Xem ngày trước
ĐIỂM BÁO
Xem ngày kế tiếp

Ngày 16 tháng 07 năm 2012
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
TIN THẾ GIỚI

CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
Ngày 13/7, Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh dẫn đầu Đoàn công tác của Chính phủ đã đi khảo sát, nắm tình hình về thực hiện thí điểm cổ phần hóa nông, lâm trường quốc doanh trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng gồm Công ty Đà Lạt Milk (huyện Đơn Dương), Công ty cổ phần chè Lâm Đồng (thành phố Bảo Lộc) và Công ty trách nhiệm một thành viên lâm nghiệp Di Linh.
Làm việc với Công ty Đà Lạt Milk (huyện Đơn Dương), Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh đánh giá cao hiệu quả hoạt động của Công ty Cổ phần sữa Đà Lạt trong thời gian qua; khẳng định Lâm Đồng nói chung và huyện Đơn Dương nói riêng có nhiều thuận lợi về điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng trong phát triển ngành chăn nuôi bò sữa.
Với lợi thế này, Phó Thủ tướng đề nghị Công ty Cổ phần sữa Đà Lạt cần tiếp tục nhân rộng các mô hình sản xuất theo hướng cạnh tranh và cho năng suất, chất lượng cao, cũng như đẩy mạnh công tác quảng bá sản phẩm, phối hợp với chính quyền và bà con nông dân trên địa bàn đẩy mạnh phát triển hơn nữa đàn bò sữa chất lượng của địa phương.
Trong quá trình mở rộng sản xuất kinh doanh, Phó Thủ tướng cho rằng công ty cần có chiến lược thu hồi được vốn nhanh, tiếp tục xây dựng và nhân rộng các mô hình theo hướng cạnh tranh và cho năng suất cao; đồng thời quan tâm xây dựng chiến lược phát triển doanh nghiệp có quy mô lớn hơn và đẩy mạnh công tác quảng bá sản phẩm; chủ động phối hợp với chính quyền địa phương và bà con nông dân sở tại cùng tham gia mạnh hơn nữa trong phát triển đàn bò sữa và tăng diện tích trồng trọt tại doanh nghiệp.
Phó Thủ tướng cũng thống nhất với việc sẽ bổ sung danh mục bồn làm lạnh sữa, bồn bảo ôn chứa sữa vào danh mục máy móc thiết bị được hưởng chính sách hỗ trợ nhằm giảm tổn thất sau thu hoạch…
Đến thăm và làm việc với Công ty cổ phần chè Lâm Đồng, đóng tại thành phố Bảo Lộc, Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh đánh giá cao đơn vị đã vượt qua khó khăn, nâng cao đời sống người lao động, làm tốt công tác quản lý đất đai...
Phó Thủ tướng chỉ đạo công ty cần rà soát lại các dự án liên quan đến sử dụng đất sau quá trình cổ phần, kiểm tra chiến lược phát triển của công ty.
Công ty cổ phần chè Lâm Đồng được thành lập 2/1976 có bốn nhà máy và 10 đội sản xuất, quản lý trên 1.380ha chè. Đến năm 2005, công ty có 12 đơn vị trực thuộc quản lý 1.983ha chè và càphê, năm 2005 đơn vị bắt đầu thực hiện cổ phần hóa (đợt 1) gồm sáu nhà máy chế biến gắn với vườn chè, càphê.
Từ năm 2006 đến tháng 6/2007 thực hiện chủ trương cổ phần hóa đơn vị trở thành Công ty cổ phần chè Lâm Đồng. Tổng giá trị tài sản 86 tỷ đồng, cơ cấu cổ phần hóa vốn điều lệ 45 tỷ đồng, trong đó vốn nhà nước 45%, cổ phần ưu đãi công nhân viên 12%, cổ phần bán ra 43%.
Sau 5 năm thực hiện cổ phần hóa Công ty chè Lâm Đồng (Ladotea) đóng vai trò chủ đạo trong ngành chè ở Lâm Đồng, sản lượng xuất khẩu và tiêu thụ trong nước hàng năm đạt trên 5.000 tấn, doanh thu đạt 100 tỷ đồng/năm; nộp ngân sách 14,368 tỷ đồng. Đến nay, thu nhập bình quân của công nhân viên đạt trên 3,5 triệu đồng/tháng.
Thăm và làm việc với Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên lâm nghiệp Di Linh, Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh đánh giá cao đơn vị bước đầu hoạt động hiểu quả, phù hợp với tình hình quản lý, kinh doanh rừng hiện nay. Công tác quản lý, bảo vệ rừng thực hiện tốt, có độ che phủ rừng cao, hạn chế tình hình xâm lấn đất rừng; đồng bào dân tộc địa phương ngày càng gắn kết với công ty, thu nhập ổn định...
Phó Thủ tướng yêu cầu công ty cần rà soát, nghiên cứu cơ chế chính sách; nâng cao đời sống người dân sống gần rừng. (Vietnamplus.vn 14/7; Chinhphu.vn 15/7)đầu trang(
Đây là số tiền Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng Việt Nam thu được từ các đơn vị sử dụng dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) từ đầu năm đến nay. Hoạt động này đánh dấu Nghị định số 99/2010/NĐ-CP của Chính phủ đã bước đầu có hiệu quả, giảm đáng kể áp lực của các hoạt động đến môi trường rừng.
Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng Việt Nam đã triển khai hướng dẫn các cơ sở sử dụng DVMTR thực hiện đăng ký, kê khai, ký hợp đồng ủy thác chi trả DVMTR. Đến nay, đã ký được 17 hợp đồng với các cơ sở sử dụng DVMTR và thu được 148,5 tỷ đồng vào Quỹ Trung ương, trong đó đã điều phối, giải ngân 137,5 tỷ đồng đến các tỉnh.
Trước đó, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đã chỉ đạo việc xác định diện tích rừng cung ứng DVMTR tại các lưu vực liên tỉnh, đôn đốc các địa phương thực hiện chính sách. Kết quả đã có 25 tỉnh chủ yếu thuộc vùng Tây Bắc và Tây Nguyên phê duyệt đề án, kế hoạch chính sách chi trả DVMTR, 16 tỉnh đã thành lập Quỹ Bảo vệ và Phát triển rừng và đi vào hoạt động, tiêu biểu như: Lâm Đồng, Sơn La, Đắk Nông, Lào Cai, Lai Châu.
Theo báo cáo của các địa phương, tỉnh Lâm Đồng có thể đạt 95,4 tỷ đồng và Đắk Nông có thể thu khoảng 30 tỷ đồng từ việc chi trả DVMTR. (Thanh Tra 13/7)đầu trang(
13-7, tại kỳ họp HĐND tỉnh Nghệ An, nhiều đại biểu (ĐB) đã chất vấn Giám đốc Sở Công Thương Phan Công Tịnh về các công trình thủy điện gây phá rừng và tình trạng “treo” dự án thủy điện.
Ông Tịnh giải trình: Đến nay Nghệ An có 32 dự án thủy điện đã được đưa vào vận hành. Tỉnh cũng đã quyết định dừng tám dự án vì chủ đầu tư không có năng lực hoặc thực hiện đầu tư không đúng cam kết. Về việc đập thủy điện Bản Vẽ (huyện Tương Dương) tích nước làm bốn xã của huyện Tương Dương và Kỳ Sơn bị cô lập, ông Tịnh cho biết là đã buộc Ban Quản lý Dự án thủy điện 2 đầu tư xây dựng đường bộ đến các xã. Tuy nhiên, câu hỏi “để xây dựng nhà máy thủy điện thì trên địa bàn tỉnh đã đánh đổi mất bao nhiêu hecta rừng?” đã không được ông Tịnh trả lời.
Ông Tịnh cũng thừa nhận thời gian qua một số cán bộ điện lực ở huyện Nam Đàn và Anh Sơn bắt dân đóng tiền để đấu điện và lắp công-tơ là sai. Ngành điện lực đã xử lý, cắt hợp đồng các cán bộ sai phạm. (Pháp Luật TPHCM 14/7)đầu trang(

BẢO VỆ RỪNG
Theo phản ánh của bạn đọc cung cấp, hiện nay rừng đầu nguồn ở huyện Thanh Chương đang diễn biến phức tạp và cần được sự vào cuộc của các ngành chức năng địa phương. Rừng phòng hộ ở khu vực này hiện đang có trữ lượng rừng lớn của Nghệ An vẫn bị khai thác một cách nghiêm trọng và mang tính diện rộng.
Số liệu thống kê của Phòng cảnh sát môi trường Công an Nghệ An cho biết, từ đầu năm đến nay, mặc dù đơn vị đã xử lý hàng chục vụ khai thác vận chuyển lâm sản trái phép, tịch thu hàng trăm m3 gỗ các loại nhưng tình trạng này vẫn không giảm mà ngày càng có dấu hiệu gia tăng. Đặc biệt, trên địa bàn huyện Thanh Chương, chỉ trong vòng chưa đầy 1 tháng (từ 15/4 – 9/5/2012), đơn vị đã phát hiện xử lý 3 vụ khai thác vận chuyển lâm sản trái phép, tịch thu 25,96 m3 gỗ các loại.
Trong đó, điển hình, vào 22 giờ ngày 9/5, tại bản Kim Hạnh, xã Thanh Sơn, lực lượng cảnh sát môi trường đã phối hợp với Đại đội cảnh sát cơ động Phòng PC65 bắt giữ 1 vụ vận chuyển lâm sản trái phép, thu giữ 30 tấm gỗ xẻ các loại từ nhóm 2 đến nhóm 6 có khối lượng 8,259 m3 và 6 khúc gỗ tròn khối lượng 2,165 m3.
Trao đổi với phóng viên, ông Phan Thanh Hoàng, Trạm phó Trạm kiểm lâm Thanh Thuỷ cho biết, Thanh Chương hiện nay có khoảng hơn 50.000 ha rừng đầu nguồn, rừng phòng hộ và một số ít là rừng trồng khoanh nuôi, được giao cho 4 chủ rừng quản lý và bảo vệ, gồm BQL rừng phòng hộ Thanh Chương, Tổng đội TNXP 5, Tổng đội TNXP 2 và Công ty cao su Nghệ An. Vùng rừng núi Thanh Chương một mặt tiếp giáp với dãy Trường Sơn, bị cắt ngang là con đường mòn Hồ Chí Minh và đường Quốc lộ biên giới Việt - Lào. Lợi dụng giao thông thuận tiện nên lâm tặc thường dễ dàng vận chuyển gỗ từ rừng ra ngoài tiêu thụ.
Không chỉ có thế, chúng thường xuyên thay đổi phương thức và thời gian hoạt động chủ yếu vào ban đêm, mỗi lần đi theo từng tốp khoảng 3 – 4 người, dùng cưa xăng vào rừng chặt hạ, cưa xẻ, rồi sử dụng các loại phương tiện như trâu, bò lốp, đặc biệt là các loại xe gắn máy cải tiến thêm trọng lực để vận chuyển. Vì lâm tặc chuẩn bị cảnh giới nghiêm ngặt, nên lực lượng chức năng gặp nhiều khó khăn trong việc bắt quả tang các đối tượng khai thác trái phép.
Việc phá rừng diễn ra từ lâu nhưng chưa được xử lý triệt để cũng xuất phát từ một nguyên nhân là do các đối tượng ngày một manh động và liều lĩnh. Khi bị phát hiện, chúng ngang nhiên tấn công lại lực lượng kiểm lâm, hoặc khi đang vận chuyển gỗ mà bị kiểm lâm truy đuổi, các lâm tắc sẵn sàng nghiêng xe máy vứt gỗ xuống để chạy thoát thân.
Trong 7 tháng qua, Trạm kiểm lâm Thanh Thuỷ tiến hành thu giữ khoảng trên 100m3 gỗ các loại. Như vậy, chúng ta có thể nhận thấy, đó chỉ là con số nhỏ ở một Trạm chốt chặn kiểm soát lâm sản, còn nếu tính chi tiết về lượng lâm sản trên toàn địa bàn huyện bị tịch thu hoặc đối tượng đã vận chuyển trót lọt thì con số đó phải lên tới hàng ngàn m3 được vận chuyển theo những con đường khác nhau trên địa bàn huyện.
Một câu hỏi được đặt ra là mặc dù có nhiều lực lượng chức năng chốt chặn, canh gác ngay ở cửa rừng như Trạm kiểm lâm, BQL rừng phòng hộ, Đồn biên phòng và chính quyền địa phương cùng có trách nhiệm bảo vệ rừng nhưng tại sao gỗ vẫn dễ dàng lọt được ra bên ngoài? Phải chăng vẫn còn nhiều kẽ hở trong công tác quản lý, các lực lượng chức năng vẫn chưa có sự phối hợp đồng bộ?
Được biết, vào tháng 2/2012 vừa qua, trong 4 chủ rừng của huyện Thanh Chương đã có tới 3 đơn vị bị xử phạt vì vi phạm về quy chế bảo vệ rừng là BQL rừng phòng hộ, Tổng đội TNXP 2 và Tổng đội TNXP 5. Trong đó, BQL rừng phòng hộ là đơn vị bị xử phạt với số tiền lớn nhất là 50.000.000 đồng. Ông Hồ Văn Hải, Trưởng BQL rừng phòng hộ Thanh Chương thừa nhận, để xảy ra vi phạm là một khuyết điểm lớn mà chúng tôi không né tránh.
Tuy nhiên, rừng bị tàn phá nghiêm trọng cũng xuất phát từ sự phối hợp giữa các đơn vị chức năng trong quản lý bảo vệ rừng như Hạt kiểm lâm, Bộ đội biên phòng và các chủ rừng thực sự chưa nhịp nhàng, đồng bộ. “Vụ chặt phá khai thác trái phép trong rừng phòng hộ do 1 nhóm "lâm tặc” sinh sống trong vùng vừa qua là một ví dụ: Khi Đoàn kiểm tra phát hiện 1 lượng gỗ đã bị triệt hạ tại gốc rừng thuộc địa bàn quản lý của BQL rừng phòng hộ, lâm tặc bỏ lại một con trâu kéo và một số cưa xăng.
Nếu xử lý tận gốc vấn đề này thì các cơ quan cùng phối hợp điều tra làm rõ con trâu là của ai, từ đó điều tra ra đối tượng khai thác lâm sản trái phép và đưa ra xử lý nghiêm để làm gương, đằng này lại quy trách nhiệm và hậu quả cho đơn vị chủ rừng. Trong khi đó, với quân số mỏng (30 người) bảo vệ hơn 15.000 ha là một con số quá ít, ngân sách phân bổ cho đơn vị quá eo hẹp (mỗi năm chỉ có vài trăm triệu đồng) thì để hoàn thành nhiệm vụ được giao một cách xuất sắc là rất khó", ông Hải bức xúc nói.
Khác với BQL rừng phòng hộ, một đơn vị chủ rừng khác cũng nằm trên địa bàn huyện Thanh Chương, quản lý và bảo vệ hơn 15.000 ha rừng đầu nguồn thì lại "phấn khởi" khoe thành tích đã đạt được trong công tác bảo vệ rừng, đó là Tổng đội TNXP 2. Gần 20 năm quản lý và bảo vệ rừng, đơn vị chưa một lần để xảy ra tình trạng cháy rừng dù chỉ là nhỏ. Với 25 người chia thành 04 chốt bảo vệ tại những con đường "xung yếu" của lâm tặc, đơn vị đã không để một cây gỗ nào bị chặt hạ.
Nhưng khi được hỏi về sai phạm vừa qua mà đơn vị bị xử phạt hành chính 20.000.000 đồng về vi phạm quy định bảo vệ rừng thì ông Nguyễn Anh Định, Tổng đội phó Tổng đội TNXP 2 biện minh: “Do địa hình hiểm trở tận trong bản Cao Vều, tiếp giáp với huyện Anh Sơn, nên mới xảy ra vụ việc trên.
Theo ông Định thì đơn vị ông vẫn được đánh giá là đơn vị "tốt nhất" so với 3 đơn vị kia, vì trong 3 đơn vị vi phạm thì số tiền bị xử phạt của Tổng đội TNXP 2 là ít nhất (!?). Thật là đáng buồn khi mức độ hoàn thành nhiệm vụ hàng năm lại chỉ dựa vào việc so sánh số tiền xử phạt, đơn vị nào bị phạt ít nhất thì đơn vị đó đã "hoàn thành" nhiệm vụ (!?).
Trong khi BQL rừng phòng hộ thừa nhận chưa có sự phối hợp đồng bộ giữa các cơ quan chức năng, thì Tổng đội TNXP 2 lại khẳng định là các cơ quan chức năng đã phối hợp rất tốt với nhau. Từ đó, vô hình chung đã có sự mẫu thuẫn giữa các đơn vị được giao phó trọng trách trong công tác quản lý và bảo vệ rừng. Các đơn vị đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, dẫn tới tình trạng khai thác và vận chuyển lâm sản không có dấu hiệu giảm mà còn biến tướng nhiều hình thức tinh vi và ngày càng nghiêm trọng. Như vậy có thể thấy, với cách quản lý và bảo vệ rừng hiện tại vẫn còn nhiều điều phải bàn lại, vẫn còn những kẻ hở lớn cho các đối tượng khai thác trái phép tài nguyên rừng.
Trước thực trạng trên, ngoài việc xây dựng nâng cao ý thức cho người dân, thì các đơn vị quản lý và bảo vệ rừng phải gương mẫu, kiên quyết xử lý nghiêm minh những đối tượng phá hoại rừng. Phối hợp đồng bộ, trên tinh thần vì trách nhiệm chung. Có thế mới giảm thiểu được nạn chặt phá rừng bừa bãi và mua bán vận chuyển lâm sản trái phép.
Rừng là một loại tài nguyên đặc biêt, không những là của cải đất nước mà rừng còn góp phần giảm thiểu thiên tai, lũ lụt, là lá phổi xanh của con người. Nếu chúng ta không có biện pháp hữu hiệu hơn và hành động một cách cụ thể, thì một thời gian ngắn nữa rừng sẽ mất và chính chúng ta sẽ phải nhận sự trừng phạt của thiên nhiên. (Thiên Nhiên 16/7)đầu trang(
Từ nay đến năm 2020, tỉnh Kiên Giang sẽ chi hơn 566,24 tỷ đồng cho công tác quy hoạch bảo vệ và phát triển 85.725 ha rừng. Nội dung này vừa được hầu hết đại biểu HĐND tỉnh Kiên Giang tại kỳ họp lần thứ năm (13-7) thông qua.
Hiện tài nguyên rừng của Kiên Giang có gần 86 nghìn ha. Đất lâm nghiệp có rừng hơn 67.300 ha, trong đó rừng tự nhiên 41.416ha, rừng trồng 25.912ha. Đất lâm nghiệp chưa có rừng là 18.612ha.
UBND tỉnh Kiên Giang cho biết, đất lâm nghiệp sẽ đưa ra ngoài quy hoạch khoảng 3.360ha gồm: thị xã Hà Tiên 110ha, huyện Hòn Đất 2.560ha, Giồng Riềng 131ha, Kiên Lương 162,8ha và Kiên Hải 396,8ha. Đồng thời đưa vào quy hoạch khoảng 3.145ha ở các địa bàn: Hòn Đất, Kiên Lương, Hà Tiên, Giang Thành, An Biên, An Minh, Phú Quốc.
