|
Ngày 06 tháng 07 năm 2012
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
TIN THẾ GIỚI
BẢO VỆ RỪNG
Ban quản lý khu bảo tồn thiên nhiên Tà Cú (huyện Hàm Thuận Nam) phối hợp với các xã, thị trấn giáp ranh gồm: Thuận Nam, Tân Thuận, Tân Thành, Thuận Quý, Hàm Minh và Hàm Cường tổ chức hội nghị cải thiện công tác bảo vệ rừng và các giá trị sinh học tại khu bảo tồn thiên nhiên Tà Cú.
Hội nghị nhằm đánh giá tầm quan trọng của khu bảo tồn Tà Cú, từ đó đề ra những biện pháp bảo vệ rừng, phòng chống cháy rừng, điều tra giám sát đa dạng sinh học, phát triển các mô hình thí điểm về cơ chế chia sẻ lợi ích và sinh kế đối với những hộ sống phụ thuộc vào rừng.
Theo đề án trình bày tại hội nghị, phương thức bảo vệ rừng trong khu bảo tồn không theo truyền thống mà theo hướng mở. Đó là tạo điều kiện cho những hộ sống xung quanh vùng đệm phụ thuộc vào rừng được khai thác tài nguyên rừng một cách có chọn lọc, khoa học; kết hợp với phát triển du lịch để khai thác tiềm năng, tạo việc làm cho lao động xung quanh…
Cách làm này nhằm hướng người dân và cộng đồng xung quanh khu vực bảo tồn nâng cao nhận thức bảo vệ giá trị đa dạng sinh học của khu bảo tồn thiên nhiên Tà Cú. (Đài PT-TH Bình Thuận 5/7)đầu trang(
Nhằm tiến tới xây dựng mô hình phối hợp quản lý bảo vệ rừng tại khu bảo tồn thiên nhiên (BTTN) Ngọc Sơn – Ngổ Luông, Dự án “Sự tham gia của các tổ chức địa phương trong quản lý bảo vệ rừng đặc dụng” đã tiến hành nghiên cứu đánh giá nhận thức thái độ của người dân đối với việc bảo tồn và quản lý sử dụng tài nguyên thiên nhiên địa phương.
Điều tra được tiến hành trong thời gian tháng 9 năm 2010 tại các xóm Khú và Rộc (xã Ngọc Sơn), xóm Đèn (xã Ngọc Lâu), xóm Trên (xã Tự Do) của huyện Lạc Sơn và xóm Bo (xã Ngổ Luông) của huyện Tận Lạc, tỉnh Hòa Bình. Điều tra được thực hiện bằng cách phỏng vấn đại diện một số hộ dân trong các thôn mục tiêu theo các câu hỏi có cấu trúc. Các hộ được phỏng vấn chiếm 30-40% số hộ trong mỗi xóm, với tỷ lệ nam nữ gần bằng nhau và theo các mức phân loại kinh tế hộ của xóm. Tổng số đã phỏng vấn ở khu BTTN Ngọc Sơn – Ngổ Luông là 100 người.
Nghiên cứu này tập trung vào đánh giá mức độ hiểu biết của cộng đồng về chủng loại và thay đổi của tài nguyên đa dạng sinh học của địa phương cũng như tầm quan trọng của việc sử dụng và bảo tồn lâu dài các nguồn tài nguyên đó; Thái độ về quan điểm giá trị của thiên nhiên và sự hỗ trợ, tham gia của cộng đồng trong bảo tồn tài nguyên địa phương và quản lý khu BTTN; Nhận thức về sự hiện diện của khu BTTN và chức năng của khu BTTN; Nhận thức về các mối đe dọa đối với đa dạng sinh học ở khu BTTN gây ra bởi hành vi của cộng đồng và các đối tượng khác của địa phương, và tìm hiểu mối liên hệ giữa thái độ của họ đối với hành vi thực tế; Mối quan hệ giữa cộng đồng địa phương và ban quản lý khu BTTN.
Kết quả điều tra cho thấy người dân trong khu BTTN Ngọc Sơn – Ngổ Luông nhìn chung có hiểu biết khá nhiều về tài nguyên thiên nhiên và có nhận thức tốt về giá trị của tài nguyên. Tuy nhiên vẫn còn có những nhóm đối tượng nhận thức về tài nguyên thiên nhiên còn thấp như đối với nữ giới, nhóm hộ nghèo, nhóm trình độ học vấn thấp.
Do diện tích rừng và chất lượng rừng ở khu BTTN còn khá phong phú nên vẫn còn có nhiều người dân chưa nhận thức rõ ràng về nguy cơ thiếu tài nguyên thiên nhiên trong tương lai. Còn tồn tại quan niệm rằng tài nguyên thiên nhiên là vô hạn và diện tích đất canh tác, nguồn nước vẫn đủ cho phát triển ở địa phương khi dân số tăng.
Mặc dù vậy, đối với người dân những tài nguyên rừng, đất đai, nguồn nước là những điều kiện sống không thể thiếu được. Sống dựa vào rừng vẫn là đặc điểm chung của tất cả các cộng đồng dân cư ở đây. Tuy nhiên, chính sách giao đất rừng nhằm khuyến khích nguồn lực trong dân nhưng một số khu vực lại trở thành yếu tố hạn chế đời sống người dân do rừng được giao là rừng phòng hộ hay rừng đặc dụng, không thể được trồng nương rẫy hay khai thác gỗ củi.
Việc thành lập và hoạt động của khu BTTN có ảnh hưởng nhiều mặt tới đời sống của người dân trong khu BTTN. Không ít người dân cho rằng khu BTTN đã hạn chế cơ hội tiếp cận với các nguồn tài nguyên thiên nhiên của họ, còn lợi ích khu BTTN mang lại cụ thể rất ít, ngoại trừ một số nhỏ tiền khoán quản lý bảo vệ rừng.
Đối với người dân, việc thành lập khu BTTN có nghĩa là rừng lúc này đã có chủ, là ban quản lý khu BTTN. Trách nhiệm quản lý bảo vệ rừng lúc này không còn nhiều ở địa phương. Sự tham gia của thôn xóm trong quản lý bảo vệ rừng do vậy giảm hẳn.
Nghiên cứu cũng đã phân tích sự khác biệt về nhận thức và thái độ của người từ các cộng đồng các xóm khác nhau. Các xóm ở sâu có hiểu biết tốt về hiện trạng và giá trị của rừng và của các tài nguyên thiên nhiên khác. Tuy vậy, họ chưa nhận thức đầy đủ về hạn mức của tài nguyên thiên nhiên, dẫn tới việc sử dụng, quản lý và bảo vệ tài nguyên thiên nhiên chưa đúng mức, cũng như hiểu biết về pháp luật bảo vệ rừng chưa đầy đủ.
Các xóm ở bên ngoài tiện đường giao thông, tuy không nắm được hiện trạng tài nguyên tốt như các xóm gần rừng nhưng có nhận thức tốt về giá trị cũng như hạn mức của các tài nguyên thiên nhiên, đồng thời họ hiểu khá rõ pháp luật đối với những hành vi vi phạm tới rừng.
Báo cáo nghiên cứu đưa ra kiến nghị khi tiếp cận xây dựng mô hình phối hợp quản lý ở cấp thôn cần có sự phân biệt đối với từng địa điểm cả về hình thức, nội dung tiếp cận, thời gian vận động, nâng cao nhận thức,… Việc thí điểm mô hình quản lý rừng đặc dụng có sự phối hợp của địa phương không nên chỉ tập trung vào công tác tuyên truyền, nâng cao nhận thức cho cộng đồng hay tăng cường, siết chặt việc thực thi pháp luật, mà còn phải cố gắng hướng đến các biện pháp giải quyết những nhu cầu sinh kế thực tế của cộng đồng. Đặc biệt, vấn đề sử dụng tài nguyên rừng cần được định hướng để tạo được lợi ích phù hợp hơn với người dân và từ đó có được sự ủng hộ, tham gia của người dân. (Theo Nature.org.vn 4/7)đầu trang(
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
Kết quả rà soát rừng đặc dụng của Hiệp hội Vườn Quốc gia và Khu Bảo tồn Thiên nhiên Việt Nam (VNPPA) cho thấy, Việt Nam đã thành lập được 164 khu rừng đặc dụng trên toàn quốc với tổng diện tích quy hoạch gần 2,2 triệu ha (1,94 triệu ha diện tích có rừng).Tuy nhiên, dưới áp lực ngày càng tăng của đói nghèo, sinh kế rừng đặc dụng đang đứng trước nguy cơ bị suy thoái nghiêm trọng.
Theo TS Ngô Tiến Dũng - Vụ Bảo tồn thiên nhiên, Tổng cục Lâm Nghiệp (Bộ NN & PTNT), hệ thống rừng đặc dụng được thành lập và hoạt động trong gần 50 năm theo quy định của Luật Bảo vệ và Phát triển rừng và Luật Đất đai. Với chức năng của mình, trong thời gian qua rừng đặc dụng đã góp phần bảo vệ và bảo tồn các hệ sinh thái rừng, đa dạng sinh học, cảnh quan thiên nhiên và các giá trị văn hóa, lịch sử và môi trường. Tuy nhiên, do tác động của con người rừng đặc dụng đang phải đối mặt với tình trạng suy giảm đa dạng sinh học nghiêm trọng.
Thượng tá Lê Khả Hồng, Phó Trưởng phòng 3 – C49 cho biết, trong năm 2011 và 4 tháng đầu năm 2012, cả nước phát hiện 35.372 vụ vi phạm pháp luật về quản lý bảo vệ rừng. Trong đó, vận chuyển lâm sản trái pháp luật 17.680 vụ, chiếm 50% số vụ; khai thác lâm sản trái pháp luật, phá rừng chiếm 21%; vi phạm về phòng cháy chữa cháy rừng 386 vụ, chiếm 1,1%... 64 vụ đã đưa ra xử lý hình sự.
Đáng lo ngại thủ đoạn và phương thức của tội phạm vi phạm pháp luật về quản lý bảo vệ rừng và khai thác lâm sản trái phép ngày càng tinh vi và manh động. Để vận chuyển lâm sản trái phép, lâm tặc sử dụng biển kiểm soát xe quân đội, xe chuyên dụng giả để vận chuyển. Ngoài ra, còn có sự "bảo kê” của một số người thuộc lực lượng chức năng, kiểm soát khi vận chuyển trên đường để đưa đi nơi tiêu thụ.
Tại khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ, Bắc Kạn, ông Nguyễn Tiến Dũng, Giám đốc Ban quản lý cho biết, hiện khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ đang phải đối mặt với nạn khai thác gỗ quý hiếm và vàng trái phép hết sức nóng bỏng và phức tạp. Cuộc sống người dân khó khăn, thanh niên thất nghiệp dẫn đến hệ lụy người dân bất chấp pháp luật ngang nhiên vào khu bảo tồn khai thác trái phép. Trong khi đó, địa bàn khu bảo tồn cách xa các đơn vị quân đội, công an nên trong quá trình phối hợp tuần tra, truy quyét gặp rất nhiều khó khăn.
Theo ông Ngô Tiến Dũng mặc dù hiện nay có tới 164 khu rừng đặc dụng nhưng chỉ 70% trong số đó có cơ quan quản lý chuyên trách. Phần còn lại chủ yếu là những cơ quan quản lý kiêm nhiệm hay một số khu rừng không có cơ quan quản lý, lực lượng ít.
Điển hình như tại khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải, Yên Bái, Ban quản lý được thành lập từ năm 2006 nhưng hiện nay cả Ban mới chỉ có 5 thành viên và chưa có trụ sở riêng làm việc, chỉ có 1 phòng thường trực đặt tại Hạt kiểm lâm Mù Cang Chải. Đáng lo ngại tất cả các cán bộ của Khu bảo tồn mới chỉ được đào tạo cơ bản về quản lý và bảo vệ rừng, có rất ít kiến thức về bảo tồn đa dạng sinh học.
