Đức lấn chiếm đất rừng, lãnh đạo UBND phường 12 cho biết đã được các cơ quan chức năng phát hiện, lập biên bản, xử phạt hành chính, buộc phải hoàn nguyên lại hiện trạng đất rừng đã lấn chiếm. Tuy nhiên, không hiểu sao diện tích đất rừng bị hộ ông Đức lấn chiếm đến nay vẫn tiếp tục được gia đình ông canh tác, sử dụng.
Trong khi các bên đang đổ lỗi cho nhau thì diện tích đất rừng thông vẫn bị nhiều hộ dân lấn chiếm, cơi nới, san ủi tạo ra những quả đồi “khuyết tật”. Những đồi thông mộng mơ, từng làm say lòng du khách Đà Lạt vẫn đang hằng ngày bị bức tử. (Công An Nhân Dân 27/5) đầu trang(
Sự việc ông Phạm Văn Cương (cán bộ tư pháp) là con trai của ông Phạm Văn Thắng - Chủ tịch UBND thị trấn Thanh Sơn phá hơn 26.000m2 rừng trái pháp luật khiến dư luận bức xúc.
Tuy nhiên, lãnh đạo Hạt kiểm lâm Sơn Động cho biết không thể xử lý hình sự mà chỉ xem xét phạt hành chính thủ phạm trong khi cuối năm 2015, tại địa phương này đã có nhiều người dân thường bị phạt nhiều năm tù về hành vi phá rừng.
Theo kết luận của Hạt kiểm lâm Sơn Động, ông Phạm Văn Thắng, trước đây là Trưởng công an thị trấn, nay đang làm chủ tịch UBND thị trấn Thanh Sơn được nhà nước giao cho 14,5 ha rừng tự nhiên và đất lâm nghiệp tại lô A1, khoảnh 3 tại xã Thanh Sơn (nay thuộc thôn Tân Thanh, xã Tuấn Mậu) và được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất số N 763985 ngày 30/01/1999 để bảo vệ và chăm sóc.
Từ tố cáo của người dân về hành vi phá rừng của gia đình ông Thắng, ngày 19/4/2016, Hạt Kiểm lâm Sơn Động ban hành Quyết định thành lập Tổ xác minh nội dung tố cáo đối với ông Phạm Văn Thắng.
Ngày 13/5/2016, Tổ xác minh kết luận việc người dân tố cáo ông Thắng phá rừng tự nhiên trái pháp luật là có cơ sở. Tuy nhiên, thủ phạm chính trong việc tổ chức phá rừng lại là con trai ông Thắng, tức Phạm Văn Cương (cán bộ tư pháp thị trấn). Tổng diện tích rừng bị phá là 26.056m2 xảy ra từ tháng 4/2014. Thời điểm phá rừng là năm 2014 khi ông Thắng đang giữ cương vị là Trưởng công an thị trấn Thanh Sơn.
Trao đổi với PV Dân trí về vụ việc, ông Nguyễn Văn Hiệu - Hạt trưởng hạt kiểm lâm Sơn Động cho biết hành vi phá hơn 26.000m2 rừng đã được kết luận. Diện tích rừng bị phá nằm trong phần đất ông Phạm Văn Thắng được giao nhưng ông Cương (con trai ông Thắng) đứng ra nhận trách nhiệm.
Về hình thức xử lý với các đối tượng vi phạm pháp luật, ông Hiệu cho rằng hiện Hạt kiểm lâm huyện Sơn Động đang phối hợp chính quyền địa phương tiến hành kiểm tra xác định thời điểm gia đình ông Thắng phá rừng. “Việc xác định hiện trạng rừng bị phá hiện nay không thể thực hiện do khu vực này giờ đã thành đối trọc”, ông Hiệu nói.
Theo ông Hiệu, vụ việc này không thể xử lý hình sự do diện tích rừng bị phá dưới 30.000m2 nên Hạt kiểm lâm Sơn Động không chuyển hồ sơ sang cơ quan công an mà chỉ có thể xử phạt hành chính lỗi vi phạm. “Thế nhưng khó là thời hiệu xử phạt hành chính chỉ trong 2 năm nên nếu xác định gia đình ông Thắng phá rừng trước đó hơn 2 năm cũng lại không thể xử phạt được”. Như vậy đồng nghĩa với việc phá rừng của gia đình vị chủ tịch thị trấn Thanh Sơn có thể “trắng án” mà không cần toà tuyên.
Trong khi trước đó, ngày 16/7/2015, Tòa án nhân dân huyện Sơn Động đã đưa vụ án phá rừng tự nhiên trái pháp luật tại xã An Lạc ra xét xử. Hai bị cáo trong vụ án này là Châu Văn Định (SN 1971), Châu Văn Chung (SN 1974) hộ khẩu thường trú tại thôn Biểng, xã An Lạc, huyện Sơn Động bị truy tố với tội danh hủy hoại rừng theo Điều 189 Bộ Luật hình sự.
Tháng 3/2014, với lý do thiếu đất canh tác, các bị cáo đã tự ý chặt phá 4 ha rừng tự nhiên đã được Nhà nước giao để bảo vệ. Sau khi phát hiện vụ việc, Hạt Kiểm lâm huyện Sơn Động đã hoàn thiện hồ sơ, chuyển Cơ quan Cảnh sát điều tra (Công an huyện Sơn Động) đề nghị xử lý.
TAND huyện Sơn Động đã tuyên phạt Châu Văn Chung 3 năm 3 tháng tù giam và 5 triệu đồng; Châu Văn Định 3 năm tù cho hưởng án treo và 5 triệu đồng. Cũng với tội danh phá rừng tự nhiên trái pháp luật tại xã An Lạc ngày 13 - 5 - 2015, TAND huyện Sơn Động đã xử phạt Lê Văn Vinh (SN 1981) thường trú tại thôn Đồng Bây xã An Lạc huyện Sơn Động 3 năm tù giam.
Dư luận đang đặt ra một câu hỏi tại huyện Sơn Động, dân phá rừng vào tù còn gia đình lãnh đạo phá rừng có nguy cơ… thoát tội?
Trách nhiệm của lực lượng kiểm lâm ở đâu? UBND huyện Sơn Động sẽ có động thái xử lý như thế nào trước một sự việc đang gây bức xúc, mất niềm tin của nhân dân trên địa bàn? (Dân Trí 27/5) đầu trang(
Bộ NN&PTNT vừa trình Thủ tướng Chính phủ xem xét chủ trương chuyển mục đích sử dụng rừng tại Vườn quốc gia Yok Đôn để xây dựng Thủy điện Đrăng Phốk, tỉnh Đắk Lắk. Công suất nhà máy dự kiến 26MW, tổng vốn đầu tư khoảng 850 tỷ đồng do Công ty CP Đầu tư xây dựng và ứng dụng công nghệ mới (Công ty TECCO) làm chủ đầu tư.
Bộ NN&PTNT cho rằng, khi xây dựng thủy điện Đrăng Phốk sẽ phải chuyển mục đích sử dụng 63ha đất có rừng. Ngoài việc chuyển đổi mục đích sử dụng rừng thì quá trình thi công xây dựng, vận hành nhà máy sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sinh cảnh sống của các loài động vật hoang dã, đặc biệt là voi, hổ có thể bỏ đi nơi khác.
Việc xây dựng đập, chặn dòng sẽ làm thay đổi dòng chảy, ảnh hưởng đến hệ sinh thái và các loài thủy sinh. Trong quá trình thi công và vận hành, nhà máy sẽ tạo thêm áp lực bảo vệ rừng, bảo tồn thiên nhiên của Vườn quốc gia Yok Đôn, nhất là việc dâng nước lòng hồ Đrăng Phốk sẽ tạo thuận lợi hơn cho các hoạt động vận chuyển gỗ trái phép bằng đường thủy.
Do đó, Bộ NN&PTNT báo cáo Thủ tướng Chính phủ xem xét, dừng thực hiện việc chuyển mục đích sử dụng rừng và đất lâm nghiệp của Vườn quốc gia Yok Đôn để xây dựng nhà máy thủy điện Đrăng Phốk. (An Ninh Thủ Đô 27/5; Lao Động 27/5; Tiền Phong 27/5) đầu trang(
Vị trí dự án nằm trên sông Sêrêpôk, đoạn gần biên giới trước khi chảy qua Campuchia về đồng bằng sông Cửu Long, do đó cần phải có giải pháp hạn chế ảnh hưởng đến môi trường cũng như đời sống người dân vùng hạ lưu.
Vườn Quốc gia (VQG) Yok Đôn (Đăk Lăk) có diện tích hơn 115.000ha chủ yếu là rừng tự nhiên, phần lớn là rừng khộp. Đây cũng là VQG duy nhất ở Việt Nam bảo tồn loại rừng đặc biệt này. Cũng là nơi bảo tồn các hệ động, thực vật phong phú.
Theo Ban quản lý VQG Yok Đôn, hiện VQG có gần 860 loài thực vật. Trong đó, có tới 116 loài cho gỗ với giá trị kinh tế cao như trắc, cà te, cẩm lai, giáng hương... và có gần 500 loài động vật như 67 loài thú, 196 loài chim, 46 loài bò sát, 15 loài lưỡng cư và khoảng 100 loài côn trùng. Đặc biệt, có 17 loài được ghi trong Sách đỏ thế giới như voi, trâu rừng, bò sừng xoắn, hươu sao, sơn dương, gà lôi, công, sáo, phượng hoàng…
Tuy nhiên, sự đa dạng sinh học của VQG Yok Đôn đang bị đe dọa khi chủ đầu tư dự án thủy điện đang rục rịch khởi động công trình Nhà máy thủy điện Đrang Phôk tại vùng lõi. Dự án thủy điện Đrang Phôk nằm trên “bậc thang” cuối cùng của sông Sêrêpôk trên lãnh thổ Việt Nam.
Theo thiết kế, nhà máy có công suất 26MW, dự định triển khai tại vùng lõi của VQG Yok Đôn, với tổng vốn đầu tư khoảng 850 tỷ đồng. Dự án do CTCP Đầu tư xây dựng và ứng dụng công nghệ mới (TECCO) làm chủ đầu tư. Nếu dự án được triển khai xây dựng, công trình thủy điện Đrang Phôk sẽ trải rộng trên 3 tiểu khu 430, 431, 451. Đây là 3 tiểu khu nằm ngay khu trung tâm của VQG Yok Đôn thuộc khu vực bảo vệ nghiêm ngặt.
Tháng 3/2016, chủ đầu tư dự án thủy điện Đrang Phôk vừa tổ chức hội thảo tham vấn các tác động môi trường và dự kiến khởi công vào cuối năm nay. Theo báo cáo của chủ đầu tư, dự án thủy điện chiếm tổng diện tích hơn 308ha, trong đó đất chiếm vĩnh viễn 303ha. Tuy nhiên, tổng diện tích đất rừng xin chuyển đổi chỉ 28,88ha; trong đó, rừng giàu 3,17ha; rừng trung bình hơn 11ha, còn lại là rừng nghèo.
Thế nhưng, khi cùng các cán bộ kiểm lâm của VQG Yok Đôn đi thực địa, chúng tôi hết sức bất ngờ bởi khu vực rừng được chủ đầu tư dự án thủy điện cho là rừng nghèo thì cây cối lại mọc um tùm, nhiều loài cây quý hiếm như hương, căm xe, đường kính gỗ có kích thước cả mét đang được bảo tồn khá nguyên vẹn.
Trong khi, do nằm sâu trong vùng lõi nên dự án phải thiết kế một đường dây dài hàng chục kilomet băng qua rừng để truyền tải điện từ nhà máy ra khu vực hòa lưới điện quốc gia khi nhà máy đi vào hoạt động. Do đó, để xây dựng nhà máy và mạng lưới truyền tải buộc phải phá bỏ lượng gỗ khổng lồ với sản lượng gỗ lên tới hơn 1.200m3 và hơn 420m3 gỗ tận dụng cành ngọn.
Theo ông Trần Tuấn Linh, Hạt phó Hạt kiểm lâm VQG Yok Đôn, khi công trình thủy điện Đrang Phôk xây dựng, việc trồng rừng thay thế sẽ không khả thi do đặc trưng của hệ sinh thái rừng khộp, rất nhiều diện tích rừng sẽ mất vĩnh viễn. Kéo theo đó, môi trường sống của các loài động vật thay đổi. Chưa kể nhiều kẻ xấu lợi dụng trà trộn để phá rừng.
Đồng quan điểm này, ông Đào Trọng Hưng - chuyên gia sinh thái - Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam cho rằng, dự án thủy điện Đrang Phôk đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, chúng tôi cũng đã có nhiều ý kiến phản đối từ lúc mới có quy hoạch. Về mặt pháp lý, chủ đầu tư không có cơ sở nào để triển khai xây dựng nhà máy tại khu vực vùng lõi của VQG Yok Đôn.