Theo UBND tỉnh Kiên Giang, đối với đất rừng khu vực đồi núi và hải đảo thuộc Kiên Lương, Kiên Hải và Hà Tiên có dân cư sinh sống lâu đời, hiện chủ yếu là cây nông nghiệp và do yêu cầu của nhân dân xin tách khỏi quy hoạch rừng phòng hộ để được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, ổn định cuộc sống, sản xuất. Ngoài ra các chính quyền cấp huyện cũng đã yêu cầu tách một phần diện tích đất rừng ở bình độ 20 trở xuống để làm đường giao thông, xây dựng các công trình phúc lợi xã hội.
Đối với khu vực đất trồng tràm vùng đồng bằng ở Hòn Đất, Giồng Riềng, do tràm liên tục rớt giá nên loại cây này không chỉ không có hiệu quả kinh tế mà còn có nguy cơ cháy cao vào mùa khô hàng năm. Các doanh nghiệp, đơn vị và hộ dân trồng tràm cũng xin chuyển mục đích sử dụng đất sang trồng lúa. Đây là hướng phát triển phù hợp, vì trồng lúa mang lại hiệu quả kinh tế cao hơn, góp phần tăng sản lượng lúa cho tỉnh, bảo đảm an ninh lương thực quốc gia.
Còn nguyên nhân đưa vào quy hoạch đất lâm nghiệp tại Phú Quốc, An Biên, An Minh, Hà Tiên, Giang Thành là theo yêu cầu thực tế như đưa một phần diện tích đất rừng vào Vườn Quốc gia và rừng phòng hộ Phú Quốc theo Quyết định 633, ngày 11-5-2010 của Thủ tướng Chính phủ; đưa diện tích bãi bồi, bãi lở vùng ven biển vào trồng rừng...
Sau khi điều chỉnh, tổng diện tích đất lâm nghiệp của Kiên Giang đến 2020 là 85.725ha, chiếm 13,5% diện tích tự nhiên toàn tỉnh. Trong đó, rừng đặc dụng hơn 38.598ha, rừng phòng hộ hơn 33.699ha và rừng sản xuất hơn 13.427ha.
Từ nay đến năm 2020, ngành lâm nghiệp Kiên Giang thực hiện đạt các chỉ tiêu: Bảo vệ 76.662 ha rừng, khoanh nuôi tái sinh rừng 2.589 ha, trồng mới trên đất chưa có rừng, trồng lại diện tích rừng đã khai thác, trồng cây phân tán, xây dựng vườn ươm; mua sắm, xây dựng một số cơ sở, vật dụng phòng cháy, chữa cháy… (Nhân Dân 14/7)đầu trang(
Khu bảo tồn loài và sinh cảnh sao la rộng 15.822 ha vừa được UBND tỉnh Quảng Nam phê duyệt dự án thành lập, gồm 22 tiểu khu thuộc địa bàn các huyện Tây Giang và Đông Giang, giáp ranh với tỉnh Thừa Thiên-Huế và nước Lào.
Đây là khu bảo tồn thứ hai (sau Thừa Thiên-Huế) nhằm bảo tồn loài sinh cảnh và giá trị đa dạng sinh học của một trong những động vật có vú có nguy cơ tuyệt chủng cao nhất trên thế giới.
Đáng chú ý, trong tổng vốn đầu tư xấp xỉ 49 tỉ đồng (thực hiện từ nay đến năm 2015) dành cho các chương trình bảo vệ, nghiên cứu khoa học và tuyên truyền giáo dục, Quảng Nam tập trung kêu gọi hỗ trợ từ Dự án bảo tồn sao la, Quỹ rừng đặc dụng Việt Nam (VCF), Dự án dự trữ các bon và bảo tồn đa dạng sinh học, Quỹ bảo vệ và phát triển rừng (VNFF)...
Được biết, khu bảo tồn này có vùng lõi (được bảo vệ nghiêm ngặt) rộng 15.800 ha, còn lại là phân khu dịch vụ, hành chính (22 ha). Ngoài ra, địa phương còn quy hoạch vùng đệm có diện tích lên đến hơn 35.135 ha, gồm các xã giáp ranh nằm trong địa bàn H.Tây Giang, Đông Giang. (Thanh Niên 16/7; VietnamPlus.vn 15/7)đầu trang(
15-7, ông Nguyễn Hữu Thiết, Phó Chủ tịch UBND quận Liên Chiểu (TP Đà Nẵng), cho biết khoảng 15 giờ chiều 14-7 tại khu vực rừng Hố Chùa (phường Hòa Khánh Bắc, quận Liên Chiểu) đã xảy ra một vụ cháy rừng lớn.
Đám cháy đã thiêu rụi hoàn toàn 10 ha rừng, trong đó có 6 ha rừng đặc dụng và 4 ha rừng trồng của người dân.
Sau khi xảy ra đám cháy, UBND quận Liên Chiểu đã phải huy động khoảng 100 người đến dập lửa. Tuy nhiên, do đám cháy quá lớn khi gặp gió mạnh đã lan nhanh nên đến 24 giờ đêm 14-7, lửa mới tạm thời được khống chế. Đến sáng 15-7, UBND quận Liên Chiểu huy động thêm 30 người tiếp tục lên núi để dập những đám lửa còn cháy âm ỉ.
“Tôi khẳng định nguyên nhân vụ cháy là do con người chứ không phải do nắng nóng hay bom đạn sót lại nổ. Bởi khu vực phát cháy gần với đường đi, lại nằm trong khu vực có người dân qua lại phát thực bì. Hiện công an đang tiến hành điều tra vụ việc và sẽ khởi tố vụ án, khởi tố người đã gây ra vụ cháy này” - ông Nguyễn Hữu Thiết, Phó Chủ tịch UBND quận Liên Chiểu, cho biết. Từ đầu năm đến nay tại quận Liên Chiểu đã xảy ra năm vụ cháy thiêu rụi hàng trăm hecta rừng. (Pháp Luật TPHCM 16/7; Công An Nhân Dân 15/7; VietnamPlus 15/7)đầu trang(
Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải yêu cầu căn cứ vào tính cấp bách của dự án, UBND tỉnh Ninh Bình quyết định việc áp dụng hình thức chỉ định thầu đối với Dự án đầu tư xây dựng đường ứng cứu phòng hộ Vườn quốc gia Cúc Phương, ổn định dân cư, phát triển kinh tế các vùng miền núi đặc biệt khó khăn khu vực phía Tây tỉnh Ninh Bình theo đúng quy định.
Vườn quốc gia Cúc Phương thuộc địa phận ba tỉnh Ninh Bình, Hoà Bình và Thanh Hoá với tổng diện tích là 22.200 ha.
Với đặc trưng là rừng mưa nhiệt đới, xanh quanh năm, Cúc Phương có hệ động thực vật vô cùng phong phú và đa dạng, theo số liệu điều tra gần đây Cúc Phương có hơn 2.000 loài thực vật bậc cao, trong đó có 433 loài cây làm thuốc, 229 loài cây ăn được, nhiều loài được ghi trong sách đỏ của Việt Nam.
Về động vật, Cúc Phương có 122 loài bò sát và lưỡng cư, 65 loài cá, gần 2000 loài côn trùng, 133 loài thú, hơn 300 loài chim cư trú, đặc biệt có nhiều loài đặc hữu của Việt Nam và Đông Dương.
Cúc Phương có nhiều hang động đẹp như: động Sơn cung, động Phò mã giáng… Đặc biệt có một số hang động còn lưu giữ những dấu tích của người tiền sử, sống cách ngày nay từ 7.500 năm đến 12.000 năm, đó là hang Đắng (động người xưa), hang con Moong.
Cúc Phương còn là nơi cư trú và sinh sống của cộng đồng người dân tộc với những nét văn hoá độc đáo và đặc trưng. (Chính Phủ 14/7)đầu trang(
13/ 7, UBND tỉnh Quảng Nam đã ký quyết định phê duyệt dự án thành lập khu bảo tồn loài và sinh cảnh Sao La.
Khu bảo tồn này bao gồm phạm vi rừng và đất rừng của xã Bhalee, Avương (huyện Tây Giang) và xã Sông Kôn, Tàlu (huyện Đông Giang), có ranh giới giáp Thừa Thiên - Huế và nước bạn Lào với diện tích hơn 15 ngàn hecta, gồm 22 tiểu khu và vùng đệm rộng hơn 35 ngàn hecta.
Sự ra đời của khu bảo tồn này nhằm phát triển, tăng số lượng cá thể sao la một cách bền vững , duy trì ổn định số lượng đàn, cá thể trong giai đoạn trước mắt và lâu dài.
Tổng vốn đầu tư cho dự án gần 49 tỷ đồng, dựa vào vốn ngân sách Nhà nước và các dự án bảo tồn sinh học của nước ngoài. (Phụ Nữ 13/7)đầu trang(
Huyện Đakrông (Quảng Trị) có diện tích rừng hơn 77 ngàn ha (gồm rừng trồng và rừng tự nhiên). Vào thời điểm này, thời tiết diễn biến hết sức phức tạp, thường xuyên có những đợt nắng nóng, khô nên bà con thường đốt nương rẫy để chuẩn bị vụ mùa mới. Vì thế nguy cơ cháy rừng luôn tiềm ẩn nên công tác phòng cháy, chữa cháy rừng (PCCCR) được huyện đặt lên hàng đầu.
Với địa hình phức tạp, diện tích rừng tự nhiên lớn nhưng hệ thống đường ranh cản lửa kém, giao thông cách trở nên khi xảy ra cháy rừng, việc huy động phương tiện, lực lượng đến địa điểm cháy thường chậm và khó tiếp cận để dập tắt đám cháy. Để làm tốt công tác PCCCR, Hạt Kiểm lâm huyện Đakrông đã thành lập các tổ, đội quần chúng bảo vệ rừng thường xuyên tuần tra, nhắc nhở bà con nông dân thực hiện tốt các quy định PCCCR, hạn chế tình trạng cháy rừng xảy ra trên địa bàn.
Anh Trần Thắng Chiến, cán bộ kiểm lâm phụ trách địa bàn xã Đakrông cho biết: “Trạm Kiểm lâm xã Đakrông chỉ có 4 cán bộ và nhân viên trong khi quản lý một địa bàn rộng lớn nên rất khó khăn. Hàng năm, chúng tôi sử dụng nguồn tin từ các tổ, đội bảo vệ rừng liên quan đến công tác bảo vệ rừng và PCCCR để tiến hành kiểm tra xử lý. Vì thế 2 năm trở lại đây trên địa bàn không xảy ra vụ việc nghiêm trọng nào”.
Những ngày qua thời tiết nắng nóng, anh Hồ Văn Phền, tổ trưởng tổ quần chúng bảo vệ rừng ở thôn Xa Lăng, xã Đakrông thường xuyên vào rừng kiểm tra, theo dõi diện tích rừng được giao quản lý để cung cấp thông tin cho ban chỉ huy PCCCR xã. Là một thành viên của tổ quần chúng bảo vệ rừng nên anh luôn cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ. Anh Phền cho biết: “Bình thường chúng tôi kết hợp với cán bộ kiểm lâm địa bàn kiểm tra rừng một tuần 2 lần, nhưng vào những lúc mức nguy cơ cháy rừng cao chúng tôi tuần tra thường xuyên hơn”.
Ngoài công việc tuần tra, kiểm tra rừng, các thành viên trong tổ, đội quần chúng bảo vệ rừng còn kiêm luôn việc tuyên truyền, nhắc nhở người dân thực hiện các biện pháp phòng chống cháy rừng cần thiết như không nên đốt ong lấy mật, rà tìm phế liệu chiến tranh, đốt nương làm rẫy...
Anh Hồ Văn Phèng, người dân ở thôn Vùng Kho, xã Đakrông chia sẻ: “Vào mùa này những năm trước, tôi cũng như những gia đình khác đốt rẫy để chuẩn bị cho vụ mùa mới vì thế thường xảy ra cháy rừng. Nhưng giờ thì khác rồi, khi đốt rẫy chúng tôi sẽ thông báo cho cán bộ kiểm lâm địa bàn, tổ quần chúng bảo vệ rừng để họ hướng dẫn cách đốt an toàn, nếu có xảy ra cháy thì cũng kịp thời huy động lực lượng xử lý.”
Bước vào mùa khô năm nay, Hạt Kiểm lâm huyện Đakrông đã triển khai các giải pháp cấp bách để bảo vệ rừng, đặc biệt củng cố và thành lập 71 tổ, đội quần chúng bảo vệ rừng với 664 người tham gia. Tính riêng ở xã Đakrông, đội ngũ PCCCR gồm 1 ban lâm nghiệp 16 thành viên, 1 đội bảo vệ rừng 25 thành viên, và 12 tổ bảo vệ rừng / 10 thôn với 105 thành viên. Công tác trực cháy rừng ở trạm kiểm lâm, UBND xã đảm bảo 24/24 giờ.
Những thành viên trong các tổ, đội bảo vệ rừng tham gia công việc với tinh thần tự nguyện và không có bất kỳ khoản bồi dưỡng nào, thế nhưng các thành viên hoạt động rất hiệu quả. Bằng chứng là từ khi các tổ, đội bảo vệ rừng đi vào hoạt động việc xảy ra số vụ vi phạm Luật Bảo vệ, phát triển rừng và thiệt hại do cháy rừng xảy ra đã được hạn chế đến mức rất thấp.
Ông Trần Hiệp, Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Đakrông cho biết: “Nhờ làm tốt công tác PCCCR ở cấp cơ sở nên trên địa bàn không xảy ra vụ cháy rừng nào. Hàng năm dưới sự chỉ đạo của Hạt kiểm lâm, cán bộ kiểm lâm địa bàn, các tổ, đội bảo vệ rừng thường xuyên vận động bà con thực hiện tốt các biện pháp PCCCR, phát quang thực bì, phát đường ranh cản lửa và nâng cao nhận thức để bảo vệ rừng tốt hơn.”
Xác định phòng cháy, chữa cháy rừng là trách nhiệm của toàn dân, vì thế việc kết hợp giữa cơ quan chức năng và phát huy được vai trò của tổ, đội quần chúng bảo vệ rừng thì tất yếu công tác PCCCR sẽ mang lại hiệu quả cao, góp phần bảo vệ môi trường sinh thái và nguồn tài nguyên cho thế hệ mai sau. (Báo Quảng Trị 13/7)đầu trang(
Theo báo cáo của Chi cục kiểm lâm Hà Tĩnh đến trung tuần tháng 7 năm 2012 trên địa bàn toàn tỉnh đã xẩy ra 10 vụ cháy rừng lớn và nhỏ với diện tích hơn 65 ha trong đó diện tích rừng trồng là 62,25 ha.
Huyện Hương Khê là địa phương để xẩy ra cháy rừng nhiều nhất với diện tích 57,5 ha. Vụ cháy ở Hương Khê đều rơi vào 5 hộ gia đình trồng rừng thông theo chương trình dự án 661 và chương trình dự án 2780. Tại huyện Hương Sơn diện tích cháy 0,5 ha thuộc 2 xã Sơn Tiến và Sơn Châu.
Tại xã Sơn Tiến lực lượng tuần tra địa phương đã phát hiện và bắt được thủ phạm đốt rừng là Nguyễn Đức Giáp, bước đầu cơ quan chức năng đã phạt đối tượng này 3 triệu đồng. Các huyện Đức Thọ xẩy ra 1 vụ cháy với diện tích 2,5 ha rừng trồng, huyện Kỳ Anh 0,21 ha rừng phòng hộ, huyện Vũ Quang số diện tích cháy là 4,5 ha trong đó có 2,7ha rừng trồng. (Báo Hà Tĩnh 13/7)đầu trang(
Với quan niệm “còn rừng là còn làng”, người dân thôn Phú Thọ, xã An Thủy (Lệ Thủy, Quảng Bình) đưa hẳn nội dung bảo vệ rừng lộc vừng cổ thụ của làng vào hương ước để giữ gìn báu vật của làng.
Các lão nông tri điền ở thôn Phú Thọ, xã An Thủy (Lệ Thủy, Quảng Bình) cũng không biết rõ rừng lộc vừng (còn gọi cây mưng) của làng mình có từ đời nào. Họ chỉ biết rằng ngay từ thời còn bé, rừng lộc vừng đã đứng vững chãi, che chắn mưa bão cho làng. Đến mùa hoa nở, từng chùm lộc vừng buông tỏa đỏ thắm, hương thơm phảng phất khắp đường làng ngõ xóm. Chính vì vậy, người dân nơi đây canh giữ rừng lộc vừng nghiêm ngặt như canh giữ báu vật của làng.
Những năm gần đây, bỗng dưng cây lộc vừng lên ngôi, nhà nhà chơi lộc vừng, người người săn lùng tìm lộc vừng. Không hiếm gốc lộc vừng cổ thụ được giới chơi cây cảnh trả giá tiền tỉ. Và trong cơn lốc khát lộc vừng đó, người dân thôn Phú Thọ bỗng đâm lo. “Mấy năm gần đây, khu rừng lộc vừng cổ thụ của làng luôn bị những người chơi cây cảnh và tay chân thương lái dòm ngó. Mọi người trong làng từ già đến trẻ đều cảnh giác cao độ” - ông Dương Lập, 72 tuổi, người thôn Phú Thọ, nói.
Tuy vậy, cuộc chiến giữ rừng không hề đơn giản. Ông Lập kể nhiều năm trước, trong một đêm mưa gió, ông bỗng nghe tiếng máy cưa nổ từng hồi nhỏ, sau đó có tiếng cây cối đổ ngã. Nghi có chuyện chẳng lành, ông cùng em trai bật dậy chạy đến nơi xem. Một cảnh tượng diễn ra trước mắt: Trong bóng tối màn mưa, năm thanh niên đang chất cây lộc vừng bị cưa phạt ngang gốc lên xe tải. “Ăn trộm mưng, bỏ lại mau!” - ông Lập hét lên và rọi thẳng đèn pin vào bọn trộm. Nhưng đã muộn, bọn trộm đã rồ xe chạy mất.
Sáng hôm sau, mọi người trong làng kéo đến tụ tập đông trước khu vực cây lộc vừng bị đốn hạ. Ai cũng hoang mang lo lắng, lòng xót xa khi tận mắt thấy cây to bị cưa chặt tứa nhựa. “Đó là tiền lệ xấu chưa hề xảy ra với làng này” - Trưởng thôn Phú Thọ Lê Văn Tiến nói.
Phải làm gì để bảo vệ khu rừng quý giá của làng? Các cao niên ngồi lại bàn, cuối cùng thống nhất lập ra đội bảo vệ rừng, chia thành nhiều nhóm, thay phiên nhau canh gác. Đêm nào, bất kể mưa gió, lụt lội, đội cũng phải đi tuần quanh làng xem có kẻ lạ đột nhập vào rừng hay không. Ông Lê Văn Tiến cho hay: “Đội này làm việc trên tinh thần tự nguyện chứ không hề có ai trả lương. Tất cả đều xem việc bảo vệ rừng là trách nhiệm và nghĩa vụ với làng”.