Thực tế cho thấy mặc dù, Nhà nước đã có nhiều chính sách đầu tư khu rừng đặc dụng như khuyến khích đầu tư phát triển các dịch vụ môi trường rừng, kinh doanh du lịch sinh thái trong rừng đặc dụng phù hợp với quy định của pháp luật nhằm tạo nguồn thu, bù đắp chi phí, tăng thu nhập cho cán bộ công chức trong các khu rừng đặc dụng…Tuy nhiên, kết quả cho thấy công tác xã hội hóa nghề rừng triển khai không hiệu quả, dẫn tới công tác quản lý bảo vệ rừng đặc dụng ngày càng khó khăn và phức tạp.
Từ thực tế trên, ông Ngô Tiến Dũng cho rằng, hoàn thiện thể chế quản lý và chính sách rừng đặc dụng là rất cần thiết. Hiện nay, về mặt pháp luật có nhiều quy định về quản lý và phát triển rừng đặc dụng song vẫn còn chồng chéo mang tính chung chung chưa cụ thể. Ngoài ra, vẫn chưa có chính sách ưu đãi đối với người trực tiếp làm nhiệm vụ quản lý và bảo vệ rừng đặc dụng. Đơn cử như tại Khu bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ, Bắc Kạn phần lớn kiểm lâm viên đang công tác tại Khu bảo tồn là viên chức, do đó đã không được hưởng chế độ chính sách như kiểm lâm công tác tại các Hạt Kiểm lâm địa phương như phụ cấp công vụ… (Đại Đoàn Kết 5/7)đầu trang(
Đó là con số được Cục Kiểm lâm (Tổng cục Lâm nghiệp) báo cáo tại hội nghị sơ kết thực hiện chỉ thị số 1685/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ về tăng cường chỉ đạo biện pháp bảo vệ rừng, ngăn chặn phá rừng và chống người thi hành công vụ.
Theo báo cáo của Cục Kiểm lâm, đã có 13/63 tỉnh xây dựng kế hoạch triển khai Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ và 23/63 tỉnh ban hành Chỉ thị hoặc văn bản chỉ đạo các cấp, ngành ở cơ sở để triển khai thực hiện.
Đánh giá về công tác này, ông Nguyễn Hữu Dũng, Cục trưởng Cục Kiểm lâm cho biết: Từ khi thực hiện Chỉ thị đã có nhiều chuyển biến tích cực và rõ rệt so với năm 2011. Qua 6 tháng đầu năm cho thấy các vụ phá rừng giảm 23%; vận chuyển, buôn bán trái phép gỗ và lâm sản giảm 22%; diện tích rừng bị phá giảm 44,4%; chuyển đổi mục đích rừng giảm 98%.
Tuy có chuyển biến tích cực nhưng tình trạng phá rừng, vận chuyển, chế biến lâm sản trái pháp luật còn ở mức báo động. Theo Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Lâm nghiệp Hà Công Tuấn, nguyên nhân do chưa giải quyết được các đầu nậu. Giải pháp của chúng ta hầu hết mới chỉ giải quyết được phần ngọn chứ chưa giải quyết được phần gốc, tức phần tiêu thụ lâm sản trái phép.
Vì vậy, ông Tuấn đề nghị trong thời gian tới, tiếp tục có kế hoạch triển khai một cách kiên quyết và đồng bộ. Rà soát tất cả các giải pháp thực hiện công tác bảo vệ rừng. Đặc biệt là vấn đề quản lý đất đai, đánh tung đầu nậu, quản lý các xưởng chế biến, chấn chỉnh hoạt động của kiểm lâm...
Ngay sau hội nghị các tỉnh cần tiếp tục triển khai quyết liệt hơn. 13 tỉnh có kế hoạch thì rà soát lại để điều chỉnh và tiếp tục xử lý nghiêm. Đối với tỉnh có 200.000 ha rừng trở lên (28 tỉnh) dứt khoát phải có kế hoạch để nhanh chóng triển khai. Hà Tĩnh, Bắc Kạn phải nhanh chóng rà soát lại diện tích rừng và tham mưu cho UBND tỉnh quản lý theo đúng Chỉ thị của Thủ tướng.
“Triệt phá đầu nậu phải có công an nhưng hình như với kiểm lâm chúng ta sợ đụng chạm vào các mối quan hệ. Muốn làm được thì chúng ta phải bỏ ngay tư tưởng này. Ông hạt trưởng sợ ông chi cục trưởng, ông chi cục trưởng sợ ông giám đốc sở, ông giám đốc sở lại sợ ông chủ tịch… cuối cùng không đánh được đầu nậu, vì chúng có nhiều mối quan hệ chằng chịt. Việc đánh đầu nậu phải có lực lượng từ TƯ xuống mới giải quyết xong”, ông Tuấn nói.
Tình trạng chống người thi hành công vụ vẫn diễn ra gay gắt, mức độ ngày càng nghiêm trọng, với nhiều hình thức hoạt động tinh vi, liều lĩnh nhằm chống lại lực lượng chức năng. Khi bắt, giữ lâm tặc sẵn sàng chống đối kiểm lâm. Từ đầu năm đến nay, có 10 vụ chống người thi hành công vụ gây hậu quả nghiêm trọng, gây thương tích 11 người.
Ông Nguyễn Nhĩ, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Gia Lai chia sẻ: “Ở Gia Lai lâm tặc rất liều lĩnh. Chống lại kiểm lâm thường sử dụng những thủ đoạn như mài thanh sắt nhọn, sau đó mai phục thấy kiểm lâm đi qua thì phóng lao, tính sát thương rất cao. Lâm tặc không xuất hiện mà chủ yếu là ẩn nấp và tấn công bất ngờ, với phương thức này để bắt được lâm tặc rất khó, trong khi lực lượng kiểm lâm không có chức năng nhiều nên không điều tra được. Nếu nhờ công an thì phải phụ thuộc vào... thái độ của họ. Thời gian qua kiểm lâm hi sinh, đổ máu bị thương nhưng công cụ hỗ trợ còn thiếu”.
"Hàng năm Chi cục Kiểm lâm Gia Lai trích kinh phí 300-400 triệu để mua bình xịt hơi cay từ nhưng không đủ. Số bình hơi cay này mới trang bị được một nửa cho lực lượng kiểm lâm, trong khi chỉ sử dụng 6 tháng thì hơi cay hết tác dụng mà để mua tiếp thì không có kinh phí. Lâm tặc thì ngày một táo bạo, trang bị đầy đủ phương tiện. Màu áo kiểm lâm đẹp nhưng chưa an toàn, máu vẫn đổ thường xuyên", ông Nhĩ đau xót. (Nông Nghiệp Việt Nam 5/7)đầu trang(
Báo Thanh tra đã đăng loạt bài “Hương Khê (Hà Tĩnh): Tội quan, dân chịu” phản ánh việc tranh chấp đất, rừng kéo dài hàng chục năm giữa các hộ dân xã Gia Phố và xã Lộc Yên, huyện Hương Khê. Vụ việc chưa kết thúc, trong lúc các cơ quan chức năng từ xã đến tỉnh đang nỗ lực vào cuộc thì lại có thêm hàng chục ha rừng trên địa bàn xã Gia Phố bị thiêu rụi. Ước tính, hàng tỷ đồng đã bị cháy thành tro.
Có mặt tại diện tích rừng của ông Phạm Tuấn Khuê, chúng tôi nhận thấy đám cháy đã được dập tắt nhưng khói bụi vẫn còn âm ỉ, mùi nhựa sống của cây tràm, keo, thông cộng với mùi thực bì bốc lên rất khó chịu. Diện tích rừng của ông Khuê bị đốt cháy chủ yếu là cây thông và keo đã trồng được 7 năm, ước tính thiệt hại khoảng 400 triệu đồng.
Ông Nguyễn Sỹ Lương, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm Hương Khê kiêm Phó Ban trực Ban Chỉ huy về các vấn đề cấp bách trong bảo vệ, phòng chống cháy rừng huyện Hương Khê khẳng định “đây là những vụ đốt rừng để trả thù cá nhân, chúng đốt vào nhiều thời điểm và địa điểm khác nhau. Hiện nay, lực lượng kiểm lâm đang phối hợp với Công an huyện Hương Khê để tìm ra thủ phạm”.
Ông Lê Trần Sáng, Phó Chủ tịch UBND huyện Hương Khê cho biết: “Sau khi xảy ra cháy rừng, UBND huyện đã nhanh chóng chỉ đạo lực lượng Công an, Kiểm lâm, Ban Quản lý rừng phòng hộ vào cuộc. Công an huyện đang nghi vấn 2 đối tượng đứng ra tổ chức đốt rừng. Tuy nhiên, vụ việc đang trong quá trình điều tra nên chúng tôi chưa thể cung cấp danh tính cho các cơ quan báo chí được”.
Như chúng tôi đã đề cập, năm 2011, người dân xã Gia Phố đã đánh nhau với người dân xã Lộc Yên cũng do tranh chấp đất rừng tại đây. Công an huyện Hương Khê đã vào cuộc và khởi tố vụ án. Gần đây, ngày 3/5/2012, do tranh chấp cây keo giữa xã Gia Phố và Lộc Yên nên 2 bên tiếp tục có xô xát.
Vụ việc khởi nguồn từ năm 1991. Thực hiện chủ trương của Nhà nước về giao đất rừng sản xuất kinh doanh lâm nghiệp, UBND huyện Hương Khê đã chỉ đạo các phòng, ngành liên quan tham mưu giao đất, giao rừng cho từng hộ dân quản lý, sử dụng. Xã Gia Phố được giao 136,25ha. Trong đó, có 9 hộ giao năm 1991 với diện tích 41ha và giao cho 2 tổ hợp gồm 64 hộ dân với diện tích 95,25ha tại Tiểu khu 222. Theo bản đồ cũ, diện tích này thuộc địa bàn hành chính xã Gia Phố. Sau khi có Chỉ thị 364/CT-TTg năm 1995, các xã rà soát lại địa giới hành chính, UBND xã Gia Phố xác nhận địa giới hành chính thuộc quản lý của xã Lộc Yên và một phần Tiểu khu 222 chuyển thành Tiểu khu 226.
Năm 2000 - 2003, theo Quyết định 661 của Chính phủ, Lâm trường Hà Đông (nay là Ban Quản lý Rừng phòng hộ Ngàn Sâu) đã thiết kế, trồng rừng (loài cây thông + keo) và hợp đồng giao khoán theo Nghị định 01/NĐ-CP với 32 hộ dân xã Lộc Yên trồng rừng chồng lên diện tích của Tiểu khu 226 đã giao cho các hộ xã Gia Phố nói trên.
Năm 2003 - 2005, các hộ dân xã Gia Phố trồng rừng để phát triển kinh tế thì xảy ra tranh chấp với các hộ dân xã Lộc Yên. Đây chính là nguyên nhân dẫn đến việc tranh chấp kéo dài đến 3 nhiệm kỳ lãnh đạo nhưng vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
Ngày 29/5/2012, người dân huyện Hương Khê hoang mang khi khoảng 40ha rừng nằm trên địa bàn xã Gia Phố bị thiêu rụi, hàng trăm triệu đồng cộng với mồ hôi, công sức của người dân đã biến thành mây khói. Và nay, lại xảy ra những vụ cháy rừng diện rộng.
Cần nghiêm trị những kẻ phá hoại tài sản của Nhà nước, nhân dân. Về phía chính quyền, phải quyết liệt hơn nữa, kịp thời giải quyết vụ việc, tránh để việc đốt rừng tái diễn. (Thanh Tra 6/7)đầu trang(
Liên quan đến vụ việc phá rừng nghiến ở VQG Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn đã cách chức Phó trưởng Hạt Kiểm lâm và một số cán bộ thuộc sự quản lý của VQG do thiếu trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng.
Cụ thể, cách chức Phó trạm trưởng Vũ Thành Hưng, hội đồng kỷ luật xem xét ra quyết định kỷ luật, đình chỉ ông Dương Văn Chiến, cán bộ kiểm lâm trạm Pắc Ngòi để xảy ra tình trạng phá rừng khu Pắc Ngòi; luân chuyển 2 trạm trưởng và 9 kiểm lâm viên các trạm.
