Xem ngày trước
BẢN TIN TỔNG HỢP
Xem ngày kế tiếp

Ngày 05 tháng 04 năm 2013
THỜI SỰ
CHÍNH SÁCH
QUẢN LÝ
NHÂN SỰ
KINH TẾ
TIN TỨC
CHÍNH SÁCH ĐỊA PHUƠNG
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
NHÌN RA THẾ GIỚI

THỜI SỰ
Trao đổi với lãnh đạo quận Bình Thạnh (TP.HCM) tại buổi khảo sát về tình hình thực hiện Luật cư trú của Đoàn đại biểu quốc hội TP chiều 4-4, ông Huỳnh Ngọc Ánh - phó chánh án TAND TP, đại biểu Quốc hội - cho rằng không thể cái gì khó quản lý, làm không nổi thì đề xuất cấm.
Trước đó, bà Nguyễn Thị Thu Hà - chủ tịch UBND Q.Bình Thạnh - trình bày quan điểm: cần phạt người dân chuyển nhà mà không chuyển hộ khẩu, gây khó cho công tác quản lý. Lãnh đạo Công an Q.Bình Thạnh cũng góp ý: cần quy định về việc xóa hộ khẩu của người chấp hành án phạt tù ở mức nghiêm trọng, người có lệnh truy nã và kiến nghị sửa đổi, bổ sung nhiều quy định liên quan tới các văn bản dưới luật liên quan đến vấn đề cư trú.
Ông Huỳnh Ngọc Ánh diễn giải: luật không quy định “làm khó” dân mà hầu hết là do cách diễn giải, các quy định dưới luật “suy diễn” gây ra khó khăn cho dân. Ông cũng cho rằng các cơ quan chức năng cần xác định trách nhiệm của mình, nỗ lực tìm giải pháp và đề xuất dựa trên tinh thần xây dựng, làm thuận lợi cho người dân hơn là gây khó. Theo ông, nếu quy định xóa hộ khẩu người thụ án tù, khi họ trở về, địa phương sợ bị ảnh hưởng thành tích, không cho họ nhập khẩu lại sẽ khiến người dân không đồng tình. (Tuổi Trẻ 5/4) đầu trang(

CHÍNH SÁCH
Ngày 4.4, Chính phủ ban hành Nghị quyết phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 với nhiều nội dung quan trọng như khẩn trương hướng dẫn và triển khai chính sách hỗ trợ tín dụng để hộ gia đình, cá nhân vay mua nhà ở xã hội, nhà thu nhập thấp và nhà ở thương mại...
Chính phủ yêu cầu Ngân hàng Nhà nước Việt Nam phối hợp với Bộ Xây dựng khẩn trương hướng dẫn và triển khai chính sách hỗ trợ tín dụng để hộ gia đình, cá nhân vay mua nhà ở xã hội, nhà thu nhập thấp và nhà ở thương mại có diện tích dưới 70 m2 giá bán dưới 15 triệu đồng/m2 với mức lãi suất ổn định ở mức thấp.
Bên cạnh đó, Ngân hàng Nhà nước tiếp tục điều hành giảm lãi suất tín dụng ngay trong đầu tháng 4.2013; tăng cường kiểm tra việc triển khai thực hiện tại các ngân hàng thương mại, tháo gỡ khó khăn về điều kiện, thủ tục vay vốn để tín dụng nhanh chóng đi vào nền kinh tế; đẩy mạnh ưu tiên cho vay các lĩnh vực sản xuất nông nghiệp, nông thôn; tiếp tục điều hành ổn định tỷ giá, kiểm soát chặt giá trị đồng tiền Việt Nam.
Bộ Xây dựng khẩn trương đề xuất phương án sửa đổi chính sách theo hướng mở rộng đối tượng và điều kiện mua, sở hữu nhà ở đối với người Việt Nam định cư ở nước ngoài, tổ chức, cá nhân nước ngoài tại Việt Nam, trình cấp có thẩm quyền xem xét, quyết định.
Bộ Công thương, Bộ Tài chính, Bộ Y tế phối hợp hướng dẫn theo thẩm quyền lộ trình điều chỉnh giá điện, giá xăng dầu, giá dịch vụ y tế một cách hợp lý, không dồn vào một thời điểm, nhằm tránh tác động gây tăng giá đột biến.
Chính phủ cũng yêu cầu các bộ, cơ quan chú trọng việc lấy ý kiến nhân dân, coi trọng phản biện xã hội khi xây dựng và ban hành cơ chế, chính sách để bảo đảm sự đồng thuận trong thực thi, phát huy hiệu quả của cơ chế, chính sách. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(
Đây là một trong những quy định tại Nghị định về phí bảo vệ môi trường đối với nước thải.
Theo đó, mức thu phí bảo vệ môi trường đối với nước thải sinh hoạt được tính theo tỷ lệ phần trăm trên giá bán của 1 m3 nước sạch nhưng tối đa không quá 10% giá bán nước sạch chưa bao gồm thuế giá trị gia tăng. Đối với nước thải sinh hoạt thải ra từ các tổ chức, hộ gia đình tự khai thác để sử dụng (trừ hộ gia đình ở những nơi chưa có hệ thống cấp nước sạch) thì HĐND tỉnh, TP quy định mức phí áp dụng đối với các tổ chức, hộ gia đình sử dụng nước tương ứng với số phí trung bình một người sử dụng nước từ hệ thống nước sạch phải nộp tại địa phương.
Người dân sẽ không phải nộp phí bảo vệ môi trường đối với nước thải sinh hoạt của các hộ gia đình ở địa bàn đang được Nhà nước thực hiện chế độ bù giá để có giá nước phù hợp với đời sống kinh tế - xã hội, nước thải sinh hoạt của hộ gia đình ở các xã thuộc vùng nông thôn và những nơi chưa có hệ thống cấp nước sạch... Nghị định cũng quy định việc thu phí bảo vệ môi trường đối với nước thải công nghiệp. Quy định này có hiệu lực từ ngày 1.7.2013. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(
Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải vừa đồng ý việc điều chỉnh, bổ sung Nhiệm vụ điều chỉnh Quy hoạch chung thành phố Đà Nẵng đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050.
Phó Thủ tướng yêu cầu UBND thành phố Đà Nẵng nghiên cứu ý kiến của Bộ Xây dựng để chỉ đạo việc lập, trình thẩm định, phê duyệt điều chỉnh Quy hoạch chung thành phố Đà Nẵng theo đúng quy định.
Trước đó, trong tháng 3/2013, UBND thành phố Đà Nẵng đã công bố điều chỉnh quy hoạch chung thành phố Đà Nẵng đến năm 2030, tầm nhìn 2050. Theo đó, có 15 công trình với quy mô rất lớn sẽ xuất hiện tại thành phố này gồm: cảng du lịch sông Hàn, cảng du lịch Làng Vân, cầu đi bộ qua sông Hàn, đường cao tốc Đà Nẵng - Dung Quất, các dự án về nhà hát, thư viện, các khu du lịch…
Hiện có nhiều công trình trong số trên đã được triển khai hoặc trong quá trình chuẩn bị dự án. Trong định hướng phát triển, thành phố Đà Nẵng sẽ mở rộng về các hướng Tây Bắc, Nam và Đông Nam. (Cổng thông tin điện tử Chính phủ 4/4) đầu trang(
Chính phủ vừa ban hành Nghị quyết điều chỉnh địa giới hành chính để thành lập thị xã Hoàng Mai; thành lập các phường thuộc thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An.
