|
Ngày 12 tháng 08 năm 2013
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG - PHÁT TRIỂN RỪNG
BÌNH LUẬN – NHẬN ĐỊNH
THẾ GIỚI
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
Thực hiện chi trả dịch vụ môi trường rừng sẽ mở ra cơ hội hưởng lợi cho người trồng, chăm sóc bảo vệ rừng và hơn hết là luôn giữ cho rừng mãi xanh và phát triển tốt.
Thừa Thiên Huế là một trong những địa phương có nhiều thế mạnh về rừng với tổng diện tích gần 295.000 ha, tỷ lệ che phủ đạt 56,7%. Trong đó, rừng tự nhiên hơn 202.600 ha và rừng trồng hơn 92.000 ha. Để tạo bước ngoặt chính sách đối với nghề rừng, tỉnh đã xây dựng đề án chi trả dịch vụ môi trường rừng (DVMTR); đồng thời thành lập Qũy Bảo vệ và Phát triển rừng tỉnh Thừa Thiên Huế (gọi tắt là Qũy), làm đầu mối thực hiện thu, chi trả phí DVMTR. Đây là nguồn lực quan trọng thúc đẩy thực hiện tốt chủ trương xã hội hóa công tác bảo vệ và phát triển rừng.
Theo Nghị định 99 của Chính phủ về chính sách chi trả DVMTR, từ năm 2011, tất cả các cơ sở sản xuất điện, cung cấp nước sạch và các tổ chức, cá nhân kinh doanh dịch vụ du lịch có sử dụng DVMTR đều phải trả phí với mức nộp 20 đồng/kw điện thương phẩm, 40 đồng/m3 nước thương phẩm và 1-2% doanh thu du lịch. Thực hiện đề án chi trả DVMTR, trước mắt, Qũy tập trung thu các đơn vị kinh doanh điện, nước trên địa bàn đã được xác định đối tượng sử dụng dịch vụ môi trường rừng năm 2011 và năm 2012. Một khi các đơn vị liên quan thực hiện tốt việc chi trả DVMTR, nguồn thu này sẽ làm tăng thu nhập cho chủ rừng, qua đó, gắn người dân bảo vệ và phát triển rừng.
Có hai hình thức chi trả DVMTR, đó là chi trả trực tiếp và gián tiếp. Chi trả trực tiếp là bên sử dụng dịch vụ môi trường rừng trả tiền trực tiếp cho bên cung ứng DVMTR. Tuy nhiên, hiện hình thức chi trả này chưa được áp dụng trên địa bàn Thừa Thiên Huế mà sẽ thực hiện theo hình thức chi trả gián tiếp và được ủy thác qua Qũy Bảo vệ và Phát triển rừng.
Đối với các nhà quản lý, chi trả DVMTR còn là vấn đề mới, phức tạp. Theo ý kiến chung, vấn đề thu không khó, nhưng chi trả phải có chính sách cụ thể; đồng thời phải thực hiện thẩm định, giám sát việc người trồng và bảo vệ rừng có được hưởng lợi hay không. Quá trình thực hiện đòi hỏi phải xác định chính xác ranh giới, chủ rừng, trữ lượng, chất lượng rừng, lưu vực thủy điện. Trước đây, việc giao đất, giao rừng đối với các tổ chức, cá nhân được thực hiện thủ công, theo hình thức giao nhanh, nên không chính xác. Vì vậy, khi thực hiện chi trả sẽ dễ dẫn đến tình trạng tranh chấp. Sắp tới, nhiệm vụ của Qũy là tổ chức tuyên truyền, mở lớp đào tạo, tập huấn về chi trả DVMTR, đẩy mạnh đề án giao đất, giao rừng, thực hiện cấp sổ đỏ đối với đất rừng. Đối tượng rừng được chi trả cũng phải có quy định về độ khép tán, thời gian khai thác.
Ông Nguyễn Viết Hoạch, Phó giám đốc Sở NN&PTNT, Phó Chủ tịch Hội đồng Quản lý Qũy Bảo vệ và Phát triển rừng Thừa Thiên Huế cho biết, mục tiêu của việc thu quỹ nhằm phục vụ cho công tác quản lý- bảo vệ rừng. Trước mắt, việc chi trả sẽ áp dụng cho đối tượng là những chủ rừng tự nhiên. Tuy nhiên, việc chi trả phải căn cứ trên cơ sở nhu cầu, kế hoạch hoạt động bảo vệ rừng cụ thể và mức chi trả hợp lý.
Khó khăn hiện nay là do chưa thể đo đạc và xác định vị trí, ranh giới của mỗi chủ rừng trồng, nên trước mắt, đề án chưa thể chi trả đến từng hộ trồng rừng. Đây cũng là một trong những khó khăn, vướng mắt trong thời gian tới nếu mở rộng đối tượng chi trả đến từng hộ trồng rừng. Do đó, điều quan trọng là phải xác định rõ ranh giới đất, rừng của các chủ sở hữu để đảm bảo công bằng, minh bạch trong quá trình chi trả phí DVMTR.
Đối tượng rừng tự nhiên trên địa bàn đang được giao cho các Ban quản lý, Công ty lâm nghiệp và một số giao cho cộng đồng địa phương quản lý, bảo vệ. Công ty TNHH NNMTV Lâm nghiệp Nam Hòa là đơn vị đang quản lý hơn 15.000 ha rừng tự nhiên và 1.500 ha rừng phòng hộ và rừng kinh tế. Theo định suất QL-BVR quy định 1.000 ha/người, tức với diện tích rừng của đơn vị chỉ có 15 định suất thì rất khó bề quản lý tốt. Hơn nữa, mức chi trả đối với mỗi định suất còn khá thấp, chỉ từ 30-50 ngàn đồng/ngày công. Chính vì thế, nếu được chi trả phí DVMTR, đơn vị có cơ sở để tăng thêm định suất để BVR hiệu quả hơn.
Ông Phan Văn Nam, Giám đốc Công ty TNHH NNMTV Lâm nghiệp Nam Hòa cho biết, việc chi trả phí DVMTR là một cơ chế sòng phẳng giữa các đơn vị khai thác thủy điện, nước sinh hoạt, kinh doanh du lịch với các chủ rừng, người trồng và chăm sóc bảo vệ rừng. Có được nguồn thu này, các đơn vị QL- BVR mạnh dạn tăng cường tuần tra, truy quét, đầu tư các công trình lâm sinh, làm tốt công tác khoanh nuôi tái sinh rừng. Đây cũng là phương thức hỗ trợ giúp giảm bớt gánh nặng chi đối với nguồn ngân sách nhà nước.
Với việc triển khai chi trả phí DVMTR đang được triển khai ở Thừa Thiên Huế, chắc chắn công tác bảo vệ rừng sẽ có những chuyển biến tích cực hơn trong thời gian tới. (Tài Nguyên&Môi Trường 8/8) đầu trang(
Hiện nay, dư luận tại Nghệ An đang lo lắng không biết đến bao giờ thì khoản tiền phí dịch vụ môi trường rừng (DVMTR), được chuyển đến các chủ rừng. Trong lúc đó, UBND tỉnh lại có văn bản cho phép để lại nguồn kinh phí ủy thác dịch vụ môi trường rừng của nhà máy thủy điện Bản Vẽ (truy thu năm 2011), số tiền hơn 22 tỷ đồng, để bổ sung vào vốn hoạt động của Quỹ bảo vệ phát triển rừng!
Ngày 1-3-2012, Quỹ bảo vệ và phát triển rừng (BV&PTR) tỉnh Nghệ An được thành lập theo Quyết định 69/2011/QĐ-UBND ngày 16-12-2011 của Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An. Quỹ BV&PTR là tổ chức tài chính nhà nước hoạt động theo cơ chế đơn vị sự nghiệp công lập có thu, trực thuộc Sở NN&PTNT, chịu sự kiểm tra, giám sát về tài chính của Sở Tài chính. Biên chế của quỹ có 8 cán bộ công nhân viên.
Hội đồng quản lý quỹ do ông Đinh Viết Hồng - Phó Chủ tịch UBND tỉnh làm chủ tịch; ông Nguyễn Tiến Lâm, Phó giám đốc Sở NN-PTNT làm phó chủ tịch. Việc thành lập Quỹ nhằm thu các khoản đóng góp bắt buộc đối với việc khai thác, kinh doanh và các nguồn thu khác từ rừng như: kinh doanh cảnh quan, nghỉ dưỡng, du lịch sinh thái, thủy điện, các doanh nghiệp sản xuất nước uống. Đến thời điểm này, Nghệ An đã thu được gần 60 tỷ đồng. Tuy nhiên, không hiểu số tiền đó giờ ở đâu, được sử dụng vào những việc gì?
Đến nay đã có 7 đơn vị thủy điện đi vào hoạt động và đã ký hợp đồng ủy thác phí DVMTR gồm Bản Vẽ, Hủa Na, Bản Cốc, Bản Cánh, Sao Va, Nậm Mô và Cửa Đạt (Trung ương ký), nhưng mới chỉ có một số đơn vị thủy điện nộp tiền sử dụng DVMTR với số tiền gần 60 tỷ đồng. Năm 2013, có 4 đơn vị thủy điện gửi đăng ký kê khai nộp tiền sử dụng DVMTR gần 30 tỷ đồng. Một số doanh nghiệp thuộc lĩnh vực thủy điện trên địa bàn đưa ra nhiều lý do khác nhau như thiếu kinh phí, tiền điện bị nợ…để tránh thực hiện nghĩa vụ nộp phí DVMTR.
Còn các doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ cung cấp nước sạch, kinh doanh du lịch… thì không hiểu vì sao chưa thu. Nguồn thu này sẽ được chi trả cho các chủ rừng có cung ứng DVMTR và bổ sung kinh phí cho công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng; Tổ chức thẩm định, xét chọn các chương trình, dự án... Tuy nhiên, các cơ quan chức năng thiếu các giải pháp để bảo đảm thu.
Ông Nguyễn Mạnh Cường - Giám đốc Quỹ BV&PTR Nghệ An, cho biết: "Công ty thủy điện Bản Vẽ thì chấp hành nghiêm túc, còn các công ty khác biện nhiều lí do và không chịu nộp. Tới đây chúng tôi sẽ rà soát các đơn vị làm nước và sử dụng nước ngầm để thu. Theo Nghị định 99 thì nộp chậm sẽ bị phạt lãi suất nhưng chúng tôi đang chờ văn bản của tỉnh. Còn chi thì phải rà soát, thiết kế, thẩm định chắc chắn không nhầm lẫn, thiếu sót khi đó trình cấp có thẩm quyền phê duyệt thì mới chi được”.
Theo Nghị định số 99/2010/NĐ – CP, thì các tổ chức, cá nhân có cung ứng DVMTR được nhận tiền chi trả DVMTR.
Tuy nhiên, sau khi thu được hơn 40 tỷ đồng từ tiền DVMTR năm 2012 và truy thu của năm 2011 từ thủy điện Bản Vẽ, là số tiền để chuyển cho các tổ chức và cá nhân có cung ứng DVMTR, nhưng quỹ BV&PTR lại cho hai ban quản lý rừng phòng hộ Tương Dương và Kỳ Sơn ứng với số tiền gần 1 tỷ đồng. Số tiền còn lại được quỹ này gửi vào ngân hàng và gửi tới 4 ngân hàng. Không hiểu vì lí do gì?
