Xem ngày trước
ĐIỂM BÁO
Xem ngày kế tiếp

Ngày 26 tháng 10 năm 2012
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
TIN THẾ GIỚI

CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
Tuy đồng thuận với đề xuất đóng cửa rừng tự nhiên trên toàn quốc song nhiều ý kiến cho rằng, cần tính toán kỹ nên “đóng” những loại rừng tự nhiên nào, trong thời gian bao lâu để tránh tình trạng lãng phí, tốn tiền nhập khẩu gỗ...
Theo thống kê của Ban Chỉ đạo nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng, chỉ trong 9 tháng đầu năm, cả nước xử lý 2.735 vụ phá rừng, gần 11.000 vụ mua bán, vận chuyển, chế biến lâm sản trái phép. Vì thế, nhiều ý kiến đã kiến nghị và đề xuất, Chính phủ cần ra lệnh tạm thời đóng cửa rừng tự nhiên trên toàn quốc.
Là địa phương đã từng “khóa rừng”, ông Ma Quang Trung- Giám đốc Sở NNPTNT Lào Cai cho rằng: “Nếu không đóng cửa rừng, thì việc lợi dụng cấp phép khai thác rừng diễn ra rất khó quản lý, lợi bất cập hại. Rừng tự nhiên bị tàn phá, trong khi rừng trồng lại không được khuyến khích. Từ khi thực hiện "khoá rừng", rừng của Lào Cai phát triển tốt hơn, người dân, doanh nghiệp cũng phấn khởi, tích cực tham gia trồng rừng”.
Cũng theo ông Trung, sau khi đóng cửa rừng, các doanh nghiệp, hộ tư nhân làm nghề chế biến lâm sản trên địa bàn tỉnh đã nhanh chóng thực hiện chuyển đổi sản xuất từ "khai thác" sang "trồng rừng" hoặc chế biến các nguồn lâm sản khai thác được từ sản xuất. “Chỉ có đóng cửa rừng, thì người trồng rừng mới bán được sản phẩm và được trả công xứng đáng" - ông Trung nói.
Dù là một đơn vị sống bằng nghề rừng, nhưng ông Nguyễn Xuân Nghiêm - Giám đốc Lâm trường Phù - Bắc Yên (Sơn La), hiện quản lý hơn 8.300ha rừng; trong đó có 5.000ha rừng tự nhiên cũng rất ủng hộ chủ trương này. “Giữ rừng tự nhiên bằng giải pháp đóng cửa rừng không chỉ bảo vệ được rừng ngày một giàu thêm, mà còn góp phần mở rộng rừng cho mỗi địa phương và giúp người dân-những chủ rừng sống được bằng nghề rừng” - ông Nghiêm nói.
Ông Hoàng Văn Đông - Tổng đội trưởng Tổng đội TNXP số 5, đơn vị được giao quản lý 4.700ha rừng ở huyện Thanh Chương – Nghệ An (trong đó có 2.700ha rừng phòng hộ thuộc nhóm rừng tự nhiên) nói: “Việc đóng cửa rừng trong giai đoạn hiện nay là cần thiết. Nếu khai thác nhưng không quản lý tốt sẽ rất dễ xảy ra tiêu cực. Việc không cho phép khai thác rừng tự nhiên cũng không ảnh hưởng Tổng đội, vì kinh phí hoạt động đã được cấp và các đội viên cũng đã được giao diện tích rừng trồng đủ để sản xuất”.
Ông Nguyễn Đình Xuân- Giám đốc Vườn quốc gia Lò Gò – Xa Mát (Tây Ninh) nói: “Việc cho phép khai thác rừng tự nhiên theo chỉ tiêu được giao như hiện nay rất dễ phát sinh tiêu cực như khai thác quá diện tích, không đúng chủng loại cây được cấp phép, đặc biệt là hiện tượng quay vòng giấy phép đã làm một diện tích rừng lớn bị triệt hạ một cách… hợp pháp. Giải pháp đóng cửa rừng được nhiều tỉnh, trong đó có Tây Ninh áp dụng từ hàng chục năm nay, nên áp dụng cho toàn quốc”.
Tuy đồng tình với chủ trương này, nhưng Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự, một trong những tỉnh còn nhiều rừng tự nhiên của cả nước cho rằng: “Trước khi đưa ra phương án cuối cùng, ngành NNPTNT cần bàn bạc kỹ lưỡng với các địa phương”.
Theo ông Cự, các kế hoạch bảo tồn, phát triển rừng tự nhiên, rừng trồng đang được tỉnh thực hiện. Nếu cấp T.Ư quyết định, không dựa trên tình hình thực tế sẽ gây khó khăn cho các địa phương: “Nên đóng tất cả rừng tự nhiên hay chỉ nên đóng các rừng đặc dụng, rừng có tính chất bảo tồn đa dạng sinh học? Còn rừng tự nhiên có giá trị kinh tế vẫn nên cho khai thác” – ông Cự đặt vấn đề.
Còn theo ông Nguyễn Đăng Vang- nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban KHCN và Môi trường của Quốc hội khóa XII, trước khi đóng cửa rừng tự nhiên phải cân nhắc nhiều khía cạnh khác nhau. Thứ nhất, rừng tự nhiên hiện nay bao gồm cả loại rừng mới được trồng bằng những loại cây 7, 8 năm đã có thể khai thác, tuổi thọ cây gỗ không cao.
Với loại rừng này, nếu không khai thác, cây sẽ chết, mục nát gây lãng phí. Thứ hai, việc đóng cửa rừng sẽ tác động tới nguồn gỗ nguyên liệu; số tiền chi cho nhập khẩu gỗ khoảng 1,2 tỷ USD/năm hiện nay sẽ tiếp tục tăng, gây áp lực cho cán cân thanh toán nếu cấm cửa rừng tự nhiên trên diện rộng.
Do đó, ông Vang cho rằng: “Chỉ nên nghiên cứu cấm ở những nơi cụ thể vào khoảng thời gian nhất định nào đó. Về lâu dài vẫn cần khai thác rừng tự nhiên bằng những biện pháp quản lý chặt chẽ”.
Một số ý kiến cũng cho rằng, việc đóng cửa rừng tự nhiên chỉ giải quyết được vấn đề tiêu cực trong khai thác rừng theo chỉ tiêu, do các cơ quan, đơn vị được giao thực hiện. Còn lâm tặc có thể vào rừng tự nhiên bất cứ lúc nào. Nếu không tuần tra, kiểm soát tốt, vấn nạn chặt phá rừng tự nhiên vẫn tái diễn. Cửa rừng có đóng, gỗ vẫn cứ tuồn ra. (Nông Thôn Ngày Nay 25/10)đầu trang(
Ông Cao Hữu Lộc - Phó Giám đốc Sở NNPTNT Phú Yên cho biết, rất hoan nghênh đề xuất đóng cửa rừng tự nhiên trên toàn quốc.
Theo ông , trong những năm qua, Phú Yên liên tục cắt giảm chỉ tiêu khai thác gỗ rừng tự nhiên. Nếu như trước năm 1997 khai thác bình quân khoảng 20.000m3 gỗ/năm, đến năm 2000 giảm xuống còn 8.000m3 gỗ/năm và năm 2011, dù được trung ương cho phép khai thác 4.000m3 gỗ rừng tự nhiên nhưng tỉnh không thực hiện.
Phú Yên cũng đang khuyến khích người dân phát triển trồng rừng và việc sử dụng gỗ rừng trồng trong các cơ sở chế biến gỗ. Phú Yên hiện có khoảng 45.000ha rừng trồng, trong đó nhiều diện tích đang đến kỳ khai thác, đủ cung ứng nhu cầu sử dụng gỗ tại chỗ. Vì thế, tỉnh sẽ “vui vẻ” với chủ trương đóng cửa rừng toàn quốc. (Nông Thôn Ngày Nay 25/10)đầu trang(

BẢO VỆ RỪNG
Đồn BP Phú Gia quản lý hơn 20 km đường biên giới từ mốc 503 đến mốc 509. Địa bàn rừng núi hiểm trở, bọn lâm tặc thường xuyên phá rừng, gây rối trật tự an toàn xã hội khu vực biên giới . Nơi đây tiếp giáp giữa rừng phòng hộ Sông Tiêm (Việt Nam) và Khu bảo tồn thiên nhiên Na Cai - Nậm Thơn (Lào).
Trong những năm qua, Đồn BP Phú Gia thường xuyên phối hợp với chính quyền địa phương, Hạt kiểm lâm, Ban quản lý rừng phòng hộ Sông Tiêm tổ chức các đợt tuần tra bảo vệ rừng, ngăn chặn lâm tặc. Năm 2012, đơn vị đã phối hợp tổ chức 5 đợt tuần tra; triệt phá 15 lán trái phép, xử lý 16 vụ/ 37 đối tượng vi phạm quy chế biên giới.
Bên cạnh đó, đơn vị đã tiến hành xử phạt 11 vụ/37 đối tượng khai thác lâm sản trái phép, thu giữ 28,6 m2 gỗ lậu, 7 cưa xăng và nhiều phương tiện vi phạm khác. Nhờ đó, tình hình an ninh trật tự được giữ vững, nạn khai thác lâm sản trái phép giảm rõ rệt.
Mặc dù còn gặp nhiều khó khăn song cán bộ, chiến sỹ đơn vị luôn cố gắng nỗ lực, tích cực tăng gia sản xuất, xây dựng môi trường xanh, sạch, đẹp. Đơn vị hiện trồng được hàng ngàn cây Tràm và chăn nuôi nhiều gia súc, gia cầm. Hàng năm, thu được hơn 100 triệu đồng từ công tác này, góp phần phục vụ tốt đời sống của cán bộ, chiến sỹ. (Biên Phòng 25/10) đầu trang(
25/10, bà Nguyễn Thị Thu Hiền, cán bộ thuộc Hội Động vật học Frankfurt - Trung tâm Cứu hộ linh trưởng nguy cấp (Vườn quốc gia Cúc Phương) cho biết, Hội chuẩn bị thả một số cá thể voọc mông trắng được cứu hộ về Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Vân Long (huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình).
Voọc mông trắng (tên khoa học Trachypithecus delacouri) là một trong 4 loài linh trưởng đặc hữu của Việt Nam và là một trong 5 loài linh trưởng cực kỳ nguy cấp của Việt Nam, có tên trong danh sách 25 loài linh trưởng nguy cấp hàng đầu thế giới- IUCN. Voọc mông trắng thường sống ở vùng rừng thứ sinh cây gỗ cao 4 - 5m, mọc trên vách đá có hang động, tập trung ở Ninh Bình, Yên Bái, Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An và Hà Tĩnh.
Đây là một trong những nỗ lực dài hạn thực hiện dự án tái hòa nhập nhằm tăng số lượng và nguồn gien di truyền cho quần thể voọc mông trắng tại Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Vân Long nói riêng và ở Việt Nam nói chung. (Phụ Nữ TPHCM 25/10) đầu trang(

QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
Bộ NNPTNT đang xây dựng đề án bảo tồn voi tại 3 tỉnh Đắk Lắk, Nghệ An, Đồng Nai theo hướng hỗ trợ kinh tế cho người dân đang nuôi giữ đàn voi nhà, gắn chíp voi thuần hóa để tiện theo dõi, thiết lập hàng rào bảo vệ đàn voi tại khu bảo tồn, cho voi sinh sản để ngăn chặn sự suy giảm số lượng.
Ở Việt Nam, trong hơn 20 năm qua, các quần thể voi châu Á đã bị suy giảm nghiêm trọng. Theo thông tin của Cơ quan quản lý CITES Việt Nam (Công ước về buôn bán quốc tế các loài động vật, thực vật hoang dã nguy cấp) cho biết số lượng voi hoang dã năm 1995 – 2000 ước tính còn khoảng 100 – 150 cá thể phân bố ở 17 khu vực, nhưng từ năm 2006 đến nay chỉ còn khoảng 70 – 130 cá thể phân bố ở 10 khu vực.