Cụ thể, Chính phủ quyết nghị thành lập thị xã Hoàng Mai thuộc tỉnh Nghệ An trên cơ sở điều chỉnh 16.974,88 ha diện tích tự nhiên và 105.105 nhân khẩu của huyện Quỳnh Lưu, bao gồm toàn bộ diện tích tự nhiên của thị trấn Hoàng Mai và các xã: Mai Hùng, Quỳnh Vinh, Quỳnh Lộc, Quỳnh Lập, Quỳnh Dị, Quỳnh Phương, Quỳnh Liên, Quỳnh Xuân, Quỳnh Trang.
Thành lập 5 phường thuộc thị xã Hoàng Mai gồm: Quỳnh Thiện, Quỳnh Dị, Mai Hùng, Quỳnh Phương, Quỳnh Xuân.
Sau khi điều chỉnh địa giới hành chính để thành lập thị xã Hoàng Mai và thành lập các phường thuộc thị xã Hoàng Mai, thị xã Hoàng Mai có 10 đơn vị hành chính trực thuộc gồm 5 phường nêu trên và 5 xã: Quỳnh Vinh, Quỳnh Lộc, Quỳnh Lập, Quỳnh Liên, Quỳnh Trang.
Tỉnh Nghệ An có 21 đơn vị hành chính trực thuộc, gồm thành phố Vinh, thị xã Cửa Lò, thị xã Thái Hòa, thị xã Hoàng Mai và 17 huyện: Quỳnh Lưu, Diễn Châu, Nghi Lộc, Yên Thành, Hưng Nguyên, Con Cuông, Quỳ Hợp, Quỳ Châu, Quế Phong, Tân Kỳ, Đô Lương, Anh Sơn, Nghĩa Đàn, Tương Dương, Kỳ Sơn, Nam Đàn, Thanh Chương. (Cổng thông tin điện tử Chính phủ 3/4) đầu trang(

QUẢN LÝ
Cán bộ, công chức Bộ GTVT không được can thiệp vào việc thực thi công vụ của các lực lượng chức năng đối với các hành vi vi phạm luật về trật tự an toàn giao thông (ATGT) của bản thân mình và người khác.
Đó là một trong những nội dung của chỉ thị về nghiêm cấm cán bộ, công chức Bộ GTVT can thiệp vào việc xử phạt của các lực lượng chức năng đối với vi phạm lĩnh vực trật tự ATGT vừa được bộ trưởng Bộ GTVT ban hành.
Chỉ thị cũng đòi hỏi thủ trưởng các cơ quan đơn vị thuộc bộ gương mẫu, không vi phạm pháp luật về trật tự ATGT. Đồng thời phải kiểm điểm khi có nhân viên vi phạm khi nhận được thông báo từ các lực lượng chức năng. Chỉ thị nêu rằng thời gian qua, một bộ phận người vi phạm ATGT có cả cán bộ, công nhân viên ngành GTVT. Thậm chí khi vi phạm còn có biểu hiện chống đối hoặc sử dụng các mối quan hệ để can thiệp vào việc xử lý vi phạm. (Tuổi Trẻ 5/4) đầu trang(
UBND H.Phú Quốc vừa có văn bản chỉ đạo các cơ quan chức năng kiểm tra xác minh làm rõ, báo cáo thường trực UBND huyện về việc một số hộ dân lấn chiếm đất rừng trái phép nhưng vẫn được nhà nước bồi thường thiệt hại khi thu hồi đất.
Trước đó, thượng tá Huỳnh Tấn Phương, Phó chỉ huy trưởng Huyện đội Phú Quốc đã có công văn gửi Thường trực UBND huyện và Trung tâm phát triển quỹ đất huyện đề nghị ngưng phát tiền bồi thường cho các hộ này.
Năm 2004, Ban Chỉ huy quân sự H.Phú Quốc được giao 35,64 ha rừng phòng hộ thuộc tiểu khu 158B (xã Hàm Ninh). Đến năm 2010, Huyện đội Phú Quốc phát hiện người dân vào lấn chiếm, phá rừng cất nhà, làm rẫy nên đã nhiều lần phối hợp với Hạt kiểm lâm kiểm tra, nhắc nhở… nhưng cơ quan chức năng sau đó không giải quyết dứt điểm.
Tháng 4.2012, Hạt Kiểm lâm Phú Quốc phối hợp Ban Quản lý rừng phòng hộ và chính quyền xã Hàm Ninh kiểm tra đã phát hiện có 5 hộ dân lấn chiếm, phá gần 20,5 ha rừng và đề nghị xử lý nhưng mọi việc đâu vẫn vào đó.
Đến khi dự án mở rộng nâng cấp đường Dương Đông - An Thới khởi động, Hội đồng tư vấn xét duyệt (gồm Trung tâm phát triển quỹ đất và chính quyền xã Hàm Ninh) lại xét duyệt cho các hộ dân này nhận 70% tiền bồi hoàn với tổng số tiền hơn 1,5 tỉ đồng, khiến dư luận bất bình. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(
Ngày 4-4, tin từ UBND tỉnh Bình Thuận cho biết đã thành lập tổ kiểm tra liên ngành giải quyết khiếu nại của ông Đoàn Nhi (xã Măng Tố, huyện Tánh Linh).
Theo ông Nhi, mặc dù là người phát hiện, tố cáo vụ phá rừng Tánh Linh đầu tiên nhưng đến nay ông không được khen thưởng theo quy định nên yêu cầu xác minh để có chế độ khen thưởng rõ ràng cho ông.
Trong đơn khiếu nại gửi đến các cơ quan chức năng, ông Nhi khẳng định mình là người đầu tiên đứng ra tố cáo vụ phá rừng Tánh Linh và bỏ công ra theo dõi, thu thập tài liệu. Nhờ đó tháng 4-1997, Công an tỉnh Bình Thuận đã khởi tố vụ án, qua điều tra phát hiện hơn 53.000 m3 gỗ rừng đầu nguồn, rừng phòng hộ xung yếu bị triệt hạ. Đã có 44 bị cáo nhận án tổng cộng 225 năm tù giam, trong đó các quan chức bảo kê phá rừng như giám đốc Sở Nông nghiệp, chi cục trưởng kiểm lâm, phó chủ tịch huyện, trưởng ban quản lý rừng phòng hộ Trị An… (Pháp luật TP.HCM 5/4) đầu trang(

NHÂN SỰ
Ngày 4-4, tin từ HĐND tỉnh Bình Phước cho biết hôm nay (5-4), kỳ họp bất thường của HĐND tỉnh bầu tân chủ tịch tỉnh sẽ diễn ra.