Ban giám đốc VQG cũng đã họp kiểm điểm trách nhiệm Giám đốc Nông Thế Diễn, 2 Phó Giám đốc Nông Đình Khuê và Bùi Văn Quang, 2 Hạt phó Hoàng Văn Kiên và Hứa Văn Thanh.
Cục Cảnh sát Môi trường và Cục CSĐT tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ (Bộ Công an) cũng đã vào cuộc điều tra nạn phá rừng ở VQG Ba Bể. Hiện Chi cục kiểm lâm tỉnh Bắc Kạn đã tăng cường thêm 8 cán bộ về Hạt kiểm lâm huyện Chợ Đồn, lập thêm 3 chốt trạm kiểm soát mới tại những điểm nóng mà lâm tặc thường xuyên vận chuyển gỗ lậu. (VTV 6/7)đầu trang(
Trước ông Tuấn, những người có sai lầm trong công tác quản lý, bảo vệ rừng với mức độ sai “nhẹ nhàng” hơn thì bị cách chức, điều chuyển công tác. Nhưng đến ông Tuấn thì mức kỷ luật chỉ là cảnh cáo và ông vẫn yên vị giám đốc. Vì sao?.
Sau khi báo Pháp Luật Việt Nam đăng nhiều bài về tình trạng lâm tặc phá rừng đặc dụng Núi Ông liên tục xảy ra trong nhiều năm liền nhưng cơ quan quản lý rừng ở đây bất lực, UBND tỉnh Bình Thuận đã chỉ đạo Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (NN&PTNT), Chi cục Kiểm lâm tỉnh cùng UBND huyện Tánh Linh phối hợp bàn các biện pháp ngăn chặn nạn phá rừng nơi đây, đồng thời nghiêm túc kiểm điểm, xử lý trách nhiệm đối với tập thể, cá nhân ở Ban quản lý Khu BTTN Núi Ông đã để xảy tình trạng này.
Ngày 15/6/2012, Giám đốc Sở NN&PTNT đã ký Quyết định thi hành kỷ luật đối với ông Trần Minh Tuấn - Giám đốc Khu BTTN Núi Ông với hình thức cảnh cáo. Ngay lập tức, dư luận đặt câu hỏi: Mức kỷ luật nhẹ nhàng như vậy liệu có “xứng” với ông Tuấn chưa, khi sự thiếu trách nhiệm của ông đã khiến hàng loạt vụ phá rừng đặc dụng nghiêm trọng trong địa hạt do mình quản lý xảy ra và kéo dài nhiều năm liền?. Mức kỷ luật nhẹ nhàng như vậy liệu đã phải là một “liều thuốc” “đủ liều” cho ông Tuấn “thấm” để nhìn lại chính mình?.
Nếu làm phép so sánh đơn giản về hậu quả của tình trạng phá rừng hiện nay với vụ phá rừng ở Nha Hai Núi Lùn (cũng thuộc Khu BTTN Núi Ông) năm 2003, thì mức độ thiệt hại ở Nha Hai Núi Lùn nhỏ hơn nhiều (chỉ gần 50m3 gỗ bị khai thác trái phép) nhưng ông Trương Dung Hòa đã bị hình thức kỷ luật cách chức Trưởng Ban và ông Trần Minh Tuấn lúc đó là Phó Trưởng Ban cũng bị xử lý kỷ luật rồi bị điều chuyển công tác.
Gần 10 năm sau, ông Tuấn là người đã giữ chức vụ cao hơn hai nhân vật trên nhưng đã không rút ra kinh nghiệm từ sai lầm của những người đi trước và tiếp tục để xảy ra hậu quả nghiêm trọng hơn trong công tác quản lý và bảo vệ rừng, vậy mà ông Tuấn chỉ bị kỷ luật ở mức cảnh cáo là điều không bình thường, đúng ra là phải cách chức, thậm chí xem xét trách nhiệm hình sự của ông Tuấn về hành vi “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” khi hàng trăm ha rừng và gần 300m3 gỗ quý đã bị đốn hạ trái phép, trong đó có 17 ha rừng bị phá trắng.
Đó là chưa kể đến nghi vấn ông Trần Minh Tuấn lập hồ sơ khống về việc bắt các đối tượng đang thực hiện hành vi khai thác rừng trái phép, gửi Công xã Đức Thuận và Công huyện Tánh Linh, dẫn đến việc Công an Đức Thuận giữ người sai pháp luật như các báo phản ảnh gần đây?.
Tưởng rằng với sự quan tâm chỉ đạo sát sao của lãnh đạo tỉnh đến huyện, khi các ngành chức năng chủ quản (Sở NN&PTNT và Chi cục kiểm lâm) đã vào cuộc thì công tác quản lý của Ban quản lý KBTTN Núi Ông sẽ có bước chuyển biến. Nhưng điều đó đã không có được, rốt cuộc ông Trần Minh Tuấn (Giám đốc Ban quản lý KBTTN Núi Ông) lại được nhận thành tích là Đảng viên hoàn thành tốt nhiệm vụ và về mặt chính quyền thì đạt danh hiệu lao động tiên tiến loại A trong đơn vị cùng với phần thưởng 8 triệu đồng.
Đó là một điều nghịch lý, trái với tinh thần khoản 1, điều 7, Nghị định số 157/2007/NĐ-CP, ngày 27/10/2007 của Chính phủ quy định trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị của nhà nước khi thi hành nhiệm vụ, công vụ.
Thành tích của người đứng đầu Ban quản lý KBTTN Núi Ông là vậy, nhưng trên thực tế, tình trạng phá rừng ở Núi Ông vẫn còn tiếp diễn ngày càng trầm trọng mà Báo Pháp luật Việt Nam phản ảnh trong bài “Rừng đặc dụng Núi Ông vẫn chưa yên”, số ra ngày 12/3/2012 đã nêu lên tình trạng phá rừng nhiều năm qua cũng như hiện nay tại KBTTN Núi Ông, nhất là tại các tiểu khu 344, 346, 358, 360 và 361, hàng trăm ha rừng và hàng trăm m3 gỗ quý đã bị lâm tặc đốn hạ, nhưng hầu như vẫn vô can như là chuyện nhỏ và ông giám đốc KBTTN Núi Ông vẫn... yên vị.
Hiện nay các Cấp ủy Đảng đang ra sức triển khai thực hiện Nghị quyết T.Ư 4 về những vấn đề cấp bách trong xây dựng Đảng, trong đó có công tác đánh giá và xử lý cán bộ yếu kém. Dư luận đòi hỏi cần phải xử lý ông Giám đốc Khu BTTN Núi Ông - Trần Minh Tuấn một cách nghiêm minh, mới có sức thuyết phục được lòng dân. (Pháp Luật Việt Nam 5/7)đầu trang(
Sở NN-PTNT tỉnh Bình Phước vừa có báo cáo gửi UBND tỉnh đề nghị thu hồi gần 3.000 ha đất mà tỉnh đã giao cho các doanh nghiệp.
Lý do thu hồi do các dự án doanh nghiệp thực hiện không đúng tiến độ, sang nhượng trái phép, xâm canh lấn chiếm trái phép tại các dự án chuyển đổi đất rừng sang trồng cao su.
Trong đó, tại Ban Quản lý rừng phòng hộ Bù Đăng có sáu đơn vị bị thu hồi hơn 800 ha; Công ty TNHH Đức Thành được giao hơn 600 ha nay buộc phải trả lại 143 hecta; Công ty TNHH Đăng Duy được cấp 286 ha nay buộc phải thu hồi 221 ha…
Ngoài ra, một số đơn vị khác cũng bị đề nghị thu hồi toàn bộ đất dự án đã được cấp. (Pháp Luật TPHCM 6/7)đầu trang(
Năm 2003, sau những sai phạm tại Ban Quản lý rừng kinh tế (BQLRKT) Suối Nhung làm 4 cán bộ nguyên là giám đốc và phó giám đốc phải hầu tòa vì để mất hàng trăm hécta rừng, ông Trần Tấn Minh (SN 1958, ngụ ấp Minh Tân, xã Tân Tiến, huyện Đồng Phú) bấy giờ là cán bộ pháp chế của Hạt Kiểm lâm huyện Đồng Phú được đề bạt làm giám đốc mới của BQLRKT Suối Nhung.
Sau khi về làm thủ trưởng của BQLRKT Suối Nhung, tháng 10/2004, ông Minh tham mưu cho UBND tỉnh Bình Phước giao khoán 545ha đất rừng và đất lâm nghiệp tại tiểu khu (TK) 363 cho Công ty Dịch vụ Hàng không sân bay Tân Sơn Nhất (tên viết tắt là SASCO) để quản lý bảo vệ, chăn thả gia súc, gia cầm dưới tán và trồng cây lâm nông công nghiệp. Sau đó, UBND tỉnh Bình Phước đã ra quyết định lấy lại 200 ha giao lại cho Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Phước để làm căn cứ hậu phương. Như vậy, SASCO chỉ còn lại 345ha đất rừng. Tháng 11/2009, dưới sự “tham mưu” của ông Minh, SASCO đã được chuyển đổi mục đích sử dụng 345ha đất rừng trên thành đất trồng cây cao su.
Về pháp lý, 345ha đất rừng trên là do SASCO làm chủ nhưng SASCO đã ký hợp đồng để BQLRKT Suối Nhung chăm sóc, bảo vệ diện đất rừng trên. Với vai trò là người quản lý, Giám đốc Trần Tấn Minh đã ký nhiều hợp đồng dưới nhiều dạng khác nhau nhằm mục đích mua bán, cho tặng.
Ngày 11/12/2009, Trần Tấn Minh đã ký hợp đồng giao khoán cho ông Nguyễn Hữu Tấn – chủ nhiệm HTX Dân Sinh (xã Tân Hưng, huyện Đồng Phú) trồng 10ha đất rừng. Điều khoản của hợp đồng này là BQLRKT Suối Nhung giao 10ha đất (TK 363, phần đất của SASCO) cho ông Nguyễn Hữu Tấn với thời gian sử dụng là 30 năm. Trong hợp đồng, không có điều khoản nào cho thấy BQLRKT Suối Nhung sẽ được nhận một đồng nào từ HTX Dân Sinh. Vậy thì Trần Tấn Minh cho không HTX Dân Sinh 10ha đất(!?). Ngày 25/2/2010, Trần Tấn Minh đã ký hợp đồng giao khoán cho Hoàng Hoan (nhân viên quản lý bảo vệ rừng thuộc Hạt Kiểm lâm huyện Đồng Phú) 2,5ha đất rừng (TK 363, đất của SASCO).
Trong hợp đồng không có điều khoản nào nêu giá trị sử dụng trong 30 năm. Ngay trong ngày, phía dưới của hợp đồng trên, Hoàng Hoan đã “ủy quyền” cho Bùi Đình Huy (SN 1982, hộ khẩu tại huyện An Lão, Hải Phòng là nhân viên quản lý bảo vệ dự án trên của Công ty SASCO). Theo điều tra của phóng viên, hợp đồng mang danh nghĩa là “ủy quyền” nhưng thực chất Hoàng Hoan đã bán lại cho Bùi Đình Huy với số tiền 310 triệu đồng.
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi nhận thấy ông Trần Tấn Minh không chỉ mua bán sang nhượng trái phép cho 2 đối tượng trên mà còn sang nhượng cho khoảng 20 người khác như: Ông Trần Văn Kiệt (lái xe của Ban QLRKT Suối Nhung) 5ha, ông Hoàng Văn Biên (nhân viên BQLRKT Suối Nhung) 10ha, ông Bùi Văn Quân (Giám đốc Bệnh viện huyện Đồng Phú) 5ha,… Tổng số đất mà Trần Tấn Minh mua bán sang nhượng cho các cá nhân là cán bộ của tỉnh và huyện theo ước lượng là trên 100ha.
Ông Trần Tấn Minh đã từ chối tiếp xúc với phóng viên để trả lời một số nội dung mà PV có được.