Nguyên nhân số lượng voi rừng ở Việt Nam bị suy giảm do diện tích rừng bị phá, chuyển đổi mục đích làm thu hẹp vùng sống của voi, con đực bị săn bắn lấy ngà, giết voi để trả thù cho những xung đột giữa voi với người và do phong tục tập quán của người Tây Nguyên bắt voi rừng thuần dưỡng thành voi nhà.
Ngay cả voi nhà cũng đang bị suy giảm mạnh do sự khai thác quá sức voi, thiếu kinh nghiệm chăm sóc dinh dưỡng và sinh sản cho voi. Cùng với đó là việc voi bị bán đi nơi khác để kiếm lời, bị bắn trộm để lấy ngà, lông đuôi, xương voi…
Theo Vụ Bảo tồn thiên nhiên (Tổng cục Lâm nghiệp, Bộ NNPTNT), nguy cơ nghiêm trọng nhất từ những thực tế này là làm mất, suy thoái và chia cắt sinh cảnh do các hoạt động của con người và sự phát triển về nông nghiệp.
Với mục tiêu bảo tồn, phát triển bền vững những quần thể voi hoang dã và voi nhà hiện có, đồng thời bảo tồn và khôi phục các vùng sinh cảnh nơi có quần thể voi đang sinh sống, Việt Nam đã đưa ra hành lang pháp lý bảo tồn voi tập trung vào việc ngăn chặn sự suy giảm số lượng voi, đảm bảo ít nhất ba khu vực (đặc biệt là tại Đắc Lắk) có voi sinh sống được bảo tồn, phát triển trong thế kỷ 21.
Cùng với đó là việc bảo tồn tại chỗ những quần thể voi có số lượng đàn ít, hiện đang cô lập, nhằm tạo cơ hội tối đa sống sót trong thời gian dài, giảm thiếu khả năng xung đột giữa voi với người tại những vùng có voi phân bố, tăng cường công tác tuyên truyền bảo vệ vùng sinh cảnh nơi có voi sinh sống, tăng cường hợp tác quốc tế về bảo tồn voi. (Chinhphu.vn 25/10) đầu trang(
Cần quản lý chặt sinh vật ngoại lai
Trong điều kiện trang thiết bị, hiểu biết và nhận thức của người dân nước ta cũng như xu hướng phát triển hiện nay, trong thời gian tới cần có thêm nhiều biện pháp để việc quản lý sinh vật ngoại lai được hữu hiệu hơn.
Thời gian qua, không ít loài sinh vật ngoại lai đã xâm nhập vào nước ta gây hại lớn cho sản xuất nông nghiệp, môi trường sinh thái. Theo các nhà khoa học, sở dĩ chúng ta để xảy ra tình trạng đó do còn nhiều lỗ hỗng trong kiểm soát và quản lý các loại sinh vật này.
Theo nhiều tài liệu ghi chép lại, những năm qua, ở nước ta đã xuất hiện nhiều động, thực vật ngoại lai. Phần lớn các loài xâm lấn được nhập khẩu. Một số loại khác được nhập khẩu một cách vô tình cùng với hàng hóa. Cây mai dương (còn gọi là cây xấu hổ), ốc bươu vàng, rùa tai đỏ, chuột hải ly, tôm hùm đỏ... là những loài du nhập theo hướng đó. Một vài loài trong số đó đã trở thành những mối hiểm họa cho sản xuất nông nghiệp và hệ sinh thái.
Thạc sĩ Trần Văn Hiến (Viện nghiên cứu lúa đồng bằng sông Cửu Long) cho biết, cây mai dương là một loài thực vật ngoại lai xâm lấn mạnh, có nguồn gốc từ vùng Trung Mỹ hiện nay đã thật sự là một hiểm họa của sinh thái nông nghiệp nước ta. Theo Thạc sĩ Trần Văn Hiến, chưa một loại dịch hại tự nhiên nào có thể kiểm soát và hạn chế được sự lây lan của loài cây này. Ở những nơi chúng mọc thì không một loài thực vật, động vật nào sống được dưới tán của chúng. Chúng cạnh tranh với đồng cỏ, ngăn cản dòng chảy của nước, đe dọa tới chăn nuôi gia súc và ảnh hưởng đến nuôi trồng thủy sản. Hiện nay nhiều vùng ở nước ta xuất hiện cây này, như: Đồng Nai, Lâm Đồng, Quảng Ngãi, Vườn quốc gia Tràm Chim (Đồng Tháp), Vườn quốc gia U Minh Thượng (Kiên Giang)...
Theo số liệu của Vườn quốc gia Tràm Chim, cây mai dương đã lấn chiếm hơn 2.000 ha, làm mất dần thảm thực vật bản địa, dẫn đến thay đổi hệ động, thực vật bản địa, làm giảm giá trị bảo tồn của vùng đồng cỏ ngập nước còn lại duy nhất của Đồng Tháp Mười. Tại nhiều địa phương khác, cây mai dương cũng xâm lấn vào đất nông nghiệp, bờ sông, bờ kênh làm cản trở giao thông, tốn kém rất nhiều cho các địa phương để tiêu diệt chúng.
Ốc bươu vàng cũng là một mối họa đã được thực chứng. Ban đầu, loài này vào nước ta bởi một số người đưa về làm cảnh. Về sau, chúng thoát ra ngoài môi trường tự nhiên và trở thành loài dịch hại nghiêm trọng nhất cho cây lúa. Loài này đã xuất hiện và gây hại ở hầu hết các tỉnh thành và nhất là ở đồng bằng sông Cửu Long, mỗi năm ước tính hàng trăm ha lúa thiệt hại vì ốc bươu vàng.
Việc hạn chế, tiêu diệt các loài sinh vật ngoại lai có hại không đơn giản. Theo PGS TS Phạm Bình Quyền (Hội Bảo vệ thiên nhiên Việt Nam), với một số loài (như cây keo vua) có thể dễ dàng hạn chế, nhưng nhiều loài rất khó tiêu diệt. Các loài này đã gây nên thiệt hại cực kỳ to lớn. Nền nông nghiệp bị ảnh hưởng nhiều nhất và ảnh hưởng trước tiên. Chúng ta đã từng phải bỏ cả triệu triệu đô la cho việc xử lý nạn ốc bươu vàng. Còn cây bèo Nhật Bản hiện nay sinh sôi phát triển rất mạnh tràn ngập khắp nơi đe dọa gây tắc cống, tắc thủy vực, gây vỡ đập, vỡ đê... mà hiện nay cũng chưa có cách nào tiêu diệt.
Người dân hiểu biết chưa nhiều về sinh vật ngoại lai, hoặc ý thức kém. Trong khi đó, các hệ thống kiểm soát vẫn còn “bỏ lọt”, nhất là các đối tượng mang sinh vật ngoại lai vào theo đường tiểu ngạch. Đó là những bất cập trong kiểm soát loài sinh vật ngoại lai.
Theo PGS TS Phạm Bình Quyền, hiện nay, chế tài rất lỏng lẻo trong kiểm soát các loài sinh vật lạ vào Việt Nam. “Có một lỗ hổng rất lớn trong quản lý dẫn đến việc để mất mát nguồn gen các loài ở nước ta cũng như việc phải gánh chịu những thiệt hại do tiếp nhận các loài sinh vật ngoại lai vào để trồng, nuôi. Mang vào cũng dễ, mang ra cũng dễ”, PGS Quyền nói.
Theo quy định của Luật Đa dạng sinh học, muốn đưa một giống mới về trồng thì phải được cơ quan chức năng kiểm tra, đánh giá và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN&PTNT) cho phép. Nhưng điều mà PGS Phạm Bình Quyền băn khoăn là: “Hiện nay, nhận thức pháp luật của người dân còn kém, họ chưa ý thức được đầy đủ khi sử dụng nguồn tài nguyên của đất nước. Có trường hợp, cán bộ có thể biết mà làm ngơ”. Bên cạnh đó, đối với việc du nhập các giống này qua con đường cá nhân mang lẻ (đi du lịch) thì hiện nay nhiều khi cơ quan quản lý không yêu cầu chặt chẽ, không muốn gây phiền hà, còn khách du lịch thì không kê khai, dẫn đến không kiểm soát được.
Theo PGS. TS Lê Xuân Cảnh, Viện trưởng Viện Sinh thái và Tài nguyên sinh vật (Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam), việc kiểm soát qua cửa khẩu hiện nay chưa được chi tiết, vì khối lượng hàng hóa qua đây rất lớn, trong khi phương tiện kiểm tra lại chưa được hiện đại.
Theo PGS. TS Lê Xuân Cảnh, các biện pháp xử phạt những đối tượng vi phạm Luật Đa dạng sinh học hiện nay là tương đối thỏa đáng. Cái khó là các cá nhân cố tình vi phạm, các công ty lách luật, vì lợi nhuận mà họ bất chấp. Sự lan tràn các loài sinh vật ngoại lai có hại trong thời gian qua phần nhiều là do nhận thức và ý thức của người dân. (Đất Việt 25/10)đầu trang(
Hiện tượng sạt lở bờ biển tại Cà Mau đang diễn ra rất nhanh, sóng biển đã “nuốt chuẩn” nhiều cánh rừng phòng hộ ở tuyến đê biển Tây và biển Đông. Sạt lở làm diện tích rừng phòng hộ ven biển bị thu hẹp dần, có nơi đai rừng đã biến mất, ẩn họa khôn lường.
Bên cạnh việc tích cực xây dựng các loại kè bảo vệ đê biển thì ngành chức năng tỉnh này đang khẩn trương trồng lại rừng phòng hộ ven biển. Tuy nhiên việc khôi phục ở thời điểm này gặp rất nhiều khó khăn, nhất là nguồn kinh phí.
Theo kết quả theo dõi diễn biến tài nguyên rừng đến ngày 31/12/2011, diện tích rừng phòng hộ ở Cà Mau là 27.205 ha, trong đó diện tích có rừng là 27.005 ha, chưa có rừng là 200 ha.
Ông Nguyễn Như Độ, Chi cục trưởng Chi cục Lâm nghiệp Cà Mau cho biết, hiện tượng sạt lở đang diễn ra rất mạnh và có khuynh hướng tăng dần theo từng năm. Ở khu vực rừng ven biển Đông gồm Đầm Dơi, Kiến Vàng, Tam Giang I, Nhưng Miên và Đất Mũi có đoạn sạt lở sâu vào đất liền từ 30 - 40 m. Khu vực biển Tây gồm Năm Căn, Sào Lưới và biển Tây, rừng phòng hộ bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng, có nơi không còn. Theo thống kê của các đơn vị quản lý rừng thì diện tích rừng phòng hộ ven biển bị mất do sạt lở từ năm 2006 - 2011 khoảng 1.848 ha.
Ngoài ra, do tác động của con người như việc nuôi tôm dưới tán rừng cũng phần nào làm ảnh hưởng đến rừng ngập mặn. Việc đào đắp, bao ví để nuôi tôm làm thay đổi điều kiện tự nhiên làm hạn chế việc sinh trưởng và phát triển rừng...
Ông Trần Văn Thức, PGĐ Sở NN-PTNT Cà Mau nhận định, rừng phòng hộ ven biển ở Cà Mau thuộc loại rừng chắn sóng, lấn biển; có chức năng hết sức quan trọng như ngăn ngừa, làm giảm xói lở và bảo vệ đất; giảm tác động của biến đổi khí hậu và ô nhiễm nguồn nước… Việc phục hồi rừng phòng hộ ven biển đem lại hiệu quả rất cao và đa dạng thể hiện qua những tác dụng to lớn của rừng ngập mặn.