Là người trong cuộc, làm công tác quản lý thực tế tại đây nên ông Đỗ Quang Tùng, Giám đốc VQG Yok Đôn hiểu hơn ai hết về đặc trưng và giá trị của vườn. Theo ông Tùng, để xây dựng thủy điện Đrang Phôk phải đánh đổi quá lớn, những ảnh hưởng đến môi trường, sinh thái, cuộc sống của người dân sẽ không thể lường hết. Do vậy, chúng tôi không tán thành việc xây dựng thủy điện trong vùng lõi của VQG Yok Đôn.
Còn ông Trần Văn Khoa, Phó phòng Quản lý bảo vệ rừng và Bảo tồn thiên nhiên (chi cục Kiểm lâm tỉnh Đăk Lăk) phân tích, hiện trên sông Sêrêpôk có 7 nhà máy thủy điện đã và đang xây dựng, chưa kể nhà máy thủy điện Đrăng Phôk. Việc xây dựng hàng loạt nhà máy thủy điện trên sông Sêrêpôk làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến dòng chảy, hệ sinh thái khu vực sông và các khu du lịch sinh thái.
Thế nhưng đến thời điểm hiện nay vẫn chưa có một công trình nghiên cứu khoa học nào đánh giá tác động môi trường một cách toàn diện, khi hàng loạt nhà máy đã và đang xây dựng trên dòng sông này nhằm hạn chế tối đa các tác động tiêu cực từ các nhà máy thủy điện.
Về góc độ của chính quyền địa phương, ông Lê Tiến Dũng, Phó Chủ tịch UBND xã Krông Na (huyện Buôn Đôn) nêu thực trạng thực tế từ sự tác động tiêu cực của nhà máy thủy điện Sêrêpôk 4A đến đời sống người dân địa phương.
Ông Dũng cho hay, khi nhà máy thủy điện Sêrêpôk 4A đi vào hoạt động, địa phương phải chịu nhiều hệ lụy như mất đất sản xuất, khô hạn, du lịch sinh thái ảnh hưởng... Bây giờ nếu xây dựng thêm một nhà máy nữa thì đời sống của người dân tiếp tục bị ảnh hưởng nặng nề.
Đại diện Uỷ ban sông Mê Kông Việt Nam (thành viên của Uỷ ban hội sông Mê Kông) cho rằng, công trình này tác động đến tài nguyên nước và sinh kế cộng đồng lưu vực sông Mê Kông.
Đặc biệt, vị trí dự án nằm trên sông Sêrêpôk, đoạn gần biên giới trước khi chảy qua Campuchia về đồng bằng sông Cửu Long, do đó cần phải có giải pháp hạn chế ảnh hưởng đến môi trường cũng như đời sống người dân vùng hạ lưu. (Thời Báo Ngân Hàng 26/5) đầu trang(
Từng sập gỗ có đường kính lớn tập kết ngay mép bìa rừng đã được phóng viên phát giác. Từ đây, “lâm tặc” sẽ dùng trâu kéo gỗ từ bìa rừng ra bãi thuận tiện để ôtô vào chở. Mọi hoạt động này đều diễn ra giữa ban ngày và công khai.
Trong khi thâm nhập tình trạng khai thác gỗ trái phép tại xã Đăk Sao, chúng tôi tiếp tục nhận được thông tin, tại thôn Đăk Rê 2, xã Đăk Na (huyện Tumơrông) tình trạng khai thác gỗ cũng diễn ra rầm rộ và công khai không kém. Để làm rõ những thông tin mà người dân cung cấp, chúng tôi đã quyết định đơn thương độc mã đi lên khu rừng, nơi được cho là tình trạng khai thác rừng diễn ra công khai.
Để vào được ngôi làng Đăk Rê 2, chúng tôi phải đi bộ qua cầu Kạch Lớn 2, rồi đi bộ khoảng 2km đường đất thì mới tới được đầu làng. Mới chạm chân đến con đường bê tông đầu làng, chúng tôi lại bắt gặp những ánh mắt dò xét từ người dân. Họ luôn để ý đến những bước đi, hành động của người lạ mặt thâm nhập tới địa bàn.
Theo hướng dẫn, khi đi qua 2 con suối nhỏ sẽ tới một ngôi nhà gỗ to và đẹp, từ đây, chỉ cần rẽ trái và đi thẳng sẽ đến được bìa rừng. Mới chỉ cách rừng hơn chừng 500m, chúng tôi đã nghe rất rõ tiếng máy cưa rền rĩ như phát ra từ một xưởng mộc. Đi sát đến khe suối, chúng tôi nghe và cảm nhận rõ tiếng cây đổ ầm ầm khiến chúng tôi không thể không đặt câu hỏi: “Tại sao tình trạng khai thác gỗ diễn ra giữa ban ngày, ai cũng biết nhưng sao lực lượng chức năng nằm cách đó không xa mà không hề hay biết?”.
Càng đi đến gần khu rừng, tiếng máy cưa, tiếng cây đổ càng rõ hơn. Sau gần 30 phút leo đồi, chúng tôi bắt gặp 4 hộp gỗ lớn còn rất mới và có mùi thơm của gỗ đang nằm ngay bìa rừng, đo đạc sơ bộ các hộp gỗ dài khoảng 2,5m, đường kính 40x60. Quan sát quanh khu vực này, chúng tôi phát hiện nhiều vết kéo, trượt dài, chắc do “lâm tặc” vừa mới kéo ra không lâu.
Để tránh bị phát hiện, chúng tôi nhanh chóng rời khỏi vị trí tập kết gỗ ngay bìa rừng để quay lại trung tâm xã Đăk Sao. Trong quá trình điều tra chúng tôi được biết, cứ đến cuối tuần gỗ sẽ được kéo xuống bãi tập kết mà ôtô có thể vào tận nơi để chở. Theo như dự đoán, thứ 6 hàng tuần gỗ sẽ được kéo ra. 2 ngày sau khi phát hiện 4 hộp gỗ, chúng tôi quay lại bờ suối, cách vị trí tập kết gỗ khoảng 300m. Tại đây chúng tôi có thể quan sát rất rõ mọi hành động của “lâm tặc” trong quá trình kéo gỗ xuống bãi tập kết ngay sát mép bờ suối.
Sau một hồi “nằm phục”, “lâm tặc” bắt đầu dùng trâu kéo các hộp gỗ sát bìa rừng xuống khu vực bờ suối. Theo quan sát, để trâu kéo được gỗ từ trên dốc xuống, 3 người đàn ông phải rất vất vả mới có thể điều khiển được trâu đi xuống dốc. Chỉ trong một lúc, số gỗ được tập kết tại bìa rừng đã được trâu kéo hết xuống bờ suối.
Trong vai người đi lấy phong lan rừng, chúng tôi bắt đầu tiếp cận khu bờ suối, lúc này, có khoảng 4-5 người đang bốc gỗ lên chiếc xe ben màu xanh đang đậu dưới mép bờ suối. Bất ngờ gặp người lạ, một người đàn ông ăn mặc tươm tất, có khả năng là chủ gỗ ra nói chuyện và có ánh mắt dò xét. Trong lúc trò chuyện với người đàn ông này, chúng tôi quan sát gỗ hộp được chất đầy trên xe ben. Điều đáng lạ, sự việc xảy ra công khai giữa ban ngày nhưng không hề thấy một cơ quan chức năng nào kiểm soát việc này.
Sau khi mục sở thị tình trạng khai thác gỗ trái phép tại 2 xã Đăk Sao và Đăk Na (huyện Tumơrông), phóng viên đã tìm đến Hạt Kiểm lâm huyện Tumơrông để báo sự việc. Tuy nhiên, khi đến Hạt Kiểm lâm huyện thì chúng tôi nhận được câu trả lời: “Lãnh đạo Hạt đều đi họp”. Ngay sau đó, chúng tôi tìm đến UBND huyện Tumơrông để làm việc.
Sau khi nghe phóng viên phản ánh sự việc, ông A-Hơn - Chủ tịch huyện Tumơrông đã ủy quyền cho ông Vương Văn Mười - Phó Chủ tịch huyện cùng với phóng viên vào rừng kiểm tra. Bên cạnh đó, ông Vương Văn Mười còn yêu cầu ông Ngô Trí Nam - Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện, Phó Chủ tịch xã Đăk Na, trưởng các thôn và công an xã đi cùng.
Dọc tuyến đường mòn dẫn lên rừng, nằm sát bên con suối nhỏ đã cạn khô nước, chúng tôi không khó để bắt gặp các lán bạt của “lâm tặc” để lại. Ngay sát một lán bạt còn mới, 2 cây gỗ dầu lớn đã được “lâm tặc” đốn hạ, nhiều hộp gỗ đã được xẻ và vận chuyển đi. Để minh chứng cho những lời nói của mình trước các lãnh đạo huyện, chúng tôi cùng với một đồng chí kiểm lâm địa bàn tiếp tục leo lên đồi để kiểm tra.
Chỉ mới đi được một quãng ngắn, chúng tôi phát hiện thêm 5 cây dầu đều đã bị đốn hạ. Chỉ nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy vết cắt rất ngọt và vuông. Theo nhận định của đồng chí Mẫn - cán bộ kiểm lâm địa bàn, các dấu vết để lại hiện trường cho thấy các đối tượng đã xẻ gỗ thành hộp để vận chuyển đi.
Tiếp tục kiểm tra xung quanh khu vực, chúng tôi phát hiện thêm 2 gốc dầu, 1 gốc xoan đào và 1 gốc dổi đều đã bị “lâm tặc” triệt hạ. Vậy là sau một thời gian ngắn ngủi, kiểm tra chớp nhoáng thì đã có không dưới 10 cây gỗ lớn đã bị các đối tượng “xẻ thịt” đưa đi.
Trong suốt thời gian vào rừng kiểm tra, đồng chí Vương Văn Mười - Phó Chủ tịch huyện Tumơrông thẳng thắn thừa nhận với phóng viên: “Tình trạng khai thác rừng thì đã rõ, không ai có thể phủ nhận điều này. Chúng tôi sẽ lắng nghe, ghi nhận phản ánh của phóng viên và sắp tới sẽ nghiêm túc cho kiểm tra tất cả các địa bàn, sai đến đâu sẽ xử lý đến đó”. Thái độ của vị Phó Chủ tịch huyện rất thẳng thắn, kiên quyết không bao che, dung túng cho sai phạm của các đối tượng phá rừng và các cán bộ kiểm lâm.
Quay trở lại UBND xã Đăk Sao để làm việc, trao đổi với phóng viên, ông Ngô Trí Nam - Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Tumơrông, cho biết: “Tại vị trí mà đoàn vào kiểm tra thuộc khoảnh 8, lô 35, tiểu khu 206, thôn ĐăkRê 2, xã Đăk Na. Đây là tiểu khu được giao cho ông A Vã quản lý. Trong quá trình kiểm tra đã phát hiện được nhiều cây gỗ quý đã bị “xẻ thịt”.
Trước những bằng chứng mà phóng viên cung cấp, ông Vương Văn Mười cũng cho biết thêm: “Trong các cuộc họp thường kỳ, lãnh đạo kiểm lâm, chủ tịch các xã đều báo cáo là giữ rừng tốt, không ngờ là sự việc lại phức tạp như thế này. Trước mắt huyện sẽ cho kiểm tra toàn bộ các khu rừng tại 2 xã Đăk Sao và Đăk Na và sẽ có câu trả lời cho báo chí”.
Rõ ràng để xảy ra tình trạng “lâm tặc” ngang nhiên vào rừng khai thác gỗ trái phép, gây hậu quả lớn, trách nhiệm chính phải thuộc về chính quyền xã, Hạt Kiểm lâm huyện Tumơrông… Nếu không có biện pháp ngăn chặn kịp thời, trong một thời gian ngắn nữa, những cánh rừng tại đây sẽ bị “xóa sổ”. (Pháp Luật Việt Nam 26/5) đầu trang(
Khoảng cuối tháng 4-2016, một diện tích rừng khá lớn ở khu vực đồi Yên Ngựa, xã Ninh Sơn, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa, bị một số đối tượng chặt phá trái phép với tính chất ngày càng nghiêm trọng. Ngay sau khi nhận được phản ảnh của người dân, phóng viên Báo Quân đội nhân dân đã về địa phương tìm hiểu và thông tin để bạn đọc rõ.
Từ khu vực đồi Yên Ngựa, sau gần một tiếng luồn rừng, lội theo con suối Dứa, chúng tôi đã có mặt tại vạt rừng vừa bị cháy. Cảnh tượng thật hoang tàn. Thân cây đổ ngổn ngang. Màu tro tàn bao phủ trên diện tích khá rộng. Những vạt rừng còn sót lại cũng cháy sém nham nhở. Chứng kiến cảnh tượng này thấy thật nao lòng.
