|
Ngày 26 tháng 05 năm 2016
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ – SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
BẢO VỆ RỪNG
Gần đây, tại một số địa phương trong tỉnh xuất hiện mưa rải rác. Căn cứ lượng mưa đo được, kết hợp với các số liệu quan trắc thực tế, Chi cục Kiểm lâm tỉnh thông báo giảm cấp dự báo cháy rừng tại một số địa bàn.
Theo đó, từ ngày 23-5, hạ cấp dự báo cháy rừng từ cấp 5 (cấp cực kỳ nguy hiểm) xuống cấp 2 (cấp trung bình) đối với các huyện: Ninh Sơn và Bác Ái (trừ các xã Phước Trung, Phước Thành và Phước Chính). Hạ cấp cảnh báo từ cấp 5 xuống cấp 3 (cấp cao) đối với các xã Phước Thành, Phước Chính (Bác Ái). Các huyện Thuận Nam, Thuận Bắc, Ninh Hải, Ninh Phước và xã Phước Trung (Bác Ái) vẫn giữ nguyên cấp 5, cấp cực kỳ nguy hiểm.
Chi cục Kiểm lâm tỉnh cũng đề nghị các địa phương, đơn vị chủ rừng tùy theo mức dự báo để có phương án bảo vệ rừng phù hợp, hiệu quả. (Báo Ninh Thuận 24/5) đầu trang(
Nhiều cánh rừng tại Đăk Lăk đang bị đe dọa trước việc nhiều người dân chặt rừng để làm trụ gỗ trồng tiêu.
Những cơn mưa gần đây ở khu vực Tây Nguyên dù nhỏ nhưng phần nào đã giải hạn cho mùa khô khốc liệt. Tuy nhiên, lượng nước ít ỏi, hiếm hoi từ những cơn mưa quý giá này khó có thể lưu giữ được nhiều trong đất khi cây rừng vốn làm nhiệm vụ giữ nước đang bị tàn phá nặng nề.
Tại Đăk Lăk, tình trạng hạn hán đã khiến nhiều người dân chặt bỏ cà phê để trồng tiêu bởi một gốc tiêu chỉ bằng 1/5 lượng nước tưới cho cây cà phê. Nhưng khi trồng tiêu, người dân lại phá rừng để làm trụ gỗ. (Đài Truyền Hình Việt Nam 25/5) đầu trang(
Cây rừng vừa bị lâm tặc cưa đứt, tiết ra chất nhựa có màu trông như đang rỉ máu là hình ảnh có thể nhìn thấy khắp nơi trong rừng phòng hộ Dầu Tiếng.
Có lúc, những kẻ phá rừng ngang nhiên hành sự công khai giữa ban ngày. Nhiều cây rừng gần đường bị chúng “ưu tiên” đốn hạ cho tiện bề vận chuyển. Và nhiều cây rừng ở đoạn rừng giáp với sông Sài Gòn đã bị “ken” gốc đang ngắc ngoải chờ chết.
Vừa qua, người viết bài đã cho xe chạy theo con đường sỏi phún cặp khu rừng phòng hộ Dầu Tiếng (rừng tự nhiên thuộc tiểu khu 59, ấp Suối Bà Chiêm, xã Tân Hoà, huyện Tân Châu) hướng về khu vực P25. Đi được khoảng nửa cánh rừng, tôi rẽ vào lối mòn, tìm đường tắt ra xóm nhà cặp bờ sông Sài Gòn thuộc tổ 19, ấp Suối Bà Chiêm. Gọi là đi tắt, nhưng thật ra phải chạy xe xuyên rừng hơn 10km mới đến được bờ sông. Tiến vào rừng được hơn 1km, tôi đã phát hiện một cây rừng bị đốn hạ ngay bên lối mòn xe chạy.
Dùng thước đo, thấy gốc cây này có đường kính 21cm, phần thân cây còn lại đó nhưng phần gốc và bộ rễ đã bị bứng đi mất. Theo người dân địa phương, những cây bị diệt tận gốc rễ như vậy thường là cây giáng hương. Tự nghĩ, ngay bên đường mòn thường xuyên có xe qua lại mà còn vậy, thì ở những chỗ vắng vẻ, bọn lâm tặc còn lộng hành cỡ nào! Trong khu rừng, bên cạnh những lối mòn xe chạy là vô số những ngã rẽ tự phát nhỏ hơn.
“Các lối đi này phần lớn là do mấy tay trộm gỗ dọn phá để vận chuyển cây ra ngoài”- một người dân có hơn 30 năm gắn bó với khu rừng nói. Quả không sai, khi tiếp tục tiến sâu thêm một đoạn vào rừng, tôi chọn một ngã rẽ bất kỳ để đi. Đi chưa được 200m thì phát hiện có ít nhất 4 cây rừng đã bị cưa gốc, mỗi cây có đường kính hơn 20cm, tất cả đều chưa kịp lấy đi.
Theo dấu tích để lại tại một hiện trường khác cũ hơn, nhiều cây bị đốn hạ trước đó đã được mang đi. Có thể suy luận, bọn lâm tặc cắt cây để đó, không phải bỏ. Đây là một chiêu trong chuỗi hành động trộm gỗ theo kiểu tạo thế cho thuận đường, cưa xong thì “xử” luôn, còn nếu xa đường vận chuyển thì cứ đốn hạ để đó, chờ cho cây khô nhẹ bớt trọng lượng sẽ “xử” sau.
Tuy nhiên, dùng cách này đồng nghĩa với chấp nhận nguy cơ rủi ro cao, chẳng hạn như bị “đồng nghiệp” phỗng tay trên. Thế nên, mỗi tay phá rừng đều chủ động ưu tiên “đánh nhanh rút gọn” những cây rừng gần đường. Trong rừng cấm, những cây gần đường thường là cây to, đẹp và có giá trị cao.
Quay trở ra lối đi chính để tắt rừng về xóm nhà tổ 19, rất dễ dàng nhận ra những cây cỡ nhỏ (đường kính từ 8-12cm) ở nhiều đoạn hai bên đường vừa mới bị “hạ sát”. Những thân cây đứt lìa khỏi gốc nằm cặp đường. Bọn phá rừng không ra tay tập trung một chỗ, mà chia ra triệt hạ cây rừng rải rác ở nhiều nơi.
Khu vực cây rừng bị tàn sát mạnh tay nhất phải kể đến là hai bên đường xe lớn, đoạn gần ra đến bìa rừng giáp với sông Sài Gòn mà người dân địa phương thường gọi là đường be (đoạn cuối gần đến khu vực P25 chỉ có một bên còn rừng). Khảo sát một đoạn đường be khoảng 3km hướng từ xóm nhà ngược lên thượng nguồn của dòng sông đã có thể phát hiện nhiều cây rừng đang bị “chảy máu” ngay gần đường be.
Dấu vết tại hiện trường khai thác vẫn còn mới, có thể chỉ cách thời điểm tôi đến chừng vài tiếng đồng hồ. Bởi nhựa cây vẫn còn đang âm ỉ chảy trong khi cành, lá cây, kể cả mạt cưa bỏ lại vẫn còn tươi. Cây rừng bị triệt hạ được công khai tập kết thành nhiều điểm ngay giữa lòng, lề đường.
Trong lúc tôi tập trung quay lại cảnh nhiều cây rừng đang nằm la liệt tại một điểm tập kết chỗ ngã ba đường bất ngờ nghe có tiếng cây đổ. Lập tức, tôi đề máy xe mô tô phóng thẳng về hướng đó. Cách điểm cần đến khoảng 200m đã thấy một cây rừng ngã ra đường. Đến nơi thì không thấy người đâu, chỉ thấy cây lim vừa bị hạ, vết cưa hãy còn mới. Kế bên, một cây lim khác cũng vừa bị cưa đứt quá nửa thân nhưng chưa đổ.
Chứng tỏ kẻ phá rừng đã phát hiện có “hơi hám” người lạ ngay từ lúc tôi vừa đề máy xe. (Trong rừng chỉ cần một tiếng động nhỏ là có thể phát hiện từ xa). Tự trách mình quá sơ suất, tôi đành lần theo đường be tiến xa hơn, đi được một đoạn nữa thì phát hiện lại có một cây gỗ lim cỡ lớn nằm ngay lòng đường. Căn cứ dấu vết để lại thì cây này cũng vừa mới bị hạ, cành lá chưa kịp héo.
Bước sang lề đường để quan sát rộng hơn, tôi thật không thể tin nổi khi chứng kiến sự lộng hành của lâm tặc. Cảnh tượng bày ra trước mắt giống như một bãi cao su đang thanh lý. Thêm một cây gỗ lim nữa thân lìa khỏi gốc và nhiều cây rừng khác gần đó cũng cùng chung số phận. Tiếp tục đi thêm một đoạn, lại phát hiện có đống cây để giữa đường, có vẻ như chúng mới được thả xuống đây. Gần đó là một đống cây cỡ nhỏ hơn nằm bên lề đường.
Rẽ ra hướng sông, đến khu vực gần rừng le, tiếp tục nhìn thấy có 2 cây đường kính cỡ 25cm- nghi là giáng hương bị diệt tận gốc rễ. Cách đó không xa, có thêm nhiều cây gỗ màu đỏ sậm bị cắt ngang gốc, có cây đường kính lên đến 28cm. Đi ngược lại về hướng P25, đến điểm gần hết rừng phía bên trái đường be lại thấy một cây đường kính 50cm bị đốn hạ, có lẽ chỉ cách đó vài ngày đang chờ khô.
Từ đường be, chạy tắt rừng thêm khoảng 1km nữa mới đến được khu nhà dân nói trên. Có nhiều lối rẽ để đến được đó, tôi chọn ngẫu nhiên một lối. Thật không thể ngờ là giữa ban ngày mà những cây rừng cặp hai bên lối nhỏ cũng bị “bức tử” vô số. Những thân cây mới lìa khỏi gốc được chất thành đống hẳn hoi ngay bên đường, tất cả như đã được tính toán chọn lựa kỹ- toàn cây tròn đều, suôn, đẹp. Có cây phần ngọn vẫn còn treo dính, xỉa thẳng ra giữa đường, nếu không để ý thì người chạy xe rất dễ bị va vào đầu.
Những loại cây có giá trị dù còn nhỏ- đường kính chỉ 7cm cũng không được buông tha. Khảo sát đến đây, tôi đã hoàn toàn tin rằng tình trạng lâm tặc lộng hành trong rừng phòng hộ không chỉ diễn ra duy nhất tại đoạn đường này. Tôi quyết định chuyển hướng ra bìa rừng gần xóm nhà để thu thập thêm thông tin.
Đến bìa rừng, nơi cách nhà dân đầu tiên của xóm dân cư thuộc tổ 19 khoảng 400m, cảnh đầu tiên tôi trông thấy là vài cây rừng cỡ lớn đã chết khô ngay trong đám mì. Nhiều cây khác cặp theo đó đã bị “ken” gốc. Có cây chỉ bị chặt vài nhát, chờ cho “khô máu” chết dần, giống như những cây cùng chung số phận hiện đã chết khô gần đó; có cây bị “ken” gốc hoàn toàn.
Thực tế, cây rừng đã bị “ken” thì sớm muộn gì cũng phải chết. Tại hiện trường là một rẫy mì có nơi khuyết sâu vào đất rừng một đoạn khá dài và có dấu hiệu chưa dừng lại ở đó. Chưa hết, trong quá trình khảo sát, tôi còn phát hiện một đám đất trống khoảng 1 ha vừa mới thu hoạch mì xong, tứ cận toàn là rừng tự nhiên.
Lần theo bìa rừng, đi đến đoạn giáp với những đám điều lớn, lại thấy tình trạng cây rừng bị “ken” chờ chết tương tự. Đoạn rừng giáp với những đám mì hoặc cây trồng lâu năm như thế khá dài, trải dọc theo bờ sông Sài Gòn hàng cây số, chắc không cần phải đi hết mới đủ báo động vấn nạn “ken” cây, diệt rừng, lấn đất!
Thiết nghĩ, trước thực trạng cây rừng bị “bức tử” một cách “tốc độ”, vô tội vạ dưới nhiều hình thức đáng lo ngại như đã kể trên, nếu như cơ quan chức năng không sớm có biện pháp ngăn chặn triệt để thì liệu rồi những cánh rừng phòng hộ Dầu Tiếng- nhất là ở tiểu khu 59 sẽ còn trụ được bao lâu? (Báo Tây Ninh 25/5) đầu trang(
Qua đường dây nóng, Báo TN&MT nhận được thông tin của người dân tố cáo cáo con trai ông Phạm Văn Thắng - Chủ tịch UBND thị trấn Thanh Sơn (huyện Sơn Động – tỉnh Bắc Giang) là ông Phạm Văn Cương hiện đang làm cán bộ tư pháp thị trấn đã ngang nhiên phá gần 03 héc ta rừng tự nhiên được nhà nước giao để quản lý, chăm sóc bảo vệ. Vụ việc đang có dấu hiệu chìm xuồng mặc dù đã có kết luận của các cơ quan chức năng.
Để làm rõ thông tin phản ánh của người dân, nhóm PV đã vượt hàng trăm cây số về thị trấn Thanh Sơn, huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang để làm rõ sự việc như người dân phản ánh.
Qua tìm hiểu PV được biết, ông Phạm Văn Thắng, trước đây là Trưởng công an thị trấn, nay đang làm chủ tịch UBND thị trấn Thanh Sơn được nhà nước giao cho 14,5 ha rừng tự nhiên và đất lâm nghiệp tại lô A1, khoảnh 3 tại xã Thanh Sơn (nay thuộc thôn Tân Thanh, xã Tuấn Mậu) và được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất số N 763985 ngày 30/01/1999 để bảo vệ và chăm sóc.
Sau đó, năm 2010 ông Thắng được cơ quan nhà nước cho phép cải tạo 4,9 ha rừng tự nhiên nghèo kiệt trên diện tích rừng được nhà nước giao bảo vệ chăm sóc để trồng rừng theo dự án 30a của Chính phủ. Số diện tích còn lại ông Thắng chia cho ba người con trong gia đình nhưng chưa làm thủ tục tách sổ theo quy định của pháp luật.
Tới giữa năm 2014 (thời điểm này ông Thắng là Trưởng công an thị trấn), qua công tác kiểm tra, đo đạc, lực lượng kiểm lâm Sơn Động phát hiện gia đình nhà ông Thắng có lấn chiếm 3000m2 của nhà hàng xóm. Sau đó, UBND xã Tuấn Mậu đã yêu cầu ông Thắng phải trả lại phần diện tích lấn chiếm cho hàng xóm.
Nhưng vì chưa thấy các cơ quan chức năng xử lý về hành vi phá rừng trái pháp luật nên người dân vẫn tiếp tục tố cáo ông Thắng. Ngày 19/4/2016, Hạt Kiểm lâm Sơn Động ban hành Quyết định thành lập Tổ xác minh nội dung tố cáo đối với ông Phạm Văn Thắng.
Ngày 13/5/2016, Tổ xác minh kết luận việc người dân tố cáo ông Thắng phá rừng tự nhiên trái pháp luật là có cơ sở. Tuy nhiên, thủ phạm chính trong việc tổ chức phá rừng lại là con trai ông Thắng, tức Phạm Văn Cương (cán bộ tư pháp thị trấn). Tổng diện tích rừng bị phá là 26.056m2 xảy ra từ tháng 4/2014.
Tổ xác minh đề nghị Huyện ủy, UBND huyện Sơn Động xem xét trách nhiệm đối với ông Phạm Văn Thắng – Chủ tịch UBND thị trấn Thanh Sơn về việc để con trai Phạm Văn Cương có hành vi phá rừng trái pháp luật với diện tích 26,056m2.
Đồng thời giao cho Trạm Kiểm lâm địa bàn Tuấn Đạo xác minh làm rõ thời điểm vi phạm, trạng thái rừng tại thời điểm xảy ra vi phạm; lập hồ sơ xử lý đối với ông Phạm Văn Cương – Cán bộ Tư pháp thị trấn Thanh Sơn về hành vi phá 26.056m2 rừng trái phép. Ngoài ra còn xem xét trách nhiệm của Kiểm lâm phụ trách địa bàn xã Tuấn Mậu về việc không phát hiện, lập hồ sơ xử lý kịp thời vụ việc phá rừng của cha con nhà ông Thắng.
