Xem ngày trước
ĐIỂM BÁO
Xem ngày kế tiếp

Ngày 24 tháng 08 năm 2017
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ – SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
NHÌN RA THẾ GIỚI

BẢO VỆ RỪNG
Theo tin từ Bộ đội Biên phòng Lạng Sơn, tổ công tác thuộc Đồn Biên phòng Tân Thanh phối hợp với lực lượng phòng, chống ma túy và tội phạm Bộ đội Biên phòng tỉnh Lạng Sơn bắt quả tang 2 đối tượng có hành vi vận chuyển hơn 11 kg đồ trang sức làm bằng ngà voi.
Theo đó, vào khoảng 2 giờ sáng, ngày 21/8, tại cửa khẩu Tân Thanh, huyện Văn Lãng, Tổ công tác đã  phát hiện và bắt quả tang đối tượng Hoàng Thị Mỳ, sinh năm 1967, trú tại xã Tân Thanh và Nguyễn Thị Pin, sinh năm 1987, trú tại xã Tân Lang, đều thuộc huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn có nhiều biểu hiện nghi vấn trong việc vận chuyển hàng hóa trái phép qua biên giới.
Sau khi kiểm tra, Tổ công tác đã đưa 2 đối tượng về trụ sở cơ quan điều tra. Tại đây, bước đầu, các đối tượng khai nhận số hàng hóa trên là trang sức làm bằng ngà voi và được hai đối tượng nhận vận chuyển thuê cho một người phụ nữ tên Chinh, khoảng 38 tuổi, ở thành phố Hà Nội, để lấy tiền công là 200 nhân dân tệ.
Vụ việc đang được Đồn Biên phòng Tân Thanh tiếp tục điều tra làm rõ, để bàn giao cho cơ quan chức năng, xử lý theo quy định. (Nhân Dân + Hải Quan 22/8) đầu trang(
22/8, Hội thảo tham vấn góp ý cho dự án “Lồng ghép quản lý tài nguyên thiên nhiên và các mục tiêu về bảo tồn đa dạng sinh học vào quy hoạch phát triển kinh tế – xã hội và quản lý các khu dự trữ sinh quyển ở Việt Nam” do Tổng cục Môi trường tổ chức tại Hà Nội.
Phát biểu khai mạc Hội thảo, Phó Tổng cục trưởng Nguyễn Thế Đồng cho biết, Việt Nam có tính đa dạng sinh học cao, từ các hệ sinh thái rừng, biển, đất ngập nước đến sự phong phú và giàu có về các loài và nguồn gen sinh vật. Bên cạnh đó, dịch vụ sinh thái có giá trị vô cùng to lớn trong phát triển kinh tế – xã hội Việt Nam, nhất là lĩnh vực sản xuất nông, lâm nghiệp và thủy sản. Tuy nhiên, công tác bảo tồn và phát huy các giá trị của đa dạng sinh học và dịch vụ hệ sinh thái còn nhiều thách thức.
Việt Nam có 9 khu dự trữ sinh quyển được UNESCO công nhận, các khu dự trữ sinh quyển là nơi chứa đựng các cảnh quan độc đáo và tài nguyên đa dạng sinh vật hết sức phong phú. Các khu dự trữ sinh quyển là cơ hội thuận lợi để phát huy các giá trị vốn có, đồng thời tăng cường hiệu quả quản lý tài nguyên thiên nhiên và đa dạng sinh học ở các địa phương.
Tuy nhiên, trong thời gian qua, chúng ta chưa tận dụng được cơ hội này do nhiều nguyên nhân như: hệ thống pháp luật về đa dạng sinh học còn nhiều bất cập làm cho hiệu quả bảo tồn bị hạn chế; khung chính sách chưa hỗ trợ cho việc quản lý các khu dự trữ sinh quyển, giúp kết hợp giữa bảo tồn và phát triển, thực hiện quản lý tổng thể ở cấp độ cảnh quan; tổ chức quản lý, phối hợp liên ngành trong giải quyết các vấn đề liên quan đến bảo tồn và phát triển tại các khu dự trữ sinh quyển còn chưa hiệu quả; thiếu các công cụ, phương thức để gắn kết bảo tồn đa dạng sinh học và phát triển kinh tế xã hội, cải thiện đời sống của nhân dân.
Để tăng cường và thử nghiệm những công cụ, giải pháp về hài hòa giữa phát triển kinh tế và bảo tồn đa dạng sinh học, Bộ TN&MT đã xây dựng Dự án “Lồng ghép quản lý tài nguyên thiên nhiên và các mục tiêu về bảo tồn đa dạng sinh học vào quy hoạch phát triển kinh tế – xã hội và quản lý các khu dự trữ sinh quyển ở Việt Nam”, Dự án dự kiến được thực hiện trong 5 năm kể từ ngày được phê duyệt.
Với mục tiêu quản lý tổng hợp tài nguyên thiên nhiên và các mục tiêu bảo tồn đa dạng sinh học được lồng ghép hiệu quả và được đẩy mạnh trong các quy hoạch phát triển nói chung và phát triển ngành du lịch nói riêng tại các khu dự trữ sinh quyển được lựa chọn ở Việt Nam, Dự án sẽ tập trung nghiên cứu, giải quyết các vấn đề như: xây dựng, hoàn thiện chính sách, tạo môi trường pháp lý nhằm quản lý tổng hợp hệ sinh thái tại các khu dữ trữ sinh quyển; các hoạt động nâng cao năng lực để thực thi các chính sách; triển khai các hoạt động cụ thể nhằm thí điểm các chính sách được xây dựng ở cấp độ quốc gia và các hoạt động cụ thể nhằm sử dụng bền vững tài nguyên, quản lý khu bảo tồn và các phương thức phát triển thân thiện với đa dạng sinh học.
Tại Hội thảo, các đại biểu đã đóng góp ý kiến về tính khả thi của dự án, nguồn lực, về tổ chức thực hiện; sự gắn kết, phối hợp chặt chẽ với các chương trình đang triển khai để bảo đảm có hiệu quả tích hợp, tránh lãng phí nguồn lực;… (Môi Trường & Cuộc Sống 23/8) đầu trang(
Không còn kiểu phá rừng rầm rộ, giờ đây, lâm tặc đã chuyển sang kiểu phá rừng tinh vi, "đục khoét" cánh rừng dọc 2 bên tuyến đường Trường Sơn Đông.
Những cánh rừng dọc theo tuyến đường Trường Sơn Đông chạy qua huyện Kbang, tỉnh Gia Lai mặc dù nằm khá xa khu dân cư nhưng dọc tuyến này thường xuất hiện khá nhiều đường ngang đáng ngờ. Lần theo dấu vết con đường, phóng viên phát hiện bên trong những con đường ngang là những cây gỗ giá trị cao - đích ngắm của những kẻ cưa trộm.
Theo ông Nguyễn Văn Sơn - Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Kbang, nếu như trước đây, phương tiện để vận chuyển gỗ ra khỏi rừng chủ yếu là xe độ chế, thì nay đã được hoán đổi bằng các xe nhỏ gọn, công suất lớn. Chỉ riêng tại Hạt kiểm lâm huyện Kbang, từ đầu năm đến nay, đơn vị này đã phát hiện, bắt giữ trên 10 xe ô tô loại 7 chỗ vận chuyển lâm sản trái phép. Hầu hết các vụ việc cũng chỉ thu giữ được tang vật mà không bắt được đối tượng nên khó xử lý.
Từ việc thay đổi cách khai thác và phương tiện vận chuyển, những cánh rừng dọc đường Trường Sơn Đông vẫn đang bị lâm tặc đục khoét từng ngày. Sự cố gắng của các lực lượng như kiểm lâm hay chủ rừng, có chăng cũng chỉ làm đầy thêm các bãi chứa gỗ tang vật mà chưa thể ngăn chặn việc phá rừng hiệu quả. (VTV 23/8) đầu trang(
Trong khi cán bộ hai xã, huyện còn mải đổ lỗi cho nhau, hàng ngàn ha rừng đầu nguồn ở khu vực giáp ranh Tân Lạc và Tây Phong (Hòa Bình) về cơ bản đã bị một vài công ty tư nhân tàn phá xong.
Sau lời "kêu cứu" rừng đầu nguồn của người dân xã Quy Hậu (Tân Lạc - Hòa Bình), chúng tôi đã có những ngày ghi nhận thực tế và phản ánh trong 2 kỳ Phóng sự: "Bài 1: Dân thảm thiết kêu cứu rừng đầu nguồn ở Hòa Bình: 'Thà bắn chết chúng tôi đi còn hơn; Bài 2: Phá rừng đầu nguồn ở Hòa Bình: 'Con cháu chúng tôi sẽ gặp thảm họa lũ quét như Mù Cang Chải?'.
Trước hiện trạng những cánh rừng xanh tốt bỗng chốc bị doanh nghiệp tư nhân cạo trọc để trồng cam, phóng viên VTC News quay trở lại Hòa Bình làm việc với chính quyền địa phương để làm sáng tỏ hơn những thông tin mà người dân phản ánh.
Ông Nguyễn Văn Tươi - Chủ tịch UBND xã Tây Phong (Cao Phong - Hòa Bình) tỏ ra bất ngờ khi bỗng nhiên xuất hiện người lạ trước cửa phòng làm việc. Sau khi xuất trình đầy đủ giấy tờ để làm việc, ông Tươi tỏ ra thiện chí cung cấp thông tin cho PV.
"Trong vùng giáp ranh giữa hai xã Quy Hậu và Tây phong có 280 ha rừng đầu nguồn được UBND tỉnh Hòa Bình thu hồi của người dân và giao cho công ty Cổ phần Lâm Quế từ năm 2008. Tỉnh cấp từ 2008 nhưng mãi đến năm 2016 chúng tôi mới biết trong 280 ha này có 170 ha thuộc về xã Tây Phong.
Lúc đấy, trên đầu nguồn gọi là rừng phòng hộ nhưng thật ra nó cũng không có nhiều cây to nữa. Những cây to người ta khai thác gỗ đã chặt hết rồi", ông Tươi vào trả lời PV trơn tru những vấn đề người dân Quy Hậu phản ánh phần rừng đang tranh chấp với Tây Phong.
Tuy nhiên, khi được hỏi về mục đích UBND tỉnh Hòa Bình cấp phép cho công ty Lâm Quế thì ông Chủ tịch xã Tây Phong lại mơ hồ: "Công ty được cấp phép trồng cây hay làm gì ấy. Trên ấy, ngoài công ty Lâm Quế được cấp phép, còn một công ty tên Quang Hà chưa được cấp phép nhưng cũng trồng cam nhiều lắm, gần 700 ha. Trồng ở cả hai huyện Cao Phong, trồng cả Tân Lạc".
Ông Tươi xác minh, chiếc máy ủi phá rừng bị người dân Quy Hậu bức xúc kéo lên đốt cách đây hơn một năm là của Công ty CP Lâm Quế. Còn việc xô xát giữa người dân và công ty Quang Hà liên quan đến việc vỡ đường ống nước sinh hoạt của người dân cách đây không lâu ông Tươi chỉ nghe mang mángchứ không nắm bắt được hết tình hình trị an ở địa phương.