Ông Châu Văn Sơn, một thành viên của đội, cho biết sau đó bọn trộm còn quay lại Phú Thọ nhiều lần, chúng lang thang dọc đường, giả dạng khách lạ đến tham quan rừng lộc vừng. Ông đoán chắc chúng đang lên kế hoạch cho lần trộm cây tiếp theo. “Nhờ sự cảnh giác cao độ của anh em trong tổ, cuối cùng bọn trộm đành bất lực bỏ đi” - ông Sơn kể.
Thực tế qua ba năm làm trong đội bảo vệ, ông Sơn nhận thấy kẻ trộm dù dùng đủ mọi kế tinh vi nhưng đều bó tay chịu trói hoặc bỏ chạy thục mạng. Với những tên trộm chuyên nghiệp, để đốn một cây lộc vừng chỉ mất chưa tới 10 phút, có hỗ trợ trang bị đầy đủ, xe tải chờ đón sẵn sàng. “Nhưng chúng không cách gì lọt qua được tai mắt của người làng, bởi mỗi người làng là một kiểm lâm viên” - ông Sơn tự hào.
Trong hương ước của làng ghi rõ cần phải bảo vệ rừng lộc vừng cổ thụ, cấm bất cứ ai xâm phạm nơi linh thiêng ấy. Trách nhiệm này sau đó được chính quyền huyện Lệ Thủy xây dựng thành nghị quyết, giao cho người dân thôn Phú Thọ thực hiện nghiêm.
Trưởng thôn Lê Văn Tiến cho biết tuy thôn có đến 36% là hộ nghèo và cận nghèo. Thế nhưng người dân ở đây không ai dám tơ hào, nghĩ đến chuyện lén trộm lộc vừng đem bán. Lão nông Dương Lập lý giải: “Rừng do tổ tiên, cha ông trồng nên, tồn tại cùng làng, che mưa chắn gió cho làng nên nó có giá trị thiêng liêng như là linh hồn của làng. Đó là đặc ân lớn của làng. Rừng giữ làng, làng phải giữ rừng, thế thôi”.
Các cao niên Phú Thọ nói rằng ngày trước bậc tiền nhân đã đổ mồ hôi trồng cánh rừng này để giữ bình yên cho ngôi làng. Làng ở vùng ngập trũng, thường xuyên đón nhận bão biển tấn công, cánh rừng lộc vừng trở thành tấm lá chắn xanh cho dân làng trước mọi tai ương. Tiền nhân ngày ấy rất thông minh khi nhận thấy các đặc điểm sống kiên cường của cây lộc vừng. Lộc vừng có thể sống ngâm mình trong nước, bám rễ sâu vào lòng đất mẹ, sừng sững trong mưa gió, hiên ngang đâm chồi nảy lộc giữ làng. Trong chiến tranh, cánh rừng này còn là nơi để người dân ẩn nấp, tránh đạn xới bom cày.
“Theo hương ước, hễ người làng vi phạm sẽ bị phạt rất nặng. Năm trước, một người trong làng hám tiền, câu kết với người ngoài để đốn hạ cây lộc vừng. Đội của ông Sơn điều tra ra được, bắt người này làm bản kiểm điểm, xử phạt hành chính. Chưa hết, người này còn bị thôn đọc tên ra rả cả ngày trên loa phát thanh của xã. Đồng thời, gia đình của người này cũng phải bứng một cây lộc vừng ở nơi khác về trồng thế lại chỗ cây cũ đã mất. Việc trộm mưng bại lộ không chỉ kẻ chủ mưu mà gia đình họ cũng phải chịu ê mặt, xấu hổ với bà con xóm làng” - trưởng thôn Lê Văn Tiến kể.
Khi cây lộc vừng đạt đỉnh điểm về giá, các đại gia trong Bắc, ngoài Nam đánh xe con về làng Phú Thọ hỏi thăm nhà trưởng thôn để trả giá bán buôn. Họ dùng đủ lời ngon ngọt hòng thỏa thuận ngầm với ông Tiến và trả giá cây lộc vừng cao ngất ngưởng. Một doanh nhân còn đề nghị xây dựng con đường làng chạy quanh thôn để đổi lấy chỉ một cây lộc vừng đẹp nhất.
Đáp lại sự thèm thuồng, mặc cả của giới săn cây cảnh là những cái lắc đầu từ chối. “Bán rừng chẳng khác chi bán làng đi mà sống” - ông Tiến khẳng khái từ chối. “Ngày xưa bão đạn không công phá được rừng. Ngày nay rừng cũng không thể mất bởi lòng tham tiền bạc” - ông Tiến nói.
Đó là lý do giải thích vì sao trong cơn khát lộc vừng của giới săn cây cảnh, một khu “rừng vàng” vẫn tồn tại hiên ngang, sừng sững giữa đồng bằng. (Pháp Luật TPHCM 14/7)đầu trang(

QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
13/7, ông Nông Văn Chí – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Kạn đã có văn bản số 1802/UBND-NLN gửi báo VietNamNet.
Theo văn bản này thì sau khi VietNamNet đăng tải loạt bài phóng sự, phản ánh tình trạng khai thác gỗ nghiến trái pháp luật diễn ra tại Vuờn quốc gia Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn đã khẩn trương vào cuộc.
Đến thời điểm hiện tại, tỉnh Bắc Kạn đã đình chỉ công tác 2 cán bộ kiểm lâm để tiến hành xử lý kỷ luật; cách chức 1 phó Trạm trưởng trạm kiểm lâm; luân chuyển 2 trạm trưởng và 9 kiểm lâm viên.
Cụ thể, ngày 24/6, Thường trực UBND tỉnh đã tổ chức cuộc họp kiểm điểm công tác quản lý, bảo vệ rừng tại vuờn quốc gia Ba Bể và có thông báo số 62/TB –UBND.
Tiếp đó, ngày 25/6, Thường trực tỉnh uỷ đã tổ chức cuộc họp khẩn cấp bàn về các giải pháp cấp bách rừng quốc gia Ba Bể và ra thông báo số 448-TB/TU.
Cũng theo văn bản gửi VietNamNet, trước mắt, tỉnh Bắc Kạn đã yêu cầu Vườn quốc gia Ba Bể kỷ luật các cán bộ liên quan.
Theo đó, đến thời điểm hiện tại, đã đình chỉ công tác 2 cán bộ kiểm lâm để tiến hành xử lý kỷ luật; cách chức 1 phó Trạm trưởng trạm kiểm lâm; luân chuyển 2 trạm trưởng và 9 kiểm lâm viên.
Để bảo vệ rừng quốc gia Ba Bể, sắp tới UBND tỉnh sẽ tăng cường công tác quản lý nhà nước trong lĩnh vực quản lý, bảo vệ rừng, ngăn chặn xử lý kịp thời các tổ chức, cá nhân khai thác vận chuyển, chế biến lâm sản trái phép trên địa bàn tỉnh.
“UBND tỉnh Bắc Kạn xin cảm ơn báo VietNamNet về những thông tin mà quý báo đã cung cấp. Mong rằng trong thời gian tới tiếp tục nhận được sự quan tâm, phối hợp của báo trong công tác quản lý, bảo vệ rừng nói chung và phát triển kinh tế xã hội nói riêng” – văn bản này ghi rõ.
Về việc xử lý các cán bộ đứng đầu liên quan đến vụ việc này, ngày 14/7, trao đổi với VietNamNet, ông Nguyễn Xuân Cường - Bí thư Tỉnh ủy Bắc Kạn khẳng định: “Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ tiếp tục xử các cán bộ liên quan trong vụ việc này. Quan điểm của tỉnh là phải làm nghiêm, xử lý triệt để”.
Liên quan đến vụ việc này, Cục Cảnh sát Môi trường (C49), Cục Cảnh sát Điều tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ - C46 (Bộ Công an) đã vào cuộc điều tra. (Vietnamnet 16/7)đầu trang(
Hệ sinh thái rừng ngập mặn ven biển có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc bảo vệ bờ biển, hạn chế tác hại của sóng, bão, xói lở, bảo vệ môi trường, cung cấp gỗ, thủy sản,…cho nhân dân vùng ven biển.
Tuy nhiên, những năm trở lại đây, do nhu cầu phát triển sản xuất và áp lực về dân số, diện tích rừng ngập mặn đang giảm mạnh cả về diện tích và chất lượng. Nếu không có biện pháp quản lý, bảo vệ kịp thời sẽ không đảm bảo yêu cầu phòng chống thiên tai và bảo vệ môi trường cũng như phát triển kinh tế bền vững.
Ở Cà Mau, diện tích rừng ngập mặn đang bị thu hẹp nghiêm trọng, năm 2012 tỉnh Cà Mau có gần 200 nghìn héc ta rừng ngập mặn ven biển nhưng hiện chỉ còn khoảng 1.037 héc ta, theo đó bờ biển cũng bị sạt lở nghiêm trọng, trung bình một năm mất khoảng 900 héc ta.
Theo thống kê của UBND tỉnh Cà Mau, hiện nay tỉnh có khoảng 14 điểm sạt lở bờ biển. Mặc dù các ngành chức năng đã đưa ra nhiều biện pháp khắc phục, nhưng hiệu quả không cao, không bền vững. Các ngành chức năng của Cà Mau đã nhận định, một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên do người dân thường xuyên chặt phá rừng ngập mặn để lấy gỗ hầm than bán, nhất là ở Vườn quốc gia Mũi Cà Mau.
Là tỉnh có diện tích rừng ngập mặn thấp, nhưng Kiên Giang lại có đường bờ biển dài nhất trong các tỉnh khu vực ĐBSCL trên 205 km, tuy nhiên hiện nay có tới 35 km bờ biển đang bị xói lở nghiêm trọng. Có những nơi mức độ xói lở hàng năm lên đến 25 km. Thời gian qua, tại đây có nhiều công trình xây dựng ở ngay bờ biển xung yếu trong khi các kênh đổ ra biển không có rừng phòng hộ dẫn đến xói lở ngày càng nghiêm trọng.
Tổng Cục Lâm nghiệp cũng đã cảnh báo về tình trạng chặt phá rừng ngập mặn để chuyển sang mục đích khác xảy ra thường xuyên tại nhiều địa phương. Cụ thể 10 năm qua, tổng diện tích rừng vùng ĐBSCL bị thiệt hại là trên 11.700 ha, trong đó rừng phòng hộ trên 4.800 ha, rừng đặc dụng là gần 140 ha và rừng sản xuất là trên 6.800 héc ta. Bên cạnh đó các nơi còn chặt phá rừng, chặt cây, củi, lấn chiếm đất rừng để nuôi tôm, khai thác lâm đặc sản, nuôi trồng hải sản trên đường bờ biển đã tác động xấu đến diện tích rừng ngập mặn ven biển.
Nói về thực trạng rừng ngập mặn đang bị suy giảm, Vụ trưởng Vụ Phát triển rừng thuộc Tổng Cục Lâm nghiệp, Nguyễn Quang Dương, đã nhận định: Vùng ĐBSCL hiện còn có 479 km đường đê biển chưa có đai rừng phòng hộ, chiếm 38,1% tổng số chiều dài đê biển các tỉnh.
Hiện nhiều đoạn bờ biển và cửa sông đang bị xói lở nghiêm trọng với tổng chiều dài 310,6 km, nhiều nhất là ở Cà Mau, Kiên Giang, Tiền Giang, Bến Tre. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng suy giảm diện tích và chất lượng rừng ngập mặn. Trong đó hệ thống tổ chức, cơ chế chính sách và các giải pháp để bảo vệ và phát triển rừng ngập mặn ven biển còn nhiều điểm bất cập thậm chí là chưa phù hợp.
Trước ảnh hưởng của biến đổi khí hậu, tác động trực tiếp của thiên tai và mực nước biển dâng, việc quản lý, bảo vệ và phát triển rừng ngập mặn ven biển nhằm chống xói lở, bảo vệ đê biển là hết sức cần thiết và cấp bách. Chi cục Trưởng Chi cục Thủy lợi Sóc Trăng, Dương Quốc Việt đã đưa ra giải pháp: Các địa phương khi xác định công tác quy hoạch trồng và bảo vệ rừng, cần phải chú ý đến việc xây dựng và bảo vệ đê. Khi chọn loại cây trồng và mật độ trồng phải tính toán kỹ, mỗi vùng sẽ có một loại cây trồng phù hợp, tập trung mọi nguồn lực đầu tư rừng phòng hộ bảo vệ đê biển, ổn định dân cư.
Ông Võ Đình Tuyên, Chuyên viên chính, Vụ Kinh tế ngành (Văn Phòng Chính phủ), nhấn mạnh việc chính quyền các địa phương cần phải nêu cao hơn nữa trách nhiệm trong việc bảo vệ rừng ngập mặn ven biển cũng như trong việc thực hiện các chính sách hiện có. Nên giao khoán việc giữ rừng cho người dân tại địa phương, đồng thời nâng thu nhập cho người giữ rừng…
Phó Tổng Cục trưởng, Tổng Cục Lâm nghiệp Hà Công Tuấn cho rằng: Các địa phương phải nhanh chóng rà soát lại quy hoạch hệ sinh thái rừng ngập mặn ven biển theo tính chất liên ngành. Trong đó, chú trọng quy hoạch sử dụng đất để thống nhất quản lý giữa lâm nghiệp, thủy lợi, đê điều, thủy sản… chọn các loại cây trồng phù hợp với từng thổ nhưỡng. Về công tác quản lý cần phải tính toán lại một cách cụ thể hơn, tuy nhiên trước mắt mỗi địa phương phải có một đầu mối quản lý. Tuyệt đối không chuyển diện tích rừng ven biển sang mục đích sử dụng khác. (Đại Đoàn Kết 14/7)đầu trang(
Sau loạt bài phóng sự Người và bò tót tranh nhau đất sống, báo Sài Gòn Tiếp Thị nhận được nhiều ý kiến phản hồi của bạn đọc. Đó là những ý kiến bộc bạch quan điểm không thể phá rừng để phát triển kinh tế bằng mọi giá. Trong đó, nổi bật là góc nhìn của hai chuyên gia trong lĩnh vực bảo tồn là nhà nghiên cứu động vật Ngô Văn Trí và TS Hà Thăng Long.
Với trải nghiệm của một chuyên gia hơn 15 năm nghiên cứu về động vật hoang dã, theo tôi, để đánh giá tác động môi trường một dự án, hay một công trình nào đó liên quan đến môi trường, cần phải có nhiều cơ quan, ban ngành có liên quan vì môi trường là khoa học đa ngành. Chẳng hạn, riêng về động vật hoang dã, trong hợp phần sinh thái cũng phải cần ba chuyên gia riêng biệt.
Tuy nhiên, một số khu vực rừng thứ sinh không thuộc vào các khu vực bảo vệ như: vườn quốc gia, khu bảo tồn thì cũng có thể ghép ba chuyên môn này lại thành một. Tất nhiên, chuyên gia này phải có sự am hiểu về động vật hoang dã và môi trường sinh thái. Như vậy là phải hơn cả chục người ở các cơ quan khác nhau đánh giá theo những hợp phần khác nhau để khảo sát, thu thập và hoàn tất đánh giá các dữ liệu của báo cáo đánh giá tác động môi trường…
Trở lại kết quả khảo sát ở Đồng Phú, chỉ nói về báo cáo đánh giá tác động môi trường về ngọn đồi 212 (đồi Xương Rồng), có thể thấy báo cáo này cực kỳ sơ sài, không hề quan tâm đến sự tồn tại của bầy bò tót tại khu vực này, không hề có dữ liệu khảo sát đa dạng sinh học và các biện pháp nhằm giảm thiểu sự tác động của công trình khai thác đá đối với môi trường xung quanh.
Cũng vì chỉ cần báo cáo cho có thủ tục mà có thể, các đơn vị khác đã được cấp phép, để rồi, rừng bị chuyển đổi mục đích, sinh cảnh của đàn bò tót và nhiều loài động vật quý hiếm chúng tôi ghi nhận được ở đây (bò rừng, voọc chà vá chân đen, nai, gà lôi lông tía…) đã bị tác động nghiêm trọng bởi các hoạt động của con người.
Trước đây, tôi cũng từng có bài viết trên Sài Gòn Tiếp Thị nêu ý kiến về cách làm việc kiểu ăn xổi của nhóm các chuyên gia khi đánh giá tác động môi trường thuỷ điện 6A, 6B (Đồng Nai). Những báo cáo chúng tôi tiếp cận được khi đánh giá tác động môi trường ở Đồng Phú cũng thế.
Vì vậy, để xây dựng và phục vụ cho công tác giữ gìn rừng đầu nguồn, các hệ sinh thái khác nhau lâu dài và bảo tồn các loài thú quý hiếm đang trên bờ vực tuyệt chủng như: voi, bò tót, bò rừng… cần có chương trình điều tra nghiên cứu tổng thể về đa dạng sinh học ở khu vực rừng Đồng Phú. Điều này sẽ giúp cho UBND tỉnh Bình Phước ra những quyết sách thích hợp để phát triển kinh tế và phát triển bền vững ở địa phương. (Sài Gòn Tiếp Thị 16/7)đầu trang(
Thời gian qua, ngành Kiểm lâm (KL) tỉnh Phú Yên đã phối hợp với lực lượng KL các tỉnh Phú Yên, Quảng Ngãi tăng cường các biện pháp quản lý, bảo vệ diện tích rừng giáp ranh (RGR) giữa các tỉnh. Nhờ vậy đã hạn chế được tình trạng chặt phá rừng; mua bán, vận chuyển lâm sản và động vật rừng trái phép ở các khu vực RGR…
Tỉnh Phú Yên có nhiều diện tích RGR với các huyện: Ba Tơ, Đức Phổ (Quảng Ngãi); Sông Cầu, Đồng Xuân (Phú Yên), K’Bang (Gia Lai). Diện tích RGR giữa các địa phương khá lớn, đường giao thông cách trở, nên công tác quản lý, bảo vệ rừng (QLBVR) gặp nhiều khó khăn. Bên cạnh đó, nhiều địa phương chưa thực sự quan tâm đến công tác QLBVR ở khu vực này.
Lâm tặc đã lợi dụng những điểm yếu đó để khai thác, vận chuyển lâm sản, động vật rừng (ĐVR) trái phép để trục lợi. Nhằm từng bước lập lại kỷ cương pháp luật trong công tác QLBVR, Chi cục KL tỉnh đã phân công cán bộ quản lý địa bàn, tham mưu cho chính quyền các cấp thực hiện quản lý nhà nước về rừng và đất lâm nghiệp; chỉ đạo Hạt KL các huyện Vĩnh Thạnh, An Lão, Tây Sơn, Hoài Nhơn, Hạt KL liên huyện Tuy Phước - TP Quy Nhơn ký kết chương trình phối hợp tăng cường các biện pháp cấp bách bảo vệ RGR với lực lượng KL các huyện của các tỉnh bạn.