"Chỉ xử phạt hành chính chứ không khởi tố vụ án" - Đó là lời khẳng định của ông Hoàng Thạch – Phó Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm Sơn Động khi được hỏi về vụ phá 26.056m2 rừng của cha con nhà ông Thắng. Lí do được ông Thạch đưa ra là “do vụ việc xảy ra từ năm… 2014 nên để xác định được trạng thái rừng rất là khó, vì vậy chúng tôi chỉ căn cứ vào báo cáo của kiểm lâm viên địa bàn và xác định đây là trạng thái rừng Ic (rừng khoanh nuôi tái sinh – PV) vì vậy chỉ có thể là phạt hành chính chưa đủ điều kiện để khởi tố vụ án”.
Tuy nhiên, qua tìm hiểu trực tiếp tại thửa rừng khai phá trái phép của ông Thắng, phóng viên phát hiện những gốc cây và gỗ vẫn nằm rải rác ở tại rừng, chính vì vậy, việc ông Phó Hạt trưởng kêu khó xác định được trạng thái rừng là không thỏa đáng.
Hơn nữa, ông Thắng được nhà nước giao bảo vệ, chăm sóc 14,5 ha rừng tự nhiên thì tại bản kết luận này, Hạt kiểm lâm Sơn Động lại "hô biến" thành rừng sản xuất với trạng thái rừng là rừng khoanh nuôi tái sinh thuộc kiểu trạng thái Ic là nhằm mục đích gì?. Không hiểu sự việc này các cơ quan chức năng tỉnh Bắc Giang có biết hay không?. (Tài Nguyên Và Môi Trường 25/5; Dân Trí 26/5) đầu trang(
Được giao hơn 22.000ha rừng tự nhiên để quản lý, sản xuất kinh doanh nhưng chỉ trong vòng hơn 6 năm, đơn vị chủ quản đã để mất trắng hơn 2.000ha. Không chỉ vậy, chủ rừng còn để xảy ra tình trạng giao khoán đất rừng trái quy định.
Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Gia Nghĩa là doanh nghiệp thuộc UBND tỉnh Đắk Nông và được giao hơn 22.000ha rừng tự nhiên tại địa bàn thị xã Gia Nghĩa và huyện Đắk Glong. Trong những năm qua, chủ rừng này đã để xảy ra nhiều sai phạm, tình trạng chặt phá rừng, tranh cướp đất rừng trong lâm phần do công ty quản lý rất hỗn loạn, công khai giữa ban ngày. Chỉ tính riêng từ năm 2009 đến nay, đã có hơn 2.000ha rừng do công ty quản lý đã bị chặt phá, biến thành trang trại, đất nông nghiệp.
Điển hình như tại Xí nghiệp lâm nghiệp Nghĩa Tín (một trong 3 đơn vị quản lý rừng trực thuộc Công ty Gia Nghĩa) được giao hơn 5.000ha rừng quản lý, bảo vệ nhưng trong vòng 5 năm qua, đơn vị này đã để mất hơn 1.000ha. Trong phần diện tích rừng bị tàn phá, chủ rừng đã để người dân tự ý trồng 588ha cà phê, 49ha hồ tiêu, 52ha cao su, hơn 300ha sắn…Và chủ rừng không hề có hồ sơ quản lý, chưa từng báo cáo hay kiến nghị cơ quan chức năng xử lý.
Trao đổi với PV, ông Vũ Đình Trí, Phó giám đốc Xí nghiệp lâm nghiệp Nghĩa Tín nói: “Chúng tôi hoàn toàn bất lực vì “lâm tặc” quá manh động và liều lĩnh, trong khi đó lực lượng quản lý, bảo vệ rừng của đơn vị lại vừa thiếu, vừa yếu”.
Tuy nhiên, qua tìm hiểu thì được biết, để phục vụ công tác bảo vệ rừng, Xí nghiệp lâm nghiệp Nghĩa Tín có tới hàng chục nhân viên lại được trang bị đầy đủ phương tiện kỹ thuật cũng như công cụ hỗ trợ. Ngoài ra, việc để mất hàng ngàn ha rừng ngay trên địa phận mình quản lý trong suốt thời gian dài nhưng đơn vị chủ quản lại không phát hiện, không báo cáo là một điều hết sức vô lý.
Không chỉ để mất rừng với diện tích lớn, trong những năm qua, Công ty lâm nghiệp Gia Nghĩa còn giao khoán đất rừng cho người dân quản lý và trồng rừng trái quy định, sai nguyên tắc dẫn đến rừng liên tiếp bị tàn phá nghiêm trọng.
Cụ thể như trong bản hợp đồng ngày 2-1-2014 giữa Công ty lâm nghiệp Gia Nghĩa với hộ Phạm Thị Tiến (trú thôn 3, xã Đắk Ha, huyện Đắk Glong) thì bà Tiến được giao 3ha đất rừng tại Tiểu khu 1691 thuộc xã Quảng Thành, thị xã Gia Nghĩa để trồng rừng với thời hạn 29 năm. Theo quy định, các đơn vị lâm nghiệp chỉ được phép giao khoán đất rừng cho các hộ gia đình đang có cư trú thuộc nơi có đất.
Do vậy, việc giao khoán hơn 3ha rừng cho bà Tiến có hộ khẩu nằm cách xa hàng chục cây số là trái với pháp luật. Ngoài ra, toàn bộ 3ha đất này đều có nguồn gốc từ phá rừng, chưa được cơ quan chức năng có thẩm quyền lập hồ sơ xử lý, đưa vào diện đất trồng nên chưa đủ điều kiện để giao khoán cho người dân.
Theo báo cáo của Hạt Kiểm lâm thị xã Gia Nghĩa, chỉ tính riêng trong giai đoạn từ 2013-2014, Công ty lâm nghiệp Gia Nghĩa đã thực hiện giao khoán tổng cộng gần 100ha đất rừng cho 30 hộ dân quản lý và trồng rừng theo Nghị định 135. Tuy nhiên, tất cả diện tích đất rừng giao khoán cho người dân đều có nguồn gốc từ phá rừng và chưa đủ điều kiện để được giao khoán.
Đáng nói là trong số những hộ dân được giao khoán đất rừng thì có nhiều hộ không có đăng ký hộ khẩu hoặc cư trú trên đất được giao; thậm chí, một số địa chỉ của hộ nhận giao khoán đất rừng là giả mạo.
Kết quả thanh tra tỉnh Đắk Nông mới đây cho thấy, từ năm 2009-2014, Công ty lâm nghiệp Gia Nghĩa đã giao khoán hơn 1.130ha cho 147 cá nhân để bảo vệ rừng, trồng rừng sản xuất, trồng cao su... Phần lớn các hợp đồng giao khoán đều có dấu hiệu bất minh, sai đối tượng, trái quy định của Nhà nước.
Trước tính chất nghiêm trọng của vụ việc, Thanh tra tỉnh Đắk Nông đã chuyển hồ sơ cho cơ quan CSĐT Công an tỉnh để điều tra, xử lý các tập thể, cá nhân theo quy định. Tuy nhiên, điều khiến dư luận địa phương quan tâm nhất cho đến nay là những tập thể, cá nhân liên quan vẫn chưa ai bị xử lý. (Công An Nhân Dân 26/5) đầu trang(
UBND TP.Đà Lạt đã chỉ đạo các cơ quan chức năng triển khai lực lượng vào cuộc điều tra, làm rõ trách nhiệm tổ chức, cá nhân có liên quan đến vụ hàng chục cây thông cổ thụ bị chặt hạ tại khu vực núi Hòn Bồ, Thái Phiên, TP. Đà Lạt (Lâm Đồng).
Sáng ngày 20-5, sau khi nhận được thông tin phản ảnh của báo chí về vụ việc hàng chục cây thông cổ thụ, trên năm mươi tuổi, cao khoảng 20 mét, đường kính từ 50 cm trở lên tại khu vực núi Hòn Bồ đã bị lâm tặc ngang nhiên chặt hạ, UBND TP Đà Lạt đã chỉ đạo các cơ quan chức năng triển khai lực lượng vào cuộc điều tra, làm rõ trách nhiệm tổ chức, cá nhân có liên quan.
Cũng trong sáng nay, ông Tôn Thiện San (phó Chủ tịch UBND TP Đà Lạt) đã ra văn bản chỉ đạo Công an TP Đà Lạt phối hợp Hạt kiểm lâm Đà Lạt, đơn vị chủ rừng, chính quyền địa phương vào cuộc điều tra, làm rõ và sẽ xử lý nghiêm khắc các tổ chức, cá nhân đã để xảy ra vụ chặt hạ rừng thông cổ thụ này.
Hiện cơ quan chức năng đã tới hiện trường thống kê số thông bị thiệt hại, làm việc với các đơn vị chủ rừng có liên quan để phục vụ công tác điều tra. (Công An TP.HCM 26/5) đầu trang(
Đó là khẳng định của Chủ tịch UBND huyện Kon Plông -Nguyễn Văn Lân ngày 25.5, về việc lâm tặc tàn phá rừng tiểu khu 502 thuộc Lâm trường Măng La.
“UBND huyện chỉ đạo bằng mọi cách tìm được đối tượng Nguyễn Diên Hạnh (SN 1983, trú tổ 1, TT. K’Bang. Gia Lai) về làm việc. Để vụ án kéo dài là không được”, ông Lân quả quyết.
Trong một diễn biến liên quan, Phó Chủ tịch huyện Kon Plông - Lê Đức Tín nói rằng, việc Cty lâm nghiệp Kon Plông kỷ luật hình thức nhắc nhở GĐ Lâm trường Măng La - Phạm Văn Kỷ là “chưa được”. Cty Lâm nghiệp Kon Tum cũng khẳng định nếu Cơ quan CSĐT phát hiện cán bộ có dấu hiệu bảo kê, tiếp tay cho các đối tượng khai thác lâm sản trái phép thì sẽ làm rõ mức độ để xử lý. (Lao Động 26/5) đầu trang(
Ngày 25-5, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Yên đã khởi tố vụ án hủy hoại rừng xảy ra tại xã Phú Mỡ, huyện Đồng Xuân.
Bước đầu cơ quan điều tra xác định có gần 110 ha rừng tại địa phương trên bị hủy hoại.
Cũng theo kết quả điều tra ban đầu của cơ quan chức năng, ông Phạm Xuân Trình (cháu một nguyên bí thư Huyện ủy Đồng Xuân) đã đưa tiền cho ba người dân tộc thiểu số (đều ở xã Phú Mỡ) để chuyển nhượng hơn 43 ha đất rừng kèm ba giấy chứng nhận quyền sử dụng đất lâm nghiệp do UBND huyện Đồng Xuân cấp.
Sau đó, ông Trình thuê người phát dọn trắng trái phép 85 ha ở xã Phú Mỡ. Sở NN&PTNT tỉnh Phú Yên khẳng định việc UBND huyện Đồng Xuân cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho ba hộ dân nói trên là trái quy định. Liên quan đến vụ phá rừng trên, hiện Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Phú Yên đang kiểm tra dấu hiệu vi phạm của một số cán bộ, đảng viên để xảy ra vụ phá rừng. (Pháp Luật TP.HCM 26/5) đầu trang(
Lễ cúng rừng là nét văn hóa độc đáo liên quan đến phong tục, tập quán tín ngưỡng, gắn với bảo vệ rừng của đồng bào các dân tộc ở tỉnh Lào Cai. Nhờ đó, bao đời nay, những khu rừng thiêng, khu rừng cấm đã tồn tại như một báu vật của đồng bào.
Chúng tôi lên vùng cao xã Sín Chéng, huyện Si Ma Cai, được nghe các già làng, trưởng bản, người có uy tín kể lại rằng, từ thuở lập bản đến nay, đồng bào Mông nơi đây cứ đến ngày 6-6 âm lịch hằng năm lại tổ chức lễ cúng “thần rừng”, cầu cho mưa thuận, gió hòa, mùa màng bội thu. Già làng Ly A De, dân tộc Mông ở thôn Ngải Phóng Chồ, xã Sín Chéng cho rằng, lễ cúng rừng là nét văn hóa độc đáo của đồng bào Mông.
Đồng bào Mông luôn tin rằng, trong rừng có “thần rừng” cai quản và che chở, phù hộ cho dân bản làm ăn suôn sẻ, không mất mùa và cuộc sống hằng ngày no đủ... Sau ba ngày lễ, bà con dân bản tập trung ở khu đất trống cửa rừng để nghe các già làng, trưởng bản và cán bộ kiểm lâm xã phổ biến quy ước bảo vệ và phát triển rừng, cam kết không đốt rừng, chặt phá cây rừng…
Đối với đồng bào Dao đỏ ở xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng, nghi lễ cúng rừng được tổ chức vào tháng 7 âm lịch hằng năm, mang tín ngưỡng dân gian sâu sắc, nhằm giáo dục con cháu tích cực bảo vệ rừng, bảo vệ nguồn nước, và cầu mong mùa màng bội thu... Không chỉ lễ cúng rừng của người Dao đỏ ở xã Gia Phú và đồng bào Mông ở Si Ma Cai, mà hầu hết nghi lễ cúng rừng của một số dân tộc Phù Lá, Nùng Dín hay Hà Nhì…, đều có ý nghĩa giáo dục, giữ gìn phong tục, tập quán văn hóa của ông cha. Ngoài ra, bà con dân bản cùng nhau vào rừng trồng cây tạ ơn “thần rừng” và ký cam kết bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường…
Cũng có phong tục cúng rừng, đồng bào Hà Nhì ở xã Ý Tý, huyện Bát Xát cúng vào ngày Thìn tháng Giêng, thể hiện sự biết ơn “thần rừng” luôn che chở cho con cháu dân tộc Hà Nhì có sức khỏe, cuộc sống ấm no... Ông Ly Hờ Suy, dân tộc Hà Nhì ở thôn Choản Thèn, xã Ý Tý, huyện Bát Xát cho hay, người Hà Nhì chúng tôi luôn quan niệm rằng, mỗi cây rừng, mỗi cánh rừng đều có thần linh, cho nên không cho phép ai chặt phá rừng. Nếu ai vào rừng chặt cây, người đó sẽ bất kính với “thần rừng”, với tổ tiên, dòng họ...
Do vậy, sau lễ cúng ba ngày, mọi người trong bản không được ra, vào bản, không được chặt cây, cắt cây xanh tại khu rừng cấm... Nếu gia đình nào hoặc người nào vi phạm, bị dân bản phát hiện, phải tự bỏ tiền mua lợn, gà..., làm lại lễ nhằm tạ lỗi với thần rừng.
Những quy ước cúng rừng của cộng đồng các dân tộc ở Lào Cai đã trở thành thiết chế văn hóa trong việc bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sinh thái. Trưởng phòng Văn hóa - Thông tin huyện Bát Xát Bùi Thị Tuyết cho biết: “Lễ cúng “thần rừng” của đồng bào Hà Nhì nói riêng và của các dân tộc trên địa bàn tỉnh Lào Cai nói chung, đều mang nét văn hóa độc đáo riêng của dân tộc mình và đều nhắc nhở con cháu bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường gắn với bảo tồn văn hóa dân tộc…”.
Lễ cúng rừng của mỗi dân tộc ở Lào Cai đều có những nét văn hóa riêng, tín ngưỡng riêng và có quy ước thời gian cúng rừng riêng trong năm. Nhưng ý nghĩa xuyên suốt của lễ cúng rừng của các dân tộc là bảo vệ rừng gắn với bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc. Ngày nay, nghi lễ cúng thần rừng của các dân tộc ở Lào Cai không chỉ trong phạm vi sinh hoạt văn hóa bản, làng, mà còn được phát triển và mang tính cộng đồng cao. (Nhân Dân 25/5) đầu trang(
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất vùng cao Làng Chếu của huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La - Là một người con của núi rừng, anh Sồng A Mênh hiểu hơn ai hết tầm quan trọng của rừng đối với môi trường và đời sống của mỗi con người.
Do vậy nhiều năm qua, anh luôn nỗ lực tham mưu thực hiện hiệu quả công tác quản lý bảo vệ rừng ở địa phương.