Ông Cường, khẳng định: "Tất cả những việc mà quỹ làm đều thông qua cấp có thẩm quyền. Hiện nay đã thu được hơn 50 tỷ. Nhưng không chi được vì chưa có phê duyệt của cấp có thẩm quyền. Còn năm 2012 thì thu được hơn 40 tỷ, gửi ngân hàng tiền lãi được hơn 500 triệu??? Năm nay, chúng tôi sẽ tiếp tục rà soát hai huyện Tương Dương và Kỳ Sơn”.
Tuy nhiên theo điều tra của phóng viên, hiện tại quỹ đã thu được gần 60 tỷ đồng theo Nghị định 99/2010/NĐ – CP và Nghị định 05/2008/NĐ-CP ngày 14-1-2008 (thu theo Nghị định 05 đến nay được hơn 1 tỷ đồng). Còn tiền lãi suất gửi ngân hàng thì nhiều hơn rất nhiều so với con số mà ông Cường cung cấp.
Hơn thế nữa, ngày 10-6-2013, UBND tỉnh Nghệ An, có văn bản số 3842/UBND-NN do ông Đinh Viết Hồng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh ký cho phép để lại nguồn kinh phí ủy thác dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) của nhà máy thủy điện Bản Vẽ (truy thu năm 2011), số tiền 22.642.568.800 đồng, để bổ sung vào vốn hoạt động của Quỹ BVPTR…Tính đến hết quý I/2013, nguồn kinh phí này thu được (Thu theo Nghị định 05/2008/NĐ-CP-PV) 356.800.050 đồng. Cho phép Sở NN&PTNT lồng ghép các dự án đầu tư bảo vệ và phát triển rừng giai đoạn 2012-2020…
Ông Nguyễn Tiến Lâm - Phó giám đốc Sở NN&PTNT, Phó Chủ tịch hội đồng quản lý quỹ BV&PTR Nghệ An, cho biết: "Việc thu từ các đơn vị thủy điện dưới 30 MW thì đang chờ sự thống nhất giữa Bộ Công thương và Bộ NN&PTNT, chứ không phải không thu được.
Còn cho phép để lại phí DVMTR của nhà máy thủy điện Bản Vẽ (truy thu năm 2011) là để tiến hành kiểm tra, rà soát? Cho ứng là làm theo đúng thông tư hướng dẫn thực hiện Nghị định 99/2010/NĐ-CP”. Vậy nếu khoản tiền hơn 22 tỷ đồng là để thực hiện rà soát và thiết kế thì tại sao trong văn bản cho phép để lại, lại để bổ sung vào vốn hoạt động của quỹ và cũng không nhắc gì đến việc rà soát và thiết kế.
Trong khi đó, ngay khi thành lập quỹ BV&PTR Nghệ An, đã được ngân sách tỉnh hỗ trợ 10 tỷ đồng và được trích 10% trong tổng số 100% phí DVMTR cho công tác quản lí và trích 5% trong tổng số 100% phí DVMTR để dự phòng. Câu hỏi đặt ra là số tiền này chi cho hoạt động gì? (Đại Đoàn Kết 12/8)đầu trang(
BẢO VỆ RỪNG
Đó là thông tin được các nhà khoa học đưa ra tại hội thảo “Kiểm soát buôn bán và bảo tồn rùa biển tại Việt Nam” do Cơ quan Quản lý Cites Việt Nam phối hợp với Mạng lưới giám sát buôn bán thực, động vật hoang dã tổ chức tại thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, ngày 8/8.
Rùa biển ở Việt Nam đang bị đe dọa tuyệt chủng, do nhiều nguyên nhân: vùng sống-sinh sản bị quấy nhiễu hoặc phá huỷ; rùa biển bị đánh bắt làm thực phẩm, đồ trang trí, mỹ nghệ và bị bắt ngẫu nhiên do mắc lưới, chân vịt tàu thủy…
Thạc sĩ Phan Hồng Dũng - Viện Nghiên cứu Hải sản, cho biết: Việt Nam có năm loài rùa biển, gồm: vích, đồi mồi, đồi mồi dứa, rùa da và quản đồng, trong số đó có bốn loài rùa lên bãi biển đẻ trứng tại 14 vùng cồn cát ở một số tỉnh miền Trung, vịnh Bắc Bộ, các đảo...
Theo các nhà khoa học, cần bảo vệ vùng sống-sinh sản, môi trường sống của rùa và tuyên truyền nâng cao nhận thức cho người dân trong công tác bảo vệ rùa biển. (Phụ Nữ TPHCM 9/8) đầu trang(
Cũng trường thọ như “quốc chúa đô mộc dã đại vương” (sắc phong của Vua Lê Cảnh Hưng) cho cây dã hương ở Bắc Giang, thế nhưng “cụ” dã hương ở xã Yên Nhân (huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định) chưa một lần được vua biết mặt, chúa biết tên còn bề thế hơn cây dã hương ở Bắc Giang về mặt kích thước.
Thậm chí, 7 năm trở lại đây, người Yên Nhân mới biết cây đại thụ quê mình thuộc hàng quý hiếm trên toàn thế giới và đang phải đối mặt với cái án tử đang rình rập từng ngày.
Nhiều năm qua, người Yên Nhân vẫn thường kể về những người bị “cụ” dã hương nằm ở thôn Dương Phạm trừng phạt ra sao.
Bà Nguyễn Thị Kim Lân - thủ nhang miếu Vua Bà (tên thật là Ngô Thị Nữ Hoằng - thứ phi của Vua Lê Thánh Tông, lăng mộ và miếu thờ Vua Bà nằm gần cây dã hương đại thụ) - vẫn nhớ năm 1985 có trận bão, những cành cây dã hương to bị gãy, người dân trong làng đến lấy về đóng bàn ghế, đồ dùng trong nhà. Nhưng sau đó không rõ là vì lý do gì mà người dân kinh sợ quá mang hết cả bàn, ghế, giường tủ ra trả lại.
Trong tâm thức dân gian, không chỉ có “thần cây đa, ma cây gạo” mà mỗi cây cổ thụ đều có một vị thần trú ngụ. Có lẽ đó là một cách nói để thể hiện vị trí của cây cối trong đời sống người Việt - cây cũng có tâm linh, trực giác như người.
Tín ngưỡng thờ thần cây ở nước ta cũng đã có từ lâu. Trong “Lĩnh Nam chích quái”, những người ghi lại đã nói về việc người dân Vĩnh Phú phải lập đền thờ cây Chiên đàn (khoảng cuối đời Trần). “Dân phải lập đền thờ, hằng năm tới ngày 30 tháng chạp, theo lệ phải mang người sống tới nộp, dân mới được yên ổn” (Truyện Mộc Tinh)”.
Rồi không biết từ bao giờ, quan niệm “Phật từ bi, nhưng thánh thì một ly cũng chấp” đã ăn sâu vào suy nghĩ của người dân với vô vàn những câu chuyện kỳ lạ của những người sống xung quanh đã vô tình mạo phạm tới cây dã hương đại thụ này. Các cụ nhà ta có câu “thần cây đa, ma cây gạo, cú cáo cây đề” cho nên những chuyện ly kỳ, huyền bí tồn tại quanh cây đại dã hương sống tới 5 thế kỷ này cũng là điều dễ hiểu.
Ông Nguyễn Trung Kiên từng học sư phạm tiếng Nga, rồi sang Liên Xô học tập. Sau khi nghỉ công tác ở Bộ Y tế, ông về quê Yên Nhân làm thủ nhang quần thể di tích miếu Vua Bà và cây dã hương (ông còn tham gia hội sinh vật cảnh của cả hai huyện Vụ Bản và Ý Yên của tỉnh nhà).
Hơn 500 năm, người Dương Phạm chỉ biết giữa làng mình có cây xoan dã (tên gọi khác của cây dã hương). Đến năm 2007, ông Nguyễn Trung Kiên đọc tạp chí của hội sinh vật cảnh, thấy có bài viết về “quốc chúa đô mộc dã đại vương” ở Tiên Lục - Bắc Giang. Ông thấy người ta viết rằng đó là một trong hai cây dã hương đại thụ quý hiếm còn sót lại trên thế giới (cây kia ở mãi tận Châu Phi).
Nhìn ảnh chụp, ông thấy giống cây xoan dã làng mình quá! Thế là ông mang đủ các bộ phận của cây xoan dã (cành, lá, hoa, quả, rễ), dò đường đi xe máy lên tận Bắc Giang để so sánh và khẳng định.
Thế là sau bao tâm huyết, bài báo đầu tiên về “cụ” dã hương ở Yên Nhân do ông Kiên viết đã được in trên báo An ninh Thế giới. Người dân và các nhà khoa học đều rất bất ngờ và vui mừng vì ai cũng nghĩ rằng, sau khi cây dã hương ở Châu Phi đã chết vì sâu mối thì trên thế giới chỉ còn lại duy nhất “cụ” dã hương ở Bắc Giang mà thôi.
“Cụ” dã hương ở Nam Định kém “cụ” ở Bắc Giang mấy chục tuổi, thế nhưng về hình dáng, kích thước, “cụ” lại có phần bề thế hơn. Tháng 8 năm 2012, tổ chức Guinness Việt Nam về thăm và đo được đường kính gốc (phần lớn nhất) của “cụ” là 16m (“cụ” ở Bắc Giang là 12,5m). Thế nhưng “cụ” dã hương ở làng Dương Phạm đang có nguy cơ giống “cụ” dã hương Châu Phi vì “cụ” bị sâu bệnh hoành hành suốt nhiều năm qua.
Năm 2008, Sở Khoa học và Công nghệ Nam Định đề xuất thực hiện đề tài “Nghiên cứu bảo tồn bền vững cây gỗ đại thụ thôn Dương Phạm, Yên Nhân, Ý Yên” và Trung tâm Đa dạng sinh học (Trường Đại học Sư phạm Hà Nội) được giao trọng trách nghiên cứu để bảo vệ “cụ”. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao mà việc nghiên cứu để bảo tồn “cụ” vẫn chỉ nằm trên giấy.
Luôn đau đáu trước số phận “cụ”, mỗi lúc nhìn lại những gì đẹp đẽ nhất của bộ rễ đã mất đi, ông Kiên lại có phần… trách móc: Người ta về đổ vào gốc ít phân lợn, thả ít giun để cày xới đất, rồi thả cả mấy con tắc kè nữa. Thả xong thì người ta đi. Trước khi đi, họ còn dặn “dân không được đổ bất cứ cái gì vào gốc, kể cả là đất. Muốn đổ đất vào thì cũng phải nghiên cứu sao cho đất ấy phù hợp sinh thái, từ con sâu, con bọ cho đến tỉ lệ… Chả hiểu họ nghiên cứu thế nào mà bấy đến giờ vẫn không quay lại.
Dân không được tự ý cứu hay chữa bệnh cho cây, trong khi những năm qua, cây vẫn đang bị rệp, mối, sâu bệnh hoành hành. Tháng 4.2012, cả xã Yên Nhân nháo nhác tưởng “cụ” sắp đi đến nơi, vì rệp làm đen hết lá, lá cứ héo và trút xuống như mưa.