Theo ông Thức, trước đây rừng phòng hộ ven biển có nhiều khu vực bồi lắng phù sa như khu vực bãi bồi mũi Cà Mau (Ngọc Hiển), Mỹ Bình (Phú Tân), Khánh Hội (U Minh)… Nhưng do ảnh hưởng của biến đổi khí hậu nên nhiều dải rừng đã không còn. Do đó, việc khôi phục rừng phòng hộ là việc làm hết sức cấp bách.
Trên tinh thần đó, tỉnh đã quan tâm đầu tư trồng mới hàng trăm héc ta rừng ven biển. Chỉ tính trong vòng 3 năm, từ 2006 - 2009 có gần 1.500 ha rừng phòng hộ được phục hồi (năm 2009 trồng mới được 731 ha, năm 2010 trồng 579 ha và 2011 trồng mới 98 ha). Để tiến hành trồng lại, tỉnh chỉ đạo Ban Quản lý rừng phòng hộ Đầm Dơi, Tam Giang, Kiến Vàng… khẩn trương khảo sát thiết kế lên phương án cụ thể.
Ông Nguyễn Như Độ, Chi cục trưởng Chi cục Lâm nghiệp Cà Mau cho biết thêm, trong năm 2012, tỉnh tiến hành trồng mới 700 ha rừng phòng hộ ven biển. Một tín hiệu đáng mừng là cây rừng được trồng, được chăm sóc và phát triển rất tốt. Tuy nhiên việc khôi phục và trồng mới rừng trong thời gian tới cũng vấp phải nhiều khó khăn. Mặt bằng trồng rừng manh mún, phân tán gây khó khăn cho việc thiết kế, thi công và kiểm tra công tác trồng rừng.
Ông Trần Văn Thức khẳng định: Thiếu vốn là vấn đề quan trọng nhất trong việc trồng mới rừng phòng hộ hiện nay. Ông Thức phân tích: Để trồng mới rừng phải trải qua nhiều công đoạn như: Khảo sát thiết kế, thu thập tài liệu, chuẩn bị vật tư, kinh phí, khảo sát ranh giới tiểu khu, khoảnh, lô trồng rừng tại thực địa… Đối với mặt bằng có sẵn thì rất thuận tiện chỉ cần thu mua trái giống rồi đem trồng. Còn đối với những nơi đất bờ cao, đất trũng sâu cần phải đưa cơ giới vào san bờ, lấp kinh, kê líp để tạo mặt bằng.
Đây là công đoạn vô cùng tốn kém tiền của. Chính vì thế với sức đầu tư hỗ trợ trồng rừng của ngân sách nhà nước hiện tại còn thấp, không đủ để trồng mới rừng, làm chậm tiến độ trồng rừng (bình quân 12 triệu đ/ha). Trong khi đó, mặt bằng trồng rừng phổ biến tại Cà Mau là mương sâu, bờ cao do các hộ dân đào đắp trong quá trình nuôi tôm trước đây, không phù hợp cho sinh trưởng và phát triển của cây rừng ngập mặn. Để tạo mặt bằng phù hợp, cần phải san lấp mặt bằng và đầu tư trồng rừng với chi phí đầu tư trên 18 triệu đ/ha. (Nông Nghiệp Việt Nam 26/10)đầu trang(
Theo kế hoạch trồng rừng năm 2013, huyện Na Rì – Bắc Kạn sẽ thực hiện trồng mới 1.700 héc ta rừng keo, mỡ, lát theo chương trình của Dự án 147.
Cụ thể là trồng rừng sản xuất là 1.150 héc ta; rừng phòng hộ 50 héc ta; 500 héc ta trồng rừng phân tán. Bên cạnh việc tập trung chỉ đạo hoàn thành khâu chuẩn bị hiện trường, huyện còn chuẩn bị đầy đủ về số lượng hạt giống gieo ươm, cũng như chất lượng cây giống. (Theo Hội Nông dân VN 26/10)đầu trang(
17/10, Sở NN&PTNT tổ chức hội nghị đánh giá công tác bảo vệ và phát triển rừng 9 tháng năm 2012.
Theo báo cáo của Sở, đến đầu tháng 10, toàn tỉnh đã trồng mới được gần 3.350 ha rừng, vượt 2,1% kế hoạch và bằng 133% so với cùng kỳ năm 2011. Dự kiến cả năm 2012, tỉnh Lào Cai sẽ trồng mới hơn 3.400 ha rừng.
Chất lượng rừng trồng năm 2011 cũng được nâng lên với tỷ lệ sống cao, đạt từ 95 - 100%, nhiều diện tích rừng trồng vụ xuân đến thời điểm này đã đạt chiều cao bình quân 1,5 - 2 mét.
Ngoài việc thực hiện tốt các chỉ tiêu kế hoạch trồng rừng mới, công tác khoanh nuôi, tái sinh, chăm sóc rừng trồng các loại dự kiến năm 2012 đều đạt 100% chỉ tiêu kế hoạch. Công tác quản lý, bảo vệ rừng, phòng cháy, chữa cháy rừng và thừa hành pháp luật về lâm nghiệp từ đầu năm đến nay cũng được đánh giá triển khai có hiệu quả, hạn chế được tình trạng lấn chiếm, khai thác rừng trái phép.
Tuy nhiên, công tác bảo vệ, phát triển rừng vẫn còn một số hạn chế, như chất lượng rừng tự nhiên suy giảm; nguy cơ cháy rừng tiềm ẩn; tình trạng khai thác, buôn bán, vận chuyển lâm sản, động vật rừng trái phép có dấu hiệu tăng so với năm trước. Công tác quản lý của các cấp đối với rừng và diện tích đất lâm nghiệp còn hạn chế, các doanh nghiệp chưa sẵn sàng cho việc đầu tư phát triển vùng nguyên liệu, trồng rừng và đặc biệt nguồn lực đầu tư từ phát triển lâm nghiệp của tỉnh còn gặp nhiều khó khăn…
Phát biểu tại hội nghị, ông Doãn Văn Hưởng, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh yêu cầu trong thời gian tới, Sở Nông nghiệp & PTNT cần phối hợp với các ngành chức năng tham mưu, đề xuất những giải pháp phát triển lâm nghiệp có hiệu quả, trong đó chú ý tăng cường các giải pháp quản lý khai thác lâm sản trái phép, xây dựng chi tiết kế hoạch trồng rừng năm 2013. Việc sử dụng nguồn kinh phí trong công tác trồng và bảo vệ rừng phải thực hiện nghiêm túc, các địa phương kiểm tra, rà soát và kiên quyết thu hồi những diện tích đất rừng đã giao không sử dụng đúng mục đích hoặc không trồng rừng.
Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh cũng cho rằng công tác phòng cháy, chữa cháy rừng phải được quan tâm đặc biệt. Bên cạnh việc xây dựng kế hoạch phòng, chống cháy rừng trong mùa khô hanh, chú ý đến vùng rừng trọng điểm có nguy cơ cao để có phương án sẵn sàng chữa cháy kịp thời. Yêu cầu các địa phương, chủ rừng tăng cường kiểm tra, giám sát, tuyệt đối không để xảy ra cháy rừng như những năm trước. (Báo Lào Cai 26/10)đầu trang(
24-10, Chi cục Kiểm lâm tỉnh Quảng Bình cho biết, qua kiểm tra trên địa bàn 7 huyện thành phố, phát hiện có 185 xưởng cưa gỗ không nằm trong quy hoạch cho phép của UBND tỉnh.
Toàn tỉnh Quảng Bình có 368 cơ sở cưa xẻ, chế biến gỗ, trong đó có 183 cơ sở có đầy đủ các điều kiện hoạt động, 185 xưởng còn lại là hoạt động lậu, không đăng ký và không có giấy phép hoạt động. Hiện lực lượng kiểm lâm tỉnh đang rà soát để có biện pháp phòng ngừa các xưởng này không sử dụng lâm sản trái phép nhằm giảm áp lực lên các khu rừng địa phương. (Sài Gòn Giải Phóng 26/10)đầu trang(
Nhiều năm qua, 410 hộ dân (xã Trà Bui, huyện Bắc Trà My) tái định cư thuộc dự án thủy điện Sông Tranh 2 sống rất khó khăn vì không có đất sản xuất. Mới đây, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) - chủ đầu tư thủy điện Sông Tranh 2, đã hỗ trợ khoảng 1,4 tỷ đồng để giải quyết cấp đất sản xuất cho dân.
Từ nguồn vốn này, được sự cho phép của UBND tỉnh, ngày 24/10, huyện Bắc Trà My tiến hành khảo sát, đo đạc khoảng 1.300ha tại các khu đất rẫy, rừng (trước đây thuộc rừng phòng hộ Sông Tranh, thôn 4, xã Trà Bui) để cấp cho dân tái định cư làm đất sản xuất. Bình quân mỗi hộ được cấp khoảng từ 2-3ha, số diện tích còn lại sẽ để dự phòng phát sinh.
Theo ông Đoàn Tất Chuẩn, Phó Giám đốc Ban quản lý rừng phòng hộ Sông Tranh, dù có đất để sản xuất, nhưng với tập quán của bà con, hàng năm phải có một số diện tích đất mới hoàn toàn để sinh hoạt cúng lúa rẫy, bên cạnh đó là một số hộ mới tách ra, sẽ phát sinh nhu cầu về đất để sản xuất. (Phụ Nữ TPHCM 26/10)đầu trang(
Ông Đoàn Tất Chẩn – Phó Giám đốc Phụ trách Ban quản lý rừng phòng hộ Sông Tranh cho biết, tỉnh đã cho phép huyện Bắc Trà My được sử dụng gỗ do dân phá rừng vào mục đích công ích.
Theo ông Chẩn, số gỗ này do dân tái định (TĐC) cư Thủy điện Sông Tranh 2 (TĐST2) phá. Năm 2007, Ban Quản lý dự án thủy điện 3 - chủ đầu tư Thủy điện Sông Tranh 2 - đã đưa hơn 400 hộ dân tại xã Trà Bui, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam, bị ảnh hưởng dự án TĐST2 vào các khu TĐC tại thôn 4 của xã.
Do không có đất sản xuất, trong 5 năm qua, đã có trên 105 lượt hộ dân TĐC tham gia chặt phá rừng để làm rẫy và đã có khoảng 70ha rừng già phòng hộ tại đây bị xóa sổ. Số cây gỗ quý lâu năm bị đốn hạ rất nhiều, chỉ riêng số gỗ bị tạm giữ đã là 400m3. Trong đó chủ yếu là gỗ chò già. Phần lớn số hộ trên đều bị xử lý cảnh cáo buộc trồng lại diện tích rừng đã phá, có hai trường họp bị khởi tố phạt tù để răn đe.
Đối với số gỗ vi phạm bị tịch thu, theo ông Đoàn Tất Chẩn – Phó Giám đốc phụ trách Ban quản lý rừng phòng hộ Sông Tranh, mới đây UBND huyện Bắc Trà My đã xin chủ trương để sử dụng vào nhu cầu công ích của huyện như cho đồng bào làm nhà theo Chương trình 167, làm các nhà chính sách, đóng bàn ghế cho học sinh… và đã được UBND tỉnh thống nhất cho phép. Ban quản lý rừng phòng hộ Sông Tranh và ngành kiểm lâm huyện đã bàn giao khoảng 318m3 gỗ này cho UBND huyện để sử dụng theo mục đích đã được cho phép. (Nông Thôn Ngày Nay 25/10)đầu trang(
Sáng 24/10, TAND huyện Sơn Hà, Quảng Ngãi, xét xử Đinh Văn Thương, 30 tuổi và Đinh Thị Yến, 29 tuổi, đều trú ở thôn Gò Ra, xã Sơn Thành, huyện Sơn Hà về hành vi phá rừng.