Sau khi tốt nghiệp trường Trung cấp kinh tế kỹ thuật Sơn La, chuyên ngành lâm sinh, anh Sồng A Mênh được tuyển dụng và nhận nhiệm vụ công tác tại Hạt Kiểm lâm huyện Bắc Yên từ năm 2012. Được giao trọng trách là công chức kiểm lâm phụ trách địa bàn, những năm qua anh Sồng A Mênh đã có nhiều cố gắng, tham mưu giúp Uỷ ban nhân dân các xã vùng cao mà anh được giao phụ trách thực hiện tốt công tác tuyên truyền, vận động nhân dân bảo vệ rừng, phòng cháy, chữa cháy rừng, xây dựng và phát triển vốn rừng.
Tổ chức ký cam kết bảo vệ rừng từ hộ gia đình đến bản, xã. Từ đó đã góp phần tăng cường trách nhiệm của mỗi người dân và của chính quyền trong công tác quản lý bảo vệ rừng, phòng cháy, chữa cháy rừng.
Anh Mùa A Dênh - Người dân bản Cúa Mang, xã Xím Vàng, huyện Bắc Yên, Sơn La: “Trong cơ sở bản Cúa Mang thì cũng được đồng chí Sồng A Mênh cán bộ kiểm lâm tăng cường xuống cơ sở tuyên truyền về công tác quản lý bảo vệ rừng thì mùa khô hanh năm 2016 không xảy ra cháy rừng lớn. Ngoài làm tốt công tác quản lý bảo vệ rừng thì qua được đồng chí Mênh xuống tuyên truyền thì các hộ dân trong bản cũng trồng được mỗi hộ từ 1 đến 2 ha rừng đầu nguồn.”
Nhận thức rõ vai trò, trách nhiệm của một cán bộ công chức kiểm lâm địa bàn, Anh Sồng A Mênh đã có nhiều biện pháp tích cực để tham mưu và tổ chức thực hiện nhiệm vụ tại địa bàn xã như: Chủ động xây dựng kế hoạch, phương án quản lý bảo và phát triển rừng cho từng giai đoạn, phương án phòng cháy, chữa cháy rừng hàng năm để chủ động tổ chức thực hiện có hiệu quả theo nội dung phương án đã đề ra. Kiểm tra, giám sát các hoạt động khai thác, mua bán, vận chuyển lâm sản trên địa bàn. Hướng dẫn nhân dân thực hiện đúng qui định của pháp luật về quản lý, bảo vệ rừng.
Anh Mùa A Khay - Chủ tịch UBND xã Xím Vàng, huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La:Năm 2016, anh Sồng A Mênh được giao phụ trách địa bàn xã Xím Vàng của huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La. Đây là một trong những xã có địa hình phức tạp, địa bàn rộng lại giáp danh với một số xã thuộc huyện Trạm Tấu của tỉnh Yên Bái.
Đa số người dân trong xã là đồng bào Mông, đời sống còn gặp không ít khó khăn, trình độ nhận thức còn có những hạn chế nhất định. Do vậy, đã gây không ít khó khăn cho cán bộ kiểm lâm địa bàn trong việc tuyên truyền, vận động người dân nâng cao ý thức chấp hành pháp luật về quản lý bảo vệ rừng.
Anh Sồng A Mênh - Cán bộ kiểm lâm Hạt kiểm lâm huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La: Với lợi thế của bản thân là một người con của đồng bào Mông nên anh Mênh am hiểu phong tục tập quán của đồng bào mình, anh luôn gần gũi, cùng ăn, cùng ở, cùng làm, cùng nói tiếng nói của dân nên anh luôn nhận được sự tin yêu của người dân và được lãnh đạo Hạt kiểm lâm đánh giá cao.
Ông Đào Duy Giang - Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La: Luôn nhiệt huyết và cố gắng nỗ lực khắc phục mọi khó khăn để làm tròn trọng trách được giao, đó là những đức tính của cán bộ kiểm lâm địa bàn Sồng A Mênh cần được nhân rộng để phát huy tốt vai trò nòng cốt của lực lượng kiểm lâm địa bàn trong công tác quản lý, bảo vệ và phát triển vốn rừng ở các địa phương. (Đài Phát Thanh Và Truyền Hình Sơn La 26/5) đầu trang(
Quần thể 725 cây pơ mu thuộc khu vực rừng nguyên sinh sát biên giới Việt - Lào tại xã Axan và Tr’Hy (H.Tây Giang, Quảng Nam) vừa được công nhận là Cây di sản VN vào giữa tháng 5 vừa qua, ẩn chứa nhiều điều kỳ bí, thú vị.
Từ huyện lỵ, chúng tôi vượt 40 km đường đèo để đến “cổng rừng”. Thế nhưng cơn mưa giông bất chợt đổ xuống khiến con đường đất như được tráng lớp mỡ trơn tuột, buộc chúng tôi phải lội bộ khoảng 1 giờ đồng hồ mới vào đến nơi. Chính điều này đã cho nhiều người cơ hội chứng kiến cánh rừng di sản độc nhất vô nhị phía nam dãy Trường Sơn.
Nhiều người địa phương cho biết, năm 2011, trong một lần mở đường vào rừng, một số người Cơ Tu bản địa đã tình cờ phát hiện khu vực rừng nguyên sinh xung quanh đỉnh núi Zi’liêng cao 1.400 m có nhiều cây pơ mu mọc san sát nhau. Tiếp tục “đạp rừng” thêm nhiều giờ, mọi người bất ngờ khi đứng trước hàng loạt thân cây pơ mu sừng sững. Thông tin này được chuyển đến ngành kiểm lâm và một cuộc khảo sát được tổ chức ngay sau đó.
Qua kiểm đếm, số lượng cây pơ mu được xác định lên đến 1.400 cây, với trữ lượng gỗ ước chừng 7.000 m3. Trong đó, vùng lõi khu rừng chiếm khoảng 250 ha là nơi sinh sống của 725 cây pơ mu đủ điều kiện công nhận là Cây di sản VN. Cái tên “Vương quốc pơ mu” cũng được người dân truyền miệng từ đó.
Dọc con đường vừa được UBND H.Tây Giang đầu tư mở vào vùng lõi để phục vụ du lịch sinh thái, xen lẫn giữa những gốc cây cổ thụ, dây leo chằng chịt là những thân pơ mu thẳng tắp, tán lá rộng đến hàng trăm mét vuông. Cây pơ mu không khó để nhận biết nhờ lớp vỏ nứt nẻ theo chiều dọc thân. Và dường như chẳng bao giờ chịu khuất phục dưới tán của bất cứ loài cây nào, pơ mu luôn vươn mình lên với chiều cao khoảng 20 - 30 m.
Trải qua hàng trăm cho đến cả ngàn năm tồn tại, hầu hết các gốc pơ mu đều bị rêu phong phủ đầy. Dù vậy, giữa ẩm ướt của rừng nguyên sinh và thảm mục đang phân hủy, những cây pơ mu khi nào cũng toát ra hương nhựa đặc hữu thơm lừng. Nhiều gốc sần sùi, bị rỗng tạo nên những hình thù kỳ lạ giống những con vật mà người Cơ Tu gọi là pơ mu sư tử, rồng, voi... Trong số này, cây lớn nhất có đường kính đến 5 - 7 người ôm (khoảng 3 m đường kính), khối lượng gỗ gần 50 m3.
Cây pơ mu với đặc điểm chống được mối mọt, đường vân gỗ đẹp, có mùi thơm… từ bao đời trở thành tâm điểm săn lùng của cánh “lâm tặc”. Tại Tây Giang, nhiều người kháo nhau chỉ cần 1 m3 pơ mu ra khỏi rừng, đầu nậu sẵn sàng trả đến 20 triệu đồng. Thế nhưng với người Cơ Tu, pơ mu là thứ cây thiêng không thể xâm hại và càng không thể trở thành món hàng bán mua. Và trải qua hàng trăm năm, người Cơ Tu tại Tây Giang vẫn kiên quyết gìn giữ khu rừng này.
Già làng Pơ Loong Đơm (trú tại xã Axan) cho hay, từ xa xưa, người làng muốn chặt hạ cây pơ mu để làm nhà gươl cho làng, làm quan tài phải được các già làng làm lễ cúng xin thần. Theo già Đơm, với quan niệm cây pơ mu cao lớn trong rừng là nơi cư ngụ của thần linh và linh hồn người đã khuất, người Cơ Tu ít ai “dám” đụng vào loại cây này. Sau này khi được chính quyền tuyên truyền không phá rừng, cộng đồng người Cơ Tu đã cùng chung tay bảo vệ.
Ông Bhríu Liếc, Bí thư Huyện ủy Tây Giang, cũng khẳng định quyết tâm bảo vệ “Vương quốc pơ mu” với khẩu hiệu “Rừng còn Tây Giang phát triển, rừng mất Tây Giang suy vong”. “Cây di sản là niềm tự hào và trách nhiệm của người dân địa phương”, ông Liếc nói.
TS Vũ Ngọc Long, Giám đốc Viện Sinh thái học miền Nam (Viện Hàn lâm khoa học và công nghệ VN), cho hay trong thần thoại Hy Lạp có thần Promete là thần giữ lửa và đã mang lửa xuống cho nhân loại, thì với đồng bào Cơ Tu, cây pơ mu là thứ thiêng liêng dùng để giữ lửa.
“Cây pơ mu sống trên đỉnh núi và gắn với nguồn nước, do vậy loại cây này có giá trị về linh hồn lẫn đức tin đối với người Cơ Tu”, ông Long nói: “Đối với đồng bào thì đây là mái nhà của họ, là tài nguyên, là nguồn nước, là dược liệu, là thức ăn... là tất cả mọi cái”.
Theo TS Long, tại rừng Trường Sơn và Tây nguyên hiện còn một nhóm quần thể pơ mu ở đỉnh Chư Yang Sin (Đắk Lắk) ở độ cao từ 2.200 - 2.400 m, một nhóm nữa ở đỉnh Bi Đúp tại độ cao 2.200 m cùng một số cá thể ở Hòn Bà (Khánh Hòa) nhưng chỉ sinh trưởng rải rác.
Đánh giá cao về giá trị của rừng pơ mu, ông Long cho biết, về mặt đa dạng sinh học, loài cây này có thể coi là cây hóa thạch sống nên rất tốt cho việc nghiên cứu cổ khí hậu. Hiện Viện Hàn lâm khoa học và công nghệ VN đang phối hợp và mời chuyên gia Trường ĐH Colorado (Mỹ) sang khu vực rừng di sản pơ mu để nghiên cứu, làm cơ sở thành lập Vườn quốc gia pơ mu đầu tiên của VN.
“Khi rừng cây pơ mu trở thành Cây di sản và chính quyền mở đường để xây dựng khu du lịch sinh thái cộng đồng, thu hút sự quan tâm của cộng đồng, tôi cho đây là một sáng kiến rất hay để phát triển rừng pơ mu thành trung tâm học tập về rừng nhiệt đới cũng như những giá trị thiên nhiên”, ông Long nói và cho rằng cần nhân rộng mô hình này sang những cánh rừng ở Tây nguyên để cộng đồng người Cơ Ho, Ê Đê… bảo vệ được cả những khu vực rừng đầu nguồn. (Thanh Niên 26/5) đầu trang(
Hưởng ứng ngày Môi trường thế giới 5/6/2016, UBND tỉnh Gia Lai đã có văn bản yêu cầu các Sở, Ban ngành, Đoàn thể, UBND các huyện, thị xã, thành phố, đơn vị, doanh nghiệp và lực lượng vũ trang đứng chân trên địa bàn triển khai chuỗi hoạt động trong khuôn khổ “Tháng hành động vì môi trường”, kéo dài từ tháng 5 đến hết tháng 6/2016.
Theo đó, nội dung các hoạt động trong khuôn khổ “Tháng hành động vì môi trường” gồm: Quán triệt, triển khai thực hiện Nghị quyết về chủ động ứng phó biến đổi khí hậu, tăng cường quản lý tài nguyên và bảo vệ môi trường, Chiến lược quốc gia về đa dạng sinh học đến năm 2020 tầm nhìn đến năm 2030, công ước đa dạng sinh học và công ước quốc tế về buôn bán động vật hoang dã nguy cấp, Chiến lược bảo vệ môi trường quốc gia, Luật bảo vệ môi trường năm 2014, Luật đa dạng sinh học, Luật bảo vệ môi trường rừng và các văn bản pháp luật về bảo vệ môi trường đến đông đảo các cán bộ, tầng lớp nhân dân.
Tổ chức lễ mít tinh, treo panô, băng rôn, áp phích khẩu hiệu môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học, chống buôn bán động vật hoang dã tại khu vực công cộng, các đường phố chính, trụ sở cơ quan làm việc, nơi đông người qua lại nhằm truyền tải thông điệp bảo vệ môi trường; diễu hành, cổ động về bảo vệ môi trường, tạo điều kiện cho mọi tổ chức, cá nhân và cộng đồng thực hiện quyền và nghĩa vụ tham gia bảo vệ môi trường.
Tổ chức hoạt động phổ biến, giới thiệu các mô hình tiêu biểu, khuyến khích, hỗ trợ và tạo điều kiện cho các hoạt động bảo vệ môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học; tạo dư luận và áp lực lên hành vi gây ô nhiễm môi trường, buôn bán động vật hoang dã.
Tổ chức ngày hội ra quân như: thi làm các sản phẩm tái chế, ngày hội sống xanh, ra quân gom rác thải, vệ sinh môi trường, trồng rừng, trồng cây xanh đô thị, thả động vật hoang dã về rừng, khơi thông dòng chảy, giải quyết những vấn đề môi trường bức xúc của địa phương. Tổ chức các hoạt động hướng đến cộng đồng như chương trình giáo dục môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học…
UBND tỉnh Gia Lai cũng yêu cầu UBND các huyện, thị xã, thành phố xây dựng kế hoạch tổ chức mít tinh, triển lãm, tổ chức cuộc thi tìm hiểu về môi trường, rừng và đa dạng sinh học. Sở TN&MT Gia Lai phải đôn đốc, theo dõi các hoạt động hưởng ứng ngày Môi trường thế giới trên địa bàn tỉnh. (Tài Nguyên Và Môi Trường 24/5) đầu trang(
Chiều 24/5, Sở Tài nguyên và Môi trường Lâm Đồng cho biết, sự đa dạng về các loài thực vật, động vật hoang dã ở tỉnh hiện nay rất cao, đóng góp tỷ lệ lớn trong danh mục của cả nước.
Các hệ sinh thái (HST) trên cạn đã xác định được 3.490 loài thực vật rừng và 393 loài nấm, trong đó có 131 loài được nêu trong Sách Đỏ Việt Nam 2007; 45 loài được liệt kê trong Danh mục đỏ 1UCN 2012 và 43 loài được ghi trong Nghị định 32/2006/NĐ-CP.
Ngoài ra, còn có sự hiện diện 85 loài thú, 686 loài côn trùng, 301 loài chim, 102 loài bò sát - lưỡng cư, trong đó có nhiều loài được ghi trong Sách Đỏ cần được bảo vệ nghiêm ngặt. Đối với các HST đất ngập nước đã xác định được 111 loài cá thuộc 20 họ trong 8 hệ; trong đó có 5 loài bị đe dọa cấp quốc gia nêu trong Sách Đỏ.
Mặc dù vậy những năm gần đây, sự đa dạng sinh học trên địa bàn tỉnh bị suy giảm do khai thác gỗ và lâm sản thiếu hợp lý, săn bắt động vật hoang dã và khai thác bừa bãi nguồn lợi thủy sản, phá rừng lấy đất sản xuất, chuyển đổi mục đích sử dụng đất rừng với quy mô lớn, cháy rừng, khai thác khoáng sản, ô nhiễm môi trường, biến đổi khí hậu... (Pháp Luật Việt Nam 25/5) đầu trang(
Đó là thông điệp kêu gọi của Ngày Môi trường thế giới năm 2016 được Bộ Tài nguyên và Môi trường đưa ra tại cuộc họp báo thường kỳ vào chiều 25/5. Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Ngọc Linh chủ trì cuộc họp.
Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết, Chương trình môi trường Liên hợp quốc đã lựa chọn chủ đề Ngày Môi trường thế giới năm 2016 là “Tiếng gọi thiên nhiên và hành động của chúng ta” nhằm truyền cảm hứng cho toàn nhân loại hướng tới các hành vi sống thân thiện với môi trường, giảm thiểu áp lực của toàn thể cộng đồng hướng tới ngăn chặn tình trạng buôn bán trái phép động vật hoang dã đã và đang làm cạn kiệt tài nguyên đa dạng sinh học, đe dọa sự sống còn của các loài động vật trên thế giới.