Rồi sau mỗi trận mưa to, gió lớn, những cành mục ruỗng vì bệnh tật lại gãy lìa, rơi xuống tả tơi. Đến mức cành gãy được những người trông coi gom lại, chất kín cả một góc miếu thờ. Sang tháng 8, thấy “cụ” dã hương nguy kịch đến nơi, cả xã Yên Nhân họp lại, từ cán bộ đến dân đề nghị ông Kiên chấp bút viết đơn tường trình bệnh tật của “cụ” để kêu cứu khắp nơi.
Thấy tình hình cấp bách quá, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cử Trung tâm Nghiên cứu phòng trừ mối của bộ (nay là Viện Sinh thái và Bảo vệ công trình) về. Cũng thời gian ấy, trung tâm Đa dạng sinh học bỗng dưng trở lại Yên Nhân và nói rằng dự án đó vẫn thuộc trung tâm. Thế là, vì trung tâm là những người đầu tiên tham gia vào việc bảo vệ cây dã hương nên tỉnh ưu tiên cho trung tâm tiếp tục được… bảo vệ “cụ”.
Ông Vũ Dũng - Trưởng phòng Quản lý công nghệ, thuộc Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Nam Định - cho biết: “Hiện nay, sở đã tổ chức Hội đồng nghiệm thu đề tài, song chưa có kết luận nghiệm thu vì đang yêu cầu Trung tâm Đa dạng sinh học bổ sung thêm một số nội dung còn thiếu, hoặc chưa cụ thể như tổng kinh phí thực hiện đề tài, giải pháp bảo tồn…”.
Sở Khoa học và Công nghệ Nam Định đã thanh toán 420 triệu đồng cho Trung tâm Đa dạng sinh học (dù chưa có kết luận nghiệm thu), thế nhưng đến tận giữa năm 2013 này, khi “cụ” đã được vinh danh là cây di sản mà trung tâm vẫn chưa có động thái gì.
Thế là, từ năm 2007 đến nay, trong khi những nghiên cứu để bảo tồn “cụ” vẫn “bị” các nhà khoa học… để đấy thì người Yên Nhân chỉ biết kêu giời. (Lao Động 10/8) đầu trang(
Thực hiện Quy chế phối hợp giữa Bộ Tư lệnh Bộ đội biên phòng (BĐBP) Việt nam với Bộ Nông nghiệp phát triển nông thôn, chiều 9-8, Bộ Chỉ huy BĐBP Hà Tĩnh và Sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn tỉnh đã tổ chức lễ ký kết quy chế phối hợp về công tác quản lý, bảo vệ rừng, phòng cháy, chữa cháy rừng và bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.
Việc ký kết quy chế phối hợp, nhằm làm cho cán bộ, chiến sĩ lực lượng BĐBP, công chức, viên chức Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn nhận thức đầy đủ và nắm chắc những nội dung, biện pháp phối hợp giữa 2 cơ quan trong thực hiện nhiệm vụ. Đảm bảo sự đoàn kết, thống nhất, hỗ trợ lẫn nhau để tăng cường sức mạnh, thực hiện có hiệu quả công tác quản lý, bảo vệ rừng, phòng cháy, chữa cháy rừng và bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia. Đồng thời chủ động tham mưu cho cấp ủy đảng, chính quyền địa phương chỉ đạo các lực lượng thực hiện nhiệm vụ được giao trên địa bàn.
Nội dung ký kết bao gồm các vấn đề: Trao đổi thông tin, tình hình vi phạm pháp luật; Các hành vi lấn chiếm, hủy hoại, chặt phá rừng tráp phép, vi phạm khu vực biên giới; Tuyên truyền, phổ biến giáo dục pháp luật cho nhân dân khu vực biên giới; Phối hợp tuần tra, kiểm soát, xử lý các vụ việc xảy ra; Phòng, chống hành vi buôn bán, tràng trữ, cất giữ, vận chuyển, chế biến lâm sản, động vật hoang dã trái phép; Hỗ trợ, nâng cao nghiệp vụ, pháp luật liên quan đến bảo vệ và phát triển rừng và quản lý, bảo vệ chủ quyền an ninh biên giới. (Biên Phòng 10/8) đầu trang(
Chiều 9-8, ông Trịnh Đình Dương - trưởng Ban quản lý khu di tích lịch sử Lam Kinh - cho biết, Hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường VN vừa công nhận năm cây cổ thụ trong quần thể khu di tích là cây di sản VN.
Trong năm cây này có bốn cây (cây đa, cây đại) 300-600 năm tuổi ở đền thờ Trung túc vương Lê Lai (ở xã Kiên Thọ, huyện Ngọc Lặc, nằm trong quần thể di tích lịch sử Lam Kinh) và một cây đa gần 300 năm tuổi, nằm gần nghinh môn thuộc khu chính của di tích lịch sử Lam Kinh (ở xã Xuân Lam, huyện Thọ Xuân). Trong đó, cây đa ở khu chính của di tích này có đường kính hơn 3m, chu vi gốc hơn 7m.
Theo ông Trịnh Đình Dương, ban quản lý vừa bổ sung một cây đa, hai cây đại, hai cây sấu cổ thụ tại khu vực đền thờ Lê Lai và chín cây cổ thụ (gồm cây đa, xoài đất, cây sui, cây dổi, cây lim, ngát, cây dưới) trong khu chính của di tích để đề nghị công nhận là cây di sản VN. (Tuổi Trẻ 12/8)đầu trang(
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG - PHÁT TRIỂN RỪNG
Trong công tác giống cây lâm nghiệp, chúng ta đang đứng ở đâu? Câu hỏi đầy trăn trở ấy của Thứ trưởng Bộ NN-PTNT Hà Công Tuấn tại hội nghị công tác giống cây trồng lâm nghiệp vừa tổ chức tại Quảng Trị, khiến không ít người có mặt tự hỏi lại mình thời gian qua chúng ta đã làm được gì?
Phương thức ứng xử thông minh của nhân loại đang áp dụng là không khai thác rừng tự nhiên phục vụ cuộc sống, mà chuyển sang phát triển trồng rừng, thân thiện với rừng. Để có rừng trồng tốt, theo Viện Khoa học Lâm nghiệp VN, giống đóng vai trò hết sức quan trọng, là nhân tố quyết định đến năng suất và chất lượng của sản phẩm rừng. Đối với các cây mọc nhanh ở các nước nhiệt đới như VN, thì vai trò của giống chiếm tỷ trọng đến 60% trong việc tăng năng suất của rừng.
Theo Viện Khoa học lâm nghhiệp VN, với chức năng, nhiệm vụ là cơ quan đầu ngành về lĩnh vực nghiên cứu lai tạo giống lâm nghiệp, nên thời gian qua đã nhận được nhiều đề tài và dự án nghiên cứu phát triển giống cây lâm nghiệp. Trong giai đoạn 2000 - 2015, Viện thực hiện gần 50 đề tài chọn tạo và nhân giống với tổng vốn đầu tư đến gần 130 tỷ đồng. Ngoài các đề tài nghiên cứu này, Viện còn là chủ đầu tư của 11 dự án giống trong giai đoạn 2006 - 2013 với tổng kinh phí đầu tư đến 196 tỷ đồng.
Cái gì cũng thế, được đầu tư vốn lớn thì ai cũng mong có kết quả mỹ mãn. Kết quả công bố tại hội nghị cho biết, đến nay riêng Viện đã được Bộ công nhận 146 giống TBKT và giống quốc gia cho các loài keo, bạch đàn, tràm, thông, mắc ca... Các giống được công nhận đều có năng suất cao, bình quân từ 20 - 40 m3/ha/năm.
Ngoài ra, Viện đã hoạch định được chiến lược cải thiện giống dài hạn cho nhóm các loại cây trồng rừng chủ lực và xây dựng được các rừng giống, vườn giống, vườn tập hợp giống công tác... Đã ứng dụng thành công một số công ngh mới di truyền phân tử để nâng cao hiệu quả và rút ngắn chu kỳ chọn tạo giống...
Điều quan trong là Viện đã lập được một mạng lưới những người làm công tác giống và đã xây dựng được một đội ngũ cán bộ có kiến thức, kỹ năng và trình độ ngoại ngữ đủ để hoà nhập với các nước trong khu vực, tạo lập được vị thế, uy tín của mình...
Nhiều ý kiến của các nhà khoa học, lãnh đạo Sở NN-PTNT các địa phương trên cả nước có mặt tại hội nghị đều mong muốn các giống cây lâm nghiệp được nghiên cứu, chọn lựa phát triển phải đáp ứng được nhu cầu phục vụ cuộc sống ngày càng tốt hơn và phải hội nhập được với bên ngoài về các tiêu chuẩn kỹ thuật, tiêu chuẩn giống cây trồng khi gỗ rừng trồng được chế biến thành sản phẩm xuất khẩu. Nếu làm tốt công tác giống phục vụ trồng rừng đến khi thành phẩm xuất khẩu thì ngành lâm nghiệp mỗi năm mang về cho đất nước một khối lượng ngoại tệ rất lớn.
Nhiều ý kiến cho rằng để góp phần thực hiện chiến lược lâm nghiệp cần xem xét lại một số vấn đề. Cụ thể, thời gian qua giống cây lâm nghiệp được công nhận là giống quốc gia và giống tiến bộ kỹ thuật tương đối nhiều. Tuy nhiên, các giống được công nhận chủ yếu là nhập nội, cây mọc nhanh, thuộc hai chi bạch đàn và keo.
Các loài cây khác rất ít, chỉ có một số giống được công nhận như tràm, phi lao và dẻ. Ngoài ra, giống được công nhận thì nhiều nhưng giống được sử dụng vào sản xuất lại rất ít. Các loại cây gỗ lớn bản địa mọc nhanh, có khả năng trồng rừng, hầu như chưa có giống nào được công nhận.
Theo Tổng cục Lâm nghiệp, tiến bộ kỹ thuật về giống lâm nghiệp trong những năm gần đây đã hỗ trợ rất nhiều cho công tác sản xuất và cung ứng giống nên đã đưa năng suất rừng trồng tăng từ 7 - 10 m3/ha/năm lên 15 - 20 m3/ha/năm cho các công trình, dự án rừng trồng trọng điểm.
Song, Tổng cục Lâm nghiệp cũng thừa nhận: “Đến nay, có đến 166 giống cây lâm nghiệp được Bộ công nhận nhưng số lượng giống được áp dụng vào sản xuất còn rất thấp, chiếm tỷ lệ khoảng 20%, sự phân bổ các giống mới không đồng đều ở các vùng, thiếu các giống cho vùng cao; đặc biệt là vùng Tây Bắc, nhiều giống chỉ tồn tại trên giấy tờ.
Hệ thống nguồn giống còn thiếu nhiều về chủng loại, mới tập trung nhiều cho các loại cây mọc nhanh, mà chưa chú ý cải thiện giống cho cây lá rộng bản địa, gỗ lớn, cây lâm sản ngoài gỗ; đặc biệt là các loại cây tại địa bàn vùng cao”.