Trước đó, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Bình Phước đã họp và thống nhất giới thiệu Thiếu tướng Nguyễn Văn Trăm, Chủ nhiệm Cục Chính trị Quân khu 7, ra kỳ họp bất thường của HĐND tỉnh để HĐND xem xét bầu giữ chức chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước nhiệm kỳ 2011-2016.
Cũng tại kỳ họp này, HĐND tỉnh sẽ bãi miễn chức chủ tịch UBND tỉnh đối với ông Trương Tấn Thiệu. Trước đó Thường trực Tỉnh ủy Bình Phước đã trao quyết định của Ban Bí thư Trung ương Đảng về việc cho ông Trương Tấn Thiệu thôi giữ chức phó bí thư Tỉnh ủy Bình Phước nhiệm kỳ 2010-2015; thôi giữ chức chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước nhiệm kỳ 2011-2016. (Pháp luật TP.HCM 5/4) đầu trang(
Ngày 3/4, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Phú Thọ triệu tập Hội nghị Ban chấp hành Đảng bộ tỉnh công bố các Quyết định của Bộ Chính trị, ý kiến của Ban Bí thư Trung ương Đảng về công tác cán bộ và thực hiện quy trình giới thiệu nhân sự đối với chức danh Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh, nhiệm kỳ 2011-2016.
Tại Hội nghị, Phó Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Ngọc Lâm đã công bố các Quyết định của Bộ Chính trị, ý kiến của Ban Bí thư Trung ương Đảng về công tác cán bộ của tỉnh Phú Thọ. Quyết định số 733-QĐNS/TW ngày 22/3/2013 của Bộ Chính trị chuẩn y chức danh Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ đối với ông Hoàng Dân Mạc.
Công văn số 5211-CV/VPTW ngày 21/3/2013 của Văn phòng Trung ương Đảng thông báo ý kiến Kết luận của Bộ Chính trị đồng ý về việc ông Chu Ngọc Anh, Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, thôi giữ chức Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ và chỉ định ông Chu Ngọc Anh tham gia Ban chấp hành Đảng bộ, Ban Thường vụ Tỉnh ủy và giữ chức Phó Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ nhiệm kỳ 2010-2015, giới thiệu ông Chu Ngọc Anh để bầu giữ chức Chủ tịch UBND tỉnh Phú Thọ, nhiệm kỳ 2011-2016.
Công văn số 5180-CV/VPTW ngày 20/3/2013 của Văn phòng Trung ương Đảng thông báo ý kiến của Ban Bí thư đồng ý để tỉnh Phú Thọ thực hiện quy trình nhân sự chức danh Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh từ nguồn nhân sự tại chỗ.
Tại hội nghị, Ban chấp hành Đảng bộ tỉnh đã thực hiện lấy phiếu tín nhiệm giới thiệu ông Hoàng Dân Mạc, Bí thư Tỉnh ủy -Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh, để Hội đồng Nhân dân tỉnh bầu giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh khóa XVII, nhiệm kỳ 2011-2016. (TTXVN 3/4) đầu trang(
Nhiều bệnh viện ở Nghệ An từ nhiều năm nay không tuyển được bác sĩ...
Theo bác sĩ Nguyễn Thị Kim Xuyến, Phó giám đốc Bệnh viện Tâm thần Nghệ An, mặc dù đã cố “trải chiếu hoa” để mời bác sĩ trẻ về làm việc nhưng 20 năm nay, bệnh viện này vẫn không nhận được một bác sĩ chính qui nào. Tại đây, mỗi ngày có trên 200 bệnh nhân điều trị, dịp cao điểm lên đến gần 400, chưa kể gần 9.000 bệnh nhân ngoại trú, 13.000 bệnh nhân ở cộng đồng nhưng bệnh viện chỉ có 19 bác sĩ.
“Mỗi bác sĩ ở đây hiện đang phải làm việc của hai người. Chúng tôi đã tìm mọi cách để mời gọi các bác sĩ trẻ nhưng chẳng ai chịu về”, bà Xuyến nói. Để "chữa cháy", bệnh viện phải gửi một số y sĩ đi đào tạo bác sĩ chuyên tu nhưng cũng chỉ được 2 người, hiện 3 người còn đang đi học. Do thiếu bác sĩ, bệnh viện phải dùng 18 y sĩ làm thầy thuốc.
Cùng cảnh ngộ, Bệnh viện Lao - Phổi Nghệ An cũng chỉ có 21 bác sĩ nhưng phải phụ trách 260 giường bệnh và kiêm cả công việc ngoại tuyến, phòng chống lao ở cộng đồng.
“Gần chục năm nay, không bác sĩ chính qui nào chịu về dù chúng tôi đã trải thảm đỏ. Ngoài 20 triệu của tỉnh hỗ trợ, bệnh viện cũng để dành quỹ thưởng ưu ái bác sĩ mới, cho họ mượn nhà ở... nhưng cũng chẳng đón được ai”, Giám đốc Bệnh viện Lao - Phổi Nghệ An, bác sĩ Đậu Minh Quang, nói.
Để có bác sĩ, bệnh viện này cũng phải gửi y sĩ đi học chuyên tu. Trong 21 bác sĩ của bệnh viện, có đến 12 bác sĩ chuyên tu. Ông Quang thừa nhận, chuyên môn của một số bác sĩ chuyên tu còn hạn chế nhưng nếu không đào tạo và sử dụng thì bệnh viện không có bác sĩ.
“Chúng tôi phải giật gấu vá vai, phải vận động các bác sĩ trực cố gắng không nghỉ bù và trả tiền làm thêm giờ cho họ; một số phải kiêm nhiệm như vừa trưởng khoa vừa kiêm hành chính. Chúng tôi còn đang tính mời bác sĩ lãnh đạo bệnh viện đã nghỉ hưu quay lại làm ở phòng khám”, ông Quang tâm sự.
Tại Trung tâm Y tế dự phòng Nghệ An, 10 năm nay cũng không có bác sĩ nào về công tác. Ở đây hiện đang cần 13 bác sĩ. Năm 2006, có hai bác sĩ trẻ về nhận công tác, nhưng chỉ được vài tháng thì cả hai xin nghỉ việc để chuyển đi nơi khác.
Giám đốc Sở Y tế Nghệ An Nguyễn Đình Long, thừa nhận ngoài các bệnh viện đặc thù nói trên, các bệnh viện tuyến huyện ở Nghệ An cũng gặp tình trạng tương tự. Tại Bệnh viện H.Diễn Châu cần 60 bác sĩ thì mới có 29 bác sĩ. Các bệnh viện ở miền núi còn bi đát hơn.
Nguyên nhân do nguồn bác sĩ đã được đào tạo quá ít trong khi chế độ đãi ngộ cho các bác sĩ công tác tại các bệnh viện đặc thù và bệnh viện tuyến huyện đã có nhưng chưa thật tương xứng.
Năm 2012, Nghệ An tuyển được gần 100 bác sĩ. Với tiến độ này, ông Long dự báo đến năm 2017, may ra địa phương mới có thể tạm đủ số lượng bác sĩ.