Thông tin chúng tôi vừa nhận được là hiện nay Công an tỉnh Bình Phước đang tiến hành điều tra những sai phạm trên tại BQLRKT Suối Nhung.
Theo nguồn tin riêng của phóng viên, Cơ quan Công an tỉnh Bình Phước đã kiến nghị với Tỉnh ủy và UBND tỉnh Bình Phước thu hồi 2 dự án đất đã giao khoán tổng cộng 345 ha đất cho Công ty Dịch vụ Hàng không sân bay Tân Sơn Nhất (nay là Công ty TNHH Một thành viên Dịch vụ Hàng không sân bay Tân Sơn Nhất – SASCO) vì đã sai phạm nghiêm trọng trong quá trình thực hiện dự án giao khoán.
Theo điều tra của công an, năm 2006, SASCO đã ký hợp đồng nhận khoán với BQLRKT Suối Nhung để “Quản lý bảo vệ rừng kết hợp trồng rừng, chăn nuôi gia súc” trên diện tích 545 ha tại khoảnh (K) 2, 6, 7, 8, 9, 10, 11 tiểu khu (TK) 363 thuộc BQLRKT Suối Nhung. Ngày 27/2/2007, UBND tỉnh Bình Phước phê duyệt hợp đồng bằng Công văn 434/UBND-SX. Hợp đồng vừa ký xong thì đến ngày 14/12/2007, ông Trần Tấn Minh, Giám đốc BQLRKT Suối Nhung gửi tờ trình số 93/TT-BQL xin chủ trương xác định trạng thái rừng nghèo kiệt để cải tạo trồng lại rừng kinh tế (tức phá rừng tự nhiên để trồng cao su - PV).
Tuy nhiên, Hạt Kiểm lâm huyện Đồng Phú đã có quan điểm không đồng ý và đề nghị phải giữ lại rừng. Tháng 3/2008, UBND tỉnh Bình Phước chấp thuận cho BQLRKT Suối Nhung liên doanh với SASCO chuyển đổi 105 ha rừng để trồng cao su. Cũng trong năm này, UBND tỉnh Bình Phước điều chỉnh 200 ha đất rừng đã giao khoán cho SASCO để giao lại cho Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bình Phước xây dựng căn cứ hậu phương nên SASCO chỉ còn quản lý, sử dụng 345 ha.
Năm 2009, BQLRKT Suối Nhung và SASCO tiếp tục lập các tờ trình xin đánh giá lại hiện trạng rừng giao khoán cho SASCO khoanh nuôi bảo vệ để chuyển đổi trồng cao su trên diện tích 152 ha và cũng được UBND tỉnh Bình Phước phê duyệt dự án chuyển đổi rừng trồng 143,2 ha cao su. Ở cả hai quyết định phê duyệt 2 dự án trên đều ghi rõ SASCO phải đầu tư 100% vốn. Theo cơ quan công an, trước khi chuyển đổi, trong quá trình thực hiện hợp đồng giao khoán 345ha, SASCO chỉ mới đầu tư trồng 18ha cao su từ năm 2008 và xây dựng khu chuồng trại chăn nuôi, làm đường với tổng giá trị gần 3 tỷ đồng.
Điều đáng nói là khi vừa được UBND tỉnh Bình Phước cho phép chuyển đổi rừng nghèo kiệt để trồng cao su và ký 2 hợp đồng liên doanh, SASCO đã không đầu tư mà ngay trong ngày ký 2 hợp đồng liên doanh, SASCO đã ký hợp đồng liên doanh ngược lại với cá nhân ông Trần Tấn Minh, Giám đốc Ban Quản lý rừng kinh tế Suối Nhung chuyển toàn bộ 2 dự án trên cho ông này trực tiếp đầu tư. Ngay sau đó, ông Minh đã tự ý “chia nhỏ” đất của 2 dự án trên để bán cho một số cán bộ, trong đó có một số vị hiện là cán bộ lãnh đạo của huyện Đồng Phú.
Theo cơ quan điều tra, việc SASCO không đầu tư mà chuyển nhượng trực tiếp cho ông Trần Tiến Minh là trái với quy định của UBND tỉnh Bình Phước và vi phạm hợp đồng liên doanh. Đối với ông Trần Tấn Minh, Giám đốc BQLRKT Suối Nhung vừa ký xong hợp đồng liên doanh với SASCO, lại ký tiếp hợp đồng liên doanh cho cá nhân mình trực tiếp đầu tư và giao đất dự án cho các cá nhân khác là hành vi vi phạm pháp luật nhằm động cơ trục lợi, vi phạm trách nhiệm của chủ rừng về việc theo dõi, giám sát việc thực hiện dự án của SASCO theo quyết định của UBND tỉnh Bình Phước.
Những cá nhân là cán bộ, đảng viên đang công tác tại huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước sử dụng đất lâm phần trái phép nói trên trồng cao su thu lợi bất chính gồm: Hoàng Văn Dũng, Phó Bí thư Thường trực Huyện ủy Đồng Phú; Ngô Quang Thuấn, Trưởng phòng Tài chính huyện Đồng Phú; Từ Phương Nam, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Phước; Bùi Văn Tất, Chủ tịch UBND xã Tân Lợi; Bùi Văn Quân, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Đồng Phú; Trần Ngọc Thành, Huyện đội Đồng Phú; Nguyễn Tiên Phong, Chuyên viên Chi cục Lâm nghiệp thuộc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Bình Phước; Hoàng Hoan, nhân viên quản lý bảo vệ rừng Hạt Kiểm lâm Đồng Phú; Hoàng Văn Biên, nhân viên Ban Quản lý rừng kinh tế Suối Nhung và một số cá nhân khác.
Dư luận nhân dân ở Bình Phước rất bức xúc trước thực trạng trên. Bởi vì, hiện nay có nhiều người nghèo trong tỉnh không có đất sản xuất, nhưng lại có nhiều cán bộ, đảng viên và có cả con em của họ được cấp, giao, khoán, cho thuê, cho mượn, sang nhượng trái phép đất lâm phần, đất rừng để trồng cao su làm giàu rất nhanh. Điều này đang gây ra bất bình trong nội bộ và ngoài nhân dân nhưng đến nay vẫn chưa được giải quyết thấu đáo. (Tin Tức 5/7)đầu trang(
Rừng phòng hộ Nam Đông, Thừa Thiên – Huế đang bị tàn phá nghiêm trọng bởi nạn lâm tặc và tình trạng đốt phá để làm nương rẫy. Lấy lí do cán bộ phá rừng, người dân và lâm tặc cũng đua nhau “xẻ thịt” rừng để làm của riêng.
Đường Quốc phòng 74 (nối từ huyện Nam Đông với huyện A Lưới, đang được thi công) đã bị cày nát bởi lượng người và phương tiện qua lại. Ngoài xe cộ, máy móc phục vụ công trình thì con đường này hàng ngày phải oằn mình gánh chịu số lượng lớn người, phương tiện vận chuyển lâm sản. Dọc hai bên đường dài gần 30km, rừng tự nhiên bị khai thác, đốt phá để trồng lúa, ngô, sắn, nhiều nơi trở nên trọc trụi. Tại Km5, một cây gỗ khổng lồ được cưa thành khúc nằm ven đường. Xung quanh đấy, hàng chục héc-ta rừng bị cạo trọc. Nhiều cây gỗ có đường kính từ 1 - 2m mới bị chặt hạ còn nguyên dấu cưa máy và nhựa tươi tứa ra. Có những thân cây màu đỏ, dài gần 30m bị đốn hạ nằm ngổn ngang.
Rừng ở khu vực cổng trời bị phá hoại một cách nghiêm trọng. Gỗ được cưa thành khúc và tấm lớn nằm la liệt bên cạnh những gốc cây khổng lồ đã bị cưa. Bên cạnh trạm bảo vệ rừng Km9 đường 74 là nhà của ông Trần Xuân Ba (73 tuổi) và vợ là bà Hồ Thị Lưm (70 tuổi). Nhà ông Ba ở thôn 4, xã Hương Hữu nhưng lại có “hộ khẩu” trong rừng phòng hộ tại xã Hương Sơn từ 20 năm nay.
Việc vận chuyển gỗ lậu từ rừng được thực hiện bằng cách cho trâu kéo ra theo các đường tiểu ngạch hoặc xuôi theo sông, suối rồi đưa về các hộ gia đình để hợp thức hóa thành gỗ nhà. Ở Nam Đông có thể dễ dàng mua được các loại gỗ lim, kền, chò, tròn, sơn, sao... nhưng phải đặt trước và giá cao “vì chi phí nhiều cho việc khai thác, vận chuyển và làm luật”, một đầu nậu cho biết. Gỗ được thu gom lại đưa về thị trấn Khe Tre hoặc chở đến bán ở các xưởng cưa, sau đó tiếp tục vận chuyển theo con đường độc đạo Tỉnh lộ 14B xuống QL1A rồi tỏa đi các hướng tiêu thụ.
Từ năm 2008, lợi dụng chủ trương giao đất, giao rừng cho cộng đồng, chính sách xóa nhà tạm và lợi nhuận từ rừng quá lớn, nhiều người đua nhau phá, biến rừng tự nhiên thành rừng trồng, gỗ rừng thành gỗ nhà. Theo tìm hiểu, các công ty được thuê khai thác gỗ làm nhà cho dân hoặc người dân được phép đi lấy gỗ về làm nhà đều khai thác vượt chỉ tiêu số lượng quy định. Từ năm 2008-2012, xã Hương Sơn khai thác gần 600m3 gỗ để xóa nhà tạm. Ở các xã Thượng Nhật, Hương Hữu, Thượng Long... cũng đã có nhiều nhà tạm được xóa nhờ gỗ rừng. Đa số các gia đình đều trữ lượng gỗ lớn, chưa kể nhiều xưởng cưa ở các xã.
Tình trạng phá rừng ở Hương Sơn đáng báo động, năm sau tăng hơn năm trước về số vụ, tang vật và số tiền phạt. Theo UBND xã, năm 2010 bắt giữ 3 vụ 1m3 gỗ, năm 2011 bắt 6 vụ 12m3 gỗ, 6 tháng đầu năm 2012 bắt 4 vụ với gần 9m3 gỗ. Điều kỳ lạ là tất cả các vụ xử lý tang vật đều tiêu hủy tại rừng, khiến dư luận nghi ngờ tính trung thực hoặc nếu làm đúng thì cũng gây lãng phí, không cần thiết bởi phần lớn gỗ vi phạm đều được bán đấu giá để sung công quỹ.
Các đối tượng vi phạm đã bị xử phạt nhưng tình trạng chỉ như “bắt cóc bỏ dĩa”. Ông Hồ Sỹ Đẹt, Chủ tịch UBND xã Hương Sơn, cho biết hiện có 40 hộ lấn chiếm 27,7ha rừng thuộc các tiểu khu 377, 378, 380. Đặc biệt, ông Hồ Xuân Din và Hồ Xuân Hàn (con trai và cháu ông Hồ Xuân Di, nguyên bí thư xã) bị phạt 25 triệu đồng nhưng chưa nộp. “Năm 2010, ông Di dù là bí thư xã nhưng không trúng cử nhiệm kỳ mới. Bất mãn, ông này vận động con cháu tham gia phá, lấn chiếm rừng. Nhiều người dân lấy lí do cán bộ phá rừng cũng tham gia”, ông Đẹt cho biết.
Ông Trần Xuân Phú (trú thôn 4, xã Hương Sơn) là một lâm tặc khét tiếng. Năm 2010, ông này chạy xe công nông chở vợ là bà Liên ngồi trên đống gỗ thì bị lật khiến bà Liên bị gỗ đè chết. Dù nỗi đau dai dẳng vẫn đeo bám nhưng đối tượng không từ bỏ “nghiệp lâm tặc” mà càng làm ăn lớn hơn. Năm 2011, ông này mua ôtô để khai thác, vận chuyển gỗ lậu...