Kết quả điều tra cho thấy, tháng 1/2011, Yến đã phá gần 0,6 ha rừng tại Tiểu khu 192, ở thôn Gò Ra. Tháng 2/2011 cũng tại vị trí rừng thuộc tiểu khu 192, Thương đã phá hơn 0,4 ha rừng để lấy đất làm rẫy, trữ lượng gỗ thiệt hại được xác định hơn 100m3.
Tại phiên tòa, HĐXX đã tuyên phạt Yến 9 tháng tù giam, Thương 6 tháng tù giam, buộc 2 bị cáo bồi thường hơn 65 triệu đồng để Ban Quản lý dự án rừng phòng hộ đầu nguồn Thạch Nham trồng lại rừng. (Công An Nhân Dân 25/10)đầu trang(
Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận bị kiện
Do nghi ngờ 1,3m3 gỗ thiếu giấy tờ là gỗ lậu, Công an tỉnh Bình Thuận giam hai xe hàng gồm 24m3 gỗ gõ đỏ. Cảnh sát Điều tra và Cảnh sát Kinh tế hai lần đi xác minh, biết rõ toàn bộ số gỗ này là hợp pháp nhưng không hiểu sao cả hai xe gỗ vẫn bị giam 230 ngày, gây thiệt hại lớn về kinh tế cho chủ hàng. Chủ tịch UBND tỉnh còn ra quyết định xử phạt chủ xe và chủ hàng 80 triệu đồng, tịch thu 1,3m3 vi phạm thủ tục hành chính?...
Ông Đinh Trọng Thúc, Giám đốc Công ty TNHH Hoàng Thúc ở phường Tân Hòa, TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai đã khởi kiện Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận tại TAND tỉnh này, yêu cầu bồi thường thiệt hại 1,125 tỉ đồng và trả lại 1,3m3 gỗ gõ đỏ bị tịch thu.
Ngày 21-12-2010, hai xe chở 24m3 gỗ gõ đỏ của ông Đinh Trọng Thúc vận chuyển qua địa bàn tỉnh Bình Thuận, bị Công an Kinh tế tỉnh tạm giữ vì trong số hàng ấy có 1,3m3 gỗ thiếu giấy tờ. Chủ hàng cam kết 1,3m3 này là gỗ hợp pháp nhưng do mua thêm và vội nên chưa kịp lấy hồ sơ, để người bán gửi sau bằng đường bưu điện. Cảnh sát Điều tra và Cảnh sát Kinh tế Công an tỉnh Bình Thuận thay nhau ra Quảng Bình, nơi mua gỗ để xác minh. Công ty TNHH-XNK Phú Ninh đã cung cấp hồ sơ lí lịch 1,3m3 này, đồng thời cho biết gỗ họ nhập từ Lào về, bán cho ông Lê Văn Đức. Do chưa có điều kiện sử dụng nên ông Đức bán lại cho ông Thúc.
Như vậy, 1,3m3 gỗ tạm thời thiếu giấy tờ khi vận chuyển, nhưng là gỗ hợp pháp. Tuy nhiên, Công an tỉnh Bình Thuận vẫn giam cả hai xe, trong đó một xe không liên quan đến 1,3m3 này, làm cho 24m3 gỗ (có 22,7m3 đủ giấy tờ) bị dầm mưa dãi nắng suốt tám tháng, giảm chất lượng gỗ rất nghiêm trọng (vì là gỗ xẻ mỏng). Hai xe không được hoạt động, hai tài xế thất nghiệp, chủ hàng phải nhiều lần đi hàng trăm ki-lô-mét từ TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai ra TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận để giải quyết vụ việc, gây thiệt hại không nhỏ về kinh tế, kể cả lãi vay để mua gỗ.
Ngày 29-7-2011, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận ban hành Quyết định số 1612 và 1613/QĐ-XPHC, xử phạt vi phạm hành chính đối với chủ xe 40 triệu đồng, chủ hàng 40 triệu đồng, tịch thu 1,3m3 gỗ. Ông Thúc khiếu nại suốt nhiều tháng trời nhưng không được xem xét giảm nhẹ. Thật khó hiểu, cả hai xe hàng 24m3 gỗ đều là gỗ hợp pháp, chỉ có 1,3m3 tạm thời thiếu hồ sơ khi vận chuyển nhưng đã được chứng minh nguồn gốc do Cty TNHH-XNK Phú Ninh nhập khẩu từ Lào về, có đủ lí lịch từng tấm thế mà vẫn bị tịch thu? Một hành vi sai phạm thì chỉ bị một hình thức xử lí, tại sao đã tịch thu gỗ rồi còn xử phạt vi phạm hành chính số tiền 80 triệu đồng, lớn gấp 3,5 lần giá trị gỗ? Còn 22,7m3 có đủ hồ sơ lí lịch, không vi phạm gì mà bị giam suốt tám tháng trời?
Khi kiểm tra hai xe hàng, phát hiện có 1,3m3 gỗ không có hồ sơ thì lẽ ra chỉ tạm giữ số gỗ thiếu hồ sơ để làm rõ, xử lí, còn hai xe chở 22,7m3 tiếp tục được lưu hành mới đúng. Sau khi điều tra, biết số gỗ này cũng là gỗ hợp pháp nhưng khi lưu hành thiếu giấy tờ thì chỉ xử lí vi phạm thủ tục hành chính đối với 1,3m3 gỗ này thôi.
Theo hướng dẫn tại Nghị định số 99/2009/NĐ-CP ngày 2-11-2099 của Chính phủ thì trường hợp vi phạm thủ tục hành chính như vậy, mức phạt chỉ 4 triệu đồng. Nhưng Công an và Kiểm lâm Bình Thuận lại tham mưu cho UBND tỉnh xử phạt vi phạm hành chính với số tiền cao gấp 20 lần, lại còn tịch thu gỗ?
Để giải phóng hàng, giải phóng xe, ông Thúc phải bấm bụng nộp tiền phạt vào Kho bạc Nhà nước, bàn giao 1,3m3 gỗ rồi gửi đơn khiếu nại hai quyết định nói trên nhưng đến ngày 9-12-2011 (hơn 4 tháng sau) UBND tỉnh Bình Thuận mới có Quyết định số 2646/QĐ-UBND, bác đơn của ông, buộc lòng ông phải khởi kiện.
Mấy năm qua, kinh tế suy thoái, hàng chục nghìn doanh nghiệp bị phá sản làm cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước hết sức bận lòng, tìm cách tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp. Ngân hàng Nhà nước cố gắng hạ lãi vay bớt gánh nặng giúp doanh nghiệp đứng vững để tồn tại. Vậy mà ở tỉnh Bình Thuận, doanh nghiệp lại bị đối xử như vậy?
Ông Đinh Trọng Thúc còn cho biết, hai xe hàng bị Công an tỉnh Bình Thuận giam 230 ngày mà không có quyết định? Được biết TAND tỉnh Bình Thuận đã chấp nhận Luật sư Trần Vũ Hải, Đoàn Luật sư TP Hà Nội bảo vệ quyền lợi cho nguyên đơn. Ông Hải đã đến Tòa án đọc hồ sơ vụ án. (Người Cao Tuổi 26/10)đầu trang(
Chi cục trưởng Chi cục kiểm dịch thực vật vùng 6 (đóng tại Nghệ An) cho biết, quy định của Cục BTTV về việc DN nhập khẩu gỗ phải có giấy phép kiểm dịch thực vật nhập khẩu không chỉ gây khó khăn cho các DN mà còn gây khó khăn cho cơ quan quản lý.
Liên quan đến những thắc mắc của các DN nhập khẩu gỗ ở các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình về "giấy phép con", chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Tiến Kỳ - Chi cục trưởng Chi cục kiểm dịch thực vật vùng 6, phụ trách các tỉnh trên.
Ông Kỳ cho biết, sau khi Cục Bảo vệ Thực vật (BTTV) - Bộ NN&PTNT, có quy định yêu cầu các DN nhập khẩu gỗ phải ra Hà Nội xin cấp giấy phép kiểm dịch thực vật nhập khẩu mới được thông quan, ông cũng nhận được rất nhiều phản ánh của các DN.
Ông Kỳ thừa nhận, các loại gỗ nhập khẩu truyền thống lâu nay DN vẫn kinh doanh do đã nhập khẩu vào Việt Nam nhiều năm rồi nên không thuộc đối tượng phải phân tích nguy cơ dịch hại trước khi nhập khẩu. "Cục quy định đối với các loại gỗ nhập khẩu thì phải có giấy phép kiểm dịch nhập khẩu nên chúng tôi đã hướng dẫn cho các DN ra Hà Nội xin cấp phép thôi. Cục bảo sao thì làm vậy. Nhiều DN thắc mắc thì chúng tôi cũng chỉ biết báo cáo lại với lãnh đạo Cục", ông Kỳ nói.
Theo ông Kỳ, căn cứ để các trạm kiểm dịch thực vật yêu cầu DN phải có giấy phép là quy định tại văn bản số 1900 ngày 5/10/2012 "về việc hướng dẫn thực hiện thông tư số 39 và CV số 1829/BVTV-KD". Theo đó, Cục quy định, đối với các vật thể nêu tại khoản 5, điều 1 của Thông tư 39 (gỗ nhập khẩu) thì chỉ yêu cầu giấy phép kiểm dịch đối với những lô hàng có vận đơn.
Ông Nguyễn Tiến Kỳ, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm dịch thực vật vùng 6: "Quy định trên không chỉ gây khó cho DN mà còn cả chúng tôi".
"Cả nước chỉ có Cục BVTV tại Hà Nội là cấp được giấy phép nên các DN muốn làm thủ tục thông quan thì bắt buộc phải ra Hà Nội làm giấy phép, kể cả ở khu vực phía Nam", ông Kỳ nói.
Tuy nhiên, nói về quy định trên, ông Trần Phát Đạt, Chủ tịch Hội DN huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) cho rằng, nếu gỗ nhập khẩu không phải phân tích nguy cơ dịch hại trước khi nhập khẩu thì không phải thuộc đối tượng chịu điều chỉnh của Thông tư 39 do Bộ NN&PTNT ban hành, và cũng không thể yêu cầu ra Cục xin giấy phép được.
Giải thích cho thắc mắc này, ông Kỳ nói: "Đối với DN nhập khẩu gỗ, quy định mới này không phải là để phòng ngừa việc các DN nhập khẩu sai chủng loại gỗ".
Thế nhưng, khi chúng tôi nêu vấn đề, nếu chỉ để biết DN có nhập khẩu đúng chủng loại hàng hoá hay không thì phải kiểm tra, kiểm dịch trực tiếp tại cửa khẩu, chứ lãnh đạo ngồi ở Hà Nội biết được loại gỗ gì, dịch hại ra sao qua giấy tờ được thì ông Kỳ không thể giải thích được.
"Chúng tôi chỉ biết Cục quy định thì phải thực hiện thôi... Quy định này không chỉ gây khó khăn cho doanh nghiệp mà con gây khó khăn cho chúng tôi", ông Kỳ cho biết thêm.
Điều 2 và điều 3 của thông tư 39 của Bộ NN&PTNT rất dễ hiểu và không áp dụng phải phân tích nguy cơ dịch hại và xin giấy phép đối với gỗ nhập khẩu từ lâu.
Mẫu giấy phép kiểm dịch thực vật nhập khẩu của Cục BTTV mà ông Kỳ đưa cho chúng tôi xem thì không thấy giấy phép này căn cứ vào quy định nào cụ thể mà chỉ chung chung.
Đoạn đầu của giấy phép nêu: Theo pháp luật về bảo vệ và kiểm dịch thực vật của nước CHXHCN Việt Nam, căn cứ vào đơn đề nghị cấp giấy phép kiểm dịch thực vật của DN và kết quả phân tích nguy cơ dịch hại.