Theo ông Nguyễn Đình Long, Nghệ An đang thiếu bác sĩ nhưng thừa y sĩ, điều dưỡng viên, kỹ thuật viên. Mỗi năm, tỉnh có khoảng 7.000 y sĩ, điều dưỡng viên, kỹ thuật viên ra trường nhưng các bệnh viện công chỉ tuyển khoảng 100 người.
Theo đề án Phát triển nhân lực của ngành y tế Nghệ An do UBND tỉnh phê duyệt, tỉnh hiện có hơn 1.728 bác sĩ, tỷ lệ đạt 5,9 bác sĩ/1 vạn dân (cả nước là 7,2 bác sĩ/1 vạn dân). Để đạt 9 bác sĩ/1 vạn dân vào năm 2020, Nghệ An cần thêm 1.050 bác sĩ. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(

KINH TẾ
Vài năm trở lại đây, vấn đề Biển Đông luôn được các độc giả trong và ngoài nước quan tâm, này càng nhiều các học giả đưa ra những bằng chứng không thể chối cãi về chủ quyền của Việt Nam với vùng biển này cũng như đưa ra những nghiên cứu, lập luận của mình để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.
Chùm bài viết của tiến sĩ Đặng Xuân Phương, Vụ trưởng, Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam (Bộ Tài nguyên và Môi trường) đã đề cập một cách toàn diện từ vị trí địa lý, điều kiện vật chất, quy mô lãnh thổ, quy mô dân số, đặc điểm dân tộc tới đặc điểm thể chế Nhà nước, để xem xét vấn đề của Việt Nam với Biển Đông (trên cơ sở vận dụng quan điểm lý luận về các thành tố địa – chiến lược cốt yếu đã góp phần tạo ra sự hưng thịnh của các cường quốc trên biển mà A. F. Mahan [1840-1914], một chiến lược gia hải quân người Mỹ đã nghiên cứu, đề ra vào cuối thế kỷ XIX).
Vietnam+ đăng chùm bài viết “Luồng gió mới để Việt Nam thành” quốc gia mạnh về biển'," thể hiện quan điểm nghiên cứu của tác giả. Sau đây là bài: Những bất lợi về kinh tế, quân sự ở vùng Biển Đông:
Lịch sử từ xa xưa cho thấy, với điều kiện địa hình phức tạp, vùng biển Việt Nam hàm chứa sự bất lợi cho phát triển kinh tế cũng như quân sự.
Tuy có cấu trúc địa hình đa phân và núi và biển, song người Việt từ xưa tới nay chủ yếu dựa vào đất, chưa quan tâm đúng mức đến tiềm năng kinh tế các vùng biển mặc dù chiều dài bờ biển Việt Nam chiếm tới 3.260 km.
Trong hơn 10 thế kỷ kể từ năm 938 đến nay, Việt Nam thường đối diện với những nguy cơ tranh chấp về đường biên giới trên bộ, cả ở phía Bắc và ở phía Nam nhiều hơn là trên biển. Ngày nay, đường biên giới trên bộ của Việt Nam với ba nước xung quanh vẫn dài hơn khá nhiều so với đường bờ biển. Cho đến tháng 1/1974, Việt Nam chưa bao giờ phải chịu sức ép quá lớn về tranh chấp chủ quyền đối với khu vực biển và hải đảo.
Đường bờ biển ở miền Trung dài và có nhiều nơi thuận lợi để làm cảng nước sâu, đáng lẽ đó phải là điều kiện vật chất tốt để tạo ra sự giàu có cho quốc gia ven biển. Nhưng một điều đáng tiếc là địa hình ven biển thiếu chiều sâu và chiều rộng không gian nên luôn chứa đựng sự bất lợi cả cho việc phòng thủ lẫn việc phát triển tiềm lực kinh tế của đất nước. Champa một thời hùng mạnh về nghề đi biển cũng vì nguyên nhân này mà bị diệt vong trước cả kỷ nguyên mà thuyền buồn và đại bác thống trị trên các đại dương.
Riêng đối với người Việt, trong thời hậu kỳ phong kiến (thế kỷ XVII-XIX), ít nhất đã có ba chính quyền bị suy sụp và thất bại nhanh chóng sau các cuộc tấn công của kẻ địch vào thủ đô qua đường biển (hải quân của Nguyễn Ánh đã đột kích thành công vào Quy nhơn của vua Thái Đức Nguyễn Nhạc năm 1792, vào Phú Xuân của vua Quang Toản nhà Tây Sơn  năm 1801 và sau này Thành Huế của Nhà Nguyễn đã thất thủ trước người Pháp vào năm 1883).
Tất cả điều này chứng minh yếu tố bất lợi về địa hình đối với bên phòng thủ một khi bên tấn công đã phong tỏa đường đường biển, không có đường rút lui.
Có thể thấy rằng cấu trúc địa hình chữ S trên đất liền của Việt Nam, dù nằm ngay cạnh một biển vô cùng quan trọng, nhưng dựa trên cấu trúc địa hình này đã không thể hướng nổi các mối quan tâm của cộng đồng cư dân vào các lợi ích kinh tế biển. Từ đó không đủ sức tập trung các nguồn lực từ đất liền cho các mục tiêu dài hạn cho phát triển kinh tế biển.
Lịch sử cho thấy, trong từng thời kỳ nhất định, Nhà nước và xã hội Đại Việt cũng có những mối quan tâm nhất định đối với biển. Giai đoạn từ cuối thời hà Lý đến giữa thời thà Trần (thế kỷ XII-XIII), người Việt đã có sự tận dụng tốt hơn lợi thế của biển để mở rộng quan hệ thương mại với các nước. Đó là thời kỳ chứng kiến sự thành lập, phát triển sầm uất của thương cảng Vân Đồn (từ 1149); các cuộc viễn chinh qua đường biển của người Việt vào lãnh thổ Champa…
Tuy nhiên, trong hai thế kỷ tiếp theo, các kỹ năng của người Việt liên quan biển gần như bị chững lại và suy thoái.
Sự kiện Nguyễn Hoàng được cử vào trấn thủ Thuận Hóa năm 1558 đã mở ra một thời kỳ mới mẻ trong lịch sử Việt Nam, làm xuất hiện xứ Đàng Trong trong cục diện đối đầu với Đàng Ngoài. Quyết định vượt biển vào Nam lúc đó của Nguyễn Hoàng diễn ra khi bị đặt vào đường cùng trước nguy cơ bị họ Trịnh tận diệt.
Những người đi khai phá phương Nam buộc phải có sự thay đổi cả về tư duy, lề lối làm ăn và tập quán sinh hoạt theo hướng gần hơn với biển, điều sẽ không thể có được khi người ta chỉ sinh sống quanh quẩn ở đồng bằng miền Bắc.
Khi phân tích đến yếu tố đặc điểm dân tộc, không nên đổ riệt cho đặc trưng “tâm lý cư dân lúa nước,” cho lề lồi làm ăn có tính tiểu nông “manh mún” từ bao đời nay đã quyết định tư duy “đất liền” của người Việt mà quên đi tâm thức hướng biển.