Công tác thông tin tuyên truyền phục vụ chuyển giao tiến bộ kỹ thuật đến người sử dụng giống còn yếu ở tất cả các khâu, chưa có sự gắn kết giữa nghiên cứu - khuyến lâm - người sản xuất. Đây là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng số giống được công nhận thì nhiều, nhưng giống được dùng trong sản xuất ít
Ở các địa phương không có đầu mối chuyên trách quản lý về giống, lực lượng cán bộ, cơ sở vật chất chưa đồng bộ, điều này ảnh hưởng đến nhiều giống cần nhân giống bằng phương pháp nuôi cấy mô.
Thứ trưởng Bộ NN-PTNT Hà Công Tuấn cho biết hàng năm nước ta trồng mới trên 220.000 ha rừng. VN đang đi đúng hướng, đẩy nhanh tốc độ trồng rừng để đến năm 2020 đạt độ che phủ rừng toàn quốc trên 40%. Những năm qua ngành lâm nghiệp duy trì được tốc độ tăng trưởng từ 5,5 - 6%. Bộ NN-PTNT mong muốn ngành duy trì được tốc độ này đến năm 2015.
Thời gian qua, các cơ quan nghiên cứu đã đưa ra cho xã hội nhiều loại giống cây được đánh giá cao, góp phần nâng cao sản lượng rừng trồng. Chủ trương xã hội hoá, công tác giống tiến bộ, nhiều doanh nghiệp, người dân tham gia làm giống... Tất cả làm cho tốc độ che phủ rừng tăng cao, tạo tăng trưởng lớn, bền vững cho ngành lâm nghiệp.
Đánh giá xuyên suốt hành trình nghiên cứu giống, Thứ trưởng Hà Công Tuấn thẳng thắn thừa nhận, bên cạnh những kết quả đạt được, ngành lâm nghiệp còn nhiều việc phải làm. Muốn phát triển chúng ta phải tái cơ cấu, nâng cao giá trị lâm nghiệp. Trong đó, thực chất và quan tâm hàng đầu là vấn đề giống cây lâm nghiệp. Nghiên cứu giống lâm nghiệp là hành trình khó khăn, song đây cũng là lĩnh vực chúng ta yếu nhất.
Chất lượng thực tế trong những giống xác nhận như thế nào thì chúng ta vẫn chưa nắm rõ hết. Nên nhìn nhận khách quan rằng, chúng ta đang đứng ở đâu về giống lâm nghiệp?
Cũng theo Thứ trưởng, dù giống lâm nghiệp của chúng ta là giống có chất lượng, nhưng năng suất rừng trồng chúng ta thấp nhất thế giới. Vấn đề ở đây còn liên quan đến quy trình trồng rừng và những cái khác. Trong lúc rừng các nước trong khu vực như Indonesia, Malaysia... với chu kỳ 20 năm nhưng đạt đến năng suất 400 m3/ha thì rừng chúng ta chu kỳ 6 năm với năng suất chỉ 70 m3/ha.
Ngoài ra, chúng ta chưa gắn kết được chu trình phù hợp giữa công việc nghiên cứu - chuyển giao - giống thương phẩm - người trồng rừng - DN, đầu tư cho giống lâm nghiệp thấp, có đầu tư thì chưa đúng mục tiêu... (Nông Nghiệp VN 12/8)đầu trang(
Sau 10 năm thực hiện Nghị quyết 28 của Bộ Chính trị về sắp xếp các Nông lâm trường quốc doanh, diện tích đất do các đơn vị này quản lý đã giảm 50% xuống còn gần 2.065.000ha, do đã chuyển hơn 1,3 triệu ha rừng phòng hộ cho các Ban quản lý rừng và gần 600.000 ha cho chính quyền địa phương để giải quyết phần nào đất sản xuất cho dân sở tại.
Cái được của việc đổi mới Nông lâm trường quốc doanh là đã từng bước tách bạch nhiệm vụ sản xuất kinh doanh với nhiệm vụ công ích, làm rõ hiện trạng đất đai, lập quy hoạch sử dụng đất. Các Nông lâm trường tự tổ chức sản xuất hoặc là giao khoán cho các hộ thành viên trồng và bảo vệ rừng, khuyến khích phát triển kinh tế lâm nghiệp.
Tuy nhiên, một cuộc khảo sát tại 56 Nông lâm trường quốc doanh ở 15 tỉnh, thành phố do Ban Chỉ đạo đổi mới và phát triển doanh nghiệp cho thấy: do năng lực quản trị yếu kém, các nông lâm trường tổ chức sản xuất chưa hiệu quả, 50% trong tổng số gần 150 nông lâm trường quốc doanh hoạt động thua lỗ. Để tồn tại, nhiều nông lâm trường đã phải sống nhờ vào việc giao khoán bảo vệ rừng hoặc cho thuê đất trồng rừng.
Trong khi người dân địa phương thiếu đất sản xuất thì mỗi nông lâm trường nắm trong tay hàng ngàn hecta rừng và đất rừng, thậm chí có lâm trường ở Quảng Bình quản lý gần 91.500 ha rừng, chiếm 91% diện tích rừng của một huyện nhưng lại hoạt động không hiệu quả, bỏ đất hoang.
Khắc phục tình trạng bất hợp lý trong quản lý, sử dụng đất rừng giữa lâm trường với người dân địa phương ở miền núi, không thể chỉ bằng một quyết định hành chính mà phải là những giải pháp căn cơ. Đó là nhanh chóng rà soát lại nhu cầu thực sự của các nông lâm trường quốc doanh, trên cơ sở đó, điều chỉnh hợp lý việc giao đất, cho thuê đất đối với các thành phần kinh tế.
Một trong những nội dung cốt lõi của việc đổi mới hoạt động của Nông lâm trường quốc doanh là đổi mới cơ chế quản lý sử dụng đất. Vì vậy, khi các lâm trường hoạt động theo mô hình doanh nghiệp thì tất yếu phải thay đổi cho phù hợp. Thay vì được nhà nước giao đất không thu tiền như trước đây, các lâm trường quốc doanh, công ty lâm nghiêp phải thuê đất để sản xuất.
Chỉ khi phải trả tiền thuê đất, các lâm trường quốc doanh mới tính toán lại nhân lực, vốn liếng để biết mình cần bao nhiêu diện tích, mà nhả đất cho dân. Bỏ tiền ra thuê đất, các lâm trường quốc doanh, công ty lâm nghiệp cũng sẽ biết quý tài nguyên mà có kế hoạch tổ chức sản xuất hiệu quả hơn, không còn bỏ hoang hơn 8000 ha như hiện nay. Người dân khi được giao đất cũng sẽ biết chắt chiu, sử dụng đất một cách hiệu quả nhất.
“Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra” là nghịch lý trong việc quản lý, sử dụng đất rừng hiện nay. Chủ trương chuyển đổi lâm trường quốc doanh thành công ty lâm nghiệp nhằm nâng cao hiệu quả quản lý và sử dụng đất đai, lao động, hài hòa mối quan hệ giữa doanh nghiệp với người dân địa phương.
Thay đổi căn bản chính sách đất đai đối với các nông lâm trường quốc doanh, không chỉ ổn định an ninh chính trị địa phương mà còn là cách để xóa đói giảm nghèo bền vững cho người dân nông thôn, miền núi. (VOV 10/8) đầu trang(
Khai thác thế mạnh về đất rừng, tỉnh Lạng Sơn đã xây dựng quy hoạch phát triển rừng hồi tập trung ở các huyện Văn Quan, Bình Gia, Văn Lãng, Tràng Định và phía bắc Cao Lộc. Đặc biệt, dự án “Hợp tác nghiên cứu cải tạo rừng hồi năng suất thấp” do Sở Khoa học và Công nghệ Lạng Sơn phối hợp với Quảng Tây (Trung Quốc) thực hiện, đến nay đã cải tạo hơn 10.000 ha hồi già cỗi của tỉnh, giúp tăng sản lượng hồi toàn tỉnh so với các năm trước.
Hiện nay, toàn tỉnh Lạng Sơn có 32.500 ha rừng hồi, lớn nhất cả nước, cho thu hoạch trung bình 5.000 đến 10.000 tấn hồi khô mỗi năm. Phần lớn cây trồng đã lâu năm, đến thời kỳ thoái hóa, cho thu hoạch xen kẽ, một năm được mùa một năm giảm. Sau 3 năm được chuyển giao phương pháp cải tạo rừng hồi từ nước bạn, đến nay năng suất hồi đã tăng 35%, tương đương với 2.000 tấn hồi mỗi năm. Với giá thành hiện nay là 70.000/kg thì rừng hồi Lạng Sơn sau khi cải tạo đã giúp người trồng hồi toàn tỉnh tăng thu nhập gần 140 tỷ đồng/năm.
Huyện Văn Quan là “vựa” hồi lớn nhất của tỉnh Lạng Sơn với hơn 9.000 ha hồi, chiếm 1/3 diện tích cây hồi toàn tỉnh. Phần lớn cây hồi được trồng từ cách đây hàng chục năm, nhiều cây đã gần 100 tuổi nên sản lượng không cao, chất lượng hồi càng ngày càng đi xuống. Từ năm 2010 đến nay, Sở Khoa học và Công nghệ Lạng Sơn phối hợp với các chuyên gia của tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc) hướng dẫn áp dụng khoa học công nghệ vào cải tạo đất, bảo vệ và thu hoạch hồi như: tỉa cành, bón phân, đào hố, chăm sóc cây...
Ông Lường Đăng Ninh, Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ Lạng Sơn cho biết: Biện pháp cải tạo rừng hồi năng suất thấp là kỹ thuật cải tạo tổng hợp đối với rừng hồi sản lượng thấp, nâng cao sản lượng hồi nội trong 2 -3 năm. Chủ yếu ứng dụng lý thuyết các môn học như sinh thái học, sinh lý học, thực vật dinh dưỡng học và làm vườn..., căn cứ theo đặc tính sinh thái sinh lý đặc biệt của cây hồi như hoa quả cùng kỳ, yêu cầu dinh dưỡng khác nhau trong các thời kỳ cũng như hiện tượng rụng hoa, rụng quả...
Năm vừa qua, người dân Văn Quan thu lợi từ việc cải tạo rừng hồi, sản lượng đạt trên 6.000 tấn, thu về hàng chục tỷ đồng. Anh Lăng Văn Nhất, thôn Lùng Cúng, xã Đồng Giáp, huyện Văn Quan cho biết: Gia đình tôi trồng hồi từ lâu đời, nhiều cây đã gần trăm năm tuổi, truyền từ đời các cụ để lại, do đó chất lượng hoa hồi đã xuống cấp. Từ năm 2010 thực hiện phương pháp cải tạo cây hồi do chuyên gia Trung Quốc sang hướng dẫn, sản lượng tăng trung bình gấp 3 lần. Năm vừa qua, 319 cây hồi của gia đình tôi cho thu hoạch 6 tấn, gấp 6 lần trước đó.
