|
Ngày 03 tháng 08 năm 2012
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
BẢO VỆ RỪNG
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
TIN THẾ GIỚI
CƠ CHẾ - CHÍNH SÁCH
Ngày 2/8, tại Nghệ An, Hội phát triển hợp tác kinh tế Việt Nam-Lào-Campuchia (VILACAED) phối hợp với Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam (VAVNE) tổ chức hội thảo “Cộng đồng Việt Nam-Lào hợp tác đầu tư và bảo vệ môi trường.”
Hội thảo đã nghe các đại biểu đến từ các bộ, ngành, Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam trình bày các tham luận liên quan đến chiến lược phát triển kinh tế xanh tại Việt Nam; Việt Nam và Lào chung sức bảo vệ môi trường và phát triển bền vững; lồng ghép vấn đề biến đổi khí hậu trong pháp luật và chính sách về quản lý đầu tư...
Các phát biểu tại hội thảo cho rằng Việt Nam và Lào có mối quan hệ môi trường đặc biệt. Hai nước có chung dòng sông vĩ đại, cùng dựa vào dãy núi Trường Sơn hùng vĩ, núi tiếp núi, rừng nối rừng, sông liền sông; có cùng thiên nhiên, môi trường, cùng chung sự đa dạng sinh học hàng đầu thế giới. Mặt khác, trên một nửa số dự án đầu tư của Việt Nam tại Lào liên quan đến năng lượng, nông lâm nghiệp và khai khoáng.
Cả hai nước đều nhận thức rõ mối quan hệ giữa môi trường và phát triển, càng đầu tư phát triển kinh tế càng phải chú trọng bảo vệ môi trường.
Các đại biểu cũng chỉ rõ những vấn nạn môi trường nghiêm trọng mà Việt Nam và Lào cùng gánh chịu liên quan đến rừng, đa dạng sinh học, khoáng sản, nguồn nước, thủy điện...
Các đại biểu cho rằng Mekong là dòng sông mẹ của cả Lào và Việt Nam và nhiều nước khác. Tuy nhiên, hiện nay sự gia tăng nhanh chóng việc sử dụng nước trong lưu vực sông Mekong ngày càng đáng lo ngại.
Hội Bảo vệ thiên nhiên và Môi trường Việt Nam chỉ rõ cùng với việc Trung Quốc tiếp tục đẩy mạnh xây dựng các dự án công trình thủy điện dòng chính Xayaburi, Thái Lan và Campuchia cũng đang tăng cường chuẩn bị các công trình của mình. Nếu tất cả các đập này đều được xây dựng sẽ dẫn đến thảm họa an ninh con người vì Đồng bằng sông Mekong là nơi cư trú của khoảng 20 triệu người và có hồ lớn Tonle Sap - một trong những nguồn cung cấp thủy sản lớn cho Campuchia.
Các đại biểu khẳng định cộng đồng Việt-Lào cần chung sức, làm tốt hơn nữa công tác bảo vệ môi trường, phục vụ phát triển bền vững; trong đó có việc cùng phối hợp tổ chức thường niên hội thảo khoa học bảo tồn đa dạng sinh học dãy Trường Sơn; cùng tham gia giám sát, kiểm soát việc vận chuyển, buôn bán động thực vật hoang dã xuyên biên giới; cùng vận động việc nhanh chóng tổ chức nghiên cứu vấn đề an ninh môi trường trong bối cảnh khai thác lưu vực sông Mekong.
Thực tế cho thấy, các nước trong khu vực hạ lưu sông Mekong đều có nhu cầu chính đáng để khai thác thế mạnh của con sông này phục vụ cuộc sống của nhân dân và sự phát triển của đất nước mình, tuy nhiên, việc chia sẻ trách nhiệm bảo vệ và quyền lợi được hưởng trong lưu vực sông là vấn đề không đơn giản, nếu giải quyết không thỏa đáng sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng. (VietnamPlus.vn 2/8)đầu trang(
BẢO VỆ RỪNG
Mặc dù số vụ vi phạm về bảo vệ rừng và quản lý lâm sản 6 tháng đầu năm nay có giảm hơn so với cùng kỳ năm 2011, nhưng các hình thức phá rừng ngày càng tinh vi và liều lĩnh, hiện tượng chống người thi hành công vụ tiếp tục xảy ra .
Lãnh đạo Tổng cục Lâm nghiệp nhấn mạnh sẽ thực hiện đồng bộ và quyết liệt các giải pháp để ngăn chặn kịp thời việc phá rừng tại Nam Trung bộ, Tây Nguyên và Bắc Kạn.
Tổng cục Lâm nghiệp (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn) cho biết, theo số liệu mới nhất (tính đến ngày 30/6/2012), cả nước phát hiện 13.735 vụ vi phạm các quy định của Nhà nước về bảo vệ rừng và quản lý lâm sản (giảm 10% so với cùng kỳ năm 2011). Cơ quan chức năng đã xử lý 11.620 vụ, trong đó 11.461 vụ bị xử lý hành chính, 159 vụ với 136 bị can bị khởi tố hình sự (16 vụ và 6 bị cáo đã bị xét xử). Đồng thời, tịch thu 8.338m3 gỗ tròn, 7.622m3 gỗ xẻ; 19.646kg động vật rừng và tịch thu hàng nghìn phương tiện các loại: Ô tô, xe máy, xe trâu bò kéo, ghe thuyền, xe máy… Qua đó, tổng thu trên 130 tỷ đồng, nộp ngân sách 107 tỷ đồng.
Đáng chú ý, từ đầu năm đến nay, lực lượng chức năng cả nước đã phát hiện 2.029 vụ phá rừng trái pháp luật với diện tích hơn 622ha (giảm 68 vụ và giảm hơn 386ha so với năm trước).
Đại diện Tổng cục Lâm nghiệp nhận định, nguyên nhân chủ yếu của tình trạng phá rừng trái pháp luật là lấy đất sản xuất, trồng cây nông, công nghiệp, khai thác khoáng sản và gỗ. Đáng nói, tình trạng này xảy ra tập trung ở những khu vực rừng đặc dụng, rừng tự nhiên có nhiều gỗ có giá trị thương mại cao, vùng thuận lợi về giao thông và địa bàn có nhiều cơ sở chế biến gỗ quy mô nhỏ như: Vườn Quốc gia Yok Đôn (Đắk Lắk), Vườn Quốc gia Ba Bể và Khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ (Bắc Kạn), Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng (Quảng Bình)...
Lo ngại hơn khi các đối tượng phá rừng ngày càng tinh vi, liều lĩnh và có tổ chức. Ban đêm, chúng cắt cử người cảnh giới, sử dụng công cụ cơ giới (cưa xăng có gắn thiết bị giảm thanh). Đặc biệt, khi bị phát hiện các đối tượng phá rừng sẵn sàng chống đối người thi hành công vụ. Từ đầu năm đã xảy ra 13 vụ chống người thi hành công vụ nghiêm trọng, gây thương tích cho 14 người.
Hoạt động buôn bán vận chuyển gỗ, động vật hoang dã có nguồn gốc nước ngoài, xuyên quốc gia diễn biến phức tạp. Một số vụ đã bị cơ quan chức năng bắt, thu giữ khối lượng lớn tại Đắk Nông, Kon Tum, Đắk Lắk, Hà Nội.
Được biết, lực lượng chức năng của Cục Kiểm lâm (Tổng cục Lâm nghiệp) đã tham gia đoàn công tác liên ngành về kiểm tra các hoạt động khai thác vận chuyển gỗ tại các tỉnh Kon Tum và Đắk Nông. Hồ sơ vi phạm tại tỉnh Kon Tum đã chuyển cho tỉnh Kon Tum chỉ đạo xử lý theo quy định; hồ sơ tại huyện Đắk Min, tỉnh Đắk Nông đã chuyển cho cơ quan an ninh điều tra và cơ quan này đã điều tra, làm rõ, quyết định khởi tố vụ án.
Đồng thời, Cục Kiểm lâm cũng phối hợp với lực lượng an ninh điều tra xử lý tang vật gỗ vi phạm pháp luật, vận chuyển 15 toa gỗ tạm giữ tại Ga Giáp Bát (Hà Nội); kiểm tra tình trạng khai thác, vận chuyển gỗ nghiến trái phép trên địa bàn Bắc Kạn; theo dõi việc quản lý, sử dụng búa kiểm lâm xuất cho các đơn vị…
Phó Chánh Văn phòng phụ trách của Tổng cục Lâm nghiệp Quách Đại Ninh xác định: “Để ngăn chặn việc phá rừng, chuyển đổi mục đích sử dụng rừng trái phép phải thực hiện đồng bộ, quyết liệt các giải pháp cụ thể mà trọng tâm là áp dụng vào các tỉnh Nam Trung bộ, Tây Nguyên và Bắc Kạn. Muốn vậy, phải hoàn thiện đề xuất cơ chế thống nhất quản lý lực lượng kiểm lâm địa phương. Tiếp tục chỉ đạo công tác giao, cho thuê rừng và đất lâm nghiệp đối với các thành phần kinh tế và quản lý chặt chẽ các cơ sở chế biến gỗ gần rừng tự nhiên”.
Nhiều ý kiến cho rằng, giải pháp không kém phần quan trọng là tổ chức rà soát, thanh tra, kiểm tra tình hình chuyển đổi rừng sang mục đích khác. Đồng thời, giám sát kế hoạch khai thác chính gỗ tự nhiên năm 2012. Bởi nếu làm không tốt công tác này, không loại trừ việc các đối tượng phá rừng sẽ móc nối, hợp thức hóa việc khai thác gỗ trái phép trong kế hoạch. Toàn bộ thông tin, dữ liệu này sẽ được cập nhật, làm cơ sở quản lý, chỉ đạo điều hành của Tổng cục Lâm nghiệp.
Để tình trạng phá rừng diễn biến phức tạp, trách nhiệm trước hết thuộc chính quyền địa phương chưa thực hiện đầy đủ quản lý Nhà nước về bảo vệ rừng. Thực tế nhiều vụ việc cho thấy, chính từ cái gốc - quản lý, bảo vệ rừng không chặt đã tạo ra nhiều “lỗ hổng” và “đất sống” cho nạn phá rừng trái phép. Do đó, “nâng cao năng lực quản lý Nhà nước của các cấp chính quyền địa phương, nhất là cấp xã trong công tác bảo vệ rừng là một trong các giải pháp cần triển khai quyết liệt, kịp thời”, ông Quách Đại Ninh nhấn mạnh. (Thanh Tra 3/8)đầu trang(
Thời gian gần đây nhiều đối tượng sử dụng các loại phương tiện cơ giới khai thác rừng, vận chuyển và mua bán lâm sản trái phép tại vùng rừng giáp ranh giữa huyện Bắc Bình – tỉnh Bình Thuận và huyện Đức Trọng – tỉnh Lâm Đồng.