Mục đích của việc phối hợp QLBVR tại vùng RGR nhằm nâng cao nhận thức, trách nhiệm đối với công tác QLBVR và quản lý lâm sản có hiệu quả, không để xảy ra điểm nóng về khai thác rừng, đốt than, mua bán, vận chuyển lâm sản trái phép. Phối hợp và tạo điều kiện về thông tin, điều tra, xử lý nghiêm các đối tượng có hành vi vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng, chống người thi hành công vụ.
Từ năm 2011 đến nay, chế độ thông tin, trao đổi và phối hợp trong công tác QLBVR tại vùng RGR giữa các địa phương của tỉnh ta và các tỉnh lân cận đã có nhiều chuyển biến tích cực. Công tác tuyên truyền, giáo dục, phổ biến pháp luật đã được lực lượng KL ở vùng RGR phối hợp chặt chẽ với các tổ chức hội-đoàn thể tại địa phương thực hiện bằng nhiều hoạt động cụ thể, thiết thực.
Trong đó, ở khu vực phía Bắc tỉnh, Hạt KL 4 huyện: An Lão, Hoài Nhơn, Ba Tơ, Đức Phổ đã tổ chức 58 đợt tuyên truyền, phổ biến các văn bản pháp luật trên lĩnh vực QLBVR cho 3.752 lượt người dân và vận động 1.650 hộ dân ký cam kết không vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng. Hạt KL liên huyện Tuy Phước- TP Quy Nhơn và Hạt KL huyện Sông Cầu cũng tổ chức nhiều đợt tuyên truyền, vận động người dân tham gia công tác QLBVR.
Công tác phối hợp, kiểm tra, truy quét tại các vùng RGR được tổ chức thường xuyên. Trong đó Hạt KL huyện Hoài Nhơn phối hợp với Hạt KL huyện Đức Phổ tổ chức 16 đợt truy quét, phá hủy tại rừng 32 lò than và 5.400 kg than hầm, 11 lán trại; bắt giữ 5,63 m3 gỗ các loại. Hạt KL huyện An Lão và Hạt KL huyện Ba Tơ tổ chức 60 đợt truy quét, phá hủy tại rừng 12 lò than và 2.000 kg than hầm; bắt và chuyển giao cho chính quyền các xã xử lý gần 5 m3 gỗ, 25 máy cưa.
Hạt KL liên huyện Tuy Phước- TP Quy Nhơn và Hạt KL huyện Sông Cầu cũng đã tổ chức nhiều đợt tuần tra, truy quét các khu RGR. Qua đó đã tiêu hủy tại rừng 29 lò than, 6.500 kg than hầm và 3,7 ster củi; tháo gỡ 140 bẫy thú rừng; xử lý 1 vụ vi phạm lâm luật, tịch thu 0,91 m3 gỗ… Nhờ vậy, đã hạn chế được tình trạng đốt than, khai thác, vận chuyển lâm sản và ĐVR trái phép tại các khu vực RGR giữa các địa phương.
Thực tế cho thấy, tình hình QLBVR ở các khu vực RGR đã có nhiều chuyển biến tích cực, nhưng theo đánh giá của ngành KL, tài nguyên rừng ở khu vực này vẫn còn bị xâm phạm. Nguyên nhân là do đời sống sản xuất của người dân sống gần rừng gặp nhiều khó khăn, thiếu việc làm, nên đã vào rừng khai thác, vận chuyển lâm sản, ĐVR trái phép. Hơn nữa, chính quyền một số địa phương còn buông lỏng công tác QLBVR; sự phối hợp giữa chính quyền địa phương với lực lượng KL, công an trong công tác này chưa chặt chẽ nên không ngăn chặn kịp thời các hành vi vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng.
Bên cạnh đó, tình trạng lấn chiếm đất lâm nghiệp, làm rẫy ngoài vùng quy hoạch còn xảy ra ở nhiều địa phương, một số chủ rừng chưa chủ động trong công tác phòng cháy chữa cháy rừng, nên rất dễ xảy ra cháy rừng. Bởi vậy, cần thiết phải tăng cường hơn nữa các biện pháp QLBVR ở các khu RGR giữa tỉnh ta và các tỉnh lân cận.
Ông Nguyễn Hiếu Hòa, Chi cục trưởng Chi cục KL tỉnh, cho biết: “Chúng tôi tiếp tục chỉ đạo các Hạt KL quản lý RGR giữa tỉnh ta và các tỉnh lân cận phối hợp với Hạt KL các tỉnh bạn ký kết quy chế phối hợp công tác, tăng cường các biện pháp QLBVR. Trong đó, tập trung đẩy mạnh công tác tuyên truyền, phổ biến các quy định của Nhà nước về công tác QLBVR sâu rộng trong nhân dân.
Các Hạt KL đẩy mạnh kiểm tra, giám sát việc thực hiện nhiệm vụ của KL địa bàn vùng RGR, tạo điều kiện cho lực lượng này thực hiện tốt nhiệm vụ được giao. Thường xuyên kiểm tra, giám sát việc bảo vệ rừng của các chủ rừng nhằm nâng cao vai trò và trách nhiệm của chủ rừng được Nhà nước giao rừng để QLBVR. Mặt khác, huy động lực lượng đủ mạnh để tổ chức tuần tra truy quét những tụ điểm khai thác, vận chuyển, mua bán chế biến gỗ và ĐVR trái phép, xử lý nghiêm minh theo pháp luật”.
Cũng theo ông Hòa, bên cạnh sự nỗ lực của lực lượng KL, chính quyền các địa phương cũng cần nâng cao trách nhiệm về quản lý nhà nước trên lĩnh vực QLBVR. Với việc tăng cường đồng bộ các biện pháp QLBVR, hy vọng sẽ ngăn chặn được tình trạng phá rừng, khai thác, vận chuyển lâm sản, ĐVR trái phép ở các khu vực RGR giữa các tỉnh. (Báo Phú Yên 16/7)đầu trang(
Du khách đến đảo ngọc Phú Quốc (Kiên Giang) luôn có cảm giác dễ chịu khi xuyên trên hai tuyến đường chính nối nam-bắc của đảo vì phần lớn là đi xuyên qua màn rừng chằng chịt.
Song ít ai ngờ đằng sau những tán cây xanh mát ấy, rừng đang bị băm vằm. Hàng loạt cánh rừng bị triệt hạ, nhiều hecta đất rừng bị người dân bao chiếm…
Với đà phá rừng, chiếm đất này mà không có biện pháp ngăn chặn hữu hiệu, đảo Phú Quốc sẽ không còn rừng.
Gần đây, Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân đã có công văn gửi lãnh đạo huyện Phú Quốc và tỉnh Kiên Giang cảnh báo nạn phá rừng, bao chiếm đất khu vực rừng trồng, rừng đệm và rừng phòng hộ trên đảo Phú Quốc. Trong đó địa bàn thị trấn An Thới, nạn phá rừng, bao chiếm đất rừng ngày càng nghiêm trọng. “Nếu không được ngăn chặn kịp thời thì một vài năm tới diện tích rừng trên địa bàn sẽ không còn” - công văn cảnh báo.
Theo Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân, khu vực rừng tràm bông vàng ở An Thới do Vùng 5 Hải quân trồng và bảo vệ đã bị các hộ dân gần đó vào chặt phá, khai thác khoảng 50 ha. Sau đó người dân cất nhà, trồng hoa màu. Khu rừng phòng hộ ở phía nam Bãi Sao kéo dài về phía mũi Ông Đội cũng bị dân lén lút đốt, chặt hạ và bao chiếm đất với khoảng 40 ha.
Ngoài ra, ở khu vực vùng đệm rừng phòng hộ phía sau Nhà thiếu nhi thị trấn An Thới đã bị ông Nguyễn Trọng Toan (ấp 3) vào phát dọn, dùng máy xúc để đào đất, san ủi mặt bằng. Đây là khu đất do Vùng 5 Hải quân quản lý và cơ quan này đã tuyên truyền cho ông Toan ngưng san ủi giao trả đất rừng, có công văn gửi UBND thị trấn An Thới, Phòng Tài nguyên và Môi trường và UBND huyện Phú Quốc nhưng đến nay vẫn chưa xử lý. Không những không chấp hành mà ngày 26-4, ông Toan đã dựng nhà trên khu đất.
Ở xã Cửa Cạn, có trên 30 ha rừng thuộc ấp 2 và ấp Lê Bát bị chặt phá. Ngoài ra, hàng chục cây rừng cổ thụ trong vùng lõi Vườn quốc gia Phú Quốc (VQGPQ) tại xã cũng bị cưa hạ xác xơ.
Đội mưa băng rừng vào vùng lõi VQGPQ, người dẫn đường chỉ phần còn lại của hàng loạt gốc cây bị cưa hạ nói: “Toàn là gỗ quý. Địa bàn này là vùng lõi VQGPQ thuộc ấp 4, xã Cửa Cạn. Phi vụ móc ruột rừng vùng lõi này được thực hiện khoảng đầu năm nay. Dân gần đó hầu như ai cũng thấy nhưng không dám tố cáo vì ngại đụng chạm! Chục năm trước, trên đảo này có ai đó chặt một cây rừng bằng bắp tay là bị kiểm lâm bắt giữ ngay. Bây giờ, kiểm lâm đông hơn, thiết bị quan sát tối tân hơn mà hàng chục cây rừng to lớn bị đốn hạ họ không hay biết. Lạ thiệt!” - người này nói.
Anh đưa chúng tôi luồn sâu vào rừng của VQGPQ, chỉ cho chúng tôi những gốc cây đã bị người ta lấy gỗ, nói: “Từ đoạn này trở vô là ranh vùng lõi VQGPQ. Toàn bộ số cây bị cưa đều nằm trong mốc ranh này trở vô rừng già là khu vực cấm nghiêm ngặt. Vậy mà mình đi hàng giờ rồi, có kiểm lâm nào đến “hỏi thăm” đâu?”. Anh lật mảnh giấy ra ghi chép cẩn thận từng loại gỗ đã bị cưa hạ.
“Trong vùng này đếm sơ sơ đã có hơn 30 gốc gỗ quý, đường kính cây nhỏ nhất cũng 60 cm, còn cây lớn đường kính đến 1,2 m. Nhiều nhất là trâm đỏ, dầu, kiền kiền, kim cang… Trong đó có nhiều cây cổ thụ như kim cang, cầy, cám. Gỗ những loại cây này không dưới chục triệu đồng/m3 và có đến hàng trăm m3 gỗ đã bị lấy đi” - anh nhận định.
Nghỉ chân trên gốc cây cám có đường kính chừng 1 m đã bị hạ bên con suối, anh chỉ tay xuống suối: “Nhìn kìa, thấy gì dưới đó không?”. Nhìn theo tay anh chỉ chúng tôi thấy nhiều lóng gỗ nằm ngâm mình dưới suối. Anh giải thích: Khoảng năm tháng trước, lâm tặc vào cưa cây thì có người đến chụp ảnh nên chúng sợ, bỏ lại mấy lóng. Cây rừng vùng lõi vườn quốc gia mà bị cưa hạ tàn sát như vậy thì còn gì là rừng. Cứ để tình trạng này diễn ra thì không bao lâu Phú Quốc sẽ chẳng còn rừng nguyên sinh. Các loài động vật quý hiếm sẽ không còn đất sống” - anh nói theo làn khói thuốc.
Anh cho biết các tuyến đường bao quanh khu vực có nhiều cây cổ thụ bị hạ dày đặc chốt, trạm kiểm lâm nhưng không hiểu sao gỗ vẫn ra khỏi rừng. Có khi xe chở gỗ chạy nhong nhong về thị trấn Dương Đông nhưng chẳng thấy ai kiểm tra. Cứ đà tàn phá rừng thế này, Phú Quốc sẽ không còn rừng.
Khi chúng tôi hỏi về tình trạng chặt phá cây rừng cổ thụ, ông Trà Tho, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm VQGPQ, nói: “Tôi bận công chuyện, hẹn khi khác”. Chúng tôi tiếp tục đặt vấn đề: “Việc phá rừng thuộc thẩm quyền xử lý của Hạt”. Ông Tho thoái thác: “Tôi không có thẩm quyền phát ngôn”?! (Pháp Luật TPHCM 16/7)đầu trang(
Với hơn 300 nghìn ha đất rừng, chiếm gần một nửa diện tích đất toàn tỉnh, Bình Phước như được bao phủ bởi rừng. Tuy nhiên, những năm gần đây, diện tích rừng bị thu hẹp, hàng nghìn ha đất rừng bị lấn chiếm. Ðể quản lý và sử dụng đất rừng hiệu quả, Bình Phước kiên quyết xử lý, thu hồi nhằm mục đích sản xuất bảo đảm phát triển kinh tế và an sinh xã hội.
Tỉnh Bình Phước có diện tích đất tự nhiên là 685.735 ha, trong đó đất có rừng chiếm 48,37%. Trong 15 năm gần đây, tỷ lệ nghịch với việc dân số tăng nhanh, chủ yếu di dân tự do (từ hơn 600 nghìn người năm 1997, nay lên đến gần một triệu người), thì đất rừng cũng giảm mạnh. Ðáng lo ngại là, tình trạng người dân, thậm chí là lâm trường xâm canh, lấn chiếm đất rừng ngày càng phức tạp. Theo thống kê của Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN và PTNT), mỗi năm tỉnh Bình Phước có hơn 250 vụ vi phạm, lấn chiếm hàng nghìn ha đất rừng. Hậu quả là, đến nay chỉ còn 163 nghìn ha đất có rừng, trong đó 62 nghìn ha rừng tự nhiên.
Không chỉ đất rừng bị lấn chiếm, 205 dự án trồng rừng, trồng cao-su, với tổng diện tích 42.557 ha, được tỉnh Bình Phước cấp phép, do quản lý lỏng lẻo, triển khai chậm... cũng bị người dân lấn chiếm 2.600 ha. Ðiển hình là các công ty: Ðức Thành, Ðức Bình, Bảo Nhi, Ðang Duy và Hải Vương, được giao 2.229,6 ha đất dự án trồng rừng, trồng cao-su tại huyện Bù Ðăng, nhưng để dân lấn chiếm 1.100 ha chiếm gần 50% diện tích được giao; Nông, lâm trường Nghĩa Trung để xâm canh 1.045 ha..., huyện Ðồng Phú bị lấn chiếm hơn 800 ha, trong đó có nhiều diện tích đất rừng tự nhiên. Riêng huyện Bù Ðăng để người dân lấn chiếm 3.249 ha, không chỉ người dân, hàng chục cán bộ lâm trường Ðăk Ơ, huyện Bù Gia Mập, cũng sử dụng sai mục đích 591,3 ha đất trồng cao-su...
Ðể lập lại trật tự trong công tác quản lý sử dụng đất rừng, năm 2011, UBND tỉnh Bình Phước cho biết: Sẽ mạnh tay thu hồi toàn bộ diện tích 5.151 ha đất rừng bị lấn chiếm, trong đó diện tích đất xâm canh là 3.332 ha, diện tích rừng khoanh nuôi là 1,819 ha. Tuy nhiên, mới thu hồi được 1.267 trong số 5.151 ha, số diện tích còn lại, dự kiến trong năm 2012 tỉnh sẽ kiên quyết thu hồi.
Ðể tránh tình trạng mua đi bán lại, không thực hiện dự án, toàn bộ diện tích đất thu hồi lần này, tỉnh Bình Phước không giao cho các công ty tư nhân, mà giao cho doanh nghiệp nhà nước làm ăn có hiệu quả, trong đó dành 10% diện tích, tương đương 4.000 ha để trồng cây cao-su, gây quỹ xóa đói, giảm nghèo. Các công ty cao-su được giao đất có trách nhiệm trồng, chăm sóc cây cao-su đến khi thu hoạch thì bàn giao cho tỉnh quản lý.
Ðể hài hòa lợi ích giữa doanh nghiệp, người dân, tỉnh Bình Phước yêu cầu các dự án trồng cao-su ưu tiên tiếp nhận lao động địa phương làm công nhân để tạo cho người dân có cuộc sống ổn định. Ðối với các hộ là đồng bào dân tộc thiểu số, hộ có năm khẩu, thường trú tại địa phương bị thu hồi đất, thật sự thiếu đất sản xuất, tỉnh sẽ cấp một ha đất, và hộ có hơn năm khẩu sẽ được cấp 1,5 ha đất sản xuất, ổn định đời sống. Các hộ có đất lấn chiếm bị thu hồi được trồng cây ngắn ngày xen trong vườn, theo hướng dẫn của đơn vị thực hiện dự án theo đúng kỹ thuật trồng, chăm sóc cây cao-su, nhưng không trồng sắn (khoai mì).
Phó Giám đốc Sở NN và PTNN tỉnh Bình Phước Trần Văn Lộc cho biết: Ðến nay, đã có bảy công ty cao-su như: Phú Riềng, Phước Long, Sông Bé... được giao 3.700 ha đất. Các công ty này năm 2011 trồng được 932 ha cao-su, năm 2012 vừa thu hồi, vừa trồng tiếp khoảng 2.800 ha. Hiện, diện tích cao-su trồng năm 2010-2011 đã sinh trưởng tốt, hứa hẹn ổn định nguồn thu gây quỹ xóa đói, giảm nghèo của tỉnh. (Nhân Dân 13/7)đầu trang(
Phát hiện mới nhất của phóng viên NTNN cho thấy, UBND tỉnh Khánh Hòa đã thực hiện quy trình ngược và cho phép 2 chủ rừng khai thác rừng tự nhiên vượt gấp đôi khối lượng gỗ được cho phép.
Như đã thông tin, Cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm về môi trường (C49), Bộ Công an, vừa có kết luận về những sai phạm trong hoạt động khai thác và chế biến gỗ của Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Trầm Hương và Công ty TNHH MTV Lâm sản Khánh Hòa. Điều tra thêm, chúng tôi thấy, quy trình cấp phép mở cửa rừng, giao chỉ tiêu, số lượng gỗ được khai thác có nhiều điều không đúng quy định…
Theo tài liệu chúng tôi có được, tại văn bản ký ngày 7.3.2011, Tổng cục Lâm nghiệp (Bộ NNPTNT) chỉ thẩm định phê duyệt hồ sơ thiết kế khai thác gỗ rừng tự nhiên năm 2011 của tỉnh Khánh Hòa là 7.000m3 (tổng sản lượng khai thác gồm gỗ lớn và gỗ tận dụng là 9.187m3).
Theo văn bản này, chỉ có duy nhất 1 công ty được phép khai thác số lượng gỗ nói trên là Công ty Lâm sản Khánh Hòa. Tuy nhiên, rất lạ là, trước khi Cục Lâm nghiệp có văn bản nói trên 2 tháng, ngày 13.1.2011, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa Lê Đức Vinh đã ký văn bản giao chỉ tiêu kế hoạch sản lượng khai thác gỗ rừng tự nhiên năm 2011 cho cả 2 công ty nói trên với tổng cộng 14.000m3 (mỗi đơn vị 7.000m3).