Lịch sử cũng đã nhiều lần chứng minh, khi bị dồn vào hoàn cảnh không có đường lùi, người Việt rất biết cách bứt phá. Thời hiện đại, chúng ta đã từng biết rõ điều này vào một số thời điểm như mùa đông năm 1946 và mùa đông năm 1986, khi tất cả dân tộc chỉ còn dựa vào niềm tin.
Muốn trở thành một cường quốc trên biển, chắc chắn dân tộc Việt Nam phải tiếp tục bồi đắp bản lĩnh cho mình.
Năm 1802, Nguyễn Ánh, một ông hoàng rất am hiểu về lợi thế sức mạnh của quyền kiểm soát trên biển với sự giúp đỡ của những người châu Âu đã giành được thắng lợi trong cuộc chiến tranh với Tây Sơn.
Trước việc triều Nguyễn được kế thừa những nền tảng kinh tế-xã hội có căn tính ven biển dưới thời các chúa Nguyễn trước đây và tiếp tục lựa chọn Huế (Phú Xuân cũ) - một đô thị sát biển làm thủ đô, những tưởng Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia phát triển về biển. Song thực tế không phải vậy.
Nguyên nhân trước hết vẫn là hạn chế từ thể chế chính trị của nhà nước phong kiến rập khuôn từ Trung Quốc nên mang bản chất chuyên chế, độc đoán cao, không khuyến khích mở cửa bang giao.
Nguyên nhân thứ hai là việc Triều đình Huế, do phải tính đến khả năng cân bằng quyền lực với Miền Bắc và Miền Nam, đề phòng những khu vực có tiềm lực kinh tế mạnh và dân số đông hơn ly khai đã chủ trương theo đuổi chính sách kinh tế “trọng nông,” “bế quan toả cảng”.
Nguyên nhân thứ ba, các vị vua nhà Nguyễn ưu tiên cho việc mở rộng lãnh thổ đế quốc trên đất liền, chủ yếu là cuộc chiến tranh khốc liệt. Hậu quả của cuộc chiến tranh này đã làm kiệt quệ mọi nguồn sức mạnh của Đại Nam.
Mặc dù dưới thời Minh Mạng, hải quân cũng được quan tâm, hải đội đã tung hoành ở Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng mọi sự chuyển biến theo chiều hướng tệ hại chỉ sau đó ít lâu (chưa đến 10 năm). Hải quân đã bị bỏ quên, trang bị vũ khí yếu kém, ít luyện tập nên từng bị cướp biển Tàu đánh bại ngay trước cửa nhà. Phần lớn thuyền bè bị cất vào kho và trở nên mục nát.
Sự lãng quên vai trò của biển trong việc duy trì, củng cố sức mạnh quân sự và kinh tế một thời tạo nên cơ đồ nhà Nguyễn đã khiến Việt Nam phải trả một cái giá khủng khiếp khi chứng kiến sức mạnh quân sự của hạm đội Pháp ở Đà Nẵng vào năm 1858-1859.
Về cơ bản, trong suốt thời kỳ phong kiến Việt Nam, việc duy trì đường lối đối ngoại và kinh tế chỉ chú trọng quan hệ với Trung Hoa và coi thường quan hệ với các nước khác đã mang đến một hậu quả tiêu cực lâu dài đối với sự phát triển của dân tộc. Do vậy, mặc dù là một đất nước có vị trí gần biển và giàu tài nguyên biển nhưng người Việt không nhận thức được đúng đắn vai trò của biển, hải đảo thông qua việc sử dụng nhân tố này để phá cục diện mất cân bằng chiến lược với Trung Quốc.
Ngày nay, với đường lối chính sách độc lập, mở cửa trên tinh thần làm bạn với tất cả các nước của Việt Nam là hoàn toàn phù hợp với lợi ích của dân tộc và tạo điều kiện khả năng phát triển các tiềm lực kinh tế biển.
Tuy nhiên, việc áp dụng thành công nguyên lý kết hợp giữa hai nhân tố thể chế vượt trước và lợi thế mặt tiền của biển còn tuỳ thuộc rất nhiều vào việc hiểu đúng bản chất cả về ưu thế và bất lợi đối với đất nước. Từ đó, xác định bước đi đúng đắn cho việc thực hiện chiến lược biển của quốc gia. (TTXVN 5/4) đầu trang(
Vietnam+ tiếp tục đăng chùm bài viết “Luồng gió mới để Việt Nam thành” của tiến sĩ Đặng Xuân Phương, Vụ trưởng, Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam (Bộ Tài nguyên và Môi trường). Sau đây là bài: Việt Nam phải làm những gì để chiếm lĩnh Biển Đông?
Bên cạnh yêu cầu sớm hình thành học thuyết phát triển đất nước dựa vào biển và quy hoạch lại toàn bộ không gian lãnh thổ, Việt Nam nhất thiết phải nhanh chóng xây dựng tuyến đường sắt mới xuyên trục Bắc-Nam, xác định lại vị trí trọng yếu làm cảng biển quốc tế nhằm đẩy mạnh phát triển kinh tế biển
Nhận thức được vai trò quan trọng của biển Đông, Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 Khoá X về Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020 (2/2007) và Luật Biển Việt Nam 2012 là hai văn bản do cấp quyết sách cao nhất của đất nước thông qua, đề cập trực tiếp và toàn diện về chính sách biển của Việt Nam.
Trong thập kỷ đầu tiên vừa qua của thế kỷ XXI, vấn đề biển, hải đảo đã được chú trọng xem xét trong các loại quy hoạch, kế hoạch phát triển dài hạn và trung hạn. Tuy vậy, kết quả lại cho thấy một sự nghi ngờ về tính khả thi và hiệu quả kinh tế-xã hội của các loại quy hoạch.
Tuy có nhiều ý kiến, song đến nay vẫn chưa có một câu trả lời xác đáng về “thế trận” ra biển của Việt Nam trong khi áp lực an ninh trên biển Đông đang tăng nhanh.
Nhìn vào bức tranh đã phân tích (ở các bài trước), có thể nhận định rằng, tình thế của Việt Nam đối với cục diện trên Biển Đông có thể nói là khá bất lợi. Song, sự bất lợi trên thực tế còn có thể lớn hơn nữa, khi hiểu rằng: lãnh thổ Việt Nam trên đất liền là cả một đới bờ lớn, nơi chịu tác động qua lại các yếu tố từ cả đại dương lẫn lục địa.
Để phát triển đất nước trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại, phải xây dựng được học thuyết phát triển đất nước dựa vào biển một cách hoàn chỉnh. Học thuyết phát triển đất nước dựa vào biển không đơn thuần là một bản tập hợp của các loại tư duy quản lý theo ngành lĩnh vực hay tư duy vùng miền, địa phương, có nghĩa là vẫn áp dụng tư duy quản lý “cắt khúc” của đất liền vào mà luôn phải xuất phát từ tính toàn cục cả về không gian lẫn về thời gian của đối tượng quản lý.