Ông Tươi bộc bạch: "Lúc rừng đang có cây là do Quy Hậu quản lý. Sau tàn phá rồi, vỡ chuyện ra, các cơ quan pháp luật vào cuộc thì mới xác định ra đây là đất của Tây Phong.Trước đây, khi trục chặc với hai công ty Lâm Quế và Quang Hà, xã Quy Hậu còn quản lý thì cây đã bị chặt hết rồi. Đến khi giao lại cho Tây Phong chỉ còn là đất đá không. Gọi là rừng đầu nguồn thật, quy hoạch là phòng hộ nguồn thật nhưng nó không có cây to".
Để minh chứng cho lời nói của mình ông Tươi lấy hàng loạt những ví dụ việc người dân Quy Hậu đã phá rừng trước khi bàn giao về cho Tây Phong: "Hàng ngày người kéo lên phá rừng, lấy củi, lấy măng cũng toàn dân Quy Hậu thôi. Ở Tây Phong khu vực đó có người dân xóm Nếp nhưng người ta không bao giờ làm những việc ấy. Thỉnh thoảng chúng tôi có bắt gặp toàn là người dân xóm Khang, xóm Dom, xóm Bậy thuộc xã Quy Hậu. Chính mắt tôi cũng cố lần nhìn thấy một nhóm khoảng 20 người dân Quy Hậu lên rừng đầu nguồn để chặt củi, lấy gỗ".
Lời bộc bạch của ông Chủ tịch UBND xã Tây Phong là vậy nhưng trong hành trình đi từ xóm Dom lên đầu nguồn, tôi vẫn bắt gặp những cây cổ thụ trong rừng. Đứng từ trên đỉnh núi nhìn xuống vẫn là một màu xanh bát ngát. Nó khác hẳn với những cánh rừng đã bị cạo trọc lốc để xây nhà kính và trồng cây ăn quả. Dưới chân rừng, khu vực xóm Dom vẫn còn ghi tấm bia rất lớn: "Khu Rừng Phòng Hộ - Nghiêm cấm mọi hành vi chặt phá, lấn chiếm rừng, mua bán lâm sản, săn bắt động vật rừng trái quy định của pháp luật".
Tôi đặt ra cho ông Tươi một vài câu hỏi: "Chẳng lẽ, đất là do Tây Phong quản lý nhưng người dân Quy Hậu chịu hậu quả của việc doanh nghiệp tư nhân được phép phá rừng trồng cam? Ông có quan tâm đến hậu quả của việc phá rừng phòng hộ hay không?".
Lúc này, ông Tươi trả lời nhỏ dần: "Chúng tôi chẳng biết làm như thế nào cả. Huyện với tỉnh cũng chưa có hội nghị nào bàn về vấn đề này. Một bên có đất nhưng nguồn nước không chảy về. Bên không có thì đang chịu hậu quả...
Tất nhiên, trồng cam trên đất ấy người dân Quy Hậu bị ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày. Nếu cứ phá rừng núi như vậy thì tôi cũng lo ngại lũ quét và sạt lở đất. Đây cũng là vấn đề trăn trở, đau đầu của địa phương. Phải trông chờ cấp trên có hướng giải quyết như thế nào cho dân đỡ khổ".
Sau cuộc gặp với người đứng đầu UBND xã Tây Phong, chúng tôi quay lại trụ sở UBND xã Quy Hậu để gặp lãnh đạo xã này. Trước thông tin ông Nguyễn Văn Tươi "tố" người dân Quy Hậu phá rừng chỉ còn trơ trọi đất đá trước khi được bàn giao về cho Tây Phong, ông Bùi Minh Hiển - Chủ tịch UBND xã Quy Hậu tỏ ra mất bình tĩnh.
"Tôi đề nghệ chị lôi cái ông Chủ tịch xã Tây Phong về đây cho tôi. Ông Tây Phong nói thế nào ấy. Chị đi lên rừng đầu nguồn Quy Hậu xem có đúng như ông ấy nói không? Nếu không có hai công ty kia (công ty CP Lâm Quế và Quang Hà - PV) đấu đá nhau ông Tây Phong cũng không biết được đấy là rừng của ông ở đấy đâu", ông Hiển bức xúc nói.
Theo ông Hiển, nếu người dân Quy Hậu không giữ thì rừng bây giờ đã bị những công ty kia phá trọc lốc để trồng cam: "Năm 2008, khi bàn giao rừng cho công ty CP Lâm Quế nó vẫn còn là rừng phòng hộ, có được phép cày xới như bây giờ đâu. Chúng tôi cũng đề nghị nhiều lần các công ty không được làm như thế vì đây vẫn là rừng phòng hộ cơ mà.
Thế nhưng, công ty bảo là được phép của các cấp có thẩm quyền rồi nên người ta có quyền làm thôi. Sau đó, người ta còn cãi đất này là của Tây Phong chứ có phải của Quy Hậu chúng tôi đâu. Ông Chủ tịch xã Tây Phong nói như thế là không đúng. Nếu chúng tôi không giữ sẽ có có rừng đến bây giờ".
Về thông tin người dân Quy Hậu vẫn lên phá rừng, ông Hiển khẳng định thêm một lần nữa: "Không, không có chuyện đó đâu. Người dân Quy Hậu đã phản ánh như thế nào trong bài báo chị đã viết rồi. Tôi không cần phải nói thêm gì nữa. Còn nói người dân phá rừng là không đúng. Người dân lấy đâu ra máy móc mà cưa cây với đào xới đất như thế".
Giọng ông Hiển vẫn căng thẳng, dường như vị Chủ tịch xã Quy Hậu vẫn chưa hết bức xúc sau những phát biểu của cán bộ xã Tây Phong "tố" người dân xã ông mới là những "thủ phạm" phá rừng.
Ông Hiển tỏ ra lo lắng cho số phận của Quy Hậu: "Hậu quả thì chúng tôi lĩnh đủ thôi. Mỗi mùa mưa lũ đến mới nơm nớp lo sợ. Chỉ cần một cơn lũ quét, lũ ống thì cực kì nguy hiểm. Chỗ này không phải là không có lũ quét đâu. Tôi nhớ là năm 2007, toàn bộ chỗ này gần như bằng phẳng hết.
Nước ngập ngang nửa căn phòng. Xã đã nhiều lần đề nghị công ty CP Lâm Quế xem xét  tác động để bồi thường cho người dân. Thậm chí, chúng tôi còn yêu cầu họ phải trồng rừng vào không ảnh hưởng tới người dân.
Mới đây, do công ty Lâm Quế thi công đào xới đường nên làm hỏng ống nước sinh hoạt của người dân xã tôi. Chúng tôi có yêu cầu với công ty sửa chữa lại cái bể nước cho người dân ăn uống nhưng hiện vẫn chưa khắc phục được. Nước ở đây không đào được như dưới xuôi bởi chất đất có nhiều đá. Bởi vậy, chủ yếu nguồn nước sinh hoạt của người dân là từ rừng đầu nguồn theo các khe suối chảy về".
Trước khi rời UBND xã Quy Hậu, tôi cũng đặt ra cho ông Hiển một câu hỏi: "Nếu người dân cư im lặng và không phản đối thì đến bây giờ rừng trên ấy có còn hay không?".
Ông Hiển không ngần ngại mà trả lời luôn: "Do người dân phản đối nên mới giảm tốc độ như vậy. Nếu không có cơ quan nào can thiệp nữa thì họ vẫn từng bước phá đến cạn kiệt rừng đầu nguồn".
Trụ sở UBND huyện Tân Lạc nằm cách cách rừng đầu nguồn của người dân xã Quy Hậu đang kêu cứu không xa. Nếu cán bộ chạy xe máy lên đỉnh núi chỉ mất chừng 30 phút.
Thế nhưng, khi chúng tôi đến liên hệ làm việc với UBND huyện về một vài nội dung cơ bản như: người dân phản ánh về tình trạng hỏng đường nước sinh hoạt, rừng phòng hộ diện tích người dân phản ánh bị một vài công ty tàn phá thuộc địa phận quản lý xã nào, thiệt hại cho người dân ra sao thì cán bộ huyện Tân Lạc nắm khá mơ hồ.
Cuộc hẹn làm việc với UBND xã Tân Lạc được rời sang đến đầu giờ chiều vì lãnh đạo bận họp di họp. Chờ mãi, PV cuối cùng mới nhận được một cuộc điện thoại hồi âm từ vị Chánh văn phòng huyện Tân Lạc: "Lãnh đạo của UBND huyện cần phải có thời gian tìm hiểu những vấn đề PV đã hỏi, vì vậy không thể trả lời ngay được. Chúng tôi sẽ hẹn làm việc sau".
Không gặp được lãnh đạo huyện Tân Lạc chúng tôi đành quay trở lại UBND huyện Cao Phong. Lần này, không thể từ chối, ông Lê Xuân Hà - Trưởng phòng Tài nguyên & Môi trường huyện Cao Phong là người sẽ là người trả lời và cung cấp thông tin cho PV.
Về vấn đề nhầm lẫn ranh giới giữa hai xã Tây Phong và Quy Hậu dẫn đến việc quản lý đất rừng bị chồng chéo, ông Hà giải thích: "Năm 2008, nội dung của dự án do UBND tỉnh Hòa Bình cho công ty CP Lâm Quế 280 ha rừng, mục tiêu là phủ xanh đất trống đồi núi trọc và làm giàu thêm rừng.
Trong nhiều năm, diện tích 280 ha giao cho công ty Lâm Quế này thuộc về huyện Tân Lạc. Do nhầm lẫn của việc chia lại địa giới hành chính theo Chỉ thị 364 (Chỉ thị về việc giải quyết những tranh chấp đất đai liên quan đến địa giới hành chính tỉnh, huyện, xã - PV) một phần diện tích của Tân Lạc đã chuyển sang Cao Phong nhưng chính quyền địa phương và nhân dân 2 huyện đều không phát hiện.
Đến tận năm 2016, khi xảy ra tranh chấp đất đai ở khu vực này, UBND huyện Cao Phong có rà soát lại điện tích đất rừng thì phát hiện có hiện tượng chồng lấn ở phần ranh giới khu vực trên với diện tích là 170 ha.
Huyện đã một vài lần báo cáo lên UBND tỉnh, sau đó tỉnh giao cho các sở ngành xem xét điện tích đất chồng lấn là có thật. Tổng số 170 ha công ty Lâm Quế chồng lấn đã được giao lại cho huyện Cao Phong quản lý".
Trả lời về vấn đề ai cấp phép cho các công ty tư nhân được chuyển mục đích từ trồng rừng sang trồng cây ăn quả, vị Trưởng phòng Tài Nguyên & Môi trường huyện Cao Phong cho hay: "Năm 2015 về trước, khu vực giáp ranh này thuộc địa bàn quản lý của UBND huyện Tân Lạc, UBND tỉnh có ra văn bản nào hay không thì tôi không biết. Nhưng từ năm 2016 đến nay, ngoài việc cấp phép cho việc trồng và làm giàu thêm rừng, tôi tin rằng không có lãnh đạo đồng ý cho công ty tư nhân chặt phá rừng cả.
Còn đối với huyện Cao Phong, tôi dám khẳng định là lãnh đạo huyện chưa ai ban hành một cái văn bản nào cho phép Công ty CP Lâm Quế cải tạo bất kỳ một cánh rừng nào sang trồng cây có múi".
Theo phản ánh của người dân, trên khu vực giáp ranh giữa hai xã Tây Phong và Quy Hậu, còn một doanh nghiệp tên Quang Hà cũng đang ngày ngày âm thầm đào đường, phá rừng trồng cam. Về vấn đền này ông Hà cũng chỉ xác minh, trên địa bàn huyện Cao Phong chỉ duy nhất công ty Cổ phần Lâm Quế là doanh nghiệp được UBND tỉnh cấp phép trồng làm dày thêm rừng.