Việt Nam là một trong những nước thuộc khu vực Đông Nam Á có sự đa dạng sinh học cao. Tuy nhiên, từ nhiều năm nay, diện tích rừng bị thu hẹp do tàn phá, cộng với vấn nạn buôn bán động vật hoang dã phức tạp trên diện rộng dẫn đến số lượng cá thể giảm nhanh chóng, nhiều loại có nguyên cơ tuyệt chủng cao. Các vụ việc phát hiện va thu giữ sừng tê giác, ngà voi với số lượng lớn; hay những hình ảnh hạ sát khỉ, vooc quý… một cách man rợ gần đây đã dấy lên hồi chuông cảnh báo về việc suy giảm các loài động thực vật quý hiếm.
“Ngày Môi trường thế giới năm 2016 khuyến khích bạn quan tâm, bảo vệ tất cả các loài đang bị đe dọa và có những hành động riêng bạn để bảo vệ động thực vật và bảo vệ các thế hệ tương lai. Dù bạn là ai, bạn sống ở đâu, hãy thể hiện từ lời nói tới hành động rằng chúng ta không khoan nhượng đối với việc buôn bán bất hợp pháp động vật hoang dã và hãy tạo sự khác biết vì tương lai của chúng ta”, Bộ Tài nguyên và Môi trường kêu gọi.
Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết, Ngày Môi trường thế giới năm 2016 sẽ tổ chức tại Lào Cai với các hoạt động như: Truyền hình trực tiếp Lễ phát động “Tháng hành động vì môi trường” vào tối 4/6; tổ chức lễ thả động vật về rừng và trồng cây xanh vào ngày 5/6; Hội thảo chủ đề Ngày Môi trường thế giới năm 2016 vào ngày 4/6; Diễn dàn quốc gia về môi trường và phát triển trong tháng 7/2016; Lễ tổng kết “Tháng hành động vì môi trường” và tổ chức Giải chạy bộ “Hành trình Việt Nam xanh” … (Thanh Tra 26/5) đầu trang(
Ngày 25-5, tại Hà Nội, đã diễn ra phiên khai mạc toàn thể Hội nghị Nhóm công tác ASEAN về bảo tồn thiên nhiên và đa dạng sinh học lần thứ 26 (gọi tắt là Hội nghị AWGNCB-26). Đây là hội nghị thường niên được tổ chức tại một trong các nước thành viên ASEAN.
Hội nghị AWGNCB-26 là một sự kiện có ý nghĩa quan trọng nhằm kiểm điểm lại các hoạt động của Nhóm công tác trong năm qua, tiến độ triển khai các chương trình về bảo tồn thiên nhiên và đa dạng sinh học do các đối tác của ASEAN phối hợp thực hiện. Ngoài ra, Hội nghị còn là cơ hội để các nước tìm kiếm, đề xuất các ý tưởng, giải pháp, sáng kiến mới để thúc đẩy các hoạt động của ASEAN trong lĩnh vực bảo tồn thiên nhiên và đa dạng sinh học.
Được tổ chức liền kề với Hội nghị AWGNCB-26 là Hội nghị bên lề chuẩn bị cho Hội nghị các bên tham gia Công ước Đa dạng sinh học (CBD) lần thứ 13 và Hội thảo xây dựng Kế hoạch hành động của ASEAN về bảo tồn thiên nhiên và đa dạng sinh học 2016-2020, định hướng triển khai thực hiện Tầm nhìn Cộng đồng ASEAN sau 2015 - một tài liệu quan trọng của hợp tác ASEAN trong lĩnh vực này.
Tham dự Hội nghị AWGNCB-26 có các nước thành viên ASEAN, các tổ chức đối tác, Trung tâm Đa dạng sinh học ASEAN (ACB), Ban thư ký ASEAN, và các tổ chức chính phủ và phi chính phủ khác.
Phát biểu trong phiên khai mạc toàn thể, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường Mai Thanh Dung cho rằng, khu vực ASEAN là một khu vực có tính đa dạng sinh học cao với hơn 20% số loài được ghi nhận có giá trị toàn cầu, tuy nhiên, chúng ta cũng đang phải đối mặt với những áp lực và các mối đe doạ đến đa dạng sinh học từ hoạt động phát triển.
“Ở Việt Nam, quá trình phát triển kinh tế - xã hội đã đạt được những thành tựu đáng kể nhưng chúng tôi cũng đang phải đối mặt với sự suy giảm đa dạng sinh học. Một trong những ưu tiên của Chính phủ Việt Nam là giảm thiểu suy thoái đa dạng sinh học. Do đó, Luật Đa dạng sinh học được Quốc hội thông qua năm 2008 và Chiến lược quốc gia về đa dạng sinh học đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2030 được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt năm 2013 đã tạo ra cơ sở về pháp lý và chính sách cần thiết cho công tác bảo tồn đa dạng sinh học hướng tới các Mục tiêu Aichi về đa dạng sinh học”, ông Dung nói.
Trước đó, ngày 24-5, các quốc gia ASEAN đã tích cực thảo luận chương trình hoạt động rất quan trọng trong 5 năm tới của Nhóm về bảo tồn thiên nhiên và đa dạng sinh học.
Ông Mai Thanh Dung tin tưởng, Hội nghị này là cơ hội để các nước thành viên ASEAN thể hiện sự sẵn sàng và cam kết của mình nhằm bảo tồn đa dạng sinh học hiệu quả hơn. Hội nghị sẽ giúp các quốc gia thảo luận có hiệu quả, cập nhật thông tin và tiến độ thực hiện các hoạt động bảo tồn đa dạng sinh học của từng quốc gia ASEAN cũng như chia sẻ kinh nghiệm giữa các nước nhằm tăng cường năng lực cho hoạt động bảo tồn đa dạng sinh học.
Diễn ra từ 23 đến 27-5, Hội nghị sẽ tập trung thảo luận các nội dung: Hiện trạng của Chương trình các Vườn Di sản ASEAN; Hoạt động của Trung tâm ACB; Công tác chuẩn bị, đặc biệt là xây dựng dự thảo Tuyên bố của các Bộ trưởng Môi trường ASEAN tại Hội nghị Các bên tham gia Công ước CBD lần thứ 13, tại thành phố Cancun, Mexico tháng 12-2016; Dự án phục hồi hệ sinh thái rừng bị suy giảm tại khu vực nhiệt đới Đông Nam Á; Quản lý và Bảo tồn đa dạng sinh học các khu bảo tồn tại ASEAN…
Dự kiến Hội nghị sẽ tổ chức chuyến thăm quan thực tế tại Vườn Quốc gia Cúc Phương. Đây là vườn quốc gia đầu tiên tại Việt Nam và là khu bảo tồn thiên nhiên, khu rừng đặc dụng với nhiều loài động thực vật có nguy cơ tuyệt chủng cao được phát hiện và bảo tồn. (Nhân Dân 25/5) đầu trang(
Ngày 24/5, Hạt Kiểm lâm quận Liên Chiểu (Đà Nẵng) tiến hành tiếp nhận cá thể khỉ đuôi lợn từ một hộ dân đang sống tại lô 11-B1, đường Nguyễn Sinh Sắc (phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng)
Chị Nguyễn Thị Hải Hướng (SN 1983, ngụ tại phường Hòa Minh) cho biết, cá thể khỉ đuôi lợn trên được gia đình mang từ Quảng Bình vào nuôi cách đây chưa lâu. Lúc đó, gia đình không biết quy định của pháp luật.
Ngay khi nhận được tin báo về cá thể động vật hang dã bị nuôi nhốt, Hạt Kiểm lâm Liên Chiểu tiến hành trao đổi, giải thích cho chị Hướng về quy định của pháp luật. Sau đó, gia đình đã đồng ý tự nguyện giao nộp cá thể khỉ đuôi lợn cho Hạt Kiểm lâm Liên Chiểu để thả về môi trường tự nhiên.
Khi được tiếp nhận, tình trạng sức khỏe của cá thể khỉ bình thường, cân nặng khoảng 1,5kg. Về đặc điểm nhận dạng, khỉ đuôi lợn có lông màu nâu nhạt, đỉnh đầu dẹt với màu lông nâu đậm. Đuôi của loài này gần giống đuôi lợn, lông thưa hoặc không có lông.
Theo ông Nguyễn Văn Truyền, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm Liên Chiểu, trong tháng 4 vừa qua, Hạt Kiểm lâm đã tiến hành trao trả 2 cá thể khỉ về môi trường tự nhiên. (Pháp Luật Việt Nam 25/5) đầu trang(
QUẢN LÝ – SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
Đó là thông tin được ông Phạm Hồng Lượng, Phó Giám đốc Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng TƯ, cung cấp tại Hội thảo tham vấn kết quả đánh giá thực hiện chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng giai đoạn (2011-2015) vừa diễn ra tại Hà Nội.
Cụ thể, tính đến nay, tổng số tiền dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) thu được là hơn 5.226 tỷ đồng, trong đó số tiền phải chi trả cho chủ rừng và các tổ chức khác không phải chủ rừng hơn 4.297 tỷ đồng (đã trừ 10% chi phí quản lý, 5% dự phòng và hơn 370 tỷ đồng được Thủ tướng phê duyệt chuyển sử dụng vào mục đích khác). Hiện nay, quỹ đã chi trả và giải ngân hơn 3.600 tỷ đồng, tỷ lệ giải ngân đạt 84,2%.
Sau 5 năm thực hiện Nghị định số 99/2010/NĐ-CP của Thủ tướng Chính phủ về chính sách chi trả DVMTR đã đạt được những kết quả tích cực.
Ông Nguyễn Bá Ngãi, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Lâm nghiệp, Giám đốc Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng TƯ, cho biết, việc chi trả DVMTR đã góp phần nâng cao hiệu quả quản lý, bảo vệ 5,3 triệu ha rừng trong lưu vực cung ứng DVMTR, chiếm 38% tổng diện tích rừng hiện có. Số vụ vi phạm lâm luật và diện tích từng bị thiệt hại trong phạm vi toàn quốc nhờ thế mà giảm rõ rệt.
Cụ thể, trong giai đoạn 2011-2015, tổng số vi phạm Luật Bảo vệ và Phát triển rừng là 131.325 vụ, giảm 32,9%, trong khi diện tích rừng bị thiệt hại giảm 11.578 ha, giảm 58,2% so với giai đoạn 2006-2010. (Nông Nghiệp Việt Nam 26/5) đầu trang(
Năm 2010, tỷ lệ che phủ rừng ở huyện Mường Tè (Lai Châu) đạt 50%, đến năm 2016 đã tăng lên 62%, trở thành địa phương có tỷ lệ che phủ rừng cao nhất nước. Đây là kết quả đáng mừng từ việc thực hiện chính sách khoanh nuôi, bảo vệ rừng ở Mường Tè.
Theo ông Tống Văn Dương – Phó Chủ tịch UBND huyện Mường Tè, để giữ được con số tỷ lệ che phủ rừng cao nhất cả nước và chỉ tăng mà không giảm, một phần là nhờ vào chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng (DVMTR).
Tính đến năm 2015, trung bình một hộ nhận khoanh nuôi, bảo vệ rừng ở huyện được chi trả 7,4 triệu đồng/năm. Huyện đã tiến hành giao khoán đến xã, bản và tới từng hộ gia đình, với gần 18.000 lao động tham gia, trong đó chủ yếu là đồng bào dân tộc.
Xã Mù Cả (Mường Tè) là một trong những xã có diện tích rừng lớn nhất tỉnh Lai Châu với hơn 38.000ha. Trên 440 hộ dân ở đây nhận khoanh nuôi, bảo vệ rừng đã được thụ hưởng chính sách DVMTR.
Ông Pò Khừ Xá – Chủ tịch UBND xã Mù Cả cho hay: “Diện tích rừng ở xã phần lớn là rừng phòng hộ đầu nguồn, tập trung ở những địa hình hiểm trở, độ dốc lớn nên chúng tôi xác định, công tác bảo vệ và phòng chống cháy rừng chỉ thực sự có hiệu quả khi mọi người coi đó là nghĩa vụ và trách nhiệm của mình; các cấp ủy, chính quyền thôn, bản đẩy mạnh tuyên truyền, nâng cao ý thức cho mỗi người dân; xử phạt nghiêm các đối tượng gây ra cháy rừng nên công tác bảo vệ rừng tại địa phương rất hiệu quả”.
“Ở đây phá rừng bị phạt rất nặng và ảnh hưởng tới quyền lợi được chi trả nên người dân đều tuân thủ rất nghiêm ngặt. Hàng tuần mỗi hộ tự cắt cử người thay phiên nhau đi tuần rừng. Nếu phát hiện cháy rừng, mọi người rất tự giác tham gia dập lửa. Mấy năm gần đây, trong bản chưa xảy ra đám cháy rừng nào” – ông Lỳ Đại Khai – Phó Bí thư bản Ma Ký chia sẻ.
Hiện công tác bảo vệ rừng ở Mường Tè cũng gặp không ít khó khăn do hiện tượng xâm lấn của các hộ di dân tự do. Trong đó, xã Mù Cả có 45 hộ người Mông di cư tự phát tới tạo thành 3 điểm dân cư Khu Ma Thấp, Khu Ma Cao và Khù Nhò. Theo ông Tống Văn Dương, di cư tự do chính là một trong những thủ phạm gây ra mất rừng, do các hộ dân chặt phá rừng làm nhà, làm nương.
“Chúng tôi đã thành lập tổ công tác liên ngành, phối hợp lực lượng kiểm lâm thuyết phục những người mới di cư tới phải quay về nơi ở cũ. Chúng tôi vào tận rừng giúp dân khuân vác đồ đạc, lo xe cộ cho họ. Còn những người đã di cư tới từ lâu thì cho tạm trú, tạm vắng và tăng cường các biện pháp nhằm kịp thời phát hiện, ngăn chặn các trường hợp mới phát sinh. Năm 2014, Mường Tè có 1,7ha rừng bị phá đã được trồng lại rừng mới” – ông Tống Văn Dương cho hay. (Dân Việt 26/5) đầu trang(
Xã Mường Nhé (huyện Mường Nhé) có 3.164,3ha rừng, chủ yếu là rừng tự nhiên. Xác định quản lý, bảo vệ và phát triển rừng là một trong những nhiệm vụ quan trọng trong phát triển kinh tế - xã hội, những năm qua, cấp ủy, chính quyền và nhân dân xã Mường Nhé đã thực hiện tốt nhiệm vụ này.
Nhờ đó, rừng của xã được bảo vệ an toàn và người dân được hưởng lợi từ rừng, nhất là tiền chi trả dịch vụ môi trường rừng.
Hiện nay, tỷ lệ che phủ rừng của xã Mường Nhé đạt 47%. Để làm tốt công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng, hàng năm, UBND xã củng cố, kiện toàn ban chỉ đạo phòng, chống cháy rừng; các tổ chữa cháy rừng các thôn, bản. Các đoàn thể, tổ chức hội của xã phối hợp với kiểm lâm địa bàn tổ chức tuyên truyền cho người dân hiểu rõ về lợi ích của việc bảo vệ, phát triển rừng; Luật Bảo vệ và Phát triển rừng và công tác phòng cháy, chữa cháy rừng.
Cùng với đó, chính quyền xã giao trách nhiệm trong công tác quản lý, bảo vệ rừng cho trưởng các thôn, bản; phát huy vai trò của người có uy tín trong việc giáo dục, vận động người dân tham gia bảo vệ và phòng cháy, chữa cháy rừng. Lực lượng bảo lâm xã, kiểm lâm địa bàn cùng với tổ bảo vệ rừng thôn, bản thường xuyên tuần tra, kiểm soát rừng; phối hợp với các lực lượng chức năng trên địa bàn để ngăn chặn mọi hành vi gây thiệt hại đến rừng và kiên quyết xử lý những đối tượng vi phạm.
Nhờ đó, năm 2015, trên địa bàn xã Mường Nhé không xảy ra cháy rừng; tình trạng người dân di cư phá rừng làm nương được hạn chế.
Ông Chu Văn Sâm, Chủ tịch UBND xã Mường Nhé cho biết: Đến nay, toàn bộ diện tích rừng của xã đã được giao cho 5 cộng đồng thôn, bản và 2 hộ gia đình quản lý, bảo vệ. Hàng năm, các chủ rừng được Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng Điện Biên chi trả tiền dịch vụ môi trường rừng. Nhờ đó, ý thức, trách nhiệm trong công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng của người dân, cộng đồng thôn, bản được nâng cao.
Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất trong công tác bảo vệ rừng hiện nay là việc ngăn chặn dân di cư tự do vào địa bàn phá rừng lấy đất sản xuất. Hàng năm, khoảng thời gian từ tháng 3 – 5, tình trạng dân di cư tự do xâm hại rừng, phát rừng làm nương diễn ra ồ ạt, khó kiểm soát. Để ngăn chặn tình trạng này, các thôn, bản phải dựng lán ở ranh giới rừng, thay phiên nhau canh gác, tuần tra 24/24 giờ.
Năm 2014, toàn xã có gần 150ha rừng bị dân di cư phá, nhưng 2 năm gần đây, chính quyền xã, các thôn, bản phối hợp với lực lượng kiểm lâm, công an, bộ đội biên phòng tập trung xử lý quyết liệt các trường hợp dân di cư phá rừng. Do đó, tình trạng này đã được hạn chế.
Bản Mường Nhé là một trong những bản có diện tích rừng lớn và là khu vực bị dân di cư phá rừng nhiều nhất xã. Ông Lò Văn Thanh, Trưởng bản Mường Nhé cho biết: Từ năm 2011 đến nay, hàng năm mỗi hộ dân trong bản được Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng chi trả 2 – 3 triệu đồng tiền dịch vụ môi trường rừng. Đó là nguồn thu nhập góp phần cải thiện đời sống người dân.
Do đó, bảo vệ rừng là nhiệm vụ quan trọng của bản. Cứ vào mùa làm nương, mỗi hộ cử 1 người tham gia trực, tuần tra, bảo vệ rừng. Song song với công tác bảo vệ rừng, hàng năm, bản đều hoàn thành kế hoạch trồng rừng sản xuất, cây phân tán để phát triển rừng, góp phần nâng tỷ lệ che phủ rừng của bản, xã. (Báo Điện Biên Phủ 25/5) đầu trang(
Ngày 6/5/2016, huyện đã có văn bản báo cáo, bước đầu thừa nhận việc chuyển nhượng đất rừng phòng hộ và có hiện tượng khai thác vàng trái phép tại khu vực này...
Sau khi báo NNVN có bài phản ánh việc mua bán chuyển nhượng rừng phòng hộ ở Võ Nhai để khai thác vàng trái phép, UBND tỉnh Thái Nguyên đã yêu cầu huyện Võ Nhai xác minh, xử lý. Ngày 6/5/2016, huyện đã có văn bản báo cáo, bước đầu thừa nhận việc chuyển nhượng đất rừng phòng hộ và có hiện tượng khai thác vàng trái phép tại khu vực này...
Báo cáo Tỉnh ủy, UBND tỉnh và Sở TN-MT Thái Nguyên, huyện Võ Nhai khẳng định khu rừng mà báo nêu thuộc tiểu khu 77 đã được huyện cấp giấy CNQSD cho ông Lý Kim Tài, xóm Thượng Hạ Kim, xã Thần Sa, với mục đích sử dụng làm rừng phòng hộ và ông Lý Kim Tài đã chuyển nhượng lại quyền quản lý sử dụng rừng cho ông Nguyễn Bá Mạnh (là công an huyện Phú Bình nhưng mới nhập khẩu vào nhà ông Tài trước thời gian chuyển nhượng rừng khoảng 2 tháng).
Tuy nhiên, theo UBND huyện Võ Nhai, thì việc chuyển nhượng rừng giữa ông Tài và Mạnh là đúng quy định của khoản 4 điều 103, Luật Đất đai 2003. Tháng 11/2014, UBND tỉnh Thái Nguyên đã có quyết định chuyển đổi diện tích rừng này thành rừng sản xuất, ông Tài đã thực hiện đổi sổ rồi chuyển nhượng cho ông Mạnh nên báo nêu đây là rừng phòng hộ là không đúng.
Còn nội dung Báo NNVN phản ánh ông Mạnh tiếp tục chuyển nhượng rừng cho Phạm Anh Huy (từng là công an huyện Định Hóa và hiện đang bị truy nã) thì UBND huyện Võ Nhai trả lời chưa được biết.
Theo NNVN, nội dung báo cáo của UBND huyện Võ Nhai với cấp trên có nhiều điểm chưa chính xác và thiếu trung thực. Thứ nhất, khoản 4, điều 103, Luật Đất đai năm 2003 chỉ quy định về công tác quản lý đất chưa sử dụng ở địa phương không liên quan đến hoạt động chuyển nhượng đất rừng phòng hộ giữa các chủ rừng nên việc UBND huyện Võ Nhai viện dẫn điều luật này là sai, không có căn cứ.
Thứ hai, hoạt động chuyển nhượng đất rừng phòng hộ giữa ông Tài với ông Mạnh diễn ra vào tháng 4/2014 nhưng đến tháng 11/2014 tỉnh Thái Nguyên mới có quyết định chuyển nhượng khu rừng này sang rừng sản xuất.
Báo NNVN đã phản ánh vào thời điểm chuyển nhượng đây là rừng phòng hộ hoàn toàn chính xác, UBND huyện Võ Nhai khẳng định rừng sản xuất, tức có dấu hiệu cố ý bênh che cho sai phạm. Thứ ba, ông Mạnh chuyển nhượng diện tích rừng cho Phạm Anh Huy vào tháng 7/2015, có xác nhận của UBND xã Thần Sa vào hợp đồng.
Sau khi nhận chuyển nhượng rừng từ Mạnh, đối tượng Huy đã chủ mưu thuê người chém nhà báo đến điều tra về việc núp bóng chăm sóc bảo vệ rừng khai thác vàng trái phép của Huy gây chấn động dư luận.
Vụ việc này Chính phủ đã có ý kiến chỉ đạo xử lý, các cơ quan, ban ngành của tỉnh Thái Nguyên đã phải vào cuộc tìm hiểu nguyên nhân, đến nay UBND huyện Võ Nhai vẫn không biết việc Nguyễn Bá Mạnh chuyển nhượng rừng cho Phạm Anh Huy phải chăng lãnh đạo huyện Võ Nhai cố tình bỏ qua thông tin báo chí, bỏ qua công luận nên mọi người cùng biết chỉ riêng lãnh đạo huyện Võ Nhai không biết?
Ngoài ra, điểm nhấn của vụ việc này chính là việc ông Nguyễn Bá Mạnh là cán bộ CA ở huyện Phú Bình, trong suốt thời gian qua vẫn đang công tác thường xuyên tại huyện Phú Bình, không cư trú một ngày nào tại xã Thần Sa nhưng vẫn nhập khẩu vào xã Thần Sa, huyện Võ Nhai, với hồ sơ khai là làm ruộng. Cho thấy ông Mạnh có dấu hiệu khai man lý lịch, nhập khẩu vào xã Thần Sa chỉ để mua bán những khoảnh rừng phòng hộ có mỏ vàng. Chi tiết này UBND huyện Võ Nhai không hề đề cập trong văn bản báo cáo với Tỉnh ủy, UBND tỉnh Thái Nguyên.
Không đồng tình với văn bản trả lời của UBND huyện Võ Nhai, ngày 19/5/2016, PV Báo NNVN đã có buổi làm việc trực tiếp với ông Đặng Xuân Trường, Chủ tịch UBND huyện Võ Nhai, người kí văn bản nói trên. Lúc này, trao đổi với PV, ông Trường thừa nhận việc chuyển nhượng rừng phòng hộ giữa ông Lý Kim Tài và Nguyễn Bá Mạnh diễn ra khi tỉnh chưa có quyết định chuyển thành rừng sản xuất.
Ông Trường cũng biện giải trong văn bản trả lời Báo NNVN huyện khẳng định hoạt động mua bán chuyển nhượng rừng phòng hộ giữa ông Tài và ông Mạnh là phù hợp với quy định của pháp luật vì Mạnh đã nhập khẩu vào xã Thần Sa và trở thành cư dân địa phương nên được phép nhận chuyển nhượng. Bản thân ông Trường cũng cảm nhận thấy “Nguyễn Bá Mạnh nhập khẩu về Thần Sa và mua lại quyền sử dụng đất rừng phòng hộ là có “ẩn ý”, không nhằm mục đích trồng rừng”.
Riêng đối với thông tin ông Nguyễn Bá Mạnh hiện đang là công an huyện Phú Bình nhưng khai trong hồ sơ nhập khẩu vào địa phương là làm ruộng và chưa từng cư trú tại địa phương ông Trường cam kết sẽ cho kiểm tra lại. Nếu việc nhập khẩu của ông Mạnh không phù hợp với quy định của pháp luật sẽ phải xử lý thu hồi.
Đặt câu hỏi UBND huyện cấp giấy CNQSD đất rừng cho Nguyễn Bá Mạnh nhưng Mạnh không sử dụng đúng mục đích mà lén chuyển nhượng lại cho Phạm Anh Huy, không làm đơn xin phép cơ quan quản lý là UBND huyện, bên cạnh đó Huy đang là một đối tượng đang bị truy nã nên trong trường hợp này có phải thu hồi quyền sử dụng đất của Nguyễn Bá Mạnh hay không? Ông Trường trả lời huyện chưa biết Mạnh đã chuyển nhượng cho Huy, hiện đang cho kiểm tra và sẽ phải thu hồi nếu Nguyễn Bá Mạnh sử dụng đất rừng không đúng mục đích.
Có thể nói, nội dung trao đổi trực tiếp giữa PV Báo NNVN với ông Đặng Xuân Trường đã phù hợp với hiện thực khách quan hơn nhiều so với văn bản trả lời của huyện.
Được biết, ông Đặng Xuân Trường mới tiếp nhận chức Chủ tịch UBND huyện Võ Nhai từ tháng 7/2015, trước đó ông là Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư và do chưa có quá trình công tác ở cơ sở nên thực hiện luân chuyển xuống huyện Võ Nhai, nơi ngùn ngụt sức nóng của vàng, nơi luôn đòi hỏi một lãnh đạo thực sự từng trải và bản lĩnh. Báo NNVN cùng nhân dân huyện Võ Nhai xin ghi nhận lời hứa của ông và trông đợi kết quả xử lý dứt điểm vụ việc. (Nông Nghiệp Việt Nam 26/5) đầu trang(
UBND tỉnh vừa có công văn yêu cầu các sở, ngành chức năng và các địa phương tăng cường các biện pháp bảo vệ và phát triển rung.
Văn bản chỉ đạo nêu rõ, hiện nay, tình trạng phá rừng, lấn chiếm đất rừng ở một số địa phương diễn ra phức tạp cả về tính chất và qui mô, nhất là các khu rừng tự nhiên vừa giao trả lại cho địa phương quản lý hoặc quy hoạch cho các dự án trồng rừng, các vùng rừng giáp ranh.
Để khắc phục những tồn tại trong công tác quản lý Nhà nước về bảo vệ và phát triển rừng, UBND tỉnh yêu cầu Sở Nông nghiệp và PTNT, Công an tỉnh tập trung triển khai thực hiện các nội dung chỉ đạo cụ thể của Thường trực Tỉnh ủy, đồng thời theo dõi, kịp thời đề xuất xử lý các vấn đề phát sinh liên quan.
Các cơ quan truyền thông, báo đài phối hợp với ngành chức năng và các địa phương đẩy mạnh hơn nữa công tác tuyên truyền, phổ biến cho nhân dân chấp hành tốt các quy định pháp luật về bảo vệ và phát triển rừng; nâng cao ý thức đấu tranh chống các hành vi phá rừng, lấn chiếm, sang nhượng đất lâm nghiệp trái phép.
UBND tỉnh yêu cầu UBND các huyện, thị xã, thành phố tổ chức thực hiện quyết liệt các biện pháp quản lý, bảo vệ rừng, ngăn chặn có hiệu quả tình trạng hủy hoại môi trường rừng trên địa bàn theo các văn bản chỉ đạo của UBND tỉnh. Đồng thời, chỉ đạo UBND cấp xã thực hiện tốt trách nhiệm quản lý Nhà nước về rừng và đất lâm nghiệp theo Quyết định số 07/2012/QĐ-TTg ngày 8/2/2012 của Thủ tướng Chính phủ về ban hành một số chính sách tăng cường công tác bảo vệ rừng. (Cổng Thông Tin Điện Tử Tỉnh Phú Yên 25/5) đầu trang(
Ngày 25/5, tin từ UBND tỉnh Lâm Đồng cho biết, tỉnh vừa công bố chi tiết quy hoạch phát triển cây mắc ca giai đoạn 2016-2020, định hướng đến năm 2030.
Theo đó, giai đoạn 2016-2020, tổng diện tích cây mắc ca trồng xen tại Lâm Đồng đạt 3.500-4.000ha tại 7 địa phương gồm huyện Lâm Hà (trên 1.000ha), Đức Trọng (160ha), Đam Rông (84ha), Bảo Lộc (56ha).
Đối với huyện Đơn Dương duy trì diện tích cây mắc ca hiện có, xem xét trồng thử nghiệm cây mắc ca trong vườn cà phê trên những diện tích đất dốc để phát huy hiệu quả sử dụng đất.
Giai đoạn từ 2021-2030, tiếp tục mở rộng diện tích cây mắc ca tại những khu vực có điều kiện để phát triển cây mắc ca một cách bền vững. Đến năm 2030, tổng diện tích trồng mắc ca tại Lâm Đồng đạt 12.000-15.000ha.
Đến năm 2020, tỉnh Lâm Đồng phấn đấu thu hút các doanh nghiệp đầu tư xây dựng ít nhất từ 1-2 cơ sở sơ chế hạt mắc ca và kho bảo quản chuyên dụng, đạt công suất trên 2.000 tấn hạt/năm. Thu hút doanh nghiệp chế biến sản phẩm từ hạt mắc ca và nhân mắc ca với công suất thiết kế đạt trên 1.000 tấn/năm.
Tổng nguồn vốn đầu tư cho việc quy hoạt trồng cây mắc ca trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng là 2.138 tỷ đồng. Trong đó vốn nhà nước 30 tỷ đồng (chiếm 1,2%), vốn tín dụng 1.470 tỷ đồng (chiếm 68,8%) và vốn doanh nghiệp và của hộ dân trồng mắc ca là 638 tỷ đồng (chiếm 29,8%). (Nông Nghiệp Việt Nam 25/5) đầu trang(
Theo kế hoạch, năm 2016 huyện Hoàng Su Phì trồng mới 350 ha rừng; trong đó có 50 ha rừng phòng hộ, 300 ha rừng sản xuất phân tán. Để đảm bảo tiến độ trồng rừng theo kế hoạch, hiện, Ban quản lý rừng (BQLR) phòng hộ huyện đang tích cực phối hợp với các xã, thị trấn chuẩn bị mặt bằng, nhân lực, cây giống..., sẵn sàng cho mùa trồng rừng mới.
Năm 2015, huyện Hoàng Su Phì thực hiện trồng rừng mới đạt 100% kế hoạch đề ra. Phát huy kết quả đạt được, để tiếp tục thực hiện thắng lợi vụ trồng rừng năm 2016, ngay sau khi được giao kế hoạch trồng rừng, BQLR phòng hộ huyện phối hợp với các xã, thị trấn tổ chức rà soát diện tích đất đủ điều kiện để lập hồ sơ thiết kế trồng rừng; thống kê nhu cầu trồng rừng của nhân dân; xây dựng kế hoạch và phương án phân bổ trồng rừng cho các địa phương; trong đó, phấn đấu mỗi xã trồng rừng tập trung, làm điểm từ 3 – 5 ha.
Đồng thời, phối hợp với các xã, thị trấn đẩy mạnh công tác tuyên truyền về cơ chế chính sách nhận giao khoán trồng và chăm sóc các loại rừng trồng. Nhờ làm tốt công tác tuyên truyền, việc đăng ký trồng rừng tại các xã được tiến hành khẩn trương; hầu hết các xã được quy hoạch trồng rừng, nhân dân đều đăng ký vượt chỉ tiêu so với kế hoạch được phân bổ.
Là một trong những địa phương làm tốt công tác chuẩn bị trồng rừng, đồng chí Vi Trung Luyến, Chủ tịch UBND xã Đản Ván cho biết: Năm nay, theo kế hoạch, xã được phân bổ trồng mới 3 ha rừng sản xuất, tuy nhiên đến thời điểm này nhân dân đã đăng ký trồng trên 5 ha. Hiện, xã đang chỉ đạo các bộ phận chuyên môn kiểm tra, đo đạc lại diện tích nhân dân đăng ký, tiếp theo sẽ vận động người dân tiến hành phát dọn thực bì, cuốc hố để trồng rừng theo đúng kế hoạch đề ra.