Trước hết, để khắc phục hạn chế về hình thể đất nước trên đất liền thuộc dạng “nhà siêu mỏng nằm bên xa lộ,” trong quản lý lãnh thổ cần phải luôn nhất quán cách tiếp cận quản lý tổng hợp dựa trên quan niệm Việt Nam là một quốc gia “lưỡng phần lãnh thổ,” bao gồm phần đất (lục) và phần biển (hải).
Với quan niệm như trên, việc tổ chức không gian toàn lãnh thổ Việt Nam nhất thiết phải theo phương châm “hải-lục hợp nhất”. Mọi tính toán và hành động mang tầm vĩ mô trên đất liền đều phải nghĩ đến tác động của nó đối với biển và ngược lại.
Tiếp theo cần cân nhắc điều chỉnh chức năng kinh tế-quốc phòng của từng vùng miền. Ví dụ như Đông Nam Bộ cần tăng tốc đầu tư, phát triển công nghiệp tàu thuỷ và kinh tế cảng biển quốc tế, cảng hàng không quốc tế để trở thành đầu mối thương mại và vận tải của toàn khu vực Đông Nam Á; Duyên hải miền Trung nên giảm bớt số khu kinh tế ven biển, số dự án cảng biển để chú trọng vào một số ngành kinh tế đã định hướng như du lịch biển, nghề cá…
Cuối cùng, để nâng cao năng lực quy hoạch phát triển kinh tế biển gắn với quốc phòng-an ninh và điều phối chính sách biển (bao gồm cả vùng bờ), cần nghiên cứu tổ chức lại theo hướng chỉ nên có duy nhất một Uỷ ban quốc gia về các vấn đề biển, hải đảo do Chủ tịch nước hoặc Thủ tướng trực tiếp đứng đầu.
Trên thực tế, muốn phát triển hướng Biển thì con đường lưu thông là vô cùng quan trọng. Năm 2010, dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam đã bị “bác” bởi lo sợ nguy cơ lún sâu hơn vào món nợ khổng lồ, hiệu quả kinh tế thì mơ hồ trong khi còn biết bao vấn đề thực tiễn cấp bách của đời sống nhân dân cần phải giải quyết.
Tuy nhiên, vấn đề đường sắt không chỉ là câu chuyện phục vụ hành khách, mà nó sẽ là một dự án quan trọng, phá vỡ thế cô lập, chia cắt làm nhiều khúc ở Miền Trung, Tây Nguyên, mở đường cho phát triển kinh tế biển.
Về cảng, chúng ta cần nói đến tầm quan trọng của dự án Cảng Vân Phong (Khánh Hoà) trong mối quan hệ với chiến lược biển của Việt Nam. Mặc dù có những điều kiện tự nhiên rất thuận lợi để làm cảng nước sâu nhưng nếu không có mặt bằng không gian đủ rộng để phát triển đô thị ăn theo và không có đường giao thông thông thoáng để kết nối nhanh chóng với các vùng khác hoặc xuyên được sang Campuchia và Thái Lan thì tiền đồ của Cảng này liệu có mấy khả quan?
Trong hệ thống cảng biển ở khu vực phía Nam, có lẽ cần quan tâm hơn đến Cảng Thị Vải - Cái Mép bởi nó hội tụ đầy đủ hơn các điều kiện để phát triển thành một cảng lớn nhất không chỉ của Việt Nam mà cho toàn khu vực Đông Dương. Cảng này cũng nằm xa hơn về phía Nam, nơi ít có khả năng rủi ro liên quan đến những tranh chấp vũ trang nên có thể coi là điểm đến an toàn và có hiệu quả đối với tàu bè thương mại trên khắp thế giới.
Với việc đặt lại vấn đề như trên, một dự án đường sắt mới cho phép tạo ra sự liên kết với tốc độ nhanh chóng và khả năng vận chuyển hàng hoá lớn giữa các miền của đất nước, lại càng thêm cần thiết.
Nếu đường sắt mới kết nối với Cảng Thị Vải - Cái Mép, nó sẽ là tuyến đường vận chuyển hàng hoá tiện lợi hơn bất tuyến vận tải nào khác kỳ giữa Miền Bắc Việt Nam, Lào và Tây Nam Trung Quốc với các nước Đông Nam Á (trừ Philippines), Trung Đông và Nam Á,  Châu Đại Dương và Nam Mỹ. Có thể thấy rằng, ý nghĩa cực kỳ to lớn của dự án đường sắt lại nằm ở một việc tưởng chừng ít liên quan, đó chính là để đưa Trường Sa gần hơn với đất liền.
Một ví dụ thường được nhắc đến như bài học về tầm nhìn và sự quyết đoán để đưa đất nước tiến lên, đó là quyết định làm tuyến đường (bộ) cao tốc Seoul-Busan của Tống thống Hàn Quốc Park Chung Hee. Dù gặp rất nhiều phản đối, nhưng thực tế đã chứng minh đó là một quyết định đúng đắn, cho phép kết nối 2 trung tâm kinh tế của đất nước, mở đường cho Hàn Quốc trở thành cường quốc.
Sau khi xem xét nguyên nhân và bài học đã qua để trả lời việc tại sao Việt Nam chưa thể tận dụng vị trí ven biển để trở thành một quốc gia có sức mạnh trên Biển Đông, phải hiểu được rằng một dân tộc muốn vươn ra biển, muốn chứng tỏ được sức mạnh trên biển, trước hết cần có tầm nhìn chiến lược, mang tính toàn cục. Ngoài ra, phải có sự quyết tâm, sức bền bỉ rất cao để vượt qua chính mình bằng việc khắc phục được những hạn chế, tồn tại cố hữu. (TTXVN 5/4) đầu trang(

TIN TỨC
Khoảng 10h trưa ngày 4/4, một vụ cháy lớn đã xảy ra tại Trung tâm văn hóa tỉnh Quảng Bình, ngọn lửa đã thiêu rụi hầu hết nội thất bên trong.
Vào thời điểm trên, một ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt và sau đó bùng phát dữ dội ra toàn bộ khu nhà.
Tại hiện trường, hầu hết bàn ghế trong hội trường và các nội thất gần như bị thiêu rụi hoàn toàn. Theo những người chứng kiến sự việc cho biết, ngọn lửa xuất phát từ tầng trên sau đó lan tỏa ra cả hội trường.
Thời điểm đó, có một số cán bộ và nhân viên Trung tâm văn hóa đang làm việc trong hội trường khi phát hiện cháy đã báo ngay cho lực lượng cứu hỏa
Chừng 15 phút sau, lực lượng cứu hỏa, công an, bộ đội đã có mặt tại hiện trường để dập tắt đám cháy.  Lực lượng chữa cháy đã điều động hàng chục xe cứu hỏa đến tham gia dập tắt đám cháy. Thời điểm xảy ra sự việc có hàng ngàn người dân hiếu kỳ đổ xô đến Trung tâm văn hóa để chứng kiến sự việc. (Dân Trí 4/4) đầu trang(

CHÍNH SÁCH ĐỊA PHUƠNG
Ông Trần Khiêu, Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh, cho biết UBND tỉnh vừa ban hành quyết định số 10 quy định về việc xử lý vi phạm theo Chỉ thị số 08 của Tỉnh ủy đối với cán bộ, công chức, viên chức, người làm việc theo chế độ hợp đồng và cán bộ chiến sĩ lực lượng vũ trang trong toàn tỉnh (gọi chung là cán bộ, viên chức).