Bên cạnh việc áp dụng khoa học trong trồng, chăm sóc và thu hoạch hồi, nhiều người dân trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn đã đầu tư máy móc, công nghệ mới vào chế biến hồi. Nhiều gia đình đã tự bỏ tiền đầu tư mua hệ thống máy chưng cất tinh dầu hồi, đầu tư hệ thống sấy khô hoa hồi thay thế cho cách chưng cất tinh dầu hồi bằng hơi nước ở áp suất thường như trước kia nên đã giúp giảm tỷ lệ thất thoát của tinh dầu hồi. Tỉnh Lạng Sơn đã đầu tư lắp đặt một hệ thống chưng cất tinh dầu tại huyện Văn Quan từ năm 2010, giúp nâng chất lượng sản phẩm hồi của người dân nơi đây.
Từ khi rừng hồi được cải tạo, sản lượng và chất lượng cùng nâng lên thì sản phẩm hoa hồi xứ Lạng đã dần tìm được chỗ đứng, tiếp cận được với thị trường tỉnh bạn như Bắc Giang, Bắc Ninh và xuất khẩu sang Ấn Độ, Hà Lan. Đây là tín hiệu vui chứng minh “cây chủ lực” của xứ Lạng đang phát triển bền vững, là thành quả tốt đẹp của hợp tác khoa học Việt Nam – Trung Quốc trong lâm sản, góp phần nâng cao đời sống người dân tại địa phương. (Tầm Nhìn 9/8) đầu trang(
Cty CP Placo (Hải Phòng) đang lập Dự án đầu tư xây dựng khu vực nhà máy chế biến gỗ trên diện tích 60ha thuộc Cụm công nghiệp Đạ Huoai.
Khi đi vào hoạt động, Cty này được phép thuê đất trồng rừng, liên doanh, liên kết với các đơn vị chủ rừng, các hộ dân trong khu vực để phát triển vùng nguyên liệu gỗ chế biến ổn định, lâu dài.
Bên cạnh các đơn vị chủ rừng và hộ dân đã phát triển khoảng 2.000ha diện tích rừng keo nguyên liệu trên các địa bàn Đạ Huoai, Đạ Tẻh, Cát Tiên, Bảo Lâm, Di Linh, Placo sẽ tiếp tục nghiên cứu trồng thêm nhiều giống cây lâm nghiệp nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng đa dạng các mặt hàng gỗ chế biến. (Công An Đà Nẵng 9/7) đầu trang(
Để đạt chỉ tiêu, huyện đã tuyên truyền, vận động đồng bào các dân tộc hiểu rõ mục đích, ý nghĩa, quyền lợi của việc trồng rừng; đồng thời chuẩn bị cây giống, hướng dẫn kỹ thuật trồng, chăm sóc, bảo vệ, cũng như hỗ trợ tiền, gạo kịp thời cho các hộ dân.
Đến thời điểm này, huyện đã trồng được gần 3.500ha. Các xã trồng vượt kế hoạch là: Nhi Sơn 393/250 ha; Trung Lý 837/820ha; Mường Lý 655/640ha... Một số xã đạt thấp như: Tén Tằn đạt 280/450ha; Tam Chung mới đạt 260/480ha... (Đại Biểu Nhân Dân 11/8)đầu trang(
Hội Nông dân tỉnh Quảng Ninh vừa có tờ trình UBND tỉnh đề nghị phê duyệt dự án mở rộng mô hình trồng cây ba kích tím trong vườn rừng.
Theo đó, dự án dự kiến được triển khai đối với 10 hộ trên địa bàn xã Đạp Thanh, huyện Ba Chẽ với tổng mức đầu tư là 884 triệu đồng, trong đó vốn của nhà nước hỗ trợ là 502 triệu đồng, vốn đối ứng do nông dân đóng góp là 364 triệu đồng.
Nếu được phê duyệt, dự án sẽ được thực hiện trong 3 năm, từ 2013 đến 2016. Đây là dự án nhằm đẩy mạnh phát triển sản xuất, nâng cao thu nhập cho người dân nông thôn trong Chương trình xây dựng NTM của tỉnh Quảng Ninh. (Nông Nghiệp Việt Nam 12/8)đầu trang(
Công an tỉnh Khánh Hòa vừa quyết định gia hạn tạm giam lần 1 (4 tháng) đối với 3 nguyên sĩ quan công an H.Khánh Sơn liên quan đến vụ "ăn chặn trầm" hồi tháng 9.2012.
Ngày 8.8, Công an tỉnh Khánh Hòa cho biết vừa quyết định gia hạn tạm giam lần 1 (4 tháng) đối với Nguyễn Hồng Hà (nguyên Đội trưởng đội Cảnh sát giao thông), Vũ Anh Trung (nguyên Đội trưởng đội Cảnh sát kinh tế - môi trường) và Trần Lệ Kiên (nguyên Phó đội trưởng đội Cảnh sát thi hành án hình sự - hỗ trợ tư pháp) để tiếp tục điều tra, làm rõ hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Như đã thông tin, tháng 9.2012, hàng ngàn người từ khắp nơi đổ về xã Sơn Trung (H.Khánh Sơn, Khánh Hòa) đào bới rừng tìm trầm. UBND H.Khánh Sơn đã thành lập đội kiểm tra liên ngành để vận động, đưa người tìm trầm ra khỏi rừng.
Tuy nhiên, một số thành viên đội kiểm tra liên ngành lại “bảo kê” để người dân tìm trầm với cam kết miệng là nếu đào trúng thì đội liên ngành sẽ giữ kỳ nam, sau đó bán chia với tỷ lệ 50-50.
Ngày 4.4, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Khánh Hòa đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam 3 người nói trên. (Thanh Niên 9/8; Pháp Luật VN 9/8;Tin Tức 9/8)đầu trang(
Rừng thượng nguồn có vai trò rất quan trọng trong việc cung cấp, điều tiết nguồn nước cho sông Đà. Tuy nhiên nhiều năm nay, rừng thượng nguồn (thuộc địa bàn xã Hiền Lương, Đà Bắc) đang bị tàn phá nghiêm trọng, trong sự thờ ơ của chính quyền địa phương. Nếu tình trạng này không sớm được ngăn chặn, chẳng bao lâu nữa khu rừng này sẽ bị xóa sổ.
Trong khi rừng thượng nguồn ngày đêm bị lâm tặc tàn phá thì chính quyền địa phương chỉ nhận tình trạng phá rừng diễn ra trong nhiều năm nay tuy nhiên đó chỉ là vấn đề nhỏ lẻ không đáng ngại (!?). Vẫn một loạt các lý do được nêu ra như: lực lượng bảo vệ rừng mỏng, kinh phí hỗ trợ còn ít trong khi địa thế rừng núi hiểm trở nên công tác bảo vệ rừng gặp rất nhiều khó khăn…
Theo một cán bộ kiểm lâm huyện Đà Bắc, để tẩu tán gỗ ra khỏi rừng lâm tặc có thể dùng cưa xăng xẻ gỗ thành từng khúc ngay trong rừng, sau đó gùi hoặc vác xuống núi tập kết rải rác ở các nhà dân. Phương án thứ hai là dùng dây tời gỗ hoặc dùng trâu kéo gỗ ra bìa rừng rồi xẻ tiếp. Thậm chí để qua mặt lực lượng chức năng, chúng còn lấy xe tải chở gỗ bên ngoài ngụy trang bằng hình đi thu mua, chở nông sản nên các lực lượng chức năng khó phát hiện. Ngoài ra, lâm tặc còn vận chuyển gỗ ra ngoài bìa rừng bằng cách đóng thành bè thả trôi theo dòng sông Đà.
Thực tế việc phá rừng, vận chuyển gỗ ra khỏi rừng diễn ra giữa ban ngày, vào đây ai cũng có thể dễ ràng nhận thấy các nhóm lâm tặc vô tư khai thác rồi gỗ được tập kết nhan nhản ở các nhà dân. Dọc các con đường trong xã, lâm tặc ngang nhiên vận chuyển gỗ. Rõ ràng việc buông lỏng quản lý của chính quyền địa phương và ngành chức năng đã tạo cơ hội cho lâm tặc phá rừng và vận chuyển đi tiêu thụ.
Từ sự ngang nhiên của lâm tặc, dư luận nghi vấn: Liệu ngành chức năng địa phương có dung túng cho việc chặt phá rừng đầu nguồn sông Đà…?. (Đại Đoàn Kết 9/8) đầu trang(
Theo số liệu thống kê của Bộ NN&PTNT, 7 tháng đầu năm 2013, cả nước phát hiện 903 vụ phá rừng, diện tích rừng bị phá 397ha…Đáng lo ngại ở nhiều tỉnh, số vụ vi phạm pháp luật về bảo vệ rừng tăng đột biến.
Riêng tại tỉnh Bình Phước, 6 tháng đầu năm xảy ra 408 vụ vi phạm, tăng 62 vụ so cùng kỳ năm 2012. Trong đó, số vụ vi phạm về phá rừng trái pháp luật là 54 vụ, làm thiệt hại 56 ha rừng tự nhiên, tổng số vụ vi phạm trong lĩnh vực quản lý lâm sản 354 vụ, tăng 67 vụ so cùng kỳ năm 2012. Không chỉ Bình Phước, nhiều tỉnh khu vực Tây Nguyên cũng đang đối diện với tình trạng khai thác, buôn bán lâm sản, phá rừng trái pháp luật.
Tại Đắk Nông, theo số liệu của Sở NN&PTNT tỉnh, hàng nghìn ha rừng thuộc các dự án sản xuất nông, lâm nghiệp trên địa bàn bị tàn phá nặng nề và lấn chiếm trái phép. Cụ thể, từ đầu năm đến nay, các ngành chức năng của tỉnh đã kiểm tra, phát hiện lập biên bản và xử lý 667 vụ vi phạm lâm luật, tăng 138 vụ so với cùng kỳ năm 2012;
Mặc dù số vụ vi phạm pháp luật về bảo vệ rừng gia tăng, song theo phản ánh của nhiều địa phương việc phát hiện các vụ án vi phạm thông qua quần chúng nhân dân còn ít, chủ yếu do lực lượng kiểm lâm địa bàn đi tuần tra kiểm soát, nhất là các vụ vi phạm về khai thác gỗ trái phép, thường phát hiện khi gỗ đã bị chặt hạ, không bắt được quả tang nên khó khăn cho công tác điều tra xác minh đối tượng gây án và thu thập dấu vết, vật chứng…
Đặc biệt, tỷ lệ các vụ án được phát hiện điều tra truy tố và xét xử không nhiều so với thực tế tình hình tội phạm. Tỷ lệ số vụ án được điều tra, truy tố không cao, số vụ đình chỉ, tạm đình chỉ còn nhiều. (Gia Đình&Xã Hội 9/8) đầu trang(
Hơn 4 km rừng phòng hộ ven biển xã Quảng Cư, thị xã Sầm Sơn suốt 10 năm qua đang đứng trước nguy cơ mất trắng bởi tốc độ xâm thực ngày càng mạnh của triều cường. Đặc biệt, cơn bão số 6 đã cuốn trôi 1,2ha cùng với khoảng 1.500 cây phi lao to ra biển.