Đồng chí Trương Việt Thơ, Giám đốc BQLR phòng hộ huyện cho biết: Theo khung thời vụ trồng rừng của huyện thì phải đến hết tháng 12.2016 mới kết thúc trồng rừng. Tuy nhiên, ngay từ cuối năm 2015, huyện chuẩn bị tốt các nguồn giống, đất gieo hạt tại 2 vườn ươm cây giống xã Đản Ván và Nam Sơn với diện tích trên 2 ha. Đối với cây giống phục vụ nhu cầu trồng rừng, BQLR tiến hành gieo ươm hạt giống sa mộc và hạt giống xoan với tổng số cây giống trong vườn ươn đạt khoảng 6,5-7 triệu cây.
Hiện tại, các vườn ươm cây giống đang được chăm sóc đúng kỹ thuật, thường xuyên phòng trừ sâu bệnh đảm bảo cây sinh trưởng và phát triển tốt, đủ tiêu chuẩn để phục cho trồng rừng mới. Để hoàn thành kế hoạch, huyện chủ động xây dựng kế hoạch và giao chỉ tiêu trồng rừng cụ thể đến các đơn vị, địa phương trên địa bàn.
Cùng với đó, thực hiện các cơ chế, chính sách hỗ trợ người dân đã đăng ký trồng rừng tại địa phương; các cấp, ngành trong huyện tăng cường công tác quản lý, bảo vệ rừng và đất lâm nghiệp với quyết tâm hoàn thành kế hoạch trồng rừng vào cuối năm nay.
Công tác trồng rừng năm 2016 đang được huyện Hoàng Su Phì tích cực triển khai theo đúng kế hoạch đã đề ra. Tuy còn gặp những khó khăn nhất định trong công tác bảo vệ, phát triển rừng ở địa phương, đặc biệt là do địa hình đồi núi, đường đi lại khó khăn, độ dốc lớn, kinh phí đầu tư cho trồng rừng cao. Nhưng, với việc chủ động xây dựng kế hoạch và sự vào cuộc của các cấp, các ngành, tin tưởng rằng công tác công tác trồng rừng năm 2016 trên địa bàn huyện Hoàng Su Phì sẽ đạt được kết quả cao nhất. (Báo Hà Giang 26/5) đầu trang(
Thời điểm này, cùng với các địa phương khác trên địa bàn tỉnh, huyện Pác Nặm đang tích cực triển khai công tác trồng rừng năm 2016.
Mặc dù diện tích rừng trồng năm 2016 không lớn nhưng trong quá trình triển khai trồng rừng, huyện Pác Nặm cũng đang gặp không ít khó khăn. Huyện đang chỉ đạo các địa phương khắc phục khó khăn, đẩy nhanh tiến độ trồng rừng.
Năm nay, huyện Pác Nặm được giao trồng 260ha rừng, trong đó rừng sản xuất 250ha, rừng phòng hộ 10ha. Đến thời điểm này, huyện đã thiết kế đươc 266ha, trong đó rừng sản xuất là 257ha, vượt so với chỉ tiêu, rừng phòng hộ thiết kế được 8,6ha. Rút kinh nghiệm từ những vụ trồng rừng trước, trong quá trình thiết kế huyện đã chỉ đạo lực lượng kiểm lâm bám sát địa bàn và chỉ cho thiết kế trồng rừng vào những diện tích đất trống, đồi núi trọc.
Do vậy, toàn bộ diện tích thiết kế chủ yếu nằm ở nương rẫy. Ông Lục Tiến Trung, Bí thư Đảng ủy xã Bằng Thành, huyện Pác Nặm cho biết: Năm nay xã được giao trồng 25ha rừng, trên cơ sở đó xã đã vận động bà con đăng ký với số lượng đăng ký hơn 70ha nhưng đi khảo sát thiết kế chỉ được hơn 10ha. Hiện nay, đối với các diện tích thiết kế trồng cây gỗ lớn bà con đã trồng được trên 50% vì đã chủ động chuẩn bị cây giống, lát từ năm ngoái, số diện tích trồng loại cây nhỏ như mỡ, keo thì đang xử lý thực bì.
Để hoàn thành công tác trồng rừng theo đúng kế hoạch, huyện Pác Nặm đã chỉ đạo các xã, thôn bản đẩy mạnh công tác tuyên truyền, vận động nhân dân tranh thủ những ngày nắng tiến hành xử lý thực bì, phát, dọn theo đúng quy trình. Thời điểm này, tổng diện tích đã xử lý thực bì xong được trên 240ha, diện tích cuốc hố được khoảng 100ha. Huyện Pác Nặm cũng đã cấp 27 vạn cây giống cho gần 100ha, đảm bảo được 40% diện tích. Huyện đang tiếp tục đôn đốc cán bộ kiểm lâm hàng ngày bám nắm địa bàn, nếu thời tiết thuận lợi đề xuất cấp cây giống để người dân triển khai trồng sớm.
Qua thực tế nhiều năm cho thấy, công tác trồng rừng đối với huyện Pác Nặm vẫn đứng trước nhiều khó khăn mặc dù diện tích rừng trồng hàng năm không lớn. Nguyên nhân chủ yếu là do giao thông đi lại khó khăn, người dân vẫn còn ỷ lại và chưa thật sự mặn mà với công tác trồng rừng.
Ông Lục Tiến Trung, Bí thư Đảng ủy xã Bằng Thành, huyện Pác Nặm cho biết thêm: Khó khăn nhất của Bằng Thành trong công tác trồng rừng là khâu vận chuyển cây giống nhất là vào mùa mưa. Thường là xã triển khai trồng vào tháng 6, do các ngầm chính trên các con sông vào xã thường bị ách tắc nên bị chậm tiến độ, hơn nữa diện tích rừng trồng đã đến tuổi khai thác nhưng chưa có đầu ra.
Ông Lê Xuân Diệu, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện Pác Nặm cho biết: Những khó khăn về trồng rừng của địa phương đã tồn tại từ nhiều năm trước đây do Pác Nặm là huyện vùng sâu đặc biệt khó khăn nên nhà nước có sự quan tâm đầu tư rất lớn nhưng người dân có sự ỷ lại, mang tâm lý thực hiện cho xong, nên sau khi trồng không quan tâm. Trong khi đó khâu bảo vệ rừng sau khi trồng là đặc biệt quan trọng, do vậy đơn vị rút kinh nghiệm từ năm nay sau khi trồng xong, cán bộ kiểm lâm và khuyến nông khuyến lâm sẽ bám sát địa bàn để đôn đốc người dân.
Với đặc thù là huyện miền núi, diện tích đất tự nhiên lớn nên huyện Pác Nặm vẫn xác định trồng rừng là một trong những giải pháp giúp người dân thoát nghèo bền vững. Với sự chỉ đạo quyết liệt trong công tác trồng rừng ngay từ đầu năm, tin tưởng vụ trồng rừng năm nay, huyện Pác Nặm sẽ hoàn thành sớm chỉ tiêu, kế hoạch đã đề ra. (Đài Phát Thanh Và Truyền Hình Bắc Kạn 25/5) đầu trang(
Thực hiện kế hoạch trồng rừng năm nay, tính đến giữa tháng 5, toàn tỉnh đã trồng được 3.654 ha rừng tập trung, đạt 45,7% kế hoạch. Trong tháng, ngành nông nghiệp đã kiểm tra và cấp giấy chứng nhận lô cây con đủ tiêu chuẩn xuất vườn được 2,7 triệu cây các loại; thiết kế ngoại nghiệp trồng rừng sản xuất, rừng phòng hộ được 2.324 ha.
Bên cạnh đó, ngành tiếp tục phối hợp với chính quyền địa phương phân công cán cán bộ kiểm lâm trực 24/24 giờ tại cơ quan, các trạm quản lý và bảo vệ rừng... sẵn sàng xử lý kịp thời, phát hiện, ngăn chặn, huy động nguồn nhân lực ứng cứu và tham gia chữa cháy theo phương châm bốn tại chỗ, hạn chế tối đa thiệt hại do cháy rừng gây ra. Đồng thời, tổ chức tuyên truyền cho 19.943 lượt người về công tác phòng, chống cháy rừng, các văn bản pháp luật bảo vệ và phát triển rừng. (Báo Hòa Bình 25/5) đầu trang(
Năm 2016, kế hoạch huyện Quỳ Châu trồng 1.600 ha rừng nguyên liệu, trong đó dự án 147 giao trồng 600 ha (diện tích còn lại 800 ha do nhân dân tự bỏ kinh phí trồng). Từ đầu tháng 4/2016, huyện đã triển khai trồng. Đến thời điểm này, toàn huyện đã trồng được trên 500 ha rừng, chủ yếu là keo lai dâm hom và keo hạt giống ngoại.
Các xã trồng rừng đạt trên 50% tiến độ bao gồm, Châu Bình, Châu Hành, Diên Lãm, Châu Nga. Vụ trồng rừng nguyên liệu sẽ kết thúc vào tháng 8/2016. Dự tính năm nay Quỳ Châu sẽ trồng rừng nguyên liệu vượt chỉ tiêu khoảng 200 ha, (tương đương 1.800 ha), trong đó có gần 800 ha khai thác trồng lại.
Qua kiểm kê các loại rừng trong năm 2015, Quỳ Châu đang còn 13.000 ha đất trống đồi trọc. Hiện nay huyện đang xây dựng đề án trồng rừng, khoanh nuôi bảo vệ rừng theo Nghị Định Số: 75/2015/NĐ-CP "về cơ chế, chính sách bảo vệ và phát triển rừng, gắn với chính sách giảm nghèo nhanh, bền vững và hỗ trợ đồng bào dân tộc thiểu số giai đoạn 2015 - 2020". (Báo Nghệ An 26/5) đầu trang(
Nhiều năm qua, những chiến sĩ của Hạt Kiểm lâm huyện Bù Đốp (tỉnh Bình Phước) đã chấp nhận gian nan, cực khổ để tái tạo hàng chục hécta rừng có nguy cơ xóa sổ. Việc hồi sinh một khu rừng chết không chỉ góp phần bảo vệ môi trường sinh thái mà còn là tiền đề mở ra con đường làm du lịch bền vững cho địa phương.
Chỉ cần 10 phút rời trụ sở Hạt Kiểm lâm Bù Đốp, chúng tôi nhanh chóng được ông Nguyễn Văn Ách - Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm Bù Đốp đưa đến một chốt canh nằm trên thượng nguồn sông Đắk Huýt, thuộc lòng hồ thủy điện Cần Đơn. Từ chốt kiểm lâm, một chiếc ca-nô được bố trí đưa chúng tôi hướng về Tiểu khu 72 (xã Phước Thiện, huyện Bù Đốp). Mùa này, nước hồ trong xanh, khung cảnh hiền hòa, đẹp mơ mộng. Ngồi trên ca-nô có thể nhìn thấy cả một khu rừng xanh bạt ngàn phía trước.
Chỉ tay về phía khu rừng, ông Ách giải thích: “Tiểu khu 72 là một ốc đảo rộng khoảng hơn 50ha. Trước đây khu vực này bị khai thác trắng phục vụ cho thủy điện Cần Đơn. Nhiều cá nhân, đơn vị đã xin trồng cao su, song chúng tôi kiên quyết xin chủ trương của tỉnh giữ lại”.
Chiếc ca-nô tấp vào bờ. Trước mắt chúng tôi là một khu rừng lồ ô xanh mướt. Sự hài hòa giữa rừng và sông nước cho cảm giác thật yên bình. Ngoài lồ ô, ở đây còn có những cây gáo nước và tràm đang vươn mình phát triển mạnh mẽ.
Theo lời của ông Ách, cứ vào tháng 7 hằng năm, khu vực rìa của ốc đảo thường bị “sa mạc hóa” do Thủy điện Cần Đơn xả nước. Đất bị rửa trôi, xói mòn nên hầu như không có loài cây nào sống được. Không cam tâm nhìn khu vực này bị hoang hóa, ông Ách cùng đồng đội lặn lội ngược xuôi tìm loài cây trồng phù hợp cho vùng bán ngập.
Năm 2011, cây gáo nước và tràm được bắt đầu trồng thử nghiệm vài hécta. Thế nhưng, khi bắt tay vào công việc mới thấy hết được khó khăn. Diện tích đất bán ngập trên các hồ phụ thuộc trực tiếp vào sự điều tiết nước của các nhà máy thủy điện. Có thời điểm nước ngập 2 - 3 tháng, có lúc lại khô cạn nhiều tháng liền, gây nhiều khó khăn cho công việc xuống giống.
Dù cây tràm và gáo nước có khả năng chịu hạn, chịu ngập tốt, nhưng khi mới trồng cây còn nhỏ, thấp, khả năng chống chọi với nước yếu, chỉ cần nước ngập qua ngọn khoảng 15 ngày liên tục cây sẽ chết.
Để khắc phục khó khăn, ông Ách và đồng đội đã điều chỉnh vị trí, khu vực trồng tràm, gáo hợp lý. Chọn diện tích bán ngập cao trồng trước, cùng với đó ươm giống cây đạt độ cao khoảng 0,5 - 0,7m mới đem ra trồng, nhằm tránh tình trạng cây chết trong mùa thủy điện tích nước. Để có thể chạy đua với thời điểm xả nước của thủy điện, các cán bộ kiểm lâm Bù Đốp phải ngày đêm tranh thủ xuống giống. Cứ như vậy, những khu vực đất trắng đã dần phủ một màu xanh tươi tốt.
Năm 2012, UBND tỉnh phê duyệt kinh phí hơn 950 triệu đồng để triển khai trồng rừng bán ngập. Sau 4 năm triển khai, đến nay 72ha tràm và gáo nước đã vươn cao hơn 2,5m và phát triển rất tốt. Diện tích rừng được phục hồi, chim muôn cũng rủ nhau về làm tổ. Mồ hôi, công sức của những chiến sĩ kiểm lâm Bù Đốp đã làm nên màu xanh của rừng.
Chiếc ca-nô lại tiếp tục rẽ sóng. Ngồi trên ca-nô, ông Ách hào hứng nói: “Sự hồi sinh của rừng bán ngập Bù Đốp không chỉ góp phần bảo vệ môi trường sống mà con tạo tiền đề thuận tiện mở ra con đường làm du lịch cho địa phương.
Để khai thác tốt cảnh quan thiên nhiên cũng như sự đa dạng sinh học của khu rừng bán ngập, ông Ách bắt đầu nghĩ đến việc phát triển ngành “công nghiệp không khói” theo hướng chuyên nghiệp hơn. Theo lý giải của ông Ách, bên cạnh việc đem lại nguồn lợi cho địa phương thì làm du lịch sinh thái còn là cách mượn sức cộng đồng để bảo vệ rừng. Rất may, ý tưởng của ông Ách nhận được sự ủng hộ cao của lãnh đạo huyện Bù Đốp.
Sau khi cân đối nguồn ngân sách, UBND huyện Bù Đốp đã đầu tư 12 tỷ đồng để nâng cấp mở rộng đường và bãi cầu cho khu du lịch sinh thái trên lòng hồ thủy điện Cần Đơn. Trong đó 3 tỷ dành cho việc nâng cấp 3km đường đất đỏ thành đường nhựa từ ấp 6 đến bến du thuyền trên sông Đắk Quýt và lòng hồ thủy điện Cần Đơn. 9 tỷ đồng còn lại dành cho việc xây dựng bãi cầu để phục vụ khách tham quan ra vào bằng du thuyền.
Hiện trên ốc đảo, Hạt Kiểm lâm Bù Đốp đã cho xây dựng hàng chục ngôi nhà bằng lá, lán trại bằng lồ ô dọc lòng hồ Cần Đơn. Những khu vui chơi, nghỉ dưỡng cho du khách cũng đã được huyện Bù Đốp lên kế hoạch trình UBND tỉnh xem xét triển khai.
Mặc dù khu du lịch sinh thái Bù Đốp vẫn còn đang trong quá trình xây dựng cơ bản, nhưng trong tương lai, nơi đây sẽ là một trong những điểm du lịch sinh thái quan trọng của tỉnh Bình Phước.