"Doanh nghiệp Quang Hà mà người dân nhắc tới chưa được UBND tỉnh cấp phép. Họ tự động thỏa thuận với người dân lấy đất và thực hiện trồng cam. Họ trồng hàng nghìn ha trên diện tích các xã Quy Hậu (Tân Lạc), Bắc Phong, Tây Phong (Cao Phong) ...", ông Hà nói.
Ngoài những thông tin trên, ông Hà cũng không nắm được nhiều về hoạt động của công ty này. Sau một loạt các câu hỏi về trách nhiệm của chính quyền trong việc buông quản lý đất rừng, vị cán bộ Phòng Tài nguyên & Môi trường phải thừa nhận: "Trên địa bàn huyện đâu đó vẫn có việc tự ý chuyển đổi đất rừng sản xuất sang trồng cây có múi hoặc rau màu khác. Đối với huyện Cao Phong, sự chuyển đổi mục đích từ trồng cam sang trồng rừng cũng sự phát triển nóng. Việc canh tác, sử dụng đất rừng đâu đó còn chưa đúng theo quy hoạch.
Công tác chỉ đạo là như vậy, kiểm tra, xử lý là như vậy nhưng không thể quản lý vì nhu cầu đất nông nghiệp của người dân ngày càng cao. Kể cả công ty CP Lâm Quế cũng đã bị UBND tỉnh Hòa Bình xử phạt một lần. Vào thời điểm năm 2016, họ đã từng bị phạt hành chính 6 triệu đồng khi vi phạm vào quy định bảo vệ và phát trển rừng".
Khi rời trụ sở làm việc của UBND huyện Cao Phong, lời nói của vị Trưởng phòng TN&MT vẫn văng vẳng bên tai: "Vai trò của rừng đầu nguồn hết sức quan trọng đối với người dân. Nó mang lại nguồn sinh, nguồn sống, nguồn nước của chúng ta... Không thể vì bất kì lý do nào mà lại phá rừng đầu nguồn để trồng cây ăn quả".
Về lý thuyết thì rõ ràng vị lãnh đạo kia đã nói chuẩn. Thế nhưng, phải chứng kiến những cánh rừng đang bị đào xới, tàn phá mới thấy mọi lý thuyết mà cán bộ, chính quyền địa phương ở đây làm đều khác xa với thực tế. Chỉ một vài doanh nghiệp trong khoảng thời gian ngắn đã chuyển đổi thành công hàng ngàn ha rừng đầu nguồn sang trồng cây ăn quả mà lãnh đạo cả hai huyện nắm tình hình rất mơ hồ và có phần thờ ơ.
Lúc này, tôi nhớ lại câu nói của một người dân Quy Hậu khi được phỏng vấn: "Rừng thì cơ bản đã phá xong rồi. Cha chung thì không ai khóc. Hậu quả, vẫn là dân đen chúng tôi chịu thôi!" (VTC News 23/8) đầu trang(
Hiện nay, tê tê là loài động vật có vú bị buôn bán nhiều nhất trên thế giới. Tuy nhiên, Ở Việt Nam, các cơ quan thực thi pháp luật không báo cáo việc tịch thu hoặc chuyển các con tê tê  đến các trung tâm cứu hộ. Họ cũng không biết làm thế nào để xử lý và chăm sóc cho động vật bị tịch thu. Do đó, hầu hết các cá thể tê tê bị tịch thu khi chuyển đến các trung tâm cứu hộ đều đã chết hoặc rất yếu.
Đến nay, Trung tâm nghiên cứu và bảo tồn động vật hoang dã (Save Vietnam’s Wildlife – viết tắt là SVW) là một trong số rất ít các trung tâm ở nước ta đã giải quyết thành công và giải phóng tê tê sống lại.
Tổ chức này hỗ trợ xây dựng năng lực cho các cán bộ thực thi pháp luật Việt Nam trong việc xử lý và chăm sóc các con tê tê bị tịch thu; giúp họ hiểu và tự hào về tầm quan trọng của công việc đó; đồng thời khuyến khích họ báo cáo việc tịch thu và chuyển tê tê ra các trung tâm cứu hộ.
Tuy nhiên, do SVW là một tổ chức tương đối mới, phần lớn nhân viên còn rất trẻ. Cho nên, mặc dù có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực bảo tồn động vật hoang dã, nhưng rất khó để có được sự quan tâm của các quan chức chính phủ.
Bà Hồ Thị Kim Lan, Quản lý Tiếp cận giáo dục cho SVW cho biết: “Trước khi chúng tôi có thể xây dựng năng lực của kiểm lâm và hải quan, chúng tôi cần xây dựng sự tự tin của mình và làm sắc nét hơn các kỹ năng của chúng tôi”.
Vào năm 2014, SVW đã phát đi 2.000 poster và lịch với thông điệp bảo tồn động vật hoang dã và thông tin về tổ chức cho tất cả 63 trạm kiểm lâm tỉnh tại Việt Nam. Các nhân viên của SVW cũng đã gặp lãnh đạo và kiểm lâm tại 27 điểm nóng về buôn bán động vật hoang dã.
Trước khi gặp lãnh đạo và kiểm lâm, Quỹ Đối tác về Các Hệ sinh thái Trọng lực (CEPF), trong đó IUCN là đối tác thực hiện tại điểm nóng về đa dạng sinh học ở Indo-Burma, đã tài trợ để SVW tham dự các khoá đào tạo ngắn và hội nghị ở nước ngoài để học các kỹ thuật mới Xây dựng tiêu chuẩn đào tạo cho cán bộ thực thi pháp luật.
"Sau những buổi hội thảo này, chúng tôi quyết định làm cho các phương pháp đào tạo của trở nên sáng tạo và tương tác hơn. Chúng tôi kể những câu chuyện để gợi lên cảm xúc giữa những người tham gia và động viên họ nhiệt tình hơn về công việc bảo tồn động vật hoang dã. Cùng với đó, chúng tôi thiết kế các hoạt động và trò chơi để thu hút người tham gia tích cực hơn”, bà Hồ Thị Kim Lan nói.
Sau khóa huấn luyện, việc tịch thu tê tê tăng lên theo cấp số nhân và quá trình đưa chúng vào các trung tâm cứu hộ sau khi tịch thu được rút ngắn, tăng cơ hội sống sót. Trong sáu tháng sau khi tập huấn, 306 con tê tê đã tịch thu - 98% trong số đó đến từ các tỉnh có liên quan đến các khóa học - đã được báo cáo, so với 251 báo cáo trong cả năm 2016.
Sự tin tưởng được xây dựng giữa SVW và cơ quan thực thi pháp luật cũng tạo điều kiện cho việc chuyển giao sau khi tịch thu tê tê hiệu quả hơn. Sau khi 113 con tê tê bị tịch thu vào tháng 4, việc bố trí chỉ diễn ra trong hai giờ - trái với những ngày thường hay thậm chí vài tuần - và chuyển tới SVW ngay lập tức. Các cán bộ thực thi pháp luật thậm chí còn giữ liên lạc, yêu cầu hỗ trợ trong việc chăm sóc động vật tại chỗ. (Tài Nguyên & Môi Trường 23/8) đầu trang(
Trong 2 ngày, Đội Kiểm lâm Cơ động và Phòng cháy chữa cháy rừng thuộc Chi cục Kiểm lâm tỉnh Thái Nguyên bắt liên tiếp 2 vụ vận chuyển gỗ trái phép, tạm giữ hơn 10m3 gỗ quý các loại.
Vào khoảng 2h ngày 22/8, trên tuyến đường Đèo Nhâu – Linh Nham, đoạn qua xã Văn Hán, huyện Đồng Hỷ (Thái Nguyên), lực lượng Đội Kiểm lâm Cơ động và Phòng cháy chữa cháy rừng, Chi cục Kiểm lâm tỉnh Thái Nguyên phát hiện chiếc xe 7 chỗ mang BKS: 30A - 797.23 do Nguyễn Thị Nguyệt trú tại xóm Ngả Hai, xã Vũ Lễ, huyện Bắc Sơn (Lạng Sơn) điều khiển, có hành vi vận chuyển lâm sản trái phép.
Ra hiệu dừng xe và tiến hành kiểm tra, các kiểm lâm viên phát hiện trên xe cất giấu 40 khúc gỗ nghiến, với tổng khối lượng 0,693m3.
Tài xế Nguyệt không xuất trình được giấy tờ liên quan đến số lâm sản chở trên xe.
Trước đó, vào hồi 21h ngày 21/8, tại Km7 trên QL3 đoạn qua xã Sơn Cẩm, huyện Phú Lương, Đội Kiểm lâm Cơ động và Phòng cháy chữa cháy rừng đã tạm giữ xe tải 15 tấn mang BKS: 97C - 016.32 do lái xe Hoàng Văn Chiều trú tại thôn Nà Ốc, xã Bình Trung, huyện Chợ Đồn (Bắc Kạn) điều khiển do có dấu hiệu sai phạm trong việc mua bán vận chuyển gỗ.
Kiểm tra phương tiện, lực lượng kiểm lâm phát hiện xe đang chở 253 khúc gỗ các loại với tổng khối lượng 10,797m3. Thông tin ban đầu, qua lời khai của tài xế, chủ số gỗ trên là ông Hà Xuân Chung, trú tại xóm Đồng Tiến, xã Tức Tranh, huyện Phú Lương.
Phương tiện vận chuyển và số gỗ không xác định được nguồn gốc sau đó được đưa về trụ sở để cơ quan chức năng làm rõ và xử lý theo quy định của pháp luật. (An Ninh Tiền Tệ & Truyền Thông 23/8) đầu trang(
Thời gian qua, trên địa bàn xã Đổng Xá, huyện Na Rỳ đã xảy ra 3 vụ phá rừng trái pháp luật mà nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ việc các cá nhân khi tiến hành trồng rừng đã không chấp hành các quy định, thủ tục cải tạo rừng.
Đáng quan tâm là cả 3 vụ phá rừng trên đều nằm gần trung tâm các thôn, nhưng chỉ khi người dân phá tới hơn 13ha rừng với gần 300m3 gỗ tròn và nhiều diện tích rừng vầu thì chính quyền địa phương cũng như lực lượng kiểm lâm mới phát hiện và ngăn chặn.
Điều này cũng cho thấy công tác quản lý rừng của xã Đổng Xá cũng như Hạt Kiểm lâm huyện Na Rỳ vẫn còn những hạn chế nhất định. (Đài PTTH Bắc Kạn 22/8) đầu trang(

QUẢN LÝ – SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
Triển lãm máy móc và gỗ nguyên liệu Việt Nam 2017 thu hút 30 doanh nghiệp Việt Nam và 79 doanh nghiệp đến từ 14 quốc gia trên thế giới tham gia.
Triển lãm máy móc và gỗ nguyên liệu Việt Nam 2017 tại Trung tâm hội nghị và triển lãm Bình Dương (TP. Thủ Dầu Một, Bình Dương) đã quy tụ 109 doanh nghiệp tham gia với 420 gian hàng.
Đặc biệt, có đến 53% doanh nghiệp trưng bày các sản phẩm máy móc, công nghệ hiện đại trong lĩnh vực chế biến gỗ tại triển lãm. Điều này tạo cơ hội để các doanh nghiệp sản xuất và chế biến gỗ Việt Nam tiếp cận với các công nghệ tiên tiến nhất về sản xuất và chế biến gỗ.