Trước diễn biến khá phức tạp đó, UBND tỉnh Bình Thuận đã xây dựng Kế hoạch số 2802/KH-UBND nhằm truy quét chống phá rừng ở vùng giáp ranh giữa hai tỉnh Bình Thuận và Lâm Đồng.
Kế hoạch được xây dựng với mục tiêu kiểm tra ngăn chặn có hiệu quả tình trạng khai thác, vận chuyển, cất giấu, mua bán gỗ trái phép ở vùng giáp ranh giữa hai tỉnh; kiên quyết ngăn chặn, đẩy đuổi không cho bọn lâm tặc xâm nhập vào rừng; phá hủy các phương tiện cơ giới sử dụng khai thác, vận chuyển gỗ trái phép, các công trình xây dựng trái phép tại rừng; thu hồi gỗ, lâm sản bị khai thác trái phép. Đồng thời, triệt phá các băng nhóm cầm đầu, chủ mưu phá rừng, khai thác, mua bán vận chuyển lâm sản trái phép tại vùng rừng giáp ranh và các địa bàn dân cư.
Để đạt được mục tiêu trên, lực lượng chống phá rừng hai huyện Bắc Bình – Đức Trọng và Chi cục Kiểm lâm hai tỉnh Bình Thuận và Lâm Đồng sẽ huy động lực lượng, xác định khu vực trọng điểm để tổ chức truy quét chặt chẽ, đồng bộ, dài ngày. (Thiên Nhiên 2/8)đầu trang(
Ô nhiễm môi trường do khí thải carbon đang ở mức báo động, trong khi nền kinh tế thế giới đang lâm vào suy thoái, câu hỏi là làm cách nào bảo vệ môi trường một cách tiết kiệm nhất đang được đặt ra.
Chiếm tỉ lệ ít hơn rừng nhiệt đới nhưng rừng ngập mặn lại có khả năng giữ carbon cao hơn 5 lần so với rừng nhiệt đới.
Nghiên cứu mới được trình bày trong kỷ yếu của Viện Hàn lâm khoa học Quốc gia Mỹ (PNAS) đã phần nào trả lời cho câu hỏi này, khi đưa ra kết luận bảo vệ rừng ngập mặn để khóa carbon trong cây có thể là một cách kinh tế để hạn chế biến đổi khí hậu.
Nghiên cứu về carbon trước nay vẫn thường được thực hiện trên rừng nhiệt đới, tuy nhiên, báo cáo mới cho thấy rừng ngập mặn cũng có khả năng giữ carbon rất cao. Môi trường sống ở rừng ngập mặn chỉ chiếm dưới 1% tất cả các khu rừng trên toàn thế giới. Nhưng với đa dạng sinh học, lợi ích và các hỗ trợ mà dạng rừng này mang đến cho các loài sinh vật như cá, hay tác dụng chắn bão là cực kỳ quan trọng. Tuy thế, loại rừng này lại bị tàn phá và suy giảm về số lượng nhanh hơn so với rừng nhiệt đới.
Tương tự như rừng nhiệt đới, rừng ngập mặn lưu trữ carbon trong sinh khối của chúng và giải phóng khi môi trường sống bị phá hủy. Khả năng giữ carbon của rừng ngập mặn có thể gấp năm lần rừng nhiệt đới. Tiến sĩ Juha Siikamaki thuộc nhóm Tài nguyên cho tương lai cùng các đồng sự Mỹ đã chứng minh được rằng bảo vệ rừng ngập mặn là cách hợp lý cho các nước muốn giảm thiểu lượng khí khải carbon của họ.
Sử dụng các cuộc điều tra mới có độ phân giải cao về sinh khối rừng ngập mặn toàn cầu, nghiên cứu cho thấy chẳng những phương pháp này hữu hiệu hơn các phương pháp “bù đắp” carbon khác mà còn bảo tồn môi trường sống quan trọng với nghề cá ven biển, sự giàu có đa dạng sinh học và nhà của hàng trăm loài thực và động vật, nhiều trong số đó có nguy cơ tuyệt chủng, theo giáo sư James Sanchirico, đại học California.
Tuy nhiên, theo bà Freya Roberts, một nhà nghiên cứu tại dịch vụ kiểm tra thực tế The Carbon Brief, kể từ lúc nghiên cứu này được thực hiện, giá carbon đã giảm do số lượng giấy phép về phát thải cấp có hạn. Với quá nhiều giấy phép, các doah nghiệp lớn phải cắt giảm lượng phát thải carbon. Mặc dù báo cáo mới của PNAS chỉ ra rằng việc bảo tồn rừng ngập mặn là rẻ hơn các chương trình khác, chẳng hạn như Đề án phát thải thương mại của Liên minh Châu Âu (ETS), bà Freya vẫn khá thận trọng.
Đây được xem là một phần trong khuôn khổ chính sách REDD (chiến lược giảm phát thải từ nạn phá rừng và suy thoái rừng), hỗ trợ tài chính cho các quốc gia có ý định giảm nạn phá rừng và giảm lượng khí thải carbon. Ông Mark Huxham, giáo sư đại học Edinburgh Napier, cho biết “các dự án liên quan đến người dân địa phương và sử dụng tiền đền bù phát thải từ các doanh nghiệp để tài trợ phát triển và bảo tồn đang bắt đầu xuất hiện, nghiên cứu này là động lực khuyến khích các dự án như thế triển khai và thành công hơn”. (Sài Gòn Tiếp Thị 2/8)đầu trang(
Tỉnh Đồng Tháp đang triển khai kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng trung hạn, giai đoạn năm 2013-2015 với diện tích rừng trồng mới là 2.250ha.
Ngoài việc trồng rừng tập trung trên đất trống qui hoạch lâm nghiệp, tỉnh tăng cường trồng cây lâm nghiệp phân tán bảo vệ các công trình hạ tầng, bảo vệ sinh thái bền vững, tạo thêm việc làm, tăng thu nhập cho người lao động nghề rừng. Tổng nhu cầu vốn đầu tư cho kế hoạch này là 38,727 tỷ đồng.
Toàn tỉnh hiện có 13.284 ha đất lâm nghiệp nằm ở phía Bắc sông Tiền, khu vực Đồng Tháp Mười; phân bố trên địa bàn các huyện: Tân Hồng, Tam Nông, Tháp Mười và Cao Lãnh; gồm rừng phòng hộ, rừng đặc dụng và rừng sản xuất. Diện tích rừng tập trung chủ yếu là cây tràm với tổng diện tích đất có rừng 7.069ha.
Từ năm 2005 đến 2012, diện tích rừng tràm sản xuất tập trung của tỉnh bị sụt giảm liên tục do hiệu quả kinh tế thấp, nhiều diện tích tràm được người dân chuyển đổi sang trồng lúa, nuôi cá. Từ năm 2011, giá tràm (cừ tràm trong ngành xây dựng) có sự gia tăng trở lại nên đã giảm bớt tốc độ chuyển đổi đất rừng sang đất trồng lúa.
Tuy diện tích rừng tràm trên địa bàn tỉnh giảm, nhưng diện tích rừng đặc dụng vẫn được duy trì ổn định; công tác trồng cây lâm nghiệp vẫn được duy trì hàng năm theo kế hoạch. Các băng, đai rừng chắn sóng, gió bảo vệ đê bao, lộ giao thông, cụm tuyến dân cư trong mùa mưa, lũ được các ngành, địa phương quan tâm chỉ đạo thực hiện tốt; lượng cây lâm nghiệp phân tán của tỉnh hàng năm cũng tăng lên.
Đối với việc phát triển rừng đặc dụng tại Vườn Quốc gia Tràm Chim: Mỗi năm, vườn trồng được 50 ha rừng tràm tại phân khu phục hồi sinh thái A5 theo thiết kế băng cản lũ, cản sóng gió đầu nguồn tràn vào vườn; phủ xanh diện tích rừng nhằm tăng độ che phủ bảo vệ hệ sinh thái rừng bền vững.
Đối với trồng rừng sản xuất, tỉnh hỗ trợ chi phí cây giống, hướng dẫn kỹ thuật trồng và chăm sóc cho hộ gia đình có đất quy hoạch lâm nghiệp, mỗi năm trồng 300ha, tập trung tại 2 huyện Tháp Mười và Cao Lãnh nhằm tăng diện tích rừng phòng hộ, bảo vệ tính mạng và tài sản, giúp nhân dân an tâm lao động sản xuất; cung cấp gỗ trong xây dựng nhà cửa, cầu nông thôn, chuồng trại chăn nuôi.
Tại 2 huyện này cũng phát triển thêm đàn ong mật dưới tán rừng tràm với hơn 3.000 đàn, sản lượng mật ong khai thác hàng năm đạt khoảng 60 tấn. Với diện tích cây phân tán, mỗi năm tỉnh trồng từ 2 triệu -2,5 triệu cây tại các tuyến phòng thủ biên giới, đê bao bảo vệ sản xuất nông nghiệp, đường nông thôn, sân trường, nhằm chống sạt lở bảo vệ công trình, tạo bóng mát cảnh quan môi trường.
Để đảm bảo kế hoạch phát triển rừng, tỉnh tăng cường công tác quản lý, tổ chức bảo vệ rừng, hạn chế thấp nhất tình trạng chặt phá rừng, vào rừng chăn thả gia súc, gia cầm, đánh bắt động vật hoang dã, lấy mật ong và đánh bắt thủy sản trái phép. Tỉnh cũng hướng dẫn các cơ sở kinh doanh, chế biến gỗ, lâm sản ghi chép sổ sách theo dõi, kiểm tra thường xuyên, đúng qui định, hạn chế thấp nhất các vụ vận chuyển, hoạt động sản xuất, kinh doanh gỗ, lâm sản trái qui định pháp luật. (Theo VTV Cần Thơ 2/8)đầu trang(
2.8, các đám cháy rừng tại khu vực trường bắn Bộ Chỉ huy quân sự Đà Nẵng (P.Hòa Khánh Bắc, Q.Liên Chiểu, TP.Đà Nẵng) mới cơ bản được dập tắt sau hai ngày "hoành hành".