Nói về giấy phép mới này, Chủ tịch hội DN huyện Hương Khê phân tích: Đã là giấy phép thì phải có căn cứ cụ thể. Nếu giấy phép này thực hiện theo Thông tư 39 thì phải ghi rõ, không thể căn cứ chung chung như thế được. Hai nữa, các DN nhập khẩu gỗ không có nhu cầu làm giấy phép này bởi hàng hoá của họ không thuộc đối tượng phải phân tích nguy cơ dịch hại.
"Quy định mới này của Cục BVTV không có căn cứ, áp dụng sai nội dung Thông tư 39 của Bộ NN&PTNT, còn giấy phép kiểm dịch thực vật nhập khẩu thì không rõ ràng. Chúng tôi đề nghị Bộ NN&PTNT và Cục kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (Bộ Tư pháp) xem lại quy định của Cục BVTV", ông Trần Phát Đạt kiến nghị. (Theo VEF 26/10)đầu trang(
Mặc dù vỡ lở đã lâu, nhưng cho đến nay việc một số cán bộ xã Diễn Lợi, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An lập hồ sơ khống, giả mạo chữ ký để chiếm đoạt hàng nghìn ha rừng của dân vẫn chưa được các cơ quan chức năng giải quyết một cách triệt để.
Diễn Lợi là một xã miền núi nghèo của huyện Diễn Châu, cuộc sống của người dân nơi đây chủ yếu dựa vào rừng.
Năm 1994, hưởng ứng chủ trương phủ xanh đất trống đồi trọc của Đảng và Nhà nước, người dân Diễn Lợi đã nhận trồng hàng nghìn ha rừng thông.
Năm 2009, người dân nhận được thông tin về chương trình hỗ trợ vốn ODA của Chính phủ cho những hộ trồng rừng nên đã đến Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn huyện Diễn Châu để xin được vay vốn dự án. Nhưng, để vay được vốn, ngân hàng huyện yêu cầu các hộ dân phải có lâm bạ gốc.
Lúc này, người dân Diễn Lợi lần lượt kéo nhau về UBND xã để lấy lâm bạ, thì được ông Hoàng Xuân Hồng, Chủ tịch UBND xã trả lời: Lâm bạ chưa được cấp.
Khi lên Hạt Kiểm lâm huyện Diễn Châu để hỏi, người dân nhận được câu trả lời là lâm bạ của họ đã được cấp trước đó nhiều năm và chuyển về xã từ lâu.
Sau khi biết chính quyền xã “giam” lâm bạ của mình, người dân đã nhiều lần viết đơn tố cáo và yêu cầu xã trả lại.
Trước sức ép của dư luận, ngày 1/7/2011, Chủ tịch UBND xã Diễn Lợi mới chịu viết giấy mời các hộ dân lên để giao lại lâm bạ, nhưng cũng chỉ có 30/50 hộ được trả lại.
Từ đây, nhiều câu hỏi được đặt ra: Tại sao xã lại “giam” lâm bạ của dân trong suốt hơn 10 năm? Và, 20 sổ lâm bạ còn lại hiện đang nằm ở đâu?
Sau khi nhận lâm bạ về, nhiều hộ dân đã viết đơn xin được khai thác nhựa thông, nhưng đều bị UBND xã Diễn Lợi từ chối mà không nói rõ lý do.
Sau một thời gian tìm hiểu, người dân phát hiện xã đã ký hợp đồng cho Hợp tác xã Thương mại và Chế biến nông lâm Quỳnh Văn (HTX Quỳnh Văn), huyện Quỳnh Lưu khai thác nhựa trên toàn bộ diện tích rừng của mình với thời gian 5 năm.
Người dân rất bức xúc khi biết hàng nghìn ha rừng thông do mình trồng và chăm sóc bấy lâu nay đã bị chính quyền xã chiếm đoạt một cách trắng trợn.
“Chúng tôi đã phải mất rất nhiều công sức mới có được những cánh rừng bạt ngàn như thế này. Vậy nhưng, xã lại “giam” lâm bạ để rồi tự ký hợp đồng cho HTX Quỳnh Văn khai thác nhựa mà không hỏi ý kiến của dân như thế nào”, ông Thái Bá Quảng, xóm 9, xã Diễn Lợi nói.
Để ký được hợp đồng với HTX Quỳnh Văn, cán bộ xã Diễn Lợi đã lập hồ sơ khống, giả mạo chữ ký của người dân. Thậm chí, trong hợp đồng khai thác nhựa còn có chữ ký của nhiều cán bộ xã. Điều đặc biệt là, những vị cán bộ này lại không hề có rừng.
Trước những việc làm khuất tất của cán bộ xã Diễn Lợi, người dân tỏ ra rất bất bình và đã làm đơn khiếu nại gửi đi các cấp, nhưng cho đến nay, vụ việc vẫn chưa được giải quyết triệt để.
Đáng nói là, do quá trình khai thác không đúng kỹ thuật, nên hiện nay nhiều diện tích rừng thông đang lụi tàn dần, thậm chí nhiều cây bị chết. Đổ ra không biết bao nhiêu công sức, nhưng giờ đây người dân thu về chỉ là những khúc gỗ để làm củi…
Sau khi có hiện tượng thông chết hàng loạt, UBND huyện Diễn Châu đã có công văn yêu cầu xã Diễn Lợi dừng ngay mọi hoạt động khai thác nhựa. Nhưng, do có sự tiếp tay của một bộ phận cán bộ xã, nên cho đến nay, tình trạng khai thác nhựa thông vẫn lén lút diễn ra hàng ngày khiến người dân rất bức xúc.
Trao đổi với PV Báo Thanh tra về vấn đề này, bà Hoàng Thị Hương, Phó Chủ tịch UBND huyện Diễn Châu cho biết: “Việc cán bộ xã Diễn Lợi lập hồ sơ khống, giả mạo chữ ký của người dân là hoàn toàn đúng sự thật và chúng tôi đã có văn bản xử lý những trường hợp này. Còn về vấn đề thông chết hàng loạt là do khâu quản lý, giám sát của xã đối với HTX Quỳnh Văn trong quá trình khai thác nhựa còn nhiều hạn chế và yếu kém”.
Theo tìm hiểu của PV, những cán bộ lập hồ sơ khống, giả mạo chữ ký để chiếm đoạt hàng ngàn ha rừng của dân vẫn đang tại vị mà không hề phải nhận một hình thức xử lý kỷ luật nào. (Thanh Tra 26/10) đầu trang(
Có khá nhiều người cứ đổ xô vào nghề nuôi cá sấu trong khi không nắm được những quy định nghiêm ngặt của ngành Kiểm lâm, từ đó bị động về đầu ra, dẫn đến thua lỗ, phá sản.
Chưa có số liệu thống kê và so sánh chính thức nhưng số lượng cá sấu đang được nuôi tại các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) hiện có thể lớn nhất nước. Bạc Liêu được xác định là địa phương đứng đầu về phong trào nuôi cá sấu của miền Tây, với số lượng lên trên 320.000 con. Có một thực tế đáng ngại hiện nay là có khá nhiều người cứ đổ xô vào nghề này trong khi không nắm được những quy định nghiêm ngặt của ngành Kiểm lâm, từ đó bị động về đầu ra, dẫn đến thua lỗ, phá sản.
Ông Năm Âu, chủ DNTN Phú Hài, chuyên chăn nuôi cá sấu ở Bãi Thơm, Phú Quốc (Kiên Giang) ngao ngán kể, sau trận dịch năm 2010, hơn 2.500 con cá sấu của ông đều “đi bụi”, thiệt hại hơn 1 tỷ đồng. Không đơn giản như người nuôi trong đất liền, ông Âu cho biết, nuôi cá ở đảo chi phí lớn hơn nhiều, nhất là phải mua, trữ nước ngọt. Mỗi khi đến mùa khô, trên đảo thiếu nước ngọt trầm trọng, việc vệ sinh chuồng trại do đó không được đảm bảo, thế là cá bệnh, chết hàng loạt.
Ở vùng bán đảo Cà Mau, vào lúc giá cá sấu thương phẩm được giá (có lúc lên đến 250.000 đồng/kg), đi đâu cũng nghe người ta bàn tính chuyện làm chuồng, chạy tìm cá sấu giống dù giá đắt đỏ, cũng quyết đầu tư nuôi. Thế nhưng do rất mù mờ về kỹ thuật, cá chưa được 10kg/con đã bệnh ngất ngư, rồi chết hàng loạt, khiến nhiều người rơi vào túng quẫn.
Từng có một thống kê trong tổng số cá sấu tiêu thụ hằng năm, có đến 80% xuất khẩu cá sấu nguyên con sang Trung Quốc làm thực phẩm và chỉ 20% cá sấu được giết mổ để lấy da nhưng một nửa số da cũng xuất khẩu dưới dạng da muối (da thô), còn da thuộc và sản phẩm làm từ da thì hoàn toàn tiêu thụ trong nước.
Bà Lê Thị Bích Lệ - chủ trại cá sấu Út Tuyết (An Giang) cho biết nếu người nuôi cá sấu không có nguồn gốc, xuất xứ, không đăng ký với Chi cục Kiểm lâm tại địa phương theo quy định của CITES thì không thể xuất khẩu. Theo bà Lệ, muốn xuất khẩu cá sấu, trước hết chủ trại cá sấu phải chứng minh được nguồn gốc, xuất xứ hợp pháp, trại nuôi đủ tiêu chuẩn, đúng thế hệ F2 (thế hệ được sinh ra từ cá sấu bố mẹ đánh bắt ở tự nhiên), có hạn ngạch xuất khẩu. Đó là chưa xét về khả năng cạnh tranh trên thị trường, trong điều kiện cá sấu Việt Nam da thường bị trầy xước, không đạt tiêu chuẩn xuất khẩu.
Hiện nay, ở nước ta khoảng 7 cơ sở đạt tiêu chuẩn đã được tổ chức CITES cấp giấy phép xuất khẩu cá sấu, trong đó tại TP Hồ Chí Minh có các cơ sở như Tồn Phát, Hoa Cà, Forimex, Suối Tiên. Cá sấu xuất khẩu ra nước ngoài không qua những cơ sở đạt chuẩn CITES đều bị coi là bất hợp pháp… (Công An Nhân Dân 25/10)đầu trang(
Ngày 25-10, anh Lê Văn Tỵ đang sơn bức tường bao của Trường Tiểu học Tân Phước (xã Tân Phước, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) thì phát hiện 1 con cá sấu dưới dòng suối nhỏ chảy ngang qua cổng trường.
Nhận được tin báo của anh Tỵ, Công an xã Tân Phước đã cùng một số thanh niên địa phương vây bắt được con cá sâu trên (ảnh). Theo những người có mặt tại hiện trường, con cá sấu dài khoảng 1,2 m, nặng chừng 30 kg.
Cùng ngày, lực lượng chức năng đã tổ chức hút nước, kiểm tra dòng suối chảy qua khu vực Trường Tiểu học Tân Phước nhằm bảo đảm an toàn cho học sinh cũng như người dân địa phương. (Người Lao Động 26/10)đầu trang(
Ở đồng bằng sông Cửu Long, lâu lâu người dân lại thấy cá sấu bò ra đường, mò vô nhà, lội trên kênh. Đây là nỗi lo của bà con nơi đây khi khu vực này có hàng ngàn trại cá sấu nhưng nuôi nhốt lại rất vô tư.
Các trại nuôi này hầu như không được quản lý chặt chẽ, dẫn đến sự cố cá sấu sổng chuồng và “ngao du” khắp nơi.