Theo đó, kể từ ngày 6.4, nếu phát hiện cán bộ, viên chức sử dụng rượu bia trong giờ làm việc, trong bữa ăn trưa của ngày làm việc, tiếp khách ở quán rượu bia, những nơi có tính cách nhạy cảm (bia ôm, quán có tiếp viên nữ), có dư luận xã hội không tốt… thì tùy theo mức độ vi phạm sẽ có hình thức kỷ luật.
Trường hợp vi phạm lần đầu sẽ bị nhắc nhở, phê bình trước tập thể cơ quan; vi phạm lần thứ hai trở đi có thể bị kỷ luật từ khiển trách đến cảnh cáo, hạ bậc lương, giáng chức, cách chức, buộc thôi việc hoặc cắt hợp đồng lao động. Cơ quan, đơn vị nào có cán bộ, viên chức vi phạm từ lần thứ ba trở lên, tập thể cơ quan, người đứng đầu, cấp phó của người đứng đầu của đơn vị cũng sẽ bị xử lý từ nhắc nhở, phê bình đến không được xem xét công nhận danh hiệu thi đua, hình thức khen thưởng cuối năm…
Việc xử lý kỷ luật sẽ được tiến hành trong vòng 30 ngày kể từ ngày cán bộ, viên chức bị phát hiện vi phạm. Riêng cán bộ công an, quân đội nếu vi phạm thì căn cứ vào các văn bản có liên quan đến ngành công an và quân đội để xử lý.
Sở Nội vụ chủ trì phối hợp với các cơ quan liên quan tham mưu cho UBND tỉnh thành lập ban chỉ đạo và đội kiểm tra gồm Sở Nội vụ, Thanh tra, Công an, Quân đội, Ủy ban MTTQ, các đoàn thể cấp tỉnh; UBND cấp huyện cũng phải thành lập ban chỉ đạo và tổ kiểm tra để cùng giám sát việc thực hiện quyết định trên. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(
Ngày 4.4, ông Lê Văn Giảng, Chủ tịch UBND TP.Hội An cho biết hình thức khen thưởng trong phong trào thi đua yêu nước bằng kinh phí được chuyển sang “thưởng công trình” là sáng kiến hay của thành phố.
Sáng kiến này được áp dụng từ năm 2004 đến nay với tổng kinh phí khoảng 4 tỉ đồng. Cụ thể, các phường đạt thi đua nhất, nhì, ba hằng năm lần lượt được khen thưởng theo mức 150, 100 và 50 triệu đồng/đơn vị.
Thay vì chi trả bằng tiền mặt, Hội An đã chuyển sang đầu tư xây dựng công trình văn hóa (sân bóng đá, nhà cộng đồng, khu vui chơi trẻ em). Các công trình này phải lấy ý kiến trước của dân, sau đó công khai thiết kế, được UBND TP phê duyệt mới triển khai thực hiện. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(
Ngày 4.4, Sở TNMT TP.HCM cho biết qua rà soát của 24 quận, huyện đến nay TP còn hơn 300.000 trường hợp cần được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Trong số đó chỉ có khoảng 160.000 trường hợp đủ điều kiện và người dân có nhu cầu được cấp giấy. Đến nay TP đã cấp được khoảng 80.000 giấy, số còn lại sẽ được cấp từ nay đến cuối năm 2013.
Đối với các trường hợp không đủ điều kiện cấp giấy do vi phạm xây dựng, quy hoạch hoặc mua bán giấy tay... Sở đang yêu cầu các địa phương rà soát lại cụ thể từng trường hợp để xử lý riêng. (Thanh Niên 5/4) đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Bảng xếp hạng năng lực cạnh tranh cấp tỉnh được công bố vừa qua vẫn còn để lại những phản ứng của các địa phương, nhất là Hà Nội và TP.HCM, hai đầu tàu kinh tế của cả nước.
Khác với những kêu ca, phàn nàn như những năm trước, lần này cấp chính quyền đã bình tĩnh nhìn nhận việc “chấm điểm” của giới doanh nghiệp, từ đó tự soi lại mình những mặt được và chưa được một cách khách quan. Trong đó, phân cấp hoàn toàn cho địa phương đang bộc lộ những bất cập gây ra hậu quả về chất lượng điều hành kinh tế cấp tỉnh, thành.
Tại một số diễn đàn kinh tế, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam đã từng đặt câu hỏi: Nền kinh tế nước ta với tiềm lực tài chính 100 tỷ USD hiện có những gì? Ngay sau đó ông đã đưa ra những con số: 100 cảng biển với 20 cảng quốc tế, hơn 100 tổ chức tín dụng, 22 sân bay với 8 sân bay quốc tế, 18 khu kinh tế ven biển, 27 khu kinh tế cửa khẩu, 260 khu công nghiệp, 650 cụm công nghiệp. Ngoài ra mỗi tháng lại mọc lên một khu đô thị mới. Tình trạng trên dẫn đến lãng phí lớn và tranh chấp nguồn lực mạnh mẽ.
Trước tình trạng này, tháng 8-2012 Thủ tướng đã có quyết định ngân sách Nhà nước chỉ rót vốn đầu tư cho 5 khu kinh tế trong 3 năm tới, thay vì tất cả 18 khu như trước. Ông Viện trưởng nhận xét, đó là hành động thiết thực đầu tiên trong công cuộc tái cơ cấu nền kinh tế.
Trước đó, từ năm 2008, do quy định về phân cấp quản lý Nhà nước trong quy hoạch nên Chính phủ không thể theo dõi thường xuyên việc thực hiện quy hoạch ở địa phương, các ngành lĩnh vực để kịp thời điều chỉnh. Đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến quy hoạch tràn lan, trùng lặp, không đồng bộ. Hiện tượng ganh nhau giữa các tỉnh trong vùng, giành giật các dự án đầu tư công trong thời gian qua đã dẫn đến tràn lan các công trình hiệu quả thấp, gây lãng phí nguồn lực vốn hạn hẹp của Nhà nước. Mặt khác, các địa phương còn được toàn quyền chi tiêu vốn đầu tư phát triển, chính quyền tỉnh được quyền phân cấp vốn đầu tư cho quận, huyện.
Giám đốc Sở Kế hoạch-Đầu tư của tỉnh nghèo phía Bắc thừa nhận, phân cấp quá mạnh tay, cấp xã cũng được phê duyệt dự án nhóm B. Cấp xã tự phê duyệt dự án, trong khi cấp huyện không kiểm soát nổi. Có những xã chính quyền tăng khống giá trị một trụ sở ủy ban lên tới 6 tỷ đồng, gấp đôi so với thực tế, trong khi xã chỉ có chưa đến 10 công chức, một cán bộ kiêm cả giao thông, thủy lợi thì làm sao đủ năng lực.