Theo Nghị định số 86/2003 của Chính phủ và Quyết định số 40/2005 của Bộ trưởng Bộ NN&PTNT (có hiệu lực thời điểm 2011) thì việc mở cửa rừng khai thác hàng năm thuộc thẩm quyền của Cục Lâm nghiệp (Bộ NNPTNT). UBND tỉnh sở tại chỉ ra quyết định giao chỉ tiêu khai thác mỗi năm cho các chủ rừng theo khối lượng đã được Cục Lâm nghiệp thẩm định. Như vậy, trong việc giao chỉ tiêu khai thác gỗ năm 2011, UBND tỉnh Khánh Hòa đã thực hiện quy trình ngược và cho phép 2 chủ rừng khai thác rừng tự nhiên vượt gấp đôi khối lượng được cho phép.
Để tìm hiểu rõ thêm tình hình, phóng viên đã rất nhiều lần đến đăng ký gặp lãnh đạo Sở NNPTNT nhưng đều bất thành. Tại Chi cục Lâm nghiệp tỉnh Khánh Hòa, các chuyên viên không thể tìm ra đầy đủ các bộ hồ sơ, tài liệu liên quan đến thủ tục cấp phép mở cửa rừng của 2 doanh nghiệp này các năm 2011 và 2012. Chủ của 2 doanh nghiệp nói trên cũng từ chối tiếp xúc với báo chí vì... bận việc. UBND huyện Khánh Vĩnh, nơi 2 chủ rừng này đóng chân và quản lý trên 84.000ha rừng thì cho biết, chưa bao giờ nhận được báo cáo về kế hoạch, thực tế khai thác rừng trên địa bàn.
Trước đó, C49 (Bộ Công an) đã kết luận 2 doanh nghiệp này có nhiều vi phạm về môi trường. Trong đó có việc lập báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐGTĐMT), không cam kết bảo vệ môi trường… Theo luật, các vi phạm trên đều sẽ bị phạt rất nặng, cao nhất lên đến 300 triệu đồng/hành vi.
Nhận được kết luận này, ông Bùi Phước Kiệt - Giám đốc Công ty Lâm nghiệp Trầm Hương, đã có ngay văn bản “phản pháo” C49.
Theo ông Kiệt, do từ trước đến nay từ cấp Bộ đến UBND tỉnh và các cấp sở ngành chưa hề hướng dẫn doanh nghiệp làm ĐGTĐMT nên không thể cho rằng công ty đã vi phạm việc chấp hành Luật Bảo vệ môi trường. Và cũng vì chưa được hướng dẫn nên doanh nghiệp sẽ chờ cho đến khi có văn bản hướng dẫn mới lập báo cáo ĐGTĐMT, cũng như lập kế hoạch khắc phục vi phạm. (Nông Thôn Ngày Nay 13/7)đầu trang(
13.7, UBND H.Buôn Đôn (Đắk Lắk) cho biết, các cơ quan chức năng đang điều tra làm rõ một vụ chặt trộm gỗ hương tại vùng lõi Vườn quốc gia (VQG) Yók Đôn.
Trước đó, ngày 12.7, lực lượng kiểm lâm phát hiện tại tiểu khu 410 của VQG có hai cây hương cổ thụ vừa bị lâm tặc đốn hạ, ước khối lượng gỗ khoảng 20 m3, nhưng đã bị lấy đi hơn 1 m3.
Vị trí của hai cây gỗ chỉ cách đường tuần tra và một trạm bảo vệ rừng của VQG vài trăm mét.
Gỗ hương thuộc loại quý, nhóm 2A, trên thị trường có giá bán khoảng trên 50 triệu đồng/m3. (Thanh Niên 13/7; Lao Động 13/7; Dân Trí 13/7)đầu trang(
Trong khi việc rừng Quốc gia Yôk Đôn bị "chảy máu" do lâm tặc đốn hạ cây gỗ cổ thụ quí còn chưa nguội thì 2 cây gỗ hương cổ thụ tiếp tục bị "xẻ thịt" mang đi cất giấu thì các cơ quan bảo vệ rừng mới...phát hiện?!
Theo thông tin PV ghi nhận được, các cơ quan chức năng của huyện Buôn Đôn, Đắc Lắc đã đến hiện trường điều tra làm rõ vụ Vườn Quốc gia Yôk Đôn bị lâm tặc chặt trộm 2 cây gỗ hương cổ thụ có khối lượng trên 15m3 đã bị lâm tặc đốn hạ.. Hiện trường chỉ cách trạm kiểm lâm khoảng 600-700m và cách đường tuần tra khoảng 300m. Theo các cơ quan chức năng và DN ngành gỗ, gỗ hương thuộc loại quý, nhóm 2A, trên thị trường có giá bán khoảng trên 50 triệu đồng/m3.
Liên quan đến thông tin này, ông Hoàng Văn Xuân, Phó giám đốc vườn Quốc gia Yôk Đôn cho biết: hiện tại Giám đốc đi vắng, tôi đã nghe thông tin bị chặt trộm gỗ tại tiểu khu 410 nhưng do bận đi thi cao học nên hôm nay tôi không có mặt tại hiện trường để cùng các cơ quan chức năng của huyện làm rõ vụ việc. Theo báo cáo thì trong 2 cây hương bị chặt trộm, một cây đo được 9,4m3 còn một cây chưa đo. Khối lượng gỗ hai cây khoảng 15-16m3. Lâm tặc đã lấy đi phần giữa thân cây, hiện nghe đang được cất giấu ở Ea sup.
Điều đáng nói là hai cây gỗ hương có đường kính trên 1m, lâm tặc phải dùng cưa để đốn hạ và xẻ thành tấm, phải vận chuyển và thực hiện trong trong thời gian dài...Thế nhưng trạm Kiểm lâm số 9 với 10 nhân viên và thường xuyên kiểm tra, tuần tra bảo vệ vườn Quốc gia lại không hề hay biết dù chỉ cách nơi xảy ra sự việc khoảng 600-700m và cách đường tuần tra khoảng 300m?
Dư luận đang đặt câu hỏi: Ngoài 2 cây gỗ hương liệu còn có cây gỗ quí, cổ thụ nào nữa đã và đang bị đốn hạ mà kiểm lâm và các cơ quan chưa biết, chưa công bố? Liệu vùng lõi vười quốc gia có còn?... với cách quản lý và bảo vệ như thế.
Hiện chính quyền và các cơ quan chức năng tỉnh Đắc Lắc đã vào cuộc điều tra làm rõ để xử lý. Thế nhưng theo một cán bộ tỉnh Đắc Lắc cho biết: Nếu không làm rõ và xử lý nghiêm các tổ chức cá nhân có liên quan đến việc để "chảy máu" vườn quốc gia; không làm ngay việc kiểm tra, rà soát lại rừng; không có biện pháp bảo vệ hữu hiệu... thì khu rừng quí, có vị trí chiến lược quan trọng ở Tây Nguyên chỉ không mấy chốc mà biến mất! (Pháp Luật TPHCM 15/7)đầu trang(
Ông Nguyễn Thanh Bình - Trưởng Công an xã Khánh Thành (H.Khánh Vĩnh, Khánh Hòa) ngày 12.7 cho biết mỗi ngày có khoảng 300 người đến khu vực rừng đầu nguồn của xã, đào đãi quặng trái phép, tập trung tại tiểu khu 193, với quy mô hàng trăm hecta.
Tình trạng này kéo dài từ trung tuần tháng 6.2012 đến nay. Số lượng hơn 300 người này - theo như ông Bình cho biết, đến từ nhiều tỉnh, thành khác nhau; dao động lên xuống mỗi ngày và tính bình quân cả người cũ lẫn người mới.
Ông Nguyễn Như Thuận, Phó bí thư Huyện ủy Khánh Vĩnh (Khánh Hòa) nói: “Nạn khai thác quặng trái phép không những làm thất thoát tài nguyên quốc gia mà còn gây ô nhiễm nặng nề. Việc khai thác quặng ở khu vực rừng đầu nguồn đã khiến sông Cầu và sông Khế chảy qua xã Khánh Phú, Khánh Thành, Sông Cầu bị ô nhiễm”.
Tình trạng khai thác quặng thiếc tại đây rộ lên từ đầu tháng 10.2011. Có thời điểm, các đối tượng đào đãi quặng còn trang bị cả súng kíp, chất nổ khi vào rừng.
Lực lượng chức năng huyện Khánh Vĩnh đã tổ chức nhiều đợt truy quét nên những tháng đầu năm nay tình hình tạm lắng xuống. Tuy nhiên, thời gian gần đây nạn khai thác quặng tại đây bắt đầu “nóng” trở lại.
Sáng 10.7, một người tên Bùi Duy Sơn (28 tuổi, trú xã Suối Cát, H.Cam Lâm, Khánh Hòa) đã bị đá đè gãy chân khi đãi quặng tại khu vực rừng thuộc xã Khánh Thành. (Thanh Niên 13/7)đầu trang(
Những ngày qua, người dân các xã như Xuân Hóa, Quy Hóa, Trung Hóa, thuộc huyện Minh Hóa (Quảng Bình) đổ xô đi mua cây giống sưa đỏ của Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên về trồng.
Nhiều người dân ở các xã miền núi huyện Minh Hóa phản ánh: Những ngày qua, ở địa phương này xuất hiện một công ty chuyên cung ứng giống cây trồng cho bà con nông dân, trong đó chủ yếu là giống cây sưa đỏ, một loại cây có giá trị kinh tế rất cao, đang được săn lùng trên thị trường.
Phóng viên đã có mặt tại huyện Minh Hóa để xác nhận thông tin và được ông Đinh Xuân Thanh, Chủ tịch UBND xã Xuân Hóa, cho hay, cách đây mấy ngày, Phòng Nông nghiệp & Phát triển nông thôn huyện Minh Hóa đã giới thiệu Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên (trụ sở đóng tại xã Tân Châu, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên) về cung cấp giống cây sưa đỏ cho bà con.
Sau cuộc làm việc nhanh tại trụ sở UBND xã, đại diện công ty đã về tận các thôn để giới thiệu sản phẩm, làm thủ tục đăng ký bán và thu mua sản phẩm. Theo đó, phía Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên sẽ chịu trách nhiệm cung cấp giống cây sưa đỏ cho bà con, và sau 8 đến 10 năm, công ty này sẽ quay lại thu mua sản phẩm.
Theo hợp đồng, mỗi cây giống sưa đỏ được bán với giá 30 ngàn đồng. Tuy nhiên, trước mắt công ty sẽ thu 15 ngàn đồng/cây, số còn lại, khi công ty quay lại thu mua sẽ khấu trừ trong sản phẩm. “Tui nghe họ (đại diện Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên – PV) nói cây sưa đỏ mang lại hiệu quả kinh tế cao, sau khoảng chục năm, mỗi cây ít nhất cũng mang lại lợi nhuận khoảng 4 triệu đồng nên tui đã bàn bạc với vợ bán đi vài con lợn để mua khoảng trăm cây về trồng mai mốt thu hoạch còn có cái mà làm của hồi môn cho con cái”, một người dân ở thôn Minh Xuân, xã Xuân Hóa, cho biết.
Dù thời điểm hiện tại, cây gỗ sưa được bán với giá rất cao, tuy nhiên theo điều tra và những nguồn tin mà Dân trí có được, hiện cây sưa đỏ đang là một loại cây gỗ quý hiếm và đang được nhân giống, bảo tồn rộng rãi ở một số địa phương như: Tam Đảo (Vĩnh Phúc), Hà Nội, Ninh Bình... Do vậy giống cây sưa đỏ không hề thiếu.
Một chuyên gia chuyên nghiên cứu về các giống cây gỗ quý hiếm, đồng thời cũng là một nhà cung cấp các loại giống cây trồng, trong đó có cây giống gỗ sưa có tiếng ở miền Trung cho hay, dù thời điểm hiện tại, gỗ sưa đỏ có giá bán rất cao, tuy nhiên giá cây giống của nó cũng chỉ dao động trong khoảng 5 - 7 ngàn đồng/cây. Giá bán 30 ngàn đồng/cây mà phía Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên cung cấp là quá đắt.
Công văn giới thiệu của Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên gửi về các xã ở huyện Minh Hóa đăng ký mua giống cây sưa đỏ của công ty
Lý giải về thông tin sau khi trồng 8 đến 10 năm, người dân sẽ khai thác được sản phẩm, chuyên gia này, cho rằng: “Đối với cây sưa đỏ, sau khi trồng nếu được chăm sóc, bảo vệ tốt thì ít nhất cũng khoảng 15 năm sau mới có lõi gỗ và khai thác được”.
"Giống cây sưa đỏ như thế này ở thị trường hiện nay được bán với giá 5 đến 7 ngàn đồng/cây. Giá bán 30 ngàn đồng/cây là quá đắt", một chuyên gia ươm giống cây sưa đỏ thâm niên cho biết.
Cũng theo một nguồn tin đáng tin cậy, cách đây chừng hơn một tháng, Công ty TNHH TM&DV Nông lâm sản Hưng Yên cũng đã giới thiệu và bán hàng ngàn cây giống sưa đỏ cho bà con các xã miền núi thuộc huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh. (Dân Trí 13/7)đầu trang(
Hàng trăm hộ dân ở các thôn Cổ Tháp, Thủy Lập, xã Quảng Lợi, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên-Huế đang hết sức lo lắng trước việc Công ty TNHH nhà nước một thành viên Khoáng sản Thừa Thiên-Huế khai thác titan quá mức trên khu vực rừng phòng hộ làm phá vỡ hệ sinh thái vốn ổn định lâu nay. Từ đó dẫn đến hệ quả, cát bay, cát lấp và nước thải gây ô nhiễm đồng ruộng ảnh hưởng đến đời sống, sinh hoạt của người dân.
Giữa tháng 7/2012, khi những đợt nắng nóng kéo dài, tại vùng khai thác titan ở rú cát thôn Cổ Tháp, cát bay mù mịt. Dưới ánh nắng chói chang, những cỗ máy thi nhau hút cát và nước ngầm trong lòng đất liên tục đưa vào đường ống lên các cụm vít tuyển titan. Những chiếc xe tải ben lên tục chở titan thành phẩm về bãi tập kết...
Trước diện tích rừng phòng hộ đã và đang bị đốn hạ tan hoang, ông Hoàng Thảo, Phó Chủ tịch UBND xã Quảng Lợi cho biết: Từ năm 2011, Công ty TNHH nhà nước một thành viên Khoáng sản Thừa Thiên-Huế (gọi tắt là Công ty Khoáng sản TT-Huế) bắt đầu khai thác titan ở rú cát thôn Cổ Tháp. UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế cấp phép cho công ty này khai thác titan đến năm 2013, trên diện tích 87 ha, với sản lượng ước tính 26 nghìn tấn. Khu vực được cấp phép khai thác titan cách khu dân cư chừng 500m, có khoảng 40ha rừng phòng hộ (từ 2-3 năm tuổi), trong tổng diện tích 250ha rừng phòng hộ thuộc dự án 661...
Những cổ máy khai thác titan của Công ty Khoáng sản TT-Huế tại thôn Cổ Tháp đã san bằng rừng phòng hộ.
Việc khai thác titan đã ảnh hưởng đến đời sống người dân trong vùng. Đã có nhiều đơn thư phản ánh trình trạng nước thải do khai thác titan tràn ra đồng ruộng gây hư hại lúa, hoa màu, chính quyền xã phải trực tiếp làm việc với Công ty Khoáng sản TT-Huế để đắp đập ngăn không cho nước tràn ra khu vực xung quanh...
Ông Thảo cho biết thêm: Việc khai thác titan đã làm cho đường sá bị hư hỏng nặng, do xe vận chuyển titan hoạt động liên tục. Đặc biệt, doanh nghiệp khai thác sản lượng titan bao nhiêu thì không ai giám sát được. Điều đó đồng nghĩa tài nguyên bị khai thác cạn kiệt là không thể tránh khỏi...
Theo phản ảnh của nhiều người dân thôn Cổ Tháp, động cát trắng trải dài phía sau khu dân cư là nơi giữ nước mạch cho cả vùng vào mùa nắng vừa ngăn lũ lụt vào mùa mưa. Việc khai thác titan chỉ chừa lại lớp cát mặt đã dẫn đến hậu quả mùa nắng cát bay mù mịt; mùa mưa nước chảy đưa cát về bồi lấp ruộng đồng, ảnh hưởng nhà cửa. Đặc biệt, hiện nay đã có hiện tương sa mạc hóa trở lại. Ngay cả hồ Đồng Bào nằm bên cạnh khu vực khai thác titan, đến thời điểm này không còn một giọt nước, cỏ cây cháy sém…
Ông Lê Văn Lành, Trưởng thôn Cổ Tháp xác định, việc phải chặt bỏ hàng chục ha rừng phòng hộ để khai thác titan ở khu vực rú cát đã gây khô hạn nghiêm trọng, dẫn đến cát bay, cát lấp. Kéo dài tình trạng khai thác là thảm họa lớn đối với người dân sống ở đây... (Pháp Luật TPHCM 16/7)đầu trang(
Người dân ấp khu 1, xã Bình Châu, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu bức xúc vì một số cán bộ Khu bảo tồn thiên Bình Châu- Phước Bửu (Xuyên Mộc) lợi dụng tận thu gỗ cây gãy đổ sau cơn bão để khai thác trắng rừng tràm hoa vàng 25 năm tuổi.
Theo một số người dân, rừng tràm trồng từ năm 1984-1985. Sau bão, người dân chứng kiến kiểm lâm và đơn vị giữ rừng khai thác gỗ ở khu bảo tồn thiên nhiên Bình Châu- Phước Bửu. Hằng ngày, có đến cả chục người đưa 13 chiếc máy cưa vào cưa hạ cây lấy gỗ cả ngày lẫn đêm suốt 2 tháng.
Ông Phạm Minh Trung, ấp phó khu 1, xã Bình Châu nói: Theo tìm hiểu của chúng tôi, sau cơn bão số 1, có nhiều cây bị bật gốc, gãy, đổ, để tận dụng nguồn lợi cho nhà nước, chỉ được phép vào cắt, dọn những cành nhánh gãy và cưa những cây đổ. Nhưng thực tế, kiểm lâm và khu bảo tồn cho khai thác trắng.
Hàng loạt cây bị đốn hạ còn trơ gốc, có nhiều cây to đường kính gốc 50-70-80 cm bị cưa lấy gỗ làm nhiều cây rừng tái sinh khác phải gãy theo. Diện tích khai thác gỗ bị đốn hạ khoảng 35-37 ha.
Theo ông Võ Văn Sung, Giám đốc Ban quản lý Khu Bảo tồn thiên nhiên Bình Châu-Phước Bửu, số cây bị ngã đổ, thiệt hại sau bão khoảng 700-800 cây. Người dân lợi dụng tình hình đã vào rừng hoặc đến ngay điểm tập kết gỗ lấy trộm khoảng 100 cây.