Cơn bão số 6 đi qua, gió to, sóng lớn, nước biển dâng cao hơn 3m, khiến những cây phi lao chắn sóng còn sót lại nằm ngổn ngang tại bờ biển xã Quảng Cư. Cùng với việc khẩn trương khắc phục hậu quả do bão gây ra, người dân nơi đây đang phải đối mặt với nguy cơ mất đất, mất nhà bởi sự xâm thực ngày càng khốc liệt của biển cả. Trong khi chờ dự án kè bờ biển được triển khai, để giữ đất, giữ nhà người dân phải vay tiền, mua nguyên vật liệu kè bờ biển.
Hiện tượng xâm thực có cách đây từ hơn 10 năm, nhưng mạnh nhất là 4 năm trở lại đây, có những nơi ăn sâu vào hơn 200m. Đầu cửa sông Mã đến phường Trung Sơn với chiều dài 4km là bị xâm thực rõ nhất. Diện tích bị cuốn trôi ra biển hơn 100ha, chủ yếu là cây phi lao chắn sóng. Khoảng 100 trăm hộ nuôi trồng, kinh doanh bị ảnh hưởng do sạt lở. Trung bình mỗi năm biển xâm thực sâu vào 20m. Nếu tình trạng này kéo dài, nguy cơ khu du lịch sinh thái cùng gần 100ha diện tích nuôi trồng thủy sản và toàn bộ diện tích rừng phòng hộ bị biến mất là điều không thể tránh khỏi.
Ông Lê Văn Hinh, trưởng phòng Kinh tế, UBND thị xã Sầm Sơn cho biết: Trước thực trạng khẩn cấp trên, năm 2010, Bộ NN&PTNT và tỉnh Thanh Hóa đã về khảo sát tình hình tại đây. Sau khi kiểm tra, dự án xây dựng đê chắn sóng khoảng hơn 400 tỷ đồng do Chi cục đê điều thuộc Sở NN&PTNT Thanh Hóa làm chủ đầu tư, bằng nguồn vốn của Chương trình phòng chống thiên tai và biến đổi khí hậu, đã được phê duyệt. Do khó khăn về vốn đến nay dự án vẫn dẫm chân tại chỗ. Vừa qua, Cơ quan phát triển của Pháp tại Việt Nam đã vào khảo sát, đánh giá mức độ nguy hiểm trước tình trạng xâm thực, họ hứa báo cáo lại với Chính phủ Pháp để có biện pháp hỗ trợ. (Gia Đình&Xã Hội 9/8) đầu trang(
Ngày 9.8, Cơ quan CSĐT - Công an H.Khánh Vĩnh (Khánh Hòa) tống đạt quyết định bắt tạm giam Đặng Ngọc Hiền (28 tuổi, trú xã Diên Tân, H.Diên Khánh, Khánh Hòa) về hành vi chống người thi hành công vụ.
Như đã đưa tin, rạng sáng 13.7, Hiền điều khiển xe tải 79C-020.10 chở gỗ trái phép trên đường Cầu Lùng - Khánh Lê (đoạn qua thị trấn Khánh Vĩnh). Khi phát hiện công an, Hiền đã lái xe tông thẳng, nâng thùng xe trút hết 63 hộp gỗ xuống đường nhằm truy cản lực lượng chức năng, rồi bỏ trốn. Ngày 16.7, Hiền đến cơ quan công an đầu thú. (Pháp Luật VN/Thanh Niên 10/8) đầu trang(
Về việc cây gỗ sưa quý bị cưa trộm trong đêm 7/8 vừa qua, phía đơn vị quản lý Công ty Môi trường & Đô thị Thanh Hóa đã "phủi tay" trách nhiệm.
Theo tìm hiểu của PV, phía đơn vị Công ty Môi trường và Đô thị Thanh Hóa nhiều năm trở lại đây được UBND thành phố Thanh Hóa ký hợp đồng trong công tác quản lý môi trường đô thị nói chung, trong đó có trách nhiệm bảo vệ khuôn viên, duy trì chăm sóc cây xanh trên địa bàn thành phố Thanh Hóa.
Trao đổi về sự việc cây gỗ Sưa quý bị trộm đánh cắp cách đó không lâu ông Nguyễn Ngọc Tuyên- Phó GĐ Công ty Môi trường & Đô thị Thanh Hóa, đơn vị quản lý cho hay: “Khoảng 4h sáng gày 8/8, anh em bảo vệ khuôn viên đi kiểm tra thì phát hiện cây gỗ Sưa đã bị chặt.
Khi tiếp nhận được thông tin, ngay lập tức chúng tôi đã thông báo cho chính quyền P. Điện Biên (TP Thanh Hóa) và Công an thành phố Thanh Hóa và xuống để nắm lại tình hình.
Tuy nhiên đề cập đến trách nhiệm của Công ty Môi trường và Đô thị Thanh Hóa trong việc quản lý để xảy ra sự việc đáng tiếc nói trên, phía đơn vị này đã thẳng thừng "phủi tay" trách nhiệm.
“Hiện nay trách nhiệm thuộc về ai thì chúng tôi chưa biết. Trong hợp đồng kinh tế giữa công ty với thành phố không có điều khoản nào quy định phải bảo vệ cây Sưa”, ông Nguyễn Ngọc Tuyên- Phó GĐ công ty Môi trường và Đô thị Thanh Hóa phủ nhận trách nhiệm.
Trong một diễn biến khác, trao đổi với PV báo Giáo dục Việt Nam, ông Lê Thế Long – Chi cục trưởng, Chi cục Kiểm lâm Thanh Hóa nhận định: “Chúng tôi đã tiếp nhận được thông tin báo nêu. Tuy nhiên hiện nay, chúng tôi không phải là đơn vị quản lý, mà trách nhiệm ở đây đã được UBND thành phố Thanh Hóa giao cho Công ty môi trường đô thị quản lý”.
9/), Đại tá Lê Văn Nghiêm, trưởng Công an thành phố Thanh Hóa cho biết: “Hiện nay đơn vị đã nhận được thông báo của các anh về vụ việc cây Sưa bị đốn hạ. Hiện chúng tôi đang tiến hành điều tra làm rõ sự việc”.
Trước đó, như báo Giáo dục Việt Nam đã thông tin, chiều tối ngày 7/8, lợi dụng sự cố mất điện do mưa bão, cây Sưa trên phố Cao Thắng, P. Điện Biên, TP Thanh Hóa đã bị kẻ gian hạ gục và lấy đi phần thân.
Theo nhiều người dân phản ánh, cây Sưa này có tuổi khoảng chục năm với giá trị lên tới tiền tỷ. (Giáo Dục VN 10/8) đầu trang(
Sau hơn 30 năm đổi mới chính sách, nền kinh tế Việt Nam nói chung và tại vùng ven biển nói riêng đã phát triển mạnh mẽ. Phát triển kinh tế dịch chuyển theo hướng công nghiệp hóa và đô thị hóa có xu thế tiến ra biển.
Trong những năm vừa qua, ước tính kinh tế biển đóng góp khoảng 48% GDP, trong đó các ngành kinh tế biển có đóng góp lớn là dầu khí 64%, đánh bắt và chế biến hải sản 14%, vận tải biển và dịch vụ cảng biển 11%, du lịch biển khoảng 9%…Song áp lực của phát triển ngày càng gia tăng đối với môi trường và tài nguyên thiên nhiên, cũng như các giá trị khác của vùng biển và ven biển luôn là vấn đề bức xúc hiện nay.
Theo đánh giá của Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam, sự suy giảm chất lượng môi trường biển làm cho môi trường sống của các loài sinh vật biển bị phá hủy, mất đa dạng sinh học. Nhiều loài sinh vật biển hiện đang giảm về số lượng, có loài đã tuyệt chủng cục bộ. Có đến 236 loài thủy sinh quý hiếm bị đe dọa ở cấp độ khác nhau, trong đó có hơn 70 loài sinh vật biển đã bị liệt kê trong sách đỏ Việt Nam. Nhiều loài trong số này hiện vẫn đang là đối tượng khai thác bằng nhiều hình thức khác nhau, kể cả hình thức tận diệt bằng hóa chất và chất nổ. Sự suy giảm đa dạng sinh học kéo theo sự suy giảm số lượng loài sinh vật có giá trị kinh tế.
Do nguồn lợi hải sản đang bị khai thác theo chiều hướng không bền vững, nên ngày càng bị cạn kiệt dần về số lượng và suy giảm cả về chất lượng. Các nguồn cá dự trữ bị suy giảm từ 4 triệu tấn vào năm 1990 xuống còn 3 triệu tấn như hiện nay. Kích thước trung bình của cá và tính đa dạng loài cũng giảm đáng kể.
Nguyên nhân chính yếu là do sự gia tăng trong xuất khẩu thủy sản, dẫn đến sản lượng đánh bắt hàng năm vượt quá nguồn dự trữ có sẵn. Mặt khác các biện pháp đánh bắt bất hợp pháp và mang tính hủy diệt như sử dụng chất nổ, xyanua, xung điện, mắt lưới nhỏ…vẫn chưa được kiểm soát chặt chẽ, không chỉ làm suy giảm các tài nguyên biển, mà còn gây tổn hại cho môi trường sống của các loài hải sản. Đó là chưa kể đến ảnh hưởng của dư lượng thuốc trừ sâu, thuốc bảo vệ thực vật trong nguồn nước tích tụ qua lại các bậc dinh dưỡng của chuỗi thức ăn, mà các loài thủy hải sản được coi là một trong những mắt xích cuối. (Thiên Nhiên 10/8) đầu trang(
10.8, cơ quan CSĐT Công an huyện Tiên Lãng cho biết họ vừa khởi tố vụ án hủy hoại rừng phòng hộ ven biển tại xã Đông Hưng, Tiên Lãng.
Công an đã thực hiện lệnh bắt khẩn cấp và khám xét khẩn cấp nơi ở đối với Nguyễn Văn Toán (SN 1950) và Nguyễn Văn Tuyên (SN 1980, cháu ruột của Toán), cùng trú tại xã Đông Hưng, Tiên Lãng để điều tra về hành vi hủy hoại tài sản rừng.
Lực lượng công an đã thu giữ 1 máy xúc được coi là phương tiện phục vụ việc phá hoại rừng. Hai đối tượng Toán và Tuyên được xác định đã hủy hoại 5.000m2 rừng phòng hộ ven biển tại xã Đông Hưng, Tiên Lãng.
Theo tài liệu điều tra, vào khoảng cuối tháng 3.2013, trong nhiều ngày, hai chú cháu Toán, Tuyến đã tự ý thuê máy xúc đào đắp luồng lạch, phá 5.000m2 rừng phòng hộ. (Nông Thôn Ngày Nay 11/8) đầu trang(
Chi cục Kiểm lâm thuộc sở NN&PTNT tỉnh Đồng Tháp cho biết sẽ tổ chức kiểm tra đột xuất các cơ sở nuôi động vật hoang dã trong toàn tỉnh trước và trong mùa nước nổi về các yêu cầu an toàn chuồng trại, biến động số lượng, số loài đang nuôi, vệ sinh môi trường khu vực nuôi…
Hoạt động kiểm tra này nhằm khắc phục tình trạng các cơ sở để xảy ra tình trạng động vật hoang dã sổng chuồng trong mùa mưa lũ.