Bộ trưởng Bộ Kế hoạch-Đầu tư nhận xét, giao toàn bộ chỉ đạo phát triển kinh tế cho địa phương nên tỉnh nào cũng lao vào làm kinh tế. Thấy “anh” kia làm được gì thì mình cũng phải làm. Ông làm công nghiệp chế biến tôi cũng phải làm. Không lẽ chỉ trồng lúa hay nuôi trồng thủy sản mà ngồi nhìn ông được hưởng thuế xuất khẩu…
Một số chuyên gia kinh tế khuyến cáo, phân cấp quản lý kinh tế địa phương đã giúp phát huy tính chủ động, sáng tạo của chính quyền các cấp. Song, phân cấp tự do thiếu khuôn khổ dễ dẫn đến bất cập. Không nên “phân cấp từ trên xuống”, tức là những gì cấp trên không cần làm thì cấp dưới sẽ làm. Cần phải tuân theo nguyên tắc phân cấp phổ biến trên thế giới là “phân cấp từ dưới lên”, những gì cấp dưới không làm được thì cấp trên mới phải làm. (An Ninh Thủ Đô 5/4) đầu trang(
Trong cuộc họp báo để thanh minh cho câu chuyện những cái trạm thu phí sẽ dày đặc trên quốc lộ huyết mạch 1A, song song với phí bảo trì đường bộ, Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Hồng Trường đã “chốt” bằng mấy chữ, rằng: “Người dân phải chia sẻ với nhà nước”.
Câu này nghe rất quen. Người dân lập tức nhớ lại lời ông Trần Văn Hải - một quan chức ngành điện - rằng: “Dân nên chia sẻ và hy sinh cho thủy điện”. Một nữ thứ trưởng thì giải thích chuyện thuế thu nhập cá nhân bằng câu “tính thế là khoan sức dân rồi”.
Thời sự hơn, ngay tuần trước, khi ngân hàng Nhà nước hạ lãi suất tiền gửi xuống mức 7,5% thay vì 8%, một tiến sĩ ngành ngân hàng ôn tồn khuyên nhủ “người dân nên coi việc lãi suất tiết kiệm giảm là sự chia sẻ với nền kinh tế”.
Và nói đến câu chuyện nghĩa vụ chia sẻ, thông cảm, trách nhiệm của người dân, với một thứ gì đó các quan chức chúng ta không thể tròn vành rõ chữ giải thích, không thể không nhắc lại lời của một quan chức, thật tình cờ, cũng của ngành GTVT, khi ông khẳng định nuột nà “sử dụng xe máy chủ yếu là người nghèo, nên bộ chỉ đề xuất có 500.000 đồng/năm”.
Dường như khi đã nói đến nghĩa vụ, trách nhiệm (của dân) trước những khoản quy tiền mà phải viện dẫn đến những phạm trù chung chung kiểu “hãnh diện”, “vinh dự”, “tự hào”, “chia sẻ”, “thông cảm”, thậm chí “hy sinh”... thì có nghĩa là những người có trách nhiệm trả lời câu hỏi vì sao đối với những khoản tiền túi người dân phải nộp đã “bí từ” lắm rồi thì phải.
Nhưng thưa các quan chức, thế ai sẽ thông cảm cho người dân đây? Nhớ khi mở màn cho câu chuyện phí bảo trì đường bộ, ngành GTVT giải thích sẽ bỏ trạm thu phí. Và giờ, khi QL1A bị băm nhỏ bởi 21 trạm thu phí, song song với phí bảo trì đường bộ, thì bộ lại giải thích đó là BOT, là phí, nhưng là phí tư nhân. Kèm theo mấy thông số, rằng sẽ tăng gấp 3,5 lần. Sẽ thu trong 20 năm. Sẽ...
Dường như mật độ phí đang tăng ở tốc độ phi mã. Trong một bài viết trên Lao Động tuần trước, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Sỹ Dũng đã đưa ra một chi tiết có vẻ không hề ngẫu nhiên: Trong số 17 dự thảo văn bản quy phạm pháp luật đang được đưa ra lấy ý kiến nhân dân trên cổng thông tin điện tử của Chính phủ thì có tới 11 dự thảo văn bản liên quan đến xử phạt hành chính, chiếm gần 65%.
Còn tin thời sự hôm qua là phí nước thải sinh hoạt sẽ bắt đầu được thu kể từ 1.7. Trong ngày mà vị thứ trưởng đòi hỏi sự “chia sẻ”, Báo Tuổi Trẻ công bố một kết quả khảo sát cho thấy ở nhiều khu công nghiệp, khắp các tỉnh Bình Dương, Đồng Nai, TPHCM... giá trị bữa ăn của công nhân chỉ 7.000-12.000 đồng/người/bữa.
Giá trị bèo bọt, thảm hại đến mức Phó Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm Nguyễn Hùng Long cũng ngậm ngùi trước tình trạng nhà cung cấp phải mua nguyên liệu rẻ, như cá biển ươn, dẫn đến ngộ độc thực phẩm. Mỗi năm có 2.000-2.500 người bị ngộ độc thực phẩm tại bếp ăn tập thể, chiếm 50-70% tổng số ca ngộ độc thực phẩm cả nước.
Và với thứ rẻ mạt, thiu thối được gọi là bữa cơm đó không hiểu những người công nhân có còn đủ hơi sức để nuôi dưỡng sự kiên nhẫn khi phải nghe đi nghe lại những “chia sẻ”, “thông cảm”, “hy sinh” cho một cái gì đó chẳng của ai cả! (Lao Động 4/4) đầu trang(

NHÌN RA THẾ GIỚI
Tổng thống Mỹ Barack Obama đã quyết định đóng góp 5% tổng tiền lương một năm của mình cho ngân khố Mỹ nhằm chia sẻ gánh nặng và thể hiện tinh thần đoàn kết với các nhân viên chính phủ đang bị buộc phải nghỉ phép không lương, theo báo New York Times.
Theo các nguồn tin, lương một năm làm tổng thống của ông Obama là 400.000 USD, tức ông sẽ sung vào kho bạc nhà nước khoảng 20.000 USD. Nhà Trắng cho biết ông Obama sẽ góp tiền theo tháng, bắt đầu từ ngày 1-3, tức kể từ khi Quốc hội Mỹ thông qua khoản cắt giảm chi tiêu 85 tỉ USD.
Chính sách cắt giảm 85 tỉ USD chi tiêu của chính phủ đã ảnh hưởng đến bộ máy chính phủ liên bang Mỹ. Hàng trăm ngàn nhân viên chính phủ sẽ buộc phải nghỉ phép không lương 14 ngày từ nay đến trước 30-9 để thực hiện các biện pháp cắt giảm. Tiền du lịch của nhân viên cũng bị cắt giảm.
Một tuần trước đó, Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel và Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Ashton Carter đã quyết định đóng góp 14 ngày lương của mình. Như vậy, ông Hagel sẽ sung quĩ 10.750 USD trong tổng lương hằng năm là 199.700 USD của mình. (Tuổi Trẻ 5/4) đầu trang(./.
Biên tập: Nguyễn Mai