Ông Nguyễn Văn Sáu, người dân sống lâu năm tại địa phương, mặt buồn rười rượi nói với chúng tôi: “Đi sâu vào trong rừng, các anh sẽ nhìn thấy những cảnh tượng rừng bị "hút máu" còn xót xa hơn”.
Rồi ông Sáu lặng lẽ dẫn chúng tôi đi tiếp. Cách đó không xa, một vạt rừng khác cũng vừa bị đốt cháy nham nhở. Bên cạnh những gốc cây cháy đen thui là một chiếc lán của người đốt rừng với đầy đủ vật dụng sinh hoạt thiết yếu như soong nồi, bát đĩa, chăn màn, võng... Ông Sáu giọng ngậm ngùi: “Hơn một tháng trước, nơi đây còn xanh rậm cây cối, vậy mà bây giờ chỉ còn trơ lại gốc cây cháy trụi. Người ta đốt rừng, phát rẫy, đợi đến mùa mưa mới trồng bắp, trồng bí”.
Theo ông Sáu, việc đốt rừng làm rẫy quanh khu vực này đang diễn ra với tốc độ chóng mặt. Hơn một tháng đã có 3 khu vực thuộc diện tích rừng phòng hộ, bảo vệ cho đập hồ Đá Bàn bị đốt làm rẫy. Dừng chân bên cạnh suối Dứa nước trong xanh đang chảy róc rách, ông Sáu bảo: “Suối Dứa cung cấp nước sinh hoạt cho 5 xã ở thị xã Ninh Hòa. Nếu người dân canh tác gần khu vực suối Dứa thì nguồn nước sẽ bị ô nhiễm do thuốc bảo vệ thực vật sử dụng trong quá trình canh tác. Sâu xa hơn nữa, khi rừng phòng hộ bị phá, vào mùa mưa sẽ dễ dẫn đến lũ ống, lũ quét, tiềm ẩn nguy hiểm đối với đập hồ Đá Bàn”.
Tiếp tục cuộc hành trình, chúng tôi phát hiện thêm một số hầm đốt than. Hầm có miệng rộng hơn 2m, phía trên mặt phủ đất. Người ta căng một tấm bạt nhỏ che mưa cho miệng hầm. Xung quanh hầm còn nhiều bao tải than củi, những khúc gỗ to như cổ chân, cổ tay người được cắt ngắn từ 1 đến 2m.
Anh Trần Ngọc Tiến, một người dân sinh sống tại địa phương, cho biết: “Đốt than là hình thức phá hủy rừng khốc liệt nhất. Mọi cây trong rừng đều được tận dụng. Cành cây nhỏ dùng để làm mồi cháy được xếp ở dưới. Thân cây to được xếp dần lên trên. Lá cây cũng được tận dụng để phủ cách lớp gỗ và lớp đất. Thông thường, khi đốt hết diện tích rừng xung quanh thì hầm than mới chuyển đi nơi khác”. Sau một hồi khảo sát, chúng tôi phát hiện thêm rất nhiều hầm đốt than củi nữa. Mỗi chiếc hầm đều âm ỉ nhả khói như nuốt lấy rừng, xung quanh là cảnh tượng cây cối bị chặt phá tan hoang.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, đồi Yên Ngựa là địa danh nổi tiếng của Khu di tích lịch sử Đá Bàn. Vốn là nơi “rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”, những cánh rừng ở đây là niềm tự hào, gắn liền với chiến công lẫy lừng của quân và dân Khánh Hòa. Hiện nay, Đại đội Công binh 19, Bộ CHQS tỉnh Khánh Hòa đang đóng quân ở phía tây nam đồi Yên Ngựa. Và cũng chỉ ở phía này còn rừng, phần còn lại xung quanh quả đồi đã bị "cạo" trọc hết.
Trung úy Võ Anh Tuấn, Đại đội trưởng Đại đội 19, cho biết: “Năm 2009, khi đơn vị về đây đóng quân, xung quanh bán kính 5km bạt ngàn rừng xanh, thú rừng rất nhiều. Vậy mà chỉ vài năm gần đây, những cánh rừng đã bị "cạo" trọc. Rừng trên quả đồi Yên Ngựa cũng bị người ta đốt làm nương gần hết. Đợt tháng 6-2015, một hộ dân đốt rừng ngay phía sau đơn vị. Khi bộ đội đến thì họ bỏ chạy. Bộ đội đi họ lại tiếp tục đốt làm nương. Đơn vị không có thẩm quyền giải quyết nên chỉ biết báo cho chính quyền địa phương”.
Bên cạnh đồi Yên Ngựa là Hòn Vung, nơi có công trình quân sự quan trọng. Tuy nhiên, rừng ở Hòn Vung cũng bị đốt phá, chuyển thành nương rẫy. Trung úy Võ Anh Tuấn cho biết: “Hộ ông Tám Mến đốt rừng làm nương, đơn vị đã tiến hành gặp gỡ, trao đổi nhưng ông Tám Mến cho rằng, đã mua đất rừng của Ban quản lý rừng phòng hộ Ninh Hòa và có sổ đỏ. Tuy nhiên, khi đơn vị đề nghị được xem sổ đỏ thì ông Tám Mến đã không đưa ra được bất kỳ loại văn bản, giấy tờ gì. Sau đó, đơn vị đã liên hệ với chính quyền xã yêu cầu xử lý. Tuy nhiên đến nay, hộ gia đình ông Tám Mến vẫn tiếp tục canh tác trên mảnh nương đó, chính quyền xã chưa thông báo có biện pháp xử lý”.
Theo kiểm tra tại thực tế của Đại đội 19, hiện nay, diện tích nương của hộ gia đình ông Tám Mến đã lấn sâu vào khu vực công trình quân sự gần 20m, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình an ninh quốc phòng.
Rời xã Ninh Sơn, chúng tôi không khỏi suy nghĩ về câu nói của ông Sáu: “Nếu rừng phòng hộ Đá Bàn tiếp tục bị đốt phá thì đời con, đời cháu chúng ta sẽ phải gánh chịu hậu quả”.
Điều đó, tương lai sẽ có câu trả lời thích đáng, nhưng ngay từ bây giờ, hệ lụy của việc phá rừng ở Ninh Sơn đã thấy tác động rõ rệt, đó là tình trạng hạn hán. Trước đây, các con suối ở thôn 5, Ninh Sơn nước mát chảy quanh năm, nhưng hai năm trở lại đây, bước vào tháng 4, nguồn nước đã cạn kiệt. Người dân phải chịu cảnh khổ cực vì hạn hán. Đề nghị các cơ quan chức năng sớm có biện pháp giải quyết ngăn chặn kịp thời tình trạng phá rừng ở Ninh Sơn.
Ông Nguyễn Minh Long, Chủ tịch UBND xã Ninh Sơn, cho biết: Sau khi xã nhận được báo cáo của đơn vị chủ rừng (Ban quản lý rừng phòng hộ Ninh Hòa), UBND xã Ninh Sơn, Hạt Kiểm lâm Ninh Hòa và Ban quản lý rừng phòng hộ Ninh Hòa đã tiến hành kiểm tra diện tích khu vực suối 1, suối 2, suối 5 để có biện pháp xử lý. (Quân Đội Nhân Dân 27/5) đầu trang(
Trong những năm 2004 – 2005, cơ quan chức năng đã tiến hành khởi tố vụ án, khởi tố bị can, thậm chí xử lý hình sự nhiều đối tượng liên quan đến việc phân lô, chia mảnh, mua bán, hô “biến” đất rừng phòng hộ thành biệt thự, khu nghỉ dưỡng trái phép trên địa bàn huyện Sóc Sơn.
Tuy nhiên, đến nay, thực trạng trên lại đang tiếp tục tái diễn, khiến hàng nghìn ha đất rừng bị xâm hại nghiêm trọng.
Lợi dụng chính sách chuyển đổi từ đất rừng phòng hộ (RPH) sang đất trồng cây ăn quả, nhiều cá nhân đã tự do mua bán, chuyển nhượng, hô “biến” đất rừng thành hàng loạt biệt thự, nhà hàng, khu nghỉ dưỡng… trái phép. Song các cơ quan chức năng không vào cuộc - xử lý triệt để?
Trên địa bàn huyện Sóc Sơn hiện có 4.557 ha RPH bảo vệ môi trường, trong đó, Trung tâm Phát triển lâm nghiệp quản lý 2.095 ha, còn lại 2.462 ha là của UBND 11 xã, thị trấn có rừng quản lý. Tuy nhiên, do trào lưu mua bán đất rừng để xây biệt thự, trang trại, khu nghỉ dưỡng, đền phủ... nhằm thỏa mãn thú chơi sang của các đại gia, những năm qua, nhiều diện tích đất rừng bị chia ô, chia mảnh để xây dựng biệt thự, nhà hàng, khu nghỉ dưỡng...
Theo ghi nhận của phóng viên, trên địa bàn các xã Minh Phú, Quang Tiến, Hiền Ninh, Tiên Dược, nhiều khu vực đã được chuyển đổi từ đất RPH sang đất trồng cây ăn quả để xây hàng loạt biệt thự, khu nghỉ dưỡng, nhà hàng trái phép.
Dù biển báo cấm chặt phá, lấn chiếm đất RPH được đặt khắp nơi, tuy nhiên, các công trình xây dựng kiên cố vẫn tự do “án ngữ” trên đất rừng, nhất là dọc theo đường 131 và đường Hồ Đồng Quan. Có thể kể tới như khu du lịch sinh thái Phúc Lộc Thọ, khu yoga Sóc Sơn, vườn sinh thái Ngọc Linh, nhà hàng Suối Di, nhà hàng Hương Tràm, khu Văn Lang Quán…
Các khu nghỉ dưỡng, nhà hàng này đều được xây dựng quy mô, tầm cỡ với số tiền đầu tư lớn, công trình phù trợ bên trong được xây dựng kiên cố trên diện tích hàng nghìn m2.
Đặc biệt, với thiết kế quy mô, bề thế, khu vườn sinh thái Ngọc Linh được xây dựng trên diện tích hàng nghìn m2 tại Khu E, hồ Đồng Quan (xã Quang Tiến). Ngoài hệ thống nhà điều hành, nhà bếp, phòng ăn tập thể (dành cho những đoàn nghỉ dưỡng đông người), nhà chòi riêng biệt…, thì hệ thống phòng nghỉ cho khách, bể bơi, sân chơi cũng được xây dựng, thiết kế vô cùng quy mô…
Ngoài ra, tại nhiều xã hàng loạt khu biệt thự, nhà vườn cũng ồ ạt mọc lên trên đất RPH. Thậm chí, những công trình này còn được xây dựng ngay cạnh khu vực phòng thủ của quân đội.
Điều đáng nói, những công trình vi phạm xảy ra đã nhiều năm, nhưng các cơ quan chức năng vẫn không có biện pháp xử lý dứt điểm?
Theo tìm hiểu của phóng viên, hoạt động mua bán, xây dựng trái phép trên đất rừng nơi đây vẫn diễn ra một cách công khai. Để có thể bán đất rừng, những hộ dân được giao rừng tiến hành xin chuyển đổi diện tích đất RPH sang đất trồng cây ăn quả, sau đó họ chuyển nhượng trái phép cho những người ở nơi khác đến mua và tiến hành xây dựng.
Hiện các biển bán đất trồng cây ăn quả được treo la liệt. Liên lạc với số điện thoại rao bán đất vườn quả tại xã Minh Phú, một người tên Huyền cho biết: “Cần bán 1,6 ha đất làm trang trại nhà vườn, vị trí chân đồi núi tại Minh Phú, nếu bác có thiện chí mua thì giá bán 40 triệu đồng/sào, đất đã đóng thuế hàng năm có 360 m2 đất ở, còn lại là đất vườn quả sử dụng lâu dài, giá bán là 1,8 tỷ đồng!”.
Tại xã Hiền Ninh, một người bán đất tên Thắng giới thiệu: “Cần bán mảnh đất vườn quả lâu năm, có thể dễ dàng gia hạn trên giấy tờ, diện tích thực là 1,5 ha, có thể làm khu nghỉ dưỡng, kinh doanh sinh thái tại hồ Hàm Lợn; giá bán là 2,3 tỷ đồng”.
Trên các trang mạng mua bán nhà đất, bất động sản…, việc rao bán đất trồng cây ăn quả, trang trại, khu nghỉ dưỡng cũng diễn ra rầm rộ. Chỉ cần gõ từ khóa “bán đất trồng cây ăn quả tại Sóc Sơn”, trong vài giây có thể tìm được hàng trăm nội dung rao bán đất.