Theo nguồn tin từ lực lượng chức năng, vào 10 giờ 30 ngày hôm nay, tại khu vực trên đã xuất hiện những đám cháy nhỏ.
Ngay sau đó, lực lượng chức năng đã có mặt để chữa cháy nhưng do thời tiết nắng nóng kèm gió lớn, nên ngọn lửa đã nhanh chóng bắt mạnh, và lan lên phía đỉnh núi.
Công tác chữa cháy hết sức khó khăn. Đến 13 giờ đám cháy đã được dập tắt, sau khi có hơn 1 hecta cây bạch đàn, keo lá tràm, lau lách bị cháy rụi.
Sau đó 15 phút, phía đỉnh núi này lại xuất hiện một đám cháy mới và nhanh chóng lan rộng sang vạt rừng nằm ở khu vực Hố Ông Xứ.
100 cán bộ chiến sĩ, dân quân, kiểm lâm đã phải tích cực trèo lên đỉnh núi cao 600 m để dập lửa, đồng thời sử dụng tất cả các phương tiện và dụng cụ để dập lửa.
Cách đây 2 ngày, vào chiều 31.7, tại khu vực núi Thanh Vinh (P.Hòa Khánh Bắc, Q.Liên Chiểu, Đà Nẵng) cũng đã xuất hiện đám cháy rừng, thiêu rụi khoảng 4 hecta rừng sản xuất của người dân khu vực này. (Thanh Niên 3/8)đầu trang(
Kiến thức truyền thống hay còn gọi là tri thức bản địa có vai trò quan trọng trong đời sống và sản xuất của người dân, đặc biệt là người dân nông thôn, miền núi. Nét đặc thù sống gần với thiên nhiên cây cối và sống dựa vào thiên nhiên giúp các cộng đồng dân tộc có một hệ thống kiến thức và kinh nghiệm sản xuất vô cùng phong phú trong việc bảo vệ cây, bảo vệ rừng cả ngàn năm qua.
Chúng tôi tìm về làng Giữa hay còn gọi là xóm Dã thuộc xã Tiên Lục, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang để tận mắt chiêm ngưỡng cây dã hương ngàn năm đã được nhà nước công nhận di tích quốc gia. Nhưng trước đó, chính vua Lê Cảnh Hưng (1740-1786) đã từng ban sắc phong "Quốc chúa đô mộc Đại vương”, nghĩa là cây dã hương lớn nhất nước khi ông đi ngang qua ngôi làng này.
Сa dao Việt Nam có nhiều câu nhắc đến hình ảnh cây đa, giếng nước, là những điều giản dị gắn bó với đời sống thường nhật của người dân. Cây dã hương ở thôn Giữa cũng gắn bó với người dân trong thôn giống như cây đa ở bao làng quê khác. Người dân thôn Giữa gọi cây dã hương là cây cụ. Cây đã chứng kiến không biết bao nhiêu sự đổi thay, bao biến cố cuộc sống của cả một vùng quê. Chuyện kể rằng, vào thế kỷ 20, cây dã hương đã 6 lần gẫy cành tự nhiên và mỗi lần như thế lại gắn với một sự kiện lịch sử văn hoá của đất nước.
Làng Giữa có trên 200 gia đình, suốt nhiều năm nay làng được công nhận danh hiệu làng văn hoá. Ban công tác Mặt trận liên tục là đơn vị điển hình trong đời sống chính trị xã hội ở địa phương. Một thời đời sống vật chất của người dân nơi đây rất khó khăn, đất không thiếu nhưng lại đói nghèo. Cuộc vận động phát triển kinh tế vườn và chăn nuôi gà chạy bộ đã nhanh chóng làm "thay da đổi thịt” một miền quê, làm thay đổi tư duy của con người. Những giống lúa mới có chất lượng cao được bà con đưa vào sản xuất. Đặc biệt, nhờ có cây dã hương mà du lịch làng phát triển.
Đến làng Giữa hôm nay, du khách chìm vào thẳm xanh ngút ngàn. Những khu vườn vải , nhãn, mít cho quả trĩu cành. Anh Nguyễn Văn Đề, nhân viên của Ban quản lý khu di tích cho biết, bao thế hệ người làng Giữa đã gìn giữ cây dã hương như báu vật của làng quê cả nghìn năm qua. Từ khi được nhà nước công nhận là di tích quốc gia, người làng Giữa càng ý thức hơn vai trò của mình trong việc bảo vệ cây quý cho đời sau. Họ luôn thể hiện tác phong văn hóa trong cuộc sống, đặc biệt trong giao tiếp với khách du lịch. Du khách tới chiêm ngưỡng cây quý không phải mua vé hoặc đóng góp bất kỳ một khoản gì. Điều bắt gặp duy nhất ở ngôi làng này chính là nụ cười luôn thường trực trên môi của những người chủ hiếu khách.
Hiện nay trên cả nước, có rất nhiều cây thuộc danh mộc cổ thụ được cộng đồng gìn giữ như cây đa Tân Trào, cây nhãn Tổ ở Phố Hiến (Hưng Yên), cây Dầu đôi ở Nha Trang,… đã được nhà nước hay cộng đồng bảo vệ. Người dân ở khu vực Huế, Quảng Bình nơi có rừng cây lộc vừng 400 năm tuổi đã từng từ chối rất nhiều lần những cái giá 1 tỷ đồng/1 cây để bảo vệ rừng cây quý hiếm này. Khu bảo tồn Hang Kia - Pà Cò nằm ở phía Tây Bắc của tỉnh Hòa Bình, có tổng diện tích rừng tự nhiên khoảng 7.091 ha cũng là một ví dụ.
Từ năm 1994, rừng đã được Ban quản lý Khu bảo tồn giao khoán cho người dân hai xã Hang Kia, Pà Cò (huyện Mai Châu, Hòa Bình) quản lý, bảo vệ với chỉ tiêu 50.000 đồng/ha/năm. Hình thức này được người dân và chính quyền đánh giá là đã góp phần quản lý và bảo vệ rừng tốt hơn. Điều đáng quý là dù không có bất cứ hương ước, quy định nào nói về nhiệm vụ bảo vệ rừng nhưng người dân địa phương đều ý thức được vai trò quan trọng của rừng và trách nhiệm của họ trong việc bảo vệ rừng.
PGS. TS Nguyễn Đình Hòe, Trưởng ban Phản biện xã hội, Hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam (VACNE) cho rằng, bảo vệ được cây là do dân. Nhân dân thấy rõ giá trị vật chất và phi vật chất, gắn với tâm linh làng xã, gắn với anh hùng giữ nước nên họ xem cây như là thành hoàng sông, mang phúc lại cho làng. "Dân mình nhiều nơi còn nghèo, ăn chưa đủ no, nhà chưa đủ lành mà đã biết hi sinh vì những cái cây. Đó chính là phẩm chất của người Việt Nam, họ không xem tiền của là tất cả. Cái họ xem trọng là những gì gắn với quê hương lịch sử, gắn với văn hóa”, ông Hòe khẳng định.
Tuy nhiên cây quý và những rừng cây nêu trên chỉ là một trong những số ít may mắn. Có không ít cây quý ở nhiều vùng đất nước – chứng nhân cho lịch sử sinh thái của đất nước Việt Nam cũng rất đáng được bảo vệ nhưng đã không được may mắn như vậy. Ví dụ cây thị ngàn tuổi ở phường Ngọc Xuyên (Đồ Sơn), nhiều cây me cổ thụ trên trăm tuổi ở Phan Rang (Tháp Chàm)…
Trước thực trạng đó, một trong những biện pháp để bảo vệ cây quý đã được Hội bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam phát động thành phong trào Công nhận cây di sản Việt Nam từ năm 2010. Đến nay đã có gần 160 cây được công nhận là cây di sản. Phần lớn hồ sơ gửi đến VACNE là do cộng đồng, người dân tự đăng ký. PGS.TS Nguyễn Đình Hòe cho rằng, khi được công nhận là cây di sản, cây quý sẽ được bảo vệ, chăm sóc với khả năng cao nhất có thể...
Theo ông Hòe, trước đây người dân vẫn bảo vệ cây, nhưng họ bảo vệ với tư cách người làng, còn giờ là họ bảo vệ di sản, mang tính quốc gia. Vai trò của họ cao hơn. Mà xa hơn là sau này nếu có ai đó muốn bứng đi, muốn chặt đi thì sẽ có pháp lý bảo vệ.
Có thể thấy VACNE là một tổ chức tiên phong đi đầu trong việc bảo vệ cây quý khi phát động phong trào công nhận Cây di sản. Nhưng nhìn từ cái cây mà ngẫm ra những cánh rừng đặc dụng- lá phổi xanh của trái đất vẫn đang bị đốn chặt hàng ngày không thương tiếc.
Người dân ở khu bảo tồn Hang Kia - Pà Cò của tỉnh Hòa Bình bảo vệ rừng vẫn chỉ là một nhân tố hiếm hoi. Làm sao nhân rộng được cách làm của Hòa Bình trên diện rộng? Làm sao để mỗi người thấy được việc cần thiết phải bảo vệ cây, bảo vệ rừng? Đó không còn là trách nhiệm của một cá nhân, một tổ chức, một ngôi làng mà phải là trách nhiệm của cả cộng đồng. (Đại Đoàn Kết 2/8)đầu trang(
Cây Dã hương ở thôn Dương Phạm, xã Yên Nhân, Ý Yên (Nam Định) được biết đến là một trong hai cây Dã hương còn tồn tại đến nay trên địa bàn cả nước.
Cây Dã hương ở thôn Dương Phạm, xã Yên Nhân, Ý Yên (Nam Định) là một trong hai cây Dã hương còn tồn tại đến nay trên địa bàn cả nước (cùng với cây Dã hương ở huyện Tiên Yên, Bắc Giang), nhưng cho đến nay Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Nam Định (cơ quan chuyên môn được UBND tỉnh Nam Định giao nhiệm vụ) vẫn chưa có phương án khả thi để bảo tồn bền vững loài cây quý hiếm này.