Thu hút sự quan tâm của hầu hết khách tham quan là chiếc máy bào không bụi của một doanh nghiệp Đài Loan. Chiếc máy bào này hoàn toàn không tạo ra bụi gỗ trong quá trình vận hành. Mạt gỗ được thu lại và chuyển vào một hệ thống ống dẫn đưa đến nơi chứa riêng.
Theo anh Huỳnh Thanh Hùng, đại diện một doanh nghiệp chế biến gỗ tại Bình Dương, công nghệ bào này rất thân thiện với môi trường, giảm bớt công đoạn thu gom và xử lý mạt gỗ.
“Với những loại máy cũ, công nhân phải trang bị bảo hộ trong quá trình bào gỗ vì mạt gỗ sẽ bay tứ tung. Với công nghệ này vừa đảm bảo vệ sinh vừa giúp công nhân đỡ vất vả hơn” - anh Hùng nói.
Ông Trần Thanh Liêm, Phó chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương cho biết, triển lãm là nơi để các doanh nghiệp tiếp cận công nghệ mới nhằm nâng cao chất lượng các sản phẩm từ gỗ của Việt Nam.
“Sự kiện cũng là cơ hội để các doanh nghiệp trong lĩnh vực sản xuất, chế biến gỗ gặp gỡ, hợp tác làm ăn và tạo ra chuỗi liên kết từ nhà cung cấp nguyên liệu, máy móc, nhà sản xuất sản phẩm…”- ông Liêm cho hay.
Được biết, trong 6 tháng đầu năm 2017, doanh số xuất khẩu gỗ và các sản phẩm gỗ của Việt Nam ước đạt 3,66 tỉ USD, tăng 13,9% so với cùng kỳ năm 2016.
Triển lãm sẽ kéo dài đến ngày 27/08 tới. (Khám Phá 24/8) đầu trang(
Thời gian qua, công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng đã được các cấp uỷ, tổ chức đảng, chính quyền quan tâm thực hiện và đạt được những kết quả quan trọng. Việc sắp xếp lại các loại rừng cơ bản phù hợp yêu cầu thực tiễn; công tác giao rừng, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất rừng được chú trọng, bảo đảm chặt chẽ, đúng pháp luật. Trong đó có nhiều cơ chế, chính sách về bảo vệ và phát triển rừng gắn với giảm nghèo đã giúp người dân làm công tác quản lý, bảo vệ rừng, nhất là các hộ dân đồng bào nghèo tại các tỉnh Tây Nguyên được cải thiện đời sống, nâng cao thu nhập, góp phần vào công tác xóa đói giảm nghèo bền vững.
Theo đánh giá của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn,Chỉ tính riêng trong vòng 5 năm (từ 2010-2014), tổng diện tích rừng Tây Nguyên đã giảm tới hơn 300.000ha, độ che phủ của rừng giảm 6,1%, xuống còn 48,5%. Không những diện tích mà cả trữ lượng cũng giảm mạnh. Trong vòng 5 năm đó, trữ lượng rừng khu vực Tây Nguyên giảm hơn 57 triệu m3, tương ứng giảm 17,4%.
Trong đó, diện tích rừng được đánh giá là khu vực “rừng giàu” đã giảm gần 20 triệu m3, tương ứng 21%. việc mất rừng còn do chuyển đổi đất rừng sang đất sản xuất, việc chuyển đổi rừng nghèo sang trồng cao su với hơn 72.000 ha, chuyển hơn 8.000 ha đất rừng để xây dựng khoảng 50 công trình thủy điện, đồng thời, làm cho hàng nghìn ha rừng bị ngập trong lòng hồ, hàng chục nghìn ha rừng bị triệt phá.
Bên cạnh đó, công tác phát triển rừng, trồng rừng thay thế chậm tiến độ; xã hội hoá công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng còn nhiều hạn chế. Độ che phủ rừng tăng nhưng khó có thể đạt được mục tiêu Nghị quyết Đại hội XII của Đảng đã đề ra. Nhiều diện tích rừng và đất lâm nghiệp được giao, khoán sử dụng không đúng mục đích. Tình trạng dân di cư tự do chưa được kiểm soát chặt chẽ. Công tác phòng cháy, chữa cháy rừng còn nhiều bất cập; diện tích rừng bị thiệt hại do cháy rừng, sạt lở đất rừng tăng cao. Nguyên nhân chủ yếu của những hạn chế, yếu kém trên là do nhận thức, ý thức và trách nhiệm của nhiều cấp uỷ, tổ chức đảng, chính quyền, cán bộ, đảng viên và nhân dân về công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng chưa đầy đủ, thiếu thống nhất, vì lợi ích kinh tế trước mắt, chưa coi trọng phát triển bền vững.
Trước thực trạng trên, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo chính quyền địa phương các tỉnh Tây nguyên cần rà soát lại toàn bộ việc cấp phép cho các doanh nghiệp thực hiện dự án trên đất rừng, qua đó phát hiện, xử lý nghiêm những đơn vị để xảy ra sai phạm trong công tác quản lý, bảo vệ rừng, không để xảy ra tình trạng các doanh nghiệp lợi dụng việc cấp phép dự án để tàn phá rừng; các cấp, các ngành cần vào cuộc quyết liệt hơn để nhằm ngăn chặn, xử lý kịp thời có hiệu quả nạn phá rừng.
Đối với những người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên, đất đai, rừng núi là không gian sinh tồn, vốn đã gắn bó máu thịt với buôn làng, với cuộc sống của họ. Những tác động của các chính sách kinh tế – xã hội, áp lực gia tăng dân số cơ học đều đi liền với nhu cầu về đất đai, trong khi tình hình đất đai, rừng núi ở Tây Nguyên luôn có sự biến động rất lớn, đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên, vẫn còn khoảng 11.000 hộ thiếu đất sản xuất.
Do đó, giải quyết đất đai cho đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên là nhiệm vụ tập trung hàng đầu của chính quyền các cấp. Những tranh chấp đất đai đã xẩy ra ở quy mô, mức độ khác nhau tại các tỉnh Tây Nguyên thời gian qua, đòi hỏi cần phải giải quyết ngay để giải tỏa áp lực mâu thuẫn giữa người dân bản địa với các nhóm dân cư khác. Giao đất, rừng cho cộng đồng buôn làng với cơ chế hưởng lợi hợp lý, thỏa đáng sẽ là giải pháp hữu hiệu để giảm áp lực về đất sản xuất cho đồng bào, từng bước xã hội hóa nghề rừng, ngăn chặn hiệu quả tình trạng phá rừng hiện nay, góp phần bảo vệ môi trường sinh thái, hóa giải những mâu thuẫn đã và đang phát sinh từ quá trình quản lý đất đai, rừng núi ở Tây Nguyên.
Theo  ông Nguyễn Thành Chung, Giám đốc Công ty Lâm Nghiệp Đăk Tô tỉnh Kon Tum và cũng là một trong những đơn vị đầu tiên trên cả nước thực hiện thành công Phương án quản lý rừng bền vững và đã được tổ chức Quốc tế công nhận và cấp chứng chỉ rừng tự nhiên FSC toàn phần giai đoạn 5/2014- 4/2019. Cho biết, muốn bảo vệ và phát triển rừng một cách bền vững, thì phải trước tiên là đầu tư đa mục đích, đa mục tiêu, gắn với xóa đói giảm nghèo, vừa là chuyển đổi cơ cấu kinh tế hợp lý giữa các vùng miền, vừa là bảo vệ cung ứng dịch vụ mội trường rừng và đặc biệt là phát triển kinh tế rừng ổn định và bền vững nhất, muốn làm được điều này thì trước tiên phải tạo công ăn việc làm cho cộng đồng là con em người ĐBDTTS trên địa bàn làm công nhân địa phương tại các thôn,làng có rừng cùng tham gia để bảo vệ, việc còn lại phải đảm bảo mức thu nhập ổn định cho họ yên tâm lao động,làm được như vậy thì sẽ tập hợp được mọi thành phần trong xã hội đều có trách nhiệm cao nhất, quan tâm cao nhất, để chung tay, góp sức quản lý bảo vệ rừng một cách hiểu quả hơn. Hiện tại đơn vị cóhơn 40 lao động là con em người ĐBDTTS trên địa bàn làm công nhân gắn bó ổn định lâu dài.
Riêng trong công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng trên toàn Lâm Phần công ty quản lý với hơn hơn 36.000 ha rừng đất rừng và phát triển vườn sâm giống dưới tán rừng. Nổi bật, trong năm 2016 doanh nghiệp đã thực hiện trồng mới rừng trồng với diện tích hơn 727 ha. Trong đó rừng trồng thay thế gần 540 ha và rừng trồng sản xuất của công ty đạt hơn 186 ha. đối với cây Sâm Ngọc linh, trong 03 năm trở lại đây (2014-2016) công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Đăk Tô đã gặt hái được một số thành quả nhất định.
Cho đến nay Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Đăk Tô đang tập trung nguồn lực trồng mới 32ha sâm giống, nâng cao chất lượng nguồn giống, đăng ký sở hữu nguồn giống, công bố nguồn giống và sản xuất kinh doanh giống theo quy chế quản lý hiện hành; góp phần việc bảo tồn giống gen gốc, từng bước phát triển một cách bền vững, phấn đấu đến sau năm 2020 sẻ cung cấp cây giống ra thị trường phục vụ nhân dân trong vùng, để đầu tư phát triển nhanh, mạnh vùng chuyên canh cây Sâm trên địa bàn của tỉnh, tăng thu nhập cho người dân nơi đây, đồng thờiđưa các sản phẩm được chế biến từ cây Sâm Ngọc linh của tỉnh ra thị trường trong nước và quốc tế.  xây dựng nhà máy và khai thác chế biến sâm giai đoạn đầu với quy (4,87ha sâm trên 10 năm tuổi)từ nay đến năm 2023, cũng như mở rộng quy mô lớn hơn sau năm 2023 góp phần vào giải quyết việc làm cho người dân địa phương.
Để sớm khắc phục những hạn chế, yếu kém nêu trên, đồng thời tăng cường công tác quản lý, bảo vệ, phát triển rừng theo tinh thần Nghị quyết Đại hội XII của Đảng, Ban Bí thư thì trước tiên các cấp uỷ, tổ chức đảng, chính quyền, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị – xã hội, các đoàn thể nhân dân quán triệt và thực hiện nghiêm túc, có hiệu quả các nhiệm vụ,giải pháp chủ yếu cần triển khai thực hiện, gồm: rà soát quy hoạch; bảo vệ rừng; khôi phục rừng; sắp xếp các công ty lâm nghiệp; về chế biến lâm sản và phát triển kinh tế lâm nghiệp của người dân; nhu cầu về tài chính và nhân lực. Trong đó, cần tổ chức thực hiện nhiệm vụ thống kê quản lý diện tích rừng sau kiểm kê rừng, hoàn chỉnh việc rà soát quy hoạch các loại rừng, tổ chức theo dõi cập nhật diễn biến tài nguyên rừng hằng năm và tổ chức phân cấp quản lý Nhà nước về rừng cho UBND cấp huyện, xã.