Khuya 12-10-2012, một nhóm thanh niên bất ngờ gặp con cá sấu đang bò trên quốc lộ 1. Qua xác minh, cơ quan chức năng khẳng định đây là con cá sấu của Công ty TNHH kinh doanh chế biến thủy sản và xuất nhập khẩu Quốc Việt (TP Cà Mau). Do mưa lớn nhiều ngày, tường bao bị sập, hàng chục cá sấu của công ty này đã sổng ra ngoài. Cho đến nay vẫn chưa bắt hết cá sấu sổng chuồng, hiện vẫn còn một con đang sống trong “bầu trời tự do”.
Không chỉ vụ cá sấu sổng chuồng ở Cà Mau, trong những năm qua cũng từng có một số vụ cá sấu nuôi sổng chuồng tại Cần Thơ, Long An, Kiên Giang khiến người dân địa phương nhiều phen hú vía. Do đâu mà có tình trạng này?
Bạc Liêu là tỉnh nuôi cá sấu lớn nhất ĐBSCL. Tính đến hết tháng 8-2012, toàn tỉnh có trên 2.100 hộ nuôi với tổng đàn gần 163.000 con. Các huyện Phước Long, Giá Rai và Hồng Dân là những địa phương có nhiều hộ nuôi cá sấu của tỉnh.
Theo Chi cục Kiểm lâm Bạc Liêu, ở Bạc Liêu mới chỉ xảy ra một vài vụ sổng cá sấu con với số lượng ít. Chi cục Kiểm lâm đến kiểm tra, chuồng trại đều thấy đảm bảo diện tích 1m2/con cá sấu, tường rào xây ximăng cao 1,2m, bên trên có lưới B40. Thế nhưng khi chúng tôi đi thực tế tại huyện Giá Rai - giáp ranh với TP Cà Mau, nơi có đến 33.250 con cá sấu được thả nuôi theo hộ gia đình - thì hoàn toàn trái ngược với những gì mà cơ quan chức năng tỉnh này cho biết.
Ông Lộ Văn Thống (xã Phong Thạnh Đông A, huyện Giá Rai) nuôi cá sấu hơn một năm nay. Ông Thống cho biết chưa hề được cán bộ hướng dẫn về quy cách xây chuồng nuôi. Và từ đó đến nay chưa thấy có đoàn nào đến kiểm tra việc nuôi cá sấu. Thậm chí hồi giữa tháng 6 vừa qua, ông lên Sóc Trăng mua 42 con cá sấu con về nuôi, nhưng đến nay vẫn chưa đăng ký với cơ quan chức năng và cũng chẳng thấy cán bộ nào “hỏi thăm” chuyện này.
Ông Lộ Thanh Tùng, chi hội trưởng Chi hội Nông dân ấp 3 (xã Phong Thạnh Đông A), cho biết thêm từ khi xảy ra sự cố cá sấu sổng chuồng ở Cà Mau đến giờ không hề thấy chính quyền hay ngành nông nghiệp cảnh báo, khuyến cáo gì với nông dân về việc phải đảm bảo chuồng trại nuôi cá sấu.
Tương tự, bà Trần Thị Hoa, hộ nuôi cá sấu ở ấp Vĩnh Hòa (xã Vĩnh Thanh, huyện Phước Long), cũng cho biết như vậy. “Vừa rồi ba chuồng cá sấu cặp kinh Phước Long - Vĩnh Mỹ của tui đã bị trộm lấy đi 100 con khoảng 2 tháng tuổi. Sau vụ này, tui đã chuyển toàn bộ số cá sấu còn lại vào bốn chuồng nằm trong khuôn viên nhà. Lâu lâu mới có kiểm lâm viên xuống hỏi nuôi bao nhiêu con, nhìn quanh chuồng rồi thôi” - bà Hoa kể.
Cách nhà bà Hoa không xa là trang trại nuôi cá sấu Phương Tín rộng 3ha của ông Trương Thanh Mai. Có thể nói đây là trang trại có lượng cá sấu nuôi lớn nhất tỉnh Bạc Liêu (26.000 con). Mỗi năm trang trại này xuất bán 20.000 con cá sấu thương phẩm và cá sấu giống.
Ông Mai nuôi cá sấu từ năm 1997. Theo quan sát của chúng tôi, trang trại này được xây chắc chắn, đúng quy chuẩn. Tuy nhiên, theo lời ông Mai, thường là người nuôi “tự bơi” từ khâu xây chuồng trại đến đầu vào, đầu ra. Việc kiểm tra hay hướng dẫn hoặc thông tin thị trường của ngành chức năng thì lâu lắm mới có một lần.
Trại nuôi cá sấu của bà Trần Thị Hoàng (xã Biển Bạch Đông, huyện Thới Bình, tỉnh Cà Mau) có cả trăm con cá sấu trọng lượng khoảng 20kg chen chúc nhau lên bãi tắm nắng. Nhiều con nằm há miệng để lộ hàm răng nhọn hoắt. Chuồng cá sấu được xây dựng khá đơn giản: tường vây quanh xây từ mặt đất cao khoảng 1m, phần phía trên làm bằng lưới B40. Có lẽ do lâu ngày, phần tiếp giáp giữa tường và lưới B40 đã bị gỉ sét, có nguy cơ bong tróc.
Gần đó là một số trại nuôi cá sấu nhỏ lẻ (có hộ nuôi chỉ một con) cũng không khá hơn, hầu hết các chuồng nuôi tường xây chỉ cách mặt đất chừng 1m, xung quanh bên ngoài chuồng không có rào chắn dự phòng. Cá sấu rất dễ thoát ra ngoài khi chuồng bị ngập.
Qua tìm hiểu thực tế cho thấy ở huyện Thới Bình có không ít người nuôi cá sấu nhưng không đăng ký với cơ quan chức năng. Phân trần về chuyện này, chị Nguyễn Thanh Thoảng (xã Thới Bình) thản nhiên nói: “Để nuôi một thời gian rồi từ từ đăng ký cũng được”. Còn ông Nguyễn Bá Sang (xã Thới Bình), người đang nuôi 100 con cá sấu, nói: “Cơ quan kiểm lâm ở xa quá nên tôi chưa có thời gian đi. Gần nhà tôi có một chú công tác ở ngành kiểm lâm, định hôm nào tôi lại nhờ chú ấy lo giấy tờ giùm”.
Ông Hà Minh Trường - đội phó Đội kiểm lâm cơ động và phòng cháy chữa cháy rừng số 2, Chi cục Kiểm lâm Cà Mau - cho biết hiện trên địa bàn huyện Thới Bình có trên 50 hộ nuôi cá sấu có đăng ký với tổng cộng 2.925 con. Còn những hộ nuôi chưa đăng ký thì chưa nắm được số lượng cụ thể.
“Theo quy định, nuôi cá sấu phải đăng ký với cơ quan kiểm lâm. Khi chúng tôi kiểm tra chuồng trại nếu xây dựng đảm bảo thì mới cho nuôi. Tuy nhiên, hiện cũng có nhiều hộ nuôi cá sấu tới khi xuất chuồng mới đăng ký với chúng tôi. Đối với những trường hợp như vậy chúng tôi thường xử phạt hành chính” - ông Trường nói.
Trao đổi xung quanh vấn đề cá sấu sổng chuồng vừa mới xảy ra, ông Lê Văn Sử - giám đốc Sở NN&PTNT Cà Mau - cho biết Cà Mau là vùng sông nước, hộ nuôi cá sấu tự phát tương đối lớn, nếu để cá sấu sổng chuồng thoát ra sông rạch là nguy hiểm. Trong khi đó, việc kiểm tra, giám sát của ngành cũng gặp khó do quy định về điều kiện gây nuôi còn quá chung chung. Lực lượng kiểm tra chủ yếu dựa vào cảm quan, thấy chuồng trại xây kiên cố, lưới rào bảo vệ cẩn thận thì cho nuôi.
“Thời gian tới, sở sẽ siết chặt hơn việc quản lý, kiểm tra các hoạt động gây nuôi động vật hoang dã, đặc biệt là với loài nguy hiểm như cá sấu” - ông Sử nói. (Tuổi Trẻ 25/10)đầu trang(
Gần 100 ha cao su sắp cho mủ tại xã Phong Sơn (huyện Phong Điền, TT-Huế) bị chìm trong lòng hồ thủy điện Hương Điền hai năm qua vẫn chưa được đền bù để dân gỡ nợ, tái sản xuất, chống tái nghèo.
Năm 2005, dự án thủy điện Hương Điền triển khai trên thượng nguồn sông Bồ (thuộc hai huyện Hương Trà, Phong Điền), do Cty cổ phần Đầu tư HD làm chủ đầu tư.
Đến đầu năm 2010, công trình tích nước phát điện đã gây ngập hơn 85,5 ha rừng kinh tế và cao su tiểu điền của 79 hộ dân xã Phong Sơn trồng từ năm 2006, theo chương trình mục tiêu quốc gia về đa dạng hóa nông nghiệp.
Mặc dù các cấp có thẩm quyền nhiều lần khẳng định, dân không sai khi trồng “nhầm” rừng keo, cao su tiểu điền trong vùng lòng hồ thủy điện; quyền lợi của họ sẽ được bảo đảm, thiệt hại chắc chắn được giải quyết thấu đáo, nhưng từ hai năm nay, tất cả số hộ bị thiệt hại chưa nhận được bất kỳ khoản đền bù nào.
Hàng chục hộ dân lâm cảnh nợ nần chồng chất, lãi vay ngân hàng không được khoanh nợ. Đầu tháng 10 vừa qua, dân trồng cao su Phong Sơn bức xúc tập hợp lại tiếp tục có đơn kêu cứu lên tỉnh và báo chí.
“Dân trồng cao su bị ngập nước khổ sở lắm rồi. Sau 6 năm đầu tư, giờ tất cả chỉ là con số 0, nợ nần ngập cổ, tiền vay ngân hàng và các nguồn huy động khác vẫn chưa biết phải giải quyết ra sao. Chúng tôi được nhà nước cấp đất trồng cao su hẳn hoi, chứ đâu có lấn chiếm của ai. Giờ mình bị thiệt hại nặng nề thì không cơ quan nào chịu đứng ra nhận trách nhiệm”, ông Thái Công Sâm (thôn Tứ Chánh, Phong Sơn) nói.
Theo ông Nguyễn Văn Xảo, Phó Chủ tịch Hội đồng Bồi thường hỗ trợ & tái định cư (BTHT&TĐC) huyện: Nguyên nhân gây ngập cao su là do lỗi của Trung tâm Kỹ thuật Tài nguyên Môi trường (TNMT) tỉnh, khi đo đạc quy hoạch trồng cao su đã để chồng lấn lên bản đồ lòng hồ đến 78,3ha; số liệu kiểm kê địa chính sai, làm thiếu mất 154,8 ha so với trên bản đồ lòng hồ.
Khi bàn giao mặt bằng lòng hồ, các đơn vị do Sở TN&MT chủ trì đã cắm mốc quá ít so với tính phức tạp của bản đồ (khu vực chồng lấn rộng lớn chỉ thể hiện 2 cột mốc).
Mặt khác, Ban Quản lý dự án thủy điện (BQLDATĐ) Hương Điền, với tư cách chủ đầu tư vừa là thành viên Hội đồng BTHT&TĐC, lại không đề nghị kiểm kê bổ sung phần diện tích tăng lên, sau khi đo vẽ lại bản đồ lòng hồ theo cao trình tích nước 58,17m vào tháng 4-2006.
Do đơn vị này không kiểm soát hết diện tích đất lòng hồ trước và sau khi ban giao, dân trồng cao su và rừng kinh tế khi nhận mặt bằng vào sản xuất (sau tháng 6-2007) không hay biết đó là khu vực lòng hồ đã cắm mốc.