Ông Hà Văn Nghĩa, Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu nói, đến thời điểm này Khu bảo tồn vẫn không có báo cáo gửi Sở về việc thực hiện dọn dẹp, tận thu rừng. (Tiền Phong 13/7)đầu trang(
14.7, Công an tỉnh Bình Phước cho biết đã bắt Nguyễn Thị Ngọc Lan (62 tuổi, ngụ ấp 4, xã Đồng Tâm, H.Đồng Phú) theo lệnh truy nã về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Vào năm 2000, Lan được Lâm trường Đồng Xoài giao khoán 40,3 ha đất rừng để quản lý, bảo vệ, khoanh nuôi, chăm sóc và trồng rừng tái sinh. Sau khi nhận đất, Lan không thực hiện đúng hợp đồng nên bị lâm trường thu hồi.
Mặc dù biết đất đã bị thu hồi nhưng Lan vẫn lừa bán cho nhiều người, chiếm đoạt trên 83 triệu đồng rồi bỏ trốn. Năm 2004, công an khởi tố vụ án, đồng thời phát lệnh truy nã Lan. Sau khi bỏ trốn, Lan chuyển đến sinh sống tại xã An Bình, H.Phú Giáo (Bình Dương) cho đến ngày bị bắt. (Thanh Niên 15/7; VietnamPlus 15/7)đầu trang(
Trở lại Bạch Mã (Thừa Thiên - Huế), một vùng rừng nguyên sinh nổi tiếng với hi vọng về những điều chỉnh trong cách ứng xử với thiên nhiên, chúng tôi lại gặp nỗi lo mới trước khi khu rừng này mở cửa trở lại vào cuối năm 2012 và chính thức đưa vào hoạt động các dịch vụ du lịch dịp 30-4-2013.
Theo xe chuyên dụng của vườn quốc gia Bạch Mã (VQGBM), vượt qua hai lần barie chúng tôi mới vào được công trường làm đường lên đỉnh Bạch Mã. Ông Đặng Tỵ, phó giám đốc VQGBM, cho hay con đường lên đỉnh núi làm từ thời Pháp chỉ rộng 4,5m, lâu nay chỉ cho phép một chiều ôtô lên hoặc xuống, hiện đang mở rộng ra 6m. Khi hoàn thành có thể cho phép lưu hành xe tải trọng 13 tấn hoặc hai xe khách 30 chỗ đi ngược chiều có thể tránh nhau.
Để làm tuyến đường này, đơn vị thi công phải đào hàng chục vạn mét khối đất đá, chủ yếu là bạt taluy dương vào phía vách núi 1-3m. Chọn giải pháp bạt núi, theo ông Tỵ, có giá rẻ hơn nhiều lần so với mở ra phía taluy âm, vì phải xây nhiều kè cao, tốn kém và mất nhiều thời gian. Tuy nhiên, giải pháp này lại làm mất nhiều rừng. Cho đến nay, VQGBM vẫn chưa tính được diện tích rừng và lượng cây gỗ bị đốn hạ để làm đường. Mặt khác, sau khi làm xong, các mái taluy sẽ còn tiếp tục sạt lở trong vòng ít nhất năm năm mới có thể ổn định.
Ông Đặng Tỵ thừa nhận hoạt động của rất nhiều phương tiện cơ giới, tiếng nổ mìn phá đá và việc tập trung nhiều công nhân ở lại ngày đêm với lượng rác thải không nhỏ… đã tác động đến sinh cảnh các loài thú rừng. Nhưng vì việc mở đường là cần thiết nên phải làm.
Ông Huỳnh Văn Kéo, giám đốc VQGBM, cho biết sau khi công trình hoàn thành sẽ có đánh giá tác động và thiệt hại của việc làm đường. Song ông Kéo cho rằng theo quy luật sinh tồn thì hễ có tiếng ồn là thú bỏ đi, hết ồn sẽ quay lại bởi những nơi thú xuất hiện là những chỗ chúng đã thích nghi. “So với hơn 37.000ha (tổng diện tích vùng lõi) thì phần ảnh hưởng là không đáng kể, do đó không phải lo lắng lắm” - ông Kéo nói.
Hệ thống biệt thự trên núi sau ba năm đóng cửa đã trở nên hoang tàn. Ngôi nhà bát giác ở Hải Vọng đài - nơi ngắm cảnh của du khách trên đỉnh núi, được cải tạo thành ngôi chùa từ hai năm trước, bây giờ đã có sự thay đổi. Thầy An giữ chùa cho biết các tượng nhỏ và toàn bộ ảnh chụp cảnh “Phật hiển linh” đã được tháo xuống đưa đi nơi khác, bên trong còn lại ba tượng Phật lớn bằng đá và một chiếc chuông. Các bia và tượng đá, chuông đồng được dựng vào năm 2009-2010 ở đỉnh núi vẫn còn tại vị trí cũ.
Ông Đặng Tỵ cho hay Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn không chấp nhận việc xây chùa ở Hải Vọng đài, cho dù nhà chùa đã đầu tư một số hạng mục tại đây. VQGBM đã yêu cầu nhà chùa chuyển đi nơi khác nhưng chưa có chỗ nên vẫn chưa chuyển được. Theo định hướng quy hoạch phát triển du lịch Bạch Mã, ngoài chùa Bạch Vân ở km18+700 đã xây dựng từ xưa, vườn sẽ dành thêm đỉnh núi ở độ cao 1.400m cho các hoạt động tâm linh.
Với vốn liếng 50 phòng khách sạn đã xuống cấp nặng nề, hạ tầng du lịch của Bạch Mã hiện nay xem như trở về con số 0. Ông Nguyễn Vũ Linh, phó giám đốc phụ trách du lịch của VQGBM, cho biết đang tìm cách đầu tư hạ tầng và cải tạo chất lượng dịch vụ để xây dựng thương hiệu du lịch Bạch Mã mang màu sắc mới. Trước mắt, bằng sự hỗ trợ của một đối tác đến từ Pháp, vườn đang bố trí ở chân núi và một số điểm trong rừng một hệ thống mô hình vui chơi giải trí ngoài trời và trên không nhằm giảm bớt phần nào sự đơn điệu trước đây.
Ông Linh cho biết nhiều nhà đầu tư đã đến Bạch Mã tìm hiểu nhưng không đầu tư. Một số người cho rằng đầu tư ở đây rủi ro cao, do thời tiết 7-8 tháng mưa gió và độ ẩm cao, một số đưa ra ý kiến Bạch Mã nên để nguyên sơ mà khai thác như trước đây. “Vườn sẽ tổ chức hội thảo về khai thác du lịch Bạch Mã với sự tham gia của nhiều doanh nghiệp, để khỏi bị hiểu nhầm là vườn quốc gia đang độc quyền khai thác du lịch” - ông Linh nói.
Theo ông Kéo, nhiệm vụ chính của Bạch Mã là bảo tồn và phát triển một cách bền vững. Do đó, vườn đang quy hoạch phát triển du lịch theo hướng sinh thái cao cấp, không phá vỡ cảnh quan, thân thiện với môi trường, trên cơ sở phát huy các giá trị hiếm có của vườn, phối hợp với văn hóa bản địa của người Cơ Tu trong khu vực. Việc phát triển ngôi chùa nhằm kết hợp với văn hóa tâm linh để có thể đa dạng hóa loại hình du lịch.
“Nếu chỉ kinh doanh du lịch sinh thái thôi thì không phải ai cũng muốn” - ông Kéo nói. Về dự án xây dựng cáp treo từ thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã lên đỉnh núi, ông Kéo cho rằng nếu giải pháp thi công không tác động đến đa dạng tài nguyên rừng thì cứ làm.
Tuy nhiên, các nhà chuyên môn cho rằng VQGBM vẫn đang lúng túng trước câu hỏi: đón nhiều khách hay thu nhiều tiền? Theo PGS.TS Bùi Thị Tám (trưởng khoa du lịch Đại học Huế), Bạch Mã là một thứ thiên nhiên quý hiếm nên phải khai thác theo hướng du lịch cao cấp, không thể đón khách theo kiểu ồ ạt.
Bà Tám nói mở rộng con đường lên đỉnh Bạch Mã là cần thiết, tuy nhiên nỗi lo là “hậu con đường” cũng như dự án cáp treo đang kêu gọi đầu tư. Nếu không có nhiều sản phẩm để chia sẻ du khách cho các điểm tham quan thì khách lên núi sẽ nườm nượp và phá hỏng Bạch Mã.
Cùng quan điểm này, ông Nguyễn Hàng Quý, giám đốc Công ty lữ hành quốc tế Hương Giang (Huế), cho rằng Bạch Mã khác hẳn Bà Nà (khu bảo tồn thiên nhiên thuộc TP Đà Nẵng) nên không thể đón khách lên núi, vào rừng một cách ồ ạt.
Theo ông Quý, chỉ có thể khai thác Bạch Mã theo hướng vẫn có khu vực dành cho cộng đồng, nhưng khu vực bảo tồn thì dành cho loại khách thật sự yêu thích thiên nhiên và có chuyên môn về rừng. Đó là những tour thám hiểm, xem thú rừng, ngắm chim, nghe chim hót… với giá cao, mang lại hiệu quả lớn. Ông Quý cho biết các tour đặc biệt này đang được nhiều khách mua. Ông nói: “Nếu du khách lên núi ồ ạt, chim thú đi hết thì Bạch Mã chỉ còn là một điểm nghỉ mát đơn thuần. Đánh đổi như vậy thì Bạch Mã sẽ mất trong đau đớn!”. (Tuổi Trẻ 16/7)đầu trang(
6 tháng đầu năm 2012, lực lượng kiểm lâm trên địa bàn tỉnh Quảng Bình đã phát hiện và lập biên bản xử lý 612 vụ vi phạm lâm luật; tịch thu gần 900m3 gỗ các loại, 170kg động vật hoang dã, 1.120kg gỗ huê, số tiền thu được trên 5 tỷ đồng.
Điều đáng nói là, mặc dù lực lượng kiểm lâm đã tăng cường công tác tuần tra, xử lý các hành vi vi phạm lâm luật, song tình trạng khai thác, vận chuyển gỗ lậu vẫn diễn ra khá phổ biến trên địa bàn tỉnh Quảng Bình, nhất là các huyện phía Nam của tỉnh. (Thanh Tra 13/7) đầu trang(
14-7, tin từ Sở NN&PTNT tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu cho biết, Sở này vừa ra quyết định thành lập đoàn thanh tra, kiểm tra công tác dọn vệ sinh phòng chống cháy rừng, kết hợp thu gom lâm sản bị thiệt hại do bão số 1 tại Khu Bảo tồn thiên nhiên Bình Châu - Phước Bửu.
Trước đó, báo Tiền Phong ra ngày 13-7, có bài “Tận thu hay khai thác trắng” phản ánh đơn thư của người dân ấp khu 1, xã Bình Châu, huyện Xuyện Mộc về một số cán bộ Khu bảo tồn thiên nhiên Bình Châu- Phước Bửu lợi dụng việc tận thu cây gãy đổ sau cơn bão số 1 để khai thác trắng rừng tràm hoa vàng 25 năm tuổi. (Tiền Phong 15/7)đầu trang(
Một bạn đọc VietNamNet đã ghi lại hình ảnh phản cảm về một chiếc xe CSGT thuộc Công an huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) chở gỗ phục vụ một cá nhân đang làm nhà ở TP. Hà Tĩnh.
15/7, chiếc xe công vụ mang BKS 38A – 2809 chạy theo hướng Hương Khê – TP. Hà Tĩnh, trên thùng xe chở theo rất nhiều gỗ, cánh cửa, khung cửa được phủ bạt.
Một người thường chạy tuyến Hương Khê – TP. Hà Tĩnh cho biết, trong 2 ngày qua đã bắt gặp cảnh chiếc xe này chạy hướng xuống TP. Hà Tĩnh nhiều lần. Số hàng trên xe cũng được phủ bạt che kín.
Ông Đặng Quốc Vượng, Trưởng CA huyện Hương Khê cho biết, sang nay chiếc xe trên được điều động để chở gỗ thành phẩm cho một cá nhân ở dưới TP. Hà Tĩnh. (Vietnamnet 16/7)đầu trang(
Trong 6 tháng đầu năm toàn huyện trồng mới 1.533 ha rừng đạt 66% kế hoạch giao. Tăng 15,6% so với cùng kỳ năm 2011, trong đó trồng rừng tập trung được 1.465 ha, rừng phân tán 68,5 ha.
Cũng trong 6 tháng đầu năm toàn huyện mở được 2 hội nghị tuyên truyền về công tác quản lý bảo vệ rừng và phòng cháy, chữa cháy rừng với trên 115 người tham gia. Bên cạnh đó các cơ quan chức năng còn tăng cường công tác tuyên truyền, phổ biến các quuy định về công tác bảo vệ rừng và phòng háy chữa cháy rừng.
Tổ chức ký cam kết bảo rừng tại 18/18 chủ tịch UBND xã, thị trấn ký cam kết bảo vệ rừng với chủ tịch UBND huyện, 197 trưởng thôn ký cam kết bảo vệ rừng với chủ tịch UBND xã, thị trấn, gần 9.100 hộ gia đình ký cam kết bảo vệ rừng với trưởng thôn, bản và trên 1.600 học sinh ký cam kết bảo vệ rừng với Hiệu trưởng các trường học trên địa bàn huyện. (Theo Tuyenquang.gov.vn 13/7)đầu trang(
Theo phụ lục của Công ước về cấm buôn bán quốc tế các loài động, thực vật hoang dã nguy cấp, đại bàng là động vật hoang dã nằm trong mức cực kỳ quý hiếm.
Tuy nhiên, hiện nay trên thế giới tùy vào nền văn hóa và pháp luật mà một số nước cho phép người dân sở hữu loại động vật này. Giống như tại thảo nguyên Mông Cổ, vùng Siberi, người dân nuôi đại bàng để phục vụ săn bắt hay chăn nuôi gia súc. Ở một số nước Arab thì việc sở hữu một con chim đại bàng được xem là thước đo đánh giá độ sang trọng, giàu có của chủ nhân.
Tuy nhiên, ở Việt Nam, theo Nghị định 32/CP của Chính phủ thì đại bàng nằm trong nhóm 2B thuộc loại động vật quý hiếm. Những hành vi buôn bán, vận chuyển, nuôi nhốt trái phép, không có nguồn gốc, giấy tờ chứng minh, kể cả việc vô tình nuôi làm cảnh sẽ bị tịch thu và theo mức độ nặng nhẹ mà quyết định xử lý hình sự hay hành chính. Thực tế, trên mạng có khá nhiều trang web, diễn đàn công khai mua bán và hướng dẫn nuôi loại động vật này.
Trong Sách đỏ Việt Nam, đại bàng còn được gọi là chim cắt. Sách Đỏ hiện có danh sách 12 loài cắt (gồm cắt đen, cắt Amur, cắt Ấn Độ, cắt bụng hung, cắt lớn, cắt lưng hung, cắt lưng xám, cắt nhỏ bụng hung, cắt nhỏ bụng trắng, cắt nhỏ hông trắng và cắt Trung Quốc) đang đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng giống loài cần được bảo vệ, cấm mua bán săn bắt dưới bất kỳ hình thức nào. Luật là vậy nhưng trên thực tế người ta mua bán giống chim quý có nguồn gốc từ đại ngàn công khai như thể đó không phải là hàng quốc cấm.
Dân chơi chim đại bàng Hà Nội thường mua đại bàng của các dân buôn từ Móng Cái về, họ giao hàng ở Bắc Giang và Bắc Ninh. Có thể thấy thú chơi chim đại bàng không chỉ xuất hiện tại TP.HCM mà nó còn khá phổ biến tại Hà Nội. Đại bàng là loại động vật quý hiếm cần bảo vệ, tuy nhiên vì nhiều lý do, người dân vẫn lén lút nuôi để phục vụ cho sở thích riêng. Đây là việc làm đe dọa nghiêm trọng tới loài động vật cần được bảo vệ.
Tại TP HCM, mốt nuôi loài chim này rộ lên vài năm nay. Nguồn đại bàng có mặt trên thành phố phần lớn được tập kết từ các cánh rừng ở Tây Nguyên, chủ yếu ở hai tỉnh Gia Lai và Kon Tum vì hai tỉnh này rừng còn dày, có nhiều mỏm núi cao cheo leo vốn là nơi đại bàng tập trung sinh sống.
Một người chuyên buôn đại bàng có tiệm chim cảnh trên đường Trường Chinh, bật mí: "Bên cạnh những gia đình nuôi đại bàng để lấy "vượng khí", nhiều nhà giàu còn tuyển đại bàng về hầm thuốc Bắc tẩm bổ với niềm tin có đủ sự uy dũng để sải cánh trên "chiến trường" giường chiếu".
Chúng ta nói nhiều về nạn rừng xanh chảy máu. Sau khi triệt hạ những mảng rừng và muông thú quý hiếm, nay đến lượt người ta chĩa tầm ngắm vào các loài chim rừng với trọng tâm "bắn phá" là chim đại bàng. Nếu cứ diễn tiến như thế thì thử hỏi mai này rừng còn lại gì? Việc đại bàng xuống phố không chỉ khiến rừng xanh đang đối mặt với nguy cơ mất nguồn gen quý, mà còn báo động hệ sinh thái của các cánh rừng bị xáo trộn, bởi đại bàng là khắc tinh của các loài gặm nhấm gây hại, đặc biệt là chuột. Như chuyện từng xảy ra với loài mèo, rắn, nay khắc tinh bị trục xuất khỏi rừng thì viễn cảnh gì sẽ xảy ra? (Gia Đình&Xã Hội 13/7)đầu trang(
4/7, tại Khu lâm viên núi Quyết, Chi cục Kiểm lâm TP Vinh đã thả hơn 70 con chim về với môi trường tự nhiên.
Số chim nói trên gồm các loài: Vẹt Hồng Công, cu gáy, họa mi, sáo nâu, chào mào... Đây là tang vật vụ vi phạm hành chính đơn vị bắt giữ ngày 3/7/2012 khi 2 đối tượng: Nguyễn Phúc Vinh (trú ở phường Hưng Dũng), và Bùi Văn Hải (trú ở xã Hưng Lộc, TP Vinh) vận chuyển bằng xe máy trên đại lộ Lê Nin (TP Vinh).
Sau khi bắt giữ số chim này, Chi cục Kiểm lâm Vinh đã lập biên bản xử phạt vi phạm hành chính đối với các đối tượng 8 triệu đồng, tịch thu tang vật trả về rừng.
Từ đầu năm đến nay Chi cục đã bắt giữ 23 vụ vi phạm lâm luật, tịch thu 41m3 gỗ, 67kg động vật hoang dã, 194 con chim các loại và thu nộp vào ngân sách hơn 1 tỷ đồng. (Báo Nghệ An 14/7)đầu trang(
Theo UBND tỉnh Lâm Đồng, trong vài năm gần đây, các cơ sở chế biến gỗ của Lâm Đồng có mở rộng về quy mô, năng lực chế biến cũng đã tăng lên đáng kể.
Tuy nhiên, khả năng sản xuất sản phẩm tinh chế vẫn rất hạn chế, vì hầu hết trang thiết bị, máy móc của các cơ sở chế biến đều cũ kỹ, lạc hậu.