PV nhiều lần đến trụ sở của BQLR phòng hộ Nam Đông thì Giám đốc Trần Toản đi công tác, các cán bộ chủ chốt cũng bận đi rừng. Trao đổi qua điện thoại, ông Toản lúc đầu nói không có chuyện phá rừng. Nhưng chúng tôi hẹn gặp để trình bày thông tin và hình ảnh thu thập được thì ông lại bảo bận việc và thừa nhận: “Chỉ có số ít người dân lén lút vào lấy gỗ về làm nhà. Chúng tôi đã có biện pháp xử lý. Còn việc lấn chiếm đất rừng của người dân thì rừng đó thuộc khu vực do xã, huyện quản lý” (?!).
Theo một cán bộ của Hạt kiểm lâm Nam Đông, dù đơn vị đã triển khai đồng loạt các biện pháp và tích cực ra quân nhưng vẫn chưa ngăn chặn triệt để việc khai thác, vận chuyển gỗ. Nguyên nhân do lực lượng còn mỏng và thiếu công cụ hỗ trợ; các đối tượng hoạt động tinh vi, lén lút, có mạng lưới dày đặc; người dân tranh thủ thời gian rảnh rỗi canh lực lượng chức năng để vào rừng lấy gỗ. Ở một số địa phương có việc cán bộ và người nhà tham gia phá rừng nên người dân cũng viện cớ làm theo. Việc xử lý vi phạm ở một số nơi còn thiên về tình cảm.
Để hạn chế, ngăn chặn tình trạng phá rừng, ông Mai Văn Tâm, Hạt trưởng Hạt kiểm lâm Nam Đông, cho biết: “Hạt kiểm lâm, BQLR phòng hộ tăng cường truy quét, xử lý mạnh tay các đối tượng vi phạm. Cần có chính sách, chế độ đãi ngộ phù hợp đối với lực lượng giữ rừng bởi đây là công việc nguy hiểm, tốn nhiều thời gian, công sức. Ngoài ra, phải giải quyết vấn đề đất sản xuất và việc làm cho người dân. Một trong những nguyên nhân là do khó khăn, nghèo đói, thiếu đất nên họ phá, đốt rừng để làm rẫy, bám vào rừng để kiếm sống. Chính quyền địa phương cần tích cực tuyên truyền, vận động bà con. Chúng tôi cũng đã phối hợp với chính quyền các xã đề xuất phương án hỗ trợ đất sản xuất cho người dân”.
Toàn huyện Nam Đông có 48.000ha rừng. Trong đó, nhiều diện tích từ hơn 4.000ha rừng kinh tế được chuyển đổi từ rừng tự nhiên. Và trên thực tế, rừng tự nhiên bị chặt hạ, đốt phá lớn hơn rất nhiều. Không thể phủ nhận việc người dân được hưởng lợi, đổi thay cuộc sống từ rừng, nhưng việc giao đất giao rừng ồ ạt, thiếu quản lý chặt chẽ thì tương lai sẽ còn được bao nhiêu rừng? Và hậu quả của việc mất rừng tự nhiên, rừng phòng hộ đối với môi trường, dân sinh... thì ai cũng hiểu! (Công An TPHCM 6/7)đầu trang(
Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng cho biết, trong thời gian qua, tình trạng chặt phá rừng khai thác gỗ trái phép ở các tỉnh miền Trung, Tây nguyên có chiều hướng gia tăng, diễn biến phức tạp.
Đối tượng khai thác, vận chuyển trái phép lâm sản đa số núp bóng các tổ chức, đơn vị được cấp phép khai thác, tận thu, tận dụng gỗ trong việc chuyển đổi mục đích sử dụng rừng (từ rừng nghèo sang trồng cao su); xây dựng các công trình giao thông, thủy lợi, thủy điện để khai thác vượt phạm vi, quá số lượng, không đúng chủng loại.
Hoạt động này tập trung chủ yếu ở các tỉnh Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk. Buôn lậu, vận chuyển gỗ trái phép cũng diễn biến phức tạp, chủ yếu xảy ra tại các cửa khẩu, lối mở biên giới như cửa khẩu quốc tế Bờ Y, lối mở biên giới đồn BP 713 tỉnh Kon Tum; CKQT Lệ Thanh, lối mở biên giới đồn BP Ia Mơr, Ia Lôp tỉnh Gia Lai; Cửa khẩu Buprăng; Cửa khẩu Đăk peur tỉnh Đăk Nông; Cửa khẩu Đá Bằng tỉnh Đắk Lắk. (Công An TPHCM 6/7)đầu trang(
Đại tá Hoàng Bá Thọ, Trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ - Công an tỉnh Hà Tĩnh chiều 5.7 cho biết, cơ quan này đã quyết định khởi tố thêm ba người trong vụ phá rừng đầu nguồn Sơn Hồng, H.Hương Sơn.
Ba người này gồm Bùi Văn Thảo (trạm trưởng Trạm bảo vệ rừng Khe Bố), Phan Hữu Huân (chủ doanh nghiệp) và Nguyễn Duy Tý (nhân viên bảo vệ rừng thuộc Công ty TNHH MTV lâm nghiệp và dịch vụ Hương Sơn).
Theo thượng tá Dương Văn Trường, Trưởng công an H.Hương Sơn thì ba người này đã thông đồng với nhau để vận chuyển gỗ trái phép qua trạm kiểm soát.
Như vậy, kể từ khi phát hiện vụ phá rừng đầu nguồn xã Sơn Hồng, đến nay cơ quan điều tra đã khởi tố 9 người.
Theo cơ quan chức năng, đây là vụ phá rừng nghiêm trọng và lớn nhất tại Hà Tĩnh, tổng số gỗ phát hiện và thu giữ tại rừng đầu nguồn biên giới Việt-Lào, xã Sơn Hồng lên gần 500 m3. (Thanh Niên 6/7)đầu trang(
Chiếc xe cứu thương chở 31 hộp gỗ trắc với nhiều đường kính khác nhau, có khối lượng 0,56m3 (trị giá trên 350 triệu đồng) đã bị bắt giữ khi đang vận chuyển gỗ đi tiêu thụ.
Rạng sáng 5.7, tại thôn 5, thị trấn Pleikần, huyện Ngọc Hồi (Kon Tum), Đội Cảnh sát giao thông số 2, thuộc Phòng CSGT Công an tỉnh Kon Tum phối hợp với Kiểm lâm huyện Ngọc Hồi bắt giữ xe ôtô cứu thương biển số 81L-4654 (thuộc Công ty taxi Hùng Nhân, tỉnh Gia Lai), do Nguyễn Đình Tú (37 tuổi, ngụ phường Hoa Lư, TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai) điều khiển.
Trên xe lúc đó chở 31 hộp gỗ trắc với nhiều đường kính khác nhau, có khối lượng 0,56m3 (trị giá trên 350 triệu đồng). Tú khai vận chuyển gỗ từ huyện Ngọc Hồi tới Gia Lai để tiêu thụ. (Nông Thôn Ngày Nay 6/7; Tuổi Trẻ 6/7)đầu trang(
Theo Trung tâm giáo dục thiên nhiên (ENV), ngày 3/7, Công an tỉnh Đồng Nai đã bất ngờ kiểm tra nhà một người dân tại xã Quảng Tiến, huyện Trảng Bom (Đồng Nai) và bắt quả tang tại đây đang giết mổ 43 cá thể rùa biển. Trong sách đỏ Việt Nam rùa biển thuộc loại động vật quý hiếm, có nguy cơ tuyệt chủng cao.
Cơ quan chức năng đã phát hiện bảy cá thể đã được chế tác thành phẩm và hơn 400 lít foocmôn dùng để ngâm rùa biển chết. Qua điều tra sơ bộ, đối tượng vụ việc khai nhận đã mua rùa biển từ một người ở tỉnh Tiền Giang và tiến hành giết mổ tại nhà, sau đó chế tác thành phẩm để bán sang Trung Quốc, hoặc tại các khu du lịch thuộc miền Đông và Tây Nam Bộ.
Hiện cơ quan chức năng đã tịch thu toàn bộ số rùa biển để giám định loài, đồng thời mở rộng điều tra để làm rõ vụ việc. (Hà Nội Mới 6/7)đầu trang(
5.7, trong khi làm nhiệm vụ trên phố Trần Hưng Đạo, Đội Cảnh sát Phòng chống tội phạm về môi trường thuộc Công an Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội phát hiện Nguyễn Văn Ái đi xe máy chở theo một thùng các tông và một túi nilon màu đen với nhiều nghi vấn nên đã tiến hành kiểm tra.
Cơ quan chức năng phát hiện trong thùng và túi nilon chứa đầy xương động vật. Qua kiểm đếm, toàn bộ số xương động vật này nặng khoảng 15 kg.
Tại trụ sở công an, Nguyễn Văn Ái cho biết, đang mang số xương động vật đi tiêu thụ thì bị bắt giữ.
Tiến hành giám định, cơ quan chức năng xác định số xương động vật nói trên là xương của cá thể thuộc họ nhà mèo, giống Panthera, thuộc nhóm IB nghiêm cấm khai thác sử dụng với mục đích thương mại.
Hiện vụ việc đang được cơ quan công an tiếp tục làm rõ. (Thanh Niên 6/7)đầu trang(
Thời gian qua, tỉnh Thừa Thiên - Huế đã tiếp nhận nhiều dự án trồng và phát triển rừng của các tổ chức nước ngoài. Theo Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh, những dự án này đã góp phần phủ xanh đất trống, đồi núi trọc, hạn chế và chấm dứt tình trạng du canh, du cư, đốt rừng làm rẫy; góp phần giải quyết việc làm cho lao động nông thôn, mang lại hiệu quả kinh tế cao cho hàng nghìn hộ dân.
Thị xã Hương Trà có nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển kinh tế rừng với 13 xã, phường là vùng miền núi và bán sơn địa. Thực hiện dự án trồng rừng do Ngân hàng Thế giới(WB) hỗ trợ, từ năm 2005 đến nay, hơn 900 hộ dân ở Hương Trà đã được vay trên 18 tỷ đồng, bình quân mỗi hộ được vay 20 triệu đồng để trồng rừng. Nhờ nguồn vốn vay, các hộ dân đã có tiền mua cây giống, phân bón để trồng và chăm sóc rừng.
Chỉ trong thời gian ngắn, Hương Trà đã có gần 1.800ha rừng được trồng mới; một số diện tích rừng keo, tràm trồng trong dự án đã cho thu hoạch, đạt giá trị kinh tế cao. Ông Hồ Quyền, phường Hương Hồ,thị xã Hương Trà cho biết, gia đình ông trồng 5ha rừng keo trong chương trình dự án. Chi phí trồng mỗi ha keo trên 10 triệu đồng nhưng nguồn vốn này đã được vay ưu đãi. Sau 7 năm trồng, mỗi ha keo cho thu nhập từ 35 đến 40 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí, người trồng thu lãi từ 25 đến 30 triệu đồng/ha keo.
Dự án trồng rừng do WB tài trợ còn được thực hiện tại thị xã Hương Thuỷ, các huyện Phong Điền, Phú Lộc và Nam Đông. Ban Quản lí dự án phát triển lâm nghiệp tỉnh cho biết: Dự án trồng rừng do WB hỗ trợ đã giúp hơn 7.000 hộ dân trồng rừng để phát triển kinh tế với diện tích 11.445ha; trong đó, gần 5300 hộ được vay vốn để trồng và chăm sóc rừng với số vốn trên 82 tỉ đồng. Từ hiệu quả đã đạt được, thời gian tới, sẽ có hơn 5800ha rừng thuộc dự án được trồng thêm.
Tại Thừa Thiên- Huế còn có Chương trình hợp tác dự án "Trồng rừng giao lưu giữa tỉnh Thừa Thiên - Huế với Tập đoàn Aeon của Nhật Bản". Theo đó, trong khuôn khổ dự án có 34ha rừng keo, cây bản địa như chò chỉ, dầu rái, kiền được trồng tại khu vực đầm Lập An, thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc. Sau 3 năm, diện tích rừng keo được trồng đang phát triển tốt, nâng độ che phủ của rừng, chống xói mòn, điều hòa nguồn nước, phục hồi môi trường sinh thái và giảm nhẹ thiên tai; đồng thời, tạo cảnh quan môi trường xanh, góp phần đưa thị trấn Lăng Cô trở thành một điểm du lịch sinh thái.