Bên cạnh đó, cần phải hạn chế việc chuyển đổi rừng tại các dự án, tăng cường vai trò, trách nhiệm của cấp ủy, chính quyền địa phương trong việc lãnh đạo, chỉ đạo và tổ chức thực hiện trách nhiệm quản lý Nhà nước về rừng và đất lâm nghiệp; đẩy mạnh hoạt động kiểm tra, kiểm soát, ngăn chặn, xử lý các hành vi khai thác, vận chuyển, buôn bán, tàng trữ, chế biến lâm sản và động vật hoang dã trái phép, kiểm soát chặt chẽ nguồn nguyên liệu gỗ đầu vào, đầu ra của các cơ sở chế biến, coi đây là giải pháp trọng tâm trước mắt và phải duy trì hoạt động thường xuyên, có hiệu quả, chú trọng công tác khoanh nuôi xúc tiến tái sinh tự nhiên, trồng mới, trồng rừng thay thế, nâng cao chất lượng rừng.
Mặt khác, có những chính sách, cơ chế mở rộng quyền chủ động trong sản xuất kinh doanh và nâng cao trách nhiệm tự bảo vệ đối với rừng sản xuất của chủ rừng; quy hoạch xây dựng các nhà máy chế biến lâm sản của tỉnh theo hướng tinh chế, hiện đại, đưa công nghiệp chế biến lâm sản trở thành mũi nhọn kinh tế của ngành, tạo công ăn việc làm, nâng giá trị sản phẩm lâm nghiệp, tăng thu nhập ổn định cho người làm nghề rừng và đóng góp tích cực cho phát triển kinh tế – xã hội…(Kinh Doanh & Pháp Luật 24/8) đầu trang(
Nhận thấy việc trồng rừng đem lại những lợi ích thiết thực về kinh tế - xã hội, bảo vệ nguồn nước, môi trường, trong những năm qua, bà con nông dân huyện Phú Lương đã tận dụng lợi thế về đất đai để phát triển kinh tế đồi rừng, góp phần tạo việc làm tại chỗ và tăng thu nhập.
Trên 200 triệu đồng là số tiền thu được hằng năm từ phát triển kinh tế đồi rừng của gia đình ông Lã Quý Hồng, ở xóm Na Rau, xã Phủ Lý (Phú Lương).
Dẫn chúng tôi đi thăm những đồi keo xanh ngút ngàn bao bọc xung quanh ngôi nhà, ông Hồng chia sẻ: Trước đây, kinh tế gia đình tôi khó khăn lắm. Nguồn thu của cả nhà trông cả vào 8 sào lúa, thóc gạo thì cũng chỉ đủ ăn chứ không làm giàu được. Sau khi được cán bộ kiểm lâm tuyên truyền về chủ trương trồng cây phủ xanh đất trống đồi trọc, ban đầu nhà tôi trồng toàn bộ là cây bạch đàn. Về sau, thấy không đem lại hiệu quả kinh tế, từ năm 2006 đến nay, gia đình tôi đã khai thác và trồng lại toàn bộ bằng keo lai. Hiện nay, mỗi héc ta keo cũng cho khai thác được từ 70-80 triệu đồng. Ngoài trồng rừng, gia đình tôi còn tận dụng diện tích đất đào ao thả cá, nuôi 25 thùng ong lấy mật và hơn 90 con dê. Kinh tế từng bước phát triển, tôi có điều kiện sắm sửa các vật dụng cần thiết trong gia đình như ti vi, tủ lạnh, máy giặt...
Giống như gia đình ông Hồng, gia đình anh Lã Văn Đặng, một hộ dân trong xóm cũng đi lên từ kinh tế đồi rừng. Anh Đặng chia sẻ: Nhà tôi có 15ha rừng sản xuất, trồng gối lứa nọ lứa kia, trung bình mỗi năm được khai thác khoảng 2ha, trị giá 160 triệu đồng. Ngoài ra, tôi còn đầu tư 3 hồ câu cá với diện tích 2ha để phục vụ nhu cầu của bà con trong và ngoài tỉnh. Hiện nay, trừ chi phí, tổng thu nhập của gia đình tôi đạt trên 250 triệu đồng/năm. Có được kết quả như ngày hôm nay, gia đình tôi đã phải vất vả, lam lũ, vay mượn cả ngân hàng, bà con lối xóm cùng anh em dòng họ để có vốn mua đất, giống cây trồng, phân bón, thả cá...
Nói về hiệu quả kinh tế đồi rừng, ông Nguyễn Thế Đậu, Phó Chủ tịch UBND xã Phủ Lý cho biết: Toàn xã có hơn 886ha rừng, tập trung ở 12/12 xóm. Do làm tốt công tác tuyên truyền, vận động, nâng cao nhận thức người dân trong việc chăm sóc, bảo vệ rừng nên nhiều năm qua, trên địa bàn xã không xảy ra hiện tượng cháy rừng, không có tình trạng khai thác lâm sản trái phép. Ở các xóm đều có Tổ quản lý, bảo vệ rừng hoạt động khá hiệu quả. Nhờ phát triển kinh tế rừng, tỷ lệ hộ nghèo của xã đã giảm từ trên 500 hộ (năm 2012) xuống còn 247 hộ hiện nay.
Không chỉ tại xã Phủ Lý, nhiều địa phương khác của huyện Phú Lương như: Yên Đổ, Yên Ninh, Phú Đô, Ôn Lương, Yên Trạch, Yên Lạc... cũng phát triển mạnh kinh tế đồi rừng. Tổng diện tích rừng của toàn huyện trên 17.000ha; trong đó, rừng sản xuất gần 14.000ha, rừng phòng hộ 3.000ha. Trước đây, việc sử dụng đất của bà con kém hiệu quả, các chủ mô hình kinh tế đồi rừng phát triển tự phát. Người dân mới chỉ tập trung mở rộng diện tích mà chưa quan tâm nhiều tới việc áp dụng các tiến bộ kỹ thuật nên năng suất, chất lượng hiệu quả kinh tế từ rừng chưa cao. Từ năm 2010 trở lại đây, huyện đã vận động người dân tự bỏ vốn ra trồng rừng, diện tích rừng khai thác đến đâu trồng ngay đến đó không để đất trống.
Đồng thời, chính quyền địa phương còn phối hợp với lực lượng kiểm lâm vận động bà con tích cực chăm sóc rừng trồng, có biện pháp quản lý bảo vệ rừng, phòng cháy, chữa cháy rừng, không xâm hại rừng. Để lấy ngắn nuôi dài, các hộ trồng rừng còn kết hợp thực hiện các mô hình kinh tế dưới tán rừng như: Nuôi ong lấy mật, chăn nuôi lợn, nuôi gà thả đồi, xây dựng mô hình vườn - rừng - ao - chuồng...  Qua đó, đã giúp người dân tiếp cận tiến bộ kỹ thuật, đổi mới tư duy sản xuất, chuyển dịch cơ cấu cây trồng, nâng cao hiệu quả sản xuất.
Trao đổi với chúng tôi, anh Nguyễn Thế Phương, Phó Hạt Trưởng Hạt Kiểm lâm Phú Lương cho biết: Để bảo vệ tốt diện tích rừng hiện có, thời gian qua, công tác tổ chức tuần tra, canh gác bảo vệ rừng và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm lâm luật được chúng tôi tiến hành thường xuyên. Vì vậy, hầu hết các diện tích đất lâm nghiệp đều được trồng trừng và khoanh nuôi bảo vệ tốt. Nhiều gia đình đã thoát nghèo và vươn lên làm giàu từ kinh tế đồi rừng. Mặt khác, phát triển kinh tế đồi rừng còn giúp người dân làm quen với kinh tế thị trường, tạo nhu cầu hợp tác, liên hệ với các doanh nghiệp để bán sản phẩm cũng như đẩy mạnh việc nghiên cứu, chuyển giao, áp dụng giống mới vào trồng rừng sản xuất.
Việc phát triển các mô hình từ kinh tế rừng đang là hướng đi bền vững, mang lại hiệu quả trong giảm nghèo và nâng cao thu nhập cho người dân trên địa bàn. (Báo Thái Nguyên 22/8) đầu trang(
Theo Chi cục Kiểm lâm tỉnh, trồng rừng gỗ lớn không chỉ mang lại lợi ích kinh tế cao hơn cho các hộ gia đình mà còn giúp giảm xói mòn, góp phần bảo vệ môi trường và chống biến đổi khí hậu.
Trước xu thế không ngừng nâng cao năng suất, chất lượng rừng trồng, HĐND tỉnh đã ban hành Nghị quyết 40/NQ-HĐND về điều chỉnh Quy hoạch bảo vệ và phát triển rừng giai đoạn 2011 - 2020, bổ sung quy hoạch đến năm 2025, trong đó mục tiêu là tốc độ tăng trưởng kinh tế ngành lâm nghiệp bình quân đạt 4%/năm; tỷ lệ che phủ rừng đạt 64,8%.
Theo đó, đến năm 2025, toàn tỉnh quy hoạch 26.750 ha rừng gỗ lớn, trong đó rừng trồng mới là 3.500 ha, rừng trồng lại sau khai thác là 23.250 ha. Từ năm 2014 đến nay, toàn tỉnh đã chuyển 7.387 ha rừng sản xuất kinh doanh gỗ lớn, chuyển hóa 24,8 ha rừng gỗ lớn từ rừng kinh doanh nguyên liệu giấy, mục tiêu nâng cao năng suất, chất lượng rừng trồng lên trên 100 m3/ha/chu kỳ 7 năm đối với gỗ nguyên liệu giấy và trên 120 m3/ha/chu kỳ 10 năm đối với gỗ lớn.
Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Chiêm Hóa trồng 5 ha rừng keo gỗ lớn từ năm 2010. Tuy nhiên do nhiều nguyên nhân, trong đó chủ yếu là do không liên doanh, không có người trông, công ty thanh lý toàn bộ diện tích cho người dân. Năm 2016, công ty tiếp tục hợp tác với Viện Khoa học lâm nghiệp Việt Nam thực hiện 3 ha gỗ mỡ theo hình thức trồng rừng gỗ lớn tại xã Ngọc Hội với mật độ 1.100 cây/ha.
Anh Ma Phúc Trượng, Phó Trưởng phòng Kế hoạch - Kỹ thuật, Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Chiêm Hóa cho biết, so với trồng rừng thông thường, mật độ khoảng 1.660 cây/ha, thì trồng rừng gỗ lớn mật độ ít hơn, năng suất gỗ sẽ cao hơn.
Công ty TNHH MTV lâm nghiệp Yên Sơn hiện đang quản lý trên 3.000 ha rừng, trong đó có trên 2.400 ha rừng sản xuất; diện tích rừng trồng gỗ lớn đang được trồng thử nghiệm là khoảng trên 10 ha. Theo đại diện Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Yên Sơn, giá trị của trồng rừng gỗ lớn là có, tuy nhiên chu kỳ rừng gỗ lớn lại tương đối dài, ít nhất là từ 12 năm trở lên thậm chí trên 20 năm. Với chu kỳ lâu như vậy, để lấy ngắn nuôi dài, giải pháp của doanh nghiệp hiện nay vẫn phải là trồng rừng nguyên liệu kết hợp với trồng rừng gỗ lớn.
Trên thực tế, việc thực hiện mới chỉ đang bắt đầu tại các công ty lâm nghiệp, trong khi 85% diện tích rừng trồng nằm trong dân thì người dân vẫn chưa mặn mà.