Cụ thể, số lượng doanh nghiệp hoạt động chế biến gỗ đã tăng từ 58 đơn vị năm 2008 lên 122 đơn vị hiện nay; năng lực chế biến cũng tăng từ dưới 100.000m3 năm 2008 lên gần 200.000m3 hiện nay; tuy nhiên, sản phẩm tinh chế của các doanh nghiệp hiện vẫn chỉ chiếm tỷ lệ 10% - 20% tổng khối lượng sản phẩm như trước đây. (Nông Thôn Ngày Nay 13/7)đầu trang(
Lễ ký kết chương trình phối hợp giữa Bộ Chỉ huy BĐBP Sơn La với Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh đã được tổ chức ngày 13-7. Hai bên sẽ phối hợp quản lý, bảo vệ, phát triển rừng, ngăn chặn và xử lý các hành vi xâm phạm tài nguyên rừng...
Tại buổi ký kết, hai bên đã trao đổi và bàn về một số giải pháp cần giải quyết trong thời gian tới, như: Tăng cường công tác uyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật cho nhân dân khu vực biên giới. Khẩn trương tham mưu cho UBND tỉnh, huyện biên giới xây dựng kế hoạch phòng chống bão lũ, giảm nhẹ thiên tai, quản lý khai thác, bảo vệ các công trình thủy lợi, quản lý bảo vệ rừng, phòng, chống dịch bệnh động vật; làm tốt công tác xóa đói giảm nghèo; cùng chính quyền các cấp, các ngành thực hiện có hiệu quả Chương trình xây dựng nông thôn mới ở khu vực biên giới.
Thông qua chương trình phối hợp, hai bên thống nhất sẽ tăng cường công tác trao đổi thông tin, thông báo tình hình; hỗ trợ nâng cao nghiệp vụ và xử lý tốt các vụ việc xảy ra ở khu vực biên giới… (Biên Phòng 14/7)đầu trang(
Đến chiều 15-7, nhiều container đồ gỗ xuất khẩu của các doanh nghiệp chế biến gỗ xuất khẩu vẫn còn kẹt tại cảng Cát Lái (TP.HCM) do chưa được kiểm lâm kiểm tra theo tinh thần thông tư 01 (quy định hồ sơ lâm sản hợp pháp và kiểm tra nguồn gốc lâm sản).
Ít nhất có chín doanh nghiệp trong số vài chục doanh nghiệp đang bị kẹt hàng tại cảng đã làm văn bản kiến nghị gửi Chi cục Hải quan cảng Cát Lái khiếu nại việc không cho xuất hàng làm ảnh hưởng đến tiến độ xuất khẩu.
Nhiều doanh nghiệp như công ty cổ phần chế biến đồ gỗ Đức Thành, Khang Sang, Khải Nguyên, Thanh Bình, Thanh Khuê, Giang Minh... cho biết việc chờ đại diện kiểm lâm kê khai lâm sản (chủ yếu là gỗ nhập khẩu rồi chế biến, chứ không dùng gỗ rừng trồng trong nước) gây mất thời gian, phiền toái và việc hàng lưu tại cảng này chắc chắn sẽ bị bên mua phạt nặng vì giao hàng trễ.
Ông Trần Văn Phú - đại diện Công ty TNHH thương mại và dịch vụ Thông Vàng, một trong những doanh nghiệp có hàng bị kẹt tại cảng - cho biết theo quy định cũ, doanh nghiệp chế biến đồ gỗ xuất khẩu chỉ cần có tờ khai hải quan, xuất xứ hàng hóa, biên lai hãng tàu, kiểm dịch... là hàng đã có thể xuất khẩu, nhưng nay phải có biên bản của đại diện kiểm lâm kiểm tra hàng hóa mới có thể làm tờ khai xuất khẩu hàng.
Một doanh nghiệp cho biết ngày 14-7 đã có hơn 20 doanh nghiệp xuất khẩu đồ gỗ không thể làm thủ tục do vướng quy định của thông tư 01. (Tuổi Trẻ 16/7)đầu trang(
Bộ NN&PTNT cho biết, xuất khẩu gỗ của Việt Nam 6 tháng đầu năm 2012 đạt 2,3 tỷ USD, tăng 25,9% so với cùng kỳ năm ngoái. Trong đó, xuất khẩu gỗ vào thị trường Trung Quốc tăng 35,3%, vào thị trường Mỹ tăng 32,3% và vào thị trường Nhật Bản tăng 25,5% so với cùng kỳ năm 2011.
Tuy nhiên, một trong những vấn đề mà các doanh nghiệp cần quan tâm là hiện nay, xuất khẩu gỗ của Việt Nam chủ yếu vào 2 thị trường chính là Hoa Kỳ và EU. Nhưng 2 thị trường này đã đặt ra những điều khoản khắt khe mới.
Luật Lacey của Hoa Kỳ đã áp dụng cho mặt hàng gỗ của Việt Nam từ ngày 1/10/2010 và Quy chế mới của EU về tính hợp pháp của gỗ có hiệu lực vào tháng 3/2013. Điều này sẽ gây khó khăn cho cả 2 nguồn nguyên liệu. Theo đó, gỗ nội địa không đủ chứng chỉ quản lý rừng của Hội đồng Rừng quốc tế. Còn gỗ nhập khẩu không dễ kiểm soát được nguồn gốc, nên khi xuất khẩu, sản phẩm dễ gặp phải rào cản.
Bên cạnh đó, việc giảm đơn đặt hàng đồ gỗ của Việt Nam từ khách hàng châu Âu trong thời gian gần đây có thể còn có nguyên nhân cuộc khủng hoảng nợ công ở khu vực này. Mặt khác, giá gỗ nguyên liệu nhập khẩu đã có mặt bằng mới hợp sức với giá điện, xăng dầu, cước phí vận tải... cũng tăng sẽ khiến kênh giá thành sản phẩm. Tính đến tháng 4/2012, chi phí bình quân cho 1 container 40 feet tăng trên 50 % so với năm 2011.
Đây chính là những khó khăn xuất phát từ các thị trường truyền thống cần có hướng khác phục.
Trong khi những thị trường truyền thống đang có vẻ co lại thì thị trường châu Á như: Trung Quốc, Singapore, Hongkong, Nhật Bản, Trung Đông lại rất nhiều tiềm năng cho các doanh nghiệp xuất khẩu đồ gỗ. Đây là hướng mở cần khai thác.
Theo Bộ NN&PTNT, để đạt mục tiêu xuất khẩu 4,6 tỷ USD trong năm nay, các nhà xuất khẩu gỗ của nước ta phải tìm kiếm thêm các thị trường mới tại châu Á-Thái Bình Dương, Trung Đông, châu Phi và Nam Mỹ, nơi nhu cầu về sản phẩm còn dồi dào. (Chính Phủ 14/7)đầu trang(
Trong chuyến công tác tại Bắc Giang, một người đồng nghiệp của chúng tôi, làm ở ngành công an bật mí: “Ở phường Lê Lợi (TP.Bắc Giang) có một ngôi nhà cổ làm bằng gỗ sưa đỏ. Người dân đồn rằng, căn nhà này trị giá hàng trăm tỷ đồng”.
Thế nhưng, nhiều người lại cho rằng, chủ nhân ngôi nhà tự “thổi” giá lên, chứ nhà ấy bình thường lắm. Ngôi nhà đó chất liệu có thực là gỗ sưa đỏ không? Dân buôn gỗ “xịn” bàn về nó như thế nào?
Là người không thạo về gỗ sưa nên chuyện “mục sở thị” của chúng tôi ở ngôi nhà cổ được cho là làm bằng chất liệu gỗ sưa đỏ như thể “cưỡi ngựa xem hoa”. Đó là một ngôi nhà 3 gian nhưng mô hình của gian nhà không giống lắm với mô hình nhà gỗ cổ xưa của người dân đồng bằng Bắc Bộ.
Gian hẹn và không gian của gian nhà không thanh thoát, bí. Nhà dù nhiều cột nhưng khoảng cách giữa các cột trong một gian chưa phải là khoảng cách lý tưởng. Ước chừng, diện tích sử dụng của ngôi nhà khoảng 45 - 48m2. Nhìn kỹ, chúng tôi phát hiện ra một số hoa văn tinh xảo được chạm trổ khá cầu kỳ ở cột nhà, trên hoành phi, trên dui, mè, kèo, xà, trên cả những phần ngăn của cửa giữa các gian nhà.
Vào đến trong nhà, người lạ sẽ ngửi thấy mùi thơm của gỗ. Nhưng mùi thơm đó có phải là mùi thơm của gỗ sưa đỏ hay không thì chỉ các nhà khoa học về gỗ mới khẳng định được. Chất liệu gỗ của ngôi nhà này có phải là gỗ sưa đỏ quý hiếm hay không, cho đến nay vẫn chưa ai giải thích cụ thể. Nhìn bề ngoài, gỗ ánh lên màu đỏ đun, màu hồng và bóng, độ bóng của gỗ như gỗ lim. Độ tinh xảo của hoa văn trên gỗ đã là “đỉnh” của nếp nhà cổ, có được xếp hạng vào thời trị vì nào của triều đại vua phong kiến nào hay không thì vẫn là ẩn số.
Hình như, chán với những cuộc tiếp xúc, ông K.T.B - chủ nhân của ngôi nhà có thái độ rất dửng dưng với người lạ. Theo ông B, một số đại gia buôn gỗ đã tìm gặp ông và trả giá đến 100 tỷ đồng cho ngôi nhà, nhưng ông nhất quyết không bán. Ông B lý giải cái sự không bán ấy như sau: “Gia đình tôi mua khung nhà gỗ cổ này từ Hà Tĩnh về với mục đích rõ ràng là dựng làm nhà thờ tổ tiên, dòng tộc. Ai trả giá bao nhiêu cũng không thể bán. Nếu bán, có nghĩa là chúng tôi bán dòng tộc, tổ tiên, cội nguồn”. Ngoài ra, ông B còn tiết lộ thêm: Gia đình ông mua khung ngôi nhà cổ này năm 2010, với giá 350 triệu đồng, tính cả công vận chuyển từ Hà Tĩnh ra đến Bắc Giang là 380 triệu đồng.
Chính ông B cũng chưa từng khẳng định, ngôi nhà cổ của gia đình được dựng lên bằng chất liệu gỗ gì. Theo ông B, lời đồn nhà cổ, gỗ sưa đỏ lan rộng, phát ra từ cánh thợ dựng nhà cho gia đình ông. Chính một người thợ đã dẫn khách đến hỏi về ngôi nhà và cũng chính người thợ này đặt vấn đề, nếu được giá, “bác bán đi, em tìm cho bác khung nhà khác, đẹp hơn”.
Ông B cho rằng, khung nhà cổ của gia đình ông, hình như không phải là gỗ sưa đỏ, không phải gỗ sưa mà chỉ là một trong những loại gỗ quý hiếm mà thôi. Ông B giới thiệu chúng tôi trò chuyện với một người bạn - người đã giới thiệu ông mua khung nhà gỗ cổ này của chính cha mẹ mình. Đó là người đàn ông tên H. Ông H công tác tại Bắc Giang, người Hà Tĩnh, đã nghỉ hưu.
Theo ông H, khung nhà có từ cả trăm năm nay là đúng. Khi ông B vào mua, mẹ ông H đã hơn 90 tuổi. Mà, khung nhà có từ thời kỳ mẹ ông H chưa về làm dâu. Ông H khẳng định, khung nhà gỗ đó không phải là gỗ sưa. Vì, vùng đất Hà Tĩnh không phải là vùng thổ nhưỡng thích hợp với trồng cây gỗ sưa.
Nhà ông H lại không phải là gia đình quan lại, địa chủ hay giàu có gì thời đó, vì thế, không thể có tiền mua gỗ từ nơi khác về dựng nhà được. Gỗ đó, chắc chắn lấy từ trên rừng của Hà Tĩnh để dựng nhà. Rừng Hà Tĩnh bao đời nay, chưa từng có bất kỳ một cây gỗ sưa cổ nào. Vừa qua, “sốt” gỗ sưa, có thể người dân mới trồng. Để có một thân gỗ sưa bán kính 10 - 15cm, đủ làm cột nhà, chất liệu gỗ già như nhà ông B, cây gỗ sưa đó có ít nhất 80 tuổi trở lên.
Ông H phân tích thêm: Năm 2010, gỗ sưa đã “sốt sình sịch” rồi, khung nhà đó giá trị như thế, không thể bán với giá 350 triệu đồng. Hơn nữa, nếu đúng là gỗ sưa đỏ thật, chắc chắn, gia đình đã bị con buôn lùng sục, hỏi mua trước chứ không còn để bán cho ông B nữa.
Theo Văn Đông, một tay “đầu cơ” gỗ có “nghề” ở Từ Sơn, Bắc Ninh thì, khung nhà cổ của ông B ở Bắc Giang không phải là gỗ sưa đỏ. Là gỗ gì, thật ra, chính Đông cũng đang mơ hồ. Nhà Đông có 4 thế hệ theo “nghề” gỗ nhưng quả thật, Đông cũng chưa gọi được tên chính xác của khung nhà ông B, đó là gỗ gì. Đông khẳng định: “Đó chắc chắn là một loại gỗ quý, hiếm, thuộc dòng 1A, cấm khai thác nhưng tên gì thì chưa thể gọi ra được. Bởi vân gỗ thể hiện rất rõ điều đó. Song loại vân rõ, bóng hồng thì rất hiếm gặp. Vân gỗ rõ như vậy, chắc chắn cây gỗ đó phải có độ tuổi hàng trăm năm chứ không tính bằng chục năm. Mùi thơm của nó không phải là mùi của gỗ sưa, cũng không phải là mùi của gỗ hương, hoàng đàn, pơ mu, lát hoa, cẩm lai, dáng hương, muồng đen, hương tía ... Mùi thơm rất đằm, thoảng, càng thể hiện, chất liệu gỗ đó rất già gỗ".
Đông cho rằng, đó là gỗ lai của những loại gỗ quý. Đông phân tích: “Cây gỗ mọc trong rừng già, nhiều loại chen chúc nhau, nó thụ phấn bằng cách phấn hoa bay trong gió, biết đâu, trong gió nó lại lai tạo từ trò chỉ, hoàng đàn, tán, dáng hương thành một loại mới thì sao?”. Cách giải thích này của Đông, xem ra, dễ chấp nhận hơn.
Nguyễn Tuấn, một tay buôn gỗ có hạng khác ở Bắc Ninh, cho biết: “Có thể, nguồn gốc chất liệu gỗ của khung nhà cổ của gia đình ông B là ở rừng của Lào”. Với sự am hiểu về gỗ của mình, Tuấn giải thích: Khí hậu, thổ nhưỡng của Lào rất thích hợp với những loại gỗ có vân bóng như thế. Hơn nữa, những năm đầu thế kỷ XX, rừng Hà Tĩnh và rừng Lào trùng trùng, điệp điệp sát nhau, chuyện khai thác gỗ về làm nhà cũng không có gì là lạ.
Theo Tuấn, có thể, đó là biến thể của hoàng đàn, vì vân gỗ và mùi rất giống với hoàng đàn. Tuấn cũng nhận định: “Đó là khung nhà gỗ cổ, có giá trị nhưng không phải là 50, 100 tỷ đồng như người ta “đôn” giá, đồn thổi. Nếu thực chất, muốn khung nhà đó giao dịch được trên thị trường gỗ, giá của nó tầm dưới 5 tỷ đồng. Tất nhiên, khi vào tay dân buôn có “nghề” rồi, nó có thể lên giá thành cả chục tỷ đồng”.
Cũng theo Tuấn thì khung nhà đó được giá ở cái chất liệu lạ của gỗ còn những hình chạm trổ thì không được tinh xảo, cổ điển như đồn thổi. Tuấn đưa ra dẫn chứng, hình chạm trổ đó thực sự tinh xảo. Nếu là hình chạm trổ cổ thì bao giờ nó cũng ghi đậm dấu ấn thời đại trên những khuôn hình. Song, dưới con mắt “nhà nghề” của dân buôn gỗ, Tuấn cho rằng, hình chạm trổ đó lưỡng tính, không thể hiện được dấu ấn lịch sử của giai đoạn nó sinh ra, tồn tại và phát triển. Chính vì thế, nó chỉ giá trị ở cái chưa rõ ràng về nguồn gốc của gỗ chứ hoa văn thì không đặc sắc.
Dưới con mắt của bà Thuý Hằng (một “tay buôn” gỗ lành “nghề” ở Bắc Ninh), thì khung nhà gỗ của ông B ở Bắc Giang, đích thị là gỗ sưa đỏ. Bà Hằng giải thích: “Tôi trực tiếp được tiếp xúc với gỗ sưa đỏ vài lần, tôi nhớ những đặc điểm của gỗ nên khẳng định, khung nhà của ông B là gỗ sưa đỏ thực thụ. Tôi đã đến tận nơi, nhìn ngắm, xem chất liệu gỗ và trả ông B 20 tỷ đồng để mua lại khung nhà ấy nhưng ông B không bán”. (Người Đưa Tin 16/7)đầu trang(

BÌNH LUẬN - NHẬN ĐỊNH
Trái với kỳ vọng của nhiều cử tri, kết thúc kỳ họp thứ 5 HĐND tỉnh Quảng Bình khóa XVI đã không có một ý kiến nào đề cập vụ lâm tặc đốn hạ 3 cây sưa cổ thụ trong vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng gây chấn động dư luận.
Có thể nói, vụ lâm tặc chặt trộm 3 cây sưa trong khu vực bảo vệ nghiêm ngặt của vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng gây chấn động, xáo trộn lớn trong đời sống kinh tế, chính trị, an ninh trật tự trên địa bàn một thời gian dài và đến nay vẫn chưa kết thúc.
Sự “bí mật” trong quá trình xử lí vụ việc của các cơ quan chức năng và nay là trước diễn đàn HĐND tỉnh Quảng Bình khiến người dân không thể không đặt ra nhiều câu hỏi.
Còn nhớ vào giữa tháng 4-2012, dư luận ở Quảng Bình rộ lên thông tin, một nhóm lâm tặc ở xã Phúc Trạch đã tìm thấy và đốn hạ 3 cây sưa cổ thụ trong vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng.
Tại thời điểm đó có hàng ngàn người dân vào rừng để gùi thuê và mua bán gỗ sưa, nhưng khi hỏi đến vụ việc thì các cơ quan chức năng của Quảng Bình lại trả lời không biết hoặc cũng mới nghe tin đồn.
Chỉ đến khi báo Tiền Phong vào cuộc phản ánh và sau đó thêm hàng loạt cơ quan báo chí khác lên tiếng, các cơ quan chức năng Quảng Bình mới vào cuộc.
Hàng loạt cuộc họp tìm biện pháp xử lí vụ việc, dưới sự chủ trì của các lãnh đạo cao nhất tỉnh Quảng Bình diễn ra trong các căn phòng kín đáo, có bảo vệ nghiêm ngặt nhằm ngăn chặn sự tham gia của PV báo chí.
Họ nói, sợ PV làm lộ thông tin nghiệp vụ, hỏng kế hoạch tác chiến. Không chỉ trong phòng họp mà ngay cả khi ra ngoài “tác chiến”, những người có trách nhiệm trong vụ 3 cây sưa vẫn luôn thường trực cái lắc đầu bí mật trước cánh PV.