Theo thống kê của chi cục Kiểm lâm Đồng Tháp, toàn tỉnh hiện có 503 cơ sở hoặc hộ gia đình đã được cấp giấy chứng nhận đăng ký nuôi động vật hoang dã, ước có hơn 340.000 cá thể đang được nuôi giữ, bao gồm các loài như: cá sấu nước ngọt, trăn, kỳ đà, rùa, rắn... Trong số này có khoảng 289 cơ sở nuôi cá sấu, với tổng đàn hiện có khoảng 57.477 cá thể nhiều kích cỡ khác nhau.
Tuy nhiên, trong tổng số 503 cơ sở đăng ký gây nuôi động vật hoang dã, mới chỉ duy nhất có một cơ sở được cơ quan quản lý CITES Việt Nam cấp giấy chứng nhận trại nuôi sinh sản cá sấu nước ngọt theo mục đích thương mại. (Sài Gòn Tiếp Thị 11/8)đầu trang(
11.8, lực lượng Kiểm lâm Đà Lạt đã tiến hành phong tỏa ngôi nhà và lán trại khai thác thiếc lậu ở “vườn dâu tây du lịch” nổi tiếng trong thung lũng Tình Yêu vừa được cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng phát hiện.
Theo cơ quan chức năng, lán trại này có sức chứa trên 20 người và hầm khai thác thiếc nói trên được đào từ trong nhà kho của ngôi nhà “vườn dâu du lịch” của ông Đoàn Nhĩ (57 tuổi, ngụ tại phường 4, Đà Lạt).
Khu du lịch thung lũng Tình Yêu Đà Lạt nằm cách trung tâm TP.Đà Lạt chỉ vài km. Ngoài việc nổi tiếng là một trong những điểm dừng chân lý tưởng của du khách, thung lũng Tình Yêu trong những năm gần đây còn “nổi tiếng” vì nạn khai thác thiếc trái phép.
Ông Đinh Minh Thái – Tiểu khu trưởng tiểu khu 144B, thuộc Ban quản lý rừng đặc dụng Lâm Viên cho biết, trong 3 năm qua, cơ quan chức năng đã phát hiện nạn khai thác thiếc trái phép trong khu vực và đã nhiều lần triển khai lực lượng truy quét nhưng vẫn không thể giải quyết một cách triệt để.
Ông Phan Khắc Cử- Phó Giám đốc Công ty Du lịch Thung lũng Tình Yêu cho biết: “Để giám sát đội quân thiếc tặc này, trong các ngày từ 9 – 11.8, công ty chúng tôi đã cho lắp đặt một số camera tại khu vực rừng thuộc khu du lịch để giám sát các hoạt động của người dân ra vào (trong khu du lịch, hàng ngày vẫn có một số hộ dân ra vào để làm vườn – PV)”.
Về vụ khai thác thiếc ngay trong “vườn dâu du lịch”, ông Cử cho biết: “Ông Đoàn Nhĩ thuê lại mảnh đất này để trồng hoa và dâu tây. Trước đây, khoảnh đất này đã bị “thiếc tặc” khai thác nham nhở, hầm hố. Sau khi được cho thuê, ông Đoàn Nhĩ đã san lấp mặt bằng để trồng hoa và dâu, biến khoảnh đất thành một địa điểm tham quan ý tưởng dành cho du khách. Chúng tôi đang xem xét vấn đề và có thể là sẽ cắt hợp đồng thuê đất làm vườn dâu tây đặc sản của ông Đoàn Nhĩ”.
Theo Công an TP.Đà Lạt, hầm khai thác thiếc nằm trong ngôi nhà có vườn dâu của ông Đoàn Nhĩ chỉ mới là một mắt xích trong sợi dây khai thác khoáng sản trái phép ở Khu du lịch thung lũng Tình Yêu mà cơ quan chức năng vừa chặt đứt. Cách nay chưa lâu, trong tháng 6.2012, cũng tại tiểu khu 144B thuộc rừng đặc dụng Khu du lịch Thung lũng Tình Yêu, cơ quan chức năng đã phải 2 lần dùng thuốc nổ đánh sập miệng hầm khai thác thiếc và trồng lại rừng nhằm ngăn chặn nạn thiếc tặc trong rừng đặc dụng Đà Lạt.
Ông Võ Ngọc Hiệp – Chủ tịch UBND TP.Đà Lạt – cho biết: “Cơ quan chức năng của TP.Đà Lạt quyết tâm loại trừ nạn thiếc tặc trong khu vực nhưng công việc này không dễ dàng chút nào. Hễ cứ “chặt đứt” khúc này là “vòi bạch tuộc” lại mọc lên ở chỗ khác…”.
Hiện trong lòng đất của những quả đồi thuộc rừng thông trong thung lũng Tình Yêu có đến hàng ngàn mét đường hầm mà thiếc tặc đào để khai thác thiếc.
“Cả mấy quả đồi ấy đang rỗng ruột và có thể đổ sụp bất kỳ lúc nào. Có đánh sập bằng thuốc nổ thì cũng chỉ lấp được miệng hầm. Mà đánh sập miệng hầm này hôm nay thì hôm sau thiếc tặc lại trổ miệng hầm khác. Miệng hầm khai thác thiếc ngay trong nhà vườn dâu tây đặc sản của ông Đoàn Nhĩ là một ví dụ. Đó cũng chỉ mới là một trong những miệng hầm khai thác thiếc trong thung lũng Tình Yêu mà thôi…” – một cán bộ có trách nhiệm của phường 8 (TP.Đà Lạt) cho biết. (Nông Thôn Ngày Nay 12/8)đầu trang(
10/8, Cục Phòng chống buôn lậu và ma túy miền Nam - Bộ TL Bộ đội Biên phòng cử cán bộ phối hợp với Đồn biên phòng cửa khẩu Năm Căn (Cà Mau) điều tra nguồn gốc 3 tàu chở gỗ trắc cập Cảng Năm Căn, xuất phát từ Campuchia, chở khoảng 70 m3 gỗ trắc qua xử lý. Chín người đi trên 3 tàu này cũng bị tạm giữ để điều tra.
Đại diện doanh nghiệp nhập gỗ cho biết, từ tháng 3/2013 đến nay họ đã có 8 chuyến hàng cập cảng Năm Căn và đều bị các lực lượng chức năng kiểm tra nhưng không phát hiện sai phạm, cho thông quan. Dự kiến, hôm nay (12/8), Bộ đội Biên phòng Cà Mau sẽ yêu cầu Chi cục Kiểm lâm, Hải quan Cà Mau cử cán bộ phối hợp kiểm tra, xử lý đối với 3 tàu chở gỗ trắc trên. (Tiền Phong 12/8)đầu trang(
Liên tiếp trong ba ngày qua, các lực lượng chức năng tỉnh Quảng Ninh đã bắt nhiều vụ buôn lậu, chủ yếu là hàng điện tử và động vật hoang dã với số lượng lớn.
10/8, cảnh sát giao thông tỉnh Quảng Ninh đã kiểm tra xe khách 14B-002.08 do Bùi Văn Giang (trú xã Thụy Trình, huyện Thái Thụy, Thái Bình) điều khiển đi hướng Uông Bí - Móng Cái. Trong khoang đựng hành lý của xe có 106 kg rắn hổ mang chúa (còn sống). Chủ số hàng không rõ nguồn gốc này là hành khách Nguyễn Văn Bình (trú xã Phụng Thượng, huyện Phúc Thọ, Hà Nội). (Sài Gòn Giải Phóng 12/8; Pháp luật TP.HCM 12/8)đầu trang(
Gần 3 tháng qua, vụ ông Lê Văn Vui (42 tuổi, ở xã Nguyễn Huân (Đầm Dơi, Cà Mau) bị bảo vệ rừng Ban quản lý Rừng phòng hộ Kiến Vàng (Ngọc Hiển) bắn chết vẫn đang được cơ quan chức năng… xác minh.
Không khí buồn thê thảm trùm lên căn nhà dột nát, rách rưới của vợ con ông Lê Văn Vui bên bờ sông Đầm Chim (ấp Hiệp Dư, xã Nguyễn Huân). Lê Văn Tèo, con ông Vui, chỉ tay lên mái nhà lá sắp sập, nói như khóc: “Ba con kêu vô rừng lựa 4 cây đước đem về chống tạm, nhưng chưa được thì ba chết”.
Được biết, ông Lê Văn Vui và bà Phan Thị Nhanh có 5 người con, hầu hết còn nhỏ, gia đình vừa thoát nghèo. “Hôm đó, anh Vui ngồi giữ xuồng máy, kêu 2 con trai lội vào rừng đốn trộm 4 cây đước để về sửa nhà. Giữa đêm khuya, chồng tôi bị bắn chết, còn nói gì được đâu?” - bà Nhanh khóc.
Thời điểm xảy ra vụ án khoảng 23 giờ ngày 18/5. Nghe những phát súng chát chúa vang lên giữa rừng, hai anh em Lê Văn Tèo - Lê Chí Linh lạc mất cha, lội sông chạy đến nhà người quen. “Sáng hôm sau, Ban quản lý Rừng phòng hộ Kiến Vàng cho biết, cha con bị thương đang ở Bệnh viện Ngọc Hiển. Chiếc vỏ lãi của cha lênh láng máu, cha con chết rồi”- Tèo nức nở.
Cơ quan CSĐT, Viện kiểm sát, Tòa án đang điều tra, xử lý vụ ông Lê Văn Vui chết. Đây là vụ việc phức tạp, cần thời gian để xác minh chính xác, khách quan và xử lý theo pháp luật.
Một ngày sau khi bảo vệ rừng bắn chết ông Vui, Sở NN&PTNT Cà Mau có báo cáo về vụ việc, cho rằng ông Vui có hành vi chống người thi hành công vụ nên lực lượng chức năng buộc phải nổ súng.
Tổ tuần tra đêm đó gồm có ông Phạm Phi Đoàn (Tiểu khu trưởng Liên tiểu khu 119-120 của Ban quản lý Rừng phòng hộ Kiến Vang), 2 cán bộ Phạm Văn Bờ, Phạm Đặng Vệ cùng 2 người dân. Những người này phối hợp đi tuần tra ven rừng thuộc địa phận ấp Xẻo Mắm (xã Tân Ân, Ngọc Hiển) phát hiện vụ chặt trộm cây, dẫn đến vụ nổ súng.
Vụ việc phức tạp, nhạy cảm khiến chính quyền 3 huyện Ngọc Hiển (nơi xảy ra vụ án mạng), huyện Đầm Dơi (nơi ông Vui sinh sống) và huyện Năm Căn (nơi ông Vui sinh ra và lớn lên) phải cử cán bộ hỗ trợ an táng ông Lê Văn Vui.
Bà Phan Thị Nhanh khẩn thiết: “Tôi lên xã Nguyễn Huân, xã bảo lên huyện Ngọc Hiển, rồi kêu lên tỉnh Cà Mau để được trả lời. Nhà nghèo, mẹ góa con côi, biết đường đi nước bước đâu mà kêu oan? Tôi yêu cầu cơ quan có thẩm quyền nói rõ vì sao chồng tôi bị bắn chết?”. (Tiền Phong 12/8)đầu trang(
11-8, những người dân sống tại đường Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hà Nội đoạn qua khu vực trước cổng trường THPT Nguyễn Tất Thành phát hiện cây sưa đỏ được trồng trên vỉa hè đã bị kẻ gian đốn hạ.