Tuy cập vào trang http://batdongsan.com.vn, hàng loạt tin đăng rao bán đất trồng cây ăn quả, trang trại, khu nghỉ dưỡng tại các xã Minh Phú, Quang Tiến, Hiền Ninh, Tiên Dược…
Ngoài hoạt động mua bán, việc xây dựng trái phép trên đất rừng cũng ồ ạt diễn ra. Theo báo cáo số 215/BC-KLSS ngày 16/12/2015 của Hạt Kiểm lâm huyện Sóc Sơn gửi UBND huyện Sóc Sơn thì, việc san ủi đất trừng phòng hộ trái phép là vô cùng phức tạp, nghiêm trọng.
Trong năm 2015, lực lượng kiểm lâm đã phối hợp với các ngành lập hồ sơ nhiều vụ vi phạm, lấn chiếm đất rừng phòng hộ. Trong đó, có việc san ủi đất rừng trái phép 3.600 m2 tại lô 5.8 khoảnh 2 - đất quy hoạch rừng phòng hộ bảo vệ môi trường, do ông Nguyễn Văn Chính đứng tên; năm 2001, ông chính đã chuyển nhượng cho ông Nguyễn Tiến Khanh (số 41 ngõ 98 Thái Hà, quận Đống Đa, Hà Nội). Việc chuyển nhượng chưa được cấp thẩm quyền cấp phép.
Bên cạnh đó, nhiều công trình đã được xây dựng trái phép trên đất rừng phòng hộ, do Trung tâm phát triển Lâm Nghiệp Hà Nội quản lý: (Bản Rõm) tại khu E, Hồ Đồng Quan xã Tiên Dược và khu vực hồ Đồng Quan thuộc thôn Thượng Dược xã Tiên Dược… (Thương Hiệu Và Công Luận 26/5) đầu trang(
Việc nhiều diện tích rừng đầu nguồn tại xã Dương Hòa, thị xã Hương Thủy, tỉnh TT-Huế bị tàn phá có thể bị truy tố hình sự vì diện tích rừng bị phá vượt quá mức quy định.
Sau phản ánh của VTV về tình trạng nhiều diện tích rừng đầu nguồn tại xã Dương Hòa, thị xã Hương Thủy, tỉnh TT-Huế bị tàn phá nghiêm trọng, cơ quan chức năng tỉnh TT-Huế đã vào cuộc điều tra và đã có những nhận định ban đầu: Đây là vụ phá rừng nghiêm trọng và có nhiều tình tiết phức tạp.
Các cơ quan điều tra cũng cho rằng, đây là hành vi phá rừng trái pháp luật chứ không phải khai thác rừng trái phép để lấy lâm sản. Vụ việc vẫn đang được các cơ quan chức năng tích cực điều tra để phát hiện và xử lý các đối tượng vi phạm theo đúng quy định của pháp luật. (Đài Truyền Hình Việt Nam 26/5) đầu trang(
Sau khi được công nhận là liệt sĩ, trên tấm bia mộ này của cha em sẽ được khắc thêm dòng chữ “Tổ quốc ghi công liệt sĩ Vũ Xuân Hải”.
Nhìn vào mắt đứa con trai đầu lòng của anh kiểm lâm Vũ Xuân Hải là Vũ An Ninh khi cất lên câu nói ấy, lòng tôi ngược xuôi rất nhiều suy nghĩ.
Anh Hải đã nằm đó gần một năm rưỡi nay, từ ngày ngã xuống (vào khuya 28-12-2014) khi truy bắt tới cùng chiếc xe vận chuyển lâm sản trái phép và bị người tài xế này tông chết khi cố thoát bằng mọi cách. Thế nhưng sự hy sinh ấy của anh Hải đã không được công nhận là liệt sĩ, vì việc áp dụng pháp luật, không phù hợp của Cục Người có công (Bộ LĐ-TB&XH).
Theo đó, cơ quan này cho rằng số gỗ chở trên xe thuộc nhóm 6 - hành vi này của tài xế vận chuyển chỉ bị xử phạt hành chính (không bị xử lý hình sự) nên anh Hải đã không được công nhận là liệt sĩ theo Nghị định 31/2013, quy định các trường hợp hy sinh được xem xét công nhận là liệt sĩ.
Rõ ràng anh Hải không thể nào biết được trong đêm tối chiếc xe vận chuyển gỗ trái phép ấy chở gỗ gì và chở bao nhiêu gỗ. Anh chỉ biết họ vận chuyển lâm sản trái phép, trốn chạy lực lượng chức năng và phải truy đuổi tới cùng, đến mức chẳng tiếc tính mạng của mình nữa. Và ngay cả quy định trong nghị định này cũng không cứng nhắc như cách giải thích của Cục Người có công.
Theo đó, quy định tại nghị định trên nói rất rõ là trường hợp trực tiếp tham gia đấu tranh chống lại hoặc ngăn chặn các hành vi nguy hiểm cho xã hội thuộc các tội được quy định trong BLHS thì được công nhận là liệt sĩ, chứ không bắt buộc phải đấu tranh ngăn chặn tội phạm.
Tức người thi hành công vụ chỉ cần ngăn chặn hành vi nguy hiểm có dấu hiệu của tội phạm mà hy sinh thì người đó sẽ được công nhận là liệt sĩ. Trong trường hợp này, làm sao anh Hải biết rõ chiếc xe chở gỗ nhóm mấy, đủ cấu thành tội phạm thì mới thực hiện việc ngăn chặn được?
May là, sau hàng loạt bài phản ánh, phân tích trên Pháp Luật TP.HCM, cùng với sự lên tiếng của nhiều cơ quan, đơn vị, các nhà chuyên môn khác, Cục Người có công đã nghe ra và “sửa sai” kịp thời. Nếu không thì sẽ xót xa biết mấy...
Sáng nay (27-5), đại diện các bộ, ngành trung ương và địa phương sẽ chính thức trao bằng Tổ quốc ghi công, công nhận liệt sĩ cho anh Vũ Xuân Hải. Đáng tiếc là sự công nhận này lẽ ra phải được nhìn thấy và thực hiện sớm hơn.
Chúng  tôi xin mượn lời của nhà báo Đức Hiển viết trên Facebook của mình, để kết cho bài viết này: “Một chuyện hiển nhiên như thế mà sao mãi đến hôm nay, sau nhiều lần đề nghị và rất nhiều bài báo, người ta mới chấp nhận. Trên đời nhiều thứ có thể làm giả, kể cả anh hùng nhưng sự hy sinh thì không. Bởi ai cũng có duy nhất một tính mạng, một cuộc đời để sống cho bản thân, gia đình và xã hội. Buổi lễ phong tặng danh hiệu liệt sĩ lẽ ra đã phải diễn ra ngay sau ngày Vũ Xuân Hải hy sinh!”. (Pháp Luật TP.HCM 27/5) đầu trang(
UBND tỉnh đã ban hành Công văn số 1172/UBND-CN ngày 19/5/2016 giao cho các sở, ban, ngành, đoàn thể và UBND các huyện, thành phố Cao Bằng nghiên cứu, tổ chức các hoạt động hưởng ứng Ngày Môi trường thế giới 05/6/2016
Mít tinh hưởng ứng Ngày Môi trường thế giới 05/6/2016; diễu hành, cổ động về bảo vệ môi trường; tạo điều kiện cho tổ chức, cá nhân và cộng đồng thực hiện quyền và nghĩa vụ tham gia bảo vệ môi trường. Các cơ quan truyền thông đại chúng xây dựng chuyên trang, chuyên mục, bài viết, phóng sự chuyên sâu, tăng thời lượng phát sóng về môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học, phòng chống buôn bán động vật hoang dã nhân sự kiện Ngày Môi trường thế giới 05/6/2016.
Phổ biến, giới thiệu các mô hình tiên tiến bảo vệ môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học; lên án các hành động buôn bán, kinh doanh động vật hoang dã; khuyển khích, hỗ trợ và tạo điều kiện cho các hoạt động bảo tồn đa dạng sinh học, sử dụng sản phẩm thân thiện với môi trường, tạo dư luận và áp lực xã hội lên án hành vi gây ô nhiễm môi trường, buôn bán động, thực vật hoang dã, các hành vi vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học....
Tổ chức các hoạt động trồng rừng, trồng cây xanh đô thị; các hoạt động tái chế, thi làm sản phẩm tái chế...; ra quân làm vệ sinh môi trường, thu gom xử lý chất thải, rác thải; giải quyết những vấn đề môi trường bức xúc, tồn đọng trên địa bàn dân cư, cơ quan, đơn vị, trường học, cơ sở sản xuất, kinh doanh; khơi thông dòng chảy, nạo vét kênh mương, ao, hồ, hệ thống thoát nước... (Báo Cao Bằng 26/5) đầu trang(
Sáng 26-5 Chi cục Kiểm lâm Hà Nội tổ chức tập huấn, tuyên truyền về bảo vệ và gây nuôi động vật hoang dã (ĐVHD) cho 60 chủ cơ sở gây nuôi, nhà hàng kinh doanh thịt ĐVHD trên địa bàn thị xã Sơn Tây và huyện Thạch Thất.
Theo Chi cục Kiểm lâm, ĐVHD ở Hà Nội được gây nuôi nhiều là các loài lợn rừng, cầy, don, nhím, gấu… Đối với ĐVHD, các hộ gây nuôi phải được cấp phép mới được nuôi. Khi xuất bán, cũng phải làm thủ tục, có xác nhận của cơ quan kiểm lâm mới được bán.
Việc phát triển nhân nuôi sinh sản, sinh trưởng ĐVHD sẽ giảm áp lực lên việc khai thác, săn bắn ĐVHD từ tự nhiên, duy trì, bảo tồn được nguồn gen, tạo công ăn việc làm tăng thu nhập cho người lao động. Để quản lý có hiệu quả các cơ sở nuôi nhốt, Chi cục Kiểm lâm Hà Nội đã chỉ đạo các Hạt Kiểm lâm, Đội Kiểm lâm cơ động & PCCCR cấp phát sổ theo dõi khai báo nhập xuất ĐVHD đến từng tổ chức, cá nhân, hộ gia đình. Hiện nay 100% cơ sở nuôi nhốt đều đã có sổ theo dõi.
Công tác kiểm tra được chỉ đạo thực hiện thường xuyên, ít nhất mỗi cơ sở phải được kiểm tra hàng tháng một lần, nội dung kiểm tra gồm: điều kiện chuồng trại an toàn cho người và vật nuôi nhốt, cũng như người dân trong vùng; công tác vệ sinh môi trường, kỹ thuật chăm sóc, ngăn ngừa dịch bệnh; kiểm tra việc ghi chép sổ sách theo dõi nhập phát sinh tăng đàn..., xử lý nghiêm những trường hợp nuôi nhốt lợi dụng mua động vật hoang dã không có nguồn gốc hợp pháp đưa vào nhập đàn.
Chương trình tập huấn nhằm phổ biến các quy định của nhà nước về quản lý ĐVHD và kỹ thuật gây nuôi ĐVHD, qua đó nâng cao nhận thức của nhân dân về công tác quản lý gây nuôi ĐVHD. (Hà Nội Mới 26/5) đầu trang(
Từ ngoại ô cho tới vùng trung tâm TPHCM những ngày này, hàng chục loài chim hoang dã quý hiếm được bày bán theo kiểu “treo ngược” nhìn rất phản cảm.
Điều đáng nói, những cá thể chim này thường bị giết thịt, dùng đèn khò mini thui chín ngay khi có yêu cầu của khách hàng. Hơn nữa, thời điểm này chuẩn bị đến mùa sinh sản, việc bắt, bẫy và buôn bán chim còn gây ảnh hưởng lâu dài đến sự đa dạng sinh học, phát triển tự nhiên của các loài này.
Theo khảo sát, tại nhiều tuyến đường như Phạm Văn Bạch (quận Tân Bình), Bình Long (quận Tân Phú), Trần Văn Giàu (huyện Bình Chánh), tỉnh lộ 8 (huyện Củ Chi), Thống Nhất (quận Gò Vấp)… có hàng chục điểm bán với hàng trăm các cá thể chim trời bị buộc túm chân, treo ngược lên trời từng chùm lủng liểng.
Tiếng kêu chéc chéc của chim như bị chìm đi trong tiếng còi xe huyên náo phố phường. Các loại chim được bán cũng khá đa dạng, như cúm núm, chim trời, cò lửa, cồng cộc, gà nước, le le, bìm bìm…
Tại một điểm bán ở đường Phạm Văn Bạch, chủ hàng cho biết, ở đây có nhiều loại chim, cò. “Tất cả đều là chim tự nhiên hoang dã, còn tươi sống. Chúng được bắt ở trên Tây Ninh, Long An hay dưới Đồng Tháp, An Giang đưa lên.
Nếu có nhu cầu, chim được thịt, vặt lông và thui để thuận tiện cho việc chế biến các món rô-ti, nấu cháo hay chiên giòn, nướng mọi sả ớt. Ngoài ra, nếu khách hàng có nhu cầu mua chim gì đặc biệt, chỉ cần đặt trước là hôm sau có hàng ngay đáp ứng”, anh này hồ hởi cho biết.