Trong lúc đó, khối lượng gỗ của 3 cây sưa được người dân chứng kiến mô tả phải trên 50m3, và giá của 3 cây sưa liên tục được các đầu nậu thổi từ 100 tỉ, rồi lên đến cả 1.000 tỉ; an ninh, trật tự trong vùng gần như mất kiểm soát, hàng chục băng nhóm giang hồ từ khắp nơi hội tụ về rừng Phong Nha – Kẻ Bàng để trấn cướp gỗ sưa; hàng loạt vụ vận chuyển lậu gỗ sưa từ rừng ra tỏa đi các hướng... trước sự bất lực của các cơ quan chức năng.
Sau một thời gian dài chậm trễ, vụ án chặt sưa và trấn cướp gỗ sưa tại rừng Phong Nha - Kẻ Bàng cũng đã được khởi tố, những đối tượng liên quan trực tiếp đã bị bắt giam, hoặc tại ngoại.
Dư luận hi vọng những dấu hiệu bất thường nói trên sẽ được đưa ra mổ xẻ tại diễn đàn HĐND tỉnh kỳ này, nhưng không, tất cả đều im lặng.
Ngay đến cả những thông tin cơ bản nhất liên quan 3 cây sưa nói trên vẫn không được một đại biểu nào đề cập đến, họ im lặng đến bất thường. (Tiền Phong 13/7)đầu trang(
Sự phát triển của ngành lâm nghiệp đang bộc lộ nhiều bất cập, đòi hỏi phải có những điều chỉnh kịp thời. Trên thực tế, mặc dù sản lượng rừng có tăng nhưng tốc độ giá trị gia tăng của toàn ngành lại có xu hướng chậm lại.
Dự thảo định hướng tái cơ cấu ngành lâm nghiệp nêu rõ: Ðiều chỉnh cơ cấu ba loại rừng phòng hộ, rừng đặc dụng, rừng sản xuất nhằm phát huy tối đa chức năng và giá trị của từng loại rừng; điều chỉnh cơ cấu sản phẩm theo chuỗi giá trị theo hướng tăng giá trị gia tăng của ngành; điều chỉnh tổ chức sản xuất của ngành theo hướng làm rõ vai trò các thành phần kinh tế trong hoạt động lâm nghiệp.
Ngoài ra, ngành lâm nghiệp cũng cần tổ chức lại hoạt động theo hướng giải phóng tối đa các nguồn lực khan hiếm như: đất đai, tài chính, con người nhằm phân bổ một cách có hiệu quả các nguồn lực này để mang lại giá trị gia tăng tối đa cho toàn xã hội. Và hơn nữa, cần ưu tiên tập trung giải quyết vấn đề rà soát cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ổn định lâu dài cho cá nhân/hộ gia đình, cộng đồng, doanh nghiệp kinh doanh rừng trồng gỗ lớn; nâng cao ứng dụng tiến bộ khoa học kỹ thuật trong lĩnh vực lâm nghiệp; tăng lượng chất xám trong giá thành sản phẩm hàng hóa lâm sản...
Nhiều chuyên gia nông nghiệp đề xuất, tái cơ cấu phải xác định lại lâm phận theo các loại rừng trên cơ sở đó để hoạch định chính sách phát triển cho từng loại rừng nâng cao năng suất và giá trị của rừng. Tiếp tục đẩy mạnh khai thác các giá trị phi lâm sản. Tái cơ cấu ngành chế biến và thị trường tập trung vào việc sản xuất đưa lại giá trị cao hơn. Ðể làm được điều này, trước hết cần triển khai đồng bộ giữa những giải pháp về công nghệ thị trường giá cả với những giải pháp về lâm học để bảo đảm tìm ra các điểm chung giữa các yếu tố này từ đó nâng cao giá trị các sản phẩm hàng hóa của rừng. (Nhân Dân 13/7)đầu trang(
- Vụ 3 cây sưa ngàn tỷ bị đốn hạ ồn ào dư luận một thời gian, giờ ở kỳ họp HĐND tỉnh người ta im lặng cứ như vụ đó đã giải quyết xong rồi ấy…
-Tột đỉnh của âm thanh là im lặng, đúng quy luật mà! Với lại, khởi tố 12 bị can lâm tặc rồi, cậu muốn gì nữa?
-Không phải tớ muốn mà dư luận đòi hỏi. Vậy ai chịu trách nhiệm trong quản lí nhà nước khi để xảy ra tình trạng rừng đặc dụng như rừng hoang, làng yên bình hỗn loạn như thời chiến?…
-Khái niệm trách nhiệm là một phạm trù trừu tượng, khó lượng hóa để xử lí lắm cậu ơi! Thế nên, lãnh đạo tỉnh này đã coi đó là bài học để rút kinh nghiệm sâu sắc!
-Họ rút bài học kinh nghiệm thật à, sao tớ chưa nghe thông tin?
-Không lẽ người ta loan báo, tôi rút bài học đây à! Người ta cầu thị, rút bài học bằng việc làm cụ thể…
-Thật chứ?
-Chứ không à? Hôm rồi có xe ba ba từ Nam ra, nghi là động vật hoang dã họ xử lí nghiêm bằng cách tịch thu và phạt nửa tỷ đồng…
-Nhưng đó là ba ba nuôi chứ có phải rùa đá, rùa vàng trên núi đâu?
-Ngăn chặn từ xa, thà nhầm hơn sót. Nhỡ đâu nó lại ồn ào, lao xao như vụ sưa thì sao?
-Thế thì đó không phải rút ra bài học từ vụ gỗ sưa.
-Thì là gì?
-Là thần hồn nát thần tính. Hay như các cụ nói: kinh cung chi điểu (chim bị tên sợ cành cây cong) sau vụ sưa ngàn tỷ đấy mà! (Tiền Phong 13/7)đầu trang(
Tại buổi họp Hội đồng nhân dân tỉnh Nghệ An, ông Giám đốc Sở NN&PTNT Nghệ An nói, sẽ rà soát toàn bộ lực lượng kiểm lâm và “Phải chọn người thật tốt để làm kiểm lâm”.
Phó chủ tịch tỉnh Thái Nguyên cũng bức xúc: Có bao nhiêu vụ lâm tặc được lực lượng kiểm lâm trực tiếp phát hiện? Bao nhiêu vụ bắt giữ khi đi tuần? Bao nhiêu vụ do kiểm lâm tổ chức đánh án? Lực lượng kiểm lâm thừa nhận không có vụ nào.
Cuối năm ngoái, nhóm Forest Trend công bố kết quả nghiên cứu: kiểm lâm được hưởng lợi 30% từ việc buôn gỗ lậu.
Nước ta có rừng vàng biển bạc. Biển đang dậy sóng, rừng thì như vậy đấy. Người trong ngành rừng không sợ mất rừng, không sợ bị dân tố cáo, vậy còn ai giữ rừng? Hành xử như với rừng Ba Bể, rừng ở Thái Nguyên vừa qua, kiểm lâm đã tự biến mình thành trung gian, thành “cò” cho lâm tặc và đầu nậu.
Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan nói với báo Tuổi trẻ: Về làm dân tôi nghe được tiếng nói thật lòng. Nhiều chuyện không thể tin được vẫn diễn ra hàng ngày, ai ai cũng ta thán về khó khăn đời sống và làm ăn, cũng không hài lòng về nạn tham nhũng, lãng phí, quan liêu.
Còn PGS.TS Bùi Đức Kháng – Viện trưởng Viện Khoa học Hành chính, Kinh tế - bình luận: “Lạ thật, hành dân từ “chỗ tối”, dần rồi công khai luôn. Đảng, Nhà nước đã tiến hành rất nhiều chương trình giáo dục tư tưởng cán bộ nhưng có ai sợ dân đâu? Đi tìm cán bộ sợ dân như ta đã giáo dục khó lắm”.
Khi cán bộ không sợ dân, dân chán/ ngại/ không muốn gặp cán bộ, thì lực lượng “cò” hành chính ra đời, tiếp tay cho sự không minh bạch.
Ở TPHCM, ở Đà Nẵng đã xuất hiện những mô hình hay để người dân có tiếng nói khi bị “hành”, để giải quyết công việc nhanh và trực tiếp hơn, để cán bộ biết sợ dân và có trách nhiệm. Mong rằng tín hiệu tốt lành ấy được cổ vũ, được đẩy đi xa hơn rộng hơn lan tỏa nhanh hơn. (Tuổi Trẻ 15/7)đầu trang(
Ông Chủ tịch tỉnh nọ vừa bị một doanh nghiệp kiện ra tòa vì ra quyết định thu giữ phương tiện, tịch thu trên 600 con ba ba và phạt 500 triệu đồng, khi cho rằng số ba ba trên là “động vật hoang dã có nguồn gốc từ rừng”, vận chuyển trái phép…
Dù từ lãnh đạo ngành nuôi trồng thủy sản cho đến cơ quan quản lý động thực vật hoang dã (CITES) trả lời báo chí đều khẳng định...
Loại ba ba trơn kể trên đã được khuyến khích nuôi trồng, thoải mái mua bán, vận chuyển trên cả nước từ 25 năm nay, nhưng tỉnh vẫn không lung lay quyết định.
Cũng chưa quên việc chính ông này là người đã sốt sắng thưởng nóng kiểm lâm trong việc bắt giữ được hơn 300 cân gỗ sưa, trong vụ cũng chính kiểm lâm để “lọt” ra khỏi rừng 3 gốc sưa cổ thụ trị giá hàng ngàn tỷ đồng…
Có địa phương vừa “giảm tải” việc đọc cho các đại biểu HĐND bằng cách trang bị cho mỗi vị một máy tính bảng iPad, bởi văn bản bằng giấy khệ nệ quá, các đại biểu đọc không xuể! Nếu đất nước khấm khá, có điều kiện trang bị cho toàn bộ đại biểu của dân trên cả nước này loại công nghệ đắt tiền như vậy thì quá tốt.
Tiện ích nhiều việc. Nhưng lại nghĩ, những kiến nghị, đề đạt, bức xúc của dân đâu có dài dòng. Thậm chí toàn những vụ những việc “quanh đi quẩn lại” vắt từ kỳ họp này sang phiên họp khác.
Và toàn những địa chỉ rành rành cụ thể, tại phường này, quận nọ, đoạn đường kia… Mà nếu không chịu khó “lội xuống sơ sở” như cách nói của ông Chủ tịch HĐND thành phố Đà Nẵng mới đây, thì đọc nhiều phỏng có ích gì ?!
Cũng như không hiểu bộ phận tham mưu cho lãnh đạo tỉnh nọ đã đọc được gì trên các văn bản, quy định của nhà nước hiện hành, mà lại “phạt vạ” con ba ba trái khoáy như vậy? Hàng vạn hộ nông dân nuôi ba ba trên cả nước, nếu ở đâu cũng gặp cảnh này, chắc bỏ nghề.
Văn bản của cuộc sống, thông điệp gửi gắm của người dân, người lãnh đạo và những đại biểu của dân không phải chỉ đọc trên iPad, trên những bản báo cáo, tham mưu, mà trên hết phải đọc ngay từ chính cuộc sống.
Lại phải nhắc đến một chuyện nhỏ ở Đà Nẵng. Đó là một số con đường ở quận ven biển trước đó gắn số nhà không đúng chuẩn Bắc-Nam, Đông-Tây theo quy định của Bộ Xây dựng.
Có ý kiến cần phải đổi lại cho đúng. Tuy nhiên, xác định việc “trái quy định” này không gây ảnh hưởng gì lớn, mà nếu đảo lại toàn bộ số nhà mới thực sự gây xáo trộn cho dân vốn đã ở từ lâu, HĐND thành phố thống nhất giữ nguyên hiện trạng ở những đường này.
Đó là một cách đọc được cuộc sống, biết “chiều theo cuộc sống”, không áp dụng quy định máy móc, cứng nhắc, vì lợi ích của người dân. (Tiền Phong 15/7)đầu trang(

TIN THẾ GIỚI
Theo một báo cáo mới, loài vượn cáo ở Madagascar đã trở thành sinh vật đầu tiên trong danh sách sắp tuyệt chủng.
Những ai là người hâm mộ loạt phim hoạt hình bom tấn Madagascar ắt hẳn không thể nào quên được nhân vật cực chảnh là Julien, vua của loài vượn cáo tại Madagascar.
Đáng buồn là trong toàn bộ các sinh vật có xương sống đang xếp hàng trên bờ vực tuyệt chủng, loài vượn cáo trên lại là cái tên xếp đầu bảng, vượt qua mọi loại động vật có vú khác, hoặc lớp bò sát, lưỡng cư, chim chóc...
Tổng cộng có đến 91% trong số 103 loài vượn cáo đang bị đe dọa, theo chuyên gia nghiên cứu về linh trưởng Christoph Schwitzer, người đứng đầu nhóm nghiên cứu tại Vườn thú Bristol (Anh).
Cùng với culi, vượn mắt to và đuôi dài, vượn cáo thuộc về nhóm gọi là bộ linh trưởng bán hầu, tức chỉ mọi linh trưởng không thuộc họ khỉ hoặc khỉ nhân hình.
Vượn cáo hoang dã chỉ sống tại Madagascar. Tổ tiên của chúng nhiều khả năng đã đến được nơi này cách đây hơn 60 triệu năm trước.
Tình trạng thê thảm như hiện tại của vượn cáo phần lớn là do hành động phá rừng ở Madagascar. (Thanh Niên 15/7)đầu trang(
Người phát ngôn của World Wildlife Fund (WWF), Syamsidar cho biết đàn voi Sumatra sống ở Riau, Indonesia, đang trong tình trạng nguy kịch với số con bị chết ngày càng tăng.
Ông Syamsidar lưu ý rằng Liên minh Quốc tế về Bảo tồn Thiên nhiên (IUCN) vừa nâng tình trạng bị đe dọa của đàn voi Sumatra từ mức bấp bênh lên nguy hiểm, nghĩa là chỉ còn sau mức cuối cùng là tuyệt chủng. Trong khi đó, điều kiện sống của voi Sumatra được đánh giá là tồi tệ nhất, kém hơn cả các vùng khác ở châu Á và châu Phi.
Theo số liệu thống kê chính thức, trong chín tháng qua, đã có bảy con voi bị chết trong các khu rừng bên trong và ngoài khu vực Tesso Nilo được bảo vệ ở Riau, nhiều hơn nhiều so với chỉ hai con bị chết trong những năm trước đó do bị săn bắn.
WWF cho biết, từ năm 2004 đến tháng 6/2012 đã có ít nhất 90 con voi Sumatra bị chết.
Hiện tại, số lượng voi Sumatra trong tự nhiên ước tính chỉ còn khoảng 2.400-2.800 con, giảm 50% so với mức 3.000-5.000 con trong năm 2007, nguyên nhân chủ yếu là do môi trường sống bị thu hẹp vì đất rừng bị chuyển đổi mục đích sử dụng. (VietnamPlus 15/7) đầu trang(
Loài ếch sừng sinh sống trong khu rừng rậm Amazon không chỉ thu hút sự chú ý của giới khoa học bởi kích thước cơ thể to lớn mà còn bởi khả năng ăn tạp của chúng.
Loài động vật lưỡng cư này sinh sống trong các đầm lầy và hồ nước ngọt trải dài trên lưu vực sông Amazon từ Colombia tới Brazil.Kích thước trung bình của ếch sừng là từ 10 – 15 cm, song có những con dài tới 20 cm, nặng khoảng 480 g, và nằm gọn trong chiếc đĩa đựng chén uống trà.
Nhờ đặc tính tham ăn mà cơ thể ếch sừng mới có thể phát triển tới mức lớn như vậy. Là một kẻ săn mồi chuyên sử dụng chiến thuật phục kích, ếch sừng ép toàn bộ cơ thể nằm gọn trong các ổ lá nằm rơi dưới nền đất, chỉ riêng phần đầu thò ra ngoài để quan sát con mồi.
Khi bất cứ sinh vật nhỏ bé hơn cơ thể của ếch sừng vô tình đi ngang qua vị trí phục kích, ếch sừng sẽ nhanh chóng bật dậy và nhao tới nuốt con mồi. Nó nhốt con mồi trong mồm bằng hàm răng sắc nhọn.
Tuy nhiên, chính bản chất tham ăn đã khiến ếch sừng đôi khi trở thành những kẻ “ngốc nghếch”. Bởi người dân trong vùng đã từng phát hiện nhiều thi thể ếch sừng với phần thi thể của con mồi to lớn mà ếch sừng không thể tiêu hóa được thò ra từ miệng của chúng. Do đó, chúng còn được gọi là “Ếch Pac Man”.
Thông thường, ếch sừng cái có kích thước cơ thể lớn hơn con đực. Nhưng ếch đực lại có màu sắc sặc sỡ hơn từ màu xanh đậm cho tới màu vàng chanh. Trong khi ếch cái chỉ có màu vàng nâu. Nhờ đó mà ếch sừng có thể dễ dàng ngụy trang giống như những chiếc lá trong khu rừng.
Ếch sừng còn nổi tiếng là "thần giữ đất" bởi đôi khi người dân sống quanh khu rừng Amazon phải đi những đôi ủng cao cổ làm bằng da còn được gọi là botas escuerzas để tránh những cuộc tấn công khi không may xâm phạm lãnh thổ của ếch sừng Amazon. (Theo Infonet 14/7) đầu trang(
Loài hoa lan ít nở nhất nước Anh vừa trổ bông sau 70 năm chờ đợi. Nó mở ra cơ hội nhân giống cho loài cây đang đứng bên bờ vực tuyệt chủng này.
Loài lan có tên khoa học là Cephalanthera Rubra bất ngờ trổ chùm hoa duy nhất màu tím.
Loài hoa này được phát hiện năm 1940 nhưng gần như biến mất trong những năm gần đây. Các nhà khoa học sử dụng phương pháp cắt cành để nhân giống được 30 cây lan và trồng chúng tại một địa điểm bí mật trong tự nhiên. Sau 70 năm kể từ khi được phát hiện, các nhà nghiên cứu mới nhìn thấy bông hoa đầu tiên của loại lan quý hiếm này.
Khi mới được phát hiện vào năm 1940, loài lan này chỉ còn duy nhất 3 cá thể thế nên việc bảo tồn được đánh giá là rất khó khăn.
Được trồng tại một địa điểm bí mật trong rừng sâu, các nhà khoa học chỉ tới kiểm tra được điều kiện sống của loài hoa này 1 lần/năm. Tuy nhiên, họ gặp may khi tới thăm những cây lan quý đúng dịp 1 trong số chúng nở hoa. Loại lan này chỉ nở trong vòng 10 ngày trước khi cánh hoa héo dần và rụng. Các chuyên gia đang cố gắng giúp loài hoa này thụ phấn trong điều kiện tự nhiên với hi vọng chúng có thể ra hạt để thuận lợi hơn cho việc nhân giống. (Theo Infonet 16/7) đầu trang(./.
Biên tập viên: Bùi Hoa