Những nguồn hỗ trợ khác của nước ngoài về trồng rừng tại tỉnh Thừa Thiên- Huế cũng mang hiệu quả cao như dự án "Tăng cường năng lực quản lý hệ thống các khu bảo tồn Việt nam tại Thừa Thiên - Huế" do tổ chức Danida của Ðan Mạch hỗ trợ; dự án "Hợp tác với cộng đồng xây dựng các mô hình quản lý khu bảo tồn thiên nhiên Phong Ðiền” do tổ chức Macathur Foundation của Hoa Kỳ hỗ trợ; dự án "Hành lang xanh" do nhiều tổ chức cùng hỗ trợ.
Để nâng cao hiệu quả trồng rừng cho người dân tham gia các dự án do nước ngoài hỗ trợ, ngành lâm nghiệp tỉnh đã giao đất, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, hỗ trợ thiết kế trồng rừng, cung ứng dịch vụ lâm nghiệp, xây dựng vườn ươm, truyền thông nâng cao nhận thức, trách nhịêm của người dân. (Đảng Cộng Sản VN 6/7) đầu trang(
Mở rộng khu bảo tồn rừng ngập mặn dựa vào cộng đồng là hướng đi đúng đang được Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Thừa Thiên-Huế tiếp tục triển khai thực hiện tại khu vực Rú Chá - Cồn Tè (xã Hương Phong, thị xã Hương Trà) và nhân rộng ra nhiều vùng khác trong tỉnh.
Cồn Tè là khu đất ngập nước nằm ở cuối sông Hương và đối diện với cửa biển Thuận An, có tổng diện tích hơn 30 ha. Năm 2010, các loại cây ngập mặn gồm bần, sú, mắm và đước được đưa vào trồng ở Cồn Tè thông qua dự án "Thích ứng với biến đổi khí hậu và quản lý tài nguyên nước cấp cộng đồng ở tỉnh Thừa Thiên-Huế" do Tổng cục Hợp tác và và phát triển Hà Lan (CSRD) tài trợ. Có 40 người dân trong vùng thực hiện trồng rừng theo dự án.
Đánh giá kết quả sau gần 2 năm thực hiện trên diện tích 4.000m2 cho thấy: Tỷ lệ cây sống và phát triển đạt 75%. Cây phát triển tốt, cây bần tỷ lệ sống cao, đạt 80% và hiện đã cho hoa ở một số cây; cây mắm đạt tỷ lệ sống 100%; cây sú và đước phát triển chậm hơn, nhưng tỉ lệ sống khá cao. Bên cạnh sự phát triển của cây ngập mặn, khu vực này được bồi đắp phù sa nhiều hơn 10 cm so với những khu vực xung quanh không có trồng cây ngập mặn.
Theo Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Thừa Thiên-Huế, 100% người dân trong vùng mong muốn diện tích cây ngập mặn được mở rộng hơn. Nhà nước hỗ trợ một phần, người dân đứng ra lập kế hoạch mở rộng diện tích rừng ngập mặn để ứng phó với biến đổi khí hậu đang là một việc làm tích cực ở Hương Phong.
Tương tự, cách Cồn Tè khoảng 1 km về hướng Đông Bắc là khu rừng ngập mặn Rú Chá có diện tích khoảng 3,5 ha, tồn tại cách đây hơn 100 năm. Theo người dân địa phương, mỗi lần có lụt, bão thì những khu vực bên trong Rú Chá bị tác động rất ít so với những khu vực khác. Không những thế Rú Chá còn là nơi lánh nạn của người dân trong những đợt lụt bão lớn.
Khu vực Rá Chá có hệ sinh thái rất đa dạng và phong phú với nhiều loài tôm, cá, chim... đặc trưng của vùng đầm phá Tam Giang, tạo nguồn sinh kế lớn cho người dân. Người dân ở đây nhận thức rất rõ vai trò của rừng ngập mặn trong việc ứng phó với biến đổi khí hậu và mong muốn mở rộng diện tích rừng ngập mặn. Đã có thời kỳ, rừng Rú Chá bị chặt phá cây làm củi hay lấy đất làm hồ nuôi tôm nhưng từ khi chính quyền quy hoạch vùng bảo vệ, người dân đã có ý thức hơn trong việc giữ gìn và phát triển diện tích rừng tại Rú Chá, từ 5ha lên hiện nay hơn 20ha.
Định hướng của thị xã Hương Trà là qui hoạch và phát triển diện tích rừng ngập mặn ở đây lên hơn 300 ha; trong đó riêng địa bàn xã Hương Phong là 70 ha. Theo quy hoạch ở đây, việc trồng rừng ngập mặn sẽ đồng thời với việc phát triển các ngành dịch vụ, trong đó chú trọng phát triển du lịch sinh thái nếu kết nối tốt hơn với hệ sinh thái vùng đầm phá Tam Giang. (VietnamPlus.vn 6/7)đầu trang(
Rừng ngập mặn thôn Tuần Lễ, xã Vạn Thọ, có diện tích 18ha. Đây là khu rừng ngập mặn được các nhà khoa học đánh giá có tuổi thọ cao nhất trong số rừng ngập mặn có ở Khánh Hòa và thuộc vào rừng cổ. Hiện nay rừng đang được khôi phục, chăm sóc, bảo vệ để phục vụ cho việc phòng tránh biển đổi khí hậu.
Trước đây, thôn Tuần Lễ xã Vạn Thọ huyện Vạn Ninh có 25 ha rừng ngập mặn, chủ yếu là loài cây Sác… nhưng hoạt động mở đìa nuôi tôm của người dân địa phương đã làm mất đi một số diện tích, đến năm 2010 chỉ còn lại 18 ha. Sau khi nhận thức được tầm quan trọng của rừng ngập mặn, một số hộ dân đã đưa quả của cây Sác về cắm bên ven đìa nuôi tôm nhằm gây dựng lại rừng, song do địa chất đất đã bị thay đổi nên việc trồng lại rừng của các hộ đã không thành công.
Thời gian qua, xã Vạn Thọ đã đưa 10 ngàn cây Đước di nhập từ Cần Giờ về trồng dặm trong tổng diện tích có sẵn. Hoạt động này nhằm thử nghiệm sự thích nghi của giống đước trên vùng đất địa phương. Kết quả, sau một năm trồng thử nghiệm có hơn 70% số cây Đước lên xanh. Với mục tiêu phát triển lại rừng ngập mặn, hiện nay, Hội Nông dân xã đang triển khai kế hoạch thu nhặt các quả Đước rơi rụng từ trên cây xuống để có giống tiếp tục nhân rộng diện tích rừng ngập mặn. (Theo Đài PT – TH Khánh Hòa 4/7) đầu trang(
Theo ông Nguyễn Thế Nghĩa, Trưởng phòng quản lý, bảo vệ rừng – Chi cục Kiểm lâm Bến Tre con vật kì lạ đang thu hút hàng trăm người tới xem mỗi ngày tại chùa Hưng Mỹ Tự (xã Phước Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày Bắc) là kỳ đà vân (tên khoa học là Varanus bengalensis), chứ không phải là "thằn lằn khổng lồ", "rồng tái sinh" như một số báo và người dân gọi.
Đây là loài bò sát hiếm gặp nên thu hút sự tò mò của người dân. Con kỳ đà vân này có trọng lượng gần 10kg, chiều dài chừng 1,5m, bụng phình to và rất hiền.
Con kỳ đà vân này được em Nguyễn Hoàng Thông (16 tuổi, ngụ xã Thành An, Mỏ Cày Bắc) bắt được vào ngày 23/5/2012 ở mương nước trước nhà.
Sau đó được gia đình bán lại với giá 22 triệu đồng, người mua đem gửi ở chùa Hưng Mỹ Tự vào ngày 24/6 vừa qua.
Hiện nay, mỗi ngày có hàng trăm người dân từ khắp nơi đổ về chùa Hưng Mỹ Tự để xem con vật này. Trước đây, một số báo gọi con kỳ đà vân này là “thằn lằn khổng lồ”, “rồng Inđô”... càng khiến người dân tò mò.
Sư cô Thích Nữ Huệ Nhiệm, đại diện chùa Hưng Mỹ Tự cho biết nhà chùa rất bối rối vì những điều người dân đồn thổi, nhiều người tin rằng đây là con vật kì lạ, chạm vào có thể chữa được bệnh tật; lại có người tin rằng con vật này là điềm lành, báo hiệu sự thịnh vượng cho nơi nào mà nó xuất hiện...
Ông Nguyễn Thế Nghĩa cũng cho biết tuy là bò sát thuộc loại quý hiếm nhưng kỳ đà vân có thể sinh sản trong điều kiện nuôi nhốt.
Đây là loài bò sát được Nhà nước khuyến khích nuôi và ngay tại Bến Tre hiện có chừng 10 cơ sở nuôi loài này.
Tuy nhiên, vì là loài hiếm gặp trong tự nhiên lại có kích thước lớn, bụng phình to nên con kỳ đà vân này khiến nhiều người quan tâm và được thêu dệt nhiều lời đồn thổi li kì đến như vậy. (VietnamPlus.vn 5/7)đầu trang(
4.7, theo ông Dương Thành Phi – GĐ vườn thú Khu du lịch Đại Nam, Bình Dương: Trong đêm ngày 3.7, tại vườn thú đã sinh nở thành công 3 cá thể động vật quý hiếm đang nuôi dưỡng gồm: 1 con khỉ sóc giống Nam Mỹ, nặng 80 – 100gr, 1 con voọc Đông Dương nặng 25 -30gr và 1 con hà mã nặng 25kg (ảnh).
Đặc biệt, với con hà mã, ông Phi cho biết, đây là trường hợp sinh rất hiếm hoi ở một vườn thú. Phải mất khoảng 30 giờ chuyển dạ , hà mã mẹ mới sinh con. Được biết vườn thú nuôi bán hoang dã tại Đại Nam có 14 loài động vật quý hiếm đã thuần dưỡng và nhân giống rất thành công. (Lao Động 5/7)đầu trang(
Cao hơn 2.500m, quanh năm sương mù bao phủ. Đỉnh Ngọc Linh (huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon Tum), cánh rừng nguyên sinh của dãy Trường Sơn còn sót lại với những cây cổ thụ to vài người ôm thâm u huyền bí trong màn sương.
Cách vài chục thước, người với người chẳng thể nhìn rõ mặt nhau. Nhiệt độ cao nhất ở đây chỉ 18°C, thấp nhất dưới 7°C. Giữa cánh rừng thâm u ấy là vườn sâm Ngọc Linh quý hiếm với hàng chục ngàn cá thể. Đây được ví là kho báu quốc gia bởi đang sở hữu hàng chục hécta sâm Ngọc Linh quý hiếm nhiều năm tuổi.
Một ngày giữa cuối tháng 5, chúng tôi tìm lên đỉnh Ngọc Linh (huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon Tum). Theo giới chơi sâm, đỉnh Ngọc Linh là “vương quốc” của loài sâm quý nhất thế giới - sâm Ngọc Linh. Để đến với “vương quốc” này, phải mất nửa ngày đi ô tô từ Đà Nẵng đến Ngọc Hồi (Kon Tum) qua đường mòn Hồ Chí Minh với nhiều đèo dốc, rồi mất 2 giờ đồng hồ vượt đèo Măng Rơi để vào thôn Đắk Rơn, xã Măng Ri (huyện Tu Mơ Rông) dưới chân núi Ngọc Linh ở độ cao 1.200m so với mặt nước biển.
Từ chân đến đỉnh Ngọc Linh chỉ 5km nhưng độ cao thay đổi từ 1.200m đến hơn 2.000m. Bình quân, cứ đi mỗi cây số là thay đổi 160m độ cao. Dưới chân núi, trời nắng chói chang với nhiệt độ trên 30°C, nhưng đến đỉnh Ngọc Linh, nhiệt độ chỉ còn dưới 180C, lạnh buốt. Để lên đỉnh Ngọc Linh, nếu đi bộ phải mất 3 giờ để vượt những con dốc gần như dựng đứng hoặc đi xe U-oát với tốc độ… 5km/giờ, mất 55 phút.