BQLDATĐ Hương Điền cũng không hề có ý kiến đối với dân sản xuất vùng lòng hồ. “Trách nhiệm này thuộc về Sở TN&MT, BQLDATĐ Hương Điền (thuộc Cty cổ phần Đầu tư HD)”, một đại diện của UBND huyện Phong Điền khẳng định.
Về trách nhiệm của huyện, ông Nguyễn Văn Xảo cho rằng, khi tham mưu cho UBND huyện quyết định giao đất, cấp sổ đỏ cho dân trồng cao su và rừng sản xuất, các Phòng NN&PTNT, Tài nguyên & Môi trường cứ tin vào bản đồ thiết kế của đơn vị tư vấn, nên để xảy ra tình trạng giao mặt bằng chồng lấn như đã nêu.
Đến nay, UBND huyện Phong Điền đề xuất hai phương án bồi thường cho dân: Giải quyết toàn bộ thiệt hại bằng tiền, hoặc đổi đất sản xuất kèm khoản bồi thường thiệt hại tài sản trên đất bằng tiền.
Cty cổ phần Đầu tư HD được đề nghị giải quyết phần chi phí đền bù bằng tiền, nhưng hiện trách nhiệm bồi thường vẫn chưa ngã ngũ, với lý do dự án thủy điện ra đời trước cao su.
UBND tỉnh nhiều lần tổ chức họp giữa các bên liên quan, đích thân Chủ tịch huyện Phong Điền cũng đã ra tận Hà Nội làm việc với lãnh đạo Cty cổ phần Đầu tư HD để yêu cầu cùng hợp tác tháo gỡ khó khăn cho dân. Tuy nhiên, đại diện doanh nghiệp này trả lời, phải chờ ý kiến cuối cùng của hội đồng quản trị.
Rốt cục, dân Phong Sơn tiếp tục đợi chờ giải quyết quyền lợi chính đáng trong mịt mờ hứa hẹn…(Tiền Phong 26/10)đầu trang(
Tại buổi làm việc với thường trực Tỉnh ủy Quảng Trị chiều qua (22.10), đại tá Nguyễn Đình Hà - Phó Chỉ huy trưởng BCH Bộ đội Biên phòng tỉnh - đã thừa nhận sai phạm, với lý do thất thoát gỗ sưa là bởi “Chỉ huy trưởng chỉ đạo cho lại đối tượng bị mất hàng”.
Theo đó, thường trực Tỉnh ủy Quảng Trị đã có buổi làm việc với lãnh đạo Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh (BCH BĐBP) chiều 22.10 về việc kiểm điểm theo tinh thần Nghị quyết T.Ư 4 “Những vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.
Vụ thất thoát gỗ sưa (hay còn gọi là gỗ huê) tang vật xảy ra tại BCH BĐBP tỉnh được Ban Thường vụ Tỉnh ủy xác định là một trong hai vụ việc nổi cộm, gây bức xúc dư luận, là việc phải làm ngay sau đợt kiểm điểm theo tinh thần Nghị quyết T.Ư 4 tại địa phương này.
Tại buổi làm việc, đại tá Nguyễn Đình Hà - Phó Chỉ huy trưởng BCH BĐBP tỉnh - báo cáo cho biết: “Đã xảy ra việc thất thoát gỗ sưa tang vật tại Phòng Phòng, chống tội phạm ma túy BĐBP tỉnh; số lượng thất thoát khoảng 0,1m3 (công an kết luận tương đương số tiền gần 1 tỉ đồng), lý do là Chỉ huy trưởng chỉ đạo cho lại đối tượng bị mất hàng”.
Tuy nhiên, nội dung báo cáo này đã bị các đồng chí ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy phản ứng, cho rằng tại sao không làm rõ ai đã thực hiện mở niêm phong hàng hóa, ai đã thực hiện cưa xẻ gỗ nhỏ lại cho đủ số lượng khúc; và thực chất Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy có cơ sở rằng số gỗ sưa tang vật bị thất thoát lớn hơn con số đem ra bán đấu giá…
Ông Lê Hữu Phúc - Ủy viên T.Ư Đảng, Bí thư Tỉnh ủy - chỉ đạo: “Đảng ủy BCH BĐBP tỉnh phải tiến hành kiểm điểm, làm rõ vai trò, trách nhiệm của từng tập thể, cá nhân trong vụ việc này; không thể đổ lỗi cho mỗi đồng chí Chỉ huy trưởng (đã chuyển công tác ra Hà Nội), các đồng chí trong BCH, trong Đảng ủy cũng phải có trách nhiệm trong vụ việc đó”.
Về số lượng gỗ thất thoát và trách nhiệm của cá nhân trong báo cáo của lãnh đạo BCH BĐBP tỉnh cho thường trực Tỉnh ủy chiều 22.10, điều tra của phóng viên Lao Động cho thấy còn nhiều điểm khác xa sự thật.
Như Lao Động số ra ngày 22.10 đã có bài điều tra phản ánh, thực chất số gỗ sưa tang vật lúc bị bắt lên tới gần 1m3. Mặt khác, chỉ quy trách nhiệm trong vụ này cho ông Ngô Xuân Hoàn - nguyên Chỉ huy trưởng BĐBP tỉnh Quảng Trị - tại thời điểm đó là không toàn diện.
Chính đại tá Nguyễn Đình Hà đã ký quyết định số 10/QĐ-TGTVPTVPHC “tạm giữ tang vật, phương tiện vi phạm hành chính” ngày 29.12.2010, trong đó có bảng kê tang vật là 0,953m3 gỗ sưa; vậy mà bây giờ báo cáo với thường trực Tỉnh ủy con số gỗ tịch thu chỉ là 0,589m3(!?).
Những sự thật đó cần được mổ xẻ, làm rõ, xử lý nghiêm minh theo tinh thần Nghị quyết T.Ư 4 để lấy lại lòng tin cho đông đảo cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên địa bàn. (Lao Động 25/10)đầu trang(
24-10, TAND huyện Sơn Hà (Quảng Ngãi) đã tuyên phạt Đinh Thị Yến chín tháng tù.
Đinh Văn Thương sáu tháng tù về tội hủy hoại rừng. Ngoài ra, tòa còn buộc hai bị cáo bồi thường 65 triệu đồng cho Ban Quản lý dự án rừng phòng hộ đầu nguồn Thạch Nham để trồng lại rừng bị đốn hạ.
Theo hồ sơ, đầu năm 2011, Yến và Thương đã phá khoảng 10 ha rừng tại tiểu khu rừng phòng hộ 192 ở thôn Gò Ra (xã Sơn Thành), đốn hạ hơn 100 m3 gỗ để làm rẫy. (An Ninh Thủ Đô 26/10; Pháp Luật TPHCM 25/10)đầu trang(
“Không chỉ thể hiện được tính ưu việt qua năng suất, chất lượng sản phẩm, mô hình còn giúp DN tận dụng được nguyên liệu, phế liệu sẵn có và đảm bảo được yếu tố môi trường...” đó là nhận định của ông Nguyễn Toàn Thắng, Giám đốc Trung tâm Khuyến công và Tư vấn phát triển công nghiệp 1, Cục Công nghiệp địa phương tại Hội nghị trình diễn mô hình kỹ thuật sản xuất gỗ ván dăm tại tỉnh Bắc Kạn vào trung tuần tháng 10 vừa qua.
Mô hình sản xuất gỗ ván dăm là đề án thuộc kế hoạch khuyến công quốc gia được Trung tâm Khuyến công và Tư vấn phát triển công nghiệp 1 (PCI 1) phối hợp với Công ty Cổ phần Sahabak (Khu công nghiệp Thanh Bình, huyện Chợ Mới, tỉnh Bắc Kạn) triển khai xây dựng, hoàn thành và đưa vào sản xuất tháng 6/2012. Đề án có tổng mức đầu tư 10 tỷ đồng, trong đó nguồn kinh phí khuyến công quốc gia hỗ trợ 169 triệu đồng với công suất thiết kế đạt 4.000 m3 sản phẩm/năm.
Theo nhận định của ông Lê Viết Thắng, Giám đốc Công ty Cổ phần Sahabak: Ưu điểm nổi trội của dây chuyền sản xuất gỗ ván dăm là tận dụng được các nguyên liệu như gỗ tròn, cành nhánh, bìa bắp, đầu mẩu, các loại phế liệu từ gỗ, tre, nứa chuyển hoá thành sản phẩm bán trên thị trường, theo đó tiết giảm đáng kể chi phí, tăng doanh thu, lợi nhuận và góp phần bảo vệ môi trường. Quá trình sản xuất khép kín từ khâu băm dăm, nghiền, sấy, trộn dăm, trải thảm dăm, ép tấm, chà nhám, sau đó cắt tấm và đóng gói sản phẩm. Đây là một dự án lớn, tạo cơ sở hạ tầng vững chắc cho công ty phát triển, khuyến khích các doanh nghiệp khác trên địa bàn ứng dụng máy móc thiết bị hiện đại để sản xuất sản phẩm mới có chất lượng cao.
Ông Nguyễn Toàn Thắng, Giám đốc IPC1 cũng cho biết: Mô hình trình diễn kỹ thuật sản xuất gỗ ván dăm là dự án có tính khả thi cao, đem lại hiệu quả về kinh tế- xã hội. Ngoài việc phát triển sản xuất kinh doanh, đề án còn tạo công ăn việc làm cho người lao động với thu nhập ổn định 3.000.000 đồng/người/tháng. Giải quyết và tạo việc làm cho gần 72 lao động trực tiếp và hàng ngàn lao động gián tiếp trong ngành lâm nghiệp và dịch vụ. Góp phần tạo công việc làm cho người nông dân Bắc Kạn trên con đường xây dựng nông thôn mới.
Trên thực tế, mô hình trình diễn kỹ thuật sản xuất gỗ ván dăm có tính ưu việt hơn hẳn so với sản xuất gỗ thông thường. Công nghệ tiên tiến kết hợp với lao động có trình độ đã nâng cao chất lượng sản phẩm, thương hiệu sản phẩm trên thị trường cũng được khẳng định. Tính ưu việt của đề án được thể hiện rõ ràng nhất ở năng suất lao động cao hơn 2 lần so với dây chuyền sản xuất thông thường khác, giảm được chi phí về độ hao hụt của nguyên vật liệu góp phần hạ giá thành sản phẩm. Ông Lê Viết Thắng chia sẻ: Hiện tại, mỗi tháng công ty tiêu thụ khoảng 300 m3 sản phẩm các loại nhưng vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu của thị trường và luôn trong tình trạng “cháy hàng”.
Đánh giá cao vai trò của công tác khuyến công trong sự thành công của đề án, tại Hội nghị trình diễn mô hình, ông Nguyễn Toàn Thắng khẳng định: Bằng nguồn kinh phí khuyến công quốc gia và bằng sự hỗ trợ tích cực từ phía PCI 1, Công ty Cổ phần Sahabak đã có những sự đầu tư đúng đắn về nhà xưởng, máy móc thiết bị và công nghệ nhằm khai thác, chế biến có hiệu quả nguồn nguyên liệu rừng trồng trên địa bàn tỉnh Bắc Kạn và các tỉnh lân cận. Góp phần tạo lợi nhuận cho DN, tạo công việc cho lao động địa phương, nâng cao đời sống cho người dân đồng thời có những đóng góp đáng kể cho ngân sách địa phương.
“Trong điều kiện nguồn gỗ khai thác từ rừng tự nhiên ngày càng cạn kiệt và nhu cầu về sản phẩm gỗ không ngừng tăng như hiện nay thì sản xuất gỗ ván nhân tạo là hướng ưu tiên của Chính phủ và đây cũng là cơ hội lớn không chỉ cho công ty Sahabak nói riêng mà là cho tất cả các công ty sản xuất gỗ ván nhân tạo trên cả nước nói chung ...”, ông Nguyễn Toàn Thắng nhấn mạnh. (Kinh tế Việt Nam 26/10)đầu trang(
Mặc dù giá xuất khẩu có giảm, nhưng theo Bộ NN&PTNT, xuất khẩu nông, lâm, thủy sản 10 tháng năm 2012 vẫn tăng 9,5% so với cùng kỳ năm trước. Ngành nông nghiệp đang xuất siêu 8,74 tỷ USD.