Huyện Bù Đốp cũng đang kêu gọi các nhà đầu tư nhằm tạo ra những sản phẩm du lịch mới lạ, đặc trưng, có tính hấp dẫn cao. Với đầy đủ những yếu tố tiềm năng và điều kiện đặc trưng hiếm có của mình, tin tưởng rằng những ốc đảo nhỏ trong khu rừng bán ngập Bù Đốp sẽ trở thành một địa điểm du lịch sinh thái đầy triển vọng. (Công An Nhân Dân 25/5) đầu trang(
Sau khi báo Người Đưa Tin có bài viết phản ánh về việc hàng trăm ha rừng phòng hộ bị lấn chiếm, UBND huyện Đắk Đoa, Gia Lai đã có công văn chỉ đạo xử lý và đề nghị kiểm điểm cá nhân sai phạm.
Theo công văn phúc đáp của UBND huyện Đắk Đoa, Gia Lai vào ngày 24/5 gửi cho báo Người Đưa Tin, từ năm 2014 đến nay, các lực lượng chức năng trên địa bàn huyện Đắk Đoa đã phát hiện 11 vụ lấn chiếm đất nông nghiệp không có rừng, đất nương rẫy của đồng bào với diện tích 15 ha. Hiện UBND huyện đã kịp thời ngăn cản và xử lý.
Việc lấn chiếm đất rừng đều do người dân lến lút, lợi dụng sự sơ hở của chủ rừng và chưa phát hiện các hộ dân ngang nhiên chặt phá cây thông.
Sau khi phản ánh của báo Người Đưa Tin về việc hàng trăm ha rừng phóng hộ bị chiếm đề trồng chanh dây hồ tiều, Sở NN&PTNN Gia Lai cũng đã thống kê thực trạng người dây lấn chiếm đất lâm nghiệp kéo dài hàng chục năm nay.
Hiện UBND huyện đã thành lập đoàn liên ngành kiểm tra và xử lý các vụ vi phạm trong năm 2015 và đề nghị kỷ luật đối với cán bộ, đảng viên tham gia lấn chiếm đất lâm nghiệp. (Người Đưa Tin 25/5) đầu trang(
Dù không được cơ quan chức năng đồng ý hay cấp phép khai thác đất lâm nghiệp, nhưng doanh nghiệp vẫn công khai đưa máy múc, ô tô ra vào tàn phá khu đất lâm nghiệp, đưa tài nguyên đi bán thu tiền bỏ túi, gây thất thoát tài nguyên Nhà nước.
Theo phản ánh của người dân xóm 16, xã Phúc Sơn, huyện Anh Sơn (Nghệ An), thời gian gần đây tại khu vực đất lâm nghiệp được giao cho ba hộ dân quản lý sử dụng 50 năm, xuất hiện máy múc và nhiều ô tô tải, liên tục ra vào khai thác đất trái phép, đưa đi san lấp khu đô thị tại thị trấn Anh Sơn lấy tiền bỏ túi.
Đáng nói, việc khai thác đất này chưa được cơ quan chức năng cấp phép và không thể cấp phép vì đây là đất lâm nghiệp được giao sử dụng 50 năm, nhưng chính quyền từ huyện đến xã lại không có biện pháp ngăn chặn mà còn có dấu hiệu “bật đèn xanh” cho doanh nghiệp và hộ được giao đất khai thác, bán đất trái phép.
Tại hiện trường, máy múc hoạt động hết công suất đưa đất lên thùng xe ôtô tải. Cứ thế, hết xe này đến xe khác thi nhau vận chuyển đất trái phép từ địa bàn xóm 16 xã Phúc Sơn ra khu đô thị thuộc thị trấn Anh Sơn để san lấp mặt bằng. Khu vực lấy đất bị đào nham nhở, càng ngày càng lấn sâu vào đỉnh núi khiến đất lâm nghiệp có nguy cơ bị sạt lở, hàng nghìn khối đất được lấy đi nhưng không được kê khai, thất thoát thuế, tài nguyên của Nhà nước.
Theo quan sát, các xe chở đất che chắn rất cẩu thả, khiến đất rơi vãi khắp đường gây nguy hiểm cho người tham gia giao thông, nhưng không hề bị lực lượng công an giao thông huyện hay thanh tra giao thông “sờ gáy”.
Một người dân ở cạnh đường thuộc xóm 16 xã Phúc Sơn, bức xúc: " Nhiều tháng ni rồi, doanh nghiệp cứ ngang nhiên khai thác chứ có ai nói chi mô. Nhà tui ở đây khổ lắm, nắng thì bụi bặm, mưa thì trơn trượt. Mà lạ đây là đất lâm nghiệp đã giao cho nhiều hộ chăm sóc bảo vệ mà họ cứ khai thác, không bị ai nói chi”.
Khi được hỏi về vấn đề khai thác đất lâm nghiệp trái phép, ông Hà Thanh Tài, Giám đốc Công ty TNHH xây dựng 262 Nghệ An, tươi cười: “Chỗ đó anh mua quyền sử dụng 50 năm rồi mà. Anh mua của các hộ nhận khoán. San lấp cũng sắp xong rồi, còn cái ao nữa là xong”. Chủ tịch UBND xã Phúc Sơn Nguyễn Văn Tráng tỏ ra rất khó chịu khi chúng tôi hỏi về việc khai thác đất trái phép này: “Đó là mấy hộ cải tạo vườn. Đắp ở đâu thì chúng tôi không quan tâm”.
Trả lời câu hỏi của phóng viên: “Đây có phải là đất lâm nghiệp không?”. Ông Chủ tịch thừa nhận: “Đây đúng là đất lâm nghiệp, trước đây xã cũng đã đình chỉ việc cải tạo vườn của mấy hộ dân này. Nhưng thời gian gần đây, chúng tôi bận tiếp xúc cử tri nên không biết họ làm tiếp”.
Về vấn đề này, ông Đặng Đình Lục, Trưởng phòng Tài nguyên Môi trường huyện Anh Sơn cho biết: “Về việc khai thác đất ở khu vực xóm 16 xã Phúc Sơn chúng tôi cũng đã biết. Nhưng trách nhiệm đầu tiên thuộc chính quyền xã. Còn chỗ đó đúng là đất lâm nghiệp, anh Tài cũng đã mua quyền sử dụng của mấy hộ dân nhưng thủ tục thì chưa hoàn tất. Chúng tôi sẽ cho kiểm tra lại và xử lí ngay”. (Dân Sinh 26/5) đầu trang(
Các công ty lâm nghiệp ở Đăk Lăk gặp nhiều khó khăn để đối phó tình trạng xâm lấn đất lâm nghiệp, cũng như thu hồi những diện tích đất rừng bị lấn chiếm trái phép.
Trong tổng số 51.000 ha đất rừng bị lấn chiếm ở tỉnh Đăk Lăk, huyện M’Đrăk bị mất đến trên 1.200 ha đất rừng. Đất rừng bị xâm chiếm đang là vấn nạn tại hầu hết các công ty lâm nghiệp. Việc xâm chiếm đất rừng để làm nương rẫy vừa lén lút, vừa công khai để làm nương rẫy không chỉ có người dân thực hiện, mà còn có bàn tay đầu nậu đứng đằng sau thuê người phá rừng lấy đất để sang nhượng trái phép, trong khi nhiều đơn vị không đủ lực lượng canh giữ rừng ngày đêm.
Để chấn chỉnh tình trạng lấn chiếm đất rừng trồng, tỉnh Đăk Lăk đã chỉ đạo các chủ rừng đẩy mạnh công tác tuyên truyền để người dân biết rõ việc phá rừng, lấn chiếm đất rừng là vi phạm pháp luật. Đồng thời, tỉnh Đăk Lăk ban hành Chỉ thị yêu các đơn vị chức năng thu hồi đất rừng bị lấn chiếm trái phép và xây dựng phương án trồng rừng trên diện tích bị thu hồi.
Mặc dù chủ trương đã có và các lực lượng chức năng đang nỗ lực triển khai thế nhưng, nếu không giải quyết được việc quy hoạch lại dân cư, nhất là những vùng di dân tự do và hỗ trợ đất ở, đất sản xuất, nước sinh hoạt cho những hộ dân nghèo sống ven các bìa rừng, thì nạn lấn chiếm đất lâm nghiệp làm nương rẫy vẫn tiếp tục xảy ra và việc thu hồi lại những diện tích đất rừng đã bị xâm lấn sẽ rất khó thực hiện. (Đài Truyền Hình Việt Nam 26/5) đầu trang(
UBND tỉnh Bình Phước quy định về chính sách đối với quỹ đất lâm nghiệp tách ra khỏi lâm phần theo quy hoạch 3 loại rừng. Thế nhưng sau một năm thực hiện, hàng chục ngàn cuốn sổ đỏ cấp cho người dân đều lắc đầu từ chối… Do đâu?
Ngày 6/5/2013, tỉnh Bình Phước ban hành Quyết định số 21 quy định về chính sách đối với quỹ đất nông nghiệp tách ra khỏi đất lâm phần theo quy hoạch 3 loại rừng nhằm thay thế Quyết định số 52/2009/QĐ-UBND ngày 4/11/2009.
Trước đó, HĐND tỉnh này còn ban hành Nghị quyết 06/2009- HĐND về chính sách với quỹ đất nông nghiệp khi tách ra khỏi lâm phần.
Hơn một năm sốt sắn chỉ đạo và thực hiện Quyết định 21 của tỉnh nhưng xem ra chẳng hiệu quả là bao vì dân không chấp nhận một số nội dung của quyết định này trái Luật đất đai 2013 mà các nhà chuyên môn của tỉnh này dùng từ “ ngoại giao” không phù hợp cho dễ nghe.
Ông Nguyễn Phú Quới, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường cho biết: Quá trình khởi động thực hiện Quyết định số 21 tính đến 31/1/2015, tổng diện tích đất lâm nghiệp tách ra khỏi lâm phần giao cho các địa phương là 162.275ha nhưng quá trình thực hiện khi đo thực tế thì chỉ còn là 159.704ha. Còn 2.571ha đất rừng không biết biến đi đâu?
Theo báo cáo để thực hiện việc quản lý 159.704ha đất đã tách ra khỏi lâm phần các địa phương trên địa bàn tỉnh tiến hành rà soát, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (gọi tắt sổ đỏ) tuy nhiên, khi đo đạc số đất trên lại co lại chỉ còn 115.289ha.
Theo ông Nguyễn Phú Quới, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường các đơn vị huyện, thị đã tiến hành cấp giấy chứng nhận (sổ đỏ) được 22.484 giấy chứng nhận tương đương 34.488ha.
Trong đó, giấy chứng nhận giao đất là 8.537 giấy, tương ứng 10.591ha. Giấy chứng nhận thuê đất là 13.947 giấy, tương ứng 23.897ha.
Điều đáng nói là các giấy chứng nhận cho thuê đất khi cấp phát cho người dân lại lắc đầu không ai chịu nhận nên giấy làm xong chỉ để lại ở các phòng Tài nguyên môi trường khiến dư luận quan ngại không hiểu cấp giấy chứng nhận làm gì cho tốn tiền kinh phí của dân?
Theo tìm hiểu của phóng viên, tuy sổ màu đỏ nhưng các quyền trong sổ không có, chỉ là sổ cho thuê nên không có giá trị như những cuốn sổ đỏ bình thường nên dân không nhận…
Sở dĩ người dân được cấp giấy chứng nhận nhưng không đến lấy và không hợp tác với chính quyền sở tại chủ yếu là những sổ đỏ cấp cho thuê đất.
Theo ông Điểu Lanh, người được UBND huyện Đồng Phú cấp sổ đỏ không nhận vì: Sổ màu đỏ nhưng giá trị không đỏ có nghĩa là dân không được thực hiện 5 quyền như các loại sổ khác mà chỉ là cho thuê đất thì tôi không nhận.
Khi được hỏi vì sao dân không chịu nhận sổ đỏ ông Huỳnh Anh Tuấn - Chánh Văn phòng Sở Tài nguyên và Môi trường cho biết: Còn nhiều ý kiến chưa đồng thuận của cử tri các xã có đất tách ra khỏi ba loại rừng dân không hợp tác đo đạc phần đất họ đang canh tác hoặc xâm chiếm. Xác định thời gian ranh giới mỗi thửa đất tốn nhiều thời gian công sức.
Báo cáo với UBND tỉnh về thực trạng công tác cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất trên phần đất lâm nghiệp trả về cho địa phương theo quy hoạch 3 loại rừng, Giám đốc Sở Tài nguyên và Mội trường Nguyễn Phú Quới khẳng định: Người dân thiếu hợp tác chưa có nhu cầu cấp giấy chứng nhận và không ủng hộ chính sách của tỉnh.
Công tác tuyên truyền ở nhiều địa phương về tinh thần của Quyết định 21/2013/QĐ-UBND là chưa tốt. Thiếu kinh phí để đo đạt độc lập. Chính sách chưa phân định rõ ràng các đối tượng miễn hoặc giảm tiền sử dụng đất. Nhiều nơi các BQL rừng giải thể nhưng chưa bàn giao, thanh lý hợp đồng thuê đất, giao rừng cho các chủ quản lý mới. Nhiều địa phương các hộ dân vẫn giao dịch mua, bán đất chủ yếu bằng giấy viết tay nên rất khó khăn chủ sử dụng đất.
Mặt khác do các đối tượng thuộc diện hộ nghèo được miễn giảm tiền sử dụng đất chưa thống nhất ở các địa phương nên không thể thực hiện được.
Trước tình hình trên, sở đưa ra hai phương án: Một là đề nghị UBND tỉnh sửa đổi Nghị quyết 06/2009/NQ-HĐND ban hành trước đó 6 năm để ban hành một Nghị quyết mới thay thay thế cho phù hợp Luật Đất đai 2013.
Tuy nhiên với phương án này thì những người dân đã thực hiện nghiêm túc các Nghị quyết, Quyết định của UBND tỉnh trước đó bị thiệt thòi và lòng tin của dân chúng vào việc ban hành văn bản quy phạm pháp luật sẽ bị khủng hoảng.
Trong khi đó hàng loạt các giấy chứng nhận quyền sử dụng (CNQSD) đất làm dở dang thu tiền của dân rồi thì tiến hành ra sao?
Phương án 2: Sửa đổi và bổ sung Nghị quyết 06/2009/NQ-HĐND theo hướng dự thảo ban đầu của Nghị quyết tiếp tục bổ sung thêm một số điều của Quyết Định 21/2013/QĐ-UBND cho phù hợp với Luật Đất đai 2013.
Tuy nhiên, nảy sinh một số điểm của Quyết định 21 của tỉnh lại không phù hợp Luật Đất đai nên khó thực hiện? Trong khi đó người dân đã được các cơ quan lâm nghiệp quản lý rừng cho thuê đất trước đất chưa đáo hạn hợp đồng không hợp tác khó thực hiện.
Trả lời quan điểm của tỉnh về vấn đề trên, ông Nguyễn Văn Thành - Chánh văn phòng UBND tỉnh Bình Phước cho rằng: Chúng tôi còn đang bàn chưa trả lời báo chí được? Bởi thế! Hàng ngàn cuốn sổ đỏ làm ra dân lại không chịu nhận là vậy. (Tầm Nhìn 25/5) đầu trang(
Mặc dù UBND tỉnh Bình Phước đã ra quyết định thu hồi toàn bộ dự án của Cty CP dịch vụ hàng không sân bay Tân Sơn Nhất (Sasco) do có nhiều sai phạm trong quá trình thực hiện, nhưng công ty này vẫn ký hợp đồng “chăm sóc, bảo vệ thường xuyên” toàn bộ vườn cây cao su cho Cty TNHH MTV Phát Lộc (trụ sở tại TX Đồng Xoài, Bình Phước).
Từ đây, công ty Phát Lộc đã “móc túi” Sasco nhiều tỷ đồng bằng các chiêu trò.
Theo kết luận điều tra của cơ quan công an tỉnh Bình Phước, sau khi 2 dự án trồng cao su 105ha và 143,2ha được phê duyệt, Sasco đã ngay lập tức ký hợp đồng giao toàn bộ cho ông Trần Tấn Minh (BQL rừng kinh tế Suối Nhung).
Sau đó, ông Minh sang nhượng một phần diện tích cho nhiều cá nhân, phần lớn còn lại ông ký hợp đồng giao khoán hết với người dân địa phương.