Về giá cả, tại một điểm bán chim “treo ngược” ở tỉnh lộ 8 (huyện Củ Chi), chúng tôi được chủ hàng tiết lộ: Do chim ở đây đều là chim tự nhiên nên giá khá mắc, khoảng 200 - 220 ngàn đồng/kg. Riêng những loài chim quý như diệc xám, bìm bìm, giang sen… thì giá cao hơn, tùy từng con, có thể lên đến 400 – 500 ngàn đồng/kg.
Do đặc điểm tự nhiên, chim trời di chuyển nhiều, trên những vùng đất rộng lớn nên việc ngăn ngừa, quản lý và ngăn chặn việc đánh bắt, giăng bẫy chim trời là rất khó khăn. Ngoài các khu vườn quốc gia, khu sinh quyển, khu bảo tồn… thì người dân có thể bắt, bẫy chim ở các bờ kênh, đồng ruộng khiến cho hàng trăm loại chim trời đang đứng trước nguy cơ tận diệt.
Hơn nữa, do đặc tính di cư, các loài chim thường có xu hướng không tìm đến những “vùng đất nguy hiểm” nên có thể chẳng bao lâu nữa, nhiều vùng đất ở Nam Bộ sẽ vắng bóng các loài chim. (Giáo Dục Và Thời Đại 25/5) đầu trang(
Ngày 26-5, Công an huyện Duy Tiên (Hà Nam) cho biết, đã bắt quả tang Nguyễn Văn Thiệp (SN 1990) ở thôn Tú, Duy Minh, đã vận chuyển 72 cá thể rùa, trong đó có 23 cá thể rùa là loại rùa hộp trán vàng thuộc danh mục động vật quý hiếm.
Lực lượng chức năng đã tạm giữ tang vật, đang củng cố hồ sơ xử lý đối tượng. (Nhân Dân 27/5) đầu trang(

QUẢN LÝ – SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
Sau 5 năm triển khai thực hiện Nghị định số 99/2010/NĐ-CP ngày 24/9/2010 của Chính phủ về chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) trên địa bàn tỉnh Yên Bái, rừng đã được quản lý, bảo vệ và phát triển tốt hơn.
Các chủ rừng, hộ gia đình cá nhân nhận khoán bảo vệ rừng (BVR), trồng rừng được hưởng lợi hàng chục tỷ đồng, góp phần nâng cao thu nhập, xóa đói giảm nghèo.
Mặc dù mới được triển khai thực hiện từ năm 2012 nhưng đến nay có thể khẳng định, thực hiện chính sách chi trả DVMTR đã và đang phát huy hiệu quả tích cực. Ngay khi triển khai, Ban chỉ đạo của tỉnh, Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng đã tập trung hoàn thiện việc thống kê các đối tượng có sử dụng DVMTR, tiến hành xác định rõ ranh giới từng lưu vực của từng công trình thủy điện, nước sạch trong phạm vi nội tỉnh; rà soát hiện trạng và thống kê diện tích rừng trồng hiện có trong từng lưu vực; phối hợp với các ngành, đơn vị có liên quan, UBND các huyện, thị xác định, thống nhất diện tích, hiện trạng rừng trong phạm vi nội tỉnh.
Lập danh sách các chủ rừng là tổ chức, doanh nghiệp, đơn vị, các hộ gia đình cá nhân, cộng đồng dân cư thôn đang quản lý, bảo vệ và những diện tích rừng chưa giao cho chủ quản lý cụ thể. Xây dựng Đề án giao đất, giao rừng và khoán BVR ổn định lâu dài, Đề án phân loại, thống kê đối tượng sử dụng, cung cấp DVMTR và cơ chế quản lý, chi trả DVMTR trên địa bàn. Tổng diện tích rừng thuộc lưu vực có cung ứng DVMTR trên địa bàn toàn tỉnh là 213.113,8 ha (diện tích quy đổi 205.182,7 ha) với 22 chủ rừng là tổ chức, 8 chủ rừng là các hạt kiểm lâm được UBND các huyện, thị xã giao trách nhiệm quản lý rừng tổ chức giao khoán bảo vệ và trên 20 ngàn hộ gia đình cá nhân.
Trên cơ sở đó, hàng năm, Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng đều ban hành văn bản hướng dẫn các chủ rừng, UBND các huyện rà soát, xây dựng hồ sơ, kế hoạch chi trả tiền DVMTR theo quy định, trình cấp có thẩm quyền phê duyệt làm căn cứ thực hiện.
Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng tỉnh đã ký kết hợp đồng ủy thác chi trả tiền DVMTR với 100% các cơ sở sử dụng DVMTR trên địa bàn tỉnh. Ông Kiều Tư Giang - Giám đốc Quỹ Bảo vệ Phát triển rừng tỉnh cho biết: “Thực hiện chính sách chi trả DVMTR theo Nghị định số 99 đã bổ sung thêm nguồn lực tài chính để chi cho công tác BVR trong điều kiện ngân sách Nhà nước ngày càng eo hẹp, góp phần duy trì công tác BVR, giảm thiểu nguy cơ xâm hại vào rừng, hạn chế cháy rừng, nâng cao thu nhập của người dân, từng bước nâng cao ý thức người dân trong công tác quản lý, bảo vệ và phát triển vốn rừng”.
Qua 5 năm triển khai, thực hiện cho thấy, hiện nay, người dân các địa phương có rừng trên địa bàn tỉnh đã ý thức hơn trong việc BVR. Các chủ rừng là tổ chức đã tiến hành giao khoán rừng ổn định lâu dài cho các hộ gia đình nên đã có sự gắn kết, phối hợp chặt chẽ giữa đơn vị chủ rừng với hộ gia đình và chính quyền địa phương trong công tác quản lý, BVR. Tình trạng phá rừng làm nương rẫy, lấn chiếm đất rừng, khai thác lâm sản trái phép tại các khu vực được chi trả tiền DVMTR không còn xảy ra.
Rõ ràng, cái được lớn nhất của chính sách chi trả DVMTR là ý thức bảo vệ và phát triển vốn rừng của người dân được nâng cao, tỷ lệ che phủ rừng đã đạt trên 63%, giữ vững hệ sinh thái rừng đầu nguồn. Chi trả DVMTR góp phần thực hiện chủ trương xã hội hóa nghề rừng; gia tăng đóng góp của ngành lâm nghiệp, cải thiện sinh kế, ổn định đời sống, nâng cao nhận thức và trách nhiệm đối với công tác bảo vệ và phát triển rừng của những người được hưởng lợi từ rừng. Qua đó, nâng cao năng lực và hiệu quả quản lý, sử dụng và BVR cho các chủ rừng, góp phần thực hiện tốt các quy hoạch và kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng của tỉnh. (Báo Yên Bái 25/5) đầu trang(
Nhằm tạo điều kiện cho người trồng rừng chăm sóc và bảo vệ rừng một cách tốt nhất, an toàn nhất.
Huyện Hải Lăng đã chỉ đạo cho các xã có rừng thành lập mô hình quỹ bão vệ và phát triển rừng. Từ mô hình này các chủ rừng tự nguyện đóng góp kinh phí gây quỹ để chi phí cho các hoạt động. Sau gần 3 năm thực hiện, đến nay mô hình này đã đem lại hiệu quả thiết thực.
Khu vực thượng nguồn đập xã lũ Thác Heo, thuộc xã Hải Lâm, huyện Hải Lăng, là nơi có hàng chục ngàn ha rừng phòng hộ, rừng kinh tế của người dân. Hàng năm vào mùa nắng nóng nơi đây thường có nguy cơ xảy ra cháy rừng rất cao. Để hạn chế những vụ cháy rừng có thể xảy ra và nhằm tạo điều kiện cho người trồng rừng chăm sóc và bảo vệ rừng một cách tốt nhất, an toàn nhất UBND xã Hải Lâm, huyện Hải Lăng đã vận động các hộ có rừng tham gia mô hình quỹ bảo vệ và phát triển rừng. Từ mô hình này, bà con đã có điều kiện thuận lợi hơn trong việc bảo vệ và chăm sóc diện tích rừng của gia đình mình.
Hải Lăng là một địa bàn rộng, có diện tích rừng khá lớn với trên 22.000 ha, trong đó có gần 3.000 ha rừng tự nhiên, còn lại là diện tích rừng trồng, tập trung chủ yếu ở 7 xã vùng gò đồi là: Hải Phú, Hải Thượng, Hải Lâm, Hải Thọ, Hải Sơn, Hải Trường và Hải Chánh. Trong các năm 2013 trở về trước nhiều vụ cháy rừng xảy ra làm thiệt hại không nhỏ đến kinh tế của các hộ trồng rừng.
Trước thực trạng đó huyện Hải Lăng đã chủ trương xây dựng mô hình quỹ bảo vệ và phát triển rừng. Theo đó các hộ tham gia Qũy tự nguyện đóng góp từ 300- 500 ngàn đồng mỗi ha rừng sau khi thu hoạch. Với nguồn nguồn quỹ này, các hộ, tổ hộ và các thành viên trong quỹ có đủ kinh phí để mua sắm trang thiết bị phòng chống cháy rừng, chi phí lao động phát rừng và làm đường ranh cản lửa.
Đến nay Hải Lăng đã có 5 xã xây dựng được Quỹ bảo vệ và phát triển rừng. Sau gần 3 năm hoạt động đã góp phận hạn chế thấp nhất những vụ cháy rừng xảy ra. (Đài Phát Thanh Và Truyền Hình Quảng Trị 26/5) đầu trang(
Gần 4 năm nay, từ khi chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) đi vào cuộc sống, hàng ngàn hộ dân ở vùng sâu, vùng xa trên địa bàn tỉnh tham gia nhận khoán quản lý, bảo vệ rừng (QLBVR) đã có thêm khoản thu ổn định, góp phần cải thiện đời số
Theo Quỹ bảo vệ và phát triển rừng (BVPTR), toàn tỉnh hiện có diện tích rừng cung ứng DVMTR trong lưu vực các nhà máy thủy điện là 259.997 ha, chiếm 51% diện tích rừng toàn tỉnh (507.498 ha). Trong số diện tích được chi trả DVMTR, các chủ rừng giữ lại một phần quản lý bảo vệ để lấy kinh phí hoạt động, số diện tích còn lại được các chủ rừng giao khoán quản lý nhằm chia sẻ lợi ích với người dân vùng ven rừng, qua đó nâng cao ý thức, hiệu quả trong công tác QLBVR cho cộng đồng.
Theo thống kê, toàn tỉnh có  5.465 hộ tham gia nhận khoán QLBVR, với diện tích 115.266,33 ha, trong đó, diện tích khoán QLBVR từ các tổ chức Nhà nước 105.596 ha, với 4.015 hộ tham gia; diện tích rừng giao cho cộng đồng quản lý 9.670 ha, với khoảng 1.450 hộ tham gia. Trong năm 2015, việc tham gia nhận khoán QLBVR đã mang lại thu nhập bình quân khoảng 7,7 triệu/hộ/năm và khoảng 1,9 triệu đồng/năm đối với những hộ tham gia cộng đồng giữ rừng.
Gia đình ông Y Dhưn Sruk  buôn Jơn (xã Bông Krang, huyện Lắk) có 10 nhân khẩu nhưng chỉ có 3 sào ruộng nước, canh tác vất vả cả năm may lắm cũng chỉ đủ ăn, 4 năm trở lại đây, ông tham gia nhận quản lý, bảo vệ 20 ha rừng cho Ban quản lý rừng lịch sử - văn hóa - môi trường Hồ Lắk, mỗi năm gia đình ông được trả khoảng 5 triệu đồng tiền công, nhờ vậy mà gia đình ông có thêm nguồn thu nhập để trang trải cuộc sống.
Tại buôn Tul (xã Yang Mao, huyện Krông Bông) mấy năm nay cộng đồng buôn đứng ra nhận quản lý, bảo vệ  383 ha rừng. Sau khi nhận khoán, buôn đã họp bàn thống nhất phân công 25 hộ đại diện trực tiếp tham gia công tác tuần tra bảo vệ rừng. Số tiền thu được hằng năm từ rừng nhận khoán, một nửa được dùng trả công cho người trực tiếp bảo vệ rừng, số còn lại đóng vào quỹ buôn. Nhờ quỹ này, năm 2014, buôn Tul đã lắp đặt được hệ thống đường điện chiếu sáng trên các tuyến đường chính vào buôn, chi phí 105 triệu đồng. Ngoài ra, nguồn quỹ này còn được dùng cho những hộ khó khăn trong buôn vay để sản xuất.