Theo Trung tâm Khuyến nông tỉnh, năm nay đơn vị hỗ trợ Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Tuyên Bình thực hiện Dự án Xây dựng và phát triển mô hình áp dụng đồng bộ các tiến bộ kỹ thuật trồng rừng gỗ lớn mọc nhanh sử dụng giống keo lai nuôi cấy mô với diện tích 42 ha, trong đó hỗ trợ người dân 21 ha, còn lại là hỗ trợ công ty.
Tuy nhiên, qua khảo sát và nắm bắt nhu cầu của người dân tại xã Xuân Vân (Yên Sơn), số lượng hộ dân đăng ký thực hiện rất ít. Sau khi lựa chọn, Trung tâm Khuyến nông tỉnh chọn 20 hộ gia đình đều là công nhân của Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Tuyên Bình, trong đó các hộ được hỗ trợ 100% kinh phí mua cây giống, 50% kinh phí mua phân bón và được tập huấn toàn bộ kỹ thuật trồng, chăm sóc rừng theo mô hình trồng rừng gỗ lớn.
Anh Nguyễn Văn Việt, Phó Chủ tịch UBND xã Xuân Vân cho biết, toàn xã có khoảng trên 1.000 ha rừng nguyên liệu, cơ bản đều là trồng rừng gỗ nhỏ và khai thác trong chu kỳ từ 5 - 7 năm. Thêm vào đó, đa số người trồng rừng có thu nhập thấp, không đủ điều kiện tài chính để theo chu kỳ khai thác dài, cho gỗ lớn, một phần do người trồng rừng ở Xuân Vân vẫn chủ yếu khai thác gỗ nhỏ bán cho các nhà máy chế biến giấy hoặc cơ sở chế biến dăm gỗ đóng trên địa bàn; đây cũng là lần đầu tiên thực hiện mô hình nên chưa có mô hình đối chứng. Anh Việt hy vọng, mô hình trồng rừng gỗ lớn đầu tiên thực hiện trên địa bàn xã sẽ thay đổi dần thói quen sản xuất của người dân.
Để người dân yên tâm đầu tư trồng rừng gỗ lớn, ngành Lâm nghiệp tỉnh cũng khuyến cáo các địa phương phát triển cây dược liệu dưới tán rừng, với diện tích theo quy hoạch khoảng 1.200 ha. Hiện một số mô hình trồng thảo quả, gừng, nghệ... đang được triển khai thực hiện tại Na Hang, Lâm Bình, Sơn Dương, bước đầu tăng thu nhập cho người trồng rừng. (Báo Tuyên Quang 23/8) đầu trang(
Sau khi giải thể các công ty lâm nghiệp ở Tây Nguyên, diện tích rừng và đất lâm nghiệp sẽ được chuyển giao cho ai quản lý, quản lý như thế nào đang là những câu hỏi lớn?
Rừng tại Tây Nguyên bị tàn phá là thực trạng đau xót diễn ra trong 1 thời gian dài. Thống kê sơ bộ, 5 tỉnh Tây Nguyên đã để mất gần 400 ngàn hecta rừng. Nhiều cánh rừng tự nhiên hàng trăm năm đã gần như không thể khôi phục lại được.
Quan trọng là sau khi giải thể các công ty lâm nghiệp, diện tích rừng và đất lâm nghiệp còn lại sẽ được chuyển giao cho ai quản lý, quản lý như thế nào cho hiệu quả vẫn là những câu hỏi lớn? Nếu các địa phương nhận quản lý số rừng và đất lâm nghiệp từ các công ty lâm nghiệp giải thể chuyển giao, cũng đồng nghĩa với việc ôm một mớ "bòng bong" chưa biết khi nào mới tháo gỡ, khi còn nhiều vướng mắc đã tồn tại nhiều năm qua. Một trong những vướng mắc lớn nhất chính là thu hồi những diện tích rừng và đất lâm nghiệp đã bị lấn chiếm.
Để khắc phục tình trạng này, Thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nguyên đã có văn bản kiến nghị các bộ, ngành Trung ương cần chỉ đạo chặt chẽ quá trình thực hiện phương án tổng thể sắp xếp, đổi mới công ty nông-lâm nghiệp trên địa bàn Tây Nguyên. Các bộ, ngành Trung ương cũng cần hỗ trợ kinh phí để tổ chức thực hiện rà soát, đo đạc, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất gắn với rà soát đất đai của các công ty lâm nghiệp và giải quyết đất ở, đất sản xuất cho đồng bào dân tộc thiểu số.
Đối với diện tích đất lâm nghiệp đã bị người dân lấn chiếm lâu năm và đang sản xuất nông nghiệp ổn định; các bộ, ngành cần nghiên cứu, cho chủ trương rà soát, chuyển mục đích sử dụng đất và giao lại cho địa phương quản lý, từ đó bố trí đất sản xuất cho các hộ đồng bào dân tộc thiểu số thiếu đất. Hoặc có cơ chế để các công ty lâm nghiệp hợp đồng giao khoán, cho các hộ đồng bào dân tộc thiểu số thuê đất để họ yên tâm sản xuất. Những kiến nghị này cần sớm được xem xét, cụ thể hóa và triển khai trên thực tế để xử lý dứt điểm những hệ lụy trong quản lý đất rừng của các công ty lâm nghiệp cũng như các đơn vị chủ rừng khác tại Tây Nguyên hiện nay. (VTV 23/8) đầu trang(
Trao đổi với DĐDN về những lo ngại DN gỗ Trung Quốc tràn vào Việt Nam, ông Nguyễn Tôn Quyền, Chủ tịch Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Việt Nam (VIFORES) cho biết, Hiệp hội đã kiến nghị rất nhiều nhưng đến nay vẫn chưa được giải đáp.
Theo ông Nguyễn Tôn Quyền, hiện tượng này đã diễn ra từ khá lâu, nhưng có 2 vấn đề lớn xảy ra trong 2 năm gần đây từ việc DN gỗ Trung Quốc tràn sang Việt Nam. Thứ nhất, từ 2015 Trung Quốc đóng cửa rừng tự nhiên trên toàn quốc. Thứ hai, Trung Quốc cấm xuất khẩu gỗ nguyên liệu. Trong khi mỗi năm thị trường này tiêu thụ khoảng 200 triệu/m3 gỗ, việc này đã dẫn đến thiếu hụt nguyên liệu gỗ và họ phải đi “càn quét” các nước xung quanh.
Điều này dẫn đến việc thời gian qua Việt Nam nhập nguyên liệu gỗ rất khó khăn. Việt Nam mua ở đâu thì Trung Quốc cũng tranh mua ở đấy.
VIFORES đã kiến nghị với Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tạm thời ngừng xuất khẩu một số loại gỗ, nhưng chưa có kết quả.
Ngoài việc chuyển dịch đầu tư sang Việt Nam, còn có hiện tượng DN gỗ Trung Quốc áp dụng biện pháp tạm nhập hàng hóa ở Việt Nam và tái xuất để lấy xuất xứ Việt Nam nhằm xuất khẩu đi nước khác, trong đó có Mỹ.
Cuối năm 2016 Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Việt Nam (VIFORES) đã phối hợp với các hiệp hội gỗ trong cả nước như Bình Định, Bình Dương, TP HCM… tổ chức gặp gỡ với hơn 150 DN để cùng nhau phản ánh tình hình DN Trung Quốc sang mua vét gỗ của Việt Nam từ gỗ rừng trồng đến gỗ cao su với tinh thần rất “quyết liệt”, giá nào cũng mua, gỗ gì cũng lấy. Chúng tôi đã kiến nghị với Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tạm thời ngừng xuất khẩu các loại gỗ này. Nhưng đến giờ phút này Bộ Nông nghiệp mới chỉ đang trình lên Chính phủ và kết quả như thế nào thì vẫn chưa biết. Phản ứng của Việt Nam với Trung Quốc về vấn đề này quá chậm.
Sự chuyển dịch đầu tư sang Việt Nam của DN chế biến gỗ Trung Quốc diễn ra nhằm hưởng lợi từ các hiệp định thương mại nếu Việt Nam là thành viên của TPP. Nhưng trước thông tin Mỹ không tham gia vào TPP, thì một số DN chế biến gỗ Trung Quốc vẫn dịch chuyển đầu tư sản xuất sang Việt Nam.
Việc kêu gọi DN FDI vào lĩnh vực gỗ, chúng tôi có kiến nghị với Chính phủ 3 vấn đề, nhưng đến nay vẫn chưa được giải đáp. Thứ nhất, phải đánh giá lại FDI vào Việt Nam hiện nay như thế nào. Bởi chúng ta đã ưu đãi rất nhiều cho các DN FDI, trong khi không ưu đãi nhiều cho các DN trong nước. Những năm trước đây chúng ta kêu gọi và ưu đãi cho FDI là đúng đắn, nhưng đến bây giờ cần phải xem lại ưu và nhược từ những chính đó có tác động tích cực hay tiêu cực không. Lo ngại lớn nhất từ các DN FDI là họ tự cho mình quyền được trở thành những “ốc đảo”, rất khó tiếp cận. Mục đích chúng ta mời gọi FDI vào là để được tiếp cận vốn, thị trường, công nghệ… nhưng thực tế lại không làm được điều này.
Thứ hai, phải yêu cầu DN FDI có sự liên kết với DN Việt Nam. Thứ ba, cần đánh giá và chỉ cho phép DN FDI vào đầu tư mà Việt Nam cũng được hưởng lợi ích, không làm ảnh hưởng cũng như gây khó khăn cho DN trong nước. Nếu DN FDI Trung Quốc vào nhiều thì việc thu mua nguyên liệu của DN trong nước còn khó khăn hơn gấp bội. Vì họ “mạnh vì gạo bạo vì tiền”, trong khi DN của chúng ta quá nhỏ bé, khả năng cạnh tranh với họ là điều khó khăn.
Giới phân tích nhận định, việc các DN gỗ Trung Quốc “càn quét” như thế, rất có thể khiến các DN Việt Nam phải đối mặt với các vụ kiện chống bán phá giá nếu xuất khẩu đồ gỗ Việt Nam sang Mỹ tăng quá nhanh. Điều này rất có thể xảy ra. Vì từ năm 2000 trở về trước, Mỹ đã xử lý rất nhiều vụ bán phá giá với hàng hóa Trung Quốc, nhưng Việt Nam thì rất ít. Nhưng bây giờ dòng chảy FDI Trung Quốc vào Việt Nam quá nhiều thì đây có thể là nguy cơ cao, vì hiện nay vẫn chưa biết quy mô nhà nước cho phép DN FDI Trung Quốc đầu tư vào Việt Nam với công suất bao nhiêu m3/năm. Nếu tỉ trọng quá lớn và áp đảo DN gỗ Việt Nam thì nguy cơ Việt Nam bị kiện bán phá giá là điều khó tránh khỏi. (Diễn Đàn DN 24/8) đầu trang(
Bộ Xây dựng đề nghị triển khai sân golf Vân Đồn (Quảng Ninh) không lấy đất rừng phòng hộ, đất cư dân lâu đời để làm sân golf.
Bộ Xây dựng vừa có văn bản số 1877/BXD-QHKT gửi Bộ Kế hoạch và đầu tư về vấn đề bổ sung dự án Vân Đồn Golf Club tại xã Vạn Yên (huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh) vào quy hoạch sân golf Việt Nam đến năm 2020.