Các hợp đồng Sasco ký với cá nhân ông Minh đều có thời hạn 30 năm. Tuy nhiên, hợp đồng mới được vài năm thì chấm dứt. Lúc này, Sasco tìm đối tác khác để giải quyết “hậu dự án”, đó là Cty Phát Lộc.
Theo đó, từ tháng 4/2013 đến đầu năm 2014, Sasco ký một số hợp đồng với Cty Phát Lộc về các nội dung: kiểm kê, đánh giá chất lượng và chăm sóc, bảo vệ vườn cây cao su tại TK 363 của Sasco do ông Trần Tấn Minh đã hợp đồng giao khoán cho các hộ dân trồng và bàn giao lại cho Sasco.
Theo đó, Cty Phát Lộc sẽ thay mặt Sasco kiểm kê, đánh giá, nghiệm thu toàn bộ diện tích cao su mà ông Minh đã hợp đồng với người dân để làm cơ sở chi trả tiền công cho người dân.
Trong số các hợp đồng Sasco ký với Cty Phát Lộc, riêng tiền chăm sóc, quản lý, kiểm kê diện tích cao su trong năm 2014 là hơn 1,6 tỷ đồng (18 triệu đồng/ha). Ngoài ra, còn có hợp đồng “Bảo vệ thường xuyên vườn cao su”.
Theo đó, số nhân viên bảo vệ Phát Lộc cung cấp thường xuyên cho Sasco là 10 người với giá 8,4 triệu đồng/người/tháng.
Đến ngày 1/7/2013, Sasco và Phát Lộc ký phụ lục hợp đồng với 10 bảo vệ, nhưng mức thuê giảm còn 8 triệu đồng/người/tháng.
Trong hợp đồng ghi rõ là “bảo vệ thường xuyên vườn cao su”, nghĩa là phải có mặt 24/24h. Nhưng thực tế, không hề có bất kỳ bảo vệ nào của Phát Lộc trong vườn cao su của Sasco. Bên cạnh đó, hàng chục ha cao su đã bị cắt trụi cành để lấy ánh sáng, không gian trồng xen khoai mì.
Ngoài chi phí bảo vệ hơn 1 tỷ đồng, hiện Sasco còn phải trả cho Phát Lộc chi phí hợp đồng “chăm sóc, quản lý và kiểm kê cuối năm” vườn cây cao su trên diện tích khoảng 152ha (thực tế chỉ khoảng 120ha, trong đó chỉ khoảng 80ha có cao su). Số tiền này năm 2015 là hơn 2,7 tỷ đồng.
Trong khi hơn chục hộ dân hợp đồng nhận khoán với ông Trần Tấn Minh để trồng 120ha cao su, đầu tư thật, chăm sóc thật trong nhiều năm, đến khi nhận tiền chi trả cũng chỉ được tổng cộng khoảng 15 tỷ đồng từ Sasco.
Trong khi đó, tính sơ bộ từ tháng 4/2013 đến hết năm 2015, Phát Lộc đã nhận từ Sasco thông qua các hợp đồng nói trên là gần 11,2 tỷ đồng.
Ngày 10/4/2010, ông Trần Đức Lý (SN 1974, ngụ ấp Thạch Màng, xã Tân Lợi, huyện Đồng Phú, Bình Phước) ký hợp đồng với ông Trần Tấn Minh để trồng 30ha cao su trên dự án 143,2ha mà ông Minh đã hợp đồng với Sasco.
Theo đó, ông Minh sẽ góp vốn bằng 30ha đất dự án, ông Lý bỏ tiền đầu tư. Sau khi trồng xong cao su, ông Lý sẽ được hưởng 50% diện tích (15ha) trong thời gian bằng với hợp đồng Sasco giao khoán cho ông Minh, tức đến năm 2040.
Trong suốt quá trình hợp đồng, ông Lý đã giao cho ông Minh số tiền đầu tư 970 triệu đồng. Mỗi lần nhận tiền, ông Minh đều viết biên nhận.
Đến tháng 9/2014, ông Minh thông báo với ông Lý là đã thanh lý hợp đồng với công ty Sasco. Đại diện Sasco và Phát Lộc đã đi nghiệm thu vườn cao su mà ông Lý trồng.
Sau khi nghiệm thu, ông Nguyễn Hữu Hiền, Phó Giám đốc Cty Phát Lộc viết giấy xác nhận: “Tôi xác nhận ông Trần Đức Lý có bàn giao vườn cây cao su mà ông Lý đã đầu tư 30ha trồng từ năm 2010. Toàn bộ thủ tục ông Lý đã bàn giao”.
Theo đó, đơn giá bồi thường chi phí khi thanh lý hợp đồng thỏa thuận giữa Sasco và ông Lý là 124,5 triệu đồng/ha.
Tuy nhiên, ông Hiền (Cty Phát Lộc) và ông Phạm Châu Nam (cán bộ Cty Sasco) “tư vấn” cho ông Lý là nếu thay hồ sơ từ “thanh lý” thành “xin trả đất” thì giá bồi thường sẽ tăng thêm khoảng 22 triệu đồng/ha, tức gần 146 triệu đồng.
Ông Lý kể: “Nghe hợp lý, nên tôi cùng nhân viên Cty Phát Lộc đi đo đất để xác định lại diện tích là 35,8ha (gồm cả đất xâm canh) rồi làm hồ sơ “xin trả lại đất”.
Sau đó Cty Phát Lộc cho biết, 35,8ha đất mà tôi đang trồng cao su là đất xâm canh và chỉ được đền bù 114,4 triệu đồng/ha (làm tròn số hơn 4 tỷ đồng). Ngoài ra, tiền công chăm sóc cao su 2013 là 18 triệu đồng/ha, năm 2014 (9 tháng) là 13,5 triệu đồng/ha. Tổng số tiền tôi sẽ nhận được là hơn 5,2 tỷ đồng”.
Ông Lý cho biết: “Tôi đợi mãi chẳng thấy họ đả động gì đến chuyện trả tiền nên tìm hiểu mới phát hiện, trong báo cáo của Sasco gửi UBND tỉnh và Sở NN-PNNT Bình Phước về “tiến độ thanh lý hợp đồng liên doanh trồng cao su” lại có tên 2 nhân viên Cty Phát Lộc là Nguyễn Thành Trung và Nguyễn Khánh Tùng.
Trong đó, ông Trung có 13,7ha (nằm trong diện tích 35,8ha của ông Lý - PV), đã nhận bồi thường số tiền hơn 1,7 tỷ đồng. Còn ông Tùng có 18,29ha và nhận được gần 2,3 tỷ đồng từ Sasco”.
Theo ông Lý thì 2 ông Trung và Tùng hoàn toàn không ký hợp đồng với ông Minh. Vì 2 vị này là nhân viên Cty Phát Lộc, mãi đến năm 2013 Sasco và Phát Lộc mới ký hợp đồng nghiệm thu, đánh giá vườn cao su, trong khi từ năm 2010, diện tích đất trong 2 dự án này đã được ông Minh hợp đồng giao khoán hết cho người dân.
Thêm nữa, trong các biên bản làm việc giữa ông Minh và những người đã ký hợp đồng với ông cũng như biên bản làm việc 3 bên (ông Minh, người dân hợp đồng và đại diện Sở NN-PTNT Bình Phước) chưa bao giờ có tên 2 người này.
“Tôi đã dùng máy định vị UTM đo đạc chính xác, trong số 13,7ha Trung kê khai để nhận 1,7 tỷ đồng, có 0,96ha là đất của BCHQS tỉnh Bình Phước (không phải của Sasco), 12ha có cao su, gồm 3ha trồng năm 2011, 9ha trồng tháng 8/2014, nhưng tháng 9/2014 Sasco đã đền bù cho Trung 13,7ha cao su theo giá cao su trồng năm 2010.
Còn 18,29ha Tùng kê khai nhận bồi thường, chỉ có 1,3ha cao su và một ít cây điều. Còn lại là rừng già khoanh nuôi bảo vệ, khe suối, đất trũng ngập nước. Tôi nghĩ, cá nhân 2 ông Trung và Tùng không thể tự kê khai, nhận tiền bồi thường, mà có sự tiếp tay từ người của Sasco và Phát Lộc”, ông Lý nói.
“Tôi ở ngay trong vùng đất dự án của Sasco nên biết tường tận có bao nhiêu người hợp đồng với ông Minh, đất ở khu nào, diện tích bao nhiêu… nên khẳng định chưa bao giờ 2 ông Trung và Tùng hợp đồng giao khoán với ông Minh. Tôi tìm hiểu bên Sasco thì được biết, ông Trung có hợp đồng 13,7ha (nằm trên diện tích 30ha mà tôi đã ký với ông Minh).
Tôi rất ngạc nhiên, nên tìm ông Minh để hỏi thì ông ta cho biết, có một lần người của Cty Phát Lộc gọi ông, nói hồ sơ của ông Trần Đức Lý và 1 người nữa bị sai, cần phải làm lại gấp. Sau đó họ cho người mang hợp đồng trắng đến, kêu tôi ký", ông Lý nói.
Phải chăng đây là cơ sở để Trung và Tùng nhận gần 4 tỷ bồi thường của Sasco? (Nông Nghiệp Việt Nam 25/5) đầu trang(
Theo Phòng thương mại và Công nghiệp Việt Nam, chế biến gỗ là 1 trong 10 ngành mang lại nguồn thu lớn nhất từ xuất khẩu và có đóng góp đáng kể vào GDP cả nước.
Hiện nay cả nước có trên 4200 doanh nghiệp, trong đó 95% doanh nghiệp tư nhân (16% doanh nghiệp có vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI), 5% doanh nghiệp nhà nước, 340 làng nghề chế biến gỗ. Còn Ngân hàng thế giới (WB) thì đánh giá, ngành chế biến gỗ có tiềm năng phát triển, có năng lực cạnh tranh trên trường quốc tế.
Công ty Woodlands là doanh nghiệp hàng đầu trong chế biến đồ gỗ ngoại thất với doanh thu trên 36 triệu USD năm 2015. Lượng lao động với khoảng 3000 công nhân là cán bộ lao động trực tiếp và sản xuất chế biến gỗ từ rừng, ngoài ra còn có hàng chục lao động trong các khâu khác. Nhưng trong số này, chỉ có 33 người là kĩ sư, trong đó có 8 người tham gia trực tiếp tại xưởng như cán bộ quản lý, số còn lại làm ở bộ phận PC, nguyên liệu…
Thực tế này cho thấy, công ty đang thiếu cán bộ có chuyên môn cao và những người có làm chế biến trực tiếp lại có vẻ không thích thú với việc lao động chân tay và chỉ ưa công việc văn phòng nhàn hạ, bà Đỗ Thị Bạch Tuyết, Tổng giám đốc công ty nói với sự ưu tư và trăn trở.
Nhìn rộng ra cho thấy, với quy mô khoảng 300.000 lao động trong ngành chế biến gỗ hiện nay thì số lượng cán bộ có trình độ đại học chuyên ngành chế biến lâm sản chỉ chiếm 2-3%, công nhân kỹ thuật chiếm 20-30%, số còn lại là lao động phổ thông.
Trong khi đó yêu cầu số lượng kỹ sư cần từ 7-10% /tổng số lao động (30.000 kỹ sư), như vậy có thể thấy số lượng kỹ sư chế biến lâm sản cần thiết cho ngành phải còn thiếu đến hàng nghìn người/năm. Theo thống kê của Hiệp hội Gỗ và lâm sản Việt nam, năm 2015 cả nước có trên 4200 doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực chế biến gỗ, như vậy tính trung bình mỗi doanh nghiệp chỉ có chưa tới một kỹ sư chế biến gỗ.
Kỹ sư chế biến lâm sản thường làm công tác quản lý và thực hiện nhiều công việc có liên quan đến gỗ, vật liệu gỗ và làm việc ở các nhà máy chế biến gỗ, công ty sản xuất đồ gỗ, các công ty thiết kế nội thất và sản xuất đồ gỗ, các cơ sở kinh doanh, thương mại về xuất nhập khẩu về gỗ và sản phẩm gỗ trên địa bàn cả nước, các sở ban ngành. Theo đánh giá của nhiều chuyên gia ngành chế biến gỗ, các hiệp hội, doanh nghiệp chế biến gỗ thì hiện nay nguồn nhân lực ngành Chế biến gỗ đang thiếu trầm trọng.
Và trước nhu cầu hội nhập ngày càng cao của Việt Nam, khi các hiệp định thương mại tự do bắt đầu có hiệu lực, cơ hội cho ngành gỗ ngày càng rộng mở, ngành gỗ không thể chỉ chờ đợi vào việc tăng khối lượng xuất khẩu hay mở rộng thị trường, mà còn cần tính tới việc xuất khẩu giá trị sản phẩm ở các khía cạnh như thương hiệu, thiết kế có tính thẩm mỹ và tính ứng dụng cao, thể hiện sự sáng tạo, cũng như trí óc của nhà thiết trong nước.
Trong suốt thời gian qua, Trường Đại học Lâm nghiệp Việt Nam đã đào tạo được 4000 kỹ sư phục vụ cho ngành chế biến gỗ. Nhu cầu tuyển dụng năm 2016, theo tính toán cần đến hơn 200 người. Nhưng đến hết năm 2016 số sinh viên của trường tốt nghiệp năm 2016 sẽ chỉ có 100 sinh viên. Theo ông Vũ Huy Đại, PGS.TS, Viện trưởng Viện công nghiệp gỗ, việc đào tạo là theo nhu cầu của doanh nghiệp, nhưng vấn đề hiện tại là nhu cầu của doanh nghiệp nhiều, nhưng lượng sinh viên vào trường không nhiều, đó chính là thực tế không dễ thay đổi trong thời gian trước mắt.
Đồng tình với ý kiến này, bà Đỗ Thị Bạch Tuyết nêu ra những suy nghĩ của mình, đó là bản thân mỗi sinh viên tham gia học bộ môn này cần phải xác định đây có phải là nghề chính của mình hay không, hay chỉ để đáp ứng nhu cầu có bằng cấp. Đó là câu hỏi rất khó để trả lời, khi đây là một quyết định lớn với mỗi bạn trẻ, những người có xu hướng lựa chọn những ngành học liên quan đến ngân hàng, tài chính hay quản trị kinh doanh.
Ông Trần Hữu Quân - Phó hiệu trưởng trường Đại học Lâm nghiệp cho biết thêm, Viện công nghiệp gỗ cũng đã hỗ trợ cho sinh viên rất nhiều những năm qua. Các kỹ sư được thực tập tại các công ty và được các doanh nghiệp trả lương, tìm đầu ra và tạo mối liên kết chặt chẽ giữa doanh nghiệp và đào tạo., do vậy cơ hội việc làm đối với sinh viên không phải khó khăn mà tay nghề và năng lực của sinh viên tới đâu.
Trăn trở lớn hiện nay là chuyển đổi hình thức đào tạo theo nhu cầu xã hội và quốc tế cần, vì Việt Nam đã tham gia vào TPP, nên cần định hướng đào tạo theo nhu cầu của doanh nghiệp. Ngoài đào tạo dài hạn, cũng cần đào tạo những chương trình ngắn hạn, phát triển các mô hình hợp tác đào tạo như Nhà trường – Doanh nghiệp, Nhà trường – Doanh nghiệp – Chính phủ trong đó vai trò của chính phủ là hỗ trợ cho các ngành nghề do nhà nước đặt hàng, vai trò của doanh nghiệp là tham gia quá trình đào tạo và được hưởng lợi từ mức ưu đãi về thuế.
Để bảo đảm cho nguồn nhân lực cho ngành chế biến gỗ nói riêng và các ngành nghề khác nói chung, PGS.TS Vũ Huy Đại cho rằng, các cơ quan chức năng của Nhà nước nên có những dự báo về nhu cầu nguồn nhân lực cho các ngành nghề trong xã hội trong một giai đoạn nhất định, chẳng hạn hiện tại và 5 năm tới sẽ như thế nào dựa trên sự phát triển của các ngành nghề đó và công bố cho xã hội biết về vấn đề đó và có lựa chọn ngành nghề cho phù hợp, tránh hiện tượng lãng phí như hiện nay “thừa thầy, thiếu thợ”, nhiều người học xong không có việc làm, trong khi đó các ngành khác thiếu nguồn nhân lực. (Gỗ Việt 25/5) đầu trang(./.
|
|||