Vườn Quốc gia (VQG) Chư Yang Sin, đơn vị có diện tích rừng được chi trả DVMTR lớn nhất của tỉnh với 58.971 ha, trong đó, đơn vị đã tiến hành giao khoán QLBVR cho 1.438 hộ dân sống gần rừng, với diện tích 43.291 ha. Các hộ nhận khoán phải có trách nhiệm cùng với lực lượng kiểm lâm Vườn thực hiện các chuyến tuần tra bảo vệ rừng, cam kết không xâm hại rừng.
“Từ khi chính sách chi trả DVMTR đi vào cuộc sống, đời sống một bộ phận người dân sống gần rừng đã được cải thiện, ý thức bảo vệ rừng của họ được nâng cao. Người dân tham gia giữ rừng có thêm thu nhập, còn chủ rừng huy động được thêm nguồn nhân lực để tham gia QLBVR, từ đó, an ninh rừng được bảo đảm tốt hơn”, ông Lộc Xuân Nghĩa, Giám đốc VQG Chư Yang Sin cho hay.
Theo ông Võ Minh Quân, Phó Giám đốc Quỹ BVPTR, việc thực hiện chính sách chi trả DVMTR trên địa bàn tỉnh đã thực sự đem lại những hiệu quả cả về kinh tế, môi trường và hiệu ứng xã hội, đặc biệt là công tác QLBVR được nâng cao rõ rệt. Kết quả rõ nhất là ở những khu vực có người dân được hưởng lợi từ chính sách chi trả tiền DVMTR, tình trạng xâm hại rừng giảm hẳn, môi trường rừng cũng từng bước được bảo vệ.
Chính sách này cũng góp phần không nhỏ vào công cuộc xóa đói giảm nghèo tại các vùng đồng bào dân tộc thiểu số, vừa giữ rừng bền vững vừa ổn định sinh kế lâu dài cho người dân. Nguồn tiền từ chi trả DVMTR có thể xem là nguồn thu gia tăng cho công tác BVPTR tại địa phương, đặc biệt trong giai đoạn hiện nay khi ngân sách phục vụ cho công tác này ngày càng hạn chế, nên kinh phí chi cho DV MTR đã giải quyết được rất nhiều khó khăn cho các chủ rừng, nhất là các công ty TNHH MTV lâm nghiệp, qua đó đã góp phần giải quyết được vấn đề tiền lương cho cán bộ làm công tác QLBVR; các Ban quản lý rừng, VQG có thêm nguồn kinh phí để tăng cường công tác tuần tra, truy quét, mua sắm các công cụ phục vụ cho công tác QLBVR… (Báo Đắk Lắk/ Đắk Lắk 24 Giờ 26/5) đầu trang(
Trong khuôn khổ các hoạt động của Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN lần thứ 10 (ADMM-10), sáng 26-5, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch đã cùng với Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN và Tổng thư ký ASEAN Lê Lương Minh tham gia lễ trồng cây kỷ niệm 10 năm thành lập cơ chế ADMM, một cơ chế trong nhiều năm qua đã có những đóng góp to lớn vào hợp tác Chính trị - An ninh ASEAN, nhân tố quan trọng cấu thành Cộng đồng ASEAN.
Lễ trồng cây được tổ chức trong khuôn viên Học viện Quốc phòng Cay-xỏn Phôm-vi-hản, cái nôi đào tạo rất nhiều cán bộ, sĩ quan, biểu tượng cho sự lớn mạnh và trưởng thành của Quân đội nhân dân Lào anh em.
Cây do các Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN trồng trên đất Lào cũng thể hiện quan hệ hợp tác giữa lực lượng vũ trang nói riêng và giữa các nước ASEAN nói chung tiếp tục được vun bón và lớn mạnh qua năm tháng, góp phần quan trọng và sự gắn kết ASEAN với tư cách là một Cộng đồng. (Quân Đội Nhân Dân 27/5) đầu trang(
Dự án trồng rừng sản xuất tại tỉnh Bắc Kạn do Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn Bắc Kạn xây dựng dưới sự tư vấn kỹ thuật của Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JICA) tại Việt Nam và hướng dẫn về chuyên môn của Đại học Lâm nghiệp Việt Nam.
Tổng thời gian của dự án là 8 năm. Trong đó 4 năm đầu tiên (2013 – 2016), sẽ phủ xanh 490 ha rừng sản xuất tại 2 xã Nông Thượng và phường Xuất Hóa của TP. Bắc Kạn. Từ năm 2017, dự án sẽ bước vào giai đoạn chăm sóc, tỉa thưa và bảo vệ cây trồng. Việc khai thác sẽ bắt đầu từ năm 2020.
Công ty Honda Việt Nam là nhà tài trợ duy nhất cho dự án với tổng giá trị 4,9 tỷ đồng với các hạng mục: xây dựng dự án, đào tạo kỹ thuật trồng rừng mới cho cán bộ khuyến nông, khuyến lâm và người dân địa phương; 100% chi phí mua giống cây trồng chất lượng cao; hỗ trợ trực tiếp 15% chi phí nhân công chăm sóc và 10% tổng chi phí phân bón cho toàn bộ dự án.
Sau 8 năm, ước tính dự án sẽ thu được 73.500 m3 gỗ mang lại lợi nhuận khoảng 50 tỷ đồng. Các hộ dân tham gia dự án sẽ được hưởng lợi 100% từ việc bán sản phẩm gỗ sau khi thu hoạch. Như vậy dự án không chỉ có ý nghĩa về việc bảo vệ môi trường, phủ xanh đất trống đồi trọc, giảm thiểu lượng khí thải độc hại ra không khí mà còn có giá trị kinh tếcao cho người dân địa phương.
Sau 3 năm triển khai, từ năm 2013 tới năm 2015, đã có 408,62 ha rừng được phủ xanh. Cây trồng đang phát triển tốt với chiều cao đạt khoảng 4m đối với cây trồng năm 2013 và 1m đối với cây trồng năm 2015. Trong năm trồng cây cuối cùng của Dự án này, tổng diện tích ước tính còn lại của dự án khoảng 82ha, sẽ trồng 203.489 cây với 3 loại là mỡ, keo và quế.
Tham gia vào Ngày hội trồng rừng năm thứ 4 vừa diễn ra, khoảng 200 công nhân viên Công ty Honda Việt Nam, đại diện tỉnh Bắc Kạn và đông đảo người dân địa phương đã trồng 1.500 gốc cây trên diện tích 2 ha. Hơn 80 ha còn lại của dự án trong năm nay sẽ được người dân tiếp tục trồng và hoàn thành trong tháng 8/2016.
Trước đó, năm 2008, HVN đã thực hiện Dự án trồng rừng theo Cơ chế Phát triển Sạch (AR – CDM) tại tỉnh Hòa Bình giai đoạn 2003 - 2011 thông qua tái tạo rừng trên tổng diện tích 309 ha đất trống đồi trọc, dự án ước tính hấp thụ khoảng 41.000 tấn carbon dioxin trong 16 năm và thu hút 320 hộ nông dân tham gia với 2 loại cây chính là keo tai tượng và keo lá chàm.
Tại dự án này, Honda Việt Nam đã hỗ trợ 3,5 tỷ đồng và tổ chức đưa hơn 1.000 cán bộ công nhân viên trồng thêm 10 ha rừng bên ngoài dự án. Hiện dự án đã kết thúc giai đoạn trồng cây và đang đi vào bảo vệ, chăm sóc để chuẩn bị khai thác. Dự án cũng được Liên Hợp Quốc công nhận là dự án AR - CDM đầu tiên tại Việt Nam. (Đầu Tư 27/5) đầu trang(
Thông tin từ Sở Xây dựng Hải Phòng, để bảo đảm an toàn trong mùa mưa bão năm nay, đến thời điểm hiện tại, ngành đã chỉ đạo các đơn vị liên quan như Cty TNHH MTV Công viên Cây xanh Hải Phòng; Cty Môi trường Đô thị; Cty CP Công trình Công cộng và Xây dựng… tiến hành chặt hạ khoảng 300 cây gạo gai và 115 cây sâu mục có nguy cơ gãy đổ trên địa bàn 7 quận.
Đồng thời trồng thay thế, bổ sung bằng cây phượng vỹ trên các tuyến đường như Hạ Lý, Bạch Đằng, Phan Đình Phùng, Hoàng Văn Thụ, Thất Khê, Nguyễn Lương Bằng, Vườn Chay, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng… Bên cạnh đó, các đơn vị cũng cắt tỉa, khống chế chiều cao đối với gần 200 cây xanh trên đường Lạch Tray, hơn 700 cây trên đường Nguyễn Văn Linh và gần 650 cây xanh trên đường Nguyễn Lương Bằng để bảo đảm an toàn giao thông và cảnh quan đô thị.
Song song, trong các ngày lễ lớn như 30/4, 1/5, dịp Lễ hội Hoa phượng đỏ, các đơn vị cũng đã trang trí hoa cây cảnh tại dải phân cách các tuyến đường, điểm nút giao thông trung tâm và các khu vực cửa ngõ, góp phần tạo diện mạo một Hải Phòng xanh, đẹp, văn minh. (Xây Dựng 26/5) đầu trang(
Ông Phan Quang Giải, Phó Chủ tịch UBND huyện Triệu Phong cho rằng, vấn đề xác định giá trị tài sản rừng dự án 661 mà UBND huyện chưa thực hiện được là do trong tháng 2 và 3/2016 trúng vào dịp Tết cổ truyền nên bận tập trung giải quyết một số công việc khác (!).
Báo NNVN đăng bài điều tra về nội dung việc bàn giao chủ rừng khi chưa xác định giá trị. Bài viết chỉ rõ có gần 135 ha rừng trồng thuộc Dự án 661 do BQL Dự án 661 (nay là BQL dự án ĐT và XD) huyện Triệu Phong quản lý, được UBND huyện Triệu Phong làm chủ đầu tư đùng đùng lại được chuyển bàn giao nguyên trạng cho một đơn vị khác mà chưa qua định giá tài sản...
Trong khi đó, Thông tư 03/2013 của liên bộ KHĐT - NN&PTNT - Tài Chính quy định muốn chuyển chủ sở hữu tài sản nhà nước (ở đây là rừng dự án 661) thì phải xác định giá trị nguồn vốn đã đầu tư qua các năm cũng như xác định giá trị tài sản rừng trồng hiện tại. Thế nhưng, UBND huyện Triệu Phong lại không làm như vậy.
Sau khi báo ra, ngày 5/5/2016, UBND tỉnh Quảng Trị đã có công văn số 1545 đề nghị UBND huyện Triệu Phong báo cáo vụ việc bất thường này. Mới đây, ông Phan Quang Giải, Phó Chủ tịch UBND huyện Triệu Phong đã có báo cáo số 84/BC-UBND gửi UBND tỉnh Quảng Trị giải trình vụ việc trên. Tuy nhiên, ông Giải không thẳng thắn thừa nhận những sai phạm, yếu kém trong quản lý, điều hành của mình, mà đã viện dẫn không đúng nội dung sự việc.
Vụ việc bàn giao chủ rừng khi chưa xác định giá trị ở trên do ông Giải điều hành với tư cách là một Phó Chủ tịch huyện, phụ trách lĩnh vực nông nghiệp đã sai ngay từ khi bắt đầu, khi mà Phó Chủ tịch huyện có thông báo số 42 thống nhất chủ trương để Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh (BCHQST) Quảng Trị được khai thác rừng trồng 661 thuộc dự án 5 triệu ha rừng do huyện Triệu Phong làm chủ đầu tư. Trong lúc gần 135 ha rừng đang là tài sản của nhà nước, được UBND huyện quản lý chủ sở hữu.
Dư luận xôn xao, cớ gì ông Giải lại đồng ý cho BCHQS tỉnh khai thác rừng. Mà lẽ ra Ban quản lý dự án 661 thuộc UBND huyện Triệu Phong phải làm theo trình tự theo các hướng dẫn của pháp luật và Thông tư 03/2013 của liên bộ KHĐT - NN&PTNT - Tài Chính quy định để xác định giá trị tài sản rừng rồi mang ra đấu giá. Đằng này, chưa tiến hành làm theo lộ trình quy định của pháp luật mà ông Giải đã nhất trí cho BCHQS tỉnh khai thác, là sai.
Trong báo cáo số 84 ở trên, ông Giải lại viện dẫn không đúng nội dung tinh thần chỉ đạo tại công văn số 3851, ngày 15/10/2015 của UBND tỉnh Quảng Trị trả lời về việc BCHQS tỉnh xin thanh lý gần 135 ha rừng này. Tại công văn 3851, UBND tỉnh Quảng Trị đề nghị Sở NN-PTNT phối hợp với UBND huyện Triệu Phong tham mưu cho UBND tỉnh giải quyết đề nghị của BCHQS tỉnh xin thanh lý gần 135 ha rừng dự án 661 tại tiểu khu 818 ở huyện Triệu Phong.