Cây Dã hương (còn gọi là cây Xoan dã) cao gần 30 mét, đường kính nơi phình to nhất hơn 11 mét. Cây phân thành hai cành lớn, toả tán rộng phủ kín toàn bộ khu di tích đền Đức Hoàng Cô thờ bà Nhị cung phi Ngô Thị Nữ Hoằng mất năm 1471 dưới thời vua Lê Thánh Tông.
Qua nhiều nguồn thông tin, người dân địa phương biết đây là cây gỗ quý, lâu đời, có giá trị văn hoá, lịch sử và khoa học. Ngày 27-7-2007, UBND xã Yên Nhân, Ý Yên có tờ trình đề nghị UBND tỉnh Nam Định và các cơ quan hữu quan nghiên cứu để có biện pháp chăm sóc, bảo vệ.
Theo chỉ đạo của UBND tỉnh Nam Định tại công văn số 08 ngày 23-1-2008, Sở KH và CN đã đề xuất nhiệm vụ và tổ chức tuyển chọn đơn vị thực hiện đề tài “Nghiên cứu bảo tồn bền vững cây gỗ đại thụ thôn Dương Phạm, Yên Nhân, Ý Yên”. Kết quả, Trung tâm Đa dạng sinh học thuộc trường Đại học Sư phạm Hà Nội trúng tuyển và tổ chức thực hiện trong hai năm (từ 7-2009 đến 6-2011).
Điều ngạc nhiên là mặc dù đã kết thúc thời gian nghiên cứu, nhưng hơn một năm nay đề tài này vẫn còn nằm trên giấy, chưa được nghiệm thu, trong khi số tiền 420 triệu đồng địa phương đã thanh toán hết cho Trung tâm Đa dạng sinh học thuộc Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.
Bức xúc trước kế hoạch bảo tồn cây Dã hương kéo dài, không có phương án cụ thể, rõ ràng, ngày 18-6-2012 Chủ tịch UBND xã Yên Nhân Nguyễn Công Tâm gửi công văn số 07 đến Bộ Khoa học Công nghệ, Chủ tịch UBND tỉnh Nam Định và nhiều cơ quan chuyên môn khác.
Nội dung công văn nêu rõ: “Thời gian đầu thực hiện đề tài các cơ quan đã kiểm tra và tổ chức diệt sâu bệnh, phun phân bón lá cho cây Dã hương nên cây và lá có trở lại màu xanh. Năm 2011 đến nay việc phòng trừ sâu bệnh cho cây không được thực hiện nữa, cây càng ngày suy yếu đi khi có tác động của đoàn về làm, phải chăng cây và lá có xanh được một mùa là do phân bón qua lá. Chúng tôi không hoàn toàn nhất trí vì đã là đề tài bảo tồn bền vững tại sao đến nay cây suy yếu đi. Xã Yên Nhân đề nghị không nghiệm thu đề tài nghiên cứu bảo tồn bền vững cây Dã hương”.
Trước tình hình này, ngày 26-6-2012 ông Đỗ Quốc Khiêm, phó Chánh văn phòng UBND tỉnh Nam Định ký công văn số 359 gửi Sở KH và CN, Sở NN-PTNT, trong đó thông báo ý kiến chỉ đạo của ông Nguyễn Viết Hưng, phó Chủ tịch UBND tỉnh là giao Sở KH và CN nghiên cứu, tổng hợp giải trình kết quả và khả năng ứng dụng đề tài nghiên cứu bảo tồn bền vững cây Dã hương, báo cáo UBND tỉnh trong tháng 6-2012.
Tuy nhiên, cuối tháng 7 vừa qua Sở KH và CN tỉnh Nam Định mới tổ chức buổi giải trình với ông Nguyễn Viết Hưng, phó Chủ tịch UBND tỉnh Nam Định. Phóng viên đã liên hệ trực tiếp với Giám đốc Sở KH và CN Lê Đức Ngân để tìm hiểu thông tin chung quanh việc bảo tồn cây Dã hương nhưng bị từ chối.
Trao đổi với ông Nguyễn Trung Kiên (74 tuổi), nguyên giáo viên Đại học Y khoa Hà Nội là cư dân ở thôn Dương Phạm, Yên Nhân, Ý Yên (Nam Định), ông được coi là người có công phát hiện, rồi ghi chép nhiều tư liệu quý về loài cây này. Ông thiết tha đề nghị UBND tỉnh, Sở KH và CN, Sở NN-PTNT có phương án cụ thể, rõ ràng để bảo tồn lâu dài, bền vững cây gỗ quý, có giá trị nhiều mặt về văn hoá, lịch sử và khoa học. Đây cũng là nguyện vọng chung của nhân dân trong thôn Dương Phạm, nơi có cây Dã hương cổ thụ. (Nhân Dân 3/8)đầu trang(
QUẢN LÝ - SỬ DỤNG – PHÁT TRIỂN RỪNG
rong khi một tổ chức quốc tế khẳng định Việt Nam đứng đầu danh sách tội phạm đối với động vật hoang dã (ĐVHD), cơ quan quản lý nhà nước lại cho rằng thông tin này là thiếu khách quan. Tuy nhiên, nhà khoa học lại nhận định khó tìm cơ sở để bào chữa thuyết phục.
GS.TSKH Đặng Huy Huỳnh, Chủ tịch Hội Động vật học Việt Nam nhận định: “Nếu dùng một cụm từ thì có thể nói công tác quản lý, bảo vệ ĐVHD ở Việt Nam còn nhiều bất cập”.
Hầu hết giới chuyên môn đều cho rằng Việt Nam có rất nhiều luật liên quan đến quản lý, bảo vệ ĐVHD, song do việc thực thi luật chưa nghiêm nên các vi phạm liên tiếp xảy ra.
Vụ việc mới đây nhất là ngày 30.7, tại địa phận xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình, lực lượng CSGT đã phát hiện và bắt giữ vụ vận chuyển hổ ép khô và xương hổ trái phép. Trên xe chở 1 con hổ lớn đã chết còn nguyên hình dạng; 1 bộ xương nhỏ hơn (được nhận định là hổ) đã róc thịt; 1 bao tải đựng mai rùa, xương động vật khô.
Trước đó một câu chuyện đau lòng cũng từng xôn xao dư luận khi một nam quân nhân đã cùng nhóm bạn hành hạ dã man rồi giết hại 2 cá thể voọc chà vá, sau đó thản nhiên “tung” ảnh lên mạng “khoe chiến tích”.
Theo tài liệu lưu trữ của Trung tâm Giáo dục thiên nhiên (ENV) chỉ trong 5 năm (2005-2010) đã có 104 vụ vi phạm về hổ trên toàn quốc, trong đó có 16 vụ bắt giữ, tịch thu hổ đông lạnh, bộ phận cơ thể hoặc xương hổ và một vụ buôn bán hổ sống.
Trong 10 vụ bắt giữ hổ buôn bán vận chuyển trái phép ở Việt Nam, tang vật thu giữ được đều là hổ đông lạnh. Quan sát bàn chân hổ và cách thức hổ được làm đông lạnh cho thấy rất có thể chúng có nguồn gốc từ các trang trại hoặc những cơ sở nuôi nhốt kinh doanh tương tự, không phải từ tự nhiên. “Với khoảng 350 triệu đồng tiền mặt, hoặc một chuyến đi thị trấn Tây Sơn gần cửa khẩu biên giới Cầu Treo (Hà Tĩnh) sẽ mua được một con hổ trên 100 kg”, một nhân viên ở ENV cho biết.
Còn theo khảo sát của Quỹ Quốc tế bảo vệ thiên nhiên (World Wide Fund for Nature-WWF) đối với loài tê giác một sừng, đến năm 1999, có từ 7-8 cá thể tê giác ở Vườn Quốc gia (VQG) Cát Lộc, sinh sống trên 6.500 ha diện tích lõi phân bố tê giác. Trong năm 2010, người ta đã phát hiện cá thể tê giác cuối cùng tại VQG này đã bị bắn chết.
Báo cáo mới đây của WWF đánh giá việc tuân thủ và thực hiện cam kết CITES về hổ, tê giác và voi, đã tiến hành đánh giá 23 quốc gia trong số nhiều quốc gia được coi là có sự phân bố, trung chuyển hoặc tiêu thụ các loài này nhận định, Việt Nam là một trong các quốc gia có việc thực thi đáng lo ngại nhất, với thẻ màu đỏ đối với hai loài tê giác và hổ.
Báo cáo xác định Việt Nam là quốc gia tiêu thụ sừng tê giác với số lượng lớn nhất và được coi là tác nhân gây ra khủng hoảng săn bắn trộm tại Nam Phi. Năm 2011, có đến 448 cá thể tê giác đã bị giết hại để lấy sừng tại quốc gia này, và đã mất thêm 262 cá thể khác cho đến thời điểm này năm nay.
Phản ứng lại nhận định này, Cơ quan quản lý CITES Việt Nam cho rằng trong những năm gần đây các cơ quan thực thi pháp luật của Việt Nam đã luôn thể hiện những nỗ lực cao nhất trong việc đấu tranh với tình trạng vi phạm pháp luật về loài hoang dã. Việc WWF nhận định về hệ thống pháp luật và thực thi luật của một số nước trong đó có Việt Nam là “không đáng tin cậy và thiếu khách quan”.
Tuy nhiên, ông Trần Việt Hưng, Phó giám đốc ENV lại cho rằng kết luận của WWF là “không oan” cho Việt Nam. “Việc thực thi pháp luật thiếu quyết liệt đang làm giảm đi sự cố gắng trong việc xây dựng các văn bản pháp luật cũng như sự phát hiện các vụ việc lớn về buôn bán ĐVHD của Việt Nam thời gian qua”, ông Hưng nói.
Cùng chung quan điểm này, GS.TSKH Đặng Huy Huỳnh cũng nhấn mạnh, việc WWF đưa ra những nhận định là có lý, dù rằng chưa hoàn toàn chính xác. “Nếu không nghiêm minh, luật sẽ không còn ý nghĩa răn đe”, GS Huỳnh nói.