Tại hiện trường, cây sưa đỏ chỉ còn trơ lại phần gốc sát mặt đất cùng nhiều cành lá bị bỏ lại còn vương vãi trên vỉa hè. Theo người dân cho biết, cây sưa đỏ này trước khi bị chặt rất lớn, thân cây cao khoảng 5 mét. Đường kính gốc sưa khoảng 40cm đã bị các đối tượng sau khi cưa xong trát đất lên bề mặt nhằm ngụy trang tránh bị phát hiện. Một bảo vệ của hiệu sách cạnh đó cho hay, khoảng 23h đêm 10-8 trước khi đóng cửa hiệu sách cây sưa này vẫn còn. Chắc chắn kẻ gian đã lợi dụng đêm tối khi người dân ngủ say để gây án. (An Ninh Thủ Đô 12/8)đầu trang(
BÌNH LUẬN – NHẬN ĐỊNH
Thời gian gần đây, gỗ nguyên liệu từ rừng trồng trên địa bàn các tỉnh miền Trung được giá, mang lại thu nhập khá cao cho người trồng rừng. Vì vậy, xảy ra tình trạng người dân ồ ạt khai thác gỗ non.
Chỉ tính riêng ở tỉnh Bình Định, từ đầu năm đến nay, đã có hơn 1.800ha rừng trồng đã được khai thác, trong đó không ít diện tích là rừng non. Sản lượng gỗ khai thác hầu hết là xuất khẩu làm nguyên liệu giấy. Niềm vui của người trồng rừng là được giá, thêm thu nhập, nhưng niềm vui ấy không trọn vẹn, thậm chí còn gây thêm khó khăn cho ngành sản xuất giấy trong nước.
Do xuất khẩu nguyên liệu thô, giá trị kinh tế không cao, người sản xuất gỗ nguyên liệu chưa được hưởng trọn vẹn thành quả lao động của mình. Trong khi đó, các nhà máy sản xuất bột giấy trong nước thiếu nguyên liệu trầm trọng. Theo Hiệp hội gỗ và lâm sản Việt Nam, gỗ rừng trồng trong nước không đủ phục vụ cho sản xuất ván nhân tạo và sản xuất giấy. Theo tính toán, ngành giấy cần khoảng 820.000 tấn bột giấy nguyên liệu/năm để sản xuất, trong khi đó, các nhà máy sản xuất bột giấy trong nước mới đáp ứng được hơn 50% nhu cầu, còn lại là phải nhập khẩu.
Trước tình trạng trên, sau nhiều lần "kêu cứu" của ngành sản xuất giấy trong nước, mới đây, Bộ Công Thương đã đề nghị nâng mức thuế xuất khẩu dăm gỗ từ 0 lên 5%. Đây là việc cần làm bởi chỉ có như vậy mới góp phần hạn chế việc khai thác ồ ạt rừng non, thêm nguồn thu cho ngân sách. Và điều quan trọng hơn cả là giữ lại nguyên liệu cho ngành sản xuất trong nước. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là giải pháp tình thế, không có tính quyết định bền vững cho ngành sản xuất giấy.
Điều "nghịch lý" của nền kinh tế nước ta không chỉ xảy ra với ngành sản xuất giấy như đã nêu trên. Các ngành mía-đường, hải sản xuất khẩu… đều trong tình trạng tương tự. Qua đây cho thấy, các ngành sản xuất khác nói chung, ngành sản xuất giấy nói riêng chưa xây dựng được một chiến lược sản xuất đồng bộ từ khâu trồng nguyên liệu, cho đến công nghiệp chế biến để tạo thành mối liên kết hữu cơ đồng bộ, chặt chẽ, nên mới rơi vào tình trạng "ăn đong" như vậy.
Muốn mang lại hiệu quả kinh tế cho cả người trồng rừng và các nhà máy sản xuất nguyên liệu, rất cần sự vào cuộc quyết liệt, khoa học của các nhà quản lý. Không xây dựng được mối liên kết bền vững, thì không thể có nền sản xuất bền vững. (Quân Đội Nhân Dân 12/8)đầu trang(
THẾ GIỚI
Giới chức hải quan Trung Quốc đã bắt giữ 645 bộ da lông chó dói trên một chuyến bay đến từ Hy Lạp hồi tháng trước.
Số da lông chó sói trên được đưa vào Trung Quốc hôm 29/7 trên một chuyến bay từ Hy Lạp đến sân bay quốc tế Bắc Kinh. Các quan chức Trung Quốc miêu tả đây là vụ buôn lậu da động vật hoang dã lớn nhất từng bị bắt giữ tại Trung Quốc trong 10 năm qua.
Theo báo chí Trung Quốc, các bộ da lông chó sói được đóng trong 30 thùng, bên ngoài các thùng ghi là "phế liệu lông thú". Một giấy tờ đi kèm cho biết tổng cân nặng của số da lông chó sói là 1.400kg và trị giá 3.700 USD.
Nhưng do giá ghi trên giấy tờ chỉ tương đương 3 USD/kg phế liệu lông thú, thấp hơn nhiều so với giá trung bình trên thị trường, giới chức hải quan đã tỏ ra nghi ngờ và quyết định kiểm tra kỹ hơn.
Khi mở các lô hàng, giới chức đã phát hiện thấy rằng có tới 20 bộ da lông chó sói được giấu trong mỗi thùng hàng, phía dưới các phế liệu lông thú.
Hầu hết các bộ da lông chó sói là màu nâu, một số là màu đen và xám.
Một công ty thương mại tại Bắc Kinh bị tình nghi đã buôn lậu các bộ da lông chó sói và giới chức đã bắt giữ một số người. Ước tính giá trị của lô hàng vào khoảng 1 tỷ nhân dân tệ (163.000 USD).
Hiện chưa rõ các bộ da lông chó sói bị bắt giữ là của đàn chó sói tại Hy Lạp, ước tính khoảng từ 500-700 con, hay từ một nơi nào khác. (Dân Trí 9/8) đầu trang(
Vườn thú quốc gia Smith tại Washington D.C vừa đón nhận thêm 2 thành viên mới của gia đình nhà hổ trắng quý hiếm Sumatran.
Hổ trắng Sumatran được liệt vào danh sách những loài đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng cao. Hiện trên thế giới chỉ có khoảng từ 400-500 con hổ loại này còn sống ngoài tự nhiên.
Những chú hổ trắng này mới được hạ sinh vào hôm thứ 2, 5/8. Chúng được sinh ra bởi hổ cái Damai và hổ đực Kavi. (Kienthuc.net.vn 10/8) đầu trang(
Cơ quan chức năng động vật hoang dã liên bang vừa chính thức đưa ra cảnh báo về nạn nhiễm trùng lây lan đang tấn công loài cá heo và chưa tìm ra nguyên nhân chính xác.
Nguồn bệnh được xác định tại vùng biển ngoài khơi phía đông từ bang New York đến Virginia, Mỹ. Phát ngôn viên thuộc Cục Cá biển quốc gia cho biết đã có ít nhất 124 động vật biển có vú trôi dạt vào bờ, tất cả đã chết hoặc sắp chết. Tính riêng trong tháng 7 có 89 cá heo mũi chai mắc cạn, số lượng gấp bảy lần so với bình thường.
Những cái chết này được giới cơ quan chức năng đang nỗ lực tìm kiếm nguyên nhân gây ra hàng loạt dịch bệnh này.
Sau khi kiểm tra xác của một chú cá heo, các nhà sinh vật biển phát hiện dấu hiệu nhiễm virus morbilli, nhiễm trùng này tương tự hiện tượng đau răng nanh đã tàn phá loài cá heo trong giai đoạn 1987-1988. Khi đó hơn 700 cá heo bị mắc cạn từ New Jersey đến Florida trong ổ dịch và đây là thảm họa lớn nhất trong lịch sử sinh vật biển.
Tuy nhiên, ngoài triệu chứng trên, dịch bệnh lần này kèm thêm triệu chứng viêm phổi. Các quan chức nói có thể mất nhiều thời gian để tìm ra nguyên nhân chính xác.
Các cơ quan hi vọng họ sớm chặn đứng được dịch bệnh trước khi nó lây lan đến 20.000 loài động vật sống trong các nhóm di cư gần bờ biển; hơn 81.000 con sống ở vùng nước sâu ngoài khơi thềm lục địa và một nhóm khoảng 785 con sống ở khu vực Pamlico Sound ngoài khơi bờ biển Bắc Carolina. (Tuổi Trẻ 10/8) đầu trang(
Giới chức Mỹ cho biết hàng ngàn lính cứu hỏa đang phải chống chọi với đám cháy rừng ở miền đông Los Angeles, thảm họa khiến 5 người bị thương và buộc 1.800 người dân phải sơ tán.
Theo AFP, trong số 5 người bị thương có 4 lính cứu hỏa và 1 dân thường. Đám cháy hiện lan rộng trên một diện tích chừng 4.000ha. Ít nhất 15 ngôi nhà đã bị phá hủy ở thành phố Banning, cách Los Angeles 150km. Khói bụi đã lan đến sân bay quốc tế Palm Spring nhưng hiện đường băng của sân bay này vẫn vận hành.
Giới chức chưa xác định được nguyên nhân gây ra vụ cháy nhưng hiện 13 máy bay trực thăng và 6 máy bay chữa cháy đã được sử dụng để dập lửa.
Các nỗ lực chống chọi với đám cháy trở nên phức tạp và khó khăn hơn khi thời tiết đang khô hanh và nhiệt độ cao. (Tuổi Trẻ 9/8) đầu trang(
Nước Cộng hòa Costa Rica ở Trung Mỹ đã lên kế hoạch đóng cửa hai sở thú, trả các động vật về với môi trường tự nhiên. Dự án này sẽ tiến hành vào tháng 5.2014.
Hãng tin UPI dẫn lời Bộ trưởng Môi trường Rene Castro công bố tại cuộc họp báo rằng chính phủ muốn trả các động vật về môi trường tự nhiên, không nuôi nhốt chúng nữa, trừ trường hợp cần cứu hộ. Một số tổ chức đấu tranh vì môi trường và động vật hoang dã ở Costa Rica xem đây là một chiến thắng lớn sau nhiều năm khiếu kiện đối với các sở thú. Theo Rene Castro thì động thái này là “một sự thay đổi về lương tâm môi trường của Costa Rica”.
Castro cho biết sở thú Simon Bolivar đã được 97 năm tuổi ở vùng trung tâm San Jose sẽ chuyển đổi thành vườn thực vật. Bên cạnh đó một sở thú khác thuộc Trung tâm bảo tồn Santa Ana sẽ trở thành một khu bảo tồn rừng rộng 51 ha. Theo UPI thì trong thời gian chuẩn bị, các nhà khoa học sẽ tìm môi trường thích hợp để phóng thích động vật nuôi nhốt trong sở thú và chuẩn bị nhiều phương tiện để cứu hộ động vật trong trường hợp khẩn cấp. (Thanh Niên 12/8) đầu trang(./.
Biên tập: Bùi Hoa
|
|||