Tuy nhiên, trong báo cáo số 84, ông Giải cho rằng UBND huyện Triệu Phong đã có thông báo kết luận số 125, tại mục 1 nêu rõ về việc đề xuất thanh lý rừng dự án 661 tại tiểu khu 818 là theo ý kiến chỉ đạo của UBND tỉnh tại công văn số 3851 ngày 5/10/2015... Thực ra, trong công văn này UBND tỉnh không có một dòng nào chỉ đạo cho BCHQS tỉnh khai thác rừng.
Ông Phan Quang Giải không làm theo trình tự thủ tục của một chủ đầu tư, mà luôn luôn viện dẫn những công văn của Sở NN-PTNT Quảng Trị hướng dẫn thực hiện để xử lý vụ việc. Trong khi đó, Sở NN-PTNT Quảng Trị đã khẳng định UBND huyện Triệu Phong phải đánh giá tổ chức điều tra sản lượng, xác định tài sản rừng trước khi bàn giao.
Cuối báo cáo, ông Giải thừa nhận vấn đề xác định giá trị tài sản rừng dự án 661 như pháp luật quy định mà Sở NN-PTNT yêu cầu UBND huyện Triệu Phong phải thực hiện nhưng chưa thực hiện được là do trong tháng 2 và 3/2016 trúng vào dịp Tết cổ truyền nên bận tập trung giải quyết một số công việc khác (!).
Trớ trêu rằng, bất chấp một loạt hướng dẫn UBND huyện Triệu Phong phải thực hiện đúng pháp luật thì đến ngày 12/4, ông Giải vẫn kịp tranh thủ ký biên bản bàn giao gần 135 ha rừng dự án 661 do UBND huyện Triệu Phong làm chủ đầu tư cho BCHQS tỉnh. Khi mang một tài sản của nhà nước có giá trị rất lớn để bàn giao cho đơn vị khác mà chưa kịp đánh giá, xác định tài sản, ông Giải có suy nghĩ gì?
Vậy ông Giải có biết pháp luật để điều hành trong vụ thanh lý rừng dự án 661 ở Tây Triệu Phong hay không? (Nông Nghiệp Việt Nam 26/5) đầu trang(
Năm 2012 UBND tỉnh Thanh Hóa ra quyết định chuyển đổi 200 ha rừng tự nhiên nghèo kiệt sang trồng cao su tại BQL rừng phòng hộ Như Xuân, thuộc xã Xuân Thái, huyện Như Thanh. Thế nhưng toàn bộ diện tích trên đã vào tay một số cán bộ thuộc BQL, huyện và Sở NN&PTNT. Càng nghịch lí  hơn khi hiện nay lại “mọc” lên con đường được đầu tư hàng chục tỉ đồng dẫn vào lõi của dự án?!
Ngày 12/10/2012, UBND tỉnh Thanh Hoá đã có Quyết định số 3372/QĐ-UBND về việc chuyển rừng tự nhiên nghèo kiệt sang trồng cao su tại BQL rừng phòng hộ Như Xuân (BQL rừng Như Xuân), huyện Như Thanh. Quyết định nêu rõ, trong thời hạn 1 năm nếu không trồng xong cao su thì phải trồng rừng trở lại.
Theo đó, phần diện tích rừng tự nhiên được chấp thuận chuyển đổi là 200 héc ta, thuộc tiểu khu 629 và tiểu khu 639 (xã Xuân Thái, huyện Như Thanh). BQL rừng Như Xuân chịu trách nhiệm tổ chức thanh lý, khai thác số gỗ tự nhiên còn sót lại.
Thế nhưng sau 4 năm thực hiện dự án, thay bằng trồng cao su, thì số diện tích đã được chia cho các cán bộ, nhân viên trong BQL đứng ra quản lý phần lớn trồng cây keo. Như vậy BQL rừng Như Xuân đã không thực hiện đúng mục tiêu của dự án.
Nhiều người dân tại xã Xuân Thái rất bức xúc trước việc gia đình thiếu đất sản xuất. Thế nhưng khi dự án triển khai không một hộ dân nào được giao khoán đất rừng ở đây. Người dân nơi đây còn chỉ tay đọc vanh vách từng lô rừng từ vài đến hàng chục héc ta của từng cán bộ.
Được biết, lãnh đạo BQL rừng Như Xuân đã cấu kết, lập hồ sơ chia chác cho nhau dưới dạng hợp đồng giao khoán.Cụ thể như: Giám đốc BQL rừng Như Xuân là ông Phạm Ngọc Nam (bên A) đã ký giao cho chính ông (bên B) 2,0 ha. Một hợp đồng khác do bà Bùi Thị Hoa là Phó Giám đốc BQL (bên A) giao cho Giám đốc Phạm Ngọc Nam (bên B) 11,0 ha.
Ông Phạm Ngọc Nam cũng ký giao cho bà Bùi Thị Hoa 7,8 ha. Cùng với đó, lãnh đạo BQL rừng Như Xuân đã ký giao cho cán bộ, công nhân viên thuộc BQL của mình, gồm: Nguyễn Ngọc Thuật, 6,6 ha; Lê Văn Cường 5,0 ha; Phạm Văn Phong, 6,2 ha; Tạ Văn Bằng, 5,2 ha; Nguyễn Thế Trang 8,1 ha; Lê Thanh Phong, 5,2 ha; Lê Thị Yến, 7,2 ha; Trần Văn Lập, 4,2 ha; Lê Anh Tuấn, 4,6 ha; Nguyễn Hữu Tứ, 6,4 ha; Phạm Hữu Trọng, 4,2 ha; Phạm Văn Thuật, 6,5 ha; Trần Hữu Chí, 7,0 ha; Lường Văn Luân, 4,5 ha; Lê Đăng Toàn, 2,4 ha. Tổng cộng là 102,1/200 ha.
òn gần 100 ha còn lại theo thông tin mà phóng viên nắm được nhiều cán bộ, lãnh đạo các sở, ngành thuộc tỉnh Thanh Hoá hiện đang quản lý, sử dụng, trong đó có cả cán bộ Hạt kiểm lâm Như Thanh, Sở NN&PTNT Thanh Hóa...
Theo quan sát của phóng viên, cả một khu vực rừng rộng lớn chủ yếu được trồng keo, cây cao su rất ít và trong tình trạng khô héo chậm phát triển. Có những quả đồi còn trống trơn sau khi chặt rừng tự nhiên. Trong khi quyết định đã nêu rõ trong thời hạn 1 năm nếu không trồng xong cao su thì phải trồng rừng trở lại. Như vậy điều dự án đã làm  trái với quy định của pháp luật về bảo vệ, phát triển rừng và Thông tư hướng dẫn của Bộ NN&PTNT hướng dẫn việc trồng cây cao su trên đất nông nghiệp.
Và càng nghịch lý hơn, con đường bê tông dài 2,3km với vốn đầu tư hơn 11 tỉ đồng đang chạy thẳng vào khu đất của dự án. Trong khi đó khu vực dự án trồng cao su tương đối vắng vẻ, chỉ có vài hộ dân sống rải rác. Như vậy hàng tỷ đồng tiền vốn vay hỗ trợ xây dựng đường bê tông nông thôn thuộc Dự án phục hồi và quản lý bền vững rừng phòng hộ tỉnh Thanh Hóa không được sử dụng cho đông đảo người dân, mà đang phục vụ cho dự án của một số cán bộ?
Để tìm hiểu rõ hơn vấn đề trên chúng tôi đã tìm gặp bà Bùi Thị Hoa – Giám đốc BQL rừng Như Xuân. Thế nhưng phòng làm việc của bà Hoa luôn trong tình trạng cửa đóng then cài, gọi điện thoại bà Hoa cũng đều không nghe máy. (Tài Nguyên Và Môi Trường 26/5) đầu trang(
Sau khi bị UBND tỉnh Quảng Ninh "thổi còi" vì làm sai quy hoạch làm xuất lộ than, Trung tâm Bảo tồn sinh vật cảnh không dừng lại mà tiếp tục san gạt, bốc xúc.
UBND tỉnh Quảng Ninh vừa ban hành công văn chỉ đạo, kiểm tra thực tế tại hiện trường Dự án trồng rừng, bảo tồn, phát triển cây cổ thụ, cây quý hiếm, cây cảnh quan đô thị, cây dược liệu và cây Sanh xuất khẩu tại thôn xã Sơn Dương (Hoành Bồ, Quảng Ninh).
Trước đó, Báo Đời sống & Pháp luật phản ánh việc Trung tâm Bảo tồn, phát triển sinh vật cảnh và Làm vườn Quảng Ninh thực hiện dự án nuôi trồng sinh vật cảnh nhưng lại đào khoét cả một vùng núi rộng lớn và thu gom hàng ngàn tấn than. Đây lại là khu vực đã bị Chính phủ định khoanh cấm hoạt động khoáng sản.
UBND tỉnh Quảng Ninh giao Sở Tài nguyên Môi trường chủ trì, phối hợp với các Sở, ngành: Công thương, Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Công an Tỉnh, UBND huyện Hoành Bồ khẩn trương kiểm tra thực tế tại hiện trường Dự án, xác minh về việc Trung tâm gây ô nhiễm môi trường, không thưc hiện nghiêm các nội dung UBND tỉnh chỉ đạo về việc tiêu thụ than xuất lộ trên mặt bằng dự án.
Hôm nay, Trung tâm Bảo tồn sinh vật cảnh cũng lên tiếng về thông tin phản ánh trên báo Đời sống & Pháp luật.
Trung tâm khẳng định mình không làm nhiệm vụ khai thác và tiêu thụ than. "Khi gặp than, Trung tâm đã chủ động dừng san gạt tại vị trí xuất lộ than để báo cáo UBND huyện Hoành Bồ và Tỉnh Quảng Ninh." - Thư gửi Báo nêu.
Trung tâm thừa nhận lúc triển khai dự án có thực hiện sai sót vào thời điểm tháng 9/2015. Một điểm san gạt sâu hơn so với thiết kế phê duyệt khoảng 1,5m. Việc này UBND huyện Hoành Bồ đã xử phạt hành chính vào tháng 12/2015 và báo cáo UBND Tỉnh.
Trung tâm giải thích việc trong năm 2015 chưa thể tiêu thụ được than xuất lộ vì trong đó chứa nhiều tạp chất đất đá. Năm 2016, việc tiêu thụ vẫn chưa được hoàn tất vì doanh nghiệp còn phải xin ý kiến của các sở ngành.
Tuy nhiên, theo báo cáo của Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Quảng Ninh, Trung tâm Bảo tồn sinh vật cảnh đã không chỉ một lần thực hiện việc này. Ban đầu, trong quá trình khai thác, Trung tâm san cắt tầng tại khu vực không đúng quy hoạch phê duyệt và xuất lộ các vỉa than.
UBND tỉnh đã có văn bản chỉ đạo Trung tâm ngừng san gạt, giữ nguyên địa hình, yêu cầu ngăn chặn xử lý nghiêm các trường hợp lợi dụng dự án để khai thác than trái phép.
Tuy nhiên, sau khi có chỉ đạo của tỉnh, Trung tâm vẫn tiếp tục san gạt, bốc xúc tại các vị trị không đúng quy hoạch, thiết kế. Một thời gian sau, cơ quan này mới ngừng việc san gạt ở đây.
Như đã đưa tin, năm 2014 UBND tỉnh Quảng Ninh quyết định phê duyệt xây dựng Dự án trồng rừng, bảo tồn, phát triển cây cổ thụ, cây quý hiếm, cây cảnh quan đô thị, cây dược liệu và cây Sanh xuất khẩu tại thôn xã Sơn Dương (Hoành Bồ, Quảng Ninh).
Tuy nhiên, quá trình triển khai Dự án trên, Trung tâm Bảo tồn đã không thực hiện đúng theo quy hoạch của Dự án. Khi san cắt tầng tại dự án, có xuất lộ các vỉa than, Trung tâm Bảo tồn đã thu hồi lượng than lẫn đất đá tại các vị trí xuất lộ và tập kết trong khu vực Dự án. Theo đánh giá tại văn bản của Sở Tài nguyên Môi trưởng tỉnh Quảng Ninh gửi UBND tỉnh, nếu làm đúng theo quy hoạch, việc san cắt tầng sẽ không chạm tới các vỉa than.
Theo ghi nhận của PV tại khu vực thực hiện dự án bảo tồn, một vùng núi rộng lớn đã bị đào khoét sâu, san cắt lộ ra các vỉa than. Than ở đây được chất thành từng đống cao như núi (có thể đến hàng ngàn tấn - PV). Ở những khu vực mới tập kết than được phủ bạt kín. Máy xúc vẫn đang nằm tại hiện trường. (Đời Sống Và Pháp Luật 26/5) đầu trang(
Vừa qua, dư luận xôn xao trước thông tin gia đình của nguyên một cán bộ cấp cao của tỉnh Lâm Đồng xây biệt thự giữa rừng thông, phá thông để làm nhà, PV báo CATP tìm hiểu sự việc, thấy có nhiều vấn đề cần làm sáng tỏ.