Lên đỉnh Ngọc Linh không dễ. Đúng cả nhiều nghĩa. Dốc đứng dựng ngược. Giữa đường là những rãnh sâu hơn 1m bị nước xé tạo thành những chiếc bẫy. Chiếc U-oát hai cầu được mệnh danh là “vua leo núi” nhưng bò chậm hơn rùa qua những đoạn đường gập ghềnh, trơn trượt. Ông Đỗ Trung Hoàng, người từng 5 năm cầm lái trên chặng đường tử thần này, mặt bình thản. Đoạn xe cố vượt qua những con dốc dựng đứng, mặt đường bị nước mưa xẻ làm đôi, sâu hóm, máy xe gầm rú, người ngồi trong xe nín thinh. Không ai nói với ai câu nào vì tâm trí dành để nghĩ đến những cảnh tượng thảm khốc như trong phim hành động Mỹ. 5km nhưng suýt lật xe 3 lần. Ai cũng nghĩ, chỉ sơ sẩy một chút là xe và người lọt xuống vực sâu cả trăm mét chỉ trong vài giây.
Cách đỉnh Ngọc Linh 2km là cánh cổng của “vương quốc” sâm Ngọc Linh. Muốn bước qua cánh cổng vào “vương quốc” nhất thiết phải có lãnh đạo của lâm trường dẫn vào với chế độ “chăm sóc”: một chủ kèm… một khách. Một cán bộ giải thích, vườn ươm được bảo vệ nghiêm ngặt để đảm bảo an toàn cho sâm và cho người tham quan vì nơi đây rất nhiều hầm chông. Nếu không có lãnh đạo lâm trường dẫn đường thì đừng bao giờ nghĩ đến việc vào “vương quốc” này. Bước vào vườn sâm trên đỉnh Ngọc Linh như bước vào một thế giới thần bí nào đó…
Đặt chân vào “vương quốc” sâm Ngọc Linh, đi dưới những tán cây cổ thụ cao vút như chọc thủng màn sương, cảm giác như đang sống trong mơ. Dưới gốc cây cổ thụ là bạt ngàn những cây sâm từ 5 đến 10 năm tuổi. Cứ cách vài trăm mét là có một trại ươm cây sâm giống. Đến gần 1 năm tuổi, cây sâm con được di thực từ vườn ươm ra trồng dưới những tán rừng già và được chăm sóc đặc biệt.
Phó Giám đốc vườn ươm sâm Ngọc Linh A Hùng, người đã 14 năm “ăn ngủ” cùng cây sâm, dẫn chúng tôi đi thăm vườn sâm và chỉ cách phân biệt cây sâm Ngọc Linh với loại sâm khác: cây sâm Ngọc Linh có 5 cành và 1 hoa, mỗi cành có 5 lá. Cứ 6 tháng cây nảy mầm một lần, ra hoa và kết trái; 6 tháng sau, thân cây úa rụng để lại một mắt trên củ sâm sau đó cây đâm chồi và bắt đầu chu kỳ mới. Cứ mỗi mắt trên củ sâm là thể hiện 1 năm tuổi. Khi cây sâm khoảng từ 2 đến 3 tuổi sẽ bắt đầu cho hạt, lúc đó sẽ thu những hạt chín để ươm giống trở lại. Tuy nhiên, để giữ không cho chim, chuột ăn hạt, khi đến mùa hạt sâm chín, nhân viên phải canh giữ cẩn thận và thu hoạch khi hạt bắt đầu chín đỏ.
Từ việc đi kiếm từng cây, từng hạt giống, đến nay, vườn ươm có đến hàng chục ngàn gốc sâm Ngọc Linh. Ngoài ra, hàng chục hécta sâm Ngọc Linh từ 5 đến 7 tuổi được trồng khắp dưới tán rừng già trên đỉnh Ngọc Linh. Hiện nay, 1kg sâm Ngọc Linh mọc tự nhiên (loại từ 0,5kg/củ có độ tuổi từ 15 năm trở lên - PV) có giá từ 50 đến 100 triệu đồng/kg; sâm Ngọc Linh trồng có độ tuổi từ 7 đến 10 có giá từ 15 đến 50 triệu đồng/kg. Nếu so với giá sâm trên thị trường, đỉnh Ngọc Linh thực sự là kho báu quốc gia.
Từ sau ngày giải phóng, trong một thời gian dài, trước sự khai thác ồ ạt của con người và diện tích rừng tự nhiên bị thu hẹp, cây sâm Ngọc Linh đứng trước nguy cơ bị tuyệt chủng. Trước đây, cây sâm mọc tự nhiên ở các đỉnh núi cao từ 1.500m đến 2.500m thuộc dãy Ngọc Linh, tỉnh Kon Tum và Quảng Nam thì nay, cây sâm chỉ còn sống được ở độ cao 2.000m trở lên vì rừng bị tàn phá.
Từ năm 1998, Công ty TNHH Lâm nghiệp Đắk Tô (Kon Tum) và Công ty Dược Quảng Nam, hai đơn vị được giao nhiệm vụ bảo tồn và phát triển nguồn gene quý sâm Ngọc Linh. Trong đó hai vườn ươm lớn nhất của Công ty TNHH Lâm nghiệp Đắk Tô tại xã Măng Ri, huyện Tu Mơ Rông (Kon Tum) và Trạm Dược liệu Trà Linh của Công ty Dược Quảng Nam tại xã Trà Linh, huyện Nam Trà My (tỉnh Quảng Nam) mỗi năm phát triển được hàng trăm ngàn cây giống.
Khi việc giao giống sâm Ngọc Linh cho dân trồng thoát nghèo vẫn còn trên… đề án, nhiều năm qua, một số hộ dân tại thôn 2 và thôn 3 xã Trà Linh (huyện Nam Trà My, Quảng Nam) đã thành lập nhóm, tự khoanh vùng trồng sâm Ngọc Linh và ban đầu mang lại hiệu quả cao. Những hộ dân này đã biến cây sâm Ngọc Linh thành cây thoát nghèo cho mình. Tuy nhiên, việc trồng sâm Ngọc Linh của người dân nơi đây mang tính tự phát, chưa có một quy hoạch cụ thể nào.
Ông Lê Ngọc Kích, Phó Chủ tịch UBND huyện Nam Trà My (Quảng Nam), đánh giá cao việc cần thiết phải phát triển cây sâm Ngọc Linh đại trà trong nhân dân và khẳng định: Để đồng bào vùng núi cao Nam Trà My thoát nghèo, không cây gì bằng cây sâm Ngọc Linh. Để xóa nghèo cho dân cũng như phát triển cây sâm Ngọc Linh, mỗi năm huyện mua lại khoảng 60.000 cây giống của Công ty Dược Quảng Nam - đơn vị được tỉnh Quảng Nam giao phát triển nguồn giống - để cung ứng cho dân. Tuy nhiên, do khó khăn về kinh phí và khan hiếm cây giống nên việc phát triển cây sâm Ngọc Linh vẫn còn manh mún. (Sài Gòn Giải Phóng 6/7)đầu trang(
Suốt 16 năm miệt mài phủ xanh trên 7 ha đất trống đồi núi trọc, đến bây giờ sự lao động miệt mài của anh và gia đình đã đạt được những thành quả nhất định. Rừng xanh bạt ngàn, những thân cây to bằng người ôm. Nhiều người nhẩm tính "tiền tỷ đấy”. Nhưng với anh cán bộ Mặt trận- Nông Văn Thạch ở thôn Nà Muông, xã Khuôn Hà, huyện Lâm Bình (Tuyên Quang) rừng luôn là một kho báu đối với dân làng. Người làng anh yêu quý rừng như chính mạng sống của mình.
Người dân ở Khuôn Hà bảo anh Thạch là "dũng sĩ” đi tiên phong trong phong trào trồng và bảo vệ rừng cũng chẳng có gì sai. Bởi nói về rừng anh có thể nói mãi không biết chán. Chân anh đi rừng cả ngày không biết mỏi.
Anh Thạch tâm sự với chúng tôi, Nà Muông lúc đó cũng không thiếu những diện tích đồi núi chỏng chơ đá, lau sậy và những loại cây tạp. Nhưng chủ trương thì mới, mà người dân chưa nhận thức được hết về việc trồng rừng. Thạch khi ấy còn làm công tác đoàn ở xã Khuôn Hà và đã phát huy ngay tinh thần "Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”, nên đã tiên phong trồng 7 ha rừng. Khu vực trồng rừng chỉ cách nhà anh chưa đầy 3km nhưng đường đi chỉ là những lối mòn gai góc. Lúc ấy, anh đã nghĩ ngay đến việc phải mở rộng đường trước đã. Anh đứng ra kêu gọi thanh niên trong xã cùng làm, cùng nhận phủ xanh những vạt rừng loang lổ lau lách. Suốt 3 tháng ròng, thanh niên quê anh và những cán bộ giao thông huyện đã đục đá, xẻ núi làm nên một "kỳ tích”, đó là mở được con đường ô tô có thể chạy được. Con đường đã trở thành cầu nối giữa 3 trung tâm xã Thượng Lâm, Khuôn Hà và Phúc Yên, góp phần không nhỏ trong việc thúc đẩy kinh tế, giao thương của người dân các xã trong vùng.
Nhắc đến chuyện trồng rừng, anh Thạch vẫn còn nhớ như in lần đặt những nhát cuốc đầu tiên nơi ngọn đồi đầy cỏ dại, lau lách, nhớ những bữa cơm chỉ có cơm nắm với măng rừng, những đêm chỉ một mình anh với rừng rú thâm u. Để đưa được nước lên đồi, cả gia đình đã phải thay nhau xách nước, vì thời đó chưa có máy bơm nước. Hết 4 mùa hoa nở thì diện tích đất 7 ha của gia đình nhận đã được phủ kín cây quế và cây lát.
Nếu tính giá trị rừng quế, rừng lát của anh bây giờ, nhiều người phải thốt lên "tiền tỷ” nhưng anh Thạch chỉ mỉm cười và coi đó là sự bù đắp của mình đối với rừng, vì rừng đã cho gia đình anh và những người dân Nà Muông quá nhiều. Ngoài trồng rừng anh còn thực hiện mô hình nuôi lợn từ 12 con trở lên, nuôi trâu sinh sản, nuôi dê…theo phương pháp chăn nuôi mới để tăng thu nhập. Tính ra, thu nhập trung bình mỗi năm của gia đình anh đạt từ 70 đến 80 triệu đồng/năm.
Suốt 16 năm ròng chăm sóc, bảo vệ vườn rừng của gia đình mình anh luôn tâm niệm một điều rằng: "Trồng rừng không bao giờ thừa cả, trồng rừng là hướng tới mục đích lâu dài…”. Không chỉ là một gương điển hình trong trồng và bảo vệ rừng, anh Nông Văn Thạch hiện là Trưởng ban công tác Mặt trận của thôn Nà Muông.
Trong vai trò là một cán bộ Mặt trận, anh Thạch luôn chú trọng đến việc tuyên truyền cho người dân thực hiện xây dựng nếp sống văn hóa, trồng và bảo vệ rừng gắn với việc xây dựng nông thôn mới sao cho hiệu quả. Mỗi năm bộ mặt nông thôn ở Nà Muông lại thay đổi, số hộ giàu hộ khá tăng, số hộ nghèo giảm. (Đại Đoàn Kết 6/7)đầu trang(
Ông Ngô Văn Sơn, Phó chủ tịch UBND xã Thanh Sơn (huyện Định Quán-Đồng Nai) cho biết: Vừa qua, 7 cá thể voi rừng gồm một con ngà lệch, một voi mẹ dẫn theo voi con và 4 con voi con đang trưởng thành lại tiếp tục xuất hiện tại khu vực ấp 6 (xã Thanh Sơn) để tìm kiếm thức ăn và phá hại nhiều hécta hoa màu của người dân.