Theo số liệu của Bộ NN&PTNT, kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thuỷ sản tháng 10 ước đạt 2,25 tỷ USD, đưa giá trị xuất khẩu nông lâm thuỷ sản 10 tháng năm 2012 ước đạt 22,5 tỷ USD, tăng 9,5% so với cùng kỳ năm trước. Trong khi đó, giá trị nhập khẩu đầu vào cho sản xuất nông, lâm, thủy sản 10 tháng năm 2012 ước đạt 13,76 tỷ USD, tăng 11,7% so với cùng kỳ năm 2011. Như vậy, xuất siêu ngành nông nghiệp 10 tháng ước đạt 8,74 tỷ USD.
Giá trị xuất khẩu các mặt hàng nông sản chính trong 10 tháng ước đạt 12,2 tỷ USD, tăng 7,7%; thuỷ sản ước đạt 5 tỷ USD, tăng 1,7%; lâm sản ước đạt gần 4 tỷ USD, tăng 18,3% so với cùng kỳ năm trước.
Gạo là mặt hàng nông sản chủ lực, chiếm tỷ trọng xuất khẩu cao, nhưng trong 10 tháng dự kiến đạt 6,9 triệu tấn với giá trị 3,14 tỷ USD, tăng 8,3% về lượng nhưng giảm 8,7% về giá trị so cùng kỳ năm trước. Đáng chú ý, giá gạo tiếp tục có xu hướng giảm so với đầu năm; giá xuất khẩu bình quân 9 tháng năm 2012 đạt 452 USD/tấn, giảm 9% so với cùng kỳ năm ngoái.
Cùng với mặt hàng gạo, cao su cũng có sự suy giảm mạnh về giá trị xuất khẩu. Lượng cao su xuất khẩu 10 tháng đạt 811 nghìn tấn, thu về 2,3 tỉ USD, tăng 37% về lượng nhưng giảm 8,7% về giá trị so với cùng kỳ năm 2011 do giá giảm liên tục từ đầu năm đến nay.
Ngoại trừ gạo và cao su, giá trị xuất khẩu các mặt hàng nông, lâm sản chính 10 tháng năm 2012 có xu hướng tăng so với cùng kỳ năm trước.
Mặt hàng cà phê tuy giá xuất khẩu giảm 3,8% nhưng vẫn đạt được sự tăng trưởng mạnh cả về lượng và giá trị. Tháng 10 xuất khẩu cà phê ước đạt 79.000 tấn, với giá trị đạt 177 triệu USD, nâng khối lượng cà phê xuất khẩu 10 tháng ở mức 1,41 triệu tấn với giá trị 3,02 tỷ USD, tăng 37,7% về lượng và 32,7% về giá trị so cùng kỳ năm trước. Việt Nam được khẳng định đã vượt Brazil, trở thành nước xuất khẩu cà phê số 1 thế giới. Tuy nhiên, Bộ NN&PTNT cũng dự báo, xuất khẩu cà phê trong những tháng tới có thể giảm do hạn chế nguồn cung và sẽ tăng mạnh khi vụ thu hoạch bắt đầu vào những tháng cuối năm.
Xuất khẩu lâm sản chính tháng 10 ước đạt 418 triệu USD, đưa kim ngạch xuất khẩu 10 tháng đạt gần 3,8 tỷ USD, tăng 19,3% so với cùng kỳ năm trước. Hầu hết các thị trường tiêu thụ lớn đều tăng trưởng mạnh như Hoa Kỳ tăng 28,76%, Trung Quốc tăng 7,2%, và Nhật Bản tăng 19,73% so với cùng kỳ năm 2011. Bộ NN&PTNT cũng dự báo, trong những tháng cuối năm, xuất khẩu gỗ có thể tăng do nhu cầu của thị trường thế giới.
Ước giá trị kim ngạch xuất khẩu thủy sản tháng 10 đạt 564 triệu USD, nâng tổng giá trị xuất khẩu thủy sản 10 tháng lên 5,04 tỷ USD, tăng 1,7% so với cùng kỳ năm 2011. Xuất khẩu mặt hàng này thường có xu hướng tăng trong những tháng tới do nhu cầu tăng từ các nước nhập khẩu. (Thanh Tra 26/10)đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Chưa có khi nào tình trạng phá rừng, vi phạm lâm luật ở nước ta lại nhức nhối như những năm gần đây, khi mà mỗi năm có đến hàng trăm nghìn ha rừng tự nhiên, rừng phòng hộ, thậm chí cả rừng nguyên sinh bị chặt phá.
Trước bối cảnh đó, đề xuất tạm thời đóng cửa rừng tự nhiên trên toàn quốc rất đáng chú ý. Mục tiêu là, khắc phục, tiến tới triệt tiêu được tình trạng lợi dụng chỉ tiêu khai thác rừng để hợp thức hoá nguồn gốc gỗ bất hợp pháp. Có thể nói, nếu được thực hiện đây sẽ là biện pháp cứng rắn, dứt khoát nhất của Chính phủ trong việc tuyên chiến với nạn phá rừng diễn ra ngày càng công khai, ngang nhiên ở nhiều địa phương.
Đóng cửa rừng tuy là biện pháp tiêu cực, vì sẽ ảnh hưởng đến đời sống một bộ phận người dân, nhưng lại rất cần thiết vào thời điểm này, bởi nói như một lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh, nếu không có biện pháp triệt để, kịp thời, rồi chúng ta cũng chẳng còn rừng để mà giữ.
Lâu nay, việc khai thác gỗ từ rừng tự nhiên do Sở NNPTNT các tỉnh, thành phố cấp phép theo chỉ tiêu cho chủ rừng như các lâm trường, công ty lâm nghiệp, ban quản lý rừng phòng hộ, doanh nghiệp kinh doanh lâm nghiệp, hộ gia đình, cá nhân…
Tuy nhiên, trong quá trình khai thác đã nảy sinh nhiều tiêu cực như đơn vị được cấp phép khai thác vượt chỉ tiêu, thậm chí khai thác sang cả các loại rừng, khu rừng không được cấp phép. Và để làm được việc này, thường họ phải bắt tay, thậm chí "liên kết" với chính lực lượng bảo vệ rừng là kiểm lâm để khai thác, tuồn gỗ ra ngoài. Điều đó lý giải vì sao, tình trạng phá rừng diễn ra liên tục trong suốt nhiều năm qua, nhưng vẫn không được giải quyết.
Vì thế, có thể nói việc xem xét đóng cửa rừng lần này, chính là đóng cửa những tiêu cực trong việc phá rừng hiện nay. Bởi như báo chí đã từng phản ánh, trong thời gian qua, việc phá rừng đã "nhuốm" một màu tiêu cực của chính những người được giao nhiệm vụ bảo vệ rừng, đó là cán bộ địa phương, kiểm lâm… mà điển hình nhất là vụ bắt giữ 7 người trong vụ phá rừng lớn nhất ở Hương Sơn (Hà Tĩnh) hay vụ cán bộ kiểm lâm áp tải xe gỗ lậu xảy ra hồi năm ngoái ở Nghệ An. Những người này đã lợi dụng chính sách của Nhà nước về khai thác rừng, đã hình thành nên một "đường dây phá rừng" có sự bảo kê chặt chẽ của nhiều khâu.
Tuy nhiên, có một điều cần đặt ra là lệnh đóng cửa rừng (nếu được thông qua), thì sau đó, chúng ta sẽ cần có những chế tài gì để xử lý. Bởi cấm thì dễ, nhưng thực hiện lệnh cấm đó như thế nào lại không hề đơn giản, nhất là những hiện tượng tiêu cực trong phá rừng hiện nay ngày càng có dấu hiệu phức tạp, nhức nhối. (Nông Thôn Ngày Nay 25/10)đầu trang(
Mở nhiều trang báo ra sao tui thấy mệt quá ông ơi. Đã vất vả lo cho cuộc sống, mong có cái gì vui vui để đọc, nhưng sao cứ thấy toàn tin không vui như nay cướp bóc trắng trợn giữa ban ngày, mai thì hết thứ này đến thứ nọ nhiễm độc...
- Thì cũng có những bài báo góp cho đời thêm đẹp. Mấy bữa nay, cả nhà tui đọc bài báo về quán cơm “Nụ Cười”, thấy vui quá chừng.
- Quán cơm “Nụ Cười” là gì vậy?
- Trời, hay thế mà ông không đọc. Đó là câu chuyện về những nhà mạnh thường quân không lộ diện, tài trợ tại một quán cơm cho người nghèo khó, mỗi suất ăn chỉ 2.000 đồng... Những chuyện như thế đem đến niềm vui, niềm tin vào cuộc sống.
- Những 2.000 đồng kia à?
- Ông có hâm không? Thời buổi này 2.000 đồng chưa đủ tiền để gửi xe, vậy mà ăn được một dĩa cơm nóng sốt thì quả là dưới cả rẻ.
- Ông nói sao kỳ vậy? Tui đọc báo thấy người ta viết rằng 1m2 rừng quốc gia hẳn hoi chỉ trị giá
230 đồng. Như vậy có nghĩa là một dĩa cơm “Nụ Cười” bằng 9m2 đất rừng quốc gia đấy.
- Hừm, ông đang ngủ mơ đấy à?
- Cái gì mà mơ? Nhà báo trích văn bản hẳn hoi này: chi phí bồi thường thiệt hại 197ha rừng cho thủy điện Đồng Nai 6 (gồm vườn quốc gia Cát Tiên và rừng phòng hộ đầu nguồn sông Đồng Nai) là 460 triệu đồng, tương đương 230 đồng/m2.
- Ồ, nếu thế thì đừng gọi là vườn quốc gia Cát Tiên nữa, mà là vườn quốc gia “Nụ Cười”, nơi làm từ thiện cho các nhà đầu tư thủy điện! (Tuổi Trẻ 26/10)đầu trang(

TIN THẾ GIỚI
Nhóm các nhà nghiên cứu đã vớt được hơn 900 mảnh vỡ các loại, hầu hết là gỗ và nhựa; các mảnh vỡ còn có cả trong bụng cá ngừ.
Các nhà nghiên cứu Nhật Bản vừa cảnh báo rằng những mảnh vỡ từ trận sóng thần tấn công vùng đông bắc Nhật Bản hồi tháng 3/2011 có thể gây hại cho hệ sinh thái biển trong một thời gian dài.
Chiếc tàu chở nhóm các nhà nghiên cứu của trường Đại học Kagoshima đã rong ruổi trên Thái Bình Dương, từ Nhật Bản đến Hawaii trong suốt tháng 8 và tháng 9 vừa qua để quan sát sự hiện diện của các mảnh vỡ trên biển do sóng thần gây ra.
Họ đã vớt hơn 900 mảnh vỡ các loại, hầu hết trong số đó là gỗ và nhựa. Một số mảnh vỡ được tìm thấy trong bụng của cá ngừ mà các nhà nghiên cứu đánh bắt được. Mặc dù không phải tất cả các mảnh vỡ được tìm thấy đều có nguồn gốc từ các khu vực bị sóng thần tàn phá, song một số thiết bị đánh cá rõ ràng là có nguồn gốc từ vùng đông bắc Nhật Bản.
Các nhà nghiên cứu cho biết các mảnh vỡ này có thể gây tác hại lớn đến hệ sinh thái biển, đặc biệt là các loài cá và chim biển. (Vov.vn 26/10) đầu trang(./.
Biên tập viên: Bùi Hoa