Căn nhà tọa lạc trên một khu đất có tổng diện tích 1,9 ha, tại xã Đạ Sar, thuộc huyện Lạc Dương, cách TP.Đà Lạt trên 10km, bên đường quốc lộ 723 (nối TP.Đà Lạt – TP.Nha Trang). Khoảng cách từ đường quốc lộ đến căn nhà chừng 600m, theo con đường cũ từ TP.Đà Lạt đi xã Đạ Sar. Toàn bộ giấy tờ giao dịch mua đất, xin làm nhà, sửa đường xá… đều đứng tên bà Hồ Thị Vàng (SN 1946), vợ ông Nguyễn Đức Thịnh (nguyên Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Lâm Đồng, mới nghỉ hưu đầu năm 2016). Đến đây, hỏi nhà đất ông Thịnh, không ai biết, nhưng khi hỏi đất bà Vàng, người dân biết ngay nó ở đâu và nhiệt tình chỉ dẫn.
Liên hệ với UBND huyện Lạc Dương, lãnh đạo, cán bộ các phòng chức năng tại đây cung cấp nhiều văn bản, tài liệu về mảnh đất. Theo đó, toàn bộ diện tích đất trên do bà Vàng mua của 3 hộ dân là đồng bào dân tộc thiểu số từ năm 2000 đến 2014. Đất có nguồn gốc do người dân phá rừng, trồng cà phê, sau được UBND tỉnh Lâm Đồng cho chuyển đổi từ đất lâm nghiệp sang đất nông nghiệp, đất trồng cây lâu năm và cấp Giấy CNQSDĐ cho bà Vàng năm 2014.
Trở thành chủ sở hữu, bà Vàng có đơn xin cải tạo, sửa chữa đường đi, trồng cây xanh (tùng, hoa và cây ăn trái). Tiếp đến, bà có đơn xin chuyển đổi 1.000m2 sang đất nông nghiệp khác, mục đích để xây dựng 2 công trình nhà tạm, một căn làm nhà ở cho công nhân, căn còn lại để chứa nông cụ, sản phẩm nông nghiệp; san ủi tạo cảnh quan non bộ, đường đi trong trang trại…
Ngày 24-5-2016, PV trực tiếp mục sở thị khu đất, căn nhà trên. Bà Vàng kể bà sinh sống, làm ăn và có HKTT tại TP.HCM, mua mảnh đất này từ trước lúc quen biết ông Thịnh. 4 năm nay, sau khi kết hôn với ông Thịnh, bà Vàng mới chính thức chuyển đến TP.Đà Lạt sinh sống.
Trong khu trang trại, có hồ nước, nhà chòi ven hồ dùng làm nơi tiếp khách, nghỉ ngơi. Khu đất nằm trọn trên một quả đồi, đã được san ủi bằng phẳng, tứ bề là rừng thông xanh, địa thế tuyệt đẹp! Bà Vàng tỏ ra là người phụ nữ đảm đang, tháo vát, kể rằng, tự bà lo liệu mọi việc ở đây, không dựa dẫm vào tên tuổi của chồng. Tuy nhiên, không ít người cho rằng, bà Vàng đi lo thủ tục, giấy tờ… mang danh là vợ cán bộ cấp cao của tỉnh ủy, ai dám làm “khó”?.
Căn “nhà tạm” (diện tích 100m2) của vợ chồng bà Vàng là căn nhà 2 tầng, dạng nhà biệt thự, nhà mái thái. Vợ chồng ông Thịnh gọi đó là nhà sàn, bà gọi đó là nhà tạm, bạn bè ông Thịnh nói đó là nhà cấp 4A. Vậy việc xuất hiện căn nhà như này mà không hề có hồ sơ giấy phép xây dựng có đúng không?
Vợ chồng bà Vàng giải thích, sau khi bà có “đơn xin phép làm nhà tạm”, để cho công nhân ở, được UBND huyện Lạc Dương chấp thuận, họ làm một căn nhà vật liệu gỗ, mái lợp tôn. Vậy nhưng do ở trên đồi cao, gió to gặp mưa lớn nên ngã đổ, nguy hiểm cho người ở. Vì vậy, bà làm bản giải trình và kiến nghị xin làm nhà kiên cố hơn.
Một vị cán bộ lãnh đạo của UBND huyện Lạc Dương nói, bà Vàng trình bày mong muốn trồng một số cây đặc hữu của Đà Lạt về nông nghiệp để góp phần quảng bá du lịch, đón tiếp bạn bè gần, xa nên làm căn nhà đàng hoàng, khang trang, chúng tôi cũng không làm khó.
Đối chiếu với các văn bản quy định tiêu chí về nhà cấp 4A, nhà tạm, biệt thự của liên bộ (Bộ xây dựng, Bộ tài chính, Tổng cục quản lý ruộng đất, Ủy ban vật giá nhà nước…) cho thấy, căn nhà của vợ chồng ông Thịnh có nhiều tiêu chí gần với nhà biệt thự, chỉ một ít tiêu chí là nhà cấp 4A và hầu như không có tiêu chí nào thuộc diện nhà tạm. Công trình trên cũng không thuộc diện đối tượng được miễn cấp phép xây dựng.
Khách quan mà nói, ở địa hình này, một căn nhà tạm bợ là khó tồn tại bởi gió to, mưa lớn khó lường, nhưng nhà kiên cố thì đến mức nào, thiết nghĩ chủ nhân và các ngành quản lý tại địa phương cần có biện pháp ứng xử phù hợp, thượng tôn pháp luật. Nhất, đây lại là nhà của gia đình vị cán bộ đầu tỉnh, chưa từng “tiếng bấc tiếng chì” thì lại càng cần phải “rõ nét” để thế hệ con cháu noi gương.
Chúng tôi băn khoăn rằng, việc nhà nước có chính sách đảm bảo đất ở, đất sản xuất cho đồng bào dân tộc thiểu số, nghiêm cấm việc đầu cơ, mua bán, bao chiếm đất đai trong vùng dân tộc thiểu số, vùng biên giới..., liệu việc vợ ông Thịnh mua gom đất của 3 hộ đồng bào dân tộc thiểu số và được chính quyền chấp thuận, hoàn tất các thủ tục chuyển nhượng, cấp “sổ đỏ” có đúng không?
Ông Thân Xuân Quý, Chánh văn phòng UBND huyện Lạc Dương, cho biết: Tại thời điểm bà Vàng mua đất, ông đang là Trưởng phòng nông nghiệp nên không nắm rõ sự việc.
Sau khi kiểm tra lại hồ sơ với các Phòng chuyên môn, UBND xã Đạ Sar, ông Quý trả lời: Các chỉ thị, quyết định của UBND tỉnh Lâm Đồng quy định rất rõ về việc này. Nghiêm cấm, nhưng cũng cần đảm bảo quyền định đoạt với tài sản là đất đai của người dân, vì thế, các quyết định này có kèm điều kiện: sau khi chuyển nhượng, mua, bán, cho, tặng…, diện tích đất sản xuất nông nghiệp của mỗi hộ phải còn tối thiểu 1 héc-ta (quyết định số 54/2006) và gần đây, quyết định số 8/2015 quy định, diện tích tối thiểu của hộ dân sau khi chuyển nhượng… phải còn không dưới 0,6 héc-ta.
Trường hợp này, tại địa phương đã tiến hành kiểm tra, đo đạc, xác định đảm bảo việc chuyển nhượng nên cho tiến hành các thủ tục chuyển nhượng, đúng theo quy định pháp luật. (Công An TP.HCM 27/5) đầu trang(
Do mật độ cây xanh nhiều, TP Trà Vinh (tỉnh Trà Vinh) được xem như “thành phố trong rừng cổ thụ”.
Tuy nhiên, theo ông Phạm Tiết Khoa - chủ tịch hội đồng quản trị Công ty cổ phần Công trình đô thị Trà Vinh (đơn vị quản lý gần 13.700 cây xanh trên địa bàn TP Trà Vinh), hiện có khoảng 420 cây cổ thụ (sao, dầu, me) trên địa bàn TP Trà Vinh đang có các dấu hiệu chết dần như lá ít, không xanh tốt, cây thiếu sinh khí.
Đặc biệt, cây trên một số tuyến đường như Phạm Hồng Thái, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Trần Quốc Tuấn... đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi tình trạng bêtông hóa vỉa hè, cây không còn chỗ “thở”.
Ông Lê Công Sĩ, một kiến trúc sư sống lâu năm tại TP Trà Vinh, bày tỏ: “Trong những năm gần đây, quan sát bằng mắt thường cũng có thể thấy được hàng trăm cây cổ thụ tại TP này đang thiếu sức sống. Lá cây vàng vọt bất kể mùa mưa hay mùa nắng, nhánh cây khô rụng xuống nhiều hơn. Ngoài ra, hàng cây hơn 100 năm tuổi trên đường Lê Thánh Tôn, Trần Phú, Nguyễn Thái Học có biểu hiện bị toác giữa thân cây, lá rụng nhiều”.
Mới đây, đoàn các chuyên gia trong và ngoài nước đã đến TP Trà Vinh bàn về các biện pháp “cấp cứu” cây cổ thụ trên địa bàn.
Qua khảo sát thực tế, hiện nay TP có 78 tuyến đường, trong đó có 59 tuyến đường được trồng cây xanh và 11 khu vực cây xanh, công viên, khu di tích lịch sử. Tổng số cây xanh hiện có gần 13.700 cây tạo bóng mát, trong đó có khoảng 800 cây cổ thụ trên 100 tuổi và cây cho hoa với 33 chủng loại.
Làm việc với đoàn chuyên gia, ông Diệp Văn Thạnh - chủ tịch UBND TP Trà Vinh - đề nghị các phòng, ban trực thuộc kết hợp các chuyên gia trong, ngoài nước tổ chức các biện pháp “cấp cứu” cây cổ thụ trên địa bàn TP.
Trước mắt thực hiện bảo dưỡng khoảng 420 cây cổ thụ có dấu hiệu sâu bệnh, chết dần, dự kiến triển khai vào tháng 6. Ngoài ra, thay thế, trồng mới các loại cây có thời gian sinh trưởng lâu dài, phù hợp vùng đất Trà Vinh, chịu đựng tốt với mưa, bão như cây dầu, sao, me...
Về lâu dài cần tổ chức quản lý hệ thống cây xanh thông qua quy trình công nghệ khoa học trên máy tính, nắm bắt những thông tin cần thiết để có biện pháp theo dõi, bảo vệ và xử lý kịp thời các tác động ảnh hưởng tới sự phát triển của cây xanh.
Liên quan đến vấn đề này, UBND tỉnh Trà Vinh vừa có văn bản chỉ đạo Sở Tài chính đề xuất chi khoảng 20 tỉ đồng để hỗ trợ UBND TP Trà Vinh triển khai lập dự án bảo dưỡng cây cổ thụ đang có chiều hướng chết dần.
Ngày 25-5, trao đổi với chúng tôi, ông Đồng Văn Lâm - chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh - cho biết: “Số tiền 20 tỉ đồng để bảo dưỡng cây xanh là chưa chính thức vì dự án này mới trong giai đoạn đầu. UBND tỉnh giao các đơn vị, sở ngành liên quan nghiên cứu lại, đánh giá tính khả thi, hiệu quả đến đâu rồi mới thực hiện. Nguồn vốn sẽ có một phần từ ngân sách tỉnh và một phần từ nguồn xã hội hóa”. (Tuổi Trẻ 27/5) đầu trang(
Ông Lê Đức Sáu, Phó Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh (Sở NN&PTNT), cho biết: Ngày 25.5, Chi cục kiểm lâm (KL) tỉnh đã phối hợp với ngành chức năng huyện Phù Mỹ tiến hành nhổ bỏ cây lâm nghiệp mà người dân địa phương lấn chiếm đất rừng, trồng keo trái phép trong năm 2015 và 2016 trên diện tích 18,5 ha, tại tiểu khu 131, thuộc khu vực rừng phòng hộ đầu nguồn hồ Cây Sung và hồ Sò Bó, xã Mỹ Lộc. Khu vực rừng phòng hộ đầu nguồn 2 hồ chứa nước nói trên do Ban quản lý rừng phòng hộ huyện Phù Mỹ quản lý.
Ngày 26.5, lực lượng KL tiếp tục phá bỏ cây lâm nghiệp của người dân địa phương trồng trái phép nhiều năm trước ở khu vực rừng phòng hộ đầu nguồn hồ Sò Bó. (Báo Bình Định 26/5) đầu trang(./.