Sau khi nghiên cứu hồ sơ, Bộ Xây dựng đề nghị việc triển khai dự án Vân Đồn Golf Club (xã Vạn Yên, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh) phải đáp ứng các điều kiện sau: Phù hợp với Quy hoạch chung xây dựng Khu kinh tế Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2030 đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số 1296/QĐ-TTg ngày 19/8/2009, phù hợp với điều chỉnh quy hoạch sử dụng đất đến năm 2020 và kế hoạch sử dụng đất kỳ cuối (2016-2020) của tỉnh Quảng Ninh. Không lấy đất trồng lúa (2 vụ), đất rừng phòng hộ, đất dân cư lâu đời để làm sân golf.
Ngoài ra, Bộ Xây dựng cho rằng, khai thác tối đa về cảnh quan, địa hình tự nhiên của khu vực, đồng bộ về hạ tầng kỹ thuật và đảm bảo phù hợp tiêu chí xây dựng của Quyết định số 1946/QĐ-TTg ngày 26/11/2009 của Thủ tướng Chính phủ về phê duyệt Quy hoạch sân golf Việt Nam đến năm 2020. Đảm bảo tốt các yêu cầu về bảo vệ môi trường và thực hiện công tác giải phóng mặt bằng tuân thủ quy định hiện hành. (Tiền Phong 23/8) đầu trang(
Sau 6 tháng triển khai Kế hoạch số 420/KH-UBND, ngày 22/2/2017 của UBND tỉnh về giải quyết tình trạng phá rừng và di dân tự do tại huyện Mường Nhé năm 2017, công tác quản lý, bảo vệ rừng ở Mường Nhé có nhiều chuyển biến tích cực: Số vụ phá rừng giảm đáng kể; người dân có ý thức, trách nhiệm hơn, cùng các tổ công tác tích cực tuần tra, quản lý bảo vệ rừng.
Thực hiện Kế hoạch 420/KH-UNBD, huyện Mường Nhé phân công nhiệm vụ cụ thể cho cán bộ các phòng, ban chuyên môn cùng các tổ công tác liên ngành xuống địa bàn lồng ghép tuyên truyền các quy định của Luật Bảo vệ và Phát triển rừng. Đồng thời, chỉ đạo chính quyền các xã phối hợp chặt chẽ, tạo điều kiện cho lực lượng liên ngành trong quá trình thực hiện nhiệm vụ tại địa bàn.
Sau 6 tháng hoạt động, các tổ công tác theo Kế hoạch 420/KH-UBND đã rà soát 75.226,5ha rừng, trong đó: 33.061,6ha rừng đặc dụng; 22.110,3ha rừng phòng hộ và 14.556,4ha rừng sản xuất. Kiểm đếm được 472 điểm rừng bị phá với tổng diện tích 1.341ha, gồm: 1,82ha rừng đặc dụng; 498,66ha rừng phòng hộ và 840,7ha rừng sản xuất. Lực lượng liên ngành đã phát hiện 77 vụ, 130 đối tượng vi phạm các quy định của pháp luật về quản lý, bảo vệ rừng; khởi tố 15 vụ, 16 bị can; chuyển các cơ quan chức năng xử phạt vi phạm hành chính 30 vụ, 58 đối tượng; còn 29 vụ đang hoàn thiện hồ sơ để xử lý theo quy định.
Song song với các hoạt động của tổ công tác liên ngành, chính quyền các xã đã tích cực phối hợp với Hạt Kiểm lâm huyện, Hạt Kiểm lâm Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé thường xuyên tổ chức đi tuần tra, bảo vệ các diện tích rừng hiện có. Đặc biệt là những diện tích rừng đã được giao cho chủ rừng theo Kế hoạch 388/KH-UBND. Từ đầu năm đến nay, các cơ quan chức năng, chính quyền địa phương đã tổ chức 103 lượt tuần tra, kiểm soát rừng với gần 1.000 lượt người tham gia; phát hiện 141 vụ vi phạm về quản lý, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản; đấu tranh xử lý 43 vụ, thu giữ gần 10m3 gỗ vi phạm, thu nộp Nhà nước 228,5 triệu đồng. (Báo Điện Biên Phủ 23/8) đầu trang(
Dự án 661 được triển khai nhằm giúp người dân tạo thêm nhiều việc làm ổn định, tăng thu nhập, nâng cao chất lượng cuộc sống; đất trống, đồi trọc từng bước được phủ xanh, rừng tự nhiên được phục hồi, phát triển tốt và môi trường sinh thái được cải thiện... Tuy nhiên, tại huyện Bắc Mê trong suốt gần 10 năm qua, diện tích trồng rừng theo dự án này đã “mất trắng”, dẫn đến lãng phí trong sử dụng đất lâm nghiệp.
Những năm qua, cùng với sự quan tâm đầu tư của Nhà nước, cấp ủy, chính quyền huyện đã ban hành nhiều cơ chế khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân phát triển kinh tế từ trồng rừng nhằm góp phần xoá đói, giảm nghèo. Có thể nói, huyện Bắc Mê có độ che phủ rừng khá cao với trên 65%; tổng diện tích tự nhiên là 85.606,5 ha; trong đó, diện tích đất có rừng là 51.269,77 ha, bao gồm: Rừng đặc dụng 10.769,23 ha, rừng phòng hộ 16.572,11 ha, rừng sản xuất 22.944,18 ha và rừng khác có 984,25 ha.
Dự án 661 được UBND huyện Bắc Mê thực hiện từ năm 2008 đến năm 2011, với tổng diện tích đã trồng là 1.207,4 ha, được triển khai tại 10/13 xã, thị trấn, loại cây trồng chủ yếu là keo, mỡ. Tuy nhiên, qua kiểm tra, xác minh hiện trường đối chiếu từ biên bản rà soát năm 2016 với thực địa để xác định lại diện tích cho thấy, trên địa bàn huyện hiện có tổng diện tích không thành rừng (rừng mất trắng 100%) thuộc Dự án 661 là 1.207,4 ha (rừng sản xuất), tổng giá trị thiệt hại lên đến trên 2 tỷ đồng. Hàng nghìn ha rừng được người dân trên địa bàn huyện Bắc Mê đầu tư sức người, sức của cùng nhà nước phủ xanh đất trống, đồi trọc, đến nay đã bị mất trắng hoàn toàn. Nguyên nhân được địa phương cho rằng, do người dân không chăm sóc, không mặn mà với việc trồng rừng hoặc phá bỏ để trồng cây khác.
Qua trao đổi, ông Nguyễn Xuân Chài, Giám đốc Ban Quản lý rừng phòng hộ huyện Bắc Mê cho biết: Đối với diện tích đất đã giao khoán cho các hộ dân trồng rừng theo Quyết định 661 của Thủ tướng Chính phủ được người dân trên địa bàn nhận khoán đến nay diện tích không thành rừng là do trước đây khi người dân nhận giao khoán ồ ạt, ý thức chăm sóc và bảo vệ chưa cao, việc trồng cây không bóc bầu dẫn đến cây chết cũng là một trong những nguyên nhân. Bên cạnh đó, một số diện tích còn tình trạng người dân chăn thả trâu, bò ảnh hưởng đến sự sinh trưởng và phát triển của rừng trồng.
Phần lớn các xã, thị trấn có diện tích trồng rừng theo Dự án 661 của Chính phủ hiện sử dụng không đúng mục đích ban đầu theo hợp đồng khoán đã ký kết; nhiều diện tích đã bỏ không nhiều năm nay nhưng vẫn không tiến hành trồng lại rừng. Qua báo cáo cho thấy, Minh Sơn là xã có diện tích rừng bị thiệt hại nhiều nhất với 227,0 ha, tỷ lệ thiệt hại 100%.
Theo người dân ở đây cho biết, do đất đồi có độ dốc lớn nên chỉ trồng được cây lúa rẫy, cây ngô. Muốn trồng cây keo có lãi đòi hỏi phải có diện tích đất đồi lớn. Mặt khác, phần lớn người dân lo lắng sản phẩm từ trồng rừng không tiêu thụ được; thời gian đầu tư cho sản xuất lâm nghiệp kéo dài từ 5 đến 10 năm mới cho thu hoạch, nên bà con tận dụng đất để sản xuất cây lương thực mà chưa nghĩ đến lợi ích lâu dài từ phát triển rừng. Tình trạng nhiều nhóm hộ và gia đình đăng ký trồng rừng, đơn vị tiến hành thiết kế nhưng sau đó dân lại không mặn mà vẫn xảy ra.
Trao đổi với phóng viên, bà Củng Thị Mẩy, Chủ tịch UBND huyện cho biết: giải pháp tối ưu cần tính đến là UBND huyện rà soát toàn bộ diện tích rừng trồng thuộc các Dự án 661 trên địa bàn huyện để đề nghị với UBND tỉnh điều chỉnh lại quy hoạch từng loại rừng cho phù hợp. Đối với những diện tích không thành rừng giao cho BQL rừng phòng hộ đề xuất hình thức giải quyết, đề nghị Sở Nông nghiệp &PTNT báo cáo với UBND tỉnh xem xét thanh lý diện tích để tiếp tục tái đầu tư, hỗ trợ hoặc xã hội hóa là do nhân dân tự bỏ kinh phí mua cây giống trồng lại rừng trong những năm tới, không để đất trống gây lãng phí... Đưa việc trồng mới rừng gắn với các chương trình ứng phó với biến đổi khí hậu, phòng tránh giảm nhẹ thiên tai, Nông thôn mới. Trồng phục hồi rừng, làm giàu rừng bằng các giải pháp trồng bổ sung cây bản địa thích hợp với những diện tích rừng đã trồng trước đây nhưng có chất lượng kém, không thành rừng. Nâng cao hơn nữa nhận thức về bảo vệ, phát triển rừng trong toàn dân.
Với những giải pháp được đề ra, các cơ quan chức năng xem xét sớm hoàn chỉnh hồ sơ thanh lý diện tích để tiếp tục tái đầu tư, không để đất trống, đồi trọc gây lãng phí góp phần thiết thực vào công cuộc phát triển KT-XH của địa phương, giúp cho người dân làm giàu và phát triển từ rừng, gắn bó với rừng nhiều hơn và bảo về môi trường sinh thái. (Báo Hà Giang 23/8) đầu trang(
Dân trí Cách đây chục năm, khi cơn sốt sưa đỏ tràn qua vùng quê nghèo Tam Quan (Tam Đảo, Vĩnh Phúc), nhiều nông dân có nằm mơ cũng không nghĩ tới việc sau một đêm thành tỉ phú. Hiệu ứng sưa đỏ, đã khiến cho dân làng Chanh, xã Tam Quan đua nhau bỏ cây vải để trồng sưa.
Làng Chanh là nơi nổi tiếng nhất về sưa đỏ của xã Tam Quan, bởi cả làng đều trồng sưa. Trong vườn nhà, ngoài bờ rào, trước cửa nhà, bờ ao,...hay bất cứ đâu cũng có thể thấy được bóng dáng cây sưa đỏ.
Thậm chí, dọc hai bên con đường trong làng đều được người dân trồng sưa đỏ.
Tuy nhiên, những cây sưa đỏ có giá trị trong làng giờ cũng không còn nhiều, mà đa phần, người dân chuyển sang buôn bán cây con hoặc thu mua gỗ sưa tầm chục năm tuổi.
Theo tìm hiểu của phóng viên Dân trí, cách đây khoảng chục năm, cơn sốt sưa đỏ bắt nguồn từ một người trong làng có tên là Lăng Văn Bắc. Ông Bắc được cho mấy cây sưa đỏ từ những năm 1990 - 1991, nhưng ông chẳng quan tâm đến nó mà chỉ trồng phía bờ rào.