Trong đó, ba hộ gia đình bị thiệt hại nhiều nhất là: hộ ông Nguyễn Thành Sáng, thiệt hại 420 bụi chuối, 30 cây cà phê đang thu hoạch; hộ bà Đoàn Thị Xuân, bị voi quần thảo làm hư hại hoàn toàn 1 sào lúa đang trổ đồng và hộ bà Nông Thị Quảng thiệt hại 1/2 sào lúa và 1/2 sào bắp…
Đây là những cá thể voi rừng thường xuyên xuất hiện tìm kiếm thức ăn và phá hại hoa màu của bà con nhân dân tại xã Thanh Sơn trong thời gian qua. (Người Lao Động 5/7)đầu trang(
Khi gỗ sưa trở nên giá trị thì cũng là lúc những người cựu chiến binh bảo vệ núi Cấm ở huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, lại mất ăn mất ngủ, ngày đêm chống chọi với kẻ gian để bảo vệ những cây gỗ quý.
Núi Cấm thuộc xã Thi Sơn, huyện Kim Bảng, được nhiều người biết đến bởi nơi đây có đền Trúc, có ngũ động Thi Sơn, là nơi thờ vị anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt. Không những thế đây được coi là “thánh địa” nhiều cây gỗ sưa nhất tỉnh Hà Nam nên từ lâu ngọn núi này luôn trong tầm ngắm của giới buôn gỗ và bọn săn gỗ lậu.
Theo ông Lê Văn Hùng, Chủ tịch Hội cựu chiến binh xã Thi Sơn năm nay đã ngoài 60 tuổi, núi Cấm do 5 cựu binh đã ở tuổi thất thập thay phiên canh gác từ nhiều năm nay.
Cựu chiến binh Đặng Quang Tý (70 tuổi) đã có thâm niên gần 10 năm bảo vệ khu di tích này cho biết: “Trước đây, núi Cấm là nơi có nhiều cây gỗ sưa to, cứ đến dịp đầu năm một màu trắng muốt phủ trên những tảng đá tai mèo nhọn hoắt vốn chỉ có loài cây này mọc được. Từ khi có cơn sốt gỗ sưa, nhiều kẻ gian đã bất chấp thủ đoạn để trộm cây”.
Ông Tý kể trước năm 2008 ở núi Cấm có nhiều cây sưa đỏ to bán kính 30-40 cm, thậm chí còn có cả những cây to hơn. "Tuy nhiên khi nghe nhiều người dân truyền tai nhau là mấy triệu đồng một cân gỗ sưa, lúc chúng tôi biết được giá trị của cây thì đa phần đã bị trộm chặt mất”.
Cũng từ ngày ấy, những người cựu binh này mất ăn, mất ngủ, ngày đêm thay phiên nhau đi tuần tra xung quanh ngọn núi. Nhưng các biện pháp trên không ngăn nổi thủ đoạn ngày càng tinh vi của bọn trộm gỗ.
Chỉ vào mép của một tảng đá to, ông Tý cho biết trước ở đây có một cây sưa to lắm, gần mép sông nên bọn trộm đã cắt cụt và đào cả gốc, sau đó chúng vận chuyển men theo dòng sông Đáy nên họ không phát hiện được.
“Có hôm nghe thấy tiếng động lớn, sức khỏe yếu nhưng chúng tôi cố vác gậy đuổi sưa tặc khiến chúng giật mình vứt cành cây bỏ chạy. Cũng may là nó chạy, nếu nó quay lại đánh chắc tính mạng già chúng tôi khó giữ. Hay có hôm thấy bọn trộm rất đông, mà chúng tôi thì già cả rồi liền gọi điện ngay cho công an xã và dân quân tự vệ nhanh chóng đến ứng cứu, thế là bọn trộm vứt cả cưa bỏ chạy”, ông Nguyễn Văn Dư (74 tuổi) tổ trưởng tổ bảo vệ nói.
Ông cũng cho biết thêm không ít kẻ trộm sưa là người làng bên, thấy mấy ông già canh gác đã thách thức dọa nạt, nhưng "còn người thì còn sưa, mất người thì mất sưa nên chúng tôi vẫn sẽ bảo vệ cho đến hơi thở cuối cùng”, ông quả quyết.
Chủ tịch Hội cựu chiến binh xã Thi Sơn thì bộc bạch: “Nhiều hôm trong làng có công việc như đám cưới, ma chay chúng tôi cũng không dám lơ là một bước, kể cả những hôm trái gió trở trời đau ốm cũng vẫn ở lại để trông nom. Nhiều đêm tối leo lên núi kiểm tra sưa khiến không ít lần chúng tôi trượt chân ngã”.
Một phần vì được bảo vệ tốt, một phần vì nhiều cây sưa nằm ở nơi cheo leo, nhiều vách đá dựng đứng nên 2 năm qua không có cây nào bị đốn hạ ở núi Cấm nữa. Xã cũng đã trích mỗi tháng 700 nghìn đồng cho mỗi người để động viên các ông trong việc bảo vệ sưa.
Giờ đây khi tuổi đã cao, những người cựu chiến binh già với tình yêu cây sưa vẫn quyết tâm gìn giữ, bảo vệ nguồn tài sản quý do thiên nhiên ban tặng, để mỗi dịp xuân về cả ngọn núi lại được phủ trắng màu hoa như vốn có. (Vnexpress.net 6/7)đầu trang(
TIN THẾ GIỚI
Australia ngày 5/7 đã lên tiếng phản đối hoạt động săn cá voi vì mục đích thương mại của bất cứ quốc gia nào sau khi Hàn Quốc công bố kế hoạch nối lại hoạt động này trên danh nghĩa nghiên cứu khoa học.
Phó Thủ tướng Wayne Swan cho hay chính phủ Australia "hoàn toàn phản đối" hoạt động săn cá voi trong bối cảnh Liên minh đối lập và Đảng Xanh đồng thời kêu gọi Công đảng cầm quyền gây sức ép buộc Hàn Quốc ngừng thực hiện kế hoạch nói trên.
Hàn Quốc đã ngừng hoạt động săn cá voi từ năm 1986 theo yêu cầu của Ủy ban Chống săn cá voi Quốc tế (IWC). Tuy nhiên tại hội nghị IWC được tổ chức ngày 5/7 tại Panama, nước này cho biết muốn nối lại hoạt động săn cá voi để nghiên cứu khoa học.
Đại biểu Hàn Quốc Park Jeong-Seok cho hay Seoul sẽ đệ trình các kế hoạch nghiên cứu lên hội nghị IWC năm 2013 trên tinh thần "tin tưởng, tin cậy và minh bạch" nhưng đồng thời cũng nhấn mạnh Hàn Quốc không buộc phải thông báo trước.
Trước đó, chương trình săn cá voi vì mục đích khoa học của Nhật Bản đã vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía Australia, đỉnh điểm là hồ sơ gửi lên Tòa án Quốc tế.
Theo Australia, hoạt động săn cá voi cho dù để phục vụ mục đích khoa học cũng là một hành vi "lạm quyền."
Hiện chưa rõ Australia có gửi hồ sơ phản đối Hàn Quốc lên Tòa án Quốc tế như trong trường hợp với Nhật Bản hay không. (VietnamPlus.vn 5/7) đầu trang(
Một con gấu trúc thuộc dòng gấu trúc khổng lồ đã được sinh ra tại vườn thú Ueno ở thủ đô Tokyo của Nhật Bản vào trưa ngày 5/7. Đây được coi là thành công hiếm hoi trong chương trình chăm sóc động vật bằng phương pháp nuôi nhốt của đất nước Mặt trời mọc.
"Bé" gấu trúc sơ sinh còn chưa được đặt tên này là con gấu trúc đầu tiên được sinh ra tại vườn thú Ueno trong vòng 24 năm qua và cũng là trường hợp đầu tiên từ trước đến nay được sinh ra từ giao phối tự nhiên.
Chỉ cách đây vài ngày, nhà chức trách vườn thú Ueno mới phát hiện gấu trúc mẹ Shin Shin "có thể đang mang thai" sau khi những người chăm sóc cho Shin Shin nhận thấy "cô nàng" có vẻ bồn chồn bởi tiếng ồn và ánh sáng.
Gấu trúc Shin Shin và "bạn tình" của nó là Ri Ri được xác nhận đã "âu yếm" nhau hai lần hồi tháng Ba và tình trạng sức khỏe của gấu cái, bao gồm cả nồng độ hoócmon của nó cùng chứng biếng ăn trong hai tuần, khiến nhà chức trách vườn thú Ueno nghĩ rằng nó đã đậu thai.
Cặp gấu trúc Shin Shin và Ri Ri được vườn thú Ueno thuê từ Trung Quốc năm ngoái với chi phí mỗi năm khoảng 1 triệu USD. Theo báo Yomiuri của Nhật Bản, hiện đất nước Mặt trời mọc đã có tổng cộng 16 con gấu trúc chào đời.
Từ thủ đô Bắc Kinh, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho rằng gấu trúc vừa chào đời tại Nhật Bản là một tin vui và hy vọng mối quan hệ giữa hai nước có thể được thúc đẩy với sự ra đời của gấu trúc con. (VietnamPlus.vn 5/7)đầu trang(
Hàn Quốc ngày 5.7 đã phải đối mặt với sự chỉ trích dữ dội từ phía cộng đồng thế giới và các tổ chức môi trường, yêu cầu tẩy chay kế hoạch đánh bắt cá voi được ngụy trang dưới danh nghĩa là chương trình nghiên cứu “khoa học”, AFP đưa tin.
Tại hội nghị của Ủy ban Đánh bắt Cá voi Quốc tế (IWC) diễn ra ở Panama hôm 4.7, chính phủ Hàn Quốc đã thông báo sẽ tiến hành đánh bắt loài cá này nhằm phục vụ cho nghiên cứu “khoa học”.
Được biết, một quy định của IWC ký kết vào năm 1986 cho phép đánh bắt cá voi với mục đích nghiên cứu khoa học và thịt của những con cá bị đánh bắt sẽ được đem ra tiêu thụ sau đó.
Nhật Bản là quốc gia đang khai thác triệt để “lổ hổng pháp lý” này.
Nhiều nước chỉ trích Seoul dựa vào cớ “nghiên cứu khoa học” để đánh bắt cá voi với mục đích thương mại. Úc và New Zealand đã bày tỏ quan ngại về quyết định nói trên của Hàn Quốc.
Thủ tướng Úc Julia Gillard nói với phóng viên trong nước rằng bà "rất thất vọng với quyết định của Hàn Quốc” và cho biết Úc “hoàn toàn phản đối việc đánh bắt cá voi”.
Ngoại trưởng New Zealand Murray McCully thì phát biểu rằng không nhất thiết phải sát hại cá voi mới có thể tiến hành các cuộc nghiên cứu.
Tổ chức Hòa bình xanh miêu tả việc đánh bắt cá voi nhằm mục đích nghiên cứu khoa học chính là “sự ngụy trang cho việc đánh bắt thương mại”.
Hàn Quốc quyết định đánh bắt cá voi mà không cần sự đồng ý của Ủy ban Đánh bắt Cá voi quốc tế (IWC) - Ảnh: AFP
Trưởng đoàn Hàn Quốc tham dự hội nghị IWC, ông Kang Joon-Suk, cho biết việc tiêu thụ thịt cá voi “phổ biến trong lịch sử” nước mình và số lượng cá voi mũi nhọn (minke whale) đã được phục hồi đáng kể từ năm 1986.
Hàn Quốc cho biết sẽ thông báo về số lượng và thời điểm đánh bắt cá voi trong vùng biển nước mình, nhưng khẳng định họ không cần sự cho phép của các quốc gia khác.
Được biết, theo quy định, quyết định của Hàn Quốc phải chờ IWC xem xét, nhưng dường như nước này phớt lờ quy định này. (Thanh Niên 6/7)đầu trang(./.
Biên tập viên: Bùi Hoa
|
|||