Bà Nguyễn Phương Ngân, cán bộ WWF Việt Nam cho biết, tổ chức này đang tiếp tục thảo luận và trong thời gian tới, sẽ đưa ra những con số thuyết phục để bảo vệ quan điểm đã nêu trong báo cáo của WWF. (Đất Việt 2/8)đầu trang(
Là một trong những vườn quốc gia (VQG) trọng điểm và nổi tiếng của cả nước, ngoài vai trò dự trữ sinh quyển, bảo tồn nhiều loại động - thực vật quý hiếm có tầm quốc gia, quốc tế, VQG Ba Bể (Bắc Kạn) còn có vai trò đầu tầu trong chiến lược phát triển kinh tế rừng và du lịch của tỉnh Bắc Kạn. Tuy nhiên, do nhiều nguyên nhân, mạng lưới giao thông đến Vườn và quanh khu vực Vườn vẫn ít được đầu tư, đã và đang xuống cấp nghiêm trọng.
Tuyến đường từ xã Nam Mẫu nối xã Quảng Khê là một điển hình. Đây là con đường duy nhất dẫn đến các điểm du lịch chủ yếu của VQG như Thác Bạc (xã Hoàng Trĩ), động Hua Mạ (xã Quảng Khê). Được thiết kế theo tiêu chí đường giao thông nông thôn loại A, có nền đường rộng 5m, mặt đường rộng 3,5m, rải nhựa. Tuy nhiên, sau gần 10 năm đưa vào sử dụng, đến nay, ô tô loại 4 chỗ lưu thông rất khó khăn. Tại nhiều tuyến khác như tuyến Đồn Đèn - Quảng Khê; tuyến tỉnh lộ 258 đoạn qua khu vực Buốc Luốm (xã Khang Ninh)… cũng đã bị hư hỏng, sạt trượt. (Thanh Tra 2/8)đầu trang(
BQL Dự án trồng rừng huyện Phú Ninh (Quảng Nam) giao khoán cho UBND xã Tam Lộc triển khai trồng 50 ha rừng phòng hộ tại khoảnh 1 và 2 thuộc tiểu khu 578 ở đầu nguồn đập Ma Phan. Ngày 20/2/2012, ông Nguyễn Hơn, Phó chủ tịch UBND xã Tam Lộc ký hợp đồng với đại diện 9 nhóm hộ dân trên địa bàn thôn 5 để thực hiện trồng toàn bộ 50 ha cây sao đen với mật độ 1.333 cây/ha.
Ngày 27/3/2012, BQLDA trồng rừng huyện Phú Ninh cùng xã Tam Lộc tiến hành kiểm tra 50 ha rừng vừa trồng. Trong biên bản kiểm tra lập lúc 17h cùng ngày, hai bên thống nhất tỷ lệ cây sống đạt 90% (!).
Giữa tháng 7 vừa qua, PV tiến hành khảo sát rừng trồng sao đen thấy rất nhiều cây đã chết trụi. Ông Lê Hoa ở thôn 5 lắc đầu: “Trong tổng số 6,5 ha rừng thuộc lô số 6 mà gia đình tôi và 8 hộ dân khác nhận khoán trồng, đến thời điểm này đã có 60% diện tích bị chết héo. Đất đồi trọc ở đây không có nước tưới, từ lúc đưa cây xuống hố đến nay liên tục nắng nóng, cây sống sao nổi?”.
Cách đó không xa, ông Trần Ngọc Mai cùng thôn cũng đang xót dạ thở dài: “Bà con nông dân tụi tôi thường trồng rừng vào mùa mưa, từ cuối tháng 8 đến giữa tháng 11 DL, cây rất dễ sống. Còn dự án ni, không biết răng mà mấy ông lại giao khoán trồng đầu tháng 3 vừa rồi. Hơn 4 tháng nay, trời nắng như thiêu như đốt, cây không chết mới là chuyện lạ”.
Theo ông Nguyễn Hơn, sở dĩ việc triển khai dự án trồng 50 ha rừng phòng hộ thực hiện tréo ngoe là do các thủ tục liên quan bị trục trặc và vốn rót về quá chậm. Do nắng hạn gay gắt, diện tích sao đen mới trồng đã chết với tỷ lệ rất cao, có lô lên đến 50-60%, một phần do các hộ nhận khoán thực hiện không đúng kỹ thuật, nhất là trồng quá cạn, thậm chí một số vị trí không xé túi bầu (!).
Tuy nhiên, cần nói thêm cho rõ, theo hợp đồng mà đại diện chính quyền địa phương ký với các nhóm hộ tham gia trồng rừng thì bên A (UBND xã Tam Lộc) chịu trách nhiệm hướng dẫn kỹ thuật cho bên B (nhóm hộ dân). Đồng thời, phối hợp với BQL trồng rừng huyện Phú Ninh giám sát, kiểm tra, nghiệm thu và chỉ đạo hiện trường. Vậy không hiểu nhiệm vụ của UBND xã Tam Lộc trong khâu hướng dẫn kỹ thuật trồng rừng thế nào? Việc kiểm tra, giám sát, chỉ đạo hiện trường thực hiện đến đâu?
Theo hợp đồng đã ký kết thì trồng 1 ha rừng phòng hộ, nhóm hộ tham gia thực hiện sẽ được xã chi trả 5 triệu đồng. Cụ thể, xã sẽ tạo điều kiện cho nhóm hộ tạm ứng 30% kinh phí (lần 1) để trả công lao động. Tạm ứng 40% (lần 2) sau khi xử lý xong thực bì, tiến hành đào hố, trồng cây. Còn lại 30% sẽ được thanh toán vào tháng 3/2012. Tuy nhiên, đến nay 9 nhóm hộ dân vẫn chưa nhận đủ tiền.
Ông Lê Hoa cho biết, gia đình ông và 8 hộ khác nhận trồng tổng cộng 6,5 ha rừng. Theo hợp đồng, tổng số tiền nhóm hộ của ông Hoa được thanh toán 32,5 triệu đồng. Vậy nhưng, đến giữa tháng 7/2012 mới chỉ nhận được 15 triệu. Ông Nguyễn Hơn cho rằng, tỷ lệ cây chết quá nhiều nên phải chờ BQLDA kiểm tra lại, sau đó mới giải quyết được. (Nông Nghiệp Việt Nam 2/8)đầu trang(
Sau “cơn lốc” phá rừng để trồng rừng kinh tế và xóa nhà tạm, nhiều diện tích rừng phòng hộ ở huyện Nam Đông đã bị “khai tử” không thương tiếc. Và từ khi thi công tuyến đường 74 thì tình trạng phá rừng ở đây càng báo động. Có cả cán bộ cơ sở cũng phá rừng để lấy lâm sản, trồng rừng kinh tế...
Xuất phát từ UBND xã Hương Sơn, huyện Nam Đông, chúng tôi đi theo đường quốc phòng 74 (nối Nam Đông với huyện A Lưới) chứng kiến nhiều khoảnh rừng tự nhiên thuộc rừng phòng hộ Nam Đông hai bên đường bị phá tan hoang. Ước hàng chục hécta rừng bị cạo trọc, nhiều chỗ được trồng lúa, sắn. Nhiều cây gỗ có đường kính 1 – 2m bị hạ xuống còn nguyên dấu cưa máy và nhựa tươi nằm ngổn ngang. Có những thân gỗ dài gần 30m vắt ngang qua một vực sâu, nối hai ngọn đồi. Nhiều khúc gỗ thành phẩm chưa kịp đưa ra còn nằm la liệt bên cạnh những gốc cây khổng lồ đã bị cưa.
Tiếp tục đi sâu vào rừng theo đường 74, một số công nhân lái máy thi công đường gần đó cho biết, ngày nào cũng có vài chục người vào đây, cất xe máy trong rừng rồi đi làm gỗ. Theo tìm hiểu, lâm tặc sau khi chặt hạ cây sẽ cưa thành khúc rồi đợi đêm xuống sẽ vận chuyển bằng xe máy, bằng trâu kéo theo đường 74 hoặc đi dọc khe La Ma rồi tập kết tại các bãi ven đường để chờ đưa lên xe đi tiêu thụ.
Nhiều lần đến Trạm quản lý bảo vệ rừng ở km9, nhưng không thấy cán bộ nào trực. Khi đến trụ sở BQLR phòng hộ Nam Đông thì được nhân viên thông báo. Giám đốc đi công tác, các cán bộ chủ chốt cũng bận đi rừng hết. Trao đổi qua điện thoại, ông Trần Toản - Giám đốc - nói không có chuyện phá rừng.
Nhưng chúng tôi hẹn gặp để “cho cán bộ xem hình ảnh” thì ông Toản nói đã về thành phố Huế. “Chỉ có số ít người dân lén lút vào lấy gỗ về làm nhà. Chúng tôi đã lập biên bản và xử lý hết rồi. Còn việc người dân lấn chiếm đất rừng phòng hộ thì rừng đó thuộc khu vực do xã, huyện quản lý” – ông Toản nói.
Tại Hạt Kiểm lâm huyện Nam Đông, Hạt trưởng Mai Văn Tâm cho biết: “Dù đã tăng cường tuần tra kiểm soát nhưng vẫn chưa ngăn chặn triệt để việc khai thác gỗ lậu. Nguyên nhân do lực lượng còn mỏng và thiếu các công cụ hỗ trợ. Lấy lý do một số cán bộ và người thân phá rừng, nhiều người dân cũng đi phá”.
Ông Tâm đề xuất: “Chính quyền địa phương phải giải quyết vấn đề đất sản xuất và việc làm cho người dân. Người dân nghèo đói, thiếu đất nên phá, đốt rừng để làm rẫy, lấy gỗ để bán”.
Câu chuyện phá rừng ở Nam Đông bắt đầu “nóng” từ năm 2010 (báo Lao Động số ra ngày 20.10.2010 đã phản ánh qua bài “Tan nát rừng đầu nguồn”), khởi đầu từ chủ trương giao đất giao rừng cho cộng đồng và chính sách xóa nhà tạm. Rất nhiều nhà tạm ở các xã trong huyện được xóa, người dân làm chủ nhiều diện tích rừng trồng là điều đáng mừng, nhưng đổi lại đã có hàng trăm hécta rừng tự nhiên bị khai tử.
Ông Hỗ Sỹ Đẹt - Chủ tịch UBND xã Hương Sơn - cho biết, toàn xã có 40 hộ lấn chiếm 27,7ha đất rừng thuộc các tiểu khu 377, 378, 380, trong đó có cán bộ và người thân.
Còn nhớ, trong một lần trao đổi với chúng tôi, ông Ngô Văn Chiến - Chủ tịch UBND huyện Nam Đông - từng khoe rằng: “Nhờ vào rừng trồng mà đời sống của người dân Nam Đông đã phát triển, đổi thay rõ rệt”. Không thể phủ nhận được điều này, tuy nhiên nếu tình trạng giao đất giao rừng tràn lan, thiếu quản lý và việc đua nhau phá rừng như hiện nay thì chẳng bao lâu nữa, rừng tự nhiên, rừng phòng hộ của huyện này chỉ còn trong... ký ức. (Lao Động 3/8)đầu trang(
Liên quan đến vụ “cận cảnh phá rừng ở Quảng Bình” mà Pháp Luật TP.HCM đã thông tin, ngày 1-8, chủ tịch UBND huyện Quảng Ninh (Quảng Bình) đã chủ trì cuộc họp.
Theo đó, chủ tịch huyện đã phê bình Ban Quản lý (BQL) rừng phòng hộ Long Đại và những người giữ rừng phòng hộ sử dụng phản gỗ ngay tại trụ sở BQL. Ông đã yêu cầu các ngành chức năng tổ chức truy quét lâm tặc ra khỏi rừng phòng hộ.
Về việc lâm tặc mở đường vào rừng, huyện cho biết đã yêu cầu huyện đội lên phương án xin thuốc nổ để phá con đường mà lâm tặc đã mở.
Liên quan đến bộ phản, ông Nguyễn Văn Trị, Giám đốc BQL rừng phòng hộ Long Đại, cho rằng chỉ có ba tấm ván sú của Lâm trường Long Đại cũ để lại và anh em mang ra để ở gốc nhãn làm chỗ nằm nghỉ khi trực cháy. Ba tấm ván đó không có giá trị gì… (Pháp Luật TPHCM 3/8)đầu trang(
Ngày 1-8, một nguồn tin cho biết Chi cục Kiểm lâm và Sở NN&PTNT tỉnh Bình Thuận đang yêu cầu Hạt Kiểm lâm huyện Hàm Thuận Nam giải trình bằng văn bản về việc vì sao không lập hồ sơ khởi tố vụ phá rừng tại xã Mỹ Thạnh và còn tham mưu cho UBND huyện ra quyết định tịch thu số lâm sản trong vụ phá rừng chưa đúng quy định pháp luật.
Theo hồ sơ, tháng 5-2012, kiểm lâm Hàm Thuận Nam và UBND xã Mỹ Thạnh phát hiện chín cây lim xanh cổ thụ, nhóm IIA bị chết đứng và ngã đổ tại khu vực đập Mắc Cỡ. Qua kiểm tra xác định chín cây gỗ bị lâm tặc dùng thủ đoạn “ken cây” (dùng dao rựa chặt sâu vòng quanh thân cây khoảng 10 cm để cây gỗ chết từ từ) và đốt gốc. Trong số chín cây gỗ trên có bốn cây có đường kính trên 1 m và cao vút ngọn khoảng 30 m với tổng khối lượng đo được trên 57 m3 gỗ!
Mặc dù xác định số gỗ quý hiếm trên là do lâm tặc khai thác trái phép nhưng hạt kiểm lâm không lập hồ sơ khởi tố vụ án chuyển cho cơ quan điều tra làm rõ thủ phạm theo quy định mà lại lập quyết định tạm giữ tang vật vi phạm hành chính số gỗ trên là vô chủ. Sau đó, tháng 6-2012, đơn vị này lại tham mưu cho UBND huyện Hàm Thuận Nam ra quyết định tịch thu để bán đấu giá số gỗ trên. Theo Hạt Kiểm lâm Hàm Thuận Nam, do kiểm lâm và UBND xã Mỹ Thạnh đã thông báo cho người dân sống gần khu vực phá rừng nhưng không ai đứng ra nhận trách nhiệm (!?) và họ cũng chưa xác định được đối tượng khai thác nên đã tham mưu cho UBND huyện tịch thu số gỗ trên.
Theo một cán bộ Chi cục Kiểm lâm Bình Thuận, cách xử lý như trên hoàn toàn sai quy định pháp luật. Theo đó, khối lượng gỗ bị tác động trái phép nêu trên không thể xử phạt vi phạm hành chính mà phải truy cứu trách nhiệm hình sự. Hiện các vụ triệt phá rừng đang ngày càng diễn biến phức tạp với nhiều thủ đoạn tinh vi, do đó vụ phá rừng này cần thiết phải được điều tra, làm rõ. (Pháp Luật TPHCM 3/8)đầu trang(
2-8, Công an huyện Buôn Đôn đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can 15 đối tượng khai thác gỗ hương trái phép tại Vườn quốc gia Yok Đôn do Y Pher Knul (SN 1990, ở xã Ea Huar, huyện Buôn Đôn) cầm đầu.
Tham gia phá rừng còn có 4 đối tượng khác chưa khởi tố do 1 đối tượng chưa đủ tuổi (SN 1999) và 3 đối tượng đang tiếp tục quá trình xác minh, làm rõ.
Vào ngày 4-7, 19 đối tượng trên (đều là thanh niên hai huyện Buôn Đôn và Ea Súp, tỉnh Đắk Lắk) đã vào cưa trộm 1 cây gỗ giáng hương tại Vườn quốc gia Yok Đôn, có đường kính 1,15m, dài 29,1m với khối lượng gỗ tròn khoảng 15,46m³. (Sài Gòn Giải Phóng 3/8)đầu trang(
Sau khi VnExpress.net đưa tin 3 cá thể mèo rừng được một gia đình ở Lục Ngạn, Bắc Giang cưu mang, Trung tâm Giáo dục Thiên nhiên EVN đã liên hệ với Vườn quốc gia Cúc Phương lên phương án chuyển những cá thể này về khu bảo tồn.
Chiều 2/8, cán bộ Chương trình Bảo tồn tê tê và Thú ăn thịt nhỏ, Vườn quốc gia Cúc Phương đã phối hợp với kiểm lâm Bắc Giang làm thủ tục tiếp nhận ba cá thể mèo rừng tại gia đình cô gái Nguyễn Hương Trà - người đã cứu những cá thể mèo này từ tay thợ săn.
Theo cán bộ Vườn quốc gia Cúc Phương thì ngay trong tối nay họ sẽ hoàn thành giấy tờ để đưa 3 cá thể mèo rừng về trung tâm. Lúc về đó, chúng sẽ phải vào khu kiểm dịch để theo dõi và sau đó sẽ nuôi dưỡng tại khu chuồng bán tự nhiên với những cá thể cùng loài khác.
Vị cán bộ này cũng cho biết họ đã rất nhiều lần tham gia giải cứu động vật hoang dã và đây là lần thứ ba họ đưa mèo rừng quý hiếm về khu bảo tồn, nâng tổng số mèo rừng trong vườn quốc gia lên 10 cá thể.
"Trước đó 3 con mèo rất yếu ớt nhưng nhờ sự chăm sóc của gia đình em nên giờ chúng đã cứng cáp hơn nhiều. Giờ không được chăm sóc chúng, gia đình em cũng có chút buồn nhưng hi vọng chúng sẽ sống tốt hơn khi được bàn giao về khu bảo tồn", Trà cho biết.
Trước đó, chiều 27/7, ba chú mèo rừng con quý hiếm đã được Hương Trà và bố (ở thôn Phố Chợ, xã Tân Sơn, huyện Lục Ngạn) lặn lội băng rừng mua lại từ tay một người dân tộc, với giá 900.000 đồng. Gia đình cô chỉ mong cơ quan chức năng đến đưa chúng về khu bảo tồn, bởi họ sợ nếu thả vào rừng gần nhà chúng sẽ bị bắt lại ngay. (Vnexpress.net 3/8)đầu trang(
1/8, UBND tỉnh Gia Lai đã tổ chức Hội nghị trực tuyến sơ kết công tác quản lý bảo vệ rừng và đề ra những giải pháp trong những tháng còn lại của năm 2012.
Theo báo cáo của cơ quan chức năng, từ đầu năm đến nay, trên địa bàn tỉnh không xảy ra vụ cháy rừng nào gây thiệt hại đến tài nguyên rừng. Nhưng đã xảy ra 897 vụ vi phạm Luật bảo vệ và Phát triển rừng, tăng 211 vụ so với cùng thời điểm này năm ngoái. Trong đó, tập trung chủ yếu là tình trạng buôn bán, vận chuyển cất dấu lâm sản trái phép 765 vụ, phá rừng 50 vụ, các vi phạm khác 40 vụ, khai thác gỗ và lâm sản 25 vụ…
Trong tổng số các vụ vi phạm trên, các Đoàn Kiểm tra liên ngành tại 4 huyện Chư Prông, Đức Cơ, Chư Pưh và Đak Đoa đã phát hiện 230 vụ (khai thác vận chuyển đưa phương tiện vào rừng 185 vụ, 45 vụ phá rừng lấn chiếm đất rừng gây thiệt hại trên 58 ha rừng). Cơ quan chức năng đã xử lý 778 vụ, tịch thu 1.314 m3 tròn, 775 m3 gỗ xẻ, 7 xe ô tô, máy kéo 90 xe máy cùng 8 phương tiện khác. Thu nộp phạt vào ngân sách Nhà nước trên 12 tỷ đồng.
Phát biểu tại Hội nghị, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Đào Xuân Liên đã yêu cầu các cơ quan chức năng trong thời gian tới cần tập trung đánh giá lại các dự án liên quan đến rừng và đất rừng từ năm 2006 đến nay. Rà soát tình hình lấn chiếm đất rừng ở các địa phương và chủ rừng. Kiểm tra các cơ sở chế biến gỗ đã tạm dừng nhưng vẫn hoạt động. Tăng cường kiểm tra khu vực biên giới… Đặc biệt không được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất trên diện tích đất lâm nghiệp.
Các cơ quan chức năng khẩn trương đưa các vụ vi phạm Luật bảo vệ và Phát triển rừng lớn ra khởi tố để làm điểm, tạo tính răn đe cho các đối tượng cố tình vi phạm Luật bảo vệ và Phát triển rừng. (Báo Gia Lai 3/8)đầu trang(
Hiện nay, toàn tỉnh có hơn 13.284ha đất lâm nghiệp nằm ở phía Bắc sông Tiền, khu vực Đồng Tháp Mười. Diện tích được phân bố trên địa bàn các huyện: Tân Hồng, Tam Nông, Tháp Mười và Cao Lãnh gồm rừng phòng hộ, rừng đặc dụng và rừng sản xuất. Toàn bộ là diện tích rừng tập trung chủ yếu là cây tràm, với tổng diện tích đất có rừng 7.069ha.
Trong giai đoạn 2005-2012, diện tích rừng tràm sản xuất tập trung của tỉnh bị sụt giảm liên tục do hiệu quả kinh tế thấp, người dân chuyển đổi sang đất trồng lúa, nuôi cá. Từ năm 2011, giá tràm có sự gia tăng đã làm giảm bớt tốc độ chuyển đổi đất rừng sang các loại đất lúa. Tuy nhiên, diện tích rừng đặc dụng của tỉnh vẫn được duy trì ổn định, công tác trồng cây lâm nghiệp phân tán theo các băng, đai rừng bảo vệ đê bao, lộ giao thông, cụm tuyến dân cư... được các ngành, địa phương quan tâm chỉ đạo thực hiện tốt, lượng cây lâm nghiệp phân tán của tỉnh tăng lên theo từng năm.
Để nâng độ che phủ của rừng, ngoài việc trồng rừng tập trung trên đất trống qui hoạch lâm nghiệp, tỉnh tăng cường trồng cây lâm nghiệp phân tán bảo vệ các công trình hạ tầng, bảo vệ sinh thái bền vững, tạo thêm việc làm, tăng thu nhập góp phần ổn định kinh tế cho người lao động nghề rừng, tỉnh đề ra kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng trung hạn, giai đoạn năm 2013-2015 với diện tích rừng trồng là 2.250ha, tổng nhu cầu vốn đầu tư 38.727 triệu đồng.
Trong công tác phát triển rừng đặc dụng tại Vườn Quốc gia Tràm Chim, mỗi năm trồng 50ha rừng tràm tại phân khu phục hồi sinh thái A5 theo thiết kế băng cản lũ, cản sóng gió đầu nguồn tràn vào vườn; phủ xanh diện tích rừng nhằm tăng độ che phủ bảo vệ hệ sinh thái rừng bền vững.
Đối với diện tích trồng rừng sản xuất, tỉnh sẽ hỗ trợ chi phí cây giống, hướng dẫn kỹ thuật trồng và chăm sóc cho hộ gia đình có đất quy hoạch lâm nghiệp, mỗi năm trồng 300ha, tập trung tại 2 huyện Tháp Mười và Cao Lãnh nhằm tăng diện tích rừng phòng hộ bảo vệ tính mạng và tài sản, giúp nhân dân an tâm lao động sản xuất; cung cấp gỗ trong xây dựng nhà cửa, cầu nông thôn, chuồng trại chăn nuôi. Riêng diện tích cây phân tán mỗi năm trồng dao động từ 2.000.000 - 2.500.000 cây tại các tuyến phòng thủ biên giới, đê bao bảo vệ sản xuất nông nghiệp, lộ nông thôn, sân trường... trên địa bàn toàn tỉnh, nhằm hướng tới chống sạt lở bảo vệ công trình, tạo bóng mát cảnh quan môi trường.
Tháp Mười và Cao Lãnh là 2 địa phương khai thác rừng sản xuất, bình quân mỗi năm khai thác 350ha, tương đương sản lượng 22.400m3 và 56.000 Ster củi. Song song đó, nơi đây sẽ phát triển thêm đàn ong mật dưới tán rừng tràm với 3.000 đàn, nâng sản lượng khai thác hàng năm đạt 60 tấn. Để đáp ứng nhu cầu sử dụng trong xây dựng, trang trí nội thất, chế biến các sản phẩm mộc có giá trị cao, tỉnh cũng phải nhập về bình quân 12.000-15.000m3 gỗ/năm (gỗ tròn và gỗ xẻ) để cung ứng.
Ngoài công tác phát triển rừng, tỉnh tiếp tục tăng cường công tác quản lý, tổ chức bảo vệ rừng, hạn chế thấp nhất tình trạng chặt phá rừng, vào rừng chăn thả gia súc, gia cầm, đánh bắt động vật hoang dã, lấy mật ong và đánh bắt thủy sản trái phép. Hướng dẫn các cơ sở kinh doanh, chế biến gỗ, lâm sản ghi chép sổ sách theo dõi, kiểm tra thường xuyên, đúng qui định, hạn chế thấp nhất các vụ vận chuyển, hoạt động sản xuất, kinh doanh gỗ, lâm sản trái qui định pháp luật. (Báo Đồng Tháp 3/8)đầu trang(
Với 100m2 chuồng trại nuôi 25 con lợn rừng lai, trừ chi phí mỗi năm ông Chu Ngọc Trai, ở khu 16, xã Ngọc Lập, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ lãi khoảng 80 triệu đồng.
Tiếp PV trong căn nhà khang trang, ông Trai kể: Năm 1982, ông xuất ngũ về quê lấy vợ và làm công nhân tại Nông trường Chè Phú Sơn (đội 7, xã Ngọc Lập, huyện Yên Lập). Do bị mất sức lao động nên ông xin nghỉ. Là lao động chính nhưng không làm được việc nặng nên ông bàn với vợ bán toàn bộ đất đai nhà ở hiện có mua 5ha đồi rừng tại khu 16 phát triển kinh tế trang trại.
Tình cờ một lần xem VTV2 giới thiệu mô hình "nuôi lợn rừng" trên chuyên mục giúp nhà nông làm giàu, thấy quê mình với ưu thế có nhiều đồi rừng, ông đã quyết định nuôi lợn rừng lai. Ông mua 1 con lợn đực rừng thuần chủng và 3 con lợn nái rừng thuần chủng về nuôi. Tuy nhiên, đặc tính của lợn rừng mẹ hung dữ, thường giẫm chết con, thấy bóng người là sợ nên rất khó trong việc chăm sóc.
Sau nhiều lần đi tìm hiểu các trang trại nuôi lợn rừng lai ở các địa phương, ông quyết định chuyển sang nuôi lợn rừng lai.
Theo ông Trai, lợn rừng lai sức đề kháng tốt, tính hung dữ giảm bớt, chăm sóc dễ, phù hợp với môi trường, không mắc bệnh nguy hiểm như lợn rừng, thức ăn cho lợn chủ yếu là cám gạo, sắn và cây chuối... nên chi phí thấp mà giá bán lại cao (lãi 60-70% so với vốn đầu tư). Lợn thịt nuôi từ 8-15 tháng, lợn giống từ 2- 3,5 tháng là xuất chuồng. Quan trọng là vào mùa đông, thời kỳ lợn nái đẻ, phải có đèn điện sưởi ấm cho lợn con.
Trong quá trình nuôi, ông Trai rút ra kinh nghiệm, lợn rừng lai nuôi nhốt kết hợp thả rông thịt thơm ngon, nhiều nạc. Hiện nay, gia trại của ông có 1 con lợn đực giống thuần chủng, 4 con lợn nái lai giống F1, F2, 5 con lợn thịt và 15 con lợn con. Mỗi năm bình quân 1 con lợn nái đẻ 2 lứa, mỗi lứa 6- 7 con. Với giá bán hiện nay dao động từ 150.000 - 170.000 đồng/kg, bình quân mỗi năm bán 30- 40 con lợn thịt (trọng lượng 20-25kg/con), 10 - 15 con lợn con (trọng lượng từ 10-12kg), trừ chi phí, ông vẫn còn 80 triệu đồng.
Từ thành công, kinh nghiệm của mình, ông hướng dẫn lại bà con địa phương cách chọn giống, chăm sóc, phòng bệnh cho lợn. Đến nay, đã 4 hộ học cách nuôi lợn rừng lai từ gia trại của ông và đã nuôi thành công. (Nông Thôn Ngày Nay 3/8)đầu trang(
Sự xâm nhập mặn trên hệ thống sông Đồng Nai - Sài Gòn đang tăng đột biến, ảnh hưởng đến sinh hoạt của hàng triệu người dân TP.HCM và đe dọa sự tuyệt chủng của nhiều loài cá quý hiếm.
Ông Nguyễn Văn Chúc (54 tuổi) là một ngư dân hơn 30 năm chài lưới trên sông Sài Gòn tại một xóm chài ở gần chân cầu Bình Lợi, phường 13, quận Bình Thạnh. Ông Chúc cho biết, hơn chục năm trở lại đây, nguồn cá dưới sông Sài Gòn càng ngày càng khan hiếm. Nếu như mười năm trước, ông chỉ cần một chài quăng xuống sông là có thể bắt được hàng trăm con lớn nhỏ thì bây giờ quăng ba, bốn lần chài cũng chỉ thu về lác đác vài ba con loại nhỏ.
Để chứng minh cho những gì mình nói, ông quăng liên tiếp bốn, năm lần lưới, lần nào cũng thấy toàn bao nilon, rác thải các loại. Nhưng điều làm chúng tôi ngạc nhiên là lần nào ông Chúc kéo lưới lên cũng thấy cá lau kính (cá lau bể) và rùa tai đỏ, nhiều vô số kể. Ông Chúc cho biết, có người, trong một ngày bắt được cả trăm con đi bán cho tiệm cá kiểng với giá rẻ như bèo…
Ông Chúc dần ngán ngẩm: “Bây giờ đi cả ngày chỉ được mớ cá liêu riêu, may ra được 80 - 90 ngàn đồng!”.
“Giá như có thể quay lại được chục năm nhỉ, lúc đó cá to ở sông này còn nhiều lắm, bắt được cá 30, 40 ký là chuyện thường…”, ông Chúc chặc lưỡi
TS.Nguyễn Tuần - Viện Nghiên cứu và Nuôi trồng thuỷ sản II cho biết, rùa tai đỏ và cá lau kính là sinh vật ngoại lai cực kỳ nguy hiểm, sự tàn phá của chúng cũng chẳng khác nào ốc bươu vàng. Song, không chỉ có cá lau kính, rùa tai đỏ, trên các con sông ở Sài Gòn còn có nhiều “sát thủ” khác… Chính những loài này gây ảnh hưởng không nhỏ đến môi trường sinh sống của các loài cá dưới lòng sông. Đây cũng là nguyên nhân chính dẫn đến việc khan hiếm những loài cá to trên sông này.
Theo ông Nguyễn Minh Giám - phó giám đốc Đài Khí tượng thủy văn khu vực Nam Bộ, số liệu quan trắc mới nhất bắt nguồn từ một số sông Nam Bộ đã cho thấy tình hình xâm nhập mặn ngày càng phức tạp. Tại khu vực sông Nam Bộ (giáp ranh với sông Sài Gòn) bị nhiễm mặn cao gấp nhiều lần cho phép, như sông Nhà Bè là 15 (g/lít), Vàm Cỏ Đông 4,6 (g/lít), Vàm Cỏ Tây 3,3 (g/lít)... Trong khi đó, tiêu chuẩn Việt Nam quy định độ mặn trong nguồn nước cấp sinh hoạt không vượt quá 0,25 g/lít.
Ông Giám cũng cho biết, hiện nước mặn đã lấn sâu những con kênh khu vực nội thành TP.HCM như: Kênh Đôi, kênh Tẻ nhiễm mặn 3-4 (g/lít), kênh An Hạ, kênh Xáng, nhiễm mặn 1-2 (g/lít). Tại cầu Nhị Thiên Đường (quận 8) độ mặn là 3-4 (g/lít). Khu vực Bình Chánh, mức độ nhiễm mặn cũng đạt 9 (g/lít).
Theo dự báo của Đài Khí tượng thủy văn khu vực Nam Bộ, độ mặn trên sông Sài Gòn các năm tới sẽ tiếp tục tăng. Các vùng ven sông Cần Giuộc, Chợ Đệm bao gồm: Phía Nam huyện Bình Chánh, quận 8, 6, 4 do dao động triều trung bình, nước mặn còn có khả năng vào sâu hơn, kết hợp với nhiễm chua, sẽ ảnh hưởng đến chất lượng nước.
Ngoài ra, cách bãi rác Đông Thạnh 4-5 km là đoạn cầu Sập (phường Tân Thới An, quận 12), rác nổi khắp mặt sông, nước sánh đặc. Gần đến bãi, lòng sông càng thu hẹp và nước đen, quánh hơn. Tại đoạn bến phà An Nhơn, giáp ranh giữa quận Gò Vấp và quận 12, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Theo các chuyên gia, bước đầu chỉ có thể khẳng định nước sông bị đen, có mùi hôi và váng dầu.
Tình trạng nhiễm mặn và ô nhiễm môi trường đáng báo động này là yếu tố chủ chốt khiến các loài “thủy quái” quý hiếm dần biến mất trên sông Sài Gòn. (Người Đưa Tin 3/8)đầu trang(
2.8, Công an H.Ninh Sơn (Ninh Thuận) cho biết đang điều tra làm rõ vụ Bí thư Đảng ủy xã Hòa Sơn đánh bị thương một cán bộ lâm nghiệp.
Theo tường trình của ông Lê Văn Bảy (41 tuổi), Phó phòng kỹ thuật Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Ninh Sơn (Ninh Thuận), sự việc xảy ra vào chiều tối 27.7, tại phòng làm việc của Ban Văn hóa Thông tin xã Hòa Sơn, H.Ninh Sơn.
Cụ thể, trước đó, ông Bảy cùng anh vợ đến nhà ông Trần Hải Quy, Phó bí thư Đảng ủy xã Hòa Sơn, H.Ninh Sơn (Ninh Thuận) chơi và có uống vài lon bia.
Khoảng 30 phút sau, cả ba người chạy xe máy đến trụ sở UBND xã Hòa Sơn, vào phòng làm việc của Ban Văn hóa Thông tin xã thì gặp ông Phan Đình Nam là Bí thư Đảng ủy xã Hòa Sơn đang nằm giữa nền nhà, cùng một số anh em là công an, xã đội, dân quân tự vệ.
Ông Bảy đem máy điện thoại ra, nói để chụp tấm hình làm kỷ niệm và quay ra đứng phía trước sân thì ông Nam chạy theo, nắm cổ áo ông Bảy và có lời khiếm nhã.
Vừa dứt lời, ông Nam dùng cùi chỏ tay, nắm đấm đánh túi bụi vào mặt ông Bảy.
Bị đánh bất ngờ, ông Bảy van xin nhưng ông Nam không tha mà tiếp tục đánh, khiến ông Bảy ngã gục xuống sân.
Ông Nam còn ra lệnh cho dân quân xã tịch thu điện thoại di động của ông Bảy.
Sau khi bị đánh ngất, ông Bảy được gia đình đến Bệnh viện đa khoa khu vực Ninh Sơn cấp cứu.
Đến ngày 1.8, thấy bệnh tình ông Bảy không thuyên giảm, gia đình đã xin chuyển đến ông Bảy lên Bệnh viện đa khoa Ninh Thuận để tiếp tục điều trị.
Tại đây, các bác sĩ cho biết ông Bảy bị gãy xương hàm phải, má phải bị sưng nề, sưng bầm tụ máu tại vùng ngực, vai và thái dương.
Gia đình ông Bảy cũng cho biết, từ ngày ông Bảy nhập viện đến nay đã 6 ngày nhưng không thấy ông Nam đến thăm hỏi.
Chiều 2.8, trao đổi với phóng viên Thanh Niên Online qua điện thoại, ông Phan Hữu Đức - Bí thư Huyện ủy Ninh Sơn - cho biết: “Chúng tôi đã nghe báo cáo vụ việc và đang giao cho các ban của Đảng kiểm tra xác minh làm rõ. Khi xảy ra vụ việc, cả hai (ông Nam và ông Bảy) đều có uống bia rượu, nên không làm chủ được bản thân”.
Theo ông Đức, là cán bộ đứng đầu một địa phương (ông Nam - PV) mà lại đánh nhau như vậy thì mất tư cách, không thể chấp nhận. Sau khi có kết quả kiểm tra, Huyện ủy sẽ có hình thức xử lý kỷ luật nghiêm khắc. (Thanh Niên 3/8)đầu trang(
“Có điện thoại trong tay nên khi thấy họ làm thịt tôi mới chụp hình tung lên mạng cho vui. Tôi không ngờ đó là động vật quý hiếm và sự việc lại nghiêm trọng như vậy", Nguyễn Văn Quang (SN 1992, ở thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình, Quảng Nam), chủ nhân trang Facebook tung hàng loạt ảnh về vụ giết voọc dã man gây phẫn nộ dư luận, chia sẻ.
Bộ Tư lệnh Quân đoàn 3 vừa quyết định tước danh hiệu chiến sĩ đối với binh nhất Nguyễn Văn Quang, đóng quân tại Trung đoàn 7, Đại đội 3 thuộc Quân đoàn 3 và trả về địa phương.
Ngày 2/8, chúng tôi đã tìm về nhà của Quang để gặp gỡ thanh niên này.
Quang cho biết: Tôi bị đơn vị tước quân tịch và trả về địa phương ngày 27/7. Đơn vị cho biết tôi vi phạm kỷ luật là sử dụng điện thoại di động và tham gia mạng xã hội khi đang là quân nhân.
Nhiều báo chí cho rằng tôi giết voọc, nhưng thực chất tôi không giết. Lúc đó có điện thoại trong tay nên khi thấy họ làm thịt tôi mới chụp hình tung lên mạng cho vui. Tôi không ngờ đó là động vật quý hiếm và sự việc lại nghiêm trọng như vậy...
Đấy chỉ là sự hiếu kỳ và tò mò. Tôi không lường trước được sự việc là sẽ bị đơn vị kỷ luật trả về địa phương. Trước sự việc trên, tôi rất ân hận.
Quang cũng nói thêm: “Tôi không biết sau đó ai ăn thịt những con voọc đó. Tôi chỉ chứng kiến cảnh làm thịt nên chụp ảnh rồi bỏ đi”. (Phụ Nữ Today 3/8)đầu trang(
1-8, Trung tâm bảo tồn Vịnh Bái Tử Long (Ban quản lý Vịnh Hạ Long) phối hợp với UBND xã Bản Sen kiểm tra phát hiện 2 tàu gỗ không mang biển số của ông Phạm Văn Dụ, thường trú tại Đông Thành, Đông Xá, huyện Vân Đồn đang vận chuyển cây Hoàng Dương (cây mai đá), khai thác trái phép tại khu vực Vụng Sâu, xã Bản Sen.
Qua kiểm tra phát hiện trên tàu có nhiều dụng cụ khai thác và có 1 cây Hoàng Dương. Lực lượng chức năng kiểm tra khu vực Vụng Sâu còn phát hiện nhiều cây đã được đào lên nhưng chưa vận chuyển xuống tàu.
Theo một số người dân thì đây là cây mà Trung Quốc đang tìm mua với giá cao. Các đầu mối thu mua thường trả từ 3-6 triệu/cây ngay tại điểm khai thác. Tuy nhiên đây là loại cây không có trong danh mục cây gỗ theo quy định nên việc xử lý các đối tượng vi phạm còn khó khăn. Hiện UBND xã Bản Sen đã ra quyết định xử phạt 1.000.000đ với các đối tượng vi phạm.
Hoàng Dương là cây xanh tốt quanh năm, thuộc loại cây cảnh có giá trị cao vì cây chống chịu mạnh đối với khí độc, làm sạch không khí.
Cây Hoàng Dương chủ yếu tìm thấy ở những khu vực núi đá vôi, treo mình tại các vách đá dựng đứng, là lại cây ưu sang. Hoàng Dương mọc rất chậm, đến hơn 10 năm đường kính cây mới được 10cm. (Báo Quảng Ninh 2/8)đầu trang(
TIN THẾ GIỚI
Người đứng đầu cơ quan bảo vệ rừng quốc gia của Nga "Avialesookhrana", ông Andrey Kalinin ngày 2/8 cho biết nhân tố con người là nguyên nhân chủ yếu gây ra các vụ cháy rừng ở Nga.
Theo ông Kalinin, việc con người đốt lửa khi vào rừng chính là nguyên nhân gây cháy rừng.
Vì vậy nhiệm vụ của các cơ quan chức năng là phải làm cho người dân hiểu rằng cần tuân thủ các qui định an toàn cháy, nổ.
Ông Kalinin cũng cho biết trong số các nguyên nhân khác gây cháy rừng, có thiếu sót trong hoạt động của các cơ quan lâm nghiệp, như sự phối hợp yếu kém với các cơ quan chính quyền địa phương cũng như thiếu sự hợp tác chặt chẽ giữa các cơ quan lâm nghiệp của các chủ thể và các cơ quan thực thi pháp luật ở Nga. (VietnamPlus.vn 3/8) đầu trang(./.
Biên tập viên: Bùi Hoa
|
|||