Bỗng nhiên, đến năm 2007 - 2008, "cơn bão" sưa đỏ ập đến, thương lái khắp nơi về làng hỏi mua với giá 20 - 30 triệu đồng/kg. Ông Bắc bán đi vài cây là đã thành tỷ phú.
Thậm chí trước đó, mọi người trong làng cho biết, ông Bắc buôn vịt còn lỗ vài chục triệu, nhưng đùng một cái đã giàu nhất, nhì làng. Vì thế, dân trong làng cũng thi nhau trồng sưa với mộng một ngày thành tỷ phú.
Cộng với việc, cây vải không có hiệu quả, không đem lại nguồn thu nên người dân làng Chanh đã chặt bỏ, thay thế vào đó là cây sưa đỏ với hi vọng, đời con đời cháu sẽ được hưởng.
Tìm đến một nhà buôn cây sưa giống, buôn gỗ sưa có tiếng trong làng Chanh, chị Cúc chủ nhà vui vẻ cho biết: “Hiện nay, nhà tôi vẫn thu mua gỗ sưa của bà con trong làng hoặc trên núi. Bà con cứ có nhu cầu thu mua là mình đến nhập về theo cây”.
“Cây sưa tôi thu mua hầu hết là loại 10 tuổi, được trồng đúng từ dịp sưa đang sốt năm 2007. Tuy nhiên, giá thì bao la khó xác định, bởi còn phụ thuộc nhiều yếu tố”, chị Cúc nói.
Cụ thể, chị Cúc cho biết: “Nếu cây có vòng thân 50 - 70 cm thì giá sẽ từ 2 - 5 triệu đồng/cây, 80 - 100 cm giá lại nhảy vọt lên 50 triệu đồng/cây, còn riêng loại 120 - 130 cm thì giá lên tới cả trăm triệu đồng”.
“Thế nhưng, vòng thân 120 cm mà khoang vào 10 cm mới tới lõi thì giá cũng không bằng cây vòng thân 80 cm mà khoang 4 cm đã tới lõi”, chị Cúc cho biết thêm.
Tuy nhiên, nhiều thương lái cho biết: “Những năm 2013 - 2014, cả xã tiếng cưa máy cắt gỗ sôi động bất kể đêm ngày. Còn hiện nay, đi buôn gỗ sưa đang lỗ, vì giá sưa vốn đã giảm thê thảm, mà mua của dân giá lại cao, đến khi bán cho các thương lái Bắc Ninh, Trung Quốc lại còn bị ép giá”.
“Giá sưa theo thời gian cứ hạ dần hạ dần, đỉnh điểm tại đây cách đây 10 năm là 20 - 30 triệu đồng/kg. Giá cứ giảm dần còn 5 - 10 triệu đồng/kg và giảm cho đến giờ chỉ còn dao động từ 50.000 - 800.000/1kg, tùy theo kích thước gỗ và dáng gỗ thẳng cong và màu chất gỗ (loại 50.000 đồng/kg là loại gỗ lõi nhỏ, lõi của cành)”, một thương lái cho biết thêm.
Tuy nhiên, các thương lái này cũng tiết lộ: “Duy chỉ có ông Bắc trong làng là còn một cây sưa có giá trị nhất, nếu bây giờ bán vẫn được 6- 10 triệu đồng/kg. Thậm chí, dân trong làng đồn, vào đỉnh điểm còn có người trả 7 tỷ đồng nhưng ông Bắc không bán”.
Trao đổi về việc, mua bán, trao đổi gỗ sưa đỏ vẫn đang bị cấm, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Tam Quan, ông Dương Văn Tuyến cho biết: “Hiện nay, Nhà nước đang chỉ cấm chặt và tiêu thụ gỗ sưa đỏ ở những khu vực của Nhà nước, trong rừng. Còn dân làng trồng trong vườn nhà, đất thổ cư nhà họ thì rất khó quản lý”.
“Ngoài ra, xã cũng không có đề án đẩy mạnh phát triển cây sưa thành cây chủ lực của xã vì chưa ai nắm được thực sự cây sưa đỏ quý ở đâu, mà chỉ nghe đồn là có thể chống được tà ma, điều này rất khó kiểm chứng”, ông Tuyến nói.
Thế nhưng ông Tuyến cho biết: “Tuy không định hướng nhưng trước đây, xã cũng có khuyến khích bà con trồng, vì cũng đã có nhiều người giàu lên từ sưa”.
Vào nhà ông Chương - dân buôn cây giống nổi tiếng chục năm nay tại làng Chanh tìm hiểu, ông này cho biết: “Cây sưa phải trồng chứ không mọc tự nhiên, mà để hạt sưa có thể gieo được cũng khá kì công”.
“Trong vườn nhà tôi có gần trăm gốc sưa chục tuổi chuyên trồng để lấy quả. Vào mùa thu hoạch, tôi phải thuê người trèo lên hái xuống, phơi khô. Nhưng phải phơi quả sưa trong bóng râm, sau đó lại phải thuê người đến mang về bóc", ông Chương nói.
Không chỉ vậy, ông Chương còn chia sẻ: “Sau khi bóc xong, họ mang đến cho mình cân, cứ mỗi cân lại phải trả cho người bóc 150.000 đồng. Nếu bán cho khách, mỗi cân hạt thành phẩm như vậy sẽ có giá 500.000 - 700.000 đồng/kg và có khoảng 4.000 hạt. Trước đây, thời điểm cây sưa đang được nhiều người lùng mua, riêng tiền bán hạt giống cũng đã 2 - 3 triệu đồng/kg”.
“Nếu khách thích lấy cây giống thì cũng có thể cung cấp cho khách, nhưng 6 tháng mới có thể làm một vụ, thường bắt đầu từ tháng 11 cho đến tháng 4 - 5 năm sau mới có thể thu hoạch được. Mỗi vụ như thế phải làm mấy chục vạn cây giống để bán cả năm”, ông Chương cho biết thêm.
Hiện nay, giá cây sưa đỏ giống ở trong làng đang được bán với giá dao động từ 800 - 1.000 đồng/cây với độ cao trên 30 cm. Nhưng, vì cây sưa cũng đã hạ nhiệt nên việc kinh doanh của bà con cũng gặp nhiều khó khăn.
Do đó, nhiều người trong làng cũng đành bỏ đấy giấc mơ tỷ phú để đi làm công nhân hoặc chăn nuôi trong vườn làm nguồn thu nhập chính. Thế nhưng, người dân làng Chanh vẫn mơ một ngày cây sưa lại đắt trở lại để có thể có thể cải thiện cuộc sống tại vùng quê này. (Dân Trí 23/8) đầu trang(

NHÌN RA THẾ GIỚI
Vấn nạn săn bắt hươu cao cổ lấy thịt tại châu Phi có thể sẽ khiến loài động vật này bị tuyệt chủng trong vòng 30 - 40 năm tới.
Trong vò 10 năm qua, số hươu cao cổ tại châu Phi đã giảm gần một nửa. Trong 30 - 40 năm tới, chúng có thể sẽ bị tuyệt chủng. Nguyên nhân là vấn nạn săn bắt lấy thịt hươu cao cổ đang ở tình trạng báo động.
Một con hươu cao cổ có thể cho khoảng 300 kg thịt. Với giá bán trên thị trường chỉ bằng một nửa so với giá thịt bò hay thịt cừu, nhiều người dân đã lựa chọn ăn thịt hươu cao cổ. Trước đây, chỉ có người dân tại các vùng nông thôn ở châu Phi ăn thịt hươu cao cổ, do thói quen, tập quán của một số bộ tộc. Nhưng hiện nay, cả những người ở thành thị cũng bị ảnh hưởng. Chính nhu cầu tăng cao của thị trường đã khiến những con vật hiền lành bị tàn sát ngày càng dã man.
Trước vấn đề này, nhiều quốc gia đã có kế hoạch triệt phá những đường dây săn bắt và buôn bán thịt hươu cao cổ. Nhưng cuộc chiến với những kẻ khát tiền dã man ấy sẽ còn gian nan. Tuần qua, một nhà điều tra đã bị sát hại. Khi tính mạng con người cũng bị đe dọa, tương lai của một trong những biểu tượng thiên nhiên hoang dã châu Phi sẽ còn nhiều nguy hiểm. (VTV 23/8) đầu trang(
Theo hãng tin AFP của Pháp, 19 đám cháy rừng đã kết hợp tạo thành một trận cháy rừng lớn chưa từng thấy tại tỉnh British Columbia, Canada.
Diện tích cháy ở phía Tây thị trấn Quesnel đã bao trùm 467.000ha rừng, gấp đôi kỷ lục trước đây là 200.000ha bị cháy vào năm 1958. Bất chấp hàng trăm lính cứu hỏa nỗ lực tham gia chữa cháy, đám cháy đã lan rộng tới 130km.
Nhà chức trách địa phương cho biết, đây là vụ cháy rừng lớn nhất trong lịch sử tỉnh này và khả năng lửa sẽ còn lan rộng.
Chính quyền tỉnh British Columbia đã ban bố tình trạng khẩn cấp từ ngày 7/7. Hiện phần lớn trong số 46.000 cư dân phải sơ tán đã trở về nhà, nhưng vẫn còn 2.700 người chưa được phép về.
Tính đến ngày 22/8, vẫn còn 134 đám cháy rừng tại British Columbia. Khoảng 3.900 lính cứu hỏa và các đội cứu hộ cũng như 200 máy bay đã được huy động để chữa cháy.
Kể từ tháng 4, hơn 1,2 triệu ha rừng tại tỉnh British Columbia đã bị cháy rừng tàn phá. (VTV 23/8) đầu trang(
Julie Smith, cư dân ở phía đông bắc bang Wisconsin, Mỹ, chứng kiến con đại bằng đầu trọc sà xuống để quắp mồi khi đang theo dõi hươu sao bơi ở hồ Noquebay, National Geographic hôm 17/8 đưa tin.
Trong video, con hươu sao non kêu thảm thiết khi bị đại bàng nhấn chìm dưới nước. Cuối cùng, đại bàng nắm phần thắng trong cuộc vật lộn và kéo con mồi không còn sức sống lên bờ. Smith cho biết đại bàng đầu trọc mổ thẳng vào tim hươu khi tận hưởng chiến lợi phẩm.
Theo Smith, hươu mẹ sau đó đã tới hồ nước để tìm con nhưng đã quá muộn. Con đại bàng cũng bay trở lại trong nhiều ngày sau để tiếp tục ăn xác hươu.
Kevin McGowan, nhà điểu học ở Phòng thí nghiệm Cornell, nhận xét con hươu xấu số bơi ngay ở nơi đại bàng đầu trọc thường xuyên đi săn. "Đại bàng chủ yếu bắt cá ở mặt nước. Chúng thường xuyên tìm kiếm những thứ bơi gần mặt nước", McGowan chia sẻ.
Đại bàng đầu trọc là loài săn mồi cơ hội, theo Steve Hein, giám đốc Trung tâm giáo dục về động vật hoang dã ở Đại học Nam Georgia. "Đại bàng đầu trọc thường nhắm vào chim, cá và những động vật có vú nhỏ khác. Là loài săn mồi hàng đầu, chúng sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để sinh tồn", Hein nói. (VnExpress 24/8)